watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Gặp lại để yêu em
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


-Tương xứng ư? Em tự cho mình không tương xứng với anh ta nên không muốn tiến đến. Em hèn nhát hay đang cố để hạ thấp bản thân mình. Nếu như trước kia chị cũng nghĩ mình không xứng đáng với Bình thì bây giờ có lẽ mẹ của Phương Ly sẽ là người phụ nữ khác hoặc không ai cả, còn chị thì mãi mãi gặm nhấm nỗi đau và tiếc nuối. Vậy em muốn là người phụ nữ của anh ta hay muốn suốt đời hối hận và đau khổ?- Linh nói một hơi, đột nhiên thấy tức giận với em gái mình ghê gớm. Cái thái độ thiếu lạc quan của nó khiến cô muốn nổi điên. Trước kia nó đâu có thế.- Chị muốn nhìn thấy một Hoàng Kim Phương hoạt bát,vui vẻ và rạng rỡ của ngày xưa trở lại chứ không phải một cô tiểu thư kiêu sa, lãnh đạm hay một cô gái suốt ngày chỉ biết trốn tránh.
Cô im lặng trước câu nói của Linh, đâu mới thực sựlà cô, đến ngay chính bản thân cô còn không biết. Ánh mắt đau đớn của anh nhìn xoáy vào cô chiều hôm qua khiến trái tim cô đột nhiên đau thắt lại, nghẹt thở.
Linh đứng trước nhà xuất bản nơi Phương làm việc, cô đã tự mình quyết định một việc mà nếu biết, chắc hẳn em gái cô sẽ không tha thứ cho cô. Nhưng để được nhìn thấy con bé bước ra khỏi thế giới chật hẹp, ảm đạm mà nó đã tự tạo nên thì cô buộc phải làm vậy. Cô bước tới chỗ phòng bảo vệ, cúi đầu qua ô cửa nhỏ, mỉm cười.
-Cô hỏi ai?- anh chàng bảo vệ cao lớn ngó ra hỏi.
-Tôi là Dương Ngọc Linh, tôi muốn gặp tổng giám đốc của các anh.- cô nói, hơi ngượng miệng khi nói dối về mục đích đến đây, lại còn lấy công việc của mình ra làm bình phong nữa chứ. Nhưng thôi đi, cố gạt bỏ cảm giác tội lỗi sang một bên, cô đang giúp em gái mình cơ mà.
-Cô có hẹn trước không?- anh bảo vệ lại hỏi.
-Không. Nhưng phiền anh gọi điện lên thông báo, tôi là Dương Ngọc Linh, luật sư của tập đoàn LaVender.- trời đất, cô muốn tự đập vào đầu mình,LaVender thì có liên quan gì đến một nhà xuất bản chứ, nhưng lời nói đã nói ra rồi nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy. Điên mất, cuống hết cả lên rồi, chuyện này mà để chồng cô biết được chắc anh sẽ cười cô chết mất. Cũng may mà anh bảo vệ tốt bụng cũng nhấc điện thoại lên gọi vào trong giúp cô.
-Mời cô vào trong đợi, tầng 4, phòng cuối cùng, sẽ có người tiếp cô ở đó.- anh bảo vệ nói.
-Cảm ơn anh.- cô mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm bước vào trong. Đột nhiên có điện thoại gọi đến. Hai chữ ‘Chồng yêu’ nhảy nhót trên màn hình thêmcái mặt cười ‘ngố nhất quả đất’ của anh nữa khiến cô giật thót, vừa mới nghĩ đến lúc trước, lúcsau đã gọi đến rồi.
-Em nghe!- cô nói.
-Cưng, mọi chuyện thế nào rồi, gặp được anh chàng đó chưa?- Bình hỏi.
-Bây giờ em mới được cho vào đây này. Còn chưa nhìn thấy mặt mũi anh ta thế nào, yên tâm đi, lúc nào em gặp sẽ về kể cho anh.- cô cười nói, chân bước vào thang máy, nhấn nút lên tầng 4.
-Em đoán xem anh chàng khiến Phương khổ sở như vậy là ai nào?- Bình nói đầy bí mật.
-Ai cơ? Đã gặp đâu làm sao em biết được?- cô nhíu mày nói.
