watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Khoảnh Khắc Vô Thường
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


– Dạ được. Vân nhớ My quá My ơi! – cô khóc to.
– Nín đi, cưng khóc My đau lòng lắm. Đừng khóc nữa. My xin lỗi vì bỏ đi mà ko nói cưng hay, nhưng My sợ cưng chịu không nổi rồi….
– My tàn nhẫn lắm. My nói yêu Vân, vậy mà…. hức..
– 2 năm nữa My về. Cưng vui lên đi. Cưng khoẻ rồi phải ko? Ở đây ngày nào My cũng nghĩ về cưng, cầu mong cưng đựơc khoẻ mạnh và vui vẻ.
– Dạ, khoẻ. – cô dấu biến việc cô mê man mấy ngày liền trên giường.
– Ráng lên, đừng suy nghĩ nữa. 2 năm rồi sẽ qua mau. My đi cũng vì tương lai sau này của 2 ta thôi.
– Vân hiểu. Chỉ cảm thấy buồn và hụt hẫng khi My đi mà ko nói gì hết.
– My xin lỗi…
– Ko, Vân ko trách My đâu. Trước giờ My làm gì cũng là lo cho Vân thôi mà. My ổn định bên kia chưa? My đang ở bang nào vậy? – cô ngưng khóc.
– My đang ở Mỹ – California. Tốt lắm, bên đây có công ty lo sẵn hết rồi. Chỉ qua ở rồi ăn học mà thôi. Chỉ không khoẻ và buồn vì nhớ cưng thôi!
– My đừng vậy, ăn uống đàng hoàng. Vân lo cho My lắm!
– My biết, My cũng vậy. Mình sẽ sớm được bên nhau thôi Vân, chờ và tin My nha!
– Vân chờ, đến bao lâu Vân cũng chờ.
Cúp máy, cô thẩn thờ. Vậy là My đã yên lành. Thôi thì, mạnh mẽ lên để chờ đợi My. Tối đó, má kêu cô lại nói chuyện:
– Vân, thằng Sơn nhờ má khuyên con quay về nhà với nó, con thấy sao? Thiệt tình nghe nó nói mà má khó xử, chẳng biết sao.
– Dạ, con cũng không biết. Má hiểu là con ko có tình yêu với anh Sơn. Quay về ở chung , sợ ảnh lại buồn rồi tội nghiệp.
– Má hiểu. Nhưng thấy nó còn thương, lo lắng cho con quá, má biết sao đây?
– Con ở đây luôn với má được ko?
– Má thì sao cũng được. Con nhắm mà nói chuyện với nó.
– Dạ.
Đêm đó cô không ngủ được. Đầu óc miên man đâu đâu. Cô nghĩ đến cuộc nói chuyện hồi sáng với My, rồi tự nhủ với lòng mình mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn. Cô định quay lại công ty tiếp tục làm việc trong nay mai, nghỉ lâu quá cô cũng nhớ công việc, nhớ đồng nghiệp, chắc là nhiều việc đang chờ cô quay về giải quyết. Rồi cô nghĩ đến lời mẹ nói đầu hôm, thấy sao sao, cô tội nghiệp cho anh, nhưng không đồng nghĩa là cô muốn quay về bên cạnh người chồng ko yêu.
Đầu tuần sau, cô đi làm lại. Cô đến công ty thật sớm để xem trước hồ sơ. Vị trí cô vẫn được giữ nguyên chưa có người thay thế, văn phòng nơi cô làm việc vẫn y nguyên, không có gì xê dịch như đang chờ để chào đón chủ nhân quay về. Dù sao cô là người có rất có năng lực, bao nhiêu công ty tranh giành, ban giám đốc ở đây phải rất ưu đãi để giữ chân cô ở lại. Đang xem hồ sơ thì nghe tiếng nhân viên lục tục vào làm. Cô đẩy của bước ra:
– Hi all.
– Ý, chị Vân quay lại rồi mọi người ơi. Hoan hô!
– Chị khoẻ chưa? Tụi em nhớ chị ghê vậy đó.
– Khoẻ rồi, cám ơn em.
– Vắng chị, chẳng ai chỉ tụi em làm việc. Có thằng cha nào ở trên ban giám đốc xuống ở vài ngày, thấy ghét lắm chị.
– Hi hi, dám nói xấu người khác sau lưng nha. – cô cười.
– Đâu có, nói thiệt mà. Chị tranh thủ bắt kịp tiến độ rồi hướng dẫn tụi em tiếp nha chị. – 1 nhân viên thực tập lên tiếng.
