Tôi, “…”
Mẹ của tôi ơi, lúc nãy mẹ cũng nói y chang với tôi như vậy, thế mà giờ đối tượng bị dạy dỗ lại đổi ngược thành tôi, trở mặt cũng nhanh thật! = =
Hai người lại có vẻ rất hợp rơ, rôm rả nói chuyện trên trời dưới đất gần 10 phút mới chịu cúp máy, mà từ lúc bắt đầu nói chuyện đến lúc cúp máy mẹ cũng không hề nói nặng lời, không những không nặng lời, ngay cả lên giọng cũng không có!
Tôi phẫn nộ nhìn mẹ, vẻ mặt đầy oán trách la lên, “Mẹ…”
Mẹ làm một tràng pháo liên thanh mắng tôi, “Cái con bé này, nha đầu chết tiệt, một ông chủ không những không kiêu ngạo mà còn lịch sự, ăn nói rất lễ phép, nói câu nói câu nấy đều dạ vâng đàng hoàng, giọng nói thì lại bùi tai, rồi còn hào phóng tặng siro đương quy tửu cho mẹ nữa chứ, con nha, đứa con bất hiếu này, có lúc nào mua cho mẹ uống chưa hả? Được làm việc cho một ông chủ tốt như thế, con còn không hài lòng gì chứ! Hạ Diệp, nghe cho kỹ, sau này con…”
Tôi ôm đầu tủi thân đến trào nước mắt, đây rốt cục là mẹ ai thế! Lục hồ ly, không ngờ anh cũng rất giỏi lấy lòng người khác…
Nghĩ đến sáng mai không cần đi làm, cho nên buổi tối trước khi đi ngủ tôi cố ý tắt đồng hồ báo thức, định ngủ một giấc thật đã.
Không biết đã ngủ bao lâu, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại kêu inh ỏi đánh thức tôi, nửa tỉnh nửa mê cầm điện thoại lên, mắt nhắm mắt mở nghe máy, “Alo, ai thế? Nói chuyện đi! Này… Muốn gì hả, gọi mà không nói chuyện, có bị bệnh không vậy?”
Cáu gắt mở to hai mắt xem thử là ai gọi, xem kỹ lại thì ra là tiếng chuông lúc nãy tôi nghe được là chuông tin nhắn. o(>﹏<)o
Nhìn đồng hồ trên điện thoại thì mới biết mình ngủ một giấc đến hơn 11h trưa, tin nhắn là của Lục Tuyển Chi gửi, nội dung vỏn vẹn có một cái địa chỉ, tôi không hiểu là có ý gì, nên gọi điện thoại lại hỏi anh ta, chuông vừa reo thì Lục Tuyển Chi đã bắt máy ngay, làm tôi thật sự nghi anh ta cầm sẵn di động trên tay đợi điện thoại của tôi!
Dù bực bội đang ngủ lại bị đánh thức, nhưng cũng không thể nói chuyện cộc lốc với cấp trên của mình được, vì thế tôi phải dùng giọng điệu nịnh bợ pha chút vui mừng vì bị anh ta đánh thức, xác nhận, “Alo, Tổng giám đốc, hình như anh nhắn tin nhầm số thì phải?
“Cô là Hạ Diệp đúng không?
Tôi gật mạnh đầu, quyết đoán trả lời, “Đúng vậy!”
“Vậy thì đúng rồi.”
Tôi im lặng vài giây, sau đó dè dặt nói, “Anh nhắn tin địa chỉ cho tôi chi thế?”
Lục Tuyển Chi thẳng thắn nói, “Mời cô dùng cơm.”
Tôi ngẩn người, nhất thời phản ứng không kịp, “Không phải nói là chiều nay tăng ca ư, vậy hôm nay tôi không cần đi làm hả?”
Anh ung dung nói, “Vốn định mời cô dùng cơm, mà cô muốn đi làm thì thôi vậy, cứ đến công ty làm việc bình thường đi.”
“Không không không, tôi lập tức tới ngay!” Tôi vội vàng đổi giọng, nghĩ đến kinh nghiệm thê thảm đau đớn lần trước, lúc định cúp điện thoại nhịn không được xác nhận lại, “Bữa cơm này không cần tôi trả một đồng một cắc nào hết phải không?”
“Tôi cam đoan.”
Tôi yên lòng, “Được, tôi lập tức tới ngay!”
