Tôi đau khổ gật đầu, ừ thì đúng là vậy, nhưng Hán Khanh à, tôi tưởng mặt cậu dày vô địch mà. =.=
- “Nhưng dù gì tôi cũng chỉ là bạn gái hờ của cậu, có cần thiết phải hào hứng đi ra mắt như vậy không? Sau này tôi đá *** cậu rồi thì biết ăn nói thế nào đây?” Tôi bất bình thốt lên, đồng thời guồng mạnh chân hơn nữa, lạy Chúa, cái gã đười ươi này đúng là nặng, nặng quá đi!
- “Đừng có mơ, tôi đá *** cậu thì có.” Hán Khanh mỉa mai nói.
Máu tôi sôi lên ùng ục. Tại sao lúc nào tôi cũng là kẻ bị sỉ nhục thế hử?
Sau đó cả hai im lặng, không nói thêm gì nữa.
Chiếc xe đạp bon bon lao qua cơn mưa lá vàng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Một lúc sau, tôi vẫn đang cắm cúi đạp xe thì thình lình, một vương quốc ổ gà lù lù xuất hiện, như một phép màu.
Không sai, là vương quốc ổ gà đó! Khắp mặt đường phía trước chỉ toàn ổ gà, ổ voi, ổ vịt, vân vân,... nói chung là lồi lõm không tả được.
Hơ, hình như lần trước, khi gặp tình trạng tương tự, có kẻ nào đó đã ôm tôi…
Nếu không phải đang lái xe đạp thì tôi đã tự đưa tay lên cốc đầu mình một phát rồi, tại sao cái hình ảnh chết tiệt đó lại hiện lên đúng lúc này chứ á á!!
Trong đầu tôi đột nhiên có một ý tưởng hay ho loé lên!
Ít phút sau, khi đã vào trong “trận địa ổ gà”, tôi giả vờ lạc tay lái, lạng qua lạng lại như kẻ say rượu.
Lạng qua bên trái.
Lạng qua bên phải.
Hán Khanh một lúc sau không chịu nổi nữa, rít lên tức tối:
- “Này, cậu làm cái trò…”
Nhưng hắn không bao giờ có cơ hội để kết thúc câu nói đó nữa, vì tôi đã “vô ý” lắc mạnh tay lái, chiếc xe đạp cà tàng nghiêng hẳn sang một bên!
Sau đó, bạn Hán Khanh của chúng ta đã có một màn ôm hôn đất Mẹ vô cùng trìu mến và hoành tráng. >_<
Tôi đắc thắng dừng xe, ngạo nghễ nhìn xuống thân hình đang nằm thành một đống rất khó coi dưới đất kia, xun xoe nói:
- “Xin lỗi, đường xóc quá.”
Hán Khanh từ từ đứng dậy, sắc mặt vẫn hết sức tươi tắn, điềm tĩnh phủi phủi áo mấy cái, sau đó cười nhăn nhở phun ra năm chữ:
- “Phí thương tật, 5 triệu.”
Tôi:“@@#$%%&**!!”
------Một lúc sau ------
- “Hán Khanh, tôi không giở trò nữa đâu, buôngtay ra đi mà, xin cậu đó!” Tôi mếu máo nói, muốn khóc mà không có nước mắt để rơi.
Phía sau bay đến một giọng nói lạnh lẽo như vọng lên từ quan tài:
- “Đề phòng đường xóc, không buông là không buông.”
Đường xóc cái con khỉ! Cậu ôm tôi chặt cứng như thế này còn tâm trạng đâu mà lái xe nữa chứ! Nếu tôi đếm không lầm thì đây là lần thứ hai, lần thứ hai cái hànhđộng dê cụ đó diễn ra rồi, hức. Eo của tôi, muốn ôm là ôm sao? Đáng ghét!
Tôi tự chửi rủa mình, Khiết Du mày đúng là đồ ngu, đúng là đồ ngu!
Nhưng cánh tay hắn quả thật rất rắn chắc và vững chải, ôm gọn một vòng quanh eo tôi như một bức tường thành kiên cố và bất khả xâm phạm. Và ấm áp nữa…A khỉ thật, tôi bắt đầu thích cảm giác này rồi.
