- Đây là người phụ nữ của anh.
Song Linh nghe thế đã khó chịu, cô nhíu hàng lông mày được kẻ vẻ tỷ mỉ nói:
- Là sao?
Sao là sao ai biết là sao…. Chính San Phong còn không biết nói gì nữa cơ…nói úp mở thế tý Hàn thiếu đến còn có nước mà lui chứ.
San Phong cười cười:
- À thì là….
- Anh…
Một tiếng gọi thân mật từ đằng sau vẳng lên, San Phong quay đầu lại đã nhận ngay được một nụ cười đáng mên từ phía một cô gái đang đi tới.
San Phong nhận ra cô gái, cậu cười hiền. Đây là lần đầu Tử Di phát hiện trên môi San Phong có một nụ cười đẹp và thật đến vậy.
Cô gái bước đến nói với Song Linh:
- Chị không biết đây là bạn gái của anh Phong sao?
Lại một ngạc nhiên nữa với Tử Di. Đây là cô gái đầu gọi tên San Phong thân mật như vậy ngoài cô.
Song Linh vốn không ưa đứa em họ này rồi, nay cô xuất hiện làm cô khó chịu, Song Linh nhíu mày nhưng môi vẫn cười:
- Ồ vậy à. Thất lễ với cô đây quá.
Tử Di cười nhẹ:
- Không có gì ạ.
- Vậy mọi người cứ nói chuyện đi, em ra đây một lát.
- Ừm – San Phong gật đầu cười.
Gia Linh nhìn Tử Di cười:
- Chào chị. Em là Gia Linh.
- Dạ.
San Phong nói vào:
- Đây là Tử Di theo em nói đấy - Cậu cười nháy nháy mắt với Gia Linh.
- vậy chị Di bao nhiêu tuổi.
- Chị 22 - Tử Di đáp.
- Vậy em hơn chị 2 tuổi đấy
Gia Linh phát biểu một câu làm cả hai người kia nhìn nhau cười... Tử Di thấy cô gái nady rất dễ gần nên có cảm tình ngay...Gia Linh rất thích San Phong cười, cậu luôn là người cô nhìn theo. Đương nhiên điều ấy chỉ có mình cô biết. Không ai khác. Khi nghe San Phong giới thiệu về Tử Di, cô thấy nhói tim nhưng vẫn cố làm ra vẻ như không có gì, không sao hết San Phong vui là được rồi, có vẻ Tử Di rất được San Phong sủng.
- Huỳnh tổng...cô Di và...ôi ai nữa thế này.. - Giọng õng ẹo này vang lên từ xa khiến cả 3 phải hướng ánh mắt về nơi ấy...
Chương : 11
Tử Di nhìn xang người bên cạnh là Tuyết Y, Tuyết Y cũng nhìn lại cô từ trên xuống dưới với ánh mắt khó chịu.
Tử Di quay đi nhìn chỗ khác không dám nhìn thẳng vào cậu. Nhã Kỳ kéo tay Tuyết Y đi tới, miệng cười nói:
- Gia Linh về từ bao giờ thế?
- Tớ mới về sáng nay thôi.
- Vậy mà không phone mình ra đón.
- Ừm…không cần đâu mà.
Nhã Kỳ đổi hướng xang Tử Di, cô nhìn Tử Di với điệu bộ khinh khỉnh :
- Ôi cô Di hôm nay cũng thoát ra khỏi bộ đầm trắng ngây thơ rồi à.
San Phong thấy cách nói chuyện của Nhã Kỳ ngày càng đay nghiến. San Phong nhíu mày:
- Nhã thư ý muốn nói gì vậy?
Thấy San Phong có vẻ bênh Tử Di, Nhã Kỳ lại càng khó chịu hơn với cô:
- Huỳnh tổng có vẻ không thích em nói chuyện với cô Di nhỉ.
Đến lúc này nghe giọng của Nhã Kỳ khiến San Phong không thể hạ giọng được nữa. Muốn tử tế không xong giờ thích xỏ lá à.
San Phong cười lớn:
- Ôi không. Tôi làm gì có ý kiến đấy.
Ngừng một lúc San Phong ghé vào tai Nhã Kỳ nói nhỏ:
- Nếu em không muốn côngty ba mình bị rút vốn thì tốt nhất đừng nên giở giọng đó.
- Anh….- Nhã thư nghẹn lời.