Ngồi xe buýt đến địa chỉ trong tin nhắn, nửa tiếng sau tôi tới một tòa nhà cao tầng, khu chung cư cao cấp này nhìn rất quen mắt, ồ, đây chính là căn nhà rất xa hoa rất lộng lẫy của Lục Tuyển Chi lần trước tôi đã tới mà. Người này đúng là kỳ quái, không phải nói mời tôi ăn cơm sao? Tại sao phải ăn tại nhà anh ta? Chẳng lẽ… chẳng lẽ cái anh ta muốn ăn chính là… tôi?
Ý nghĩ lóe lên, tôi thình lình rùng mình một cái, người ta nói đàn ông dù cho buổi sáng hay buổi tối cũng đều là “bọn lang sói” cả, không sai vào đâu được!
Đúng lúc này, chuông điện thoại di động bỗng nhiên vang lên, tôi lấy ra xem, trên màn hình hiện 3 chữ Lục Tuyển Chi to đùng.
Tôi nhớ tới nỗi lo vừa rồi, quyết định tốt nhất đừng ăn bữa cơm này, vì vậy tôi cố giả giọng nói xạo, “Alo, Tổng giám đốc hả, ở chỗ tôi kẹt xe cứng ngắt không nhúc nhích gì được hết, chắc là không hơn hai ba tiếng cũng không tới chỗ anh được, hay là để bữa khác ăn ha?”
Bên kia truyền đến giọng nói lạnh nhạt, “Hạ Diệp, cô tốt nhất là trong vòng ba phút lên đây cho tôi, nếu không ngày mai tôi sẽ sắp xếp cô trực ca đêm ở công ty trong một tuần. Đếm ngược bắt đầu!”
“Tôi…”
“Tút tút tút…”
Không chờ tôi phản đối, Lục Tuyển Chi dứt khoát cúp điện thoại, tôi ngẩng đầu nhìn lên cao, có một người tay cầm điện thoại đang đứng ở ngay cửa sổ sát đất bên trên. Tôi đổ mồ hôi ròng ròng, thế là hết đường trốn, người nọ đang đứng ngay cửa sổ nhìn tôi! Tôi đành phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, gian khổ, hiểm nguy đang cận kề…
Không xong, chỉ còn lại hai phút! Tôi lau mồ hôi, dùng tốc độ chạy nước rút một trăm mét chạy thẳng đến cổng chính.
Cũng may lúc này thang máy đúng lúc dừng ở lầu 1, chạy trối chết đến thở không ra hơi, cuối cùng tôi cũng trước cửa nhà Lục Tuyển Chi.
Cửa đã mở sẵn, tôi nơm nớp lo sợ đi vào, Lục Tuyển Chi mặc bộ quần áo ở nhà hôm qua mua ở cửa hàng thong dong ngồi trên sofa xem TV, thấy tôi đi đến liền nghiêng đầu lườm, “Không phải nói kẹt xe cứng ngắt không nhúc nhích được sao?”
Tôi lúng túng nhìn Lục Tuyển Chi, cười xòa, “Ha ha, vừa rồi chỉ là nói giỡn với anh thôi, mắc cười lắm đúng không? Ha ha ha…”
Tự biên tự diễn tự cười, Lục Tuyển Chi vẫn ngồi đó liếc nhìn tôi, làm tôi muốn cười tiếp cũng không cười được, mà ngừng cũng không xong.
Trong tình huống gượng gạo khó xử này, Lục Tuyển Chi đưa tay vẫy vẫy tôi, nói, “Tới đây.”
Tôi đã bày thế trận chờ quân địch rồi, lẽ nào anh muốn gọi tôi qua, sau đó kéo tôi ngã nhoài xuống sofa, thú tính bộc phát xé rách quần áo của tôi, tôi la lên đừng mà đừng mà, Lục Tuyển Chi cười mờ ám nói: cục cưng, đến đây với anh nào, anh thương yêu em mà.
Đang lúc tôi tưởng tượng đến mấy cảnh “đặc sắc”, Lục Tuyển Chi chợt đổi giọng nói, “Mà thôi, cô tốt hơn đừng qua đây!”
Tôi lập tức lấy lại tinh thần, lau dòng nước bọt tự chảy xuống ở miệng, hỏi, “Tại sao?”
Anh rất nghiêm túc nói, “Vẻ mặt cô nhìn gian quá, tôi sợ.”