– Ok em!
Mọi người tranh nhau hỏi thăm, tranh nhau mừng cô trở lại. Tuyệt nhiên không ai đá động đến lý do tại sao cô nghỉ. Hình như họ chỉ biết là cô bệnh nặng nên nghỉ, chứ ko biết việc liên quan đến My. Anh vào xin nghỉ phép cho cô, nhưng không để lại địa chỉ bệnh viện, mọi người ko thể đi thăm. Nếu mọi người đi thăm chắc khó để dấu sự việc. Cô thầm cảm ơn anh vì điều đó.
Phòng giám đốc:
– Welcome back, cô Vân! Chúng tôi mong cô suốt, cô quay lại rồi thì ráng làm việc hen. Tôi kêu người mang hồ sơ trong những ngày qua đến cho cô ngay.
– Vâng, giám đốc!
Hơn nữa tháng mấy ngày mà hồ sơ, công việc gần như ngập lút qua đầu. Cô quay cuồng trong các dữ liệu, các con số, các dự án. Thế cũng hay, vậy bớt thời gian để buồn vì nghĩ đến My.
Chỉ trong vòng tuần lễ, với sự miệt mài cô đã nắm được tất cả tình hình trong thời gian qua. Đầu tuần sau, anh hẹn cô ra vào buổi tan sở để nói chuyện. Hai người gặp nhau ở quán café gần công ty cô làm việc:
– Anh đến lâu chưa? – cô kéo ghế ngồi xuống.
– Cũng vừa tới.
– Xin lỗi, em đọc xong hợp đồng rồi mới đi. Hơi trễ.
– Không sao.
Im bặt, ngập ngừng… không gặp nhau bao lâu mà như người xa lạ? Cô đưa ánh mắt nhìn mông lung, hôm nay cô cảm thấy ngại khi đối diện với người đàn ông này, cô tránh hay cô sợ khi nhìn vào mắt anh ta?
– Em dùng gì?
– Một cappuchino.
– Vừa tan sở chưa ăn gì, em uống cà phê ko sợ mệt sao?
– Không sao, dạo này em uống cũng quen rồi. Uống để tỉnh táo mà làm việc.
– Nhưng bây giờ hết giờ làm việc rồi. – anh ngập ngừng, cũng như mọi lần, anh ít khi nào từ chối điều cô muốn, đơn giản, anh yêu cô!
– Một cappuchino. – cô mặc, đưa tay gọi phục vụ.
– Một cam vắt. Cám ơn.
Anh nhìn cô, ánh nhìn vẫn âu yếm tràn đầy yêu thương như ngày nào. Nhưng, cô lảng tránh sự yêu thương ấy.
– Hôm nay anh hẹn em ra có việc gì?
– Ơ, chỉ là trò chuyện với nhau thôi. Em khoẻ hẳn rồi chứ? Mấy ngày nay anh bận quá ko ghé thăm em được.
– Em cũng khoẻ. Có việc gì, anh nói đi. Đừng vòng vo, anh biết em ko thích vậy mà.
Câu chuyện gián đoạn, người phục vụ bưng nước tới.
– Anh có nhờ má nói với em về việc em về nhà, em nghĩ sao?
– Về nhà? Nhà nào? – cô hững hờ.
– Thì nhà của 2 vợ chồng mình. Trước giờ em ở đó mà.
– À.. chuyện đó, chuyện đó em chưa nghĩ tới. Em nghĩ mình cần ở nhà má để thanh thản trong tâm hồn.
– Nhưng, hơn bao giờ hết, anh tha thiết mong em quay về. Anh.. anh nhớ em lắm! – dịu dàng, ngọt ngào, đúng như bản tính anh trước giờ.
– Thanks, cám ơn tình cảm anh dành cho. – cô nhếch mép cười khẽ.
– Anh hiểu, em còn giận anh vì chuyện vừa rồi. Anh biết mình sai, mình có lỗi khi thô bạo với em. Nhưng, chỉ vì yêu em nên anh mới làm thế.
– I see.
– Anh không cần em vui vẻ như xưa. Anh chỉ mong em quay về nhà, anh chỉ mong được nhìn thấy hình bóng yêu thương sau mỗi buổi tan sở. Em đi rồi, anh cô đơn trong căn nhà rộng rãi ấy lắm.
– …. – cô cười mỉm.
