tốt nhất nên chọn bạn đời chung thủy, tính cách bộc
trực chất phác…” Ặc ặc. Tôi phải ngăn bà ấy lại trước khi bà làm Thục
của tôi suy nghĩ lung tung – “Còn quẻ của cháu thế
nào ạ?” Tình duyên lận đận? Chẳng lẽ là thế thật ư? Ai là bạn
đời chung thủy, là tính cách bộc trực? Hình như ko
phải Bằng… Ôi, mà tôi đang nghĩ gì thế này. Chỉ là bói
toán cho vui thôi mà! “Cậu thì tốt số lắm, rất đào hoa. Kết duyên cùng 1 tiểu
thư quý phái, con nhà khá giả, giàu sang cả đời…” “Đúng quá!” – Bằng kêu lên thích chí, khóac vai tôi –
“Cô ấy đích thị là tiểu thư đấy!” “Tôi ko phải tiểu thư.” – Gịong tôi lạnh lẽo. Tôi chán
chường đứng dậy bỏ đi trong sự ngỡ ngàng của
Bằng. Có lẽ tôi thất vọng vì kết quả của quẻ bói – mặc
dù mới trước đó tôi vẫn đinh ninh rằng nó hoàn toàn
chỉ là xem cho vui. Biết thế tôi đã ko bảo Thục dẫn đi xem bói. Cô ấy có
vẻ buồn khi nghe bà thầy phán, ngay cả khi tôi cố
chọc cho nàng cười, Thục vẫn ỉu xìu. “Thục ko phải tiểu thư à?” – Tôi chạy lên kéo tay
Thục – “Với tớ thì Thục hơi bị tiểu thư đấy.” “Tiểu thư chỗ nào?” – Giọng Thục hơi gắt – “Anh biết
gì về tôi chứ?!!” “Sao lại cáu lên thế? Tớ đùa mà.” Cô ấy im lặng. Tôi muốn nói thực lòng tôi ko quan
tâm cô ấy là tiểu thư, hay đài các công chúa, hay chỉ là
1 cô gái bình thường. Tôi chỉ yêu cô gái có mái tóc dài
gợn sóng, đôi mắt trong trẻo thuần khiết như pha lê
và có cá tính cực kỳ kiêu hãnh – 1 vỏ bọc mạnh mẽ
cho tâm hồn yếu đuối bên trong. Cô gái làm tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế mà tôi cũng im lặng. 58.Ngày … tháng … năm…- Mồng 4 Tết. Tôi nghĩ mình ko có khiếu làm Hướng dẫn viên, hoặc
là Sài Gòn cũng chẳng có gì hay ho để mà giới thiệu.
Suốt cả ngày đi vòng vòng khu Quận 1, chỉ toàn ăn
uống, cuối cùng tôi đón xe búyt để cả hai quay về,
nhà tôi và khách sạn chỗ Bằng ở, khi trời còn chưa
tắt nắng. “Sài Gòn chán nhỉ?” – Bằng nhận xét. Tôi nổi điên khi
có kẻ giở giọng phê bình cái nơi mà tôi đã sinh ra và
lớn lên, mặc dù tôi cũng thấy nó…chán hơn Hà Nội
thật. – “Chán thì về đi!” “Này..” – Anh ta kéo cổ tay tôi nắm chặt – “Người đâu
mà dễ giận quá…Tớ xin lỗi.” Cô ấy giật tay ra và cứ đi nhanh thẳng hướng về
chung cư, lập tức tôi phải hộc tốc đuổi theo. Đến khi
vừa chạm được vào vai Thục, thì nàng đã quay phắt
lại mắng tôi liên hồi. “Anh nghĩ sao nếu tôi bảo Hà Nội chán? Hà Nội khô
rét, lạnh lẽo, chẳng có tình người?? Đàn ông Hà Nội ai
cũng mồm mép mà chẳng có chút thật lòng nào??!!” Giọng cô ấy cố gào to nhưng nó cứ nghèn nghẹn,
uất ức làm sao. Tôi câm thinh chịu trận. Hình như
Thục có 1 ác cảm nào đó đối với Hà Nội thì phải? Cô
ấy còn ko gọi tôi là Bằng, xưng Thục – rất dễ thương
- như mấy hôm trước nữa. “Thục…nghĩ tớ thế à?” Tôi chỉ lắc đầu – “Ko biết nữa…” Bằng chìa cho tôi cái dù ban nãy, đã được xếp gọn
lại – “Nếu Thục ghét Hà Nội, và đàn ông Hà Nội đến
vậy thì cứ đánh tớ cho bõ giận. Đánh xong thì đừng
ghét nữa, nhé?” Chỉ như vậy thôi mà cơn thịnh nộ của tôi được xoa
