watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Yêu Lại Từ Đầu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang

Chương 1: Yêu lại từ đầu…- Chương 01

Nếu đã từng yêu, chắc hẳn bạn cũng đã từng hạnh phúc. Nói ra thì cũng hơi tệ, bởi tôi chẳng biết đến cảm giác nam và nữ yêu nhau thế nào. Điều đó cũng là điều làm cho tôi khá đau lòng. Bởi chưa từng trải, nên tôi không biết phải nói gì nữa, luận văn tốt nghiệp của tôi lại liên quan đến vấn đề này. Tôi muốn được yêu, và muốn biết được cảm giác đó. Bạn tôi khuyên nhủ, không nên chạm chân vào lĩnh vực yêu đương khi tâm lí chưa hoàn toàn sẵn sàng. Như vậy thì làm sao đây? Chẳng lẽ tôi lại không thể tốt nghiệp được? Nghĩ đi nghĩ lại thì tôi cũng phải hi sinh. Tôi muốn ra trường và làm việc, ăn bám chai lì cũng đã lâu rồi. Đã đến lúc tôi cần làm gì để phụ giúp chính bản thân mình và gia đình.

Chúng tôi được cho phép đi thực kiến và trải nghiệm, ở bất kì nơi đâu. Chính vì thế, tôi không thể bỏ lỡ thời gian hai tuần quý báu này được. Nhưng… dù gì đi nữa, tôi nghĩ rằng mình sẽ đi du lịch ở đâu đó một tuần… hi hi. Mặc dù như vậy có thể bị xem là đi chơi không học, không sao. Nhỡ may khi đến đó tôi gặp tình yêu sét đánh thì sao. Một mình đi thật thoải mái, nhưng cũng hơi vất vả. Nghĩ thế, tôi liền thu dọn đồ đạc, đón xe lên Sapa. Tôi thích lạnh, và con người tôi cũng thế, bởi tôi bị dị ứng với thời tiết nóng. Ha ha, tuy thế, tôi vẫn phải chuẩn bị áo len và khăn choàng cổ, tôi liền nghĩ đến đứa em họ của mình, nó rất thích đan len, và đan cũng khá nhiều, đi xin xỏ là hợp lí nhất, chẳng mất chi phí gì cả. Đồ ăn thức uống cũng phải sẵn sàng, tôi chẳng hề quen biết ai ở đó mà, lỡ có chuyện gì cũng chẳng biết làm sao nữa. Vả lại, chuyến đi này là bí mật, gia đình và bạn bè không ai biết cả, chỉ có một đứa, đó là em họ của tôi, đi xin xỏ nên đành phải nói sự thật thôi.

Vừa lên xe là hai con mắt của tôi bắt đầu trở nên díu lại, cũng là do thói quen thôi, bất kể ngồi xe bốn bánh hay hai bánh, tôi đều có thể ngủ được. Không tự hào lắm, bởi có một lần ngồi trên xe máy, tôi ngủ gật và đụng phải đầu một tên đáng ghét, xém chút nữa là rơi xuống đường nếu không có vài cái cốc cảnh báo. Tiết trời đã bắt đầu thay đổi, tôi sung sướng hít thở cái không khí mà tôi vốn ưa thích. Thật là dễ chịu, giá mà nhà của tôi ở Sapa, cái nơi thật là lạnh. Bởi tôi rất khó chịu khi khắp người cứ bị nổi mẩn đỏ vì thời tiết oi bức. Tôi thò tay ra ngoài, ôi… một cảm giác rất yomost.

“Cho tay vào đi… có thấy nguy hiểm không hả?”

