watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Chu Tiểu Ngọc! Đứng thứ 138 của bảng trắng!

Số điểm hiện rõ trên tấm bảng như một quả bom nổ trong đầu tôi! Nghe mọi người nói bình thường thành tích thi của Tiểu Ngọc rất tốt…

Lần này sao lại thế…

Không biết vì sao, tôi thắc thỏm len ra khỏi đám người đông đúc, rồi lại lo lắng tới đứng cạnh họ.

- Tiểu Ngọc… Nói không chừng là do cậu sai sót một lần thôi, lần sau vẫn còn cơ hội…

Tiểu Ngọc cắn môi, giận dữ nhìn sang, hình như không thèm nghe tôi nói. Chết rồi… lẽ nào dự cảm không lành của tôi đã biến thành sự thực sao?

- Chủ tịch Bạch Tô Cơ, cậu có biết không, thành tích thi của các hội viên câu lạc bộ chúng ta lần này hầu như đều đi xuống. – Một cô gái đanh đá nói.

- Đa số mọi người đều có tên trên bảng! Nhưng tất cả đều là bảng… trắng.

- Tất là vì Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch không ngừng luyện tập, chiếm quá nhiều thời gian học tập của chúng tớ.

- Đúng thế! Đúng là chẳng cảm nhận được tí hạnh phúc nào lại còn lãng phí thời gian.



Ù ù , ù ù…

Bảng trắng! Lãng phí thời gian!

Tôi chỉ cảm thấy xung quanh hình như có một cơn bão lớn đang thổi qua, còn tôi thì bị giữ chặt ở trung tâm cơn bão, những tiếng chỉ trích ồn ào xung quanh giống như những mũi gươm đang chĩa vào tôi, khiến tôi không biết trốn đi đâu.

Các hội viên của tôi…

Họ đều đang trách tôi sao?

Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch không những không đem lại cho mọi người niềm hạnh phúc mà ngược lại, còn khiến họ rơi vào vực sâu đau khổ?

Không thể nào, không thể nào… Rõ ràng là tôi đã rất cố gắng… Vì sao tới cuối cùng lại có kết quả như thế này?

Tôi nhìn vào những khuôn mặt giận dữ đó, cảm thấy mình không thể ở lại đây thêm giây phút nào nữa. Lại một lần nữa bất chấp tấp cả lao vào đám đông, xoa nhẹ lên mắt mình, nhìn kỹ từng cái tên trên bảng trắng.

Chu Tiểu Ngọc… Hồ Bách Linh… Vương Á Mĩ…

Họ đều có tên trên bảng trắng!

- Ôi dà… Bọn con gái xấu xí thì chăm chỉ mà học hành, còn mơ tưởng gì tới tình yêu nữa chứ!

- Cậu ác quá, người ta cũng có quyền đó mà. Ha ha ha…

- Ai bảo thích nổi tiếng, giờ lên bảng trắng thì muốn không nổi tiếng cũng khó.



Đã vậy lại còn có người khoét sâu thêm vào vết thương của người ta.

Tôi nắm chặt tay, chỉ hận là không thể lao lên tống cho mấy đứa con gái độc ác kia một nắm đấm.

Lúc này, mấy bạn khác cùng dìu Tiểu Ngọc đang khóc nức nở rời khỏi nơi đó, không để ý đến “con ong” điên cuồng đang cắn xé tôi ở đằng sau.

Bạch Tô Cơ tôi từ trước tới nay không sợ những lời đồn đại vô căn cứ… Nhưng hội viên của tôi oán trách tôi, chỉ trích tôi lại khiến tôi thấy buồn vô cùng.

Nhìn vào cái bóng họ đã đi đằng xa, một mình tôi cô đơn quay lại phòng học, vô thức đi vào phòng sinh hoạt của câu lạc bộ.

Hôm nay, các hội viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch buộc phải chuyển tới phòng mỹ thuật để tập luyện.

