watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Tiểu Thư Và Chàng Lưu Manh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- AI CHO ANH ÔM TÔI?
- TÔI ĐÃ BẢO GIÚP TÔI MÀ!
- KHÔNG THÍCH
Giờ thì mọi chuyện hay rồi, bọn du côn đã thấy mặt anh và cười lớn lên hả dạ….
“ A…aa… Cái cô gái này…!”
Anh vội kéo tay cô ta chạy thục mạng. Nếu còn chần chừ thì khong những anh mà cô cũng chết luôn!
- XE CÔ ĐÂU?
- ĐẦU KIA! – Cô gái chỉ về phía một chiếc xe đỏ nổi bật
Chỉ khi yên vị trên chiếc xe và phóng ra xa chỗ đó, anh mới thở phào nhẹ nhõm và dừng xe lại
- Anh là người Việt Nam?
Quân ngạc nhiên khi cô gái đó cũng là người Việt.
- Phải!
- Tuy đồng hương nhưng anh đừng mong tôi giúp anh! Xuống xe đi! – cô gái ấy vẻ như tức giận!
- Thật là… chuyện lúc nãy… – Quân chợt nhớ ra – Za… sao cô lại đánh tôi!
- May là tôi chưa giết anh đó…! Dám động vào người tôi rồi khiến tôi phải chạy như ma đuổi…
- Cô…
- Cô cháu gì nữa! xuống xe đi!
- Xuống thì xuống! – Quân hùng hổ. Anh mới đặt chân xuống đất cô gái đó đã phóng xe đi khiến Quân ngẩn tò te, anh còn định cảm ơn co ta nữa!
Thò tay vào túi quần định lấy điện thoại… “Chết tiệt!” – Quân la lên, anh để quên điện thoại trên xe cô gái khó tính kia rồi… Báo hại anh phải quốc bộ một đoạn khá xa mới bắt được taxi..
ô gái đó… một lần nữa… lại là Lâm!
Đêm về… Lâm trằn trọc mãi….
Người con trai đó, hình như cô đã gặp… cô nhíu mày… là ai nhỉ?
Cô nhớ lại giây phút lúc …. Cái giây phút mà người đó nép vào người cô… một chút lạ lẫm… một chút thân quen…
“Please help me!” – Làm ơn giúp tôi! – câu nói này vẻ quen quen…
Cô chịu thôi, không nhớ nổi trong quá khứ cô làm những gì mà bây giờ không nhớ nổi nữa…!
- Chết tiệt! sao trên đời lại có người con gái như vậy nhỉ? Đẹp trai lai láng vậy mà làm ngơ… ! – Quân tự ngó mình trong gương… ax… sau 3 năm cái level tự sướng vẫn không hạ nhiệt!
Bỗng anh khựng lại…
..
..
..
Hình như mùi hương trên tóc người ấy còn vương lại trên tay anh… mùi hương đặc biệt…
..


- A lô – tiếng 1 cô gái đang ngái ngủ
- Chào cô… tôi là chàng trai tối qua! – Quân nhã nhặn
- Thì sao?
- Tôi… – anh bắt đầu bối rối…. – để quên điện thoại trên xe cô rồi…
- Rồi sao? – có vẻ Lâm thấynhư bị làm phiền vậy
- Tôi có thể gặp cô…
- Thôi được! chiều nay 3h ở Angel DS nhá…
- Ok..
Vứt cái điện thoại trên giường… cô chìm dần vào giấc ngủ… Người con trai đó thật đáng ghét mà…
- cô đến rồi sao?
- Điện thoại anh nè. –Lâm chìa ra… nhanh gọn lẹ …
- Cảm ơn!
- Vậy tôi đi đây|! – Cô gái vội vàng đứng
- Ê… cô cứ vậy mà đi hử?
- Không thế thì sao……..
- Tôi…
Lâm bỏ đi… Quân chạy theo….
- Này! Sao cô khó tính thế… tôi… tôi định mời cô ly café thôi mà… – Quân phân bua…
- Tôi không rảnh… – Lâm buông một câu xanh rờn…
- Cô tưởng tôi rảnh chắc.. cô có biết tôi….
Quân đang định nói anh là giám đốc của T.O.P thì….
- Cẩn thận!
Một chiếc ô tô từ đâu lao đến, nhằm phía Lâm chạy… Nhưng Quân đã nhanh hơn, kịp kéo cô vào lòng mình…
Đôi chút ngượng ngùng khi giây phút hai người chạm vào nhau…
- Thôi được! Đi thôi… lần này tôi mời! – Lâm chép miệng, tỉnh bơ sau khi được Quân cứu trong gang tấc…
- Thế có phải hay không? – Quân đắc chí…
- Cô cũng uống đen ak? – Quân tỏ ra hơi ngạc nhiên
- Thế tôi không được uống sao?
Lâm cúi lại gần phía anh, nhìn nhìn, ngó ngó… ra điều suy nghĩ nhiều lắm:
- Trông anh quen lắm… hình như tôi gặp ở đâu rồi!
- Tôi cũng thế! Thấy cô quen dã man… – Anh gãi đầu, chi tay về phía cô – Cái mùi hương trên tóc cô cũng quen nữa…!
Hai người cùng đuổi theo một suy nghĩ, không biết người đối diện là ai, lúc sau cả hai reo lên như một phát minh vĩ đại:
- Chúng ta nhất định quen nhau! ^^ (tất nhiên rồi, ngố ơi là ngốc ạ)
- Hình như anh làm chuyện gì có lỗi với tôi hay sao ý… – Lâm lại nhíu mày…
- Sao cô nói vậy? nè.. tôi công dân lương thiện nha…
- Không vậy sao tôi thấy anh khang khác ý… cảm giác… không giống như người bình thường… – cô thật thà thú nhận
Quân vội giơ hai tay lên phân bua… “ Nè… tôi chuẩn men nha!”
- không.. không… ý tôi là cảm giác đối với anh ý…
- vậy chắc kiếp trước cô mắc nợ tôi rồi! – Quân kết luận thẳng thừng…
- hứ..! tiểu thư tôi mà lại mắc nợ anh ak.. mơ đi !
- để tôi đưa cô về…! – ánh mắt Quân đầy vẻ lương thiện
- thôi khỏi! tôi có xe mà…
- sao cô cứ có ác cảm với tôi vậy!
- anh có làm sao tôi mới vậy chứ! Đánh nhau trong bar đến nỗi phải chạy… – Lâm nhếch mắt thấy ghét, lên xe vội phóng đi, bỏ mặc chàng Quân đứng chôn chân chết lặng…
“Tất cả cũng chỉ vì tôi quá đẹp trai thôi mà!” – Quân hét to lên làm vài người đi đường tưởng… đẹp trai vậy mà bị khùng… tội thằng bé…
p
Tại T.O.P
- GIÁM ĐỐC! ANHSAO VẬY? – Jone phải hét rất to mới lôi Quân trở về hiện tại được
- CẬU MỚI NÓI GÌ NHỈ? – Quân vẫn đang nửa tỉnh nửa mơ
- ANH ĐANG YÊU? – một người khá dày dặn kinh nghiệm tình trường như Jone thì việc nhận ra một người trúng sét cũng không khó khăn gì…
- ĐÂU… – Quân vội chối nhưng lại thêm khẳng định điều đó, anh ngập ngừng – JONE NÀY, GIẢ SỬ.. GIẢ SỬ THÔI NHÁ…. ANH GẶP MỘT CÔ GÁI… NHƯNG NGƯỜI ĐÓ CÓ VẺ KHÔNG QUAN TÂM ĐẾN ANH THÌ ANH LÀM THẾ NÀO….????
Quân gãi gãi đầu. không thể ngờ rằng một người như anh lại có lúc phải hỏi ba cái chuyện tình cảm lằng nhằng này…
- THEO ĐUỔI CÔ ÂY ĐI! –jone hùng hổ – TÔI SẼ LÀM QUÂN SƯ CHO ANH
- THẬT SAO? CẢM ƠN ANH!
Ngày thứ nhất…
-“CON GÁI RẤT THÍCH ĐƯỢC TẶNG QUÀ… VÌ VẬY ANH HÃY TẶNG CÔ ẤY HOA HỒNG VÀ MỘT MÓN QUÀ NÀO ĐÓ… NHỎ THÔI…VÀ TẶNG CÔ ẤY THẬT CHÂN THÀNH!” -lời nói của jone như ngấm vào da thịt của Quân!
Hoa – dễ thôi – ra tiệm mua một bó đẹp đẹp là ok. Vấn đề là “món quà nhỏ”… không được quá đắt tiền khiến cô ấy nghĩ anh quá coi trọng vật chật, cũng không được quá rẻ vì cô ấy sẽ nghĩ anh coi thường mình… Khó quá! Còn khó hơn cả việc anh ra quyết định xây dựng một trung tâm mua sắm nữa kìa…
Thôi cứ đi rồi tính….
