watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Ánh tà dương
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


“Cô cũng vậy.” Nói xong, ánh mắt sâu thẳm cúi người xuống, lại muốn hôn.
Nào ngờ vừa chạm được vào môi Hàn Lương đã bị cô ngăn cản, nghe thấy cô khẽ
cười mà nói, “Được rồi, còn hôn tiếp, ô tô sẽ quá nhỏ.”
Chu Đông Dã nhìn Hàn Lương trong chốc lát, bình tĩnh lại, chỉnh đốn trang phục
rồi nói: “Cô nói là phố Nam Bình?”
Hàn Lương ngẩn ra, gật đầu.
Cả đường im lặng, một người băn khoăn tâm sự, một người đầu óc trống rỗng.
Đến phố Nam Bình, đứng trước cửa công ty du lịch XX, khi chuẩn bị xuống xe,
Chu Đông Dã đột nhiên giữ chặt Hàn Lương nói: “Tôi chờ ở quán cà phê đối diện,
lát nữa cô xong việc thì qua tìm tôi đi, tôi có chuyện muốn nói.”
Hàn Lương hơi bất ngờ, giữa hai người có gì để nói? Chẳng lẽ bởi vì một cái hôn,
chỉ một cái hôn này thôi, tuy cảm giác không tệ, nhưng là người hiện đại,
đôi khi chẳng liên quan đến tình yêu, chẳng liên quan đến tình cảm, đột nhiên
muốn hôn liền hôn cũng là chuyện bình thường, anh cần thiết phải nói chuyện
nghiêm túc như vậy sao? Điều này khiến cô cảm thấy thật kỳ quặc,
Hàn Lương nghĩ một lúc, vẫn gật đầu.
Hàn Lương cầm giấy tờ thủ tục đi lữ hành một mình ở châu Phi, lựa chọn lộ
trình, quyết định khách sạn và vé máy bay, tất cả đều thuận lợi, hộ chiếu một
tuần nữa tới lấy. Hàn Lương nói xong với nhân viên của công ty xong,
đã qua một giờ.
Ở quán cà phê đối diện, Chu Đông Dã dùng một giờ này bình lặng tâm tình.
Không thể không có cô sao? Kỳ thực anh cũng không ngờ mình sẽ lâm vào hoàn cảnh
hiện tại. Không thể tự khống chế, trạng thái này với người trưởng thành mà nói,
là chuyện rất đáng sợ. Nghĩ tới nghĩ lui xem có nên tỏ tình hay không,
nhưng loại hành động như tỏ tình, hẳn chỉ dành cho lứa tuổi mười mấy đôi mươi
thôi chứ? Chu Đông Dã nghĩ đủ đường vẫn thấy xấu hổ túng quẫn, do dự phân vân.
Độ ấm còn vương vấn sau nụ hôn vừa rồi khiến anh nhất thời xúc động, hẹn Hàn
Lương, nhưng bây giờ nhiệt huyết lạnh hết rồi, lại không biết phải đối mặt cô
như thế nào, thật là khó xử.
Chương 19
Hàn Lương đúng hẹn đi vào, Chu Đông Dã ngồi dựa ở vị trí bên cạnh cửa sổ,
từ lúc Hàn Lương bước ra khỏi công ty du lịch bên đường liền nhìn chằm chằm
vào cô, đến khi cô ngồi xuống đối diện anh, gọi một ly latte.
Cô gái này, không có gì thay đổi trong ấn tượng của anh. Tóc mềm mại, có hai
cái xoáy bướng bỉnh, sắc mặt trắng bệch, cằm rất giống Hàn Hữu, nho nhỏ, mảnh
khảnh. Ánh mắt không quá cân đối, không to, nhìn thoáng qua thường cảm thấy
như cô đang cười, cong cong, nhìn lâu lại thấy vốn chẳng phải cười, ánh mắt
lười nhác, còn mang vẻ khinh thường, không giống một người tốt để quen thân.
Nhưng cô gái này lại luôn lộ ra ngoài bộ dáng cực kỳ có tinh thần, lưng thẳng
tắp, khóe miệng nhếch lên, cả gương mặt tỏa ra ánh mặt trời.
