g nha, xấu nha vậy mà ko nói với mình, mình giúp cho. Tịnh nói rất nhỏ nên Hoàng ko thể nghe được, Luân vừa nghe lời Tịnh nói bên tai mặt lại càng đỏ hơn, Luân cũng thì thầm nhỏ bên tai Tịnh: - ko có đâu, bạn đừng hiểu lầm, Hoàng nghe được sẽ cười mình đó. - Đừng hòng giấu mình, nhìn mặt Luân là mình biết rồi,hii thú nhận đi mình giúp cho. Cả 2 cứ chúm lại thì thầm rất nhỏ Hoàng ko tài nào nghe được nên bức mình gắt: - Sao 2 ngườI cứ nói nhỏ nhỏ hoài vậy, bộ đang nói xấu mình hả, sao câu hỏi của mình 2 người ko trả lời, làm như mình ko tồn tại vậy. - Xin lỗi, hiii tụi mình đang nói chuyện của con gái thôi, Hoàng ko liên quan đâu, àh mà lúc nãy Hoàng hỏi gì vậy. Nghe Hoàng gắt, Tịnh liền trả lời nhưng cũng ko quên nói nhỏ thêm một câu cho Luân nghe: “ bây giờ mình tha cho bạn đó, để mai mốt mình hỏi bạn tiếp.hiii” Hoàng lập lại câu hỏi lúc đầu: - Mình hỏi 2 bạn muốn ăn xong mới xuống bơi hay sao? - Xuống bơi trước đi. Lần này ko đợi hỏi nhau nữa mà cả 2 cùng trả lời và thật may là 2 câu trả lời cùng chung ý kiến. Vậy là cả 3 thống nhất, cùng chạy một mạch xuống biển, họ chơi đùa với sóng biển, tiếng cười nói vang lên nhưng ko ảnh hưởng gì vớI mọi người xung quanh, vì âm thanh nhanh chóng tan cùng với sóng biển trước ko gian rổng lớn bao la của biển cả. Sau đó thì 3 ngườI họ chia nhau ra 2 phe, Hoàng một phe và Tịnh cùng Luân một phe, 2 phe đua nhau tạt nước vào nhau, cuốc chiến của họ làm thu hút thêm rất nhiều bạn, mọi người cũng tự động gia nhập vào 2 phe, tự nhiên hình thành phe nam và phe nữ tiếp tục chiến đấu. Chơi đùa với sóng biển chán, mọi người sau khi ăn uống xong thì trở về khách sạn nghỉ ngơi. Nhà trường sắp xếp mõi phòng gầm 4 học sinh, khu phòng giành cho nam riêng và phòng giành cho nữ riêng. Tịnh, Luân và 2 ngườI bạn khác nữa của lớp chung một phòng. BuổI trưa mọi người ngủ cả nhưng Tịnh ko ngủ được, đứng từ của sổ khách sạn xuống dưới kia, Tịnh phát hiện một khu vườn rất đẹp, nhiều hoa quả và nhiều trái chính. Quay sang mọi người vẫn còn ngủ say, Tịnh len lén đi ra ngoài theo hướng ra khu vườn mình vừa phát hiện: - Wa, đẹp thiệt. Đứng giửa khu vườn, Tịnh ko kèm được phải buột miệng khen. Rồi cô đi một vòng dọc theo những khóm hoa, Tịnh say mê thưởng thức những loại hoa đẹp mà mình ko biết tên, một hồi thưởng thức có vẻ đủ Tịnh ngước mắt lên trời nhìn những cây ăn trái đang có nhiều trái chính, khi mắt cô nhìn tới cây khế với nhiều quả chín vàng, cảm thấy nước miếng như muốn chảy ra, ko chèm chế được bản thân cô treo lên cây để hái khế. Do từ nhỏ đã quen leo trèo nên chỉ một chốc lát thôi là cô đã đứng được trên ngọn cây cao nhất xung quanh có nhiều trái vàng, cô ngồi xuống một nhánh cây, tay hái khế bỏ lên miệng ăn ngon lành. Đến khi đã no nê, cơn thèm đã hết cô mới từ từ trèo lại xuống, nhưng khi vừa xuống được một nữa, bàn chân cô vừa đặt lên một nhánh cây thì nhanh cây do đã mục khô ko cẩn thận cô đặt chân vào nên cành gẫy kéo theo cô xuống đất. cô chỉ kịp la lên một tiếng: - Ấy da Một cảm giác đau đớn khắp mình mẫy, khi cô từ từ ngồi dậy định đứng lên để về khách sạn thì một cảm giác rất đau từ chân trái cô làm cho cô té lại xuống đất, mặt mủi cô xanh lè, cái đau làm cho nước mắt cô chảy dài, cô sợ hãi ko biết phải làm sao, và trong lúc này bổng cô thấy nhớ Quân kinh khủng, cô ước gì có anh ở đây, nỗi sợ làm cho cô ko kịp suy nghỉ, cộng thêm nổi nhớ Quân da diết trong lòng nên cô đã lấy điện thoại ra gọi cho Quân. Tiếng chuông đổ lên từng hồi thì làm cho nhịp tim của cô nhảy nhanh theo từng hồI chuông. Đến khi tiếng nói quen thuộc của Quân vang lên, nhưng nó chỉ là một tiếng “ alo” bình thường nên ko thể nào đoán được tâm trạng Quân vui hay Buồn khi nhận được điện thoại cô. - Em….Tịnh đây Tịnh nghẹn ngào ko nói thành tiếng khi nghe được tiếng Quân, Còn Quân sau phút cố tỏ ra lạnh lùng trả lờI điện thoạI của cô, anh hồI hộp nghe cô nói, nhận thấy trong thanh âm của cô như đang khóc, ko kèm chế được nữa, anh lo lắng hỏI cô: - Em có chuyện gì sao, nói anh nghe. - Em..nhớ..anh..lắm. Ko tài nào diễn tả được tâm trạng cô lúc này, cô khó khăn nói cho anh nghe về những gì trong lòng cô. Giờ đây cô cảm thấy mình cần anh biết bao, thái độ lạnh lùng mà cô cố tỏ ra trong nhưng ngày qua thì ra ko có tác dụng gì cả, cô biết mình vẫn rất cần anh, cô ko thể ko có anh. Sau khi lời Tịnh nói xong, một sự yên lặng giửa cả 2, Quân thực sự xúc động khi nghe lờI Tịnh tỏ bày nên ko nói được gì cả, còn Tịnh thì hiểu lầm sự yên lặng của Quân, cô nghỉ lờI cô nói đã làm anh khó xử nên ko đợI Quân kịp nói nữa Tịnh đã dập máy. Tịnh bần thần cầm cái điện thoại vừa gọi cho Quân xong, cô gọi cho Luân để Luân tới giúp đưa cô về, sau đó cô nghe được tiếng điện thoại mình reo, nhìn màng hình ko chớp mắt, chữ trên màng hình cho cô biết là Quân gọi, tiếng chuông đổ mãi cô vẫn ko thèm bắt mắt, mắt nhìn chầm chầm vào đó một cách bất động. Sau khi Tịnh gọi điện cho Quân rồi bất ngờ tắt máy, anh gọi lại rất nhiều lần vẫn ko có ai bắt máy, làm cho công việc anh đang làm giữa chừng ko cách nào anh tập trung được nữa. Nhớ lại lời cô nói trong điện thoại, giọng nói có chút nghẹn ngào, lòng anh xôn xao và ước muốn được gặp cô gây bây giờ thôi thúc anh, đứng giữa căn phòng máy điều hoà chạy tốt mà anh thấy người nóng hừng hừng, ko giữa được mình nữa, anh quay lại chộp lấy chìa khoá xe trên bàn làm việc, phóng thẳng ra cửa phòng, đi thẳng ra nhà xe lấy xe, trước đó anh kịp nhắn lại cho cô thư ký: “hôm nay tôi ra ngoài ko về, có ai gặp cứ kêu hẹn lại, những cuộc hẹn hôm nay dời lại cho tôi”. Anh lên xe phóng thẳng đến nới nhà trường của cô tổ chức vui chơi, trên đường đi hình ảnh của cô, đặt biệt lời cô bày tỏ với anh trong điện thoại: “em nhớ anh lắm” luôn hiện lên trong đầu anh, anh vừa cảm thấy vui khi biết được sắp gặp được cô, nhưng anh cũng cảm thấy lo lo khi nhớ lại giọng nói như sắp khóc của cô trong điện thoại. Xe vừa vào tới khu bãi biển, gữi xe xong, anh nhanh chóng tìm kiếm hỏi thăm mọi người để tìm cô, khi anh tìm thấy được người phụ trách của trường cô thì anh bàng hoàng, như có mũi kim đâm vào tim anh khi nghe người đó nói: - “Học sinh Tô Tịnh đang ở bệnh viện X.” Khi người đó chưa kịp nói hết ý của mình thì đã ko còn thấy Quân ở đó nữa. Còn