– Em quay về nha, điều kiện gì em đưa ra, anh cũng chấp nhận cả.
– Tin được sao anh?
– Trước giờ anh có sai lời với em chưa?
– À, cái đó thì chưa, nhưng…..
– Anh hy vọng em suy nghĩ lại.
Tích tắc.. tích tắc… từng giây trôi qua. Không gian xung quanh yên tĩnh bởi lớp kiếng cách âm. Hôm nay quán vắng người.
5p… 10p… 20p… 30p:
– Ok, em nghĩ lại. Nếu em về, anh sẽ chuẩn bị phòng riêng cho em chứ?
– Ý em là?
– Em về nhưng mình sống riêng anh ạ! Sống riêng, 2 thế giới riêng trong 1 ngôi nhà, anh chịu không?
– Sống riêng? Em…
– Nếu muốn em quay về, chuẩn bị sẵn căn phòng có đầy đủ tiện nghi sinh hoạt, em sẽ về và ở trong căn phòng đó.
– Được, chỉ cần em đồng ý. Vậy chừng nào em sẽ về?
– Khi nào anh chuẩn bị xong.
– Thứ tư? Ok?
– Kịp chứ?
– Được, ngày mai anh sẽ nghỉ một ngày để mua vật dụng và dọn phòng cho em.
– Ok, thứ 4 gặp.
Cô về nhà, nói với má cuộc trò chuyện vừa rồi. Bà không ý kiến, bảo cô đã lớn, tự quyết định được. Đêm đó, cô đứng giữa hai dòng suy nghĩ. Cô phân vân, tự hỏi mình có sai khi đồng ý với anh? Quay về đó, đối diện con người ko yêu, đối diện con người từng làm cô đau khổ về thể xác lẫn tinh thần? Cô không muốn, nhưng con danh nghĩa vợ chồng? Người ngoài nhìn vào, họ nghĩ thế nào đây?
Cô mở laptop, online, đầu tuần, mail mới. Cô luôn mong đến ngày đầu tuần để….Khẽ run khi thấy địa chỉ mail của My, cô hân hoan đọc mail. Trong mail, lời lẽ My tràn đầy yêu thương, lo lắng và nhớ nhung. Đây là mail thứ 2 gởi cho cô, vẫn là dặn dò cô giữ sức khoẻ, kể về cuộc sống bên kia và tràn đầy lời lẽ yêu thương. Hôm nay có kèm theo file ảnh, hình My đang giỡn với đồng nghiệp. My ốm nhiều, cô thấy xót lắm. Duy chỉ có nụ cười là không thay đổi, bất chợt cô bật khóc khi nhớ về thời gian qua. Ừ thì, dù mạnh mẽ thế nào cô cũng chỉ là người đàn bà….
Chiều thứ 4, anh lăng xăng giúp cô xách đồ vào phòng. Anh chu đáo. Căn phòng rất đầy đủ: tủ áo,máy điều hoà, tủ lạnh, bàn trang điểm, giường nệm. Drap và rèm cửa đều hài hoà với màu sơn tường, tông màu cô thích. Cô đưa mắt nhìn quanh, rất gọn gàng, chỉ cần xếp quần áo đồ đạc vào là ổn.
– Cám ơn anh. Em tự sắp xếp được.
Anh định bước ra, bỗng:
– À.. anh này!
– Huh?
– Anh đem tấm hình này về bên phòng anh đi. Để đây vô ích thôi, em cho nó xuống gầm giường đấy.
Anh ngạc nhiên, thoáng buồn rồi lại cẩn thận gỡ tấm hình cưới 2 người xuống, quay đi. Cô dâu, chú rể trong tấm ảnh cười rất tươi vì hạnh phúc. Còn cô với anh hiện giờ, sao…..
Đêm đến, ngã vật ra giường, cô ngẫm nghĩ: “Giờ này My đang làm gì nhỉ? Nhớ đến cưng không nè? Ngủ ngon My nha!” Nghĩ một mình, cười mỉm một mình rồi lại tủi thân một mình. Nỗi cô đơn len lỏi cả vào trong giấc ngủ, dằn vặt người ta ngay cả trong giấc mơ.