Hừ, chỉ tính mỗi làn da trắng bệch của cô thôi, đã hoàn toàn là kiểu quỷ hút
máu rồi, căn bản không hài hòa gì với ánh nắng rực rỡ cả. Trong lòng Chu Đông
Dã âm thầm chê bai, giả bộ gì chứ! Tính tình xấu xa, sức lực rất lớn, không có
điểm nào đáng khen.
Hàn Lương mặc kệ cho Chu Đông Dã nhìn cô một hồi, ánh mắt phán xét có vẻ quái
đản, lúc thì vui vẻ, chốc sau lại giận, khi bất đắc dĩ, lúc lại chuyển sang
khinh thường. Hàn Lương thờ ơ với tất cả các loại biểu cảm này, không nhìn,
không để ý tới anh. Nếu một cái hôn có thể khiến chàng trai trưởng thành đã ba
mươi mấy tuổi trở nên kỳ quặc như thế, cô thật không còn lời nào để nói.
Trời lạnh như vậy, uống một cốc cà phê ấm áp mới là chuyện quan trọng nhất.
“Cô muốn đi du lịch?” Chu Đông Dã gợi chuyện, dùng cằm hếch về phía công ty
du lịch, hỏi.
“Ừm, chẳng phải anh có chuyện muốn nói với tôi sao?” Hàn Lương uống một ngụm
latte sưởi ấm thân mình, trực tiếp hỏi.
“À…” Chu Đông Dã nghe thấy Hàn Lương định đi du lịch, trong lòng thoáng vui mừng,
nếu cô không ở bên cạnh, hẳn anh có thể dập tắt thứ tình yêu đang nhen nhúm
trong lòng này rồi? Hạ quyết tâm, sầu tư một tuần liền của Chu Đông Dã liền
có hi vọng. Tâm tình tốt, anh tùy tiện tìm một lý do nói:
“Chẳng phải lần trước cô muốn kể chuyện xưa cho tôi nghe ư? Vừa lúc tôi không
bận gì, muốn nghe thử xem.”
Hàn Lương thấy Chu Đông Dã đột ngột nói ra, chuyện cũ của cô tựa như trở thành
chuyện giải sầu cho anh, khẽ cười cười, khóe môi nở nụ cười không có chút độ ấm,
hơi trào phúng đáp: “Thật xin lỗi, Chu tiên sinh, phải khiến anh thất vọng rồi,
có một số việc đã bỏ qua liền mất đi, hiện tại tôi thật sự không có hứng thú
nói đến chuyện năm xưa nữa.”
Chu tiên sinh?! Chu Đông Dã nghe vậy liền biết Hàn Lương nổi giận, vừa phiền
muộn vừa cảm thấy tâm tình thả lỏng, như vậy cũng tốt, Jesus đã nói, rời xa
tình yêu là rời xa lo lắng sợ hãi. Để chính mình bình tĩnh như trước đi.
Vì thế cũng khách khí cười nói: “Không, là tôi quá tò mò rồi. Hàn tiểu thư muốn
đi đâu, tôi sẽ đưa?”
“Không cần…” Hàn Lương khoát tay, đang định nói tiếp liền nhận được điện thoại,
hơi thấp người đi sang bên cạnh nghe điện: “Tiểu Lộc, có chuyện gì thế?”
Chu Đông Dã nghe thấy hai chữ Tiểu Lộc, da đầu căng thẳng, mày dựng hết lên.
Ngồi tại chỗ ấn ấn ngực của mình, không được không được, cho mình một cơ hội,
chờ cô đi du lịch, hiểu rõ tình cảm của bản thân rồi mới tính, bây giờ không
được kích động, không được kích động.
Chu Đông Dã ra sức xoa dịu cảm xúc của chính mình, mặc cho cơn ghen đang trào
lên cũng không để ý. Đợi Hàn Lương nhận điện thoại trở về, anh cảm thấy vẻ mặt
tươi cười đó thật ngứa mắt.
“Chu tiên sinh, chi bằng chúng ta chào tạm biệt ở đây đi, tôi còn có việc,
xin phép đi trước.” Hàn Lương khách khí nói từ biệt.
Chu Đông Dã cười đến sáng lạn, nói:
“Tốt, Hàn tiểu thư, cảm ơn chương trình lần này của cô, thật sự rất hoàn hảo,
hy vọng về sau chúng ta còn có cơ hội hợp tác.”
Hai người khách sáo một hồi, ra khỏi quán cà phê, một người hướng Đông,
một người hướng Tây, mỗi người một ngả.