Tôi, “…” Chương10: Bữa sáng
Đang lúc tôi phiền não, Lục Tuyển Chi ngồi bên kia bàn, giữ khoảng cách nhất định, đưa tôi một xấp tiền, nói là đồ ăn trong tủ lạnh không dùng được nữa, kêu tôi ra khỏi chung cư thì quẹo trái, đi khoảng 20m sẽ thấy một cái chợ, vào đó mua nguyên liệu để nấu bốn món một canh: ma bà đậu hũ, thịt xào, khoai tây chiên, sườn xào chua ngọt và canh súp.
Hai mắt đẫm lệ ngơ ngác nhìn xấp tiền, “Tổng giám đốc, anh không phải nói muốn mời tôi ăn cơm sao?”
Câu trả lời của Lục Tuyển Chi cũng gian manh như con người anh vậy, “Tôi nói bữa cơm này không cần cô trả tiền, chứ tôi đâu nói không cần cô tốn sức. ”
= = tên khốn này, lại chơi cái trò chơi chữ này với tôi nữa!
Cất bước đến chợ mua thức ăn, lay hoay hết quầy này đến quần kia, tốn bao nhiêu nước bọt để trả giá để, cuối cùng cũng mua xong hết các nguyên liệu cần thiết, rồi lại cất bước trở về chung cư, cắn răng làm cho xong bốn món một canh này. Rốt cục một tiếng sau cũng đã làm xong hết các món, niềm an ủi duy nhất trong lúc sức cùng lực kiệt này chính là 27 tệ còn thừa, tôi rất tự giác cầm tiền bỏ vào túi quần mình.
Vừa dọn bốn món một canh lên bàn, chuông cửa vang lên, tôi giật thót tim, chẳng lẽ lại là thằng nhóc hôm bữa chọc tôi tức giận xém tí hộc máu ?
Lục Tuyển Chi đi ra mở cửa, tôi cũng tò mò ngó theo, thì thấy một nhân viên giao hàng lịch sự nói, “ Thưa ông, đây là siro đương quy tửu mà ông cần. ”
Ông chủ Lục hào phóng lấy tiền ra trả, rồi tự nhiên lại đưa cái hộp đó cho tôi, nói tỉnh bơ, “ Lúc về nhớ đưa cái này cho bác gái. ”
Tôi nhất thời im lặng, ngơ ngẩn nhìn hộp đương quy, hình như hôm qua trong điện thoại anh đâu có nói là tự mình mua đâu?
Lục Tuyển Chi như rất đói bụng, ngồi xuống bàn ăn, gắp một miếng ma bà đậu hủ bỏ vào miệng, rồi lại thử khoai tây chiên, nếm một miếng sườn xào chua ngọt, ăn một miếng thịt xào, húp một muỗng canh, hiển nhiên cảm thấy rất hài lòng, bắt đầu thưởng thức, mà tôi tất bật cả ngày nay, bụng đã đói meo, cũng vội ngồi vào bàn, vì vậy hai người chúng tôi anh gắp một miếng tôi gắp một miếng, ăn rất ngon miệng, nhưng khác biệt duy nhất là anh ăn rất từ tốn lịch thiệp, còn tôi thì ăn lấy ăn để miệng nhai nhóp nhép, cho nên cuối cùng đa phần đồ ăn trên bàn đều vào bụng tôi hết.
Ngay lúc tôi vừa ăn uống no say ôm bụng thở hổn hển, trên TV đúng lúc chiếu khẩu hiệu của một mẩu quảng cáo : “ Răng chắc khoẻ, ăn ngon hơn! ”
Lục Tuyển Chi nhìn cái bụng căng cứng của tôi, vẻ mặt vui vẻ chế nhạo, “ Hạ Diệp, răng cô rất khoẻ. ”
Tôi hơi ngượng, vì vậy đứng dậy định dọn chén dĩa đi rửa, ai ngờ ông chủ Lục còn nhanh hơn tôi một bước, ân cần quan tâm nói, “ Để tôi làm. ”
Dứt lời, anh dọn hết chén dĩa trên bàn đi vào nhà bếp, mà không lâu sau đã gọi vọng ra, “ Hạ Diệp, cô vào đây một chút. ”
Tôi bực mình, lại muốn tôi đứng canh nữa hả?