Chiếc xe BMW dừng lại trước một tiệm đá quý… Quân phải đảo đi đảo lại mấy vòng…
- CÓ THỂ CHO TÔI XEM CHIẾC NÀY…?
- ĐÂY… ANH MUA CHO BẠN GÁI HAY VỢ? – một chị tóc vàng hỏi Quân khi thấy điệu bộ lúng túng của anh
- TÔI MUA CHO BẠN! – Quân thầm nghĩ đến hai chữ ‘bạn gái’ mà cười một mình
Quân đưa sợi day chuyền lên ngắm nghía. Nó thật sự rất đẹp… Người như Lâm chắc chắn đeo nó sẽ rất hợp
-TÔI MUA CÁI NÀY…!
Quân bỏ cái dây chuyền vào túi, mặt hớn hở như một đứa bé nhận được quà vậy ( Vái cha! Cha là người đi tặng mà..)
Chợt dừng lại khi thấy một cô bé vừa bước ra từ một tiệm bán thú nhồi bông, chắc vừa nhận được một con gấu bông rất to từ ba nó. Cô bé cười lên trong sung sướng, reo hò và ôm thơm mà người cha…
Tiếng Jone lại vọng về trong anh : “MỘT MÓN QUÀ NÀO ĐÓ… NHỎ THÔI…VÀ TẶNG CÔ ẤY THẬT CHÂN THÀNH”
Một ý nghĩ thôi thúc anh bước vào tiệm thú nhồi bông đó…
Bước vào đây như bước vào một thế giới khác vậy – thế giới của thú nhồi bông… đủ các con vật, kiểu dáng, màu sắc… làm anh bối rối không biết chọn cái nào…
Chợt… anh khựng lại phía góc tường kia… nơi có một con khỉ nhồi bông … Con khỉ ư? – Quân hơi choáng váng… không biết tại sao trong trí nhớ anh vẫn luôn xuất hiện một con vật… gần giống như vậy…
- TÔI CÓ THỂ GIÚP GÌ ĐƯỢC CHO ANH? –người bán hàng hỏi thăm khi thấy anh đứng yên hồi lâu…
- AK KHÔNG! LẤY CHO TÔI CON NÀY! – không biết sao anh lại mua nó nữa, một giác quan khác sao?
Tại Angel DS:
- sao anh cứ suốt ngày hẹn tôi ra đây vậy…?
- tôi… – Quân ngập ngừng, đứng trước bao nhiêu người diễn thuyết thì không sao nhưng hễ gặp Lâm là anh lại ‘đàn bà’ thế đó…
Vội chìa bó hoa ra trước mặt Lâm…
- tặng cô!
- Tặng tôi? – trong lúc cô đang hơi bối rối thì Quân liền đưa luôn con khỉ… nói nhanh như sợ ai tranh mất lời vậy
- Tặng cô luôn! Không biết tại sao tôi mua cái này nhưng… tôi… nghĩ cô sẽ thích nó…!
Lâm trợn tròn mắt nhưng cũng đón lấy món quà của Quân…
Một món quà lạ…
Càng lại hơn là người tặng cô lại là người cô nhất thời không nhớ nổi đã gặp ở đâu!
“….
- anh đó! Bảo mua em gấu xinh thế kia lại không mua, đi mua con khỉ này… giống em cái gì chứ!….

- Anh thấy giống… mà công nhận nha! Đẹp trai đi mua đồ dễ hẳn ra – Quân tự đắc, heh, chàng này tự sướng level max rồi, chữa không nổi
- Hơ… được rồi… – Lâm lừ mắt – mua gì thì mua đùng có toe toét với mấy cô bán hàng như vậy
……….”
Có chút gì đó mơ hồ xuất hiện trong đầu cô tựa như một con sóng nhẹ xô vào bờ vậy! bình yên lắm! trước mặt cô là một chàng trai với nụ cười tỏa nắng!
Quân hươ hươ tay trước mặt Lâm:
- Không phải cô xúc động đến mức nói không nên lời đó chứ???? – Quân Cười nai hơn cả…. cáo…
- Ai bảo? – cô lè lưỡi – tôi đang suy nghĩ anh có âm mưu gì không đây?