Quân tất nhiên đang trên đường đến bệnh viện X, và bây giờ vận tốc xe anh còn nhanh hơn rất nhiều so với lúc anh từ Tp xuống, ngườI đi đường nhìn thấy xe anh mà cảm thấy chống mặt, cũng may ở đây ít xe và anh may mắn ko gặp cảnh sát giao thông. Biển tên bệnh viện X vừa hiện ra thì anh mớI từ từ giảm tốc độ xe, đưa xe vào bãi. Chạy như bay trên hành lang tìm số phòng 513, trước đó anh đã hỏi cô y tá về số phòng của cô. Ko từ nào diễn tả được tâm trạng anh lúc này, nữa vui mừng nữa lo lắng khi nhìn tắm biển phòng có in số 513, gõ mạnh cửa mấy cái anh đứng đợi, khi nghe được tiếng nói yếu ớt của cô vang lên thì cũng là lúc anh phóng thẳng vào phòng, dường như anh chỉ đợI cô vừa lên tiếng là sẽ phóng ngay vào. - Em bị sao vậy? sao em phải vào đây? bác sỉ nói em có làm sao ko? Sao em ko nói với anh trong điện thoại? Một loạt câu hỏi Quân đặt ra cho Tịnh khi anh vừa bước vào phòng. Tịnh nhìn thấy Quân dường như mọi giận hờn ko hề có, nỗi nhớ anh đã làm cô rất buồn từ khi vào đây như biến mất khi thấy sự xuất hiện của anh. Nước mắt ko biết tại sao cứ rơi, nhìn anh cô ko thể nói thành lờI, chỉ đợI Quân vừa đến bên cô là cô lập tức nhảy vào người anh, dụi mặt trong lòng anh. Quân sung sướng ôm Tịnh trên tay, đợi cô qua đi những cảm xúc, khi tiếng nấc của cô ko còn anh mới lo lắng hỏi lại: - Em bị làm sao? - Chân em bị trật, bó bột một tháng là khỏi. - Bác sỉ còn nói bị làm sao nữa ko? Quân vừa hỏi vừa lật người của Tịnh xem xét coi còn vét thương nào ko ngoài cái chân đang bị bó bột ra. Sau khi thấy đúng là ko còn bị thương ở đâu nữa anh mới yên tâm ngồi lại xuống bên cô, nghiêm khắc hỏi cô: - Làm cái gì đến nổi bị như vậy? - Em….trèo lên cây bị té - Hả Tịnh biết chắc khi nói ra anh sẽ trách cô nên khi cô trả lời đã ko dám nhìn thẳng anh và còn chuẩn bị luôn tinh thần nghe anh mắng. Ko ngoài dự đoán của cô, sau tiếng “hả” ngạc nhiên của anh là anh lên tiếng vỡ trách Tịnh: - Anh đã nhắc nhở em nhìu lần, ko được quậy phá nữa mà, em ko sợ nhưng em biết anh rất lo cho em ko hả, ko được rồi, từ nay chắc anh sẽ ko dám để em đi đâu mà ko có anh nữa rồi. - Em ko có Quậy. - Vậy tạI sao lại té. - Em..nhìn thấy cây khế có nhiều quả chín, nên em đã trèo lên cây hái ăn. - TrờI, chỉ vì mấy trái khế đó mà em treo lên cây àh, muốn ăn sao ko nói anh, anh ra chợ mua cho em mấy kg còn được, em ngốc vừa thôi. - Ăn khế còn trên cây mới ngon chứ, ơ..với lại hôm qua anh giận em mà, sáng nay ko thèm nhìn mặt em, nghe điện thoạI của em anh còn ko thèm trả lời. Cả 2 đều có vẻ quen đi chuyện giận hờn, bây giờ nghe Tịnh nhắc lại Quân mới nhớ ra, liền lên tiếng mắng cô: - Em còn nói được như vậy nữa ha? Em thực sự ko biết hay giả vờ ko biết vậy? anh hỏi em, em có còn xem anh là chồng nữa hay ko, tại sao chuyện đi chơi em ko hề bàn bạc với anh trước, anh và em có nhiều cơ hội nói riêng trước mà, vậy mà em ko thèm nói gì cả, chỉ thông báo trước mặt ba và anh, em xem anh ko ra gì cả. em hỏi sao anh ko giận, còn nữa lúc nảy điện thoại là anh chưa kíp nói với em là em đã cúp máy rồi, anh gọi lại sao ko nghe, em coi anh như vô hình phải ko? Nhìn mặt giận của