watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Bước qua yêu thương
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Nam Lâm cúi đầu xuống khó xử. Hôn cô ấy sao? Ngồi đối diện anh đang là anh trai.


An Lâm đã nghe thấy những gì mà đồng nghiệp của Nam Lâm đề nghị. Anh không biết mình có nên qua đấy để kéo tay Trúc Diệp đi không? Nhìn sắc mặt cô ấy khó xử như vậy quả thực anh thấy rất tội nghiệp. Nam Lâm lại bày trò rồi.

Nhưng trước mặt anh bây giờ đang là Khánh Lâm. Bố cô ấy sắp đến rồi. Anh từ nhỏ đã rất lễ độ, lịch sự, không thể vì một chuyện cỏn con mà đắc tội với người khác được. Nhưng trong lòng anh giờ đây rất mâu thuẫn. Quả thực anh muốn làm điều ngược lại.

Khánh Lâm thấy An Lâm không trả lời câu hỏi của mình thì nắm lấy bàn tay anh kéo hồn anh trở lại:

- Anh An Lâm. Anh sao vậy?

An Lâm giật mình rồi cười nhẹ:

- Không có gì. Tại nhìn thấy cậu em trai lâu ngày gặp thôi.

Khánh Lâm lại một lần nữa đánh mắt qua đó. Bất ngờ bắt gặp ánh mắt cô gái kia đang nhìn mình. Trong đó có sự đau khổ, có sự thất vọng và có gì đó hơi ghen tị nữa. Tại sao cô gái đó lại nhìn cô như vậy?

Không nén nổi tò mò, Khánh Lâm lại quay sang hỏi An Lâm:

- Anh quen cô gái kia sao?

An Lâm hơi giật mình vì câu hỏi này. Lúc nhìn ra thì mới biết Trúc Diệp đang nhìn về hướng bàn anh. Anh hiểu cô ấy đang nghĩ gì và anh muốn giải thích. Anh muốn gỡ bỏ sự hiểu lầm này.

- Kia là...- An Lâm ngập ngừng hồi lâu - Là em gái anh.

Quả thực khi nói xong câu này anh thấy rất xót xa. Anh là một thằng tồi, suốt đời anh không bao giờ có đủ dũng khí để nói với người ta rằng "kia chính là người con gái anh yêu".

Khánh Lâm làm ra vẻ hiểu ý. Cô gật gù rồi không nói gì nữa. Những hiểu biết của cô về An Lâm quá ít. Ngay cả việc anh ấy có hai người em cô cũng không biết, thật là...

Nhưng quả thực kia chính là em gái anh ấy ư? Không hề giống. Từng góc cạnh trên khuôn mặt, các nét một chút cũng không giống. Vậy họ là anh em sao? Hơn nữa, ánh mắt đau khổ kia, khiến cô có cảm giác mọi thứ không đơn giản như vậy.

Tuy nhiên Khánh Lâm cũng không nói gì. Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước rồi ngẩng mặt lên nói với An Lâm:

- Hay là anh và em qua đó chào họ một câu. Chẳng phải anh bảo lâu ngày không gặp họ rồi hay sao?

Có lời mời vậy tại sao lại không nhận? Nhưng anh còn chưa kịp đồng ý thì người đàn ông đứng tuổi đã đi đến bên cạnh vỗ vai anh rồi cười hiền hòa:

- Cậu là An Lâm?

Khánh Lâm mắt sáng rỡ reo lên:

- Bố!.


- Hôn đi, hôn đi...

Tiếng hò reo của mọi người như lấn át tinh thần của Trúc Diệp. Chiếc bàn phía đằng xa đã có thêm một người ngồi. Cô ngầm hiểu đây có lẽ là một buổi gặp mắt. Người đàn ông kia chính là bố cô gái mà An Lâm đang hẹn hò.

Trúc Diệp đau khổ nghĩ "họ tiến triển nhanh đến như thế rồi sao?".

Nam Lâm tỏ vẻ cười cười với mọi người nhưng trong lòng anh đang nghĩ gì thì anh hoàn toàn hiểu rõ, buồn bực có, khó chịu có, một chút đau khổ cũng đang dần được nhen nhóm.