dịu hẳn đi, chỉ còn chút tưng tức trong lòng. Tôi vừa
cầm cây dù giơ cao lên, thì Bằng đã liền giơ tay đỡ -
“Ơ, Thục đánh thật à??” – rồi mếu máo – “Cái này quất
đau lắm, để tớ tìm cái khác đã…” Tôi cố nhịn cười và dùng hết sức rút cây dù ra, Bằng
bỏ chạy còn tôi thì đuổi theo… Như 2 đứa con nít. Tôi ko biết rằng trò trẻ con ấy đã lọt vào tầm mắt của
ba tôi – khi ông vừa đến sân trước chung cư. Mãi cho
tới lúc Bằng đã về khách sạn, tôi vào thang máy, sự
xuất hiện của ông làm tôi thực sự bất ngờ. Vừa mới ngả lưng xuống giường nghỉ 1 lúc, tôi
nhận được cụôc gọi của Vũ. Hắn bảo tôi phải về sớm
vì cả bọn chẳng làm ăn được gì khi thiếu 1 tay. Tôi
ậm ừ cho qua, nửa muốn về, nửa cũng muốn nán lại
vì tôi và Thục ko có nhiều thời gian bên nhau cho
lắm, mặc dù tôi ko thích thú gì với cái nắng chói chang của Sài Gòn. Cuối cùng tôi bảo Vũ rằng nếu ko có gì thay đổi, tôi
sẽ về chiều mai. Dù sao tôi ko nên làm ảnh hưởng cả
nhóm. Nhưng suy cho cùng, phải có 1 giải pháp nào
đó, tôi ko thể ko có Thục. Tôi cũng ko thể cứ bay đi
bay về mãi và Thục thì lại càng ko… 59.Ngày … tháng … năm…. Mồng 4 Tết “Ai vậy? Cái thằng mà Tấn nói đó hả?” – Ba tôi gặng
hỏi ngay khi tôi vừa đẩy cửa vào nhà. Dù đã cố gắng
chuẩn bị nhiều phương án đối phó, tôi vẫn tỏ ra lúng
túng – “Người đó…ảnh..à..Bằng..” “NÓI ĐÀNG HÒANG XEM NÀO!” – Ba tôi quát lớn, vẻ
căng thẳng. Tôi cúi mặt như 1 kẻ tội phạm bị quan
tòa chất vấn. Tôi cảm thấy mình quá chơi vơi, thiếu 1
niềm tin để đối mặt với những điều mà tôi chắc chắn
nó sẽ xảy ra. Tôi hiểu rõ tình cảm lúc này của mình,
nhưng tôi lại thiếu can đảm để khẳng định nó, ít nhất là trước những người khác. “Con thích…anh ta.” Tôi tranh thủ ra ngoài mua chút đồ làm quà cho mẹ,
em gái, và cho An nữa. Ko biết ở đây có thứ gì đặc
biệt ko? Để xem nào… nghe nói trong Nam có món
bánh tét ngon lắm, cũng như bánh chưng ở ngoài
Bắc. Thực ra tôi cũng từng ăn qua nhưng ngòai kia
thì chắc ko bằng chính gốc dân Nam họ làm. “Chị cho hỏi…ở đâu bán bánh tét ngon nhất vậy?” –
Tôi mở lời với cô tiếp viên khách sạn. Cô ấy che
miệng cười lí rí, xong mới trả lời tôi – “Bánh tét thì
anh phải mua trước tết chứ bây giờ hết Tết anh mua
làm gì?” “Thế à?” – Tôi gãi đầu – “Vậy có thứ gì để mua làm
quà ko?” Ba tôi chỉ ngồi thừ ra, thở dài, cho thấy rằng ông thất
vọng vì câu trả lời đó của tôi. Nghĩ 1 lúc, ông mới bắt
đầu hỏi han – “Nó là người thế nào, nói ba nghe.” Trong đầu tôi có rất nhiều sự giải trình sắp xếp - hỗn
độn ko rõ ràng, nhưng thông tin đầu tiên tôi nói ra
lại là điều khiến ba tôi phát điên lên – “Ảnh là người
Bắc.” Đôi mắt rụt rè của tôi chỉ còn biết cúi xuống khi
thấy 1 tia lửa tóe lên trong mắt người cha đã chịu
nhiều cú sốc do tôi gây ra, ông thậm chí ko thể nói được lời nào. Tôi đoán từ cảm giác thất vọng, ông đã
chuyển sang giận dữ. Chị tiếp tân bảo tôi Sài Gòn ko có cái gì là đặc sản, chỉ
tòan mấy thứ đồ mỹ nghệ bán ở khu Quận 1 hoặc là