anh, Tịnh cũng có hơi sợ, nhưng nghe anh nói hình như mọi cái sai đều tại cô vậy, tất cả là tại anh mà, ko cần suy nghỉ gì cả, cô mang hết những uẩn khuất trong lòng ra mà quát lại anh: - Anh trách em, vậy anh có xem em là vợ ko? Anh gọI điện cho em nói là có việc bận ko về nhà ăn cơm với em được, vậy mà em thấy anh và chị Nhiên đứng ngoài nhà hàng còn hôn nhau nữa chứ, anh nói đi có phải anh thương chị Nhiên ko, anh muốn cưới chị Nhiên là vợ phải ko? Hu..hu… Nói xong Tịnh thấy lòng mình nhẹ nhàng đi, đồng thời cô cũng hoảng hốt vì mình muốn giấu vậy mà vì tức giận cô đã nói ra hết, để che đậy bản thân đang bối rối Tịnh quay ra khóc ngon lành. Quân thì thật sự ko ngờ hôm đó bị cô thấy được, hôm đó cô em nuôi bất ngờ hôn anh sau đó anh đã lên tiếng nhắc nhở Nhiên, vì Nhiên sống từ nhỏ ở tây, nên một nụ hôn đối với Nhiên chỉ là cái chào hỏi, ko ngờ thì ra tại vậy mà Tịnh ko thèm nhìn mặt anh suốt tuần nay. Kéo tay cô đang che lại gương mặt hình mà khóc, giọng anh dịu dàng: - Em cũng biết chị Nhiên sống ở tây từ nhỏ mà, nên Nhiên quen dùng nụ hôn như một cử chỉ xã giao, hôm đó anh vừa xuống xe gặp Nhiên nên anh bị bất ngờ về hành động của Nhiên, từ nay Nhiên sẽ ko làm vậy nữa đâu, anh đã nói chuyện với Nhiên rồi. Ngừng lại một lát xem phản ứng của cô rồi anh cười cười nói tiếp khi nhìn thấy cô đang giương to hai mắt nhìn mình: - Em ko nhớ anh đã hứa với ngoại trước khi mất là sẽ chăm sóc em suốt đời sao. - Vậy ko có lời hứa với ngoại anh sẽ ko chăm sóc em nữa phải ko, em biết mà anh cưới em chỉ vì lời hứa của người lớn thôi. Tịnh giận dỗi trách Quân làm cho Quân bốI rối ko biết trả lời sao với cô, đưa tay kéo cô lại nhưng cô vẫn cố chấp quay mặt đi, Quân đứng yên cảm thấy lời mình sắp nói ra sao mà khó đến thế, rất khó khăn anh mới thốt ra được những tiếng đó: - anh yêu em mà. Tịnh vẫn quay lưng lại với anh mà chưa chịu quay lại nhìn anh nên anh ko thấy được nỗi vui mừng trong mắt cô và trên khéo miệng với nụ cười mỉn. Quân thật sự lúng túng khi ko thấy Tịnh trả lời, ko thấy được biểu cảm trên mặt cô, anh ko biết là cô nghe được lời anh nói có hết giận anh chưa: - Nè, quay lại đi, đừng giận nữa mà. Vừa nói Quân vừa kéo cô quay lại, khi nhìn thấy gương mặt sáng ngời của cô anh mới biết mình bị lừa, đến phiên anh làm mặt giận: - Ko thèm nói chuyện với em nữa, anh về thành phố để cho em giận cho đã luôn, công trình anh chạy xuống đây với em, bỏ hết công việc vậy mà người ta ko thèm nhìn mặt anh, chỉ biết giận hờn. Thấy Quân định đứng dậy đi thiệt, Tịnh cuống cuồng xoay lại níu tay anh, bất cẩn cô đã đặt cái chân bị đau xuống đất và dĩ nhiên sau đó ko trách được việc kêu lên: - Ấy, đau. Nghe tiếng kêu của Tịnh, Quân thôi ko đùa nữa quay lại nhìn cô đau, anh lo lắng: - Biết chân đau sao còn cô bước xuống, thiệt hư hết biết, ko có anh chắc em còn làm nhiều chuyện động trời. - Tại em sợ anh bỏ em lại về thành phố thôi, anh đừng về nha. - Uh, anh phải ở đây coi chừng cô nhóc nghịch ngợm của anh nữa chứ. Anh vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ chỉ lên trán Tịnh, Tịnh cười híp mắt chúi đầu vào lòng anh nghe