“Đồng nghiệp”
“Mấy người ?”
“Một”
“Nam?”
“Ừ”
“Mối quan hệ thế nào?” hắn lẽo đẽo theo nó vào phòng
“Sếp” nó vừa cởi áo vừa trả lời
“Chỉ thế thôi?” hắn không tin, mắt vẫn không dời mặt nó
“Mà sao anh hỏi thế? Anh theo dõi tôi à?” nó nóng máu
“Vô tình trong thấy thôi, nếu em không lam gì có lỗi với anh thì làm sao phải giật mình thế?”
“Giật mình á? Tôi mà thèm à? Đó là con chú tôi” nó quyết định nói dối, nhỡ hắn hiểu lầm hủy chuyến đi và đá nó ra đường thì mệt đây.
“Thế sao em phải chạy?” hắn vẫn không buông tha
Nó chột dạ
“Không tin sao?” nó nhàn nhạt, cố tỏ vẻ bình tĩnh.
“Giải thích đi” hắn hằn học
Nó vứt luôn cái áo ngủ xuống đất, trên người nó mặc mỗicái ao ngực và quần dài, tiến lại gần hắn, vuốt mặt hắn, kéo kéo đầu hắn đến khi nó có thể chạm môi lên môi hắn.Hắn bị hành động chủ động này đánh úp, không cách nào từ chối, đành thuận theo tự nhiên mà làm.
Nằm trong vòng tay hắn, nó khẽ đưa tay vuốt ve ngực hắn, khiến hắn nhắm mắt hưởng thụ.
“Anh nói trước, anh không chấp nhận người đàn bà của mình không chung thủy, nếu em để anh biết em có gì mờ ám, anh không đảm bảo hành động của mình đâu” hắn vẫn hậm hực
“Anh sẽ làm gì?” nó tò mò
“Cùng chết” hắn gằn giọng. Nó khẽ rùng mình, sao nó toàn gặp mấy tên không bình thường như thế này chứ.
Chuyến đi Nhật là khoảng thời gian thực sự hạnh phúc nhất trong cuộc đời nó cho tới tận bây giờ. Trước khi đi, hắn dẫn nó đi mua rất nhiều quần áo giày dép, cả trang sức nữa. Khi đến Nhật, nó được ở trong một khách sạn năm sao, phòng cho tổng thống, view thì siêu đẹp, gườngthì lớn, phòng cũng rất rộng. Cuộc đời nó giờ mới hiểu được hai chữ xa hoa là như thế nào.
Hắn đối xử với nó không khác gì một bà vợ mới cưới, hết sức cưng chiều cũng hết sức nhiệt tình. Buổi tối do nhu cầu, hắn sẽ hành nó gần tới sáng nhưng buổi sáng nó có thể ngủ nước đến tận trưa, khi hắn đi làm về thì sẽ lôi nó dậy đi ăn trưa sau đó là đi ngắn cảnh Tokyo, buổi tối hắn đưa nó đi dạo hoặc đi mua sắm. Hắn mua rất nhiều đồ chonó, đều rất đẹp và cũng khá đắt, nó biết hắn rất nhiều tiền nhiều lúc nó cũng sót tiền thay cho hắn, nhưng hắn lại an ủi nó” anh có rất nhiều em đừng lo”, thế là nó lại an tâm tiêu tiền giúp hắn.
Nó cũng chụp rất nhiều hình, có vài tấm chung với hắn, cómột tấm nó đứng ở giữ hàng hoa anh đào nắm tay hắn mỉn cười. “ Nhìn hai người thật hạnh phúc” đó là lời ngườichụp hình nhận xét, sau này khi nó xem lại bức hình đó nónhận ra cả nó và hắn đều cười rất tươi, nhìn họ thật sự rất hạnh phúc.
Hắn hứa với nó tháng sau, hắn sẽ đi Hàn quốc mở chi nhánh, khi đó hắn sẽ cho nó đi theo, nó ra sức đồng ý, thậm chí nó còn rất mong đợi ngày đó nhanh tới nữa kìa.
