Tôi giả lả cười nịnh, “Tao đâu có trốn, tự nhiên vừa rồi muốn thử chạy xem sao thôi à. ”
Ngải Lị liếc tôi, “ Đồ ngốc, thật ra lúc nãy tao chẳng để ý đến mày, càng không nhận ra mày, thấy có người tự dưng bỏ chạy như điên thì mới phát hiện là mày! ”
Tôi thoáng đổ mồ hôi hột, hóa ra thông minh sẽ bị thông minh hại đấy!
Trong tình thế bức bách, tôi cố tỏ ra bi thương, “ Ngải Lị à, tao giờ rất mệt, không có sức lực đâu mà an ủi mày… ”
Ngải Lị trừng mắt lườm tôi, “ Ai cần mày an ui thế? Tao quen bạn trai mới rồi, so với cái tên đê tiện kia tốt hơn rất nhiều. Hôm nay tới chỉ muốn nói với mày là buổi tối ngày 7 tháng này tổ chức họp lớp đó. Năm lần họp lớp trước cả năm lần mày đều viện cớ không đi, lần này họp lớp là do lớp trưởng tổ chức, mày hết đường trốn rồi ! ”
Tôi do dự hỏi, “ Có nhiều người tham dự không? ”
Ngải Lị gật đầu, “ Nghe nói là ai ở thành phố đều đi cả. ”
Trong lòng tôi xao xuyến, cúi đầu lẩm bẩm, “ Vậy Lâm Na cũng sẽ đi… ”
Ngải Lị vỗ vào lưng tôi một cái bốp, “ Tao nói mày nha Hạ Diệp, mày làm ơn đừng có vì cái tên Sầm Vũ Minh đó mà làm rùa rút cổ được không hả? Lúc hai người quen nhau thì chính cậu ta là người phản bội mày, người phải xin lỗi chính là cậu ta, mày là người bị hại thế mà cứ như làm gì trái lương tâm không dám gặp ai, mày ngốc thiệt hay ngốc giả thế!? Nghe theo tao đi, đường đường chính chính đi họp lớp, để mọi người thấy không có Sầm Vũ Minh đó, mày vẫn sống nhăn răng rất thoải mái, tao nói rồi đó nha, nhất định phải vì tao mà đến đó, nếu không thì đừng có chị em gì nữa! ”
“ Biết rồi biết rồi, đừng nổi nóng nữa ha, tao đi, tao đi, được chưa? ” Nghe Ngải Lị càng nói càng tức giận, tội vội vuốt lưng Ngải Lị, thoả hiệp với cô bạn của tôi.
Nhưng hứa xong thì lại phiền não thêm, họp lớp phần lớn đều có đôi có cặp, ai nấy đều bạn theo bạn trai để lấy le với mọi người, ai đã kết hôn thì đương nhiên dẫn chồng theo rồi, mà dĩ nhiên cũng sẽ có người còn độc thân, cho nên vấn đề không có gì nan giải cả, cái chính là nếu tôi cô đơn lẻ chiếc đến họp lớp khẳng định rất xấu hổ, bởi vì Lâm Na ắt hẳn sẽ đi cùng vị hôn phu của cô ta là Sầm Vũ Minh, hơn nữa tất cả bạn học đều biết tôi và Sầm Vũ Minh từng yêu nhau bốn năm…
Tối hôm đó, tôi vì chuyện họp lớp mà rầu rĩ, lăn qua lăn lại trên giường mãi không ngủ được, vắt óc suy nghĩ tìm vô số phương án tránh bị xấu hổ, mà chẳng có cách nào hữu dụng cả, đến tận hai giờ sáng vì mệt mỏi quá độ, tôi thiếp ngủ đi.
Tuy rằng thiếu ngủ trầm trọng, sáng thứ hai tôi bắt buộc phải dậy sớm nửa tiếng làm bữa sáng cho Lục Tuyển Chi, dù sao anh ta cũng là ông chủ của tôi, tuyệt đối không thể đắc tội, nếu như tôi mà để ông chủ Lục bụng đói meo, coi như cũng đập luôn bát cơm mới tìm được vài ngày. Huống chi, tôi còn muốn cái váy đắt tiền kia lắm!