-Gặp rồi đó!
-Gặp rồi? Ai vậy?- cô nhíu mày.
-Tự đoán đi, hoặc lát nữa gặp anh ta thì em biết. Thôi nha, bây giờ anh phải đi cho con ăn đây. Bye cưng.- Bình nói nhanh rồi cúp máy làm cô tức điên,nhất định anh sẽ biết tay cô.
-Anh có phải cho ai ăn đâu, là Phương cho ăn mà.-cô bực bội nói với cái điện thoại, chồng đáng ghét.
Thang máy dừng lại ở tầng 4, cô bước ra, đi đến phòng cuối cùng của dãy. Là phòng họp. Cô đang định gõ cửa thì cánh cửa tự động mở ra, theo sau là một người đàn ông. Ánh mắt cô đưa đến khuôn mặt anh ta, vẻ ngạc nhiên biểu hiện rõ trên khuôn mặt cô khiến anh ta khá thích thú.
-Phu nhân, không ngờ lại được gặp cô ở đây, lúc nghe dưới phòng bảo vệ thông báo tôi đã rất ngạc nhiên.- Kiệt cười nói, mở rộng cửa cho cô vàotrong.
-Trợ lý Trần?- cô ngạc nhiên nhìn Kiệt.- Chẳng lẽ tổng giám đốc là tổng giám đốc Trần?- cô hỏi, vẫnkhông thể nào hết kinh ngạc. Trần Bảo Vương, một trong số ít những doanh nhân mà chồng cô nể trọng, trong trí nhớ của cô thì anh luôn là người đàn ông chín chắn, lãnh đạm và có phần trầm u, nhưng cũng phải khẳng định những điều đó không thể làm mất đi nét quyến rũ của anh. Tuy nhiên cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại anh trong tình huống này, đúng là trái đất tròn.
-Phu nhân, phu nhân.- tiếng gọi của Kiệt kéo cô trở lại với thực tại, quay sang mỉm cười với anh chàng trợ lý, mà theo cô còn được biết thì anh ta là em trai của tổng giám đốc.
-Trợ lý Trần, anh cứ gọi tôi là Linh là được rồi, gọi là phu nhân nghe khách sáo quá, người quen cả mà.- cô mỉm cười nói.
-Gọi thế được sao!- Kiệt cười nói.- À mà hôm nay cô tới tìm tổng giám đốc có chuyện gì vậy?
-Xin lỗi, tôi tới tìm tổng giám đốc có chút việc riêng, nhưng không nghĩ ra cách nào để hẹn gặp đành dùng danh nghĩa công ty.- cô ái ngại nói.
-Không sao, nhưng mà tổng giám đốc đang có chút chuyện, tôi sợ anh ấy không tiện tiếp cô.
-Tổng giám đốc bận sao?
-Không phải, cũng là chút việc riêng thôi.
-Có liên quan đến Phương phải không?- cô hỏi thẳng vào vấn đề.
-Cô biết Phương?- Kiệt ngạc nhiên.
-Rất rõ là đằng khác, hôm nay tôi đến đây cũng vì việc đó. Nếu đúng vậy thì phiền anh…
-Được được, cô chờ chút, tôi sẽ đi tìm tổng giám đốc đến.- Kiệt nói nhanh rồi lập tức bước ra khỏi phòng, chuyện gì thì anh không dám chắc chứ riêng chuyện liên quan đến Phương thì dù có đangngủ anh trai anh nhất định cũng sẽ bật dậy ngay.
Năm phút sau cánh cử phòng họp mở ra và lần này người cô đang chờ đợi bước vào. Vương nhìn cô như thể một vị cứu tinh. Anh bước nhanh đến và câu đầu tiên vào ngay chủ đề.
-Phương thế nào rồi?
Cô mỉm cười nhìn anh. Người đàn ông này yêu Phương điên cuồng, cô nhận thấy điều đó trong ánh mắt anh và sự lo lắng đong đầy trong giọng nói khi anh hỏi cô câu hỏi vừa rồi. Cô không trả lờicâu hỏi đó, gợi ý anh ra một quán cà phê gần côngty để nói chuyện. Không ngoài dự đoán của cô, Vương lập tức đồng ý. Hai người đi đến một quán cà phê đối diện nhà xuất bản, không gian thoáng đãng khiến cô cảm thấy thoải mái và dễ nói chuyện hơn.