Bất ngờ Nam Lâm kéo Trúc Diệp lại gần phía mình hôn áp nhẹ môi mình lên môi cô. chỉ là một nụ hôn thoáng qua để che mắt mọi người và...một phần cũng là để giúp cô che đi hình ảnh trước mắt. Thay vào đó là khuôn mặt của anh.

Trúc Diệp bị hôn bất ngờ...cô đưa tay lướt nhẹ lên môi rồi nhìn Nam Lâm đầy kinh ngạc. Anh ấy hôn cô thật sao? Một nụ hôn nhẹ nhàng, lướt qua, nhưng lưu vương lại đó là cả những cảm xúc ngập tràn không thể diễn tả.

Tâm trí của cô ở nơi An Lâm dần được kéo về mà thay vào đó là sự ngạc nhiên giành cho Nam Lâm.
Tuy nhiên, cuộc vui chưa thể dừng lại ở đó. Trịnh Thắng không chấp nhận nụ hôn không có gì thú vị như vậy. Anh hét lên:

- Xóa. Không chấp nhận. Hôn như vậy thì ai cảm nhận được tình cảm khăng khít của hai người cơ chứ? Hôn lại.

Nam Lâm lừ mắt:

- Trịnh Thắng. Cậu đang trả đũa tôi có phải không?

Trịnh Thắng không thèm để ý đến lời buộc tội của Nam Lâm. Anh vẫn ra sức gào thét:

- Hôn kiểu Pháp.

Trò chơi này khiến ai nấy đều hào hứng. Đơn giản vì họ không phải là người trong cuộc chơi nên không thể hiểu hết nỗi thống khổ của Nam Lâm và Trúc Diệp. Họ hò reo khiến cả nhà hàng ai nấy đều quay ra nhìn.

Cả An Lâm và Khánh Lâm cũng vậy.

Ngay lúc an Lâm quay ra, anh đã nhìn thấy em trai anh và Trúc Diệp hôn nhau. Theo như cậu chàng kia yêu cầu thì đây đúng là một nụ hôn kiểu pháp. Nồng cháy và cuồng nhiệt. Ngay cả anh khi nhìn thấy cũng phải cảm nhận được.

Điều anh thấy khó hiểu không phải là hai người đang hôn nhau, mà anh chỉ thấy ngạc nhiên khi Trúc Diệp thường ngày vẫn tỏ ra không ưa gì Nam Lâm. Vậy mà tại sao lại chấp nhận hôn nó? Và anh đang tự hỏi không biết có phải vì Trúc diệp cố tình tỏ ra như vậy là vì anh không?


Trúc Diệp bị Nam Lâm kéo vào bất ngờ thì không kịp phản kháng. Đôi môi cô bị nuốt trọn bởi làn môi nồng ấm của Nam Lâm. Cô muốn vùng ra nhưng lí trí của cô lại không hề trỗi dậy. Chỉ còn lại tình cảm mâu thuẫn trong tâm can đang không ngừng xoay sở.

Cô biết những việc như thế này Nam Lâm đã làm không ít với những người con gái khác. Cô đã từng khinh bỉ anh ấy. Nhưng ngay lúc này đây, khi đối mặt với nụ hôn của anh ấy, cô lại giống những người con gái khác. Lại bị cuốn theo, chiếc lưỡi của anh ấy linh hoạt trong miệng cô. Lướt đi nhẹ như lướt qua từng cảm giác dễ chịu trong cô. Nó xoa dịu nỗi đau trong cô đang ngự trị.

Cô bị sao thế này? Tại sao lại có cảm giác như vậy khi Nam Lâm hôn? Cô...cô không hiểu nổi chính mình.

Nam Lâm biết mình làm thế này là không phải nhưng anh không thể ngay nổi tình cảm đang trào dâng.
Anh muốn hôn cô ấy, muốn ôm cô ấy vào lòng, muốn cô ấy và anh thuộc về nhau đã lâu lắm rồi. chỉ tiếc bức tường ngăn cách cao vời vợi. Anh không thể vượt qua, không thể trèo qua để đến với cô. Chỉ có thể lén lút, hay như theo anh đang nghĩ "chỉ có thể luồn cúi mà bày tỏ tình cảm với cô ấy mà thôi".