Hì hì, đúng là tôi đã vi phạm luật giao thông, khi đi xe không được thò tay hay bất cứ cái gì ra bên ngoài cửa. Có thể gặp tai nạn bất kì lúc nào. Quê rồi, may mà chẳng ai có thể nhìn thấy khuôn mặt của mình, kín mít rồi mà. Ôi, cái chú này cũng nên nhẹ nhàng thôi chứ, thật là dữ quá đi à. Chẳng xin lỗi đâu, ứ… mình cũng nên lịch sự, mình là một con người lịch sự mà. Nghĩ thế, tôi lí nhí đáp lại: “xin lỗi.” Chẳng ai thèm quan tâm cho lắm, mỗi người đang có một khoảng không của mình mà. Tôi cũng thế, cái cảm giác vô cùng thích đang trỗi dậy mãnh liệt trong con người của tôi.

Để tiết kiệm, lần này đi du lịch, tôi đã kiếm hẳn một cái lều di động, không tốn công, mất tiền, nhưng vẫn có một chỗ nghỉ thật là thoải mái và tiện nghi.

“Mọi người chuẩn bị hành lí đi nhé, 5 phút nữa là tới nơi rồi…”

Tôi chờ đợi cái ngày này cũng khá lâu rồi ấy. Bởi hoàn cảnh gia đình, tôi chẳng được tự do một mình đi du lịch, Đây là lần đầu tiên, và rất rất bí mật. Tất cả chỉ được quyết định trong vòng 3 phút suy nghĩ và 3 tiếng gói đồ. Thật là mĩ mãn mà.

Đây là đâu đây, ôi… tôi sẽ phải làm gì tiếp theo. Cảm giác mách bảo cho tôi rằng mình nên đi chơi. Xì, thật là… đi chơi thì đi chơi vậy. Vác cái xác đã nặng, hành lí cũng khủng bố không kém. Không sao, không sao, vì sự nghiệp ăn chơi. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, chính vì điều này, tôi đã quên béng đi rằng mình còn phải làm luận văn tốt nghiệp nữa. Trong đầu của tôi bây giờ chỉ toàn ăn, chơi, ăn, chơi. Lạ quá nhỉ, tôi chẳng biết cái đám đông kia đang làm gì nữa, tôi cũng chẳng phải người nhiều chuyện gì, nhưng lại rất tò mò, nên đã xông vào đó lúc nào không hay. Thì ra là một nhóm lạ hoắc đang chơi bầu cua, bầu cua là một hình thức bài bạc, trong đó, có một con bầu, một con cua, một con cá, một con gà, một con hươu, một con tôm. Tuy nhiên, lâu lâu tôi vẫn thấy con hổ thay vì con hươu, mặc dù thích hổ hơn hươu, nhưng ở đây, lại có hươu chứ chẳng có hổ. Hi hi… Người chơi có thể đặt bất kì con nào họ muốn, khi cái tung ba khối lập phương có hình của các con đó, nếu mặt nào xuất hiện hình con gì thì người chơi sẽ thắng, ngược lại, nếu không xuất hiện các con mà người chơi đã đặt trước thì cái sẽ là người hốt tiền.

“Năm chục ngàn con bầu đi, à thôi, năm trăm ngàn đi… Lần này mày chỉ có nước chết thôi cái.”

