watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Vào lúc tôi đang miên man suy nghĩ thì bỗng dưng cảm thấy không khí trước mặt trở nên rất chật chội, mở mắt ra nhìn, tôi thấy An Vũ Phong chồm qua cả bàn, đang ghé sát mặt vào mặt tôi.

- Anh…

Tôi vừa định mở miệng ra hỏi. Một ngón tay bỗng sờ nhẹ vào mặt tôi khiến mặt tôi đột nhiên trở nên nóng bừng.

- Bạch Tô Cơ, cô mấy tuổi rồi, sao còn để thức ăn dính lên mép thế này? – An Vũ Phong thích thú nhìn ngón tay mình, cười nói. Tôi đang định phản ứng lại, ai ngờ chỉ giây sau đó, ngón tay của hắn lại đưa lên miệng, ăn chỗ tương cà chua dính trên đó.

Tôi ngẩn người nhìn hắn tới quên cả thở.

Không biết bao lâu trôi qua tôi mới định thần lại, vội vã giả vờ như không có việc gì xảy ra, cắm đầu vào ăn. Ai ngờ cái dĩa trong tay tôi không cẩn thận làm bắn mấy giọt tương lên mặt An Vũ Phong.

Mất mặt quá đi mất! Chắc chắn hắn đã nhận ra tôi đang mất bình tĩnh! Kiểu gì cái gã này cũng cười nhạo tôi cho mà coi!

Nhưng không ngờ An Vũ Phong không hề nổi giận, chỉ khẽ cúi đầu xuống, cầm tờ giấy ăn trên bàn lên lau mặt, chính vào lúc này, sợi băng quấn trên đầu hắn không biết bị lỏng ra từ lúc nào, khi hắn cúi đầu xuống cũng chầm chậm… rơi lên bàn.

- Anh… hoàn toàn không bị thương?

Tôi sững sờ nhìn cái đầu không có bất cứ vết thương nào của hắn, kinh ngạc kêu lên, cái dĩa trong tay rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai. - Không cần phải kích động như thế! Chẳng phải bác sĩ cũng nói tôi không bị thương rồi sao? – An Vũ Phong từ tốn nhai miếng thịt bò trong miệng, – Chỉ tại cô lo cho tôi quá mà thôi.

- ********!

Tôi giận dữ đập tay vào bàn rồi đứng bật dậy:

- Rốt cuộc anh muốn cái gì?

- Ha ha, tôi đã nói là sẽ bắt cô ngoan ngoãn nghe lời mà. – Lúc này An Vũ Phong mới ngẩng đầu lên, mỉm cười đểu cáng, – Cô không đấu lại tôi đâu.

- Vậy anh… tại sao anh còn nấu ăn cho tôi… Tôi…

Trời ơi! Vừa nãy tôi còn bị hắn làm cho mê hoặc nữa chứ! Hu hu… bình tĩnh… Bây giờ nhất định phải bình tĩnh…

- Ha ha ha, Bạch Tô Cơ, cô có biết không, điệu bộ si mê của cô vừa rồi quả thật rất buồn cười! – Đôi mắt châm chọc của gã đó bỗng dưng lại nheo lại, cười lăn lộn trên ghế.

Tôi chỉ cảm thấy máu huyết toàn thân như chảy ngược lại, mắt sắp tóe lửa tới nơi.

- Anh là đồ tiểu nhân bỉ ổi, làm bao nhiêu việc như vậy để tôi mắc bẫy…

- Mắc bẫy?

Hắn ngửa người ra sau, vẫn cười hi hi:

- Nhưng tôi thấy rõ ràng vừa nãy cô đang hưởng thụ mà.

- Vì để thắng tôi… Vì thắng lợi cuối cùng mà anh bất chấp thủ đoạn như vậy sao? – Tôi bị hắn nói trúng tim đen, chỉ biết giận dữ trừng mắt nhìn hắn, hét lớn.

Bỗng dưng An Vũ Phong khựng lại, ngay sau đó nụ cười trên mặt hắn cũng biến mất. Hắn nhìn chăm chăm vào tôi, biểu cảm phức tạp khiến tôi không hiểu hắn đang nghĩ gì…

Đột nhiên, hắn cầm khăn ăn lên chậm rãi lau miệng, cuối cùng nhướng mắt lên, bình tĩnh nói:

- Đúng! Tôi là người bất chấp thủ đoạn.