Chết tiệt.
----Cuối cùng, chuyến xe biến thái đó cũng kết thúc-----
Tôi thở hồng hộc thắng xe lại trước căn biện thự quen thuộc, cảm thấy chân mình bắt đầu trở nên mất cảm giác, ê ẩm vô cùng.
Hán Khanh gọn gàng leo xuống, sau đó, chỉ với vài bước chân đã tới bên cổng và bấm chuông.
Ding dong!
Một lúc sau, cửa cổng xịch mở.
- “ Hán Khanh, hôm nay đi học về muộn thế?” Từ phía trong, một cô gái xinh đẹp chạy ra ôm chầm lấy hắn, mái tóc cắt ngắn kiểu pixie nhuộm màu nâu đỏ của cô nàng bay lưa thưa trong gió.
Tôi méo xệch miệng. Giời đất ạ, rốt cuộc cái gã Hán Khanh này là hoàng đế phương nào? Hậu cung của hắn có đến cả nghìn mĩ nữ chứ chẳng chơi. *_*
Hán Khanh gỡ tay Tóc Nâu Đỏ xuống, hàng lông mày lưỡi mác tuyệt đẹp hơi nhíu lại, lộ rõ vẻ bất mãn:
- “Chị, đã nói bao nhiều lần là em lớn rồi, đừng có ôm cứng lấy em như thế này nữa!”
Tôi nghe được câu đó thì bĩu môi, hừ, vậy cái gã nãy giờ ôm chặt eo tôi như một thằng nhóc lên ba là ai đấy nhỉ?
Tóc Nâu Đỏ lại đột ngột chuyển sự chú ý sang tôi, ánh mắt sắc sảo quét một lượt khắp thân hình tôi từ đầu đến đuôi, à quên mất tôi không có đuôi, từ đầu đến chân, giống như đang nhìn ngắm con voi Mamút duy nhất còn sót lại từ kỷ Băng hà. =.=
Hán Khanh thấy vậy thì cười một cách phức tạp, rồi tiến hành màn chào hỏi qua loa:
- “Khiết Du, đây là chị gái tôi – Thiện Khanh. Chị Khanh, đây là bạn gái mới của em – Khiết Du.”
Á, chị gái sao?
Thảo nào, cặp mắt màu ngọc hổ phách của họ lại giống nhau đến thế.
Tóc Nâu Đỏ, à không, Thiện Khanh đột nhiên toét miệng cười để lộ hàm răng trắng muốt như sứ, hấp háy mắt nhìn tôi:
- “Rất vui được gặp em.”
Tôi cảm thấy thích bà chị xì tin này gần như ngay lập tức.
- “Em cũng vậy.”
Hán Khanh nhìn hai người bọn tôi một lúc, sau đó nhún vai đẩy cửa bước vào nhà, ném lại một câu:
- “Hôm nay cô ấy cũng đi dự tiệc sinh nhật Bội Di, phần còn lại nhờ chị, em đi tắm trước đây.”
Cái dáng cao gầy của hắn mất hút phía sau cánh cổng bằng sắt.
- “Ô la la, bạn gái cơ đấy, thằng nhóc này càng lợi hại nha!” Thiện Khanh vui vẻ nhìn theo, phấn kích huýt sáo.
Sau đó, chị ấy quay lại nhìn tôi một chăm chú, rồi bất thần kêu lên:
- “Sao mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này? Lúc nãy em chạy bộ về đây à?”
Tôi đau khổ quệt mạnh lớp mồ hôi trên mũi, phều phào trả lời:
- “Thật ra là em đạp xe đạp đèo em trai chị về nhà đấy ạ.”
Thiện Khanh nghe vậy thì hơi giật mình, rồi hồ nghi xoa cằm:
- “Thật không?”
Tôi gật đầu cật lực, đương nhiên là thật rồi, tôi là người không biết nói dối mà!
Chị gái Hán Khanh nhìn tôi rất lạ, dễ có đến cả phút, sau đó thở hắt ra một cái:
- “Thật ra, nếu chị nhớ không lầm thì Hán Khanh từng vô địch cuộc thi đua xe đạp cấp quận đấy em ạ...”