Tôi bực dọc đi vào nhà bếp, hai tay Lục Tuyển Chi đầy xà bông, dây tạp dề buộc quanh eo, dáng vẻ anh tuấn khiến nhà bếp thay đổi hẳn, nhất là vẻ mặt chuyên tâm, động tác chậm rãi nhẹ nhàng lúc rửa chén, nhìn thế nào cũng là một người đàn ông rất hoàn hảo đấy…
Ảo giác ! Đây tuyệt đối là ảo giác! Đang lúc tôi cực lực phủ nhận, anh bỗng quay đầu lại nói với tôi, “ Nhanh, qua đây giúp tôi xăn tay áo lên. ”
Tôi vội đi qua giúp anh xăn tay áo, đầu của anh chẳng biết cố ý hay vô tình cúi thấp xuống, hơi thở phả vào mặt tôi, cổ họng tôi lập tức khô ran…
Chịu không nổi khoảng cách “ siêu gần ” này, tôi xăn tay áo xong liền đi như chạy ra khỏi nhà bếp, lòng bồn chồn đứng ngồi không yên trong phòng khách, tự hỏi mình tại sao lại say đắm cái tên mặt người dạ thú đó, cho dù quẫn quá hóa liều cũng đâu cần như thế !
“ Hạ Diệp, cô vào đây. ” Tôi đang rối rắm không thôi, mà cái tên Lục Tuyển Chi làm như không muốn tôi được bình yên hay sao ấy, lại kêu tôi vào nhà bếp tiếp.
Tôi bất đắc dĩ chậm chạp đi vào nhà bếp, nhìn người đàn ông đang rửa chén, hỏi, “ Lại chuyện gì nữa Tổng giám đốc? ”
Anh thấy tôi vào, liền nghiêng mặt cười duyên, “ Có xà bông dính trên mặt tôi, cô giúp tôi lau đi. ”
Tôi nhìn mặt anh có dính tí xà bông, có rửa chén thôi mà đì tôi chạy tới chạy lui, thôi thì để tôi rửa luôn cho rồi!
Duỗi đại ngón tay lau vết xà bông trên mặt anh, lúc rút tay về vô tình trượt qua đôi môi mềm mại ấm áp của anh, anh còn lè lưỡi liếm chỗ vừa nãy tôi chạm qua, sau đó nhướng mày thản nhiên nói, “ Mặn thật, cô chưa rửa tay hả? ”
Cả người tôi như có luồng điện chạy qua tê rần cả người, lần này thì chạy như bay ra khỏi nhà bếp.
Tôi đứng trong phòng khách mặt đỏ bừng, thật không biết tên khốn đó cố ý hay là vì tôi không được trong sáng cho lắm, đôi môi mềm mại vừa rồi, đầu lưỡi ươn ướt mềm nhuyễn, còn động tác khẽ liếm đó nữa, thật sự là… quyến rũ chết người! Lúc nãy tôi mà không lao ra khỏi nhà bếp, chắc đã xịt máu mũi luôn rồi!
Ngay lúc tôi chưa kịp định thần lại, từ phòng bếp lại truyền ra giọng nói đòi mạng, “ Hạ Diệp, cô… ”
“Ah! Tổng giám đốc, tôi bận chút việc, tôi về trước đây! ” Không đợi anh nói gì, tôi run rẩy cắt ngang lời anh, đồng thời động tác cũng cực kỳ nhanh chóng quơ lấy cái hộp đương quy tông cửa xông ra.
Nếu tôi mà không đi thì cho dù không bị mấy trò ma mãnh của anh làm tức chết, thì cũng bị luồng điện trên người anh giật chết!
“ Cô khoan đi đã, tôi có… ”
Nghe giọng anh ở ngay đằng sau, tôi y như bị ma rượt, chạy trốn càng nhanh hơn!
Vừa vào đến thang máy thì điện thoại đã reo lên, thấy Lục Tuyển Chi gọi, tôi kiên định vờ như không thấy, khoảng một phút sau thì chuông mới hết reo, tôi giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Thang máy xuống dưới lầu, tôi đi vội ra khỏi chung cư, lúc đang ngồi trên xe buýt thì di động lại reo tiếp, nghĩ lại mình đã lên xe thì anh cũng chẳng có lý do gì kêu tôi quay lại, vì vậy do dự một lúc, tôi nơm nớp lo sợ nghe điện thoại, “ Alo? ”
Giọng anh lạnh te, chẳng nghe ra cảm xúc gì cả, “ Cô làm gì chạy? ”
Tôi không dám nghênh ngang trả lời, giọng điệu van xin cùng nịnh nọt nói, “ Tổng giám đốc, anh cũng thấy hôm nay tôi đã ở nhà anh lâu vậy, anh ăn cũng ăn rồi, mà no cũng no luôn rồi, tha cho tôi đi…. ”
Vừa nói xong thì đã thấy toàn bộ hành khách đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ dị, tôi mới phát giác mấy lời lúc nãy của mình làm người ta liên tưởng đủ chuyện mờ ám !
