watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Trúc Mã Là Sói
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Ông Trình tay chống cằm cũng giả vời nghe rấ chăm chú. Sau khi đưa ra một số ý kiến về tình hình công việc của Nhan Tiếu, hai người bắt tay nhau nói lời tạm biệt. Nhan Tiếu đồng ý sau khi công ty tìm được người mới tiếp quản công việc của mình mới nghỉ hẳn, ông Trình còn ghi số điện thoại cá nhân cho Nhan Tiếu, còn nói sau này có khó khăn gì quay lại gặp ông.

Sau khi rời khỏi phòng làm việc của Trình Khởi Hằng, Nhan Tiếu thở dài chán nản. Một là than thở cho sự thất bại của mình, ông ta không thèm giả vờ giữ cô lại. Hai là than không biết tương lai sẽ làm như thế nào, thực ra là cô biết tìm việc không hề đơn giản.

Đầu óc rối bời như mớ bòng bong, Nhan Tiếu quay về bàn làm việc của mình, các đồng nghiệp xung quanh đã sang phòng nghỉ uống trà, xung quanh không còn ai. Nhan Tiếu nhìn điện thoại di động thấy có 3 cuộc gọi nhỡ, hai tin nhắn, là của 2 người: Trình Mỹ Giai và Văn Dịch.

Nhan Tiếu không buồn quan tâm đến Văn Dịch mà chỉ gọi cho Mỹ Giai. Sau 3 hồi chuông, đầu máy bên kia vang lên giọng nói có phần uể oải của chị: “Ca cải lương với ba chị về rồi àh?”

Ca Cải Lương

Tranh thủ giờ nghỉ uống trà chiều chưa kết thúc, Nhan Tiếu mò sang quán cà phê đối diện tòa nhà cô làm việc để gặp nữ vương. Khi đến nơi, quả nhiên thấy Mỹ giai đang ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, vừa tắm nắng rất khoan khóai, vừa thưởng thức cafê, không hế tỏ ra buồn chán trước chuyện vừa bị thất tình.

Sua khi cất tiếng chào Trình Mỹ Gia, ngồi phịch xuống, Nhan Tiếu đã bị nhìn một lượt từ đầu xuống chân, nhìn cho đến khi cô sởn cả gai ốc, chị mãnh mới cười nói: “Sao mặt mày ủ rũ thế kia?”

Nhan Tiếu thờ dài. Liên tục gặp chuyện xui xẻo như vậy không rầu rĩ sao được: “CHị Mỹ Giai, có phải chị muốn hỏi em tại sao lại xin nghỉ việc phải không?”

Nghe thấy vậy, Trình Mỹ Giai liền lắc đầu 1 cách thích thú, ngả người trên chiếc sofa mềm mại nói: “Không. Em rất thông minh. Xin nghỉ việc là một quyết định sáng suốt, ít ra lúc này, ba chị còn có chút gì lưu luyến em. Nếu sớm muộn cũng phải ra đi thì tội gì phải đợi đến lúc cả hai nhìn mặt nhau phát ngấy rồi mới dứt áora đi?”

Nhan Tiếu gật đầu, đang ngạc nhiên vì từ trước đến nay vốn rất thanh cao cũng biết biểu dương người khác thì Trình Mỹ Giai nhấp 1 ngụm café nói tiếp: “Nhưng Kiro nói đúng. Thái quá bất cập. Nghe nói từ nhỏ đến lớn em rất thông minh, có thể đọc lướt mà không quên, được mọi người ca ngợi là “thư viện di động”, rồi còn là sinh viên xuất sắc của học viện, là môn đồ ruột của giáo sư…” Nói đến đây, Trình Mỹ Giai liền nhún vai, nói vẻ nuối tiếc: “Ai ngờ một cô gái có chỉ số IQ cao như em, chỉ số EQ lại là số âm. Đáng tiếc thật!”

“…”Nhan Tiếu vừa ngạc nhiên vừa bất lức, nét mặt tỏ rõ vẻ sửng sốt, không biết phải phản ứng thế nào. Ngạc nhiên vì cô chưa bao giờ kể chuyện ở trường cho mọi người trong công ty nghe, Trình Mỹ Giai lại dễ dàng moi được từ miệng yêu nghiệt như vậy. Bất lực là lại có thêm 1 người đánh giá cô “chỉ số IQ cao như em, chỉ số EQ lại là số âm..”. Điều náy rốt cuộc nên mừng hay nên vui?

