watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đài cát tiểu thư
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


hoàn hồn, dù rằng anh đã nhìn thấy tôi và cười toe
chạy đến. Mặt nàng tái mét. Giống như vừa trải qua cơn ác
mộng. Ai đã làm gì Du Thục của tôi? “Thục sao vậy?” – Tôi lay cô ấy – “Thục ko khỏe à?
Xin lỗi tớ ko biết Thục đứng bên này……” Cô ấy chợt bật khóc. Nước mắt như giọt thủy tinh, rơi
nhanh trên má nàng. Dù chưa biết chuyện gì nhưng
điều đó làm tôi đau xót xa, như thể ai đó vừa làm
trầy xước 1 thứ vô cùng quý giá của mình. Tôi khẽ
đưa tay lên, lau gịot nước mắt đọng trên má cô ấy
bằng ngón tay cái. “Ai ăn hiếp Thục vậy? Tớ sẽ giết hắn.” Bàn tay của Bằng ấm áp và mạnh mẽ đặt lên má tôi,
làm tôi như mềm ra, tan ra. Tôi vừa hoảng sợ. Cảm
tưởng như tôi sợ Bằng biến mất vĩnh viễn trước mắt
tôi. Sợ hãi tột đỉnh, hỏang hốt tột đỉnh. Và…tôi ko biết điều gì làm tôi khóc. Khóc vì mừng rỡ,
khóc vì vỡ òa, khóc vì nhớ nhung, hay khóc vì thấy
mình sao quá suy tư, tính toán đúng sai – cái gì là
nên hay ko nên để súyt chút đã ko thể có cơ hội để
hối hận. Cho dù là vì điều gì, thì tôi cũng biết rằng, tôi
yêu Bằng hơn tôi tưởng rất nhiều. Nếu ko cố gắng kiềm chế, có lẽ tôi đã ôm chầm lấy
anh. 53.Ngày … tháng … năm…- Mồng 3 Tết. “Ko sao…” – Thục lên tiếng sau 1 lúc lâu, quệt nước
mắt và nổ máy xe – “Về thôi.” “Về? Thục chở tớ về nhà ngủ dưới gầm giường của
Thục à?” – Tôi nửa đùa nửa thật. Cô ấy quay sang –
“Uh.” Thục nói tỉnh khô, ko cười, mặt cứ cứng đơ. Tôi hơi
bất ngờ trước phản ứng của cô ấy, nên thôi ko đùa
nữa – “Có đi đâu thì cũng để tớ chở. Tớ ko ngồi sau
xe con gái.” “Uh.” – Cô ấy lại đáp tỉnh và bước xuống xe ra yên
sau ngồi. Tôi cứ thế mà lên xe cầm lái thôi. Cô ấy ngộ
quá. Suốt chặng đường tôi ko nói gì cả, chỉ ngồi ôm…cái
ba lô của Bằng. Bằng có hỏi tôi gì đó, nhưng tôi ko
để ý nên ko trả lời, thế là anh im luôn. Tôi còn đang
hoang mang trong cái cảm xúc mạnh mẽ vừa trải
qua – những tưởng chính tôi vừa thóat chết trong
gang tấc. Mãi 1 lúc khi tôi trở lại trạng thái ổn định, tôi nhận ra
Bằng đang…đưa chúng tôi lên Thủ Đức. Trời ạh. “Đi đâu vậy trời?” – Tôi kêu lên và ngó quanh. Bằng
dừng xe quay lại gãi đầu – “Tớ chạy bừa thôi, hỏi
Thục ko trả lời.” “Hả? Sao ko hỏi lại?? Ngố thế!” – Thục trách với cái
giọng vừa cáu vừa buồn cười trước thằng ngố như
tôi. Tôi cũng cười. Thực ra vì tôi cũng muốn chạy
vòng vòng, đặc biệt là khi chở theo Thục ở đằng sau.
Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội này. Hehehe. Thục bảo tôi vòng xe lại, rồi cứ thế chạy đến nơi cô
ấy ở. Một căn hộ tầng 3 trong chung cư, theo lời
Thục. Sau khi gửi xe vào bãi, tôi định theo Thục lên
thang máy thì cô ấy đẩy tôi ra ngòai. “Bằng ko lên được, tối rồi.” – Cô ấy kéo tôi ra cổng,
chỉ sang bên phải – “Cách 6 căn có 1 cái khách sạn, ở
đó nghỉ nhé.” Bằng ló đầu ra nhìn theo hướng tay tôi và gật gù –
“Okay.” Anh ta giơ tay chào tôi theo kiểu quân đội, và
quay đi, vẫn đeo cái ba lô trên vai trái. Tôi cứ nhìn
theo lưng Bằng, đột nhiên anh quay đầu lại, gửi tôi 1
cái…hôn gió, thật nhanh, rồi tiếp tục bước. Tôi vừa nhỏen miệng cười thầm thì giọng Tấn như
viên đạn xẹt làm tôi giật bắn – “Bắt quả tang nhé, chị
Ba!” Tôi câm như hến, bỏ vào thang máy để lên nhà. Gã
em nhiều chuyện cứ cười gian xảo, nó nhìn tôi theo
kiểu dò xét – “Hình như là chàng trong ảnh hử? Từ
Bắc vào hử?” Hử, hử cái con khỉ! Tôi lầm bầm rủa rồi chui vào
phòng đóng cửa mặc kệ nó muốn nghĩ gì thì nghĩ.
Nhưng Tấn vẫn ko buông tha tôi, nó húyt sáo inh ỏi
và nói vu vơ – “Hèn gì ko chịu anh Trung, tay này giỏi
tán tỉnh quá mà.” “Thôi đi” – Tôi chịu ko nổi mở cửa phòng – “Đó là
chuyện riêng của chị, ok?” “Gì nóng vậy? Em chỉ….” – Tấn đang nói thì chuông
cửa reo. Nó đi ra mở. 54.Ngày … tháng … năm…- Mồng 3 Tết. Tôi ko hiểu sao Thục tỏ ra bất ổn khi nhìn thấy tôi,
còn người thanh niên mở cửa lại có vẻ thích thú. Anh
ta là ai? Ở cùng cô ấy thì chắc là em trai hoặc anh trai
rồi. Dĩ nhiên ko thể là chồng cô ấy! ^-^ “Tớ đến trả Thục chìa khóa!” – Tôi giải thích về
chuyến ghé thăm ko được mời – “Nhỡ Thục có việc
cần xe gấp thì…” “Cảm ơn, nhưng anh vào chơi nhé.” – Chàng trai tươi
cười kéo tôi vào. Thục vẫn cho thấy là cô ấy ko muốn
tôi có mặt ở đây lúc này. Vì thế, tôi xin lỗi và từ chối –
“Tớ nghĩ có lẽ muộn rồi, mai tớ sang.” Bằng vẫy tay chào tôi, và cả Tấn, rồi lùi ra ngòai. “Khoan đã!” – Tôi vừa gọi vừa chạy ra cửa – “9h ko
phải quá trễ, vào chút đi.” Mặc kệ thái độ của Tấn, tôi
đứng nép ở cửa và nhìn Bằng. Anh tỏ ra hơi thắc
mắc, nhưng rồi cũng bước trở vào. Lúc này tôi chỉ
muốn Tấn thôi cái loại giọng điệu bình phẩm về Bằng
đi. Tốt nhất nên để nó tôn trọng Bằng, 1 người bạn và còn hơn thế nữa, đối với tôi. “Anh từ Hà Nội vào hử?” – Tấn bắt đầu cuộc tra hỏi
của nó, chẳng hiểu nó lôi từ “Hử” ở đâu ra. Tôi chỉ
gọt trái cây và dọn ít chả lụa. Món này ngày Tết nhà
nào cũng mời, ăn đến ngán ngẩm, nhưng khổ nỗi ở
đây chỉ có 2 chị em, tôi cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều. “Ừ, tớ từ ngoài ấy vào.” – Tôi đáp xong định mở lời
hỏi thăm lại nhưng cậu ấy cứ hỏi suốt – “Anh quen
chị Thục ở đó hả?” Tôi nhìn sang Thục, cô ấy chẳng nói gì, rót 2 ly nước
coca. – “Thục là chị à?” “Đừng đánh trống lảng!” – Cậu em của Thục nói –
“Có phải anh vào tìm chị ấy ko?” “Tớ vào tránh bão!” – Tôi cười, cố né những câu hỏi
gài bẫy của anh chàng. Thục ngước lên cau mặt –
“Em hỏi đủ chưa?” “Chưa! Anh tên gì? Mấy tuổi? Làm nghề gì?Anh thích
chị tui phải ko?” – Cậu em trai hỏi tới tấp chẳng khác
nào cảnh sát hỏi cung tội phạm. Nếu gặp anh chàng
nào nhút nhát thì chắc chỉ có đơ lưỡi mà đỏ mặt im
thinh. Bằng cho 1 miếng chả vào miệng nhai ngon lành,
xong cầm ly nước lên uống, giọng thoải mái – “Phần
hỏi lý lịch thì cậu đưa cái đơn, anh điền vào cho tiện.