Bên kia truyền đến giọng than thở, “ Thật ra vừa rồi tôi kêu cô là muốn nói… ”
Tôi sợ anh sẽ gọi tôi quay lại, vội lớn tiếng nói, “ Tôi đang ở trên xe rồi! ”
Anh phớt lờ lời tôi, tiếp túc bổ sung câu mà anh nói, ” Là muốn nói tôi có cái này muốn cho cô. ”
Tôi nghe xong liền hào hứng, hỏi ngay, “ Cái gì vậy? ”
Bên kia dừng một chút mới nói tiếp, “ Đúng lúc mấy hôm trước có người tặng tôi một chiếc váy mà tôi không dùng được, định là cho cô. ”
Đổ cả mồ hôi hột, ông chủ Lục, hôm qua lúc anh nói tặng mẹ tôi hộp đương quy, hình như cũng nói y chang như vậy!
Chẳng qua là một chiếc váy thôi, tôi cảm thấy mình không được mất chí khí, thế nên tôi tìm cớ từ chối, “ Thế à, nhưng mà tôi đang ở trên xe, không tiện quay lại cho lắm, cho nên lòng tốt của anh… ”
“ Tôi nhớ, giá của chiếc váy như là 200 gì đó. ” Anh bỗng nhiên cắt lời.
Tôi thở hắt ra, tốt quá, cũng không phải đắt lắm, vì vậy tiếp tục lịch sự từ chối, “ Lòng tốt của anh tôi xin nhận… ”
“ Nhưng mà là đô la. ”
Tôi như bị sấm sét đánh trúng, cả người phấn khích hẳn lên, hồ hởi trả lời, “ Lòng tốt của anh tôi xin nhận, váy của anh tôi sẽ lập tức tới lấy ngay! ”
Bên kia truyền tới giọng cười khẽ, anh bình thản nói, “ Không cần, cô đã lên xe rồi mà, quay lại thì bất tiện lắm. ”
Mặc dù biết Lục Tuyển Chi không thấy, nhưng đầu tôi vẫn lắc như con lắc đồng hồ, “ Không không không, rất thuận tiện, vô cùng thuận tiện, tôi đến trạm kế tiếp sẽ xuống xe ngay! ”
Giọng nói anh nghe như rất vui vẻ, bỗng nhiên trở nên ân cần tốt bụng, “ Không cần, ngày mai tôi đem đến công ty cho cô. ”
Tôi cảm động không thôi, ca ngợi từ đáy lòng, “ Tổng giám đốc, anh thật sự rất chu đáo, tôi không biết phải cảm ơn anh như thế nào nữa… ”
Làm như đã đợi câu này của tôi từ nãy giờ, vừa nghe tôi nói xong, giọng điệu anh rất nghiêm túc đáp, “ Biết cảm ơn là được rồi, sau này tôi không muốn ăn sáng ở nhà hàng đối diện công ty nữa, cô biết nên làm gì rồi phải không? ”
Tôi vắt hết óc suy nghĩ, trả lời: “Thế thì qua nhà hàng kế bên công ty ăn đi!”
“ … ” Anh im lặng một lúc, cuối cùng không để tôi cự tuyệt câu nào vừa nói xong liền cúp máy, “ Sáng mai, tôi muốn thấy bữa sáng do chính tay cô làm trên bàn làm việc của tôi. ”
Tôi khóc không ra nước mắt, khó trách tự dưng lại cho tôi chiếc váy, thì ra đã có mục đích sẵn! Đúng là bắt ép người thế cô sức yếu mà…
Trên đường về nhà, lúc đi ngang qua cổng chung cư, tôi lờ mờ nhìn thấy một bóng người qune thuộc, mà cô gái đó cũng vì cách khá xá nên không nhận ra tôi, tôi vội vàng xoay người chạy như điên, chạy chạy và chạy, chỉ nghe tiếng giày cao gót “ cốp cốp cốp ” ở sau lưng, cùng tiếng gào thét cũng rất quen thuộc, “ Họ Hạ kia, đứng lại! ”
Cổ áo tôi rất nhanh bị túm lấy, vừa xoay người thì thấy Ngải Lị một tay chống nạnh, tạo dáng y như ấm trà, “ Mày nha, quên tao trước kia là quán quân cuộc thi chạy ở trường rồi hả? Dám ở trước mặt chị cưng múa rìu qua mắt thợ bỏ trốn à! ”
56