- Cô…
- Tôi sao? Toàn vu oan cho người xấu đúng không? Xong tiết mục tặng quà rồi chứ gì… tôi đi đây!! – Lâm vội chạy đi trước, không kịp để anh nói gì. Cô sợ… nếu ở lại đây thì cô không dám đối diện với người con trai đó mất!!
“phụ nữ thật khó hiểu!” – kết luận quý báu Quân rút ra trong ngày thứ nhất này!
Tối:
Lâm đi đi đi lại hàng chục vòng… Hết nhìn bó hoa lại nhìn con khỉ.. lẩm nhẩm như một bà cụ non:
“ Con khỉ này sao giống con khỉ ở nhà quá vậy? có mối liên hệ nào chăng..? ”
“Chắc chắn người đó là một phần kí ức bị mất đi của mình rồi!”
“Nụ cười đó! Sao… sao… nó quen đến thế!!!”


..
….
Hàng trăm câu hỏi được cô đặt ra suốt đêm cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ… và tất nhiên… có con khỉ nằm bên!
Ngày thứ hai:
- NẾU ANH “TÌNH CỜ” GẶP CÔ ẤY VÀ MỜI CÔ ẤY ĐI ĂN TỐI… XEM PHIM… THÌ SẼ RẤT TUYỆT – Jone lại phán như thánh.
“Cậu chỉ được cái lí thuyết thôi !” – Quân thầm nghĩ… Làm sao anh có thể “tình cờ” gặp được cô giữa New York 8 triệu dân này đây?
Mải suy nghĩ nên Quân không để ý mình đã đâm vào một bóng hồng nào đó… Ngước mặt lên:
- Là anh/Là cô sao?
Quân như nhảy cờ trong bụng:
- Cô không phải đến tìm tôi đấy chứ? – Quân vui mừngra mặt
- Anh có vẻ mắc bệnh hoang tưởng nặng rồi đó! Tôi đến T.O.P bàn công việc chứ tìm anh làm gì… – Nói xong như bao lần, cô bỏ đi để Quân một mình… nhưng lần này… trên môi cô nở một nụ cười… dịu dàng đến lạ
“T.O.P ư? Không phải mình là giám đốc sao?” – anh tức tốc gọi cho Jone bảo đích thân anh sẽ tiếp đối tác làm ăn mới, trên môi không quên nở một nụ cười… đểu vô đối
- TÔI ĐẾN ĐÂY ĐỂ ĐẶT MỐI QUAN HỆ HỢP TÁC GIỮA M2B VÀ TRUNG TÂ, MUA SẮM MỚI CỦA T.O.P….
- RẤT SẴN LÒNG! GIÁM ĐỐC CỦA CHÚNG TÔI ĐANG ĐỢI CÔ TRONG PHÒNG! XIN MỜI! –Jone lịch thiệp. Anh chắc vẫn chưa biết đây là cô gái khiến vị giám đốc trẻ của anh thần điên bát đảo
Lâm bước vào phòng sau tiếng khõ cửa..
- XIN CHÀO!
Chiếc ghế xoay lại… một sự bất ngờ tột độ đến với cô! Người trước mặt không phải là người lẽo đẽo theo cô những ngày qua như một tên lưu manh mà là giám đốc một tập đoànlớn… T.O.P
- Là anh sao?
- Phải! trái đất tròn thật! cô không ngờ phải không?
Lâm khẽ gật đầu… lòng hơi lo sợ… liệu hắn ta có vì thái độ của cô lúc trước mà không chịu kí hợp đồng… Đây là hợp đồng đầu tiên cô được giao… nếu thất bại thì e… nhưng thôi! Tùy cơ ứng biến vậy, cái khó ló cái khôn mà…!! (^^ yêu đời quá ha!!)
- Tôi cũng không ngờ cô là đại diện bên M2B đó!
- Anh không định mời tôi ngồi sao?
- Ak quên! Mời cô ngồi!
- Tôi dến đây vì công việc! mong anh không để những chuyện khác làm ảnh hưởng! – Lâm hít một hơi sâu, lấy hết can đảm đê nói
“Em lo sợ tôi trả thù sao…?” – Quân nghĩ thầm
- Tất nhiên! Công việc mà! – Quân lại cười… chói lóa….
Nói vậy nhưng trong suốt quá trình bàn công việc anh cứ nhìn Lâm miết thôi… làm chính cô cũng ngại đến mức phải giả bộ ho thành tiếng nhắc Quân:
- E hèm…như anh biết, M2B và T.O.P là 2 tập đoàn lớn….