Mặt tôi từ từ đần ra.
Vô địch...ĐUA XE ĐẠP?????
Vài giây sau, trước cổng nhà họ Mai vang lên một tiếng hét long trời lở đất:
- “MAI HÁN KHANH, CẬU ĐÚNG LÀ TÊN KHỐN!!!”
Tôi đỏ mặt tía tai, trời ạ, tôi đã bị hắn lừa, mà còn là lừa đến hai lần. Rồi lại còn bị hắn sàm sỡ, (Gián: bạn ơi người ta chỉ ôm thôi mà...) sỉ nhục, hành hạ, chế giễu. Rốt cuộc tôi quả thật đã trở thành món đồ chơi của hắn mất rồi!
Tại sao tôi không nhận ra chứ? Nói đúng hơn là, việc trở thành món đồ chơi của gã đó lại trở nên thú vị ngoài sức tưởng tượng.
- “Em khá can đảm đấy, chưa có ai, kể cả chị, dám hét ra câu đó với Hán Khanh đâu.” Thiện Khanh cười cười, đưa tay lên nghịch những lọn tóc sẫm màu.
Tôi nhún vai:
- “Có thể cậu ta không có lý do gì để phản bác.”
Thiện Khanh nhe răng cười, sau đó túm tay tôi kéo vào nhà, vừa đi vừa hào hứng nói:
- “Tối nay là sinh nhật của Bội Di, vậy mà Hán Khanh lại muốn dẫn em theo cùng, rõ ràng là định công khai rồi.”
Thật ra, em chỉ là bạn gái hờ thôi ạ... Câu này nói ra được không nhỉ? Chắc là không, ngậm lại.
- “Chắc em phải là một cô gái dịu dàng lắm?” Chị gái Hán Khanh lại vui vẻ hỏi.
Vâng, dịu dàng đến mức ở lần gặp gỡ đầutiên, em đã đạp cậu ta xuống giường...Câu này nói ra được không ta? Cũng không nốt, nuốt xuống.
Chị Khanh thấy vậy thì lay lay vai tôi, lo lắng hỏi:
- “Em sao thế? Chẳng nói chẳng rằng, bị ốm à?”
Tôi híp mắt cười hi hi, xua tay tỏ ý không có việc gì, nếu chị ấy biết những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu tôi lúc này thì cầm chắc sẽ cho tôi ăn đấm mất.
- “Chúng ta đi đâu thế ạ?” Ngơ ngác nhận ra mình đang bị lôi đi dọc theo một hành lang sâu hun hút, tôi ngạc nhiên hỏi.
- “Đương nhiên là đi trang điểm, em không định mặc đồng phục học sinh mà dự tiệc đấy chứ?” Thiện Khanh nhíu mày.
Tôi nghệt mặt, trang...trang điểm ư?
----- Nửa tiếng sau-----
Trong phòng trang điểm vang lên những tiếng động hết sức kì lạ.
- “Ngồi yên, đừng có nhúc nhích!”
- “A a a chị đừng ịn cục lông đó lên mặt em!”
- “Đây là bông phấn, em làm ơn đừng ngọ nguậy nữa!”
- “Trời ơi, lem mascara rồi!”
- “Á, rụng mi giả rồi!”
Sau một hồi vật lộn với nào phấn nào kem nào chì kẻ mắt nào son môi nào dụng cụ bấm lông mi, nói chung là tất tần tận những thứ khỉ gió mà con người ta có thể bôi trát lên mặt, cuối cùng chị gái Hán Khanh cũng buông tôi ra.
- “Nhóc à, thật ra em rất xinh đấy.” Thiện Khanh hài lòng khoanh tay nhìn “công trình nghệ thuật” của mình, gục gặc đầu.
Tôi thì lại cảm thấy mình như đang đeo một lớp mặt nạ, hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài, khá là khó chịu.
Sau đó, chị Khanh bắt đầu lục lọi tủ quần áo của mình, và ném cho tôi một chiếc áođầm trang nhã, màu sắc loang đều từ vàng cam, hồng, đỏ đến bạch kim, giống như bầu trời lúc hừng đông.
Wow...
- “Áo