Thắm thoát cũng đã 1 năm trôi qua. Trong căn nhà ấy, đôi khi cô tự hỏi ai sẽ là cái bóng của ai? Cô hay anh đang lặng lẽ đi về? Có lẽ anh đã chán chường vì cảnh ở chung nhà mà như người xa lạ. Cô ở trong bếp, anh đi vào, cô bỏ lên phòng khách, anh lên phòng khách thì cô đi lên lầu thắp nhang, anh tìm lên lầu, cô bỏ vào phòng ngủ. Cửa sập lại, chỉ kịp nghe tiếng anh: “Em…” Sự việc như thế kéo dài suốt năm trời, anh mệt mỏi, nản lòng cũng đúng thôi! Thật ra, cô hiểu, nhưng…. Cái gì đó ức chế trong lòng, có những khi cô muốn trò chuyện với anh thật bình thường thì lại nhớ đến khi anh đánh cô, nhớ đến những lời xúc phạm với My, giận nên lại thôi. Nói cô nhỏ nhen? Cứ cho là vậy, cô ghét ai xúc phạm người cô yêu.
1 năm, 365 ngày, không ngày nào cô thôi nhớ về My. 1 năm, ko dài, ko ngắn, mọi kỉ niệm thật đẹp đẽ hiện ra trong từng giấc mơ như vừa xảy ra ngày hôm qua. Cô thường xem ảnh My, rồi thì thầm, thì thầm lời nhớ, lời yêu.. và cả lời hờn trách: “Sao My lâu về thế? Có biết người ta nhớ My đến mức nào hay không? Có biết mỗi ngày trôi qua, tình yêu người ta dành cho My càng nhiều hơn không?”. Trách yêu, để tự mình hiểu rằng: mình yêu người ta nhiều lắm. My đều đặn mỗi tuần đều gởi mail, mỗi tháng đều gởi hình và nữa tháng đều điện thoại. Lúc đầu, cô nghe điện thoại ngoài phòng khách, đôi khi lại khóc, anh nhìn thấy tỏ vẻ không vui, cứ đi ra đi vào mặt nặng mày nhẹ. Ghét, cô cho lắp hẳn điện thoại có số riêng, đem computer vào phòng riêng cùng internet. Anh tức lắm, nhưng không nói năng gì được. Tất cả vật dụng ấy đều do khả năng tài chính của cô mà ra. Anh và cô tuy ở chung một nhà, nhưng thôi “góp gạo thổi cơm chung” lâu lắm rồi. Tiền điện, nước, internet đều share sòng phẳng. Có khi anh trả, cô lại nhất quyết gởi lại phần mình cho bằng được, anh buồn! Trong lòng người đàn ông đó, sự yêu thương, nỗi hờn, tủi, ghen tức cứ dồn nén, vợ anh đang yêu người khác, hay chính xác là đang ngoại tình trước mũi mà anh lại không thể làm gì, gần như là bất lực trước việc này. Đến một ngày, sinh nhật cô. Nghe điện thoại của My xong, 7h tối, cô trang điểm nhẹ rồi đi với đồng nghiệp đến 2h sáng mới về. Mở cửa, mùi rượu, anh ngồi đó mắt vằn lên sự giận dữ. Cô không quan tâm, định đi vào phòng thì anh gọi giật giọng:
– Em đứng lại cho anh.
– Anh say rồi, ngủ đi. Em mệt, sáng mai nói chuyện sau.
– Đứng lại, anh muốn nói chuyện với em.
– Có gì sáng mai. – cô quay mặt, bất chợt bị kéo giật mạnh về sau.
– Tại sao em hờ hững với anh vậy hả? Dù sao anh cũng còn là chồng em, CHỒNG EM, em có biết không? – anh dồn cô vào góc tường.
– Biết, biết chứ, biết nên mới chấp nhận về lại đây, không thì đi lâu lắm rồi!
– Quá đáng… trong mắt em anh còn là cái gì?
– Người, chứ không lẽ ma quỉ?
– Em học cách nói chuyện ấy từ khi nào? HẢ? – nghe những lời nói ấy, tức càng tức hơn.
– Lâu rồi. Từ cái lần anh đánh tôi đó, nhớ ko?
– Chứ ko phải từ khi cô yêu con quỉ đó rồi trở mặt với tôi?
– Dùng từ cẩn thận, nếu không đừng trách tôi. – cô lách người ra tính bỏ đi.
– Cô… – anh nhào tới.
– Sao? Anh muốn đánh tôi à? Đây, đánh đi, tôi đứng cho anh đánh này. Chẳng phải anh đã đánh để giết luôn con mình rồi đó hay sao? – cô đứng lại, vẻ mặt bất cần.
– Ưh… – nghe đến đó, anh chùn tay.
– Ko đánh thì tôi đi, đừng kêu!