Uể oải rời giường, tôi đứng trong nhà bếp ngó qua ngó lại, quyết định lấy bột mì có sẵn làm bánh rán hành to cỡ lòng bàn tay, sau đó cẩn thận bỏ vào hộp nhựa, đem đến công ty để trên bàn Tổng giám đốc. Tuy là món ăn này nhìn không được đẹp mắt cho lắm, nhưng Lục Tuyển Chi chỉ nói muốn thấy bữa sáng do tôi làm đặt trên bàn làm việc của anh, chứ đâu có bắt tôi phải làm thật tỉ mỉ, đúng không nào?
Để bữa sáng lên bàn xong, tôi vào toilet rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng phấn chấn tinh thần rồi bắt đầu chuẩn bị tài liệu cho hội nghị hôm nay, nhưng mà không được bao lâu tôi lại dựa vào tủ hồ sơ chợp mắt một tí.
“Tổng giám đốc, chào buổi sáng! ” Một giọng nói yêu kiều ân cần chào hỏi vang lên, tôi nghe liền tỉnh táo hẳn, cảm giác buồn ngủ cũng không còn.
Tôi loạng choạng đứng thẳng người, vừa lúc Lục Tuyển Chi hiên ngang bước vào phòng, bộ áo vest cắt may tinh xảo ôm sát thân hình cực chuẩn làm nổi bật dáng người cao dong dỏng của anh, nụ cười trên mặt tươi rói đã đẹp trai lại càng đẹp trai hơn, làm tôi kìm lòng không nổi nhớ tới bốn chữ “ mặt người dạ thú ”.
Nếu để ý kỹ thì vì tối qua không ngủ đủ giấc, nhân viên nữ trong công ty trừ tôi ra, tinh thần ai nấy đều rất hăng hái, mà cũng bởi vì ngày hôm qua bị lao động khổ sai, nhân viên nam trong công ty trừ Lục Tuyển Chi ra, ai nấy đều cạn kiệt sức lực, vật vờ như người chết rồi, thật đúng là không công bằng !
Lục Tuyển Chi đi thẳng đến bàn làm việc, nhìn thấy trên bàn có để bánh rán hành, nghiêng mặt nhướng mày hỏi, “ Đây là cô tự tay làm sao? ”
Tôi tức khắc gật đầu, chắc nịch nói, “ Đúng vậy, Tổng giám đốc! ”
Anh duỗi tay bốc một cái bánh rán hành, lại không bỏ vào miệng, mà đưa lên ngắm nghía quan sát.
Sợ anh cho là tôi nấu qua loa, vội giải thích, “ Tổng giám đốc, anh đừng xem thường cái bánh này nhé, mỗi cái bánh đều là tâm huyết tôi mất nhiều giờ để làm đó, tôi nhào bột rất kỹ rồi cán mỏng, lại cẩn thận từng li từng tí nặn ra hình bánh, xong rồi bỏ vào chảo dầu sôi sùng sục, từng cái đều được chiên đến giòn rụm, gia vị thấm cả vào bên trong bánh, cuối cùng trải qua rất nhiều công đoạn cầu kỳ mới trở thành bánh rán hành trên tay anh, có thể nói là món này tuy rẻ tiền nhưng mỗi cái bánh tượng trưng cho tình cảm tâm tư của tôi! ”
Đang lúc tôi nói huyên thuyên, Lục Tuyển Chi nhìn tôi, vẻ mặt không vui, cau mày chen ngang, “ Cho nên cô ngủ không được ngon giấc? ”
Loáng cái chủ đề đã thay đổi, tôi dừng một chút mới kịp phản ứng, biết thời biết thế chân thành trả lời, “ Đúng vậy đó! Nhưng để Tổng giám đốc có một bữa sáng ngon miệng, thiếu ngủ mấy tiếng cũng chẳng sao cả! ”
Cũng chẳng biết Lục hồ ly có tin hay không mà chỉ thấy anh nở nụ cười, sau đó bỏ bánh rán hành trên tay vào trong miệng, chỗ cắn miếng bánh tạo thành hình lưỡi liềm, nhai nhai thưởng thức rồi nuốt xuống, nói, “ Ừm, mùi vị cũng không tệ. ”
Thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng, tôi thở dài một hơi, coi như đã qua sát hạch rồi.