- thôi được rồi! – Quân xua tay – giành lấy cây bút trên tay cô, kí roẹt một cái – Xong! Chúng ta kí hợp đồng… bây giờ nên đi ăn chúc mừng!
- nhanh vậy sao? – cô ngạc nhiên
- tất nhiên! Đi thôi – Quân kéo tay Lâm ra khỏi phòng trước ánh nhìn của bao nhiêu nhân viên, không quên quay lại phía Jone nháymắt 1 cái, không hiẻu anh ta có biết không nữa…!
C
- HAI ANH CHỊ UỐNG GÌ A?
- ĐEN ĐÁ – cả hai đều đồng thanh
- chúng ta đi đâu? – Lâm hỏi
- tùy cô!
- Tôi biết 1 nhà hàng Việt rất ngon! Hay chúng ta đến đó đi!
- Ok!




- nhà hàng này ngon thật! có dịp phải quay lại đây mới được! – Quân nói với Lâm khi 2 người vừa rời khỏi nhà hàng Việt đó
- tất nhiên! Tôi mà nói thì đâu có…. S…a…i đượ………
một tốp trẻ con chạy qua vô tình đâm vào Lâm làm cô nhấtthời không giữ được thăng bằng trên đôi giày 15 phân, loạng xoạng ngã xuống, may mà có Quân!
Nhưng.
Biết đâu bất ngờ!
Quân cũng bất ngờ không kém nên phản ứng hơi chậm…(Tác giả cảm ơn cái sự chậm đó đó….=) )
Hai con người… không khoảng cách…
Có thể khi gặp Quân và những lần va chạm trước, kí ức trôi về mờ nhạt thì đến lúc này, nó lại quá rõ ràng khiến cô không thể phủ nhận nó được…
“………
Đang đến đoạn cao trào, Lâm xoay người định làm 1 cái kết thúc thật ấn tượng … nhưng không, cô trượt chân, mất thăng bằng…té ào xuống mặt đất. May sao có Quân. Anh níu Lâm về phía mình, vô tính lấy đà hơi mạnh…. Thế là…2 người … môi chạm môi… họ đang kiss sao?????
……..”
Cái chạm môi đó, cái xô vào tường mạnh mẽ đó, nụ cười đó, ánh mắt đó… kể cả con khỉ nữa… tất cả hiện lên trong cô…
Nếu có thể dùng 2 từ để nói về tình yêu giữa anh và cô thì chỉ có thể nói : DUYÊN PHẬN!
Còn nếu dùng 2 từ để nói về sự trùng hợp này thì cô chỉ biết có hai từ: ĐỊNH MỆNH!
- Quân! – Lâm thốt lên
- Sao? Tôi đây… – Quân cũng đang ngập ngừng, không biết giải thích thế nào về màn kiss vừa rồi… -tôi… tôi không cố ý đâu….
- Anh… hoàn toàn không nhớ ra em sao?
- Lâm! Cô sao vậy? – Quân thực sự sốc trước cách xưng hô thân mật của Lâm




- Nghĩa là trước kia chúng ta đã từng yêu nhau! – Quân há hốc mồm trước sự thật… (có nằm mơ anh cũng không thể tin nổi)
Cô gật đầu. Cô đã kể cho anh nghe lại mọi chuyện. Kể cả chuyện ông ngoại cô đã làm gì với gia đình anh, chuyện vụ tai nạn… v…v…
- Anh có hận em không? – Lâm hỏi
- Tại sao? – Quân nhìn xa xăm
- Vì gia đình em, và quá khứ của … chúng … ta! – cô bỗng trở nên ngập ngừng hơn bao giờ hết
Quân im lặng một lúc lâu… coi bộ anh đang suy nghĩ rất nhiều… Lâm ngồi bên cũng suy nghĩ không kém… Cô sợ… nếu anh lại lựa chọn cách rời xa cô như ba năm trước thì cô ra sao? Sống như thế nào nếu không anh?… Chỉ nghĩ thôi mà cô cũng thấy ớn lạnh!
Bỗng từ phía sau một bàn tay ôm chầm lấy cô, giọng nói anh trầm hơn hẳn, chắc đã suy nghĩ rất nhiều mới quyết định:
- Anh không quan tâm quá khứ của em ra sao, điều anh muốn biết là… trong tương lai của em có anh hay không?
(một câu nói kinh điển trong Sweet Home Alabama, tác giả không có khả năng nghĩ ra câu hay hơn nên chép nguyên xi!!)

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 267