- Chào mọi người, hôm nay là bài học thứ ba của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch, nội dung là Top 100 điều cần biết khi hẹn hò, có thể dạy mọi người làm thế nào để ung dung đối phó với các sự kiện đột xuất trong buổi hẹn hò. Hy vọng mọi người chăm chỉ chép bài, sau khi bàng giảng kết thúc, chúng ta sẽ tiến hành luyện tập. Việc sắp xếp các thành viên luyện tập ngày hôm nay là…

Mặc dù tôi cố gắng truyền sức sống vào giọng nói của mình, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác buồn bã.

Lúc này, từ phòng âm nhạc ở bên cạnh vang tới tiếng dương cầm du dương, thêm vào đó là tiếng cười nói xôn xao cứ như thể đang cười nhạo trái tim tan nát của tôi. Còn các hội viên đang ngồi trên ghế cũng giống như bánh bao ngâm nước, ủ rũ cúi đầu, không có chút sức sống nào…

Mấy người này! Thật là kém quá! Với điệu bộ chán nản của họ thì làm sao có thể đánh bại được đám đàn ông thối đó đây?

Tôi vừa nhấc cái roi lên, định gõ mạnh lên bàn để họ tỉnh táo lại!

Thì bỗng dưng, một cánh tay ngắn xuất hiện trước mắt tôi, lớn tiếng ngắt lời:

- Báo cáo!

- Bạn Hồ Bách Linh, bạn có câu hỏi nào sao? – Tôi hơi khựng lại, nhìn vào khuôn mặt tròn vành vạnh của Hồ Bách Linh, ngạc nhiên hỏi.

- Chủ tịch Bạch, tôi có một câu hỏi vô cùng nghiêm túc muốn đưa ra cho mọi người cùng thảo luận! Đa số các hội viên của câu lạc bộ chúng ta trong kỳ thi này đều có thành tích đi xuống, nhưng tại sao chủ tịch lại không hỏi thăm một lời? – Nói tới đây, cô ta ra vẻ oán trách nhìn Kỷ Minh một cái, – Tôi thực sự sợ rằng nếu tiếp tục như thế, chúng tôi sẽ càng cảm thấy thiếu tin tưởng vào tình yêu và cuối cùng ngay cả cảm giác rung động trước tình yêu cũng không thể cảm nhận được.

- Đúng thế, đúng thế!

Lời nói của Hồ Bách Linh như một que diêm điểm vào ngọn đuốc, khiến trong phút chốc căn phòng nóng bừng lên.

Đám con gái đua nhau cúi đầu xuống thì thầm với nhau, mọi câu nói đều lọt vào tai tôi, đều khiến tôi tức run cả người!

- Nghe nói việc huấn luyện của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim vừa thoải mái vừa vui vẻ! Rất nhiều hội viên của họ đều được vào bảng đỏ!

- Đúng thế! Họ không những được huấn luyện mà còn trích thời gian ra để ôn tập lại bài…

- Ngưỡng mộ quá! Họ từ trước tới nay không cần phải buồn rầu vì việc thiếu hội viên, chúng ta ở đây chán quá đi!

Tại sao mọi người lại chẳng có chí khí gì vậy?

Đang định xua tay để mọi người trật tự thì tôi bỗng dưng như rơi vào một cái động tối om không thấy đáy! Tôi cắn môi, im lặng nhìn câu lạc bộ đang bị bao trùm trong bóng tối…

Đúng vào lúc đó, mấy bạn nữ ngồi hàng cuối cùng trong phòng đang chụm đầu vào nhau thì thầm cái gì đó.

Họ nhìn thấy tôi, lập tức đứng dậy, tỏ ra vô cùng bất an.

- Các cậu làm sao vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.

Mấy người khác nhìn tôi, tôi nhìn họ nhưng không ai nói lời nào.

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nói đi chứ. – Tôi không nhịn được, nói to.

Một bạn nữ lúc này mới bước tới trước mặt tôi, vặn vẹo hai tay, ấp úng nói:

- Chủ… chủ tịch… Tớ tới để đưa cái này…

Cái gì vậy?