Khánh Lâm thấy sắc mặt càng ngày càng xấu. Anh ấy sao vậy? từ khi gặp hai người em của mình anh lại trở nên như vậy, dường như không còn để ý gì đến xung quanh nữa. Thường ngày, khả năng giao tiếp của anh rất tốt, hôm nay anh lại không bộc lộ, anh nói rất ít. Rốt cuộc hai con người kia họ đã làm gì? Đã xảy ra chuyện gì giữa ba người?

Bất giác, Khánh Lâm cũng quay ra chỗ Trúc diệp đang ngồi thì thấy cô ấy và anh chàng điển trai kia đang hôn nhau thắm thiết. Giữa thanh thiên bạch nhật, trong tiếng hò reo cổ vũ của những con người ngồi cạnh. Cô nhíu mày rồi bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề gì đó. Vội vàng quay ra nói:

- Anh An Lâm. Họ là anh em mà?

Chương 13 - Tìm em trong ảo giác.


An Lâm không để ý gì đến câu hỏi của Khánh Lâm. Đầu óc anh bây giờ mù quáng không thấy đường lối. Bất giác anh mím môi đứng dậy rồi quay sang phía bố của Khánh Lâm đang ngồi cạnh đó nói:

- Thưa bác. Hẹn gặp bác khi khác.

Nói rồi không để cho hai người nói gì thêm An Lâm chạy nhanh ra phía bàn của Trúc Diệp. Trong khi nụ hôn mang đầy vẻ mặn nồng và cuồng nhiệt kia chưa kết thúc. Anh liền kéo mạnh tay Trúc Diệp và cùng cô ra khỏi nhà hàng trong ánh mắt của mọi người.

Nam Lâm ngồi thần người ra một vài giây rồi lại nhếch khóe miệng lên cười nhạt. Hóa ra thái độ của anh ấy sẽ là như vậy. Kéo theo cô ấy để chạy trốn, để lẩn tránh...

Mấy người đồng nghiệp vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thêm vào đó là sự xuất hiện của một anh chàng "Nam Lâm thứ 2" khiến họ càng có phần hoảng loạn. Trịnh Thằng lắp bắp không thành câu:

- Nam...Lâm...Vừa rồi...cậu có nhìn thấy không?

Mấy người khác cùng im lặng để chờ đợi câu trả lời của Nam Lâm làm sáng tỏ mọi chuyện.

Nam Lâm rút một điếu thuốc trong bao ra rồi châm lửa. Tàn đỏ nơi đầu lọc lóe sáng, rồi lại tỏa ra một thứ khói mờ nhạt. Nam Lâm nheo mắt nói chậm rãi:

- Đó là anh trai tôi. Không có chuyện gì đâu. Mọi người ăn tiếp đi.

Tuy chẳng hiểu thêm là mấy nhưng mọi người cũng đành hò nhau ăn nốt bữa cơm. Lúc đó, dư vị của bữa ăn đã bị giảm đi đáng kể rồi.


* * *


Trúc Diệp khép hờ đôi mắt vẻ mệt mỏi. Ngồi bên cạnh cô giờ là An Lâm. Suốt từ lúc kéo cô lên xe đến giờ đã gần hai tiếng rồi. Cả hai vẫn im lặng, im lặng đến nghẹt thở. Việc ở công ti cô cũng chẳng còn tâm trí để mà quan tâm đến nữa. Cái cô cần bây giờ là một sự bình yên. Nhưng ai cho cô đây?

An Lâm tay nắm chặt vô lăng. Cảm xúc trong anh vẫn trào dâng nhưng anh lại không thể tìm được ngôn từ để bắt đầu câu chuyện. Có quá nhiều điều cần nói cần giải thích. Vậy mà lại không biết diễn tả thế nào để cho cô ấy hiểu.

Cuối cùng An Lâm cũng mở miệng:

- Anh đưa em về công ti nhé?

Trúc Diệp vẫn giữ nguyên vẻ mệt mỏi của mình để trả lời:

- Tùy anh!.

An Lâm thở dài rồi khởi động xe. Tự trách mình sao quá vô tâm và bất tài. Cứ hỏi cô ấy một câu thì cũng có làm sao? Nhưng lời đã đến miệng rồi lại không thể nói ra.