- Anh… anh thật quá đáng!

Không thể ở thêm một giây nào nữa, tôi quơ vội túi xách của mình rồi lao ra cửa.

Lúc đó, không khí sau lưng bỗng dưng vang lên tiếng nói như âm hồn đeo bám của An Vũ Phong:

- Quên mất không nói với cô, từ hôm nay, phòng âm nhạc là của tôi…

Thì ra đây hoàn toàn là một âm mưu!

Mặc dù lửa giận vẫn còn bốc lên bừng bừng, nhưng không biết vì sao, tôi không còn dũng khí để quay lại căn nhà đó nữa!

- Wa! Không nhận ra là cô lại hiểu tôi như vậy, chắc bình thường quan tâm tới tôi dữ lắm! Lại còn biết tôi thích ăn dưa hấu nhất nữa! Nào lại đây, mau bổ cho tôi!

- Anh chỉ bị đụng vỡ đầu chứ chân tay có tàn tật đâu.

Cái gã này! Tưởng Bạch Tô Cơ tôi là người hầu của hắn sao?

Sao con người lại có thể mặt dày như thế nhỉ?

- Này, Bạch Tô Cơ, thực ra… Vừa rồi tôi nói như vậy đều là vì muốn tốt cho cô thôi. – An Vũ Phong bỗng cúi thấp đầu, ghé sát mặt vào mặt tôi, khiến tôi cảm thấy có một luồng khí nóng đi qua tai mình. – Tôi nghĩ chắc sir Chung không hy vọng nghe nói rằng vì chuyến viếng thăm của cô mà bệnh tình của tôi nặng thêm đâu.

- Anh…

Tôi duỗi ngón tay ra, run rẩy chỉ vào khuôn mặt cười cười đểu cáng của hắn, nhưng nghĩ lại những lời mà sir Chung nói với mình, cuối cùng tôi lại buông thõng tay xuống.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười méo mó:

- Được.

Nói xong, tôi lôi quả dưa hấu trong túi đồ vừa mua ra, quay người lại, giận dữ ném vào người An Vũ Phong như ném một quả bom.

- Thô lỗ quá! Cô định cho tôi ăn như thế này sao? – An Vũ Phong ra vẻ đau đớn, nhìn tôi rồi lại nhìn quả dưa, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Grừ grừ… Sao cái gã này không tới Hollywood nhỉ, giả làm người ngốc cũng giỏi đấy chứ!

- Vậy anh muốn thế nào? – Nụ cười trên mặt tôi tắt dần, bực bội trừng mắt nhìn An Vũ Phong, hối hận vì vừa rồi sao không ném quả dưa vào mặt hắn.

- Cái đó mà còn phải nói, đương nhiên là cô phải đích thân cắt ra cho tôi ăn rồi.

An Vũ Phong nháy mắt với tôi, trả lời vô cùng tự nhiên.

Hắn đang nói cái gì?

Trong đầu tôi xuất hiện một bức tranh theo lời An Vũ Phong nói…

Tôi sợ hãi, rụt rè nhặt từng cái hạt ra, khiến cả người mình dính đầy nước dưa hấu! Nhưng tôi vẫn phải mỉm cười dịu dàng, đưa từng miếng dưa đã cắt cẩn thận vào cái mồm đang há to của hắn. Còn “thiếu gia” An Vũ Phong thì đang vui vẻ hưởng thụ và thi thoảng lại gật đầu…

Chết tiệt!

- Anh đừng có nằm mơ.

Tôi phẫn nộ bật ra năm chữ, không hề do dự, đứng bật lên, quay người bỏ đi. Nhưng tiếng nói của An Vũ Phong hình như có một sợi dây vô hình lại níu chặt bước chân tôi lại.

- Thật là đáng tiếc, mua nhiều đồ như vậy, không những rất nặng mà chắc là cũng tốn tiền, đáng tiếc quá… Cuối cùng vẫn không thể nào báo cáo với thầy giáo được…

Nghĩ tới đây, tôi cố khống chế tâm trạng của bản thân, chầm chậm quay người lại, nhìn An Vũ Phong, cố hết sức mình để “nặn” ra một nụ cười rạng rỡ nhất có thể.