Nói xong, Trình Mỹ Giai liền sực nhớ ra điều gì đó, vỗ đầu: “À, đúng rồi! Kiro có kể em nghe chuyện cậu ta sống ở Mỹ không” Cậu ấy…”

Chưa dứt lời, Nhan Tiếu đã bực bội ngắt lời: “Em không hào hứng với chuyện đó lắm”. Gã trúc mã này vớ vẩn thật. Mặc dù lần nào cãi nhau với hắn ta, mình cũng mang những chuyện mất mặt hồi nhỏ ra uy hiếp hắn, nhưng chẳng lần nào kể xấu hắn. Còn hắn thì giỏi lắm, để lấy lòng nữ vương đại nhân mà kể hết chuyện ngày xưa cho ngta nghe.

Thấy Nhan Tiếu đột nhiên nổi cáu, Trình Mỹ Giai bĩu môi cười đầy ẩn ý. Mặc dù ngốc, nhưng Nhan Tiếu ít khi tỏ ra cáu kỉnh trước mặt người khác. Đây là lần đầu tiên cô ngắt lời nữ vương Mỹ Giai, người được mệnh danh là hét ra lửa. Nhìn vẻ mặt thể hiện rõ hai từ “ủ rũ” của Nhan Tiếu, Trình Mỹ Giai không kiềm được nhếch mép, nói rất thờ ơ: “Cũng phải, những điều này cậu ấy nói với em sẽ hay hơn”

Nhan Tiếu cau mày, cô rất ghét giọng điệu lấp lửng kiểu đó: “Em chả buồn nghe hắn nói.”

Trình Mỹ Giai xòe tay ra, xé 1 tờ giấy note trên bàn với vẻ mặt bất cần, viết 1 dãy số đưa cho Nhan Tiếu nói: “Trở về chủ đề chính nhé, đây là cái chị nợ em”

“Hả?” Nhan Tiếu nhìn dãy số nữ vương đưa với vẻ thắc mắc, lẽ nào…nữ vương gọi cô ra gấp vậy là để đưa cái này cho cô?

Trình Mỹ Giai nói: “Chị ghét nhất phải nợ nần người khác, chị cảm ơn em đã giúp chị thấy được bản chất của Tề Gia Minh, có qua thì phải có lại, chị vẫn còn nợ em 1 vụ mối lái nữa”

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu thẫn thờ, linh cảm số điện thoại này có thể là… Nhan Tiếu còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng Trình Mỹ Giai: “Việc có thể kiếm từ từ, còn chồng không thể từ từ được, để lỡ là mất. CHị đã giải thích rõ với anh họ chị rồi, mặc dù anh ấy kể chuyện cười hơi tồi, nhưng chắc chắn là người đàn ông tốt, có thể gửi gắm cuộc đời, em có thể thử xem”.

Nói xong, không đợi Nhan Tiếu tiếp lời, Trình Mỹ Giai đã gọi nviên phục vụ đến tính tiền. Nhan Tiếu cầm số điện thoại mà toát hết cả mồ hôi hột, định giải thích nhưng chưa biết nói thế nào, mãi cho đến khi Mỹ Giai trả tiền, đứng dậy chuẩn bị ra về, Nhan Tiếu mới nghiến răng nói: “Chị Mỹ Giai, em cảm ơn ý tốt của chị, nhưng…”

“Không nhưng nhị gì nữa!” Trình Mỹ Giai ngắt lời Nhan Tiếu, giơ tay xem đồng hồ: “Em cứ về chuẩn bị đi, chị đã nói với anh ấy 1 tiếng sau em hết giờ làm, anh ấy sẽ lái xe đến đón em.”

Miệng Nhan Tiếu tròn vo như chữ O, đến khi Trình Mỹ Giai đi xa, cô vẫn chưa về được với thực tại. Đang bần thần thì nhạc chuông của bài Chú ngực Thảo Nê lại cất lên. Nhan Tiếu nghe máy trong trạng thái mồ hôi chảy ròng ròng, nghe thấy đầu bên kia yêu nghiệt quát lớn: “Nói em là heo có lẽ hạ thấp họ nhà heo quá! Sao em ngốc vậy? Đi làm mà còn quên ví, gọi điện thoại cho em, em không chịu nghe…Đần quá! Lát nữa tan sở anh sẽ đến đón em! À, em không phải nói là thu dọn phòng làm việc và mang hết vật dụng cá nhân về đó sao? Thế này nhé, láy nữa anh sẽ lên phòng đón em, đợi đấy nhé!”