Cô vào phòng, bỏ mặc anh ngồi ôm đầu, lần đầu tiên từ khi trưởng thành, anh khóc! Tuổi thơ anh quá nhiều bất hạnh. Lên 5 ba mất trong tai nạn xe cộ, lên 6 mẹ bỏ đi lấy chồng khác, nội ngoại không nhìn nên đưa anh vào cô nhi viện. Anh nỗ lực đi trên đôi chân mình để đạt được vị trí ngày hôm nay. Vật chất, người đàn ông ấy không thiếu, chỉ thiếu tình thương. Cứ ngỡ lớn lên sẽ êm ấm, sẽ hạnh phúc trong mái ấm gia đình. Mà…..
Sau lần cãi nhau, anh và cô càng ít lời hơn. Thưa hẳn những câu chào hỏi xã nhau, thưa hẳn những lần đụng mặt nhau trong nhà, cô làm về thì ở miết trong phòng, chỉ ra khi cần thiết. Tan sở, anh đi với đồng nghiệp đến khuya mới về, lần nào cũng có hơi men. Thỉnh thoảng cô có nói: “Anh cẩn thận sức khoẻ!”, vậy thôi! Đôi lần cô viết đơn ly dị, anh không kí. Anh cố gắng chối bỏ lý do cô đưa ra, anh cố níu kéo, dù chỉ là chút hy vọng mong manh. Anh thầm mong ngày nào đó cô trở lại là cô, người vợ ngoan hiền ngày xưa, để tiếp tục cùng anh vun vén mái ấm gia đình. Ừ thì, cứ hy vọng, rồi một ngày không xa sẽ biết đó là tuyệt vọng!
Qua vài lần mâu thuẫn, rồi lại thôi, tình hình chẳng khá lên hơn. Đã gần hai năm rồi, cô vẫn “đóng băng”, anh thật sự mệt mỏi. Dường như tất cả tình yêu, tất cả sự nồng nàn cô đã dành trọn cho người phương xa, mong mỏi ngày người ấy quay về đôi lứa lại hạnh phúc bên nhau.
Còn khoảng 2 tháng nữa My về, cô vui ra mặt. Cô đếm từng ngày, gạch bỏ từng con số trên tờ lịch. Thỉnh thoảng đứng thẩn thờ ngoài ban công, mường tượng đến cảnh đón My ở sân bay, lúc đó cô sẽ thế nào nhỉ? Vui cười hay lại bật khóc đây? Nếu cười thì hay, cô muốn My thấy cô vui vẻ và khoẻ mạnh. Nhưng nếu bật khóc thì sao? Thế nào My cũng lau nước mắt rồi cười cô trẻ con cho xem. Nghĩ một mình, tủm tỉm cười một mình. Thư kí cô trêu: “Dạo này chị Vân lạ quá nha. Cứ tủm tỉm cười hoài, có tin vui hả chị?”
Cô ỡm ờ, lại cười! Thời gian xa nhau là thời gian cô phấn đấu nhiều nhất. Cô đang đứng ở vị trí đáng nể trong công ty, ban giám đốc xem trọng và sợ “vuột mất” cô, người phụ nữ có năng lực giải quyết vấn đề rất xuất sắc và khả năng quyết đoán cao đến mức đang kinh ngạc. Có ai hiểu đó là nhờ động lực của tình yêu thúc đẩy, trong cô luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn nữa để xứng với người cô yêu.
Bỗng một tuần trước khi về My gởi mail, lời lẽ khá buồn, đại loại là khoá học có vấn đề nên My không về bây giờ được, phải dời lại thêm 1 năm nữa để hoàn tất chương trình. Đọc mail, nụ cười vụt tắt trên môi. Cô hụt hẫng theo từng con chữ trong thư điện tử. Buồn, ừ, cô buồn. Thêm 12 tháng trời mong nhớ, sao trớ trêu vậy nè? Đếm từng ngày, từng ngày rồi từng ngày đó nay dài thêm ra, mệt mỏi!
Thứ 3 tuần sau, đúng ra giờ này cô phải ở phi trường đón My, giờ lại ngồi trong văn phòng thẩn thờ cùng những con số. Đang chăm chú vào màn hình vi tính thì điện thoại reo, bản Because I Love U quen thuộc ngày nào, cô mở điện thoại, bỗng dưng sững sờ vì màn hình hiện lên số di động quen thuộc của My và hình My đang nhìn

Trang: « Trước 156
7
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 67