Tôi cúi đầu xuống nhìn, thì ra là một phong bì màu trắng, bên trên đó viết rõ ràng bốn chữ màu đen – Đơn xin rút lui!

Tôi không dám tin vào mắt mình:

- Các cậu định rút lui khỏi câu lạc bộ? Vì sao?

Cô gái đó ngượng ngùng nói:

- Thực ra… Tớ vẫn rất thích các hoạt động của câu lạc bộ, chỉ là… Gần đây việc học bận quá! Hơn nữa mọi người trong nhà cũng không đồng ý cho tớ tiêu tốn thời gian vào việc…

Mấy tiếng cuối cùng cô nói nhẹ như không khí, nhưng lại đè nặng lên trái tim tôi.

- Còn mấy cậu thì sao?

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cơ thể vẫn không tự chủ được, thi thoảng lại run lên.

- Chúng tớ… chúng tớ… cũng vậy!

Chắc chắn mặt tôi đen xì như Bao Công!

Mấy cô gái đó nhét cái phong bì vào tay tôi nhanh như nhét một trái bom, sau đó vội vã bỏ đi.

Các hội viên khác thấy tình trạng như vậy, ngay cả thở cũng không dám, cũng hấp tấp bỏ đi.

Cả căn phòng rộng mông mênh bỗng chốc trở nên trống trải. Đêm tối đã sắp tới, những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn cũng lặng lẽ rời đi…

Tôi nhìn vào những hàng ghế vắng bóng người, lại quay lại nhìn tấm bảng đen đã được lau sạch sẽ…

Không khí đông vui náo nhiệt trước kia lướt nhanh qua đầu tôi…

Lẽ nào tôi đã làm sai cái gì rồi sao?

Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch của tôi, không những không đem lại hạnh phúc cho mọi người mà ngược lại, còn trở thành gánh nặng cho họ…

Thực sự là như vậy sao?



5 phút sau, cả phòng khách ngập trong một thứ mùi kỳ lạ.

- Bạch Tô Cơ, cô chắc chắn là ăn cái này vào… sẽ không chết chứ?

Đôi mắt của An Vũ Phong mở to hết cỡ, ngạc nhiên nhìn vào đĩa “mỳ Ý” trước mặt, chép miệng hỏi.

- Chắc là không đâu… – Mặc dù tôi không chịu thừa nhận, nhưng sự thực là, đống bầy nhầy đen đen bày trên cái đĩa sứ trắng tinh chính là “kiệt tác” của tôi – mỳ Ý cháy.

- … Ha ha ha… ha ha ha!

An Vũ Phong chăm chú nhìn khuôn mặt đang nghệt ra của tôi, bỗng dưng như phát hiện ra một châu lục mới, bật cười lớn.

- Anh cười cái gì?

Tôi bực mình, ngẩng đầu lên trừng trừng nhìn An Vũ Phong, bực bội cắn môi.

- Cái này… Cái này cũng được gọi là mỳ Ý sao? Bạch Tô Cơ! Lẽ nào mỳ cô nấu cũng cháy như cái đầu cô sao? – An Vũ Phong càng cười lớn hơn! Vừa cười, hắn vừa đưa tay ra chỉ vào mũi tôi.

- Anh nói cái gì…

Tôi thực sự nổi giận, máu huyết trong người hình như trong phút chốc đã dồn hết lên đỉnh đầu, đưa tay ra bưng đĩa “mỳ Ý” lên, không nói lời nào đi thẳng vào bếp.

- Nếu đã không hài lòng thì tôi làm lại cho anh là được chứ gì!

- Đợi đã.

Đúng vào lúc tôi đã sắp bước chân vào tới phòng bếp thì bỗng dưng một đôi “móng vuốt” đặt lên vai tôi.

Không cần nghĩ cũng biết là ai!

Làm gì mà lại có hành động này, tôi thân với anh lắm sao?

- Tránh ra! Nếu đã đồng ý nấu mỳ Ý cho anh thì tôi nhất định sẽ làm được!