-Hôm nay chắc anh cũng hiểu tôi đến đây vì lý do gì chứ?
-Tôi…biết.- anh khó nhọc đáp. Cô phục vụ bước đến đặt lên bàn ly cà phê đen của anh và nước cam của cô. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào thứ chất lỏng màu đen trong ly, tối tăm như trái tim anh lúc này.
-Tôi đã nghe chuyện của hai người. Vì thế tôi đã quyết định đến đây gặp anh. Anh yêu Phương chứ?
-Tất nhiên.- anh ngẩng lên nhìn cô, trả lời không chút đắn đo suy nghĩ.
-Con bé cũng yêu anh.- cô mỉm cười nói. Khuôn mặt căng thẳng của Vương giãn ra đôi chút.
-Nhưng tại sao cô ấy lại làm thế với tôi chứ?- anh nói, giọng trùng xuống.
-Bởi vì lòng tin là một thứ quá xa xỉ với con bé. Rấtkhó để con bé đặt lòng tin vào một ai đó, với vấn đề này thì anh sẽ phải mất một thời gian dài, và phải kiên nhẫn. Nó rất nhạy cảm với vấn đề này, vìthế vếu anh yêu con bé thật lòng thì tôi mong anhhiểu điều đó.
-Nhưng tại sao, tại sao việc đặt lòng tin vào người khác với cô ấy lại khó khăn đến vậy?
Cô im lặng nhìn anh, sự mong chờ và tổn thương hiện lên cùng một lúc trong đôi mắt sâu thẳm đầy kiên định kia làm cô không biết có nên nói ra những điều mình định nói không. Nhưng nếu không nói ra thì hai người họ sẽ mãi bị ngăn cản bởi những khúc mắc vớ vẩn. Và cô không muốn Phương tổn thương thêm nữa.
-Tôi mong anh hãy nghe hết những gì tôi nói, có thể nó sẽ khiến anh tức giận nhưng đó là những gì anh cần phải biết, và sau khi nghe xong, anh sẽ hiểu vì sao Phương lại như vậy…- rồi cô kể cho anh nghe tất cả về Phương, những tháng ngày cô sống cùng Phương dưới một mái nhà, những điều hai chị em cô chia sẻ, những ngày tháng Phương sống theo sự sắp đặt của mẹ mà không dám chống lại, cả ngày Phương rời bỏ cuộc sống hàng ngày của mình, rời bỏ mẹ mình để chạy trốn tất cả, bỏ lại phía sau.
Anh im lặng lắng nghe những điều Linh kể, Linh nói anh sẽ giận dữ ư, nhưng làm sao anh có thể giận dữ khi mà cô đã phải chịu đựng nhiều thứ như vậy. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng một người mẹ có thể mang con gái mình ra để làm công cụ bước vào chốn giàu sang. Những người đàn ông cô đã gặp gỡ theo ý mẹ mình, có khi nào cô cảm thấy hạnh phúc bên họ không, anh ước ao thời gian có thể quay trở lại, anh sẽ ở bên cô những lúcđó, anh sẽ kéo cô ra khỏi những cuộc gặp gỡ đó, anh sẽ che chở cho cô. Đáng lẽ ra từ ba năm trước anh đã phải nói cái điều mà mãi đến mấy tháng trước đây anh mới nói. Đáng ra đêm hôm đó anh không nên để cô đi. Cô thu mình vào pháo đài cảmxúc kiên cố mà cô tự xây nên, chỉ vì cô sợ quá khứ đó. Cô trốn tránh anh, sợ hãi khi bước lại gần anh cũng là vì thế. Cuối cùng thì anh cũng hiểu. Tim anh đang đau đớn đập từng nhịp gọi tên cô.
-Cô ấy đang ở đâu?- anh hỏi, mấy ngày hôm nay anh đến nhà cô nhưng bác chủ nhà đều nói cô không có nhà, gọi điện cô cũng không bắt máy. Cảm giác chán chường đang dần nhấn chìm anh, may mà Linh đến tìm anh, và kể cho anh những chuyện này.