Một hồ lâu, lâu đến mức bên tai Nhan Tiếu vọng lại tiếng “…tút…tút…” , cô gái có chỉ số IQ cao nhưng chỉ số EQ thấp mới trở về với thực tại, mắt trợn tròn la lớn: “Gì cơ? Cậu đến hả? Đừng đến…”

Cái gọi là giẫm chân lên hai thuyền thì sớm muộn gì thuyền cũng lật. Tiếu Tiếu, chúng tôi mặc niệm cho nàng Trúc Mã Là Sói - Chương 06
Gửi lúc 17:08 ngày 13/01/2014
Sự hủy diệt tuyệt vời của thiếu nữ thiên tài

Từ nhỏ đến lớn, những điều Nhan Tiếu linh cảm đều rất chuẩn.

Chẳng hạn đêm trước khi đi thi, đột nhiên cô lại có hứng làm một số bài rất ít khi động tới trong đề ôn, kết quả là hôm sau, những bài này được bê nguyên vào đề thi. Ví dụ, thông qua những chi tiết rất nhỏ, cô có thể linh cảm rằng buổi chiều cô giáo có thể cho làm bài kiểm tra đột xuất hoặc sẽ có học sinh ở trường bên cạnh tìm đến học sinh trường cô để đánh nhau hoặc con chó mẹ của khu tứ hợp viện sẽ mất tích…

Lần thần kỳ nhất, đột nhiên Nhan Tiếu có cảm giác gần đây cô giáo tiến Anh mới kết hôn có hành động rất khác thường, có thể có bầu. Một số học sinh lắm điều đem chuyện này kể cho cô giáo tiếng Anh nghe. Trong giờ học, cô giáo đã nghiêm nghị nói rằng ngay cả cô còn không biết, làm sao có thể có bầu.

Kết quả, chuyện đáng sợ đã xảy ra trong tuần tiếp theo, đột nhiên có giáo tiếng Anh xin nghỉ dài hạn, nguyên nhân là cô đã phát hiện mình có tin vui!!! Vì thế, một thời gian Nhan Tiếu được bạn bè gọi là “phù thủy”. Cộng với bản lĩnh đọc lướt không bao giờ quên và chỉ số IQ cực cao, danh hiệu thiếu nữ thiên tài được sinh ra từ đó.

Tuy nhiên, cũng giống như các vị thần lắm tài nhiều tật khác, thiếu nữ thiên tài này có 1 nhược điểm mà mọi người đều biết đó là chỉ cần gặp phải khắc tinh, cậu bạn yêu nghiệt Văn Dịch, linh cảm dù linh nghiệm đến đâu cũng mất thiêng. Và bi kịch đã xảy ra năm lớp 11.

Năm lới 11 là chính làm năm mà tên tuổi “thiếu nữ thiên tài” của cô được mọi người biết đến. Thực ra, các bạn gán cho Nhan Tiếu biệt hiệu như vậy chẳng qua cũng vì thành tích học tập của cô cũng khá, trí nhớ cũng tốt, những lúc ngại tra từ điển có thể coi cô như thu viện di động để sử dụng. Nói thẳng ra cô là con mọt sách.

Dĩ nhiên danh hiệu này đã khiến một số học sinh nam học giỏi của lớp chuyên tự nhiên không hài lòng và thế là bi kịch xảy ra.

Lần thứ 1, khi Nhan Tiếu bị con trai của lớp chuyên tự nhiên kéo ra đòi thi xem ai giỏi, cô đã thẩn thờ đẩy gọng kính, vẻ mặt ngơ ngác: “Lớp chuyên tự nhiên và lớp chuyên xã hội hoàn toàn khác nhau, bọn mình thi được cái gì chứ? Thực ra môn toán tớ học rất kém, sở dĩ điểm cao là tớ thường xuyên học vẹt, nhìn thấy đề bài tương tự là bắt chước chép ra…”

Nghe thấy vậy, học sinh nam trong lớp chuyên tự nhiên hận lắm: “Được, không phải trí nhớ của cậy rất tốt đó sao? Không phải cậu là thư viện di động đó sao? Thế này nhé, bây giờ tớ sẽ đi mua 1 tờ báo, tìm đại 1 cái tin cho cậu đọc, nếu 10 phút sau cậu đọc thuộc lòng thì tớ chịu thua”

Mấy cô bạn gái bên cạnh hùa vào: “Đã là đánh cược thì phải phạt gì chứ?”

