- Tại tớ..tớ tưởng là...!
- Tưởng ai?_Nhật Long bực mình nhìn Xu, Xu đâu biết rằng Xu đã lỡ tay đánh trúng vết thương của cậu chứ..mà vết thương này cũng tại ai mà Nhật Long bị chứ..tất cả cũng chỉ vì bảo vệ Xu mà thôi.
- Thì là...Mà thôi, cho tớ xin lỗi, cậu không sao chứ?? hì hì. _Xu chỉ biết cười nhăn nhó, hối lỗi. Hai tay vừa vỗ nhẹ vừa xoa vào chỗ Xu đánh Nhật Long như tạ tội.
Nhật Long nhíu mày nhìn Xu khó hiểu. Xu giật mình, nhận ra hành động mình hơi bị thái qua, có lẽ là Nhật Long khó chịu, Xu thôi lại hành động "tạ tội" của mình. Nhật Long thấy Xu mà buồn cười, tuy không biểu hiện nhưng trong lòng lại rất vui. Cậu rất vui khi được gặp Xu, rất vui khi thấy những hành động kì quặc ngộ ngộ của Xu. Ở bên Xu, cậu luôn cảm thấy vui vẻ, thoải mái. Có lẽ đúng như Vện Đen nói, cậu đã yêu Xu. Nhưng liệu cậu có thể bảo vệ Xu được không, với lại, kẻ thù của cậu rất nhiều. Xu sẽ gặp nguy hiểm.
- Nhật Long này.._Xu hạ giọng, khó khăn lắm Xu mới mở lời để hỏi chuyện hôm trước.
- Sao?
- Lần trước, có phải cậu định nói với tớ chuyện gì không?
- Không có_Nhật Long thờ ơ đáp.
- Tớ thấy hình như lần trước cậu có giận tớ.
- Đồ ngốc..! _Nhật Long nhẩm trong miệng, cậu đứng dậy đi xuống tầng. Thực ra lúc bị Xu đánh khiến vết thương của cậu bị chảy máu, cậu cần cầm máu ngay bây giờ trước khi nó ướt nhèm ra áo.
Xu nhìn theo Nhật Long khó hiểu. Rồi chợt phát hiện ra viết máu trên áo của Nhật Long. Xu nhanh chóng đuổi kịp Nhật Long, lấy tay đỡ lấy vai cậu.
- Làm cái gì đấy?_Nhật Long giật mình khi thấy Xu đưa tay khoác lấy tay cậu để dìu đi.
- Cậu bị thương,tớ xin lỗi vì nãy... tớ chỉ muốn giúp._Xu cương quyết không buông tay, dìu Nhật Long xuống cầu thang, mặc cho mọi người xôn xao. Nhật Long cũng không nói gì.. (Nói dìu là dìu thế chứ chưa hẳn..vì Nhật Long đâu bị thương ở chân ^^)
- Đứng lại!!!
Từ đâu một bà cô chảnh chọe từ trên trời rơi " bịch " xuống trước mặt Xu. Diệp Linh đứng chắn ngay giữa lối đi. Mặt đang biểu lộ sự tức giận cực độ, chắc giờ chỉ một mồi lửa là nó cháy phừng phực ấy chứ. Nhật Long nghiêng đầu nhìn Diệp Linh, không biết con bé lại định giở trò gì.
- Hai anh chị đang làm gì thế hả? Chẳng phải tôi đã cảnh cáo chị rồi đấy sao?
- Phiền cô tránh đường._Xu không hề tỏ ra sợ hãi Diệp Linh. Xu nghĩ đơn giản, nó cũng chỉ là một cô bé được nuông chiều từ nhỏ, trở nên hư đốn. Có lẽ Xu không nên nhiều lời với Diệp Linh làm gì. Xu làm lơ đi.
Mọi người xung quanh kéo đến ngày càng đông, cứ bất kể điều gì liên quan đến anh em nhà họ Hoàng là trong trường nháo nhào cả lên. Những ngày tháng yên ổn của Xu sẽ không còn nữa đây. Mọi con mắt đổ dồn về cả ba người. Diệp Linh tức tối, tiến đến đẩy Xu ra khỏi Nhật Long.
- Anh phải giải thích cho em??? Giải thích đi_Diệp Linh mất bình tĩnh, quát um lên.
- Giải thích ư?? _Nhật Long nắm lấy tay Xu. - Đây là người yêu của anh. Đó là lời giải thích mà em cần.
CHAP 23: HỌC SINH MỚI
.
.
Diệp Linh ngỡ ngàng không nói được gì, mặt nó tím dần nhìn Nhật Long. Còn Xu như bị một dòng điện xẹt qua người, lặng yên. Nhật Long nắm tay Xu kéo đi, để Diệp Linh đứng đó dưới những con mắt của học sinh trong trường. Đâu đó có ánh mắt theo dõi của Thế Nam, cậu bỏ đi ngay sau đó.
Nhật Long dừng trước ngay phòng y tế của trường.
- Vào đi. _Nhật Long nói với Xu
- Hơ? Làm gì cơ?