Cô nhớ là Huỳnh tổng có góp cổ phần cho dự án mới này đâu cơ chứ mà anh ta lại nói vậy. Nhã Kỳ cau mày nhìn San Phong thấy cậu cười cười nửa như đùa nửa như thật. Rốt cuộc anh ta đang giở trò gì.
Mà thôi tốt nhất là không nên dây với hủi. Nhìn xang Tuyết Y , cô cười như chưa nghe thấy gì:
- Anh à chúng ta xang kia với Song Linh chút đi.
Tuyết Y gật đầu, hai người đi khuất xa, Gia Linh mới lên tiếng:
- Người bên cạnh Nhã Kỳ là Hàn thiếu à anh?
- Ừ.
- Anh ấy đẹp trai thật.
San Phong nhìn Gia Linh trân trối, người ngời ngời trước mặt đây không khen lại đi khen người khác. Gia Linh chắt lưỡi khen không tiếc lời:
- Nhìn anh ấy rất là có cảm xúc. Dáng cũng đẹp….chậc chậc…đúng là tài sắc vẹn toàn…
Tử Di che miệng cười nhìn Gia Linh, cô gái này khen trai mà không hề ngượng mồm. Còn San Phong chỉ biết giương mắt nhìn Gia Linh mà miệng vẫn còn há ra. Dời ánh mắt khỏi bóng dáng Tuyết Y, Gia Linh mới quay lại nhìn San Phong, cô thấy vẻ mặt cậu đầy ganh tị. Gia Linh cười phẩy tay:
- Đẹp thì đẹp nhưng vẫn kém Huỳnh thổng nửa phân…hề hề…
San Phong nuốt giận, cậu biết Gia Linh đang khen đểu mình nhưng vẫn cười :
- Sự thật là vậy, giờ em mới nhận ra sao.
Tử Di Gia Linh nhìn nhau lắc đầu, đúng là đụng nhầm người tự phụ.
…
Dù cho Nhã Kỳ đang đi cạnh Tuyết Y nhưng Song Linh vẫn liều mình lao vào ve vãn cậu, tay phr phẩy trên chiếc áo véc của Tuyết Y điệu bộ lẳng lơ, ánh mắt đong đưa:
- Ôi Hàn thiếu đến em mừng quá, cứ tưởng anh không đến thì đúng là mất vui.
Tuyết Y cười cợt nhả lại, riêng ai chứ gái anh không bao gìơ từ chối,(gái đẹp):
- Ai chứ Song Linh lên tiếng là tôi chắc chắn phải có mặt rồi.
Nhã Kỳ đứng cạnh tức đỏ mặt, còn cô ở đây mà hai người này dám nói lời ong qua bướm lại thế này.
Nhã Kỳ cong môi chen vào:
- Hôm nay Song Linh nhìn xinh lạ à nha.
- Vậy ý bồ là Song Linh này bình thường rất xấu sao.
- Mình đâu có ý đó đâu, sao bạn cứ nghĩ lệch lạc vậy.
Song Linh cũng không vừa. Cô đáp trả:
- Ồ thế à, vậy Linh xin lỗi Nhã thư nhé. Hôm nay cậu cũng “xinh” lạ đấy.
Biết là Song Linh đang cạy khoé mình nhưng Nhã Kỳ không làm gì được chẳng nhẽ gây gổ ở đây, không ổn chút nào dù gì mình cũng là người của quần chúng nên giữ thể diện chút.
Nhã Kỳ cười như đang hăm he. Mặt tím đỏ, Song Linh hả hê vì trả đũa được.
Tuyết Y im lặng đứng cạnh nhìn cuộc chiến trang thầm lặng của hai siêu mẫu có gia thế lớn này, cậu cười thầm không hiểu chuyện không có gì mà đàn bà cứ đấu đá nhau thế nhỉ.
Song Linh lại quay xang, cô thẳng thừng khoác một bên tay Tuyết Y kéo về gần mình hơn, cái đấy gọi là cướp người đẹp trắng trợn trên tay Nhã Kỳ, giọng Song Linh ngân vang :
- Hàn thiếu có thể đi cùng em ra chào hỏi mọi người đựơc không.
- Rất sẵn lòng - Tuyết Y không ngần ngại gật đầu.
Nhã Kỳ trợn mắt nhìn Tuyết Y, cô lên giọng:
- Hàn thiếu, anh đã hứa thế nào.
Hàn thiếu cười nhẹ :
- Anh có hứa đến đây với em chứ không có nghĩ là phải đi chung suốt với em.
-
Hàn thiếu ngắt đoạn tiếp:
- Anh đi được rồi chứ.