- Muốn ăn cái gì thì cứ nói ra đi. Chắc chắn tôi sẽ chăm sóc anh “thật tốt”.

- Được thôi. Bạn Bạch Tô Cơ, thấy bạn nhanh chóng khôi phục “nguyên khí” như vậy, tôi rất vui.

An Vũ Phong vẫn vô cùng bình tĩnh trước sự thay đổi của tôi. Hắn ôm quả dưa, vỗ nhẹ một cái rồi đặt lên bàn, hai tay gối đầu nằm dài ra trên ghế, lười biếng nhắm mắt lại, nói nhẹ nhàng:

- Trước tiên, cắt dưa hấu ra cho tôi, nhớ đừng quên bỏ hạt đi nhé.



- Tôi cắt chết anh! Tôi cắt chết anh… – Tôi nắm chặt con dao trên tay, vừa ra sức bổ dưa, vừa thầm nói trong lòng.

- Cẩn thận có bị thương đó! – Lúc này An Vũ Phong lại cười hi hi bước tới, ngồi trước mặt tôi, – Đây là dụng cụ chuyên dùng để lấy hạt ra…

- Ha ha ha… Có cần cắt dưa thành từng miếng nhỏ không? – Hừ, nếu anh mà dám nói cần, thì tôi cắt anh thành 8 khúc.

- Không cần đâu!

An Vũ Phong sảng khoái lắc đầu:

- Nhưng… Thấy cô nhiệt tình như vậy, thôi thì làm cho tôi một suất mỳ Ý vậy.

Mỳ… mỳ Ý?

Trong căn bếp sạch sẽ, gọn gàng, tôi chạy khắp nơi như một con ruồi mất đầu.

Hu hu hu! Bạch Tô Cơ ơi Bạch Tô Cơ, sao mày ngu như thế?

Rõ ràng đã nói chỉ ở lại 10 phút, bây giờ đã qua hơn nửa tiếng đồng hồ rồi! Hơn nữa, mày lại còn ngốc nghếch đồng ý với An Vũ Phong, nấu ăn cho hắn!

Lẽ nào mày quên rồi sao? Ba năm trước, trong cuộc thi nấu ăn ở trường Trung học Minh Đức, một mình mày làm hỏng mất 2 cái lò vi sóng sao?

Bỗng dưng trước mắt tôi hiện lên hình ảnh một người đi săn và một con thỏ trắng, người đi săn đó có khuôn mặt của An Vũ Phong, hắn cười một tràng dài rồi “phịch”, tôi ngoan ngoãn rơi vào bẫy của hắn.

Mỳ Ý?

Tôi có thể làm mỳ Ý sao? Đúng là chuyện cổ tích!

Tôi vừa tự mắng mình, vừa cố gắng lục lọi trong ký ức mình cảnh tượng khi được ăn mỳ Ý lần gần đây nhất.

Bước đầu tiên… Có lẽ là nấu sợi mỳ?

Việc này chắc không làm khó được tôi! Tôi nhanh chóng bắc một nồi nước lớn, để lửa ở mức to nhất, sau đó hồi hộp đứng chờ.

Sau đó… Mỳ đâu? Mỳ để ở đâu? Nghĩ tới đây, tôi vội vã mở tủ lạnh. Wa, từng gói đồ được gói cẩn thận và đặt ngăn nắp trong tủ lạnh, từ đồ ăn tới đồ uống đều đầy đủ.

Cuộc sống của gã này sướng như tiên vậy…

Mắt tôi chạm vào gói mỳ Ý và tương mỳ trong tủ lạnh. Vạn tuế! Đằng sau gói mỳ còn có một bức hình đơn giản, hướng dẫn rõ ràng các bước nấu mỳ cơ bản nhất!

Ha ha ha, quả nhiên là ông trời vẫn còn thương tôi!