Còn, việc kia, nếu anh thích chị cậu thì sao?” Tấn trợn mắt như thể nó ko tin có kẻ thẳng thắn đến
thế. Tôi hơi sững người 1 chút, nhưng hơn hết tôi có
phần đắc chí. Với kiểu tinh ranh như Tấn, thì chỉ có
Bằng mới trị được. “Chà, sao trăng gì. Nếu thích chị tui thì phải tích cực
vào.” – Đến lượt Tấn ăn miếng chả - “Đã có người
trực cửa nhà tui rồi, ba tui cũng sắp gả đi đấy!” Tôi đập vào lưng Tấn, nhưng ko kịp ngăn nó nói linh
tinh. Bằng như bị sặc, anh ho hằng hặc khiến nước
văng tung tóe – “Thật sao??” Tôi vội quay sang Thục, cô ấy trừng mắt nhìn em trai
và bặm môi lại, điệu bộ của 1 bà chị hung dữ đang
cảnh cáo em trai mình – “Nhiều chuyện quá, đủ rồi,
Tấn!” “Thế thì tớ ở đây trông chừng, ko cho gã nào đến ve
vãn Thục!” – Tôi nói mặc dù bằng kiểu đùa cợt
nhưng lại hoàn toàn là ý nghiêm túc. Thục bê nguyên
bộ mặt ban nãy nhìn Tấn sang dành cho tôi – “Cả anh
nữa! Đi về đi!” Cô ấy…mới dễ yêu làm sao. Rõ ràng là cô ấy thẹn, mà
lại cứ tỏ ra cáu kỉnh đuổi tôi đi. Em trai Thục cũng
thấy thế, nên cậu ấy tủm tỉm bụm miệng cười. Tôi bị
xua ra ngoài khi chưa kịp uống hết ly nước và đĩa
giò chả vẫn còn nhiều… 55.Ngày … tháng … năm…- Mồng 4 Tết. Tết đúng dịp cuối tuần nên thay vì theo luật phải
mồng 4 đi làm, thì chúng tôi được nghỉ luôn sang
tuần sau. Lúc đầu tôi cảm thấy chán vì muốn đi làm
càng sớm càng tốt, hơn là nằm nhà xem ti vi hoặc
ngủ đến mục mắt. Nhưng năm nay tôi muốn ngày Tết dài hơn. Sáng sớm, tôi đã dậy lúc 5h30, ra bếp hâm lại nồi thịt
kho, chiên thêm cái trứng ốp la, dọn bữa sáng cho
Tấn. Sẵn tiện thấy cái máy đĩa, tôi bật luôn. Bài hát A
better day thì phải. Dạo sau khi Noel về, tôi bỗng
chăm nghe nhạc hơn và cũng lẩm nhẩm thụôc được
1 số bài. Mới mở mắt dậy, tôi đã thấy tin của An – “Cậu ngủ
ngon ko? Hai người vui vẻ chứ?” Tôi nhớ đến khuôn mặt An khi tiễn tôi ra sân bay, cứ
như đó là lần cuối cùng gặp tôi vậy. An khờ quá,
hình như An sợ tôi rời xa cô ấy, làm rể đất Sài Thành
thì phải. Trả lời tin của An xong, tôi thay áo sang tìm Thục. Dù
sao thì cô ấy là mục đích tôi vào đây, Sài Gòn chẳng
có gì hấp dẫn tôi, ngòai nàng. Vả lại, cũng phải đề
phòng, cái gã “trực cửa” mà Tấn, em trai cô ấy đã nói
tới. “Phải ko dzị?” – Tấn vò đầu khi vừa ló ra khỏi phòng
– “Có người tự nhiên yêu đời ta ơi!” Tôi cố giả tỉnh ngồi ăn và xem tin trên ti vi. Nó rửa
mặt xong xuôi thì cũng ngồi vào bàn, ngó qua 1
lượt. – “Sao ko dọn thêm cái chén? Dám cá anh ta sẽ
mò sang trong vòng 5 phút.” “Ăn đi. Nói nhiều như bà tám vậy!” – Tôi mắng nó
vừa dứt lời thì chuông cửa kêu tíng tong. Tấn liếc tôi
đắc thắng và định đứng dậy đi mở cửa, nhưng tôi
ngăn nó, bảo để tôi. “Hi! Goodmorning!” – Quả nhiên, chưa đầy 5 phút.