Song Linh cươờ tủm, cô thấy vẻ mặt bạc đi của Nhã Kỳ mà hả dạ. Dù là bạn làm cùng côngty người mẫu JK nhưng hai người này luôn thầm chống đổi nhau, chơi theo kiểu bằng mặt không bằng lòng.
Song Linh tự nhiên khoác tay Hàn thiếu kéo đi, cô không quên quay mặt lại cười trêu ngươi Nhã Kỳ khiến Nhã Kỳ tức nổ đom đóm mắt, răng cắn vào môi như muốn bật máu.
Nhã Kỳ đứng hậm hực nhìn theo.
- Haizz… bị bỏ rơi rồi à…
Nhã Kỳ giật mình khi nghe tiếng nói ngay sát bên tai. Cô thụt người xang một bên quay xang nhìn người vừa nói.
- Cậu…
Nhã Kỳ bất ngờ đến sững sờ trước vẻ lôi cuốn của Đan Băng, nhìn mãi cô mới nhận ra đấy là em của Hàn thiếu.
Hôm nay Nhã Kỳ mới nhận ra vẻ nam tính pha chút đáng yêu từ khuôn mặt Đan Băng. Tóc cậu vuốt lên để lộ vầng trán cao, da mặt trắng mịn hơn cả con gái, mắt phượng mũi cao, môi hồng chuyên có điệu cười nửa mồm.
Quần áo cũng khác hẳn, thường khi cô gặp cậu lúc nào ăn mặc áo pull te tua (city hunter =]~) quần rách nhìn như bọn lưu manh, tóc tai lúc nào cũng để mái ngố , nay lại đổi khác hẳn nào là áo pull đen bên trong mix cùng áo khoác đen trùng hai hàng cúc không cài, kết hợp với quần hồng đậm và chiếc dày đen thật thời thượng.
( (LMH =]~ k cần tưởng tg.)Do chiều cao quá lý tưởng bởi vậy Đan Băng mặc đồ cũng rất dễ (1m82).
Đan Băng cười nủa miệng, mặt gian tà nói:
- Tôi nghĩ chị nên bỏ vẻ mặt ấy đi thì sẽ có cơ may gĩư được Hàn thiếu đấy.
Nhã Kỳ nuốt khan :
- Sao cậu lại ở đây?
- À thì tôi đi thay ba mình. Không được sao? – Đan Băng chớp mắt nhìn vẻ mặt bị bỏ rơi của Nhã Kỳ.
Nhã Kỳ ngậm miệnig gật gật đầu, đây là lần đầu cậu gặp được vẻ mặt của Đan Băng có nét đểu nửa giống Hàn thiểu nửa giống Huỳnh tổng. Đan Băng nhìn xang một phía khác, cậu đổi ngay mặt bình thường mỉm cười cúi chào họ, Nhã Kỳ thấy thế liền quay đi nhìn người cậu vừa chào thì ra là ba của Song Linh nên cậu mới lễ phép như vậy.
Ông vừa đi Đan Băng đã đổi ngay mặt:
- Chị muốn giữ chân anh tôi tốt hơn hết là hãy ngoan ngoãn làm những gì anh ta muốn và nên giả nai một chút đừng quá nhõng nhẽo.
Nhã Kỳ thấy lạ khi không tự dưng Đan Băng lại bày cách cho mình đến với Hàn thiếu, cô nghi ngờ:
- Cậu có ý gì vậy?
Đan Băng xoay xoay ly rượu trên tay:
- Trả có ý gì. Đơn giản tôi chỉ muốn thử làm người tốt một lần xem sao thôi.
Nhã Kỳ vẫn không tin tự nhiên Đan Băng lại tốt đột tử vậy, cô nhìn cậu chằm chặp, Đan Băng nheo mắt không nhìn lại mà nói:
- Đừng nhìn tôi như vậy, tôi không có ý gì với gái già đâu mà nhất là chị.
Đan Băng vừa dứt câu đã cười ruồi một cái mới bước đi không ngần ngại… Nhã Kỳ đứng bần thần nhìn theo, miệng vẫn còn lẩm bẩm “Cậu ta vừa nói mình là gái già….ôi mẹ ơi…huyết áp của tôi..” Nhã Kỳ vuốt ngực cho hả cơn tức.