Hôm nay là hôm cuối cùng nó ở Nhật, giờ Nguyện đang đi ký hợp đồng, nó thì ở phòng thu dọn hành lý. Nó thấy tiếc quãng thời gian này, giá như nó có thể mãi như thế này thì tốt biết mấy. Nó nhận ra nó thật sự hạnh phúc khibên hắn, nó thích nhìn hắn cười, ngây ngô như một cậu nhóc, nó thích hắn nắm tay nó đi dạo dưới hàng cây, cảm giác giống hệt như trong phim. Đôi khi nó cũng sợ khi nghĩ đến ngày nó phải rời xa hắn, nhưng nó lại muốn quên cái ngày đó đi, tập trung cho thời gian này. Nó muốnsống hết mình với hắn, nó sẽ vun đắp tình cảm cũng như kỷ niệm cùng với hắn, nếu ngày đó đến, nó sẽ vui vẻ chấp nhận.
Nhìn tấm hình trên tay, nó khẽ mỉn cười, giá như đây là mơ xin ông trời đừng cho nó tỉnh, nó cần cái hạnh phúc này
“Đẹp không?” hắn ôm lấy nó, tay cầm tấm ảnh
“Anh nghĩ đẹp không?” nó quay lại hôn lên má hắn
“Đương nhiên là đẹp rồi, đứng cạnh người đẹp như anh , em cũng đẹp lên thôi” hắn tự hào
“Chảnh gớm” nó liếc hắn
“Tiếc không? hay mình ở lại thêm mấy ngày nữa nhé”
“Thôi, còn công việc mà”
“Anh rất hạnh phúc” hắn nói nhỏ vào tai nó, nó cũng muốn nói như thế nhưng nó không dám, nó sợ nó sẽ biếnmất như bong bóng xà phòng.
Chuyến đi lần này, nó mua quà cho Thảo cùng gia đình Dương, nhưng chưa dám đưa cho sếp Dương, vì sợ hắn lại lải nhải cái vụ kết hôn gì gì đó.
Tan ca, trời mưa lớn, nó không có dù nên đành đứng đợi trời ngớt mưa.
“Anh đưa em về?” sếp Dương ở đâu chui ra
“Không muốn, tôi đi xe buýt được rồi”
“Sao phải tránh mặt tôi thế?” hắn đứng cạnh nó
“Tôi không thích gặp sếp thôi” nó dứt khoán, dù sao nó cũng quý gia đình Dương không muốn mọi người khó xử.
“Tôi có gì không được chứ, em nói đi, tôi phải làm sao em mới chấp nhận tôi hả?” Dương quay ra ồm chầm lấy nó trước cửa công ty, nó càng giãy ra, hắn càng ôm chặt. Nó phải cắn lân vai hắn, hắn mới buông nó ra, nó bỏ chạy bắt một chiếc taxi về nhà.
Về đến nhà người nó ướt hết, nó vội vàng tắm, vừa tắm xong thì Nguyện về.
“Anh đã về” nó vui vẻ nhìn hắn. Hắn nhìn nó chằm chằm, mặt không hề có nụ cười như trước
“Anh sao thế? Không khỏe?” nó đưa tay sờ trán hắn
“Buông tay” hắn hất tay nó ra, vẫn trừng mắt nhìn nó
“Cô nói đi, cô với tên kia là thế nào?” hắn gào lên, mắt hắnthật dữ dằn.
“Ai?” nó không tin hắn lại bắt ngay được cảnh lúc nãy
“Còn giả vờ, tên khốn ôm cô đó” hắn nắm chặt tay nó, ra sức gào.
“Đau “ nó nhăn nhó.
“Nói” nó rống to, hất tay nó ra.
Nó đành kể với hắn về chuyện của Dương, nghe xong hắn không nói gì chỉ nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nó
“Em từ chối hắn nhiều lần rồi mà” nó nhỏ nhẹ
“Nghỉ việc đi” hắn bá đạo
“Tại sao?”
“Không có sao giăng gì hết, người đàn bà của tôi, chẳng nhẽ tôi không nuôi nổi hả?”
“Không muốn” nó mà nghỉ sau này chia tay với hắn rồi nó xin đâu được việc chứ, nó dứt khoát từ chối.
“Tôi ra lệnh cho cô lập tức nghỉ ngay”hắn gào rất lớn, đôi mắt long sòng sọc, khiến nó rét run
“Không là không” nó bỏ đi vào phòng, đóng sầm cửa lại. Nó khóc, thật sự đã khóc khi nghĩ đến chuyện này, hắn làm sao lại đối xử với nó như thế chứ?