Giọng một người đàn ông hùng hồn vang lên, làm cho không khí càng trở nên ồn ào. Người chơi ai nấy đều liên thanh hô toáng con của mình đã đặt. Và khuôn mặt ai nấy đều ỉu xìu khi nhà cái hốt hết tiền. Cứ thế ba ván liền. Có vẻ như sắp là cái ba lô đầy tiền rồi ấy nhỉ, sao mà hắn ta hên quá, cứ như thế thì người chơi có nước mà nghỉ chơi thôi, hết tiền rồi mà. Sao tôi không thử vận may của mình mà…. Ha ha, tôi chẳng bao giờ thắng cả, cứ mỗi lần tôi chơi, thì y kì rằng mình sẽ thua. Nhưng… tôi vẫn muốn chơi đấy, nếu thắng thì tôi sẽ chẳng cần ngủ ngoài trời, tôi sẽ vào hẳn khách sạn. Sướng tê lên được. Háo hức, tôi đặt luôn năm trăm ngàn. Cùng lắm là không tiêu sài gì ở đây cả. Hí hí… Tất cả mọi người đang đổ dồn về phía tôi, bởi tôi là người lớn miệng nhất, cứ hô toáng lên rằng lần này chắc chắn là con hươu. Nhiều người ngờ ngợ, một vài người đi theo, và cuối cùng thì tất cả đều theo tôi đặt con hươu. Nhà cái đang vui mừng trong lòng rằng lần này, dân tình sẽ thua thêm một vố đậm vì cái con nhỏ to mồm này. Ôi, nếu mà như hắn nghĩ, chắc lần này tôi sẽ bị đánh hội đồng quá. Tôi thầm cầu nguyện, mong rằng Chúa Trời sẽ hiển linh, không thì đêm nay tôi khó mà qua được. Tôi quan sát hắn ta, từng li từng tí một. Vô tình, tôi nhận ra hắn giở trò, tôi thua là cái chắc rồi, bởi vì cái sự phản xạ quá nhanh đi, đã làm cho tôi bao phen bị khiển trách, họ nói tôi nên phản xạ chậm lại, không nên nhanh như thế, tôi cũng chẳng hiểu, phản xạ nhanh thì tốt chứ có gì đâu mà họ lại khuyên ngược lại nhỉ. Nhưng lần này, tôi thực sự tin rằng, phản xạ nhanh là một sự việc hoàn toàn tốt đẹp. Chính vì biết hắn ta giở trò, tôi liền to mồm lần nữa, để hắn chú ý đến cái miệng của mình nhiều hơn, tranh thủ tôi đập mạnh một phát xuống nền, đương nhiên là hắn không nhận ra, và chẳng ai có thể nhận ra. Tôi hồi hộp chờ đợi kết quả, bởi tôi cũng chẳng biết sau khi mình đập mạnh nó sẽ chuyển thành con gì nữa…

Cuối cùng thì tôi cũng nhanh chóng vác hành lí và cái lều nhỏ bé của mình đi vào khách sạn. Bởi tôi là người thắng cuộc. Ha ha, mọi người cảm ơn tôi háo hức vì chính nhờ tôi, họ đã gỡ lại những gì họ mất, chỉ có một tên là căm ghét và tỏ ra thù oán tôi, đó chính là nhà cái. Ôi… nếu mà gặp hắn một mình ở ngoài đường, tôi cũng cần phải chạy cho nhanh. Hắn mà rượt tôi chắc tôi cũng chết. Thật là sướng quá mà. Tôi chẳng thể nghĩ mình có thể được ngủ lại ở khách sạn tẹo nào. Đúng là Chúa Trời vẫn luôn hiển linh mỗi khi tôi cần Người. Nghĩ thế rồi tôi lăn ra ngủ lúc nào không biết… Tôi… phải ngắm bình minh, nhưng… vì lười biếng và ham ngủ, tôi chẳng thể nào thức dậy nổi. Tôi nghĩ rằng mình đi đường quá lâu và quá mệt đi. Tôi rất giỏi nguỵ biện những gì không đúng đấy. Không sao cả, hôm nay chỉ có một mình tôi. Tôi cho phép mình được như thế trong những ngày này. Thật là thoải mái… Ha ha… Năm giờ chiều, tôi bừng thức dậy, không hiểu sao trời lại mau tối nhỉ, nhưng vì chưa làm được gì hay ho, nên tôi sẽ phải đi ra đường, lượn lờ. Thế là nhanh tay đeo cái ba lô nhỏ, đương nhiên, máy ảnh luôn cặp kè bên cạnh. Nếu lần này đi không thu hoạch được gì chắc là tôi phải lấy cái máy ảnh ra giả vờ làm người yêu của tôi luôn quá, bởi không có nó tôi không thể sống nổi, nó là cùng đích của cuộc đời tôi. Những sự việc tôi đã gặp, những thứ tôi không muốn quên, tôi ghi lại tất cả trong chiếc máy ảnh Canon này. Giá mà có điều kiện hơn một chút, tôi sẽ tậu cái xịn hơn về, nhưng… như thế này cũng đủ. Không nên được voi đòi hai bà Trưng mà. Như tính cách thường ngày, tôi vừa lượn vừa cầm máy ảnh khua đi lung tung, cảnh nào bắt mắt thì chắc chắn sẽ được lọt ngay vào tầm ngắm. Ối, cái bụng của tôi nó réo lên rồi, hình như từ hôm qua đến giờ tôi chưa ăn gì cả. Thật là đỡ tốn tiền mà. Trời lạnh, tôi lại thích ăn mì, tôi liền vào quán vỉa hè và kêu ngay một tô hủ tiếu. Tôi nghĩ là mình không nên ăn mì lúc này… ha ha… Cái cảm giác khi cho từng cọng hủ tiếu qua cổ họng lại không ngờ là một cảm giác sướng tê đi được, cứ như là chưa bao giờ được ăn, tôi kêu liền lúc ba tô và tiêu thụ sạch sẽ, ngay cả đến giọt cuối cùng. Nhìn tôi ăn ngon miệng, những người ở ngoài cũng vào tấp nập, cũng không tự tin cho lắm khi công nhận rằng tôi ăn cái gì trông cũng thấy ngon. Thế là, tôi được bác chủ quán ưu ái, chỉ tính tiền có hai tô mà thôi. Không ngờ chuyến đi lần này tôi thật may mắn. Giá mà lúc nào tôi cũng may mắn như vậy nhỉ. Tốt biết mấy, tôi sẽ làm thật nhiều chuyện đang trong dự định của mình.