Đan Băng vô tình nhưng đã đi vào mắt của bao chị gái đứng đấy…Song Linh cũng lọt vào số đấy, giây phút đấy Đan Băng bỗng nhiên toả sáng trong lòng các nàng…Hàn thiếu mải nói chuyện với mọi người nên không để ý mấy…Song Linh miệng vẫn há hốc ra nhìn theo Đan Băng thì đúng lúc cậu cũng xoay ánh mắt về phía cô, 4 mắt chạm nhau… Song Linh vờ ngại ngùng cười mỉm cúi đầu xuống, cô vừa cười thầm “tôi đếm đến 3 là anh sẽ lại đây thôi…hoho”. “1…2…3” vẫn trả thấy tiến triển gì, Song Ling ngước mặt lên thì đã thấy Đan Băng mất dấu từ lúc nào, hóa ra cô đang tự nghĩ cả… Song Linh đưa mắt kiếm quanh rồi dừng lại chỗ mấy ngưoờ bạn ba mình…ánh mắt cô không dời khỏi được anh đẹp trai - hiện tượng mới kia…Vốn có tính đứng núi này trông núi nọ nên vừa gặp trai đẹp là Song Linh đã sáng hêế cả mắt lên, cô lay lay tay Tuyết Y, nói:
- Hàn thiếu à…anh có quen người kia không?
Song Linh chỉ tay về phía Đan Băng, Tuyết Y nheo mắt nhìn theo, cậu suýt cười vì cách ăn mặc mới của Đan Băng, từ bao giờ đứa em chuyên mặc đồ rách của mình lại thay đổi phong cách đột ngột vậy. Cậu nói:
- Có chuyện gì sao?
Nghe câu hỏi này của Tuyết Y, Song Linh cũng không biết trả lời sao nữa, chẳng nhẽ cô lại nói là đi làm quen à…không được chắc chắn là vậy.
Song Linh nói quanh:
- À thì em hỏi hộ đứa bạn thôi mà…
Chỉ cần nhìn nét mặt của Song Linh là Tuyết Y đã đoán được ý định của cô, cậu chỉ cười thầm, khoé miệng cong lên như cười:
- Người đấy là Đan Băng.
Song Linh che miệng, mắt trợn to:
- Gì cơ??? Đấy có phải em trai anh không…??
Tuyết Y gật đầu. Song linh cắn cắn môi “Nghe nói em Hàn thiếu bị les mà sao lại nhìn men đến vậy…”
- Sao em nghe đồn cậu ấy…
Tuyết Y nhún vai cười:
- Cái đấy anh cũng chưa biết.
Nói xong, cậu lại quay đi nói chuyện với người khác, Song Linh cứ nhìn về phía Đan Băng mịêng vẫn còn há ra đầy sốc…”Nhìn như này ai bảo…Kinh khủng quá…” Song Linh lắc mạnh đầu “Không được rồi…Hàn thiếu hay Huỳnh tổng vẫn là lựa chọn an toàn hơn…” Cô bước đến chỗ Hàn thiếu cười nói cho qua chuyện lúc nãy…
...
San Phong nhìn Đan Băng từ trên xuống dưới, cậu bật cười:
- O.M.G~ cool boy - hiện tượng mới à…
Gia Linh do không quen nên cũng trả hiểu San Phong nói về vấn đề gì, cô chỉ cười chào anh đẹp trai này rồi im lặng. Tử Di cũng thoáng ngỡ ngàng trước vẻ đẹp tiềm ẩn của Đan Băng bình thường nhìn cậu rất lôi thôi mỗi khi nhìn cậu là thấy vẻ lười nhác từ cách ăn mặc nay tự nhiên lại chỉnh chu thế cũng choáng thật.
Đan Băng trề môi, tay búng búng cánh hoa gần đó:
- Chị ôsin trốn nhà đi bụi không giặt là quần áo cho em nên mới phải lôi mấy đồ rườm rà này ra mặc đấy chứ.
- Phụt….khụ…khụ….hâhhaha…
Nguyên ngụm rượu trong miệng Gia Linh phun thẳng vào chiếc áo của Đan Băng. Cậu bần thần nhìn cô ngoác miệng ra cười…
San Phong cũng ngẩn người Tử Di thì đờ đẫn nhìn Gia Linh, có gì mà cô cười vậy.
- khụ..khụ..hụ…
Sau tràng cười hình như bị sặc nên chuyển xang ho…San Phong vuốt lưng cho Gia Linh…miệng nói:
- Lên dây à….
Tử Di phì cười, cô che miệng lại Đan Băng lắc đầu kéo tay San Phong đi xa vài bước mới nói:
- Chị ấy bị sao vậy?