“ Nhưng mà… ” Lục Tuyển Chi cứ như một cơn gió vậy, giọng điệu tức thì trở nên nghiêm túc, “ Thư ký Hạ, cô biết rõ hôm nay phải đi làm, thế mà không đảm bảo mình ngủ đủ giấc, dẫn đến chuyện trong giờ làm việc lười biếng ngủ gật, hành vi này thiết nghĩ rất nghiêm trọng và vi phạm quy tắc làm việc trong công ty. ”
Tôi mặt mày lo lắng, trong lòng thì thầm mắng Lục Tuyển Chi là tên khốn, đồ cầm thú, tôi tốn bao sức lực mà còn muốn truy cứu, nhưng mà vẫn tỏ thái độ cung kính, ăn năn hối lỗi, “ Tổng giám đốc, tôi biết lỗi mình rồi, tôi thật nhận ra lỗi mình rồi… ”
Nét mặt anh nghiêm túc, giọng điệu hoàn toàn công thức hoá, “ Biết sai thì tốt rồi, công ty chuẩn bị đặt một bộ ghế sofa mới, hôm nay sẽ có người mang hàng mẫu đến, cô phụ trách kiểm nghiểm chất lượng, có bất cứ sai sót nào cô là người chịu trách nhiệm. ”
Tôi chán nản cực độ! Tôi tuy là đã ngồi qua ghế sofa, nhìn thấy ghế sofa, nhưng chưa từng nghiên cứu ghế sofa, thì làm sao mà kiểm nghiệm cái ghế mẫu chất lượng cao đó chứ? Giống như việc ăn qua thịt heo, thấy heo chạy, nhưng lại chưa từng nuôi heo ngày nào, sao có thể phân biệt đâu là heo khoẻ mạnh chứ?
Nửa tiếng sau, trong một phòng nghỉ yên tĩnh trang nhã, tôi ngáp dài duỗi tay duỗi chân, nằm thả lỏng trên ghế sofa bằng da mới tinh, ca ngợi ông chủ Lục đúng là có tình người.
Thì ra cái gọi là kiểm nghiệm ghế sofa chất lượng cao chính là để tôi nằm trên ghế sofa suốt hai tiếng đồng hồ mà không làm gì, nhìn mặt ghế sofa sau hai tiếng đã lõm xuống nhưng độ đàn hồi rất cao, mới tí đã nẩy trên trở về nguyên dạng, bởi vậy có thể kết luận ghế sofa của hãng này rất đáng mnua.
Giọng điệu anh ta lúc đó nghiêm trang trịnh trọng y như lúc giải quyết việc công ty, làm tôi sợ tới mức tưởng rằng tai vạ ập đến, mà nếu thật vậy thì tưởng tượng thôi cũng đã cực kỳ khủng khiếp.
Mà Lục hồ ly này cũng thiệt là, chắc là vì áy náy chuyện tôi cất công làm bữa sáng cho anh, thì cứ nói thẳng là muốn cho tôi lấy danh nghĩa làm việc mà ngủ một chút đi, vòng vo tam quốc làm quái gì? Đúng là quái nhân mặt người dạ thú có khác!
Tôi thởi dài nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, dần dần ngủ thiếp đi, cứ như vậy tận dụng giờ làm việc nằm ngủ thoải mái trên ghế sofa, quang minh chính đạo tận hưởng giấc ngủ ngon lành.
Trên một cây cầu gỗ nhỏ hẹp, tôi nắm tay Lục Tuyển Chi thong thả đi dạo, Sầm Vũ Minh ôm eo một cô gái xinh đẹp đang đi về hướng chúng tôi, bốn người oan gia ngõ hẹp không ai chịu nhường đường cho ai cả.
Sầm Vũ Minh nói, “Tránh ra!”
Lục Tuyển Chi nói, “Anh tránh ra!”
Sầm Vũ Minh chỉ cô gái xinh đẹp bên cạnh anh ta, kiêu ngạo nói, “Chúng tôi không có thời gian, tôi đang vội cùng vị hôn thê đi đăng ký kết hôn !”
Lục Tuyển Chi chỉ vào tôi và anh, hất mặt nói, “Chúng tôi cũng không có thời gian, chúng tôi đang vội đến bệnh viện sinh con đây này!”
Tôi cúi đầu nhìn, cái bụng của tôi đang phình to lên, tròn vo y như phụ nữ đang mang thai, dưới bụng còn có cảm giác rất đau, y như có gì đó sắp chui ra giữa hai chân vậy.