những bộ quần áo tơ tằm trong các chợ. Chị khuyên
tôi nếu muốn mua quà cho người thân thì cứ việc
chọn đại thứ gì có ghi Made in Ho Chi Minh là xong. Tôi đã bảo Sài Gòn chán mà, Thục lại giận vô lý. Đi
vòng vòng suốt 2 tiếng đồng hồ, tôi chẳng tìm được
thứ gì ra hồn cả. Có lẽ phải nhờ Thục tư vấn thôi,
trong này tôi có quen biết ai ngòai cô ấy đâu. Tinnn…tinnn…tinnn… Chuông đổ nhưng cô ấy ko bắt máy. Chỉ hơn 7giờ
thôi, ko lẽ Thục ngủ sớm thế? “Con bao nhiêu tuổi rồi, Thục?” – Sau 1 lúc lâu cố
uống hết ly nước cam trên bàn để lấy bình tĩnh, ba
tôi mới bật được 1 câu hỏi, mà nó dường như ko
giống 1 câu hỏi. “Con…nghĩ lần này ko giống lần trước” 60.Ngày … tháng … năm…. Mồng 4 Tết Tôi nói bằng giọng hơi sợ sệt nhưng có phần tự tin,
ko biết điều gì làm tôi tự tin như vậy. Thực tế tôi và
Bằng cũng chưa đi đến đâu để tôi có thể tỏ ra cứ
như chúng tôi đã là của nhau rồi vậy, ba đừng hòng
ngăn cản. “Tao hỏi mày bao nhiêu tuổi? Hai mươi ba? Năm nay
là hai bốn. Mà ngu thế? Khờ thế? Lại bị 1 thằng Bắc kỳ
như thế dụ mất hồn rồi!” Ít khi ba gọi “mày-tao” với tôi lắm, chỉ khi nào ông
quá nóng mới nói với kiểu ấy. Tôi biết tôi đã làm ông
tức tối và lo lắng vô cùng. Vì ko gọi được Thục nên tôi mua bừa cho An 1 vòng
đeo tay “kiểu Hàn Quốc” theo lời của cô bán hàng, 1
cái móc điện thoại Kitty cho cái Hương em tôi, và cuối
cùng mua cho mẹ đôi giày có hiệu Pasteur SG. Tôi tiếp tục gọi cho Thục khi về đến khách sạn
nhưng cô ấy vẫn ko nghe máy. Mặc dù có hơi lo lắng
nhưng tôi cũng ko muốn sang tìm vì có thể cô ấy lại
ko thích, như tối qua đấy thôi. Tôi trấn an mình rằng
chắc Thục đã ngủ sớm vì đi mệt cả ngày… Tôi đành ngồi chờ cô ấy gọi lại Cuối cùng, ko bình luận thêm gì, ba kêu tôi theo ông
về biệt thự gia đình, ở đó 1 đêm để sáng mai theo xe
đi Vũng Tàu luôn. Tôi có nói ko muốn đi vì ngày kia
phải đi làm, nhưng vẻ mặt cau có của ba làm tôi
khớp, phải chấp nhận nghe lời. Tôi chỉ kịp gom 2 bộ
đồ theo và luôn tay vớ cái điện thoại trên bàn. 2 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn. Của Bằng tất cả. Tôi ko dám gọi lại, ba tôi đang ngồi sát cạnh. Tôi ước
gì ngày trước mình chưa từng quen Duy, bị Duy
phản bội và ước gì Duy ko phải người Hà Nội. Trong
thâm tâm tôi lại ko hề ước phải chi Bằng ko là người
Bắc… 9h20 tối, vẫn ko thấy Thục gọi lại, cô ấy thờ ơ thế
sao? Chịu ko được, tôi tìm sang nhà cô ấy, và thấy
cửa khóa. Thục ko có nhà, cô ấy đi đâu? Tôi lại gọi cho Thục. Chuông đổ 2 tiếng thì cuộc gọi
có tín hiệu bị từ chối. Chuyện quái gì thế này? Cô ấy
ko muốn nghe? Hay, cô ấy có chuyện gì? Bị cướp? Càng nghĩ tôi càng thấy ko yên. Tôi chuyển sang
nhắn tin, 1 việc có hơi ngớ ngẩn nhưng còn hơn là
ko làm gì cả. Tôi ko nhận cuộc gọi, ko có can đảm nói chuyện với
Bằng – trong khi ba tôi sẽ nghe hết vì ông ngồi ngay
kế bên. Ba tôi ko tỏ ra quan tâm đến cuộc gọi vừa rồi,
ông bảo tài xế taxi chạy rẽ vào bên phải để vào nhà.