Hình như anh ta còn chưa chải đầu – “Tớ đến đúng
lúc thì phải?” Thục mời tôi cùng ăn sáng. Bữa sáng đầu tiên trong
đời tôi ăn ko có cảm giác ngon hay no mà là cảm
giác…… sướng. Ít ra là cô ấy chấp nhận cho tôi ngồi
cạnh, như 1 người trong gia đình. “Anh tên Bằng, cậu là Tấn phải ko?” – Tôi mở lời khi
thấy cậu em Thục tự nhiên ít nói hơn tối qua. “Uh, Tấn, Đoàn Du Tấn.” – Cậu ấy đáp – “Còn anh? Cái
gì Bằng?” “Tô Hữu Bằng. ^-^” – Tôi cười còn 2 người kia trố
mắt nhìn cứ như tin thật. – “Tớ đùa thôi, Phạm Gia
Bằng.” Đó là 1 cái tên hay. Nhưng cũng lần đầu tôi biết cả họ
lẫn tên của anh, điều mà tôi chưa từng quan tâm tới.
Và cho đến khi Tấn hỏi 1 lượt nhiều câu, tôi mới
nhận ra hình như tôi yêu 1 người mà tôi thậm chí
chẳng biết họ tên, tuổi tác, gia cảnh của anh ta nữa. Bằng nói anh hai mươi ba tuổi rưỡi, tính ra thì hơn
tôi vài tháng. Anh sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng
gia đình đã chuyển về Vĩnh Phúc để sống gần ông
bà. “Anh là ca sĩ à?” – Tấn hỏi khi tôi bảo mình là người
chơi trong ban nhạc. Tôi lắc đầu – “Ko, anh chỉ chơi
trống, thỉnh thoảng mới hát”. “Trống hử? Hay nhỉ…” – Cậu chàng gật gù – “Lúc nào
đấy phải lĩnh giáo mới được. Còn giờ thì tui đi ra
ngoài tí, anh chị cứ tự nhiên nhé.” Tôi nhe răng cười trong khi Thục liếc em trai sắc gọn
– “Em đi với ai?”. Cậu em trai nhún vai – “Đưa bạn gái
về ra mắt. Chị cũng nên thế đi. Hehe” Thục có vẻ lo lắng gì đó rồi kéo tay cậu ấy vào bên
trong cốt để nói chuyện riêng, ko cho tôi nghe.
56.Ngày … tháng … năm…- Mồng 4 Tết. Lường trước tật nhiều chuyện của Tấn, tôi phải dặn
dò gần như năn nỉ nó. – “Em đừng nói cho ba biết
chuyện anh Bằng nhé.” “Em ko nói thì chị cũng phải nói đi, đâu có giấu
được.” – Tấn nói giọng nghiêm túc – “Nhưng sẽ khó
khăn đấy.” “Khi nào đến lúc đã.” – Tôi khẳng định như 1 lời hứa.
Từ sau khi tôi bị Duy phản bội, người thân ai cũng sợ
tôi yếu lòng lần nữa. Tấn gật đầu, tôi cảm thấy có
chút nhẹ người. Ko hiểu sao. Tôi sợ bị chống đối. Sau khi phụ Thục dọn chỗ bát đĩa của bữa sáng vừa
ăn xong, tôi đi lòng vòng trong phòng khách trong
lúc chờ cô ấy thay quần áo. Thục bảo sẽ đưa tôi đi vài
nơi để giới thiệu Sài Gòn, còn khéo đùa thêm 1 câu –
“Lần này thì Thục là “Hướng dẫn dạo” hen.” Phụ nữ
nhỏ mọn cực kỳ, chuyện bé xíu mà cứ ghim trong lòng mãi. Ở góc phòng có 1 cây mai nhỏ, nở hoa vàng rực rỡ
và được treo lủng lẳng đủ các thứ, nào lượng vàng,
nào dây thẻ bài Phước Lộc Thọ, nào chuông, nào
châu, nào thiệp chúc… Theo thói quen, tôi giở bừa 1
tấm để đọc. “A beautiful spring is coming. Even without me, hope
you enjoy your season days. Love you, Duy” Giọng điệu như của 1 người yêu, nhưng hình như
ko được tốt đẹp cho lắm. Đó là tấm thiệp của Duy, anh ta gửi cho tôi thông qua
Hân. Tôi hững hờ đọc, hững hờ treo lên. Tấn nói
hình như tôi đã vượt qua cái giai đoạn nhạy cảm để
giấu đi những gì liên quan đến cuộc tình cũ. Bằng đã đọc nó, tôi trộm quan sát thái độ của anh,
nhưng cũng ko thể miêu tả nó cụ thể được. Dường