Đã năm ngày rồi, nó không gặp hắn, không nói chuyện vớihắn, hắn cũng không về nhà, nó rất buồn, đầu óc không thể tập trung làm việc được. Đó cũng là nguyên nhân khiến mấy ngày nay nó bị quản lý Thư mắng như tát nước, nhưng nó cũng không còn hơi sức đâu mà cãi nữa.
Nó rất nhiều lần muốn nhấc máy gọi điện cho hắn, nhưnglại sợ nghe hắn nói hắn ghét nó, sợ hắn lạnh nhạt với nó, nên lại thôi. Nó đi làm về là ngồi lì trong phòng xem những tấm hình nó cùng hắn chụp ở Nhật rồi lại khóc. Nó nhận ra mình ngày càng yếu đuối, nó cũng biết mình yêu hắn mất rồi, nhưng lòng tự tôn của nó không cho phép nó hạ mình công nhận, nên đành giữ trong lòng mà thôi.
Mấy đêm này, nó đều mất ngủ đến gần sáng, nó thật sự muốn đi tìm hắn về nhưng nó chẳng biết gì về hắn hết ngoài cái tên. Nghĩ đến đây, nước mắt nó lại chảy ra, nó thật sự rất nhớ hắn, rất nhớ cảm giác nằm trong lòng hắn. Khóc chán, nó leo lên gường đi định đi ngủ thì có chuông cửa.
Nó vừa vui vừa sợ, nó rất hy vọng là hắn về, nhưng lại sợ là không phải.
Ngay khi nó lấy hết dũng khí mở cửa thì thấy Dũng bạn hắn đang dìu hắn
“Nó say nên anh đưa nó về”
“Dạ, anh đưa anh ấy vào trong nhà đi “ nó nhìn hắn,mùi rượi nồng nặc.
Sauk hi bạn hắn rời đi, nó lại thực hiện công việc mà vài tháng trước nó đã làm, cởi đồ lau mình cho hắn.
“Anh rất nhớ em” hắn đột ngột ôm chầm lấy nó, kéo nó lên giường
Hắn hôn nó rất mạnh bạo, nụ hôn đầy mùi rượi, nhưng nó lại không chán ghét vì nó cũng rất nhớ hắn. Nó vòng tay ôm hắn, đáp trả hắn, rất nhanh hơi thở cùng nhịp tim của cả hai mất kiểm soát. Hắn như dã thú nằm lên người nó mà gặm nhấm.
“Anh rất nhớ em” hằn thì thào
“Em cũng rất nhớ anh” nó vuốt má của hắn, nhìn hắn vì rượi mà mặt đỏ bừng, nó lại thấy hắn rất đẹp trai.
Hắn nhẹ nhàng hôn lên mặt nó, bất giác khóe mắt nó chảy ra vài giọt nước mắt, hắn yêu thương hôn lên đó.
Thế là nguyên ngày chủ nhật nó khỏi mong xuống khỏi giường, hắn bắt nó phục vụ bù mấy ngày hôm trước. Nó cũng chẳng thèm cãi với hắn chi cho mệt vì kết luận kiểu gì nó chẳng phải phối hợp với hắn chứ.
“Nghỉ đi” hắn lại nói chuyện bữa trước
“….”
“Anh sẽ chuyển một khoản tiền lớn vào tài khoản của em, em không cần đi làm nữa” hắn dụ nó
Nó im lặng, thật sự nó không muốn gây với hắn nữa, nhìnhắn và nó gây nhau có mấy ngày mà ai cũng gầy đi rất nhiều, nó xót ruột kinh khủng.
“Mấy ngày nay, anh ngủ ở đâu?” nó thắc mắc
“Anh ngủ ở nhà ba mẹ”
“Nếu anh phản bội em, thì em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu” nó cảnh cáo
“Anh hứa, anh chỉ có mình em thôi” hắn yêu thường hôn lên môi nó.
Thế là nó xin nghỉ làm, còn hắn chuyển cho nó cả trăm triệu, thế là nó không lo đói nữa rồi. Nó vui vẻ chấp nhận ở nhà nấu cơm dọn dẹp chờ hắn về, còn thời gian rảnh thì nó đi tập yoga và chăm sóc sắc đẹp. Chính vì thế sau một tháng nhìn nó trẻ và đẹp ra khá nhiều, thậm chí hắn còn phải thốt nên khen nó nữa là.
