watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Cool boy và đầu gấu
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Chậc chậc,chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây?!

Không đợi các bạn chờ đợi lâu,papa của nó sẽ lí giải câu hỏi này ngay lập tức.

-Con là con...có sao là sao..đâu ạ!

Hắn đáp lại,khuôn mặt chưng hửng,căn bản hắn không hiểu cái quái gì đang tiếp diễn,nhưng vẫn cố làm ra vẻ lắp bắp,vì hắn không muốn làm mất lòng ba vợ tương lai.

-Còn không sao nữa hả???-Lúc này ông Hải mới bắt đầu " núi lửa phun trào "-Con đó! Thân là con trai mà lại đi ghen tỵ sắc đẹp với bé Nghi của ta!!Con không đẹp gái nên quay sang đào bới nó hả????

Sét đánh giữa trời quang!

Bật ngửa.

Cái lí do này khiến hắn bật ngửa thiệt tình.

Tưởng cái gì ghê gớm lắm....hóa ra ông ba vợ tương lai của Vũ Khánh hiểu nhầm toàn bộ ý tứ của hắn hết trơn.Không ngờ lớn tuổi rồi mà còn nghe lén bạn trẻ nói chuyện ,chậc,làm vậy thì giang hồ coi mình ra cái gì chứ! ( Làm người ta mất ngủ mà còn trách móc ).Bản mặt te tua mốc meo từ thời tàn phai nhan sắc giờ lại càng thê thảm hơn,hắn ngồi đó nghệch mặt và bất động như pho tượng.

Sau khi thao giảng xong một tràng về đạo lí làm người cho tín đồ Vũ Khánh,ông ấy buông tay khỏi cổ áo hắn,nhẹ nhàng nói tiếp,nhưng chất giọng vẫn sặc mùi đao kiếm:

-Cấm con ghen tỵ với bé Nghi nữa đấy!!Giờ chú phải về nhà để ăn mặc chỉnh tề đến New fashion! Thiệt tình,con với nó hành ta cả đêm,con mà còn nói xấu nó thì đừng trách chú độc địa à nha!Một lát nữa con Nga mang đồ ăn vào,biết điều thì lo hộ cho bé Nghi nghe chưa?

Ông Hải sau khi truyền đạt xong điều cần nói,nhanh chóng bước về phía cửa cái.Vừa đưa tay xoay tay cầm ở cánh cửa thì....

Rầm!!!!!!

Cái thứ âm thanh khủng khiếp ấy dội lên nghe thật là nhức nhối,và tiếp theo,đó là giọng nói lanh lảnh của một bà chị vui tính.

-Nghi ơi chị đến thăm em đây!!

Chị Nga hồn nhiên bước vào,có cảm giác như bông rơi hoa nở dưới từng bước chân chị ấy,nụ cười tươi tắn rạng rỡ trên đôi môi trong khi hiện tại là có biết bao gương mặt hãi hùng khiếp đảm vì chị.

Super...super girl!!!

Quả nhiên là cao nhân!Người đã dám tông mạnh cánh cửa và trực tiếp làm cho ông chủ dính thẳng vào bức tường ngay phía sau cánh cửa.Nếu ông Hải có chết,thì hẳn là suốt kiếp phải vô cùng thắc mắc là tại sao mình lại bị ám sát vì một tên sát nhân ngây thơ và vì sao mình lại chết trong kẹt cửa ?!

Kì Dương,Anh Nghi,Vũ Khánh,ông quản gia và cả ông quản lí,cả 5 con người dưng đứng tóc gáy khi vừa tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng kinh khủng này!

Và,sau nhiều phút giây đắm chìm trong cơn mê loạn lạc về phía chân trời đầy ắp những vì sao,ông Hải lấy lại thăng bằng,nhìn chị Nga rồi hừ lạnh một tiếng,đẩy cửa bước ra ngoài.

Rầm!!! Rầm!!! Rầm!!!

Vẫn là một lần nữa nơi đây phải gánh chịu những thứ âm thanh chát chúa ấy,tiếp theo đó là bóng dáng tung tăng của ba tên tiểu yêu đang vô tư bay vào,5 người lại được một phen khiếp vía!Lũ điên này định biến phòng bệnh thành nhà xác chắc ?!