Sầm Vũ Minh và cô gái xinh đẹp kia lập tức nhường đường, còn cúi đầu khom lưng nói, “Các người gấp hơn, các người gấp hơn.”
Tôi liền cười đắc thắng, nhưng mà chẳng hiểu sao tôi lại không nhịn đau được, dưới bụng đau như thể có gì đó sắp chui ra, tôi đứng trên cầu la toáng lên, “Tôi chịu không nổi, không được rồi! Tôi muốn sinh ngay!”
Rờ bụng dưới đang đau âm ỉ, tôi mở to hai mắt, phát hiện cơn đau kịch liệt này chính là vì mắc tiểu! Mẹ ơi 囧
Đi toilet xả xong một hơi, cả người như nhẹ đi mấy kg, con người ta đúng thật có 3 cái gấp không thể nào nhịn được!
Nhớ tới giấc mơ vừa nãy, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ, luận tướng mạo, luận điều kiện hay gia thế, so với Sầm Vũ Minh thì Lục Tuyển Chi hơn hẳn, nếu tôi mà dẫn anh đi đến buổi họp lớp, mọi người nhất định sẽ mặt tròn mặt dẹt mà ngưỡng mộ cùng ghanh tị, còn ai dám cười chuyện tôi bị Sầm Vũ Minh đá nữa chứ?
Nghĩ như thế, hai mắt tôi liền sáng long lanh như hai viên dạ minh châu, phóng như bay đến văn phòng Tổng giám đốc, định sẽ dốc hết toàn bộ sức lực, dù có kêu cha gọi mẹ hay quỳ lạy ông bà gì cũng chẳng sao, miễn anh ta đồng ý đến buổi họp lớp với tôi là được!
Lúc đến phòng Tổng giám đốc thì chẳng thấy ai trong đó cả, hỏi một đồng nghiệp nữ đi ngang qua thì mới biết Lục Tuyển Chi canh lúc tôi “kiểm định chất lượng sofa” đã lên máy bay rồi, giờ đang ở nước ngoài công tác, sớm nhất cũng ngày 8 mới trở về.
Mẹ ơi! Họp lớp là vào ngày 7, đến ngày 8 anh ta mới trở về, sao mà trùng hợp quá vậy!
Gần giờ tan ca, Lục Tuyển Chi gửi cho tôi một tin nhắn: mở tủ sách trong văn phòng.
Tôi theo lời mở tủ sách trong văn phòng anh, phát hiện có một cái túi sặc sỡ ở trong đó, trong túi có một cái hộp xinh xắn, trong hộp có một chiếc váy rất đẹp.
Vừa nhìn chiếc váy là tôi thích ngay, tục ngữ có câu người tay ngắn luôn gặp xui xẻo, nhưng mà đoán chừng người tay ngắn như tôi lại rất may mắn!
Nếu như mà Lục Tuyển Chi tặng cho tôi một chiếc váy sang trọng làm người ta loá mắt vì sự cao quý của nó, tôi sẽ rất rất quý trọng mà cất nó cẩn thận không dám mặc lên người, nhưng chiếc váy voan màu xanh nhạt dài đến gối này, thiết kế trẻ trung hiện đại, kiểu dáng cũng rất thanh lịch, mặc dù không bắt mắt như váy công chúa, nhưng cũng tôn lên vẻ mộc mạc đáng yêu của cô gái mới lớn, làm tôi cứ tưởng tượng đến cảnh mình mặt chiếc váy này ra đường có khối người phải trầm trộ tán thưởng.
Cầm chiếc váy trong tay, tôi mừng rỡ chạy ngay về nhà, vừa về phòng là liền cởi ra thử ngay, trời ạ, cái váy này y như là đo ni đóng giày cho tôi vậy, vừa người vô cùng.
Tôi xoay đủ mọi tư thế, ngắm nghía mình trong gương, càng nhìn càng cảm thấy ánh mắt Lục Tuyển Chi rất có thẩm mỹ!
Buổi tối trước khi đi ngủ, sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ, tôi rốt cục vẫn quyết định gọi điện thoại cho Lục Tuyển Chi.