- Chẳng phải cậu bảo muốn giúp tớ sao??
Nhật Long đưa tay chỉ vào vết thương của mình Xu mới lấy lại thực tại.
- Ừ_Xu không dám ngẩng đầu nhìn cậu, Xu tiến thẳng về phía trước vào phòng y tế.
- CỐP!!!!!!!!!!
Nhật Long bật cười lớn, cười sặc sụa. Nụ cười hiếm có. Nhưng đáng tiếc thay Xu chẳng buồn cười chút nào, mặt đang dần biểu lộ sự giận dữ.
- Đáng cười lắm sao???_Xu xoa xoa cái trán của mình khó chịu nhìn Nhật Long
- Ừ. Cửa khóa mà
- Vậy sao cậu bảo vào? cậu đùa tớ đấy à?
Nhật Long chìa tay ra chiếc chìa khóa. Xu mở to mắt nhìn.
- Không phải ăn trộm chìa khóa đâu. Đừng nhìn kiểu đó._Nhật Long bước vào phòng._ - Còn đứng đó làm gì nữa, vào đi.
- Nhưng...
- Chìa khóa riêng do cô y tá đưa cho tớ, không phải tùy tiện vào đâu. Yên tâm.
Xu hơi ngạc nhiên vì những gì Xu nghĩ trong đầu Nhật Long đều đọc được hết. Nhật Long lấy bông băng, thuốc, gạc,... soạn ra trước mặt Xu.
- Á, cậu làm cái gì thế_Xu đỏ ửng mặt vội quay mặt đi khi thấy Nhật Long cởi áo.
- Này, không giúp thì thôi đừng có kêu lên thế.
Báo Trắng cởi áo đồng phục ra. Vết thương cần được thay băng, nó bị gỉ máu ra nhiều. Xu không biết mình nên làm gì, hơi nghiêng đầu nhìn Nhật Long ở phía sau mình.
- @@@@.. Vết thương
- ĐÃ BẢO ĐỪNG CÓ HÉT LÊN THẾ MÀ_Nhật Long giận giữ quát lớn
- Hic..xin lỗi..nhưng tớ chỉ đánh nhẹ cái thui..không ngờ lại động đến vết thương của cậu..
- Hừ..mà cậu thôi hét đi, cậu định cho cả trường này biết tớ đang bị thương đó hả?? Giờ mà gỡ băng ra, cậu mà hét nữa là tớ nhét chúng vào miệng cậu đấy biết chưa?
Xu gật đầu lia lịa. Xu không quay mặt đi nữa mà nhìn Nhật Long. Phải cố lắm Xu mới giữ chặt cái miệng không cho phát ra âm thanh nào. Vết thương nghiêm trọng hơn Xu tưởng. Nhật Long hơi khó khăn trong việc tự quấn băng cho mình.
- Để tớ giúp
Xu tiến đến quấn băng cho Nhật Long.
- Vết thương cậu vì sao mà có vậy?
- Vì một người con gái
Nghe đến đây lòng Xu chợt thắt lại "vì một người con gái". Hóa ra Xu đã quá mơ mộng, làm sao Nhật Long có thể thích một cô bé ngốc ngếch như Xu được chứ, Xu buồn, lại giận chính mình. Đáng ra lúc mà Nhật Long nắm tay Xu rằng Xu là người yêu của cậu thì Xu phải buông tay ra, phủ nhận điều ấy. Vậy mà Xu đã đứng yên, cũng có thể Xu đã trông chờ một điều gì đó vào Nhật Long để rồi thất vọng. Không khí trở nên ngột ngạt đối với Xu. Xu đâu biết rằng người con gái đó chính là Xu. Nhật Long nhìn Xu, cậu đang cố đoán trong đầu Xu đang nghĩ gì. Nhật Long khẽ cúi người từ từ, hơi thở của cậu dường như ngưng lại để chuẩn bị thực hiện một cái kiss lên trán Xu.
- Hai đứa đang làm cái trò gì vậy?
Xu đứng dậy thật nhanh đứng xa Nhật Long ra.
- Là bạn ấy bị thương_ Xu nhanh chóng giải thích
- Chứ không phải ôm nhau à??
Câu nói này khiến cho Xu kinh ngạc. Thật ra trong hoàn cảnh giữa Xu và Nhật Long, người ngoài nhìn vào sẽ thấy họ giống đang ôm nhau hơn là chăm sóc vết thương. Xu đỏ mặt, vừa xua tay vừa lắc đầu.
- Là em bị thương.
- Trời, Nhật Long đấy hả? sao không nói sớm.
Nhật Long nhìn bà cô ngán ngẩm, bước xuống giường.
- Sao không gọi cho cô, cô giúp em
- Không cần đâu, có Lan Chi giúp em rồi
- Thôi, nó thì biết cái gì mà chăm sóc, bố em dặn cô phải tự tay chăm sóc cho em.