“Cháu ơi! Cháu tên là gì thế?”

Mặc dù hơi thắc mắc tại sao bác chủ quán lại hỏi tên mình, nhưng tôi rất lịch sự, đương nhiên là phải đáp lại.

“Dạ! Tiểu Song ạ!”

Bác chủ quán tươi cười và giải thích mọi sự thắc mắc ở trong đầu của tôi:

“Tiểu Song, ngày mai nhớ ghé vào quán của bác nữa nhé, có cháu, bác bán nhanh quá!”

Thì ra, tôi vui vẻ gật đầu và chào tạm biệt bác chủ quán, cũng chẳng biết tôi có quay lại nữa không, nhưng cũng nên gật đầu cho đúng phép chứ nhỉ. Tiếp tục sự lượn lờ của mình. Tôi đã nhanh chóng bắt được một cảnh đê mê lòng người. Giữa một vùng trời đen tối, lấp ló ánh đèn vàng, gió thổi thật nhẹ nhàng, cây cối nhẹ lao xao, phía dưới đôi tình nhân đang trao nhau một nụ hôn nồng thắm. Không phải giấu chứ, những cảnh như thế này tôi thường đi săn, trong album ảnh vỉa hè của tôi, có khá nhiều về thể loại ấy. Nhưng… lại chẳng hiểu sao, tôi lại thấp thỏm và ngưỡng mộ đến thế. Nhìn ánh mắt họ trao nhau cứ như thắm đượm cả thế gian, thế gian chỉ có riêng họ. Hì hì, tôi nghĩ thế, bởi hai người họ đều nhắm mắt cả. Và rồi đôi bàn tay của người con trai ấy cứ nhẹ nhàng lướt nhẹ xuống bờ vai hơi nhô chút xương của cô gái, rồi từ từ trở xuống cổ, sau đó là chạm thật thật nhẹ xuống ngực của cô gái. Ôi! Sao anh ta có thể làm thế nhỉ? Cái tên này thật sàm sỡ. Nhìn khuôn mặt cứ như là một con dê già đang cưỡng hiếp con cừu non vậy. Máu không thể lưu thông đến não, tôi bừng bừng tức giận, không thể kìm nén nổi, tôi rút đôi giày cao gót, ném thẳng vào mặt anh ta. Và ba sáu kế, chuồn là thượng sách. Cô gái sẽ được cảnh báo, hắn sẽ tiếp tục làm gì cô nếu không có đôi giày này cảnh báo. Tôi đã kịp lúc núp vào một góc tối thật khuất với bên ngoài, tránh để cho đôi tình nhân kia lùa theo. Nói là đôi tình nhân thôi, chứ cô gái đã chạy đi lúc nào không biết, chẳng hiểu tại sao nữa. Chắc là đôi giày nhọn quá, ha ha… Tuy phải chạy trốn như thế này, nhưng tôi lại rất không ân hận, tôi đã cứu được cuộc đời của một cô gái.