Điện thoại vừa reo khoảng ba hồi chuông thì đã có người bắt máy, giọng Lục Tuyển Chi nghe hơi mệt mỏi hỏi thẳng vấn đề, “Có chuyện gì quan trọng à?”
Tôi ngạc nhiên hỏi lại, “Sao anh biết là có chuyện quan trọng ?”
Anh tự tin trả lời, “Nếu không thì sao cô dám gọi điện thoại quốc tế qua đây chứ?”
Tôi nghẹn họng, đúng vậy, tôi vừa rồi suy tới nghĩ lui rồi mới dám gọi điện thoại là vì cái vấn đề cực kỳ quan trọng này : cước quốc tế rất là mắc.
Tiết kiệm lời nói đồng nghĩa tiết kiệm chi phí, tôi cũng chẳng khách sáo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề chính, “Tổng giám đốc, anh có thể về sớm một ngày không?”
Giọng anh tràn đầy vui sướng, trêu chọc tôi, “Sao thế, tôi chỉ mới đi có một ngày, cô đã nhớ tôi rồi hả?”
Tôi vì đại sự phía trước, không tiếc lời nịnh nọt anh, “Đúng, tôi nhớ anh lắm! Nhớ đến ăn không ngon, ngủ không yên, lòng xốn xang! Cho nên ngày 7 này anh có thể về không?”
Anh bình thản nói, “Tôi rất muốn ăn đồ do cô nấu.”
Tôi cắn răng nhẫn nhịn, “Được, tôi sẽ nấu cho anh ăn! Ngày 7 này anh có thể về không?”
Anh vẫn tiếp tục ung dung nói, “Phòng tôi cũng cần phải quét dọn.”
Tôi nghiến rắng nghiến lợi thoả hiệp, “Được, tôi sẽ quét dọn phòng của anh! Vậy ngày 7 này anh có thể về rồi phải không?”
Lục Tuyển Chi chắc nịch nói, “Không thể!”
Tôi, “….”
Ai có thể cho tôi mượn cái cổ để tôi vừa cắn vừa nhéo vừa bấu không…..
Lúc tối, vì để thuyết phục Lục Tuyển Chi trở về sớm một ngày, tôi bất chấp tôn nghiêm cùng lòng tự trọng, bất chấp cước quốc tế mắc mỏ, cầm điện thoại than thở khóc lóc, kể chuyện tình cảm của mình bi thảm thê lương đến cỡ nào, làm sao lại bị bạn trai cũ nhẫn tâm vứt bỏ, rất muốn một lần oai phong trước mặt bạn bè, rất cần một người ưu tú tài hoa xuất chúng như anh lấy lại thể diện…
Sau một hồi khóc lóc giải thích nước mắt nước mũi tèm lem, lòng tràn đầy hi vọng nghẹn ngào hỏi, “Tổng giám đốc, giờ chắc là ngày 7 anh trở về được rồi đúng không?”
“Là như thế này….” Anh như đang suy nghĩ, im lặng một hồi lâu rồi mới trả lời, “Vậy thì càng không thể rồi.”
Tôi run rẩy hỏi, “Anh nói giỡn thôi hả?”
Anh nghiêm túc đáp, “Tôi chưa bao giờ nói giỡn cả.”
Hao hơi tổn sức thuyết phục rốt cuộc lại thành công cốc! Bực tức vì tốn tiền điện thoại vô ích, tôi cúp máy cái “cạch”.
Bình thường nghe giọng kể thê lương cùng chuyện tình bi thảm như vậy, 99% mọi người đều xiêu lòng và đồng tình thương cảm, mà cái tên Lục Tuyển Chi kia chính là 1% thối tha còn lại!
Tôi bồn chồn lo lắng, đầu tôi như sắp nổ tung, tôi khổ sở, tôi bàng hoàng… Hàng loạt cảm xúc kéo tới làm nội tiết trong người tôi xém tí nữa là mất cân đối.
Mấy ngày sau, tôi vẫn đến công ty làm việc như mọi khi, mỗi ngày đi làm vẫn không quên xin Ngải Lị rũ lòng thương xót, mong cô bạn của tôi chấp nhận cho tôi tiếp tục làm rùa rút cổ, mà Ngải Lị thuộc loại người tính khí táo bạo, lại rất cố chấp, chỉ nhắn lại hai chữ “trả tiền” khiến tôi chẳng còn lời nào mà cãi lại!
3