Bà cô ý tá cố chấp gỡ băng trên vai Nhật Long mà từ nãy giờ Xu đã quấn cho cậu. Giờ thì Xu không muốn đây một chút nào nữa, Xu thấy ngột ngạt trong tim. Xu ra khỏi phòng y tế, có lẽ Xu nên tìm một chỗ yên tĩnh. Giờ đã vào học rồi, Xu không thể vào lớp được, trường Xu có quy định nếu đã vắng mặt trong tiết đó một thời gian thì không nên xin vào để khỏi ảnh hưởng tới việc lớp đang học bài, có lẽ sau tiết học này Xu mới vào lớp được. Tìm một chỗ yên tĩnh, Xu ngồi bệt xuống bãi cỏ phía sau trường học, có lẽ nó là nơi yên tĩnh nhất trong trường học lúc này.
- Chào cậu, chúng tớ làm quen được không?
Xu giật mình ngước mặt nhìn những người đứng trước Xu. Toàn những người lạ mà Xu chưa được gặp, học sinh trong trường đâu có bốn thành viên này đâu.
- À, ừ. Các cậu là???
- Chúng tớ là học sinh mới được chuyển đến.
- ỪM, rất vui khi được biết các cậu._Xu cười nhẹ
- Tớ là Hùng Anh, còn đây là Bảo Anh, Thiên Anh, Minh Anh. Chúng tớ là bộ tứ Anh, cậu cứ gọi là Anh...haha_Một trong bốn cậu bạn lên tiếng giới thiệu.
Xu bật cười trước cậu bạn vui tính mà Xu mới quen.
- Tớ là Lan Chi.
- Tên hay thật đấy. Chúng ta sẽ là bạn chứ?
- Ừ_Xu bật cười. Có lẽ tâm trạng Xu khá hơn khi gặp họ.
Trong lúc Xu đang ngồi cười nói với "tứ Anh" thì Nhật Long đang chạy khắp nơi trong trường tìm Xu. Xu bỏ đi mà không nói lời nào, chẳng hiểu sao Nhật Long có linh cảm không ổn chút nào.
- Lan Chiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii_Nhật Long tức giận bước từng bước chậm rãi tiến đến chỗ Xu, có lẽ cậu không còn đủ sức để chạy nữa. Càng giận Xu hơn khi thấy Xu bỏ đi không nói lời nào và đang ngồi cười nói vui vẻ với bốn tên con trai lạ mặt.
Xu nhìn Nhật Long khó hiểu, đâu cần phải tức giận đến thế.
- Cậu bỏ đi không nói lời nào, cậu có biết là tớ chạy đi tìm cậu nãy giờ không? còn ai đây??
- "Tứ Anh", bốn cậu bạn mình mới quen.
- "Tứ Anh"??_Nhật Long nheo mắt nhìn họ, cậu đang cố gắng nhớ lại, cái tên "Tứ Anh" chắc chắn cậu đã từng nghe qua.
- Xin chào, chúng tớ là học sinh mới chuyển đến, làm quen được chứ??
Nhật Long chẳng quan tâm đến bốn học sinh mới, cậu kéo Xu đứng dậy ra khỏi bãi cỏ. Họ chẳng hay lúc Nhật Long và Xu rời đi có bốn nụ cười ẩn ý dõi theo.
- Cậu làm tớ đau đấy_Xu giựt mạnh tay ra khỏi Nhật Long nhăn mặt khó chịu
- Cậu có biết tớ đã chạy khắp trường tìm cậu không?
Xu im lặng, nhìn sang hướng khác.
- Cậu đi phải nói với tớ một tiếng chứ? Cậu bỏ đi để đến cười nói với bốn tên con trai lạ hoắc._Nhật Long thực sự tức giận với Xu.
- Ừ, tớ là thế đấy!! Nhưng cậu là gì của tớ mà tớ phải thông báo tớ đi đâu, làm gì với cậu. Tớ cũng đâu phải là gì của cậu để cậu có thể tùy tiện nói tớ là người yêu của cậu trước mặt mọi người. Cậu có quan tâm cảm xúc của tớ không? Cậu thích gì là làm, tớ không phải là con rối của cậu_Xu lấy hết can đảm nói những điều mà mình suy nghĩ, ấm ức trong lòng bấy lâu. Có lẽ vì Xu đã quá thất vọng khi cứ nghĩ Nhật Long có một chút tình cảm nào đó đối với Xu.
Nhật Long im lặng, những gì Xu nói đều đúng, cậu không phải là gì của Xu. Nhưng như thế không phải Xu không là gì của cậu, là Nhật Long đã yêu một người con gái ngốc ngếch,, Xu không nhận ra được tình cảm mà Nhật Long dành cho Xu. Chắc cậu không nói ra thì Xu sẽ chẳng bao giờ biết là Nhật Long yêu Xu thế nào. Nhật Long hít hơi thật sâu, lấy hết bình tĩnh để cho Xu biết rằng cậu yêu Xu.
- Nhưng tớ...
- RENG...RENG...RENG...RENG
Tiếng báo hiệu giờ ra chơi, Xu lên lớp học, để Nhật Long đứng đó. Có lẽ Xu đã không nghe được. Nhật Long nhìn theo, ánh mắt buồn.
- Nhưng tớ yêu cậu Xu à..!!
41