Tôi ra sức hất cánh tay của hắn ra, nhưng An Vũ Phong vẫn không hề xê dịch, hai tay vẫn ấn xuống vai tôi, khiến tôi không động đậy được, nhưng tiếng nói của hắn thì chưa bao giờ dịu dàng như thế.

- Nghe lời nào, đưa cho tôi.

Gã biến thái!

Tôi không lên tiếng, chỉ đứng nguyên chỗ cũ không động đậy. Nhưng bàn tay của An Vũ Phong cứ như hai gọng kìm, tách từng ngón tay tôi ra, khiến tôi đau đớn nghiến chặt răng.

Còn An Vũ Phong thì bưng đĩa “mỳ Ý” trong tay tôi một cách vô cùng cẩn thận, như thể nó là một món bảo bối gì đáng giá lắm, lại còn đưa lên mũi ngửi.

- Anh…

Tôi nghi hoặc nhìn An Vũ Phong, dáng vẻ hắn lúc này không giống như bình thường.

Đôi mắt sâu hun hút ánh lên tia nhìn ấm áp, khóe miệng bình thường vốn kiêu ngạo giờ trở nên dịu dàng. Cuối cùng hắn chỉ gật đầu rồi đi vào phòng bếp.

Bình…

Cánh cửa phòng bếp sập mạnh trước mắt tôi.

Lạch cạch… Bình bịch…

Không lâu sau, trong phòng bếp vang lên một “bản nhạc giao hưởng của các món ăn”.

Tôi quay lại salon, ấn điều khiển tivi, thi thoảng lại ấn nút chuyển kênh như một cái máy, nhưng ánh mắt tôi không thể nào tập trung vào cái tivi trước mặt.

An Vũ Phong, bây giờ anh đang làm gì?

Tôi có một cảm giác kỳ lạ, luôn cảm thấy những việc xảy ra tiếp theo sẽ khiến mình phải kinh ngạc!

Bình…

Có lẽ khoảng hơn nửa tiếng sau, cửa phòng bếp được mở ra! Đồng thời, một mùi thơm khiến ngón tay cái tôi khẽ động đậy xộc vào mũi tôi.

Tôi ngẩn ngơ, muốn tập trung tinh thần vào tivi nhưng càng nhìn càng không hiểu trên tivi đang chiếu cái gì, chỉ cảm thấy hình như trong đầu mình là một khoảng mơ hồ, mặc dù rất nặng nề nhưng lại như trống rỗng!

Xoẹt…

Bỗng dưng tôi cảm thấy sau lưng có một cơn gió lạnh thổi qua, chưa kịp quay đầu lại đã thấy An Vũ Phong đứng ngay trước mặt.

Nhưng hắn lúc này không giống như bình thường, trên trán lấm tấm mấy giọt mồ hôi, khuôn mặt trắng trẻo mang thêm nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, còn trên đôi tay trắng và rộng của hắn đang bưng hai cái đĩa trắng, mỉm cười cúi lưng trước mặt tôi.

- Mì cá, gan ngỗng sốt tương cá.

Hắn nhanh chóng nêu lên hai cái tên mà tôi chỉ mới nghe thấy trong nhà hàng rồi lại đi nhanh như một cơn gió vào phòng bếp. Một lúc sau, hắn lại bưng lên hai đĩa thức ăn khác.

- Thịt bò hầm rượu vang, gà rang tiêu.

Chiếc bàn trà dài nhỏ đặt thêm bốn đĩa thức ăn, giờ trở nên càng chật hẹp.

Nhưng đĩa mì cá có màu sắc tươi mới, thêm vào đó là mùi hương đậm đà của tương sốt, gan ngỗng sốt tương cá trông vô cùng hấp dẫn, thịt bò hầm rượu vang và gà rang tiêu cũng vô cùng bắt mắt…

Cái này… cái này… là…

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy An Vũ Phong không biết từ lúc nào đã nâng cao một chai rượu, vẫy vẫy với tôi.

Tôi càng thêm hoang mang. An Vũ Phong chỉ cười nhạt, rồi khoa tay một cái, như một nhà ảo thuật lấy ra hai chiếc ly đế cao bằng pha lê, nhặt cái mở nút chai ở bên cạnh lên, cắm vào chai rượu.