“Kẻ thua cuộc sẽ trả cho đối phương 20 NDT”

….

Hả? Cuối cùng kết quả thế nào? Dĩ nhiên là không cần phải hỏi, thiếu nữ thiên tài tòan thắng, cô chỉ mất 4 phút 6 giây để đọc thuộc lòng cái tin mà bạn lớp chuyên tự nhiên chỉ định. Chính vì vậy, các chàng trai thiên tài của lớp chuyên tự nhiên kéo đến trả thù cho bạn…Và thế là… Nhan Tiếu có đủ tiền tiêu vặt trong 1 năm.

Trong lúc đám học sinh lớp chuyên tự nhiên không biết phải làm thế nào thì yêu nghiệt Văn Dịch, kẻ từ lâu vẫn bàng quang với cuộc chơi đã xuất hiện.Ngày đưa ra chiến thư, gió bão kéo đến, mây đen kín trời…tóm lại là không khí lúc đó rất căng thẳng!

Một đám học sinh hẹn nhau ở sân vận động, hai kẻ cầm đầu dĩ nhiên là Nhan Tiếu và Văn Dịch. Đây không còn là cuộc quyết đấu giữa hai người nữa mà là cuộc quyết đấu vì lòng tự trọng của hai lớp, chuyên tự nhiên và chuyên xã hội. Dĩ nhiên lớp chuyên xã hội đông học sinh nữ, lớp chuyên tự nhiên đông học sinh nam, vì thế điều đó cũng đồng nghĩa với cuộc quyết đấu sinh tử giữa nam sinh và nữ sinh.

Văn Dịch lấy tay xoa xoa môi nói: “Có phải chỉ cần cho cậu 10phút, bất luận cái gì cậu cũng học thuộc được phải kô?”

Nhan Tiếu đẩy gọng kính, gật đầu đáp: “Chỉ cần không quá 3000 chữ là ok”

Nghe thấy vậy, yêu nghiệt cười rất ranh mãnh, lấy từ sau lưng ra cuốn Jane Eyre (Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của nền văn học Anh, tất nhiên bằng …tiếng Anh) lật đại sang 1 trang nói: “không cần 3000 chữ, chỉ cần cậu đọc thuộc trang này là ok rồi”

Thấy vậy, Nhan Tiếu mắt chữ A, mồm chữ O nhìn cuốn sách trên tay yêu nghiệt, mồ hôi chảy ròng ròng. Đây không phải là cuốn Jane Eyre đơn giản, mà là cuốn Jane Eyre nguyên bản bằng tiếng Anh!!! Và tất cả mọi người đều biết, từ trước đến nay Nhan Tiếu đều học tiếng Anh câm (Chỉ học ngữ pháp mà không học giao tiếp), trong 10 phút chép lại đoạn này không thành vấn đề, nhưng học thuộc…và đọc cả đoạn ra…thì…

Điều này khiến kẻ vừa nãy tràn đầy tự tin như Nhan Tiếu làm sao chịu nổi?

“It’s ờ…” Nhan Tiếu ngước nhìn trời xanh với vẻ bi phẫn, phía bên này, học sinh của lớp chuyên xã hội ngất lịm…

Hả? Kết quả? Còn phải hỏi kết quả nữa ư? Truyền thuyết thiếu nữ thiên tài đã bị dập tắt hoàn toàn, đến đây, các học sinh khóa dưới, những người vẫn ngưỡng mộ phù thủy không còn reo hò vang dội nữa.

Cậu là cơn ác một tuyệt vời của tớ

Từ nhỏ, Văn Dịch đã là cơn ác mộng của Nhan Tiếu. Khi lên 5 tuổi, cả nhà Nhan Tiếu chuyển đến thành phố A. Vì muốn chọn cho con một môi trường tốt, thái hậu chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn ngôi nhà mà giáo sư Văn cho thuê, chính là khu tứ hợp viện cũ sau này.