-Ba....ba ơi...-Anh Nghi mặt mày căng thẳng,lập bập thốt lên vài con chữ,tâm trạng có phần ngỡ ngàng.

Hoàng Khang đứng gãi gãi đầu,và như ý thức được mình đã làm gì,nên vội chạy đến cánh cửa và nhẹ mở ra,sau đó nhẹ nhàng dìu ông Hải ra khỏi phòng bệnh và tiễn ông đi một đoạn đường trước khi ông nổi cáu lên và bạt tai tụi nó.

Xong,haha,vậy là có thể tập trung vào chuyên môn rồi!

Lúc này đây,tại giường bệnh của nó,mọi thứ xung quanh như bừng sáng hẳn lên,tiếng nói cười ríu rít.

Vũ Khánh chống cằm,ngán ngẩm nhìn về phía Anh Nghi.

Kì Dương dựa tường,bất giác thở dài,tâm trạng cô đơn tột bậc.

Vì sao ư?

Vì nó được đến thăm nom,được quan tâm chăm sóc,được an ủi vỗ về,được nhiều người
vây lấy,còn hắn và tên tóc dài kia...vẫn là bị vứt vào một xó.

-Nghi ơi!Tui có mua trái cây cho bà nè! Ngon lắm luôn á!

-Tui có mua sữa cho bà nè bà hai!!

-Bánh này tui tự làm đó! Bà để dành ăn cho đỡ buồn nha...

-Chị có nấu cháo cho em nữa,ăn đi cho lại sức!

Bla bla bla.....Tả bí lù thập cẩm lung tung beng....

Tủi thân!

Ư oa....

Tủi thân đến chết mất thôi!!!

Phân biệt đối xử!!!

Cuộc đời thật bất công!!!!

Vâng,phần đông nói thế!

Chị Nga múc 3 bát cháo thịt nghi ngút khói cho 3 bệnh nhân đặc biệt,không khỏi chép miệng một câu:

-Sao mấy đứa lại ra thế này? Ngó vô y chang hà bá vậy đó!

Bùm!

Sét đánh ngang tai.

-Chị không thể tìm lời an ủi nào nhẹ nhàng và truyền cảm hơn hay sao?-Nó tím tái ruột gan,và một ước muốn trỗi dậy mạnh mẽ trong nó bây giờ là có thể dùng keo dán sắt dán chặt cái miệng chị ấy lại cho chị câm vĩnh viễn luôn đi!

Chị Nga như chừa hề hay biết gì,đứng lên và tiến đến chỗ Kì Dương,đưa mắt săm soi vào gương mặt thiên thần của cậu ta.

-Chậc,em đánh con nhỏ ra nông nỗi này hả Nghi?Nhưng ai bảo giành Vũ Khánh với em làm gì!-Chị tung thêm câu cuối,nói với Kì Dương-Bị đánh lần này chừa nha cưng!Lần sau thì đến cháo cũng không có mà húp đâu đó!

Đang thẫn thờ với những nỗi lòng buồn mênh man trải dài bất tận,Kì Dương cũng phải phát hỏa và liếc mắt nhìn chị Nga,gầm gừ trong họng:

-Chị có tin là tôi đánh chị đến cháo không có mà húp không hả?!

Tuấn An đang bô lô ba la,nghe vậy cũng chen vô:

-Con nhỏ kia! Cô có tin là tui quăng cô xuống lầu 1 không?Cô nghĩ cô là ai mà dám đe dọa chị ấy chứ?

Nghe tới đây,tâm trạng đang rầu rĩ ủ dột thì Vũ Khánh cũng liền bật cười một cách thích thú.Phải rồi! Ai cũng biết cái thằng tóc dài kia là một con đàn bà mà!!! Khỏi bàn cãi!

Á ha ha ha !!!

Và cứ thế,cái phòng bệnh vốn yên tĩnh bất chợt dậy sóng lên...Những nụ cười chưa tắt trên môi...

Lúc này,ở một nơi khác...

-Ông nói sao? Anh Khánh nhập viện??-Giọng một cô gái hoảng hốt.

-Vâng,cậu chủ đánh nhau!-Ông quản gia đáp lại bên kia đầu dây điện thoại.

-Vậy anh Khánh ở phòng mấy,dãy nào,bệnh viện nào??? Ông ra đón tôi !!!-Cô ta giọng nói gấp rút.