Phụt! Nắp gỗ của chai rượu vang bật ra. Hắn nhướng mày mỉm cười với tôi, thành thục đặt chai rượu vào miệng ly và từ từ rót rượu vào!

Tí tách…

Chất rượu màu đỏ như đá quý sóng sánh trong chiếc ly pha lê, quả là vô cùng đẹp! Tôi càng ngạc nhiên hơn! Cứ ngồi ngẩn ngơ trên ghế salon, không nói được lời nào!

- Tôi ghét nhất là nhìn thấy ai lãng phí thức ăn! Cô đúng là người phụ nữ may mắn! Tôi nấu nhiều như vậy rồi thì chúng ta cùng ăn với nhau nhé!

Tất cả đều vô cùng tuyệt hảo, An Vũ Phong nhấc ly rượu vang lên, đưa cho tôi. Không phải tôi đang nghe nhầm đấy chứ… Giọng nói của hắn rất hiền lành và dịu dàng.

Còn nữa, chỗ thức ăn này là hắn… tự tay làm sao?

Ù ù!

Trong đầu tôi vang lên một tiếng ù đáng sợ.

An Vũ Phong nổi tiếng kiêu ngạo mà cũng biết nấu ăn sao?

Hơn nữa, không phải là xuống bếp nấu mì gói mà là chuẩn bị một bữa ăn vô cùng xa hoa! Lẽ nào đại thần của nước Chanel đều đa tài đa nghệ như vậy sao…

- Sao thế? Hơi ngạc nhiên phải không?

Nhìn tôi đang ngơ ngẩn không nói được lời nào, khóe miệng An Vũ Phong lại khẽ nhếch lên, từ đuôi mắt ra chiếu ra một tia nhìn nhiều ý nghĩa; chiếc khuyên gắn kim cương trên tai hắn dường như cũng kết hợp với ánh mắt, phát ra ánh sáng lấp lánh!

- Hồi đi học ở Yves Saint Laurent, tôi liên tiếp mấy năm liền được giải nhất trong cuộc thi nấu ăn đấy! – Hắn bỗng đắc ý cười lớn lên, cầm ly rượu trong tay hướng về phía tôi – Mau lên, thức ăn nguội là mất ngon đấy.

- Ừ…

Hình như có rất nhiều kẹo bông nở trong lòng tôi, mềm mềm. Tôi không hề chống cự lại, nhận ly rượu trong tay hắn, ngoan ngoãn nâng lên, cùng An Vũ Phong thân mật “cạn ly”.

- Thử xem món gan ngỗng của tôi nào, ngon lắm, là gan ngỗng chính hiệu đấy! Chỉ sợ ngay cả nhà hàng cao cấp cũng không làm được như vậy đâu!

- Ừ…

Tôi ngây ngô nhìn An Vũ Phong, hơi há miệng ra, nếm một miếng.

Hơi có vị chát, nhưng sau khi nuốt hết lại có vị ngọt rất đậm…

Hu… có phải là vì thời tiết không? Vào một ngày mùa xuân nóng bức như thế này mà sao tôi lại cảm thấy đầu óc mình như say say, hay là vì rượu vang này nặng quá?

Chẳng phải là tôi vừa cãi nhau với gã này sao? Tại sao sau khi hắn vào bếp nấu ăn lại thay đổi như vậy? Lẽ nào người trước mặt tôi là một vị hoàng tử đang đeo mặt nạ của An Vũ Phong sao?

- Còn món thịt bò hầm rượu vang nữa, đây là món tủ của tôi, chắc là cô thích ăn thịt bò nhất phải không?

- …

Hử… Bây giờ thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa! Chỉ có gã này mới “độc mồm” vậy thôi, nhưng đáng sợ hơn là tại sao tôi nhìn khuôn mặt đểu cáng của hắn mà lại thấy đẹp trai như vậy? Chắc chắn là do rượu vang rồi, chắc chắn thế!

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 37