Vừa lúc có tin nhắn, tôi len lén mở ra đọc. “Nếu người đọc tin nhắn này ko phải Thục: Mày làm
gì cô ấy thì tao sẽ ko tha đâu.” Trời ơi, tôi phì cười đến ra tiếng, nhưng kịp bụm
miệng lại khi ba tôi quay sang chau mày nhìn. Bằng
ngốc, anh ta tưởng tôi bị ai bắt cóc thì phải, nhiễm
phim hành động lậm quá rồi. Tôi muốn trả lời để trấn
an Bằng nhưng tạm thời phải đợi khuya đã. 61.Ngày … tháng … năm…. Mồng 5 Tết 12h30, Thục mới hồi âm tin cho tôi. Cô ấy bảo phải về
nhà ba mẹ ở ngoại thành ngủ 1 đêm, nhưng ko nói
tại sao cô ấy ko nghe máy khi tôi gọi. Dù có hơi bực
mình nhưng tôi cũng ko hỏi thêm gì, tôi ném cái điện
thoại sang 1 bên và ngủ luôn tới sáng, mặc kệ cô ấy.
Tôi đã lo cho nàng như vậy mà nàng thì cứ vô tình quá đỗi. Tôi mù quáng mới đi yêu Thục. Cô ấy tệ chứ có tốt gì.
Mai về cho rồi, chán Sài Gòn, chán Thục, chán tất tần
tật. Tôi hiểu tại sao ba muốn tôi đi cùng, vì có anh Trung.
Ba tìm mọi cách để ghép tôi với anh, như 1 phương
pháp để lôi tôi ra “vũng sình Bắc kỳ” mà ông rất ghét.
Gia đình tôi có 6 người, thêm bạn gái Tấn (có vẻ nó
đã được duyệt, thật ganh tỵ!) và anh Trung vừa đủ 7
chỗ. Điều đáng nói là nh Trung cũng vừa khớp ở vai trò là thành viên còn lại trong tương lai của gia đình
tôi. Chuyến đi chơi biển diễn ra trong ko khí vui vẻ của
gia đình, ai cũng cười nói rộn rã, trừ tôi. Vẻ mặt của
tôi nặng nề đến nỗi, ông anh rể bảo “cứ như nó vừa
bị đuổi việc vậy”. Tôi bực vì bị ép uổng, bị quản chế về tình cảm trong
khi tôi có quyền tự do chọn người tôi thích, Thời đại
dân chủ bình quyền, cha mẹ ko được xen vào
chuyện yêu đương của con cái! Tôi càng bực vì sau
tin nhắn trả lời của tôi, Bằng im hơi lặng tiếng luôn
cho tới giờ. Buổi sáng đi uống café ở ngoài khách sạn, có mấy
người nhận ra tôi ở trong ban nhạc Roam Band, và
họ mời tôi vào bar ở gần đó chơi. Giận chuyện Thục
hôm qua, tôi cũng đồng ý, ko cần tìm Thục nữa. Cho
cô ấy bỏ thói tiểu thư đài các đi, đừng tưởng tôi yêu
cô ấy thì muốn kiêu thế nào thì kiêu. Mà cũng vì tôi nhớ bộ trống quá. Vài hôm ko chơi
được lại đâm ra nghiện. Hôm nay lại được cầm dùi
gõ, tôi quên hết mọi thứ phiền não chán chường từ
chiều qua. Chơi xong, họ rủ tôi ở lại uống bia và ăn
lẩu luôn… Đang lúc là ngà, có 1 người trong nhóm tự nhiên hỏi
– “Sao vào 1 mình thế? Thăm bà con hay có người
yêu trong này?” “Con định khi nào lấy vợ vậy, Trung?” – Ko phải ba
mà là mẹ tôi khơi khơi hỏi 1 câu như vậy làm tôi sốt
vó. Chị hai nhìn tôi mà tủm tỉm cừơi đến thấy ghét!