* * *


Mạnh Đức nắm tay chặt Dương Thùy. Ngắm cô ấy ngủ không ngờ lại thấy bình yên như vậy.

Mạnh Đức cứ như vậy và không để ý thỉnh thoảng có vài cô y tá đi vào cười tủm tỉm trước sự si tình của anh chàng này. Tất nhiên là họ cũng ước ao rằng mai sau may mắn sẽ gặp được một người đàn ông như vậy. Dù gì cũng là tâm tư của phụ nữ.


Dương Thùy cảm thấy bàn tay mình rất ấm áp. Cô khẽ cựa mình rồi từ từ mở mắt ra.

Ánh sáng tràn ngập vào đồng tử khiến mắt cô không kịp thích ứng vội vàng nheo lại. Cô không biết mình đã hôn mê từ bao giờ. Kí ức chỉ dừng lại ở khuônmặt của người con trai giống hệt Nam Lâm mà thôi. Quả thực đúng là trái đất tròn và cuộc đời thật lắm chuyện trùng hợp.

Cô nheo mắt nhìn Mạnh Đức. Có lẽ anh ấy đã quá mệt mà ngủ thiếp đi. Khuôn mặt tuấn tú của anh khiến cô có phần rung động. Ngày xưa, cô luôn thích vuốt ve nó, trong niềm hạnh phúc cô đã ước sẽ mãi như vậy. Nhưng rồi cuối cùng tất cả cũng chẳng đi đến đâu. Tình yêu vẫn trung thành với bản chất riêng của nó, cả hai mỗi người một nơi. Rồi tự than thở và đổ tội cho duyên phận.

- Dương Thùy, em tỉnh rồi à?

Mải ngắm Mạnh Đức mà cô không để ý anh ấy đã dậy. Nghe thấy tiếng gọi, Dương Thùy thu lại ánh mắt chứa chan ban nãy rồi cô nói lạnh lùng:

- Anh về đi. Tôi khỏe rồi.

Mạnh Đức không để ý gì đến lời nói của Dương thùy. Anh đứng dậy với tay lấy chiếc cặp lồng ở trên bàn và một cái bát. Nhẹ nhàng múc từng thìa cháo ra rồi bưng đến chỗ Dương thùy. Tất cả những việc này anh đều làm với một vẻ rất nghiêm túc và cẩn thận. Giống như đang làm việc với một bộ phận, máy móc quan trọng nào đó vậy.

- Em ăn đi!.

Dương Thùy quay mặt đi chỗ khác. Cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt của Mạnh Đức thêm một phút nào nữa. Chỉ sợ rằng nhìn thêm thì lại sẽ mủi lòng, sẽ lại khóc và ngã vào lòng anh.

- Anh cứ để đấy. Chốc nữa tôi ăn. Xin Anh! Hãy về đi.

Mạnh Đức thở dài. Đặt bát cháo xuống rồi nói:

- Vậy anh về đây.

Dương thùy nhìn bóng dáng Mạnh Đức lầm lũi bước ra khỏi phòng bệnh mà trong lòng dâng lên cảm giác có lỗi. Cô không biết có phải vì mình đã quá độc ác với anh hay không? Và cô cũng không hiểu tại sao, vì cớ gì mà anh lại yêu cô đến như vậy.


Mạnh Đức vừa bước ra ngoài đã vội vàng chỉnh đốn lại người. Rồi bước về phía trước. Anh vừa đi vừa nhếch khóe môi của mình lên lẩm bẩm:

- Em sắp không trụ được nữa rồi. Sớm muộn gì em cũng thuộc về anh thôi.


* * *


Nam Lâm ngồi lặng yên nhìn cảnh vật bên ngoài khung cửa sổ. Chẳng biết anh đang nghĩ gì, đang muốn gì, chỉ biết rằng ánh mắt anh đang tràn ngập một vẻ ưu tư, trầm mặc.

Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Suy nghĩ về Trúc Diệp, về tình cảm của cô ấy. Tại sao hôm đó cô ấy lại chấp nhận nụ hôn của anh? Trước kia cô ấy luôn tránh anh, luôn sợ anh, vậy mà khi anh chủ động hôn không cần biết ý kiến của cô ấy thì cô ấy lại đón nhận nó. Đón nhận một cách cuồng nhiệt.