Tôi cẩn thận nghiên cứu bức hình, vội tìm một cái nồi đáy phẳng, xé gói tương cà chua ra, bắt đầu nấu. Chờ lát nữa chỉ cần tương cà chua nóng lên, trộn đều rồi rưới lên trên sợi mỳ là được! Việc này đối với một cô gái xinh đẹp tài sắc vẹn toàn như tôi chỉ nhỏ như con muỗi!

Rất nhanh sau đó, cả căn bếp đã ngập trong mùi thơm của nước sốt thịt! Tôi không nhịn được hít sâu một hơi, đang định vỗ tay hoan hô cho thành tích vĩ đại của mình thi nghe thấy một tiếng động kỳ lạ vọng vào tai.

A! Chết rồi, không xong rồi!

Chỉ mải mê với nồi nước sốt thịt, tôi quên mất cái nồi nước vẫn đang sôi!

Chỉ nhìn thấy nước trong nồi đang sôi sùng sục! Vô số bong bóng nước nổi lên rồi vỡ tan ra, trôi sang hai bên, phát ra những tiếng ùng ục mà tôi nghe thấy vừa nãy! Tôi luống cuống, vội vã bỏ những sợi mỳ Ý khô vào nồi!

Nhưng trong phút chốc, một đống bọt trắng trào ra, chảy tràn trên mặt bếp.

Vào lúc tôi đang định lấy khăn ra xử lý đám bọt trên bếp thì bên cạnh lại vang lên tiếng rít chói tai. Ngay sau đó là một mùi hương khó chịu bay vào mũi.

Tôi hoảng loạn nhìn sang, chỉ thấy lớp tương cà chua màu đỏ ở cái nồi bên cạnh đang chuyển màu…



- Một suất cơm rang thịt gà nấm hương, cảm ơn!

Trưa hôm sau, tôi uể oải ngồi xuống bàn ăn trong phòng ăn của Đại học Tinh Hoa, lười biếng ăn hết phần cơm, ngay cả mùi vị của nó cũng không cảm nhận được.

Các hội viên chủ động rời câu lạc bộ… Điều này đối với chủ tịch câu lạc bộ là tôi mà nói, quả thật là một sự thực không thể nào chấp nhận được.

Bạch Tô Cơ, sức hút của mày đi đâu mất rồi!

Tại sao từ ngày tới Tinh Hoa, mọi thứ đều thay đổi?

Bây giờ, khoảng cách tới 50 đôi couple cũng giống như con chim nhỏ vừa cất canh bay ngoài cửa sổ, chớp mắt đã không còn bóng dáng!

A a a! Nghĩ nhiều tới đau cả đầu! Huống hồ hôm nay ý chí của các hội viên câu lạc bộ đã xuống rất thấp, muốn tìm thành viên mới cũng không được…

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa… Tất cả đều không đứng về phía tôi.

Haiz… Rốt cuộc là tôi đã sai ở điểm nào?

Tôi buồn rầu nghĩ ngợi, đút một miếng nấm hương vào mồm, nhưng vừa mới nhai một miếng đã thấy miệng mình cay xè.

Phì… phì…

Đây đâu phải là nấm hương, đây rõ ràng là gừng mà! Tôi ghét nhất là gừng! Cái cảm giác cay cay đó khiến tối nhớ lại mỗi lần bị bệnh hồi nhỏ, hiệu trưởng Bạch Ngưng luôn bắt tôi phải uống một cốc trà gừng, đến nỗi bây giờ cứ nhìn thấy gừng là tôi thấy dị ứng.

Tôi tức giận nhìn miếng gừng mà mình vừa nhè ra, trong đầu bỗng dưng hiện lên một nụ cười xấu xa – đôi mắt khép hờ với tia nhìn đáng ghét, đôi môi hạ lưu khẽ nhếch lên, lại cả cái nhướng mày không đàng hoàng… A! Cuối cùng tôi cũng biết vấn đề ở đâu mà ra rồi!

An Vũ Phong, đúng, chính là anh!

Đang không thì lập ra Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim để đối đầu với tôi, lại còn lập bẫy để tôi rơi vào, chỉ có như thế mới khiến tôi “hết đất dụng võ”! Đồ bỉ ổi, nếu không thì chắc chắn câu lạc bộ của tôi đã trở thành câu lạc bộ thành công nhất trường.