-Con bé đang ở chỗ tôi, mấy ngày nay nó đều ở đó.- Linh nói.- Khách sạn Sheraton…
Vừa nói ra cái tên khách sạn cô đã chẳng thấy bóng dáng anh đâu rồi. Vương chạy ngay ra khỏi quán cà phê ngay khi nghe đến nơi Phương đang ở. Cô chưng hửng nhìn ra bên ngoài, phần còn lại có lẽ hai người đó phải tự tìm cách giải quyết thôi.Cô đứng dậy bước ra khỏi quán cà phê, thời tiết nóng n
ực của Sài Gòn không còn khiến cô bận tâm nữa. Mọi người đều hạnh phúc, đó là điều cô mong muốn.
Phương Ly muốn đi chơi nên rủ cô đi cùng, cô lập tức đồng ý, đi cùng cô bé sẽ khiến cô quên đi những chuyện không vui. Phương Ly kéo cô đi hết chỗ này đến chỗ khác, con bé khiến cô không thể ngừng cười. Mọi chuyện không vui đều được gạt sang một bên. Hai dì cháu đi suốt cả một buổi chiều, mệt lử nhưng mà vui. Phương Ly có vẻ rất thích thú những nơi mà cô đưa nó đến. Hình ảnh cô bé mười ba tuổi trong Phương Ly khiến cô liên tưởng đến chính mình, cô đã từng vui vẻ như thế, rạng rỡ như thế. Nhưng giờ những điều đó đã ở đâu. Cô đã đánh mất nó hay cố tình lãnh quên nó? Giá như thời gian có thể quay trở lại.
Hai dì cháu đi chơi suốt một buổi chiều, đến tận sáu giờ tối mới đặt chân về đến khách sạn. Không ai biết rằng có một người nào đó đang muốn điênlên vì sốt ruột, chưa bao giờ anh cảm thấy lòng kiên nhẫn của mình bị thử thách ghê gớm đến thếnày. Sau khi nghe Linh nói cô đang ở đây, anh đã lập tức chạy đến, nhưng đón tiếp anh không phải là người anh chờ đợi mà là gương mặt nam tính, góc cạnh của anh bạn đối tác của anh. Bình mở cửa cho anh vào, kèm theo câu thông báo cô và cháu gái đã ra ngoài. Anh ngồi chờ đợi trong sự thất vọng não nề, và ánh mắt đầy cảm thông của Bình. Nhìn cách Bình chơi với đứa con trai nhỏ, anh chợt liên tưởng đến một gia đình của anh và cô, hai người sẽ có một đứa nhóc xinh xắn, tiếng cười sẽ tràn ngập khắp ngôi nhà. Linh về tới sau khi anh đến ba mươi phút, cô nghe Bình nói Phương và Ly Ly đã ra ngoài liền quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy ái ngại. Anh không bận tâm đến sự ái ngại đó chút nào mà ngược lại, anh cảm kích vì những gì cô đã làm. Nhìn hạnh phúc của gia đình đó mà anh muốn mình là một phần trongđó, muốn Phương sẽ là của anh như thế.
Tiếng nói vang lên bên ngoài cửa, cô và Phương Ly vui vẻ bước vào trong. Phương Ly khoác lấy tay cô, vui vẻ nói về quán kem nơi hai người vừa đến. Mải cười với cô cháu gái nên cô không để ý đến người đang ngồi nói chuyện với anh rể cô trong phòng khách, mãi đến khi anh ngưng cuộc nói chuyện ngước mặt lên nhìn cô, cô mới đứng khựng lại nhìn đăm đăm vào người trước mắt. Chân đột nhiên mềm nhũn.
-Dì, dì sao vậy?- Phương Ly lay lay cánh tay lôi kéosự chú ý của cô.
-À, dì không sao.- cô quay sang nhìn cô bé nói, lại chuyển sự chú ý về phía anh.
-Cháu chào chú!- Phương Ly quay sang chào anh.
-A, ừ, chào cháu.- anh mỉm cười với cô bé.
-Hừm…- Linh khẽ hắng giọng khiến tất cả mọi người chú ý.- Hai dì cháu đi chơi vui chứ?