-Tôi sẽ đến đón cô,thưa tiểu thư!



***


Cuộc vui nào cũng có lúc phải tàn,giờ đây,khách khứa lục đục kéo nhau ra vè,vậy là gian phòng lại trở nên tĩnh lặng.Vài tiếng giày cao gót lộp cộp ngoài hành lang bệnh viện.

Chị Nga ngoáy đầu nhìn lại,thầm hỏi một câu:

-Cô ta là ai vậy?Sao đi vào phòng của bé Nghi?

Két.

Âm thanh nhỏ vang lên.Của cánh cửa.Một cô gái tóc uốn lọn nhuộm vàng,dáng dấp xinh đẹp theo kiểu trưởng thành,có phần se sua chưng diện.Cô ta khoác lên mình một bộ váy ngắn màu vàng,phô ra từng đường cong quyến rũ.Và khẽ nở một nụ cười tà mị,cô thản nhiên bước đến bên giường Vũ Khánh trước sự ngỡ ngàng của Anh Nghi và Kì Dương,đưa tay ôm lấy hắn và thì thào một câu:

-Em nhớ anh!

Phần 19 : Nhân vật mới

Và cứ thế,cô ta xem như đây là chốn không người,quấn lấy Vũ Khánh một cách rất là thân mật.Hắn thì đang bị thương,nên chỉ còn biết lấy tay đẩy cô ta ra trong sự khổ sở,nhưng,hoàn toàn vô dụng,cô ta cứ mặt dày nép vào người hắn.À mà quên,nãy giờ chưa giới thiệu,đây là cô con gái lớn của phó giám đốc công ty mì ăn liền Sakura-Quách Nhã Lệ.

Nhã Lệ vốn lớn hơn Vũ Khánh 3 tuổi,và ngay từ năm 10 tuổi đã sang Mĩ học tập,cho nên,cô ta có phần rất Tây so với các cô gái khác.Từ khi bắt gặp cậu nhóc Vũ Khánh lúc cậu nhóc 14 tuổi,khi đó hãy còn yếu đuối,và thật không thể ngờ,một cô ả đanh đá kiêu kì coi thường bọn đàn ông như cỏ rác lại trót đem lòng yêu thương thằng bé ủy mị kia,Nhã Lệ nhận ra ở Vũ Khánh có một sức hút mãnh liệt kì dị,không thể không có cảm tình từ cái nhìn đầu tiên.Và hơn ai hết,Nhã Lệ hiểu rõ,Vũ Khánh cần phải thuộc về mình.

Cô ta nghiêng đầu tựa vào bờ vai rắn chắc của hắn,giọng e ấp:

-Khánh à! Anh có biết rằng em nhớ anh lắm không?Em đã phải về Việt Nam chỉ để ở cạnh anh,vậy mà anh lại đẩy em ra...đã vậy lúc em xuống sân bay không đến đón em mà còn đánh nhau tới nhập viện nữa chứ...

Giọng nói nhừa nhựa của cô ta thật khiến người nghe cảm thấy khó chịu,không chỉ hắn có cảm giác như thế mà còn cả Kì Dương và Anh Nghi nữa.Cứ như đang đóng cải lương vậy.Vũ Khánh khẽ nhăn mặt,sự bất lực thể hiện rõ ràng hơn bao giờ hết,nếu gặp nhỏ khác,thì hắn đã một cước đá văng đi không thương tiếc rồi,nhưng....đằng này lại là Nhã Lệ,vạn lần cũng không thể quát mắng lớn tiếng,lí do thì các bạn sẽ biết trong thời gian gần đây,hiện tại thì hắn chỉ còn biết nói khéo ả ta:

-Này Mia,chị có thể buông tay em ra không?Chị làm em cảm thấy đau....vết thương trên người em vẫn còn chưa lành hẳn... Nhã Lệ nghe vậy,lừng khừng còn chưa muốn buông tha hắn,nhưng nghe hắn than đau thì không thể không rút lui,cô ta hứ một tiếng,ra bộ hờn dỗi:

-Anh Khánh cứ gọi em là chị!Anh chê em già nua xấu xí phải không?

Vâng,cái âm thanh nhừa nhựa ấy vẫn lúc trầm lúc bỗng,thật khiến kẻ khác dễ nổi da gà.