Lần đầu tiên đi xem nhà, cô bé Nhan Tiếu đã thấy cậu bé Văn Dịch xinh xắn, đáng yêu. Lúc đó Tiếu Tiếu chưa biết cậu chàng sẽ trở thành khắc tinh vĩnh hằng trong cuộc đời cô, hai cô cậu rụt rè, em ngại 1 hồi, sau khi nhường nhau kẹo, hai đứa cầm tay nhau và trở thành bạn thân.

Tranh thủ lúc người lớn không chú ý, Văn Dịch lén kéo Tiếu Tiếu vào phòng ngủ, lấy từ trong tủ ra món đồ chơi bằng sắt cho Tiếu Tiếu xem. Nhe hàm răng thưa ra, Văn Dịch dương dương tự đắc: “Cậu biết không…cái này chạy được bằng điện…mẹ tớ mang từ nước ngoài về…Ấy! Không được! Không được!”

Đang thao thoa bất tuyệt thì Văn Dịch thấy bàn tay tròn trĩnh của Nhan Tiếu lén lút đưa ra sờ món đồ chơi. Cậu vội lấy người che đi nói: “Mẹ nói rồi, cái này làm bằng sắt, sờ vào sẽ gỉ, cậu không được sờ!”

Tiếu Tiếu thần người, bĩu môi nói: “Tại sao?”

Nghe thấy vậy, Văn Dịch liền càu nhàu như bà cụ: “Vì trước đó tớ đã rửa ta rồi, cậu có biết rửa tay không…”

Yêu nghiệt chưa nói dứt lời thì Tiếu Tiếu từ nãy đến giờ vẫn ngồi im lặng bất chấp tất cả, nhấc món đồ chơi lên chơi. Văn Dịch vội nhảy lên, la lớn nói: “không được! không được!” vừa xông đến. Hai cô cậu liền vật nhau ra. Lúc Nhan Tiếu mở mắt thì thấy mình nằm dưới đất, yêu nghiệt cỡi lên, nhe răng cười rất gian xảo.

Văn Dịch cười nói:”Cuối cùng cũng thu phục được cậu, mau trả ôtô đây cho tớ”

Mặc dù còn nhỏ nhưng Tiếu Tiếu cũng biết bị con trai cưỡi lên người là rất đáng xấu hổ. Hai má cô bé đỏ bừng, miệng méo xệch, giằng co 1 hồi, cuối cùng gào lên: “Cậu chơi đi…” Nói rồi tiện tay ném luôn chiếc ôtô ra góc xa.

Và thế là thời khắc lịch sử đã xuất hiện. Tiếu Tiếu chỉ nghe thấy 1 tiếng kêu thảm thiết “á”, định thần nhìn lại thì yêu nghiệt đã chảy máu đầu, nước mắt lưng tròng khóc nấc lên: “Cậu làm vỡ đầu tớ! Tớ không lấy được vợ rồi, vợ trắng trẻo thơm tho ấy, bắt đền cậu đi, hu hu…”

Sau đó, Văn Dịch được đưa đến bệnh viện kịp thời, phạm nhân Nhan Tiếu thì bị áp giải về nhà. Giờ ăn tối, sau khi bị úp mặt vào tường, Nhan Tiếu biết được rằng Văn Dịch bị khâu 3 mũi, có thể để lại seo. Chính vì vậy, lần đầu tiên trong cuộc đời Nhan Tiếu bị mất ngủ, suốt đêm trằn trọc, trong đầu chỉ xuất hiện câu than thở trách móc đó của Văn Dịch. Lúc đó, Tiếu Tiếu chỉ nghĩ rằng, biết tìm ở đâu người vợ trắng trẻo thơm tho đền cho cậu ta? Tại sao phải tìm vợ nhỉ? Không phải bánh màn thầu cũng rất trắng trẻo và thơm tho đó sao?

Sáu tuổi, yêu nghiệt và Nhan Tiếu học cùng trường, cùng lớp với nhau. Nhan Tiếu không biết là mình có duyên hay đáng yêu mà dường như các bạn gái đều thích cô. Ngày đầu tiên đến trường, cô bạn nghịch ngợm đáng yêu ngồi sau cô mời cô cùng ăn đồ ăn vặt, cùng đi vệ sinh. Ngày thứ 2 đi học, cô bạn lớp phó học tập điềm đạm đã chủ động gặp cô để thảo luận vấn đề về toán. Ngày thứ 3 đến trường, cô bạn hoa khôi xinh xắn của trường lại mời cô cùng về nhà sau khi tan trường.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 2