-Vui lắm ý mẹ ạ. Ôi, dì đưa con đi tới toàn những chỗ thú vị nha.- Phương Ly bay đến chỗ mẹ mình kể lể. Cô mỉm cười đi đến chiếc sô-pha dài. Hai chiếc ghế đơn duy nhất, một cái đã bị Bình chiếm dụng để chơi với nhóc Thiên, còn một cái thì Linh đang ngồi nghe con gái yêu quí nói chuyện. Chỉ còn lại chiếc ghế dài của anh, và ngồi đâu thì cô cũng vẫn ngồi bên cạnh anh. Miễn cưỡng ngồi xuống, cố chọn một vị trí cách xa anh nhất, cố tập trung vào những điều Phương Ly kể để khiến mình xao lãng, thỉnh thoảng lại gật đầu hoặc nói câu gì đó tỏ vẻ đồng tình. Còn anh thì cảm thấy mình đang bị cô bỏ rơi hoàn toàn.
-Anh Vương đến tìm em, anh ấy đợi em đã lâu rồi đấy.- Linh nhìn cô, ánh mắt hiện lên ý cười gian xảo.
-Anh tới tìm em có chuyện gì không?- cô miễn cưỡng quay sang anh hỏi, dù sao chị cô cũng đã phải lên tiếng rồi, không thể coi anh như người vôhình mãi được.
-Anh muốn nói chuyện với em, ra ngoài cùng anh được không?- anh hỏi.
Cô đưa mắt nhìn sang phía chị mình, Linh nhún vaiý nói sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì. Ánh mắt chờ đợi của anh đang dán lên cô.
-Em ra ngoài một lát.- cô nói với chị gái rồi đứng dậy cùng anh.
Cô đi bên cạnh anh trong im lặng, dường như không biết phải bắt đầu từ đâu. Giữ một khoảng cách nhất định với anh nhưng trái tim cô lại gào thét tên anh, nó đã đập nhanh hơn kể từ lúc cô nhìn thấy anh trong phòng khách.
-Anh nhớ em!- anh lên tiếng, một câu nói phá vỡ khoảng không im lặng giữa hai người và đánh cắp sự tự chủ của cô, trái tim cô run rẩy.
-…- cô im lặng, không dám mạo hiểm với cảm xúc đang tuôn trào.
Anh bực mình đưa tay kéo giật cô quay lại đối diện với mình, ánh mắt xoáy sâu vào cô, không cho phép cô nhìn sang hướng khác. Nhóc con cứngđầu, từ lúc gặp cô anh đã không còn là anh nữa. Anh mất bình tĩnh, thiếu sáng suốt, không thể tự chủ được hành động của mình, lúc nào cũng muốnbùng nổ, không không chế được cảm xúc của mình, những tình cảm mới mẻ nhưng mãnh liệt mà đến bây giờ anh mới được cảm nhận. Cô là người khiến anh cảm nhận được tất cả những điều đó.
-Em nghĩ em đang làm gì vậy hả?- anh nắm chặt lấy vai cô.- Tin tưởng anh một lần khó đến vậy sao?
-Buông tha cho em đi được không?- một câu nói thốt ra từ miệng cô làm tiêu tan sự kiên nhẫn của anh. Anh thật muốn bóp chết cái đồ cứng đầu này mà.
-Em tốt nhất đừng bao giờ để anh nghe lại nhữnglời như vậy lần nữa.- anh gằn từng tiếng đe dọa. Không thể nhẹ nhàng với cô được nữa. Anh kéo côvào lòng, xiết chặt cô trong vòng tay mình, thì thầm.- Có chết anh cũng không buông được.
Cô khóc, nước mắt từng giọt rơi xuống, thấm vào lớp vải vai áo anh. Anh cảm nhận từng giọt nước ấm áp đang rơi thẳng vào trái tim mình, khiến nó trùng xuống.
-Hôm nay chị em đã đến tìm anh, cô ấy đã nói cho anh mọi chuyện. Anh hiểu những gì em đã trải qua, anh cũng hiểu để em hoàn toàn tin anh thì phải cần đến một khoảng thời gian rất dài. Nhưng anh không ngại chờ đợi. Anh yêu em, em là người duy nhất anh muốn ở bên và chia sẻ cuộcđời mình. Hãy chấp nhận anh, mở lòng ra với anh một lần được không, đừng đẩy anh đi quá xa em như thế.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 201