Khốn kiếp!

Quen chị ấy lâu rồi,mà hiếm khi thấy chị ấy lồng lộn rủa xả mình như những thằng kia...Không biết đây là phúc hay họa nữa đây...-Vũ Khánh lắc đầu ngán ngẩm,nghĩ thầm trong bụng.

Tình hình này đúng là tiến thoái lưỡng nan,hắn nhích sang bên trái một chút,cốt làm sao cách xa được Nhã Lệ,nhìn cô ta và mỉm cười.Một nụ cười khổ sở.

-Đâu có!Chị quả thật xinh đẹp...Nhưng vì chị hơn em 3 tuổi....Vả lại,vả lại em cũng có người yêu...

Nói tới đây,Vũ Khánh bất chợt chột dạ đưa ánh mắt về phía Anh Nghi.Khỏi phải nói,nét mặt của nó đang dần dần biến sắc.Mùi sát khí đang phảng phất trong này...

Kềm lại!

Kềm lại!

Nó không nói một lời,đưa tay vớ lấy quả táo và...

Crốp!

Một âm thanh giòn giã vang lên.Quả táo dần dần hiện ra những vết nứt...

Thái độ này,hành động này....đến kẻ ngu đần cũng phải hiểu,

đó là nó đang ghen!
[b]Update[/b]
Trước phản ứng của Anh Nghi,hắn bỡ ngỡ nhìn nó,đôi mắt màu hổ phách ánh lên sự ngạc nhiên tột độ.Nghi....Nghi mà cũng biết ghen sao?

" Nghi ghen ư?

Nghi ghen vì tôi ư?

Nghi....thật sự ghen sao?

Tôi...tôi có nằm mơ không vậy?''

Con tim nhỏ bé của hắn phút chốc đập loạn nhịp như đang chạy marathon,trong dạ thì mừng vui khấp khởi.Vui quá!Vậy là trong mắt Nghi vẫn còn có hắn rồi!

Lạy trời lạy phật!

Lạy cả thánh ala!

Nhờ có Nhã Lệ xuất hiện đúng lúc mà vô tình nâng tầm quan trọng của hắn lên một tầm cao mới,thật tuyệt vời!!!


'' nhưng mà...

Nghi có vẻ không vui...

Nghi không vui...

tôi cũng không vui...

không vui chút nào....

Nghi à,tôi...''


Hắn vẫn nhìn nó,ánh nhìn xoáy sâu tận tâm can.Nó bắt gặp đôi mắt như biết nói của hắn đang đổ dồn về nó,bèn quay mặt đi,không nói năng gì...

Đừng có tưởng,nó như vậy là bĩnh tĩnh tuyệt đối!

Nó thật sự rất giận,giận vô cùng...

Vậy ra bấy lâu nay hắn chung sống vui vẻ bên cô gái kia ư? Vậy ra bấy lâu nay chỉ có nó là hằng đêm vẫn thầm cầu nguyện nhớ mong hắn ư? Vậy ra bấy lâu nay hắn và cô ta vẫn ôm nhau như thế sao? Đã vậy còn thân mật trước mặt nó nữa....

Rốt cuộc,hắn xem nó là cái quái gì?!

Một chút cũng không ưa!


''Cô ta đẹp sao?

cô ta có quyền nũng nịu với bạn sao?

cô ta có thể thản nhiên dựa vào người bạn sao?

Vũ Khánh,

bạn....bạn là đồ tồi!!! ''


Nó đang rơi vào trạng thái hụt hẫng lẫn hoang mang xen chút ghen tị,và lồng ngực tưởng chừng như muốn vỡ tung ra.

Thật khó chịu!

Thật đau nhói!


'' đồ đáng ghét Vũ Khánh...

tôi...vạn lần ghét bạn!!! ''


Một không khí ảo não nặng nề bao trùm lấy chỗ nó đang ngồi.Nhã Lệ khẽ liếc mắt sang nó,khóe môi đỏ tươi màu son của cô ta bất chợt nhếch lên và nở một nụ cười đắc ý,có vẻ như cô ta đã hiểu được điều gì...