Mấy ngày sau, hết Noel lại tới năm mới, mọi người đều bận tối mắt.
Hàn Lương tranh thủ kỳ nghỉ đầu năm đi thăm cha mẹ Đỗ Lộc, hai người đều đã
chứng kiến Hàn Lương lớn lên. Vào thời kỳ trưởng thành của Hàn Lương, cô gần
như là cái đuôi của Đỗ Nhạc, ngày ngày chạy quanh Đỗ gia, vì thế hai người vẫn
coi Hàn Lương như con gái ruột. Về sau Đỗ Nhạc rời đi khiến cho họ đau lòng,
dồn hết tình cảm vào đứa con út. Thật ra Hàn Lương ở Đỗ gia còn thoải mái vui
vẻ hơn nhà của chính mình, ba ngày đón năm mới giúp cô ôn lại tình cảm tốt đẹp
năm xưa, gần như đã quên mất nụ hôn ngọt ngào cùng vụ cãi vã và những hành động
khiến cô vừa khó hiểu vừa tức giận của Chu Đông Dã.
“Chị Lương, có phải chị đang yêu hay không?” Sau khi về thăm hai bác ở Đỗ gia,
Hàn Lương và Đỗ Lộc trở về nơi Đỗ Lộc đang ở tạm ―― nhà của Hàn Hữu. Đỗ Lộc rót
cho Hàn Lương một cốc sữa ấm, hỏi.
“Tạm thời thì không, sao tự nhiên em hỏi vậy?” Hàn Lương xoa đầu Đỗ Lộc, cười nói:
“Chẳng lẽ em nghĩ cả đời chị sẽ đắm chìm vào bóng ma anh trai em chết đi hả?”
“Không phải không phải, em biết tình cảm của chị Lương với anh, sùng bái nhiều
hơn tình yêu.” Đỗ Lộc giữ chặt tay Hàn Lương nói:
“Anh trai chết rồi, tuy chị đau lòng, nhưng chắc chắc cũng không thể khiến
chị âu sầu cả đời.”
Hàn Lương nghe vậy, không khỏi kinh ngạc nhìn Đỗ Lộc:
“Không ngờ em lại là người hiểu chị nhất.”
Cô thở dài, nói tiếp:
“Nhưng anh trai em quả thực là người chị thích nhất trên đời này, sau khi anh
ấy chết, rất khó có thể gặp một người khiến chị xiêu lòng.”
Đỗ Lộc nghe vậy, trầm lặng trong chốc lát mới tiếp tục:
“Em là em trai của anh ấy, nếu nói trên đời còn một người khác như anh, không
phải em thì là ai.”
Đỗ Lộc nhìn thẳng vào mắt Hàn Lương, nghiêm túc nói:
“Chị Lương, chị có thể chấp nhận em không? Ở bên em, để em bảo vệ chị, yêu chị.”
Hàn Lương nghe vậy bị dọa giật mình, nhìn gương mặt trẻ măng của Đỗ Lộc,
không biết nên khóc hay cười với lời thổ lộ đột ngột này:
“Tiểu Lộc, em biết em gọi chị là gì không? Em gọi chị là chị Lương, xưng hô
này chị đã nghe từ nhỏ đến lớn. Từ khi đưa em đến trường vào ngày đầu tiên
đi học, chị đã coi em là em trai, chưa bao giờ thay đổi, bây giờ em thổ lộ
chỉ khiến chị kinh ngạc thôi.”
“Như vậy, được rồi, Hàn Lương.” Đỗ Lộc không chịu lùi bước, kéo tay Hàn Lương,
nửa quỳ trên mặt đất nói:
“Em gọi chị là chị Lương vì đó là ý nguyện của chị, em yêu chị, không muốn
làm trái chị mới gọi mười mấy năm như vậy. Lúc ấy trong mắt chị chỉ có anh trai,
chị vui vẻ đến thế, không lo không sầu như một con chim nhỏ, em không thể
khiến chị vui vẻ hơn, nên chỉ có thể chúc phúc cho chị.”
Đỗ Lộc dừng một chút, nói tiếp:
“Nhưng mà anh trai mất rồi, chị xem mình bây giờ đi, gầy yếu bất lực, bác gái
lại lấy chồng ở xa, sao em nhẫn tâm nhìn một mình chị cô đơn. Hàn Lương, hãy
tin em, tuy em ít tuổi hơn chị, nhưng em cũng giống anh trai, là một chàng
trai có thể dựa vào, ở bên em đi.”