Rốt cuộc Trúc Diệp như thế nào? Trước kia anh đã cho rằng anh hiểu cô, anh cho rằng chỉ có anh mới là người nắm rõ nhất những bí mật về cô ấy. Nhưng càng ngày anh càng thấy mình mù tịt, biết mà lại chẳng hiểu.

Trịnh thắng ngồi gần đó chạy ra vỗ vai Nam Lâm. Đánh thức anh ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung.

- Nam Lâm! Cậu nói thật đi, cô gái hôm đó là ai? Là người của cậu hay của anh trai cậu đây?

Nam Lâm nhếch môi cười nhạt. Vốn anh không định trả lời câu hỏi này. Nam Lâm quay ra nhìn Trịnh Thắng:

- Sao? Cậu đang làm thám tử cho ai à?

Trịnh Thắng mím môi chỉnh lại thành giọng nghiêm túc:

- Đừng cố tỏ ra là không có chuyện gì nữa. Cậu như thế nào chẳng nhẽ tôi lại không biết. Cô gái mà cậu đã ngắm tuyệt đối sẽ không san sẻ cho ai khác. Và cậu càng không phải là người nể tình thân, sẽ không có chuyện nhường nhịn cô gái của mình cho anh trai.

Nam Lâm nghe thấy câu này lập tức cười vang lên. Anh là một người như thế sao? Nghe Trịnh Thắng nói có vẻ như anh rất độc đoán thì phải. Một nhân vật phản diện trong cuộc sống. Rồi Anh ngừng cười:

- Trịnh Thắng. Đừng hỏi nữa, tôi không muốn trả lời đâu.

Trịnh Thắng nhún vai nói:

- Được. Cậu đã không muốn trả lời, tôi có cậy miệng cậu ra cũng chẳng được gì. Chốc nữa tan làm, chúng ta đi làm vài li chứ?

Nam Lâm gật đầu:

- Được!.

Dạo gần đây có lẽ anh sẽ phải cần đến rượu nhiều. Như thế cảm giác sẽ đỡ thật hơn. Sự buồn bực khó chịu theo đó cũng vơi bớt đi.


An Lâm đang ngồi làm việc thì có tiếng gõ cửa. Anh đã đoán ra là ai nhưng vẫn ngẩng mặt lên và nói :

- Vào đi.

Khánh Lâm bước vào. Vẻ mặt cô có vẻ gì đó hơi gượng gạo.

- Anh An Lâm.

An Lâm đặt bút xuống rồi thở dài nói. Anh nghĩ Khánh Lâm đang cố hiểu mối quan hệ của anh và cô theo chiều hướng phức tạp nào đó và anh không hề muốn như vậy. Có lẽ anh cần phải nói rõ cho cô biết.

- Khánh Lâm. Anh có chuyện muốn nói với em.

Khánh Lâm mở to mắt chờ đợi câu nói của An Lâm.

- Lần sau em đừng cứ buồn là đến tìm anh như thế này nữa. Anh còn có công việc. Vả lại, em ra vào nhiều như vậy sẽ khiến nhiều người trong bệnh viện lời ra tiếng vào. Anh chỉ muốn quan hệ giữa anh và em dừng ở mức bạn bè mà thôi. Em hiểu chứ?

Khánh Lâm mím môi thất vọng. Cuối cùng thì anh ấy cũng nói thẳng cho cô biết. Hóa ra trước kia anh ấy đã cảm thấy bị làm phiền như vậy. Khánh Lâm đưa mắt nhìn An Lâm rồi mỉm cười nói:

- Em hiểu rồi. Nhưng em cũng muốn nói với anh rằng em không muốn quan hệ của chúng ta chỉ dừng ở mức bạn bè. Em yêu thích anh đó là việc của em, phải không nào? Còn quyết định là việc của anh, chính vì vậy mà em được quyền cố gắng. Em xin lỗi! Từ bây giờ em sẽ không làm phiền anh theo cái kiểu ngẫu hứng như thế này, nhưng không có nghĩa là em sẽ từ bỏ. Với những người càng hờ hững với em thì em lại càng muốn có được. Em đi đây. Chúc anh một ngày làm việc vui vẻ.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 252