Riêng Kì Dương,cậu ta không chút biểu cảm,vẻ mặt vẫn bí ẩn kì lạ,và cậu rất thích thú với nhân vật mới này.Nếu Anh Nghi,bực tức,cáu giận thì Kì Dương,tâm trạng của cậu hoàn toàn ngược lại.Một cảm giác thoải mái lan tỏa trong người Kì Dương...

Thú vị thật!

Xem ra cậu đã có thể từng bước,từng bước,từng bước một loại bỏ Vũ Khánh ra khỏi cuộc chiến tình cảm này rồi.Ai là người bắt đầu trò chơi,cậu không cần biết,vấn đề ở đây người kết thúc phải là cậu ta! Và tất nhiên,cái công lao to lớn này hẳn một phần là của Nhã Lệ.Nhìn cái kiểu cách hành xử của cô ả thì Kì Dương đã biết,con người ả tham vọng,mưu mô,kiêu căng và đặc biệt là yêu mù quáng!

'' điểm yếu này tốt cho cô đấy,cô gái à...''


Kì Dương nghĩ tới đó,nhếch môi một cái,cười tựa không cười...

Mái tóc dài nhẹ bay trong gió sớm...

Nếu nói là thừa nước đục thả câu thì hoàn toàn chính xác!

Nếu mai này Anh Nghi thuộc về tôi....có trách thì trách ả kia đi,và trách luôn cả bản thân cậu nữa Vũ Khánh à!

Bởi vì,tôi yêu Nghi! Chưa bao giờ,tôi lại muốn có được Nghi như lúc này...

Xin lỗi!

Nhưng thực tế mà nói...
[b]Phần 20: Giận
[/b]

Sau nhiều giờ suy nghĩ,cuối cùng nó quyết định tịnh dưỡng tại nhà,nó không muốn ở cái nơi quái quỷ này thêm một giây một phút nào nữa.Nó liếc mắt nhìn hai con người tồi tệ phía bên kia,thật là khiến nó sôi máu lên mà,cái gì mà thân thiết quá trời luôn vậy?! Ngứa mắt quá! Nếu biết trước có ngày hôm nay,thì nó thà ở nhà để bác sĩ riêng chăm sóc còn hay hơn.

Vậy là tối hôm đó,Anh Nghi xuất viện,lòng dạ vẫn còn thầm nguyền rủa đôi uyên ương trời đánh kia.Trong phòng bệnh,giờ
chỉ còn lại Kì Dương,Vũ Khánh và Nhã Lệ.Ngồi ngẫm một hồi lâu,cậu cũng đưa ra phương án tốt nhất,hoặc rời khỏi đây,hoặc ở lại chung sống với tên vũ nữ ấy.Và tất nhiên,phương án thứ hai đã bị loại.Kì Dương ra lệnh cho ông quản lí thu xếp đồ đạc,sau đó cậu rời bệnh viện cùng ông ta và bước vào con BMW phóng đi mất hút.

Vậy là phòng không gác trống,bạn cũ đã đi hết rồi...

Vũ Khánh thở dài một tiếng,thừa biết là Nghi giận mình...

thật khó chịu...Vậy là một lần nữa hắn phải nếm trải cảm giác cô đơn...

-Làm thủ tục cho tôi xuất viện!Tôi muốn được chăm sóc ở nhà,nơi này ngột ngạt quá!-Hắn nói,mặt có phần bực bội.

Nhã Lệ nghe vậy liền nũng nịu,dụi dụi đầu vào người hắn,thì thào bằng chất giọng..truyền nhiễm:

-Em sẽ chăm sóc cho anh mà!

-Chị tránh ra cho em thở đi...-Hắn nhăn nhó đáp lại,chị thật là phiền toái,báo hại Anh Nghi giận luôn cả hắn cơ mà.

-Em muốn sống chung nhà với anh,có được không?

-Không.

-Sao lại không được?-Cô ả bắt đầu cau có,lời nói có phần hờn dỗi-Anh chê em rắc rối phải không?

Bingo! Hoàn toàn chính xác.

Còn khỉ gió gì mà không phải nữa,chị là một rắc rối to cho em đấy! Chị bám theo em đến nỗi vợ em giận cả em,cứ tưởng về Việt Nam sẽ được yên ổn,nhưng ai ngờ....

Hắn ước gì mình có thể nói câu đó,nhưng,vẫn là không thể! Đành dối lòng thêm lần nữa ...

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 155