Anh Trung lúng ta lúng túng, ra chiều xấu hổ lắm,
giọng cứ ấp úng – “Dạ…con..chừng nào có người
chịu lấy…” Tôi giả lơ đi gọt trái dưa, coi như chuyện này ko có
liên quan gì đến mình. Cầu trời cho nó qua nhanh đi,
qua nhanh đi… Bằng đang làm gì? Anh ta ở khách sạn ngủ chắc??
Thế mà bảo vào đây ăn Tết với tôi! Tôi bỗng muốn
Bằng có mặt bên tôi lúc này làm sao. “Con phải hỏi mới biết có người chịu lấy ko chứ?” –
Mẹ tôi cười hiền lành, ý bà hình như đang mở rộng
cửa đón con rể tốt vậy. Anh Trung ngập ngừng 1
hồi, lại thốt lên cái câu làm tôi đẩy luôn con dao
xuống tay mình – “Con hỏi Thục được ko?” 62.Ngày … tháng … năm….-Mồng 5 Tết 2h30 PM Câu hỏi làm tôi hơi giật mình, nhớ tới Thục. Tôi
ngước lên đồng hồ - 2 giờ 30 chiều. Chuyến bay của
tôi lúc 7g30 tối. Tôi ko thể đi mà ko cho cô ấy biết và
ko gặp cô ấy trước khi bay. Tôi vội lôi máy điện thoại
ra gọi Thục. “Số máy quý khách vừa gọi, hiện ko liên lạc được…” Oh gosh… Thục ơi là Thục. Thục muốn chơi trò gì với
tớ vậy! Tôi ném mạnh lon bia trên tay xuống đất kêu
Bang 1 tiếng to. Những người kia trơ mắt nhìn ko
hiểu chuyện gì. 2h45 PM Máu trên tay tôi tuôn ra khá nhiều nhưng tôi ko thấy
đau, chỉ lo ba tôi bảo “Được quá chứ” thì khổ, nên
vội lên tiếng ngay. – “Ko được.” Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tôi, trong số đó tôi
ngại nhìn anh Trung nhất. Nhưng lẽ ra anh ko nên
vội vã như thế, anh chắc là tôi thích anh sao… Ba tôi
nghiêm mặt, còn mẹ tôi hơi ngỡ ngàng. Người duy
nhất tỏ ra ko căng thẳng là anh rể, ổng cười khà khà
- “Trời, làm gì mà phản đối tức thì vậy.” Sau khi ổng dứt lời, tất cả đều ồ lên cười, nhưng anh
Trung thì ko. Anh nhìn thấy tay tôi chảy máu, liền
đứng dậy bước tới hỏi dồn – “Em cắt trúng tay à, đau lắm ko??”, rồi quay lại hỏi
chị tôi – “Thủy có mang băng cá nhân theo chứ?” 3h15 PM Tôi uống hơi nhiều, đến hơn 3 giờ thì ngất ngưởng
về khách sạn, nhưng ko vào trong. Tôi đi thẳng sang
nhà Thục. Cửa vẫn khóa. Tại sao cô ấy lại như vậy?
Tại sao… Tôi bấm tin nhắn trong cơn say… xong thì…ngồi
phịch xuống trước cửa nhà Thục…lim dim…rồi…ngủ
luôn… Chắc người ta tưởng có thằng thất tình bị điên… Where’re you…where’s my love… Chị Hai phải đi cùng tôi vào trong khu khách sạn để
tìm mua băng y tế. Chiếc điện thoại của tôi nãy giờ bị
mất sóng do ở ngoài bãi tắm bỗng run trong túi
quần, kêu tít tít. Tôi vội rụt tay đang được chị băng
bó lại cho vào túi móc điện thoại ra đọc. “Where are you? Tối nay tớ về HN rồi, đừng trốn nữa.
I want to see you..I miss you..” Tôi ngước lên ngó chị tôi, rồi ngó đồng hồ đeo tay.
3h20. Tối nay? Chuyến bay mấy giờ?? Tôi gọi lên hãng hàng ko, check lịch. Họ nói chuyến
sớm nhất buổi tối là 7 giờ 30. Tôi còn hơn 3 tiếng
nữa, tôi phải đi ngay bây giờ! “Chị, em phải về Sài Gòn ngay, việc…công ty! Gấp
lắm!” 63.Ngày … tháng … năm….-Mồng 5 Tết 6h30PM Suốt thời gian ngồi trên xe tốc hành, tôi gọi liên tục
nhưng Bằng ko bắt máy, tôi bắt đầu hiểu đựơc cảm
giác của anh hôm qua khi ko liên lạc với tôi được.
Đến khi về tới, tôi chạy liền sang bên khách sạn. Họ
141