Hàn Lương nhìn gương mặt trẻ trung của Đỗ Lộc tỏa ra ánh sáng thành kính,
kiên định nhìn chính mình. Dù biết đây không phải tình yêu, cô vẫn cảm động,
một chàng trai như vậy quả thực xứng đáng có được tình yêu của một cô gái,
nhưng không phải là cô.
“Tiểu Lộc, trước kia chị không để ý, thì ra em đã thật sự trưởng thành.
Em có tình cảm với chị, chị rất cảm động. Nhưng mà, Tiểu Lộc, đây không phải
tình yêu, thật đấy, chị biết rõ. Cho dù chị là chị của em, em vẫn có thể quan
tâm chị mà. Em hãy giữ lại tình yêu của mình, để dành cho cô gái yêu em đi,
Tiểu Lộc.”
Chương 20
Từ chối Đỗ Lộc, rời khỏi nhà Hàn Hữu, Hàn Lương thoáng sầu não. Cô mua một
bó hoa, bắt xe đi đến nghĩa trang.
Đỗ Nhạc trên ảnh chụp vĩnh viễn cười vô cùng sảng khoái, mày rậm mắt to,
Đỗ Lộc có vài nét tương tự anh. Anh mãi mãi dừng ở thời khắc này, còn cô lại
không ngừng già đi, càng không ngừng thay đổi. Cô sụt sịt một chút,
nở nụ cười đặt hoa xuống, giọng mũi nghẹn ngào nói:
“Nhạc, Tiểu Lộc trưởng thành rồi, anh biết không? Hôm nay em ấy còn thổ lộ
với em, thật đúng là một đứa nhỏ đáng yêu. Nhìn nhiệt tình kiên định như thế,
đột nhiên em cảm thấy chính mình già đi… Nhạc, một ngày nào đó em còn già
hơn anh, sẽ có một ngày không nhớ nổi bộ dáng của anh… Aiz, em vẫn không rõ,
anh đưa thanh xuân của em cho ai vậy? Sao em già đi nhanh thế?”
Dừng một chút, Hàn Lương nhìn bầu trời âm u mùa đông, xám xịt lạnh lẽo,
dường như gió đang gào khóc trên trời cao. Cô lấy lại bình tĩnh, cúi đầu nhìn
ảnh chụp của Đỗ Nhạc, nói tiếp: “Em gặp cha mẹ của anh rồi, hai bác vẫn khỏe,
Tiểu Lộc cũng ổn lắm. Anh chúc phúc cho em đi, để em có thể giống họ mà bình
an sống tiếp, em sẽ cố gắng giống anh, lạc quan giống anh, kiên cường giống
anh. Năm mới vui vẻ anh nhé.”
Đứng trước bia mộ, Hàn Lương ngẩn người nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ của
Đỗ Nhạc, cho đến khi chân đông lạnh tê rần mới thong thả từng bước rời khỏi
nghĩa trang. Đi ra chợt phát hiện trời đã đổ tuyết, bông tuyết rất lớn,
từng bông từng bông bay lượn trên không trung, rất đẹp.
Bắt xe về nhà, ở trên xe, Hàn Lương cảm thấy lạnh buốt, không khống chế được
mà run rẩy, đầu càng lúc càng choáng váng, trên người cũng bắt đầu đau nhức,
xem ra bị lạnh cóng rồi. Về nhà vội vàng uống nước ấm, không còn sức nấu cơm,
cô cố gắng một hồi mới cởi được quần áo, chui vào ổ chăn, mơ mơ màng màng
ngủ thiếp đi.
Thật nóng, Hàn Lương biết cô phát sốt, nhưng nóng cũng không dám mở chăn,
chỉ cố chịu đựng quấn một thân đầy mồ hôi, nặng nề choáng váng, cả người
không chỗ nào thoải mái, đau nhức khắp nơi, một đầu ngón tay cũng không
muốn cử động.
Ngủ được một chốc lại tỉnh, không biết qua bao lâu chợt nghe thấy tiếng chuông
cửa. Không động đậy nổi, thật sự không thể động đậy, tiếng chuông cửa lọt
vào tai Hàn Lương chợt xa chợt gần, không thể nắm giữ. Người đến không chịu
bỏ cuộc, ấn chuông không ngừng. Hàn Lương đau đầu, mặt mày nhăn nhó.