Hôm nó xin nghỉ, Dương đã đã hết sức năn nỉ nó, nhưng nó vẫn cương quyết nghỉ, hắn rất buồn.Thi thoảng hắn vẫn email hỏi nó ở đâu? Làm gì? , hắn cũng muốn gặp nó nhưng nó kiêm quyết từ chối hắn.
Thấm thắm thời gian trôi nhanh, thời gian một năm đã tới, nó rất lo lắng mấy hôm nay nó đều ăn không ngon miệng, ngủ cũng không yên giấc, hắn phải ôm nó thật chặt nó mới ngủ được.
Tin tin tin
Nó mở tin nhắn, nó biết đó là Nguyện, dạo này hắn rất chịu khó nhắn tin cho nó
Nguyện : ba mươi phút nữa anh về, thay đồ mình ra ngoàiăn nha
Nó: vâng
Hắn thực sự rất tốt, ngày nào cũng gọi điện hoặc nhắn tinnhắc nó ăn cơm, thậm chí hắn đi công tác ở đâu cũng lôi nó theo. Dạo này nó cũng khá quen với đám bạn của hắn, thi thoảng cuối tuần họ cùng nhau đi Vũng Tàu hoặc Nha Trang. Tháng sau, Dũng cũng cưới vợ rồi, vợ hắn khá trẻ hình như mới hai mươi bốn tuổi thôi, nhìn hai người họ khá là đẹp đôi. Lắm lúc nó cũng muốn mình trẻ đi vài tuổi,nếu có thể thì nó sẽ tự tin hơn một chút, nhưng nó biết mong ước chỉ mãi là mong ước mà thôi. Tối hôm nay nó sẽ biết, mối quan hệ của nó và Nguyện sẽ tiếp tục hay chấm dứt. Nếu mà chấm dứt thì nó thực sự sẽ rất đau lòng, nó đã quá yêu hắn mất rồi.
Hắn đưa nó đi ăn ở một nhà hàng hải sản, năm sao hẳn hoi, đồ ăn rất là ngon. Hắn vẫn nói chuyện với nó như bình thường, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nó cũng lắng nghe thi thoảng cũng bình luận.
“Tháng sau Dũng cưới rồi, em muốn mua quà hay là mừng tiền” hắn lấy khăn ăn lau khóe miệng cho nó
“Tùy anh thôi”
“Anh ganh tị quá”
“Ganh tị cái gì?”
“Đám cưới của nó ấy” hắn nhìn nó với ánh mắt tràn đầy tình cảm, thật ấm áp.
“ À” nó bối rối không dám nói gì, nó thấy mơ hồ ý tứ trong lời nói của hắn.
Hắn nắm chặt tay nó, nhìn nó thật tình cảm
“Mình cũng kết hôn đi” hắn nói rất dịu dàng
“Hả?” nó không nghĩ hắn lại nói thẳng như thế, nó lại gãi gãi đầu, khuôn mặt bắt đầu đỏ ửng lên.
Hắn lấy ra một cái hộp nhung rất đẹp, mở ra, cầm chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út
“Lấy anh nhé?” hắn hôn lên trán nó rồi nói
Nước mắt nó chảy ra, nó thật sự rất hạnh phúc, nó biết hắn cũng yêu nó vì ánh mắt hắn nhìn nó thật sự rất ngọt ngào. Nhưng đám cưới, nó chưa bao giờ dám mơ tới cả.
“Sao lại khóc?” hắn lau nước mắt cho nó, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng, vỗ vai nó “ Mình đều lớn hết rồi, phải đám cưới đi thôi” hắn yêu thương hôn nó như chuồn chuồn.
“Anh không chê em à?” nó sụt sùi
“Anh yêu em còn không hết nữa ấy chứ” hắn mỉn cười nhìn nó
Nó khóc càng lúc càng lớn, thu hút rất nhiều sự chú ý, nênhắn đành phải kéo nó ra về. Lên xe, hắn ôn nhu ôn nó, vỗ vai nó.
“Anh sẽ chăm sóc em cả đời, cho em gia đình, cho em hạnh phúc, cho em tình yêu”
“Cám ơn anh” nó ôm hắn thật chặt.
“Vậy là em đồng hả?”
“Dạ” nó gật đầu.
Nó yêu hắn,hắn cũng yêu nó, hắn lại có khả năng lo cho nó, nó làm gì có lý do mà từ chối hôn sự này chứ.