như Bằng xem nó như 1 thông tin mới, được cập
nhật, vậy thôi. “Xong rồi à?” – Bằng ngước lên khi thấy tôi – “Ở đây
có cái Chùa nào ko, tớ muốn xem bói.” Cô ấy và tôi đi xe búyt lên tận cái nơi gọi là Phật Cô
Đơn gì đấy. Tôi hỏi Thục, tại sao lại là Phật Cô Đơn, vì
chẳng lẽ Phật mà cũng có người yêu hay sao mà Cô
Đơn với chẳng Cô Đơn. Cô ấy chỉ che miệng khúc
khích cười – “Đâu phải Cô Đơn nghĩa là ko có người
yêu đâu. Có những người yêu nhau mà vẫn cô đơn…” “Thế à?” – Tôi vu vơ – “Thục từng yêu chưa?” Cô ấy quay sang tôi nghiêng đầu, gió ngòai đường
lùa qua cửa sổ làm tóc cô ấy bay lòa xòa. Thục khẽ
đưa tay vén tóc, nhưng tôi giữ lại. – “Cứ để thế, tớ
thích nhìn tóc Thục bay. Rất dễ chịu.” Tôi nên trả lời là “Rồi”, nhưng trong thóang chốc, tôi
nghĩ có thể tôi cũng chưa từng thực sự yêu. Bằng lại
nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thăm thẳm, chứa chan rất
nhiều, rất nhiều nỗi đắm say, rạo rực khiến tôi gần
như bị lạc giữa ma trận toàn những…trái tim. “Thôi đừng nhìn Thục như thế.” – Tôi quay mặt đi, lộ
rõ sự bối rối. Bằng giở giọng cà rỡn – “Tại sao? Thục
sợ bị chết đuối à? Ai cũng bảo mắt tớ đẹp như
Orlando Bloom.^-^” Trời ạh. Chảnh chưa kìa! Nhưng mà, có thể cũng đẹp ko kém Orlando Bloom
ấy nhỉ? Đông, đông quá. Đông gần như chùa Hương ngày lễ
hội ấy. Nhưng ngột ngạt, chật chội và bụi khói nhiều
hơn, nóng bức hơn. Mới đi có chút xíu mà mồ hôi tôi
đổ như tắm. Nắng thế này thì ko khéo khi về lại Hà
Nội, chẳng ai nhận ra thằng Bằng trắng trẻo đẹp trai
nữa rồi.^-^ “Sao mặt nhăn như khỉ vậy?” – Thục bung ô ra che
cho tôi, ôi trời sao cô ấy ko dùng ô sớm hơn? Tôi giật
cái ô để cầm cho cả hai vì tôi cao to hơn – “Thục định
cho tớ tắm nắng à? Tớ sắp thành lợn quay rồi đây.” Cô ấy cười toe – “Quên là có mang theo dù.^^” – tôi
tức khí đã cốc nhẹ vào đầu cô ấy 1 cái. 57.Ngày … tháng … năm…- Mồng 4 Tết. Lần đầu tiên, có người dám…cốc đầu tôi. Kể cả ba tôi
cũng chưa bao giờ làm điều này. Nói đúng hơn, nó
khác với kiểu cốc đầu dạy dỗ - ko biết diễn tả làm sao
nữa. Nó làm tôi…thấy thích. Bà thầy bói ngồi ở 1 góc bên trái chỗ cúng Phật,
khách bu đông lắm, còn phải xếp hàng nữa. Bằng
bắt đầu nản , nói để khi khác vắng thì trở lại, nhưng
đến lượt tôi trở nên ham hố cái trò này. Vì thế tôi kiên
trì đứng theo hàng trong cái nắng rực của buổi sáng
mùa xuân. Khi đợi được đến lúc gặp “thầy”, tôi bỗng bối rối
chẳng biết hỏi gì. “Thầy” thấy vậy mới xuống giọng –
“Hai vị hỏi chuyện tình duyên phải ko? Đặt tiền quẻ
xong thì ghi ngày tháng năm sinh ra giấy này.” Thục đưa tôi 1 cây bút, bảo tôi viết lên mảnh giấy
nhỏ. Viết xong, tôi hỏi người thầy bói nữ - “Thầy
xem hộ cô ấy có yêu cháu ko?” Thục ko có phản ứng gì như tôi đang chờ đợi, cô ấy
chỉ ngồi xuống chống cằm chờ ngừơi thầy bói phán
quẻ. Tôi cũng ngồi xuống theo, tay vẫn giữ cái ô che
trên đầu 2 đứa. “Nữ này số mệnh truân chuyên, tình duyên lận đận,

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 142