Khi tiếng chuông cửa ngừng, di động lại vang lên ngay bên cạnh gối. Hàn Lương
vất vả nhận điện, nghe thấy tiếng nói của Hàn Hữu ở đầu dây:
“Chị họ, chị đi đâu thế? Sao không ở nhà? Mẹ em gửi cho chị vài thứ.”
“Chị ở nhà, nhưng đang sốt quá, không cử động được, chị nghe thấy em ấn
chuông cửa…” Giọng nói của Hàn Lương rất thấp, mỏng mảnh như không khí, càng
nói về sau càng yếu ớt. Hàn Hữu vừa nghe liền nóng nảy, lớn tiếng đáp:
“Chị chịu đựng một lúc, cố gắng lên, ra mở cửa rồi em dẫn chị đi khám!”
Nhưng nói xong cũng không nghe được Hàn Lương trả lời, Hàn Hữu đợi một lát
không thấy động tĩnh, biết chắc Hàn Lương đã bất tỉnh rồi. Cô đặt mấy thứ đồ
trong tay xuống đất, chuẩn bị xuống tầng tìm thợ khóa mở cửa.
Hàn Hữu sốt ruột lao ra khỏi thang máy, đâm đầu vào một người đàn ông, cô cúi
đầu nói xin lỗi, đang định đi tiếp bỗng nghe thấy tiếng Chu Đông Dã:
“Hàn Hữu, sao thế? Vội vàng như vậy, chẳng lẽ Hàn Lương có chuyện gì sao?”
Hàn Hữu dừng chân, vừa ngẩng đầu thấy Chu Đông Dã bèn sốt ruột nói:
“Chị họ bị sốt trong phòng, nhưng tôi không mở được cửa nhà, đành đi tìm
thợ khóa.”
Chu Đông Dã lo lắng, giữ chặt Hàn Hữu:
“Cô không cần đi, tôi biết chìa khóa của cô ấy đặt ở đâu.” Tuy sau khi trả
lại chìa khóa cho Hàn Lương, Chu Đông Dã không dùng đến nó nữa, nhưng anh
vẫn biết nó ở đâu. Hàn Lương thật sự rất lười, mang tiếng là đổi chỗ,
đơn giản là từ mép cửa bên trái sang mép cửa bên phải thôi.
Tuy Hàn Hữu hơi nghi ngờ, nhưng bây giờ trọng điểm không phải chuyện này,
cô vội vàng kéo Chu Đông Dã lên tầng hai lăm, đến trước cửa nhà Hàn Lương.
Hàn Hữu ngạc nhiên nhìn Chu Đông Dã tìm được chìa khóa ở mép cửa, quen thuộc
đi vào nhà Hàn Lương, lại quen thuộc mở cửa phòng ngủ, đi đến bên người
Hàn Lương sờ thử nhiệt độ cơ thể cô. Trong lòng Hàn Hữu nảy sinh hoài nghi to
lớn, rốt cuộc Chu Đông Dã có quan hệ gì với chị họ? Vừa theo vào vừa khó hiểu.
Vừa nhìn thấy bộ dáng của Hàn Lương, bao nhiêu nghi vấn đều quăng ra sau đầu.
Hàn Lương quấn trong ổ chăn, vẻ mặt đỏ bừng, hô hấp dồn dập, cả người nóng
sốt đã bất tỉnh nhân sự. Hàn Hữu muốn mặc quần áo cho cô, nhưng căn bản không
nâng được, tạm thời bất chấp chuyện nam nữ phân biệt, để Chu Đông Dã đỡ
Hàn Lương, chính mình thay quần áo hộ. Sau đó Chu Đông Dã cõng Hàn Lương
ra ngoài, đưa đến bệnh viện.
Sau một hồi chăm sóc, cơn sốt cũng giảm dần, hai người ngồi trông bên cạnh
giường bệnh. Dọc đường đi, Hàn Hữu thấy được Chu Đông Dã không hề che dấu sự
lo lắng, sốt ruột cùng đau lòng với Hàn Lương, bây giờ mới có thể bình tĩnh
hỏi một câu: “Chu tổng, anh yêu chị họ của tôi à?”

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 158