“Bà xã “ hắn gọi nó, nó cảm thấy thật hạnh phúc khi nghe hắn gọi như thế
Đám cưới của nó được quyết định vào bốn tháng sau, vì mẹ hắn nói tháng đó có ngày rất tốt, nên đám cưới và đám hỏi chung một ngày luôn.
Khi hắn dẫn nó đi gặp cha mẹ hắn, nó biết họ không thích nó lắm, nhưng không hiểu vì lý do gì mà họ không phản đối.
Với đám cưới này, nó chẳng phải lo gì cả, tất cả từ váy cưới đến nhà hàng hắn đều lo hết. Hắn đặc biệt đặt một bộ váy cưới từ Paris cho nó, còn nữ trang cũng được yêu cầu thiết kế riêng. Sống với hắn lâu, nó cũng biết hắn có công ty riêng, nhưng nó chưa bao giờ hỏi hắn về nó cả. Nónghĩ chỉ cần hắn và nó yêu thương nhau là đủ rồi.
“Hiền” nó đang lang thang trong siêu thị thì nghe có người gọi
“Chào Dương” hóa ra là sếp Dương
Nhìn hắn rất gày,cũng hơn nửa năm chưa gặp lại hắn rồi còn gì.
“Hiền đẹp ra nhiều đó” Dương nhìn nó
Hai người lôi nhau đi quán nước gần siêu thị
“Hiền đang làm ở đâu thế?”
“Không có đi làm từ khi nghỉ, chỉ ở nhà thôi”
“Nhà ai?”
“Nhà bạn trai” nó trả lời, rồi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương trên tay nó
“Anh ấy tốt với Hiền không?” hắn lạc giọng
“Rất tốt, tháng sau sẽ làm đám cưới” nó vui vẻ khi nhắc đến đám cưới
“Chúc mừng” hắn ngâp ngừng
“Xin lỗi” nó cảm thấy mình có lỗi với gia đình hắn
“Dương không trách Hiền, có trách là trách Dương không đủ khả năng thôi” hắn nhìn ra cửa sổ, thở dài.
“Các bác khỏe chứ?” nó chuyển chủ đề
“Vẫn bình thường” Hắn có vẻ tránh né
“Tuần sau Hiền sẽ ghé thăm nhà nếu Dương không phiền” nó quyết định
“Ừ”
Nó cùng hắn nói vài câu chuyện xã giao rồi chia tay nhau.
Buổi tối, nó nằm trong vòng tay Nguyện
“Hôm nay em gặp Dương”
“Có chuyện gì?” hắn có vẻ không vui
“Vô tình gặp thôi, nói vài câu chuyện xã giao thôi mà” nó vuốt ve ngực hắn
“Anh ghen đấy nhé” hắn cắn cắn tai nó
“Em chỉ cần một mình anh là đã muốn phục vụ không nổi rồi” nó trêu hắn
“Biết thế thì tốt” hắn mỉn cười
“Khi nào em cho anh về nhà em?”
“Sau đám cưới được không?” nó thăm dò
“Không được, ít nhất đám cưới họ cũng nên tham gia chứ.”
“Vậy trước đám cưới một tuần nha”
“Ừ, em muốn đi tuần trăng mật ở đâu?” hắn khẽ xoa má nó
“Đà lạt nhé”
“Không, mình đi Châu Âu một tháng đi. Anh ghét nhất Đà Lạt, chán phèo” hắn gợi ý
Nó biết nếu hắn mà được nghỉ một tháng thì nó sẽ khổ vì phải phục vụ người ham mê chăn gối như hắn. Tốt nhất chỉ nên một tuần thôi.
“Vậy mình đi ý nha, một tuần thôi, anh còn trẻ lên làm việc kiếm tiền nuôi gia đình chứ” nó nhắc hắn dù biết hắn không thiếu tiền
“Cũng được nhưng mà anh nói trước nhé một năm hai vợ chồng mình phải đi du lịch ít nhất hai lần nhé , bà xã”
“Ok, ông xã”
“Bà xã à?”
“Chuyện gì thế ông xã?” nó biết thừa cái giọng này là có ý gì
“Anh lại muốn nữa rồi” hắn gian ác chui vào chăn
“Nhưng đủ quy định rồi mà”
“Thằng Dũng nó sắp có con rồi, mình cũng phải phấn đấu dần thôi” hắn cười cười nói
70