sung sướng, sau đó cô chợt nhớ ra chuyện gì đó nên tiếp tục nhỏng nhẻo với Quân: - Em muốn đi về nha ah. - Sao vậy, chân em còn đau mà, bác sỉ bắt ở lại mà. - Ko có, bác sĩ ko có bắt ở lại, tại vì về khách sạn chổ trường thì nhìu người ngủ chung nên em mới ko về được, mọi người bắt em ở lại đây, nhưng em ko thích ở đây đâu, em sợ buổi tối ở đây lắm, mình về thành phố nha anh. Tịnh vừa nói gương mặt cũng xanh theo nhưng tưởng tượng về buổi tối ở đây, Quân ngập ngừng: - Nhưng trờI tối rồi, anh lại vừa chạy xuống giờ chạy tiếp về trển thì hơi nguy hiễm. - Em ko thích ở đây đâu. - Có anh ở đây với em mà. - Nhưng em cũng sợ, em ko ngủ được đâu. Tịnh thật sự rất sợ khi tưởng tượng nới đây có nhiều người chết vào ban đêm hiện về, ôi thật đáng sợ, nên cô ra sức thuyết phục Quân về thành phố. - Hay mình mướn phòng ở khách sạn đở, sáng mới về thành phố được ko. - Vâng. Nhìn gương mặt xanh xao của Tịnh, Quân ko nở ép cô ở đây, cuối cùng đã tìm được cách giúp cô ko phải ở lại bệnh viện, nghe xong cô vui ko thể tả, cứ cười tươi ôm chầm lấy anh. Cả hai trong phòng bày tỏ tình cảm với nhau, ko hay có 2 người ở cửa nhìn họ với 2 cách nhìn khác nhau, Hoàng nhìn với một ánh mắt đau đớn, còn Luân thì bàng hoàng khi biết được quan hệ vợ chồng của họ, sắp bật ra thành tiếng cũng may Hoàng nhanh tay bịt miệng cô kéo cô đi về, bỏ lại ko giang cho 2 vợ chồng đang hạnh phúc quen hết mọi chuyện xung quanh. Quân thuê một một phòng ở khách sạn nỗi tiếng nhất ở vùng này, rồi đưa Tịnh đến đó nghỉ ngơi, đợi cho cô ngũ yên rồi anh mới lái xe tới khách sạn chổ trường cô tổ chức vui chơi để xin phép họ và lấy lạI hành lý giụp Tịnh, sau đó anh còn phải vào chợ mua một vài thứ mang về khách sạn. Vừa bước vào phòng, Quân thấy Tịnh đã thức và ngồi trên giường mơ mộng nhìn ra ngoài của sổ sát bên giường ngủ. Nhẹ nhàng ko làm cho cô biết, anh bước tới phía sau cô vòng tay sang người cô: - Em đang mơ gì đó - Em đang nhớ ngoại thôi. - Em buồn nữa àh. - Ko, em đang vui và cám ơn ngoại, từ nay anh mãi mãi phảI lo cho em, phải chìu em, ko được ăn hiếp em.hii Nhìn nụ cười đã trở lại trên môi cô, anh rất vui. Nhưng vẫn tỏ ra đang buồn: - Em ăn hiếp anh ghê. - Ùh, thì từ nay anh chỉ lo cho em, chìu em, ko ăn hiếp em. Còn em sẽ nghe lời anh, anh chịu ko? - Ùh, em nhớ nha, từ nay phải nghe lời anh đó - Ùh, nhưng bây giờ em đói rồi. - Anh biết ngay mà, anh đã kêu khách sạn mang đồ ăn lên rồi, giờ em đi rửa mặt rồi là có cái để ăn thôi. Nói xong, anh bồng Tịnh vào phòng tắm, cẩn thận đặt cô đứng chống vững rồI anh mới đi ra. Đợi cô lên tiếng thì anh lại trở vào bồng cô ra ngoài đặt lên giường, lấy chén cháo trên bàn lại cho cô ăn, còn mình cũng giải quyết dĩa cơm tôm để sẳn đó. - Sao em phải ăn cháo, còn anh được ăn cơm tôm. - Em bị đau chân, mới bị bệnh và uống thuốc nên ăn những món thanh đạm một chút, ráng ăn hết chén chào nha, mai mốt hết bệnh anh đưa em đi ăn món nào em thích chịu ko. - Ko chịu thì cũng phải chịu Cô chu chu miệng, phụng phịu cuối đầu ăn tiếp chén cháo. Cả 2 giải quyết xong cái bao tử rồi lạI yên lặng ko biết phải làm gì, một nam một nữ trong p
11