Chương 2: Yêu lại từ đầu…- Chương 02

“Thật to gan, dám vô cớ quăng giày vào người khác, lại đúng lúc họ đang thăng hoa… chậc chậc…. chán sống rồi… chậc chậc…”

Giật mình, tôi quay đầu lại, dùng nội lực ở tay, tôi tung luôn cú đấm vào cằm của người vừa nói, rồi lại cắm đầu cắm cổ chạy về khách sạn. Không tệ chút nào khi tôi từng là vận động viên điền kinh, tốc độ thật kinh hoàng. Nguy hiểm đã qua, nhưng tôi lại thấy đói, có lẽ từ nãy tiêu hao nhiều ATP quá. Mì tôm, tôi thích mì tôm, để chuẩn bị cho việc ngủ ngoài trời, tôi đã chuẩn bị luôn cả bếp ga mini, thế là mì tôm trứng chiên cũng đã hoàn thành, tôi tiếp tục ăn một cách tự nhiên và tự ngợi khen mình. Thật thật là tự hào. Thế là tôi đã tiêu hao một ngày trọn vẹn ở đây, kết quả thu về không được nhiều, nhưng cũng phải do nguy hiểm mà có được, phải lưu giữ rất chi cẩn thận. Mở laptop lên, tôi nhẹ nhàng cắm thẻ nhớ máy ảnh vào. Hồi hộp chờ đợi kết quả, mặc dầu là kết quả tôi đã tận mắt chứng kiến, nhưng… tôi muốn có chứng cớ… Cũng không tệ, rất rõ nét, rõ nét lắm, nhìn thấy cả hai nhân vật, lưu lại vào ổ dĩa D thôi, cẩn thận, cẩn thận. Mọi việc đã xong, nhìn lại, không, chỉ cần nghĩ lại thôi, tôi cảm thấy tóc của tôi dựng cả lên, quá đê tiện đi, quá là dê đi. Kinh khủng, sao cô đó lại dại thế nhỉ, có phải như người xưa đã nói khi yêu người ta thường dại thế không. Dại gì đi chăng nữa cũng không để người con trai lợi dụng được. Phải biết hoàn toàn giữ gìn chính mình, giữ gìn thân thể trọn vẹn. Không được làm hoen ố, trước khi đi tới hôn nhân thực sự. Nghĩ đến chuyện kinh hoàng đó, tôi lại dần đi vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cũng đã hai giờ sáng rồi mà. Thức như thế thì làm sao sáng mai có thể dậy sớm tập thể dục và ngắm bình minh được chứ. Kinh nghiệm lần này tôi rút ra được là, nên kín tất cả mọi bề khi ra ngoài đường, lỡ có làm tội gì, người ta cũng chẳng thể phát hiện được, không nhận ra, và…. Không quê…

Đúng là cái đề tài tốt nghiệp thật khó khăn. Thế mà mấy đứa bạn của tôi lại rất hí hửng về vấn đề này, chắc là bọn chúng đã từng trải ít nhất là một mối tình. Cũng hơi đáng tiếc, bản thân tôi chưa hề có một mảnh tình vắt vai, bọn nó đều nghi ngờ tôi bị đồng tính, cũng đúng thôi, chúng cho rằng tôi không thích con trai, hay nói chính xác hơn thì, bọn con trai chưa làm cho tôi cảm thấy hứng thú. Chưa hứng thú chứ không phải là không hứng thú, từ đó suy ra, tôi là nữ… 100%… Hà hà, tại tôi chưa gặp ai làm cho mình động lòng ấy chứ, tôi rất rất là thích con trai đẹp mà, đã là nữ thì đứa nào mà chẳng giống nhau… hô hô. Đúng là bọn nó chẳng suy nghĩ gì cả. Không sao, không sao, chính vì điều này, nhiều đứa con gái lại khá là thích tôi, tính đến nay, cũng đã ba đứa tỏ tình rồi ấy chứ. Đương nhiên là tôi phải cự tuyệt, tôi đâu có đồng tính. Thật ra cái bản tính và bề ngoài có “men” một chút, nhưng… con gái thì vẫn là con gái. Tôi chưa có quan niệm rằng tôi sẽ thích một ai đó là con gái.