Được! Lần PK này nếu anh không tự động đóng cửa thì tôi sẽ rút lui khỏi “giang hồ”.

- Bạch Tô Cơ! – Đúng vào lúc tôi đang thầm nguyền rủa An Vũ Phong thì một giọng nói dễ chịu và nhẹ nhàng vang lên bên tai.

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Kỷ Minh đang bê đĩa thức ăn, mỉm cười đứng cạnh tôi.

- Chỗ này không ai ngồi chứ? Mình ngồi được không?

- Xin mời, xin mời!

Tôi nở nụ cười tươi rói, dọn đĩa của mình sang một bên.

Không biết vì sao, mỗi lần nhìn thấy Kỷ Minh tôi đều thấy rất vui vẻ.

Từ lần tình cờ gặp anh trên máy bay cho tới nay, cho dù tôi làm cái gì, anh đều đứng về phía tôi, giúp đỡ tôi vô điều kiện!

Tô Hựu Tuệ thường nói, đàn ông là một đám khỉ hôi thối kiêu ngạo và tự đại, có điều trên người Kỷ Minh lại không có một khuyết điểm nào của con khỉ hôi thối như Hựu Tuệ nói. Trong lòng tôi, có lúc anh giống như một thiên thần mà Thượng đế ban cho tôi!

- Vừa nãy thấy bạn ngồi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đang nghĩ gì thế?

Kỷ Minh ngồi xuống, vừa chậm rãi húp một ngụm canh, vừa nhẹ nhàng hỏi tôi.

- Thì vẫn là chuyện của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch thôi. Mình đang nghĩ, rốt cuộc thì đến bao giờ mình mới tập hợp được 50 đôi couple?

Tôi chẳng còn lòng dạ nào nghĩ tới việc ăn uống, tay trái chống cằm, tay phải cầm đũa gẩy gẩy mấy hạt cơm trong đĩa, giọng nói nghe như vọng về từ nơi nào đó rất xa.

- Xem ra bây giờ việc này còn khó hơn lên trời, hơn nữa, mình nhất định sẽ phải xong làm việc này trước An Vũ Phong!

- Ha ha ha, thì ra là như vậy. – Kỷ Minh khẽ khàng đặt bát canh xuống, quay đầu sang, đôi mắt màu xám nhạt dịu dàng nhìn tôi, – Là vì bạn đã hạ chiến thư với An Vũ Phong phải không?

- Hừ! Mình đã ghét hắn từ lâu rồi! Cái gã này đúng là bị bệnh thần kinh! Từ lúc ở trên máy bay tự nhiên cướp vòng tay của mình cho tới bây giờ, hắn cứ đối đầu với mình. Mình có lòng tốt tới thăm hắn… Hừ! Tóm lại mình ghét nhất là loại đàn ông luôn tưởng rằng con gái sắp thiên hạ đều sẵn sàng tới quỳ trước chân hắn…

Tôi giận dữ tuôn một hơi dài, vứt đũa xuống, đang định giơ tay ra làm động tác “chém” thì bỗng nhớ ra Kỷ Minh ngồi đằng trước, vội vàng đưa tay lên vuốt tóc.

- Ha ha… Bạch Tô Cơ, bạn thú vị thật, thật khó có thể gặp được cô gái nào thẳng thắn như bạn!

Nụ cười dịu dàng của Kỷ Minh cắt đứt cơn cáu giận của tôi. Nụ cười của anh giống như một cánh cửa sổ bằng kính được lau chùi sạch sẽ, nhẹ nhàng phát ra tia sáng ấm áp. Không biết vì sao, nhìn thấy nụ cười của anh, bao nhiêu phiền muộn trong tôi đều tan biến hết.

- Kỷ Minh… Bạn biết không… – Tôi im lặng một lát, cuối cùng ngượng ngùng nói. – Hôm qua, bốn bạn gái đó rút lui khỏi câu lạc bộ rồi…

Mặc dù biết việc này rất mất mặt nhưng thực sự bây giờ tôi rất muốn lắng nghe ý kiến của Kỷ Minh. Có lẽ từ giây phút quen biết anh, tôi đã coi anh như là bạn, đối với bạn bè, tôi luôn rất chân thành.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 35