San Phong cười to, Đan Băng đưa tay bịp mồm cậu lại, nói:
- Lại đến lượt anh à?
San Phong cô nhịn, cậu xua tay:
- Chắc đi Anh về nên thỉnh thoảng ẩm IC vậy…bỏ qua đi…hâha…
- Vừa từ Anh về á?
- Ừm…sao thế?
Đan Băng bỏ mặc luôn San Phong đứng đấy, cậu lại bên Gia Linh, nghiêm chỉnh lại, miệng cười nhẹ lịch sự:
- Nghe nói chị vừa ở Anh về à?
- Vâng – Gia Linh mặt mày vẫn còn đỏ vì cười nhiều, cô gật đầu – Có chuyện gì sao?
Đan Băng hỏi tiếp:
- Vậy chị ở đấy lâu chưa?
- Mới 2-3 năm thôi.
- Vậy là được rồi – Đan Băng lẩm bẩm.
- Em nói gì cơ ? – Gia Linh không nghe rõ liền hỏi lại.
Đan Băng lắc đầu cười:
- À không, không có gì…- Cậu đổi xang Tử Di - Cậu thấy hôm nay nhìn tôi thế nào? – Đan Băng hất mặt.
San Phong trề môi:
- Một ngày như mọi ngày thôi.
- Nhìn cậu hơn mọi ngày – Cùng lúc đó Tử Di cũng lên tiếng khen.
Đan Băng cười tít mắt:
- Một số người lại ghen với vẻ đẹp thiên phú của tôi rồi đấy.
- Ôi ôi…Băng ơi em vừa nói gì thế - San Phong nhăn mặt hỏi lại…
- Không có gì…- Đan Băng, Tử Di nhìn nhau cười khiến San Phong thấy mình như trò đùa. Cậu gắt giọng:
- Này Di 33 em về phe ai thế…
Tử Di cười cười không nói gì. Gia Linh nhìn Tử Di cũng phải ghen tị, có vẻ cô gái này rất được các chàng yêu thích…ngay cả Gia Linh nhìn Tử Di cũng thấy thích nữa là….một vẻ đẹp trẻ con lại coò hiền nữa chứ…Gia Linh thở hắt ra nhìn tự ước mình cũng được như Tử Di thì tốt biết mấy.
- Huỳnh tổng….- Gịong Song Linh lại vang lên bất ngờ.
San Phong nhìn qua Song Linh cười rồi lướt ngay qua người bên cạnh, sao lại là Hàn thiếu, cậu nhớ rõ ràng người đi cùng Hàn thiếu là Nhã Kỳ đấy chứ.
San Phong hỏi:
- Ô Hàn thiếu đây vậy Nhã thư đâu???
- Sao Huỳnh tổng lại hỏi tôi…anh có thể trực tiếp đi tìm mà.
- Tôi chỉ hỏi thôi chứ có nói là muốn gặp cô ấy sao?
Tuyết Y nhún vai chắt lưỡi. Song Linh cười lả giả miệng nói với Gia Linh mà mắt cứ đảo xang Đan Băng:
- Gia à tối nay ở lại nhà chị nhé, chị có chuyện muốn nói với em.
Gia Linh mím cười:
- Được ạ.
Song Linh lại chuyển đạn xang Tử Di, cô nói :
- Quên mất cô Di ở đây. Hôm nay là kỉ niệm ngày thành lập côngty của ba tôi, cô Di có thể lên tặng chúng tôi một bản nhạc để góp thêm không khí được không?
Tử Di tròn mắt nhìn Song Linh, ánh mắt cô lộ rõ sự chơi đểu.San Phong cũng như những người có mặt chỗ đấy đều biết dụng ý của Song Linh nhưng không tiện nói ra.
San Phong vội đỡ lời:
Hôm nay cô ấy không được khỏe, Song Linh cho hẹn dịp khác nhé.
Song Linh cười khẩy:
- Hay cô Di thấy gia đình tôi không xứng để cô chúc mừng.
Tử Di ngại ngần nhìn Tuyết Y mong sự nói giúp của cậu nhưng tuyệt nhiên không có lời nào từ phía cậu…Tuyết Y vẫn nhìn cô nhưng với vẻ mặt thản nhiên dửng dưng thậm chí còn muốn điều đó xảy ra…
Đan Băng lên tiếng:
- Chị gái à…anh ấy đã nói cô ấy không khoẻ rồi mà có cần ép người vậy không.
177