Thật tiếc là cái quan niệm ấy lại đến quá nhanh, ngày thứ ba, khi tôi ở đây, tôi vô tình bắt gặp một thiếu nữ. Xinh đẹp thì không hẳn, nhưng… đủ làm cho tôi phải động lòng. Tôi ao ước có được số điện thoại của nàng. Chỉ cần mỗi tối nhắn tin chúc ngủ ngon, thì tâm hồn tôi cũng đủ mãn nguyện. Cô ấy chẳng làm gì, chỉ nhìn lên trời, nhắm mắt lại, ánh nắng mặt trời phả xuống, khuôn mặt trở nên thật rạng rỡ, cả phiến đá cô ấy ngồi cũng được trang hoàng không kém, cứ như là một nàng công chúa đang ngồi trên ghế của nữ hoàng huyền bí. Cái cảnh bắt mắt ấy, đương nhiên là lọt vào ống kính của tôi rồi. Lần đầu tiên, trái tim của tôi đập thật mạnh, và thật nhanh… nó đang háo hức chuyện gì đây. Ngày hôm sau, tôi lại tiếp tục hăng hái thức giậy sớm, rất tự nguyện, chỉnh chu trang phục hơn thường ngày, đôi chân không thể không lui tới, từ lúc nào, tôi đã có mặt ở hiện trường, nghe ghê nhỉ. Bởi tôi đã quyết tâm điều tra cô ấy ở đâu mà. Tôi, thử chấp nhận mình bị đồng tính. Chẳng sao mà, trên đời này thiếu gì người. Hơn nữa, tình yêu nào chẳng là tình yêu, miễn là hai người thực sự muốn đến với nhau thôi. Tôi đã tự bỏ qua mọi rào cản của xã hội, và hơn hết, tôi chẳng để ý đến tình yêu thiêng liêng của nam và nữ mà Chúa Trời đã sắp đặt nữa. Đó là điều tệ hại nhất trong cuộc đời tôi từng trải, tôi… trái lệnh của ai, chứ quy luật của Người thì tôi luôn tuân thủ. Lần này, tôi đã đánh đổi khá lớn. Cược cả sự sống đời đời của mình chỉ vì tình yêu sét đánh bất chợt. Tôi sẽ viết thư về nhà cho gia đình của mình để nói cho họ biết rằng, đứa con duy nhất của họ đã bị đồng tính, cô ấy đã yêu một cô gái. Nếu có thể, trong vòng hai tháng tới, mọi người trong gia đình cô sẽ gặp cô gái này. Ôi… họ sẽ ra sao nhỉ? Thể diện của gia đình sẽ đi về đâu, xuống sông đổ bể luôn chứ gì. Tệ hại quá! Danh dự của một gia tộc vĩ đại bị phá huỷ trong tay của một cô nhóc, là tôi… tôi đây. Đến thế kỉ này, hầu hết mọi người vẫn chưa thể chấp nhận được những người đồng tính có thể đến với nhau một cách quang minh chính đại. Được tự do về mọi mặt, không bị đàm tiếu, không bị dèm pha. Cái suy nghĩ ấy, không biết bao giờ mới bị bác bỏ, để cho tôi có thể không phải bận tâm, và không phải đau khổ.

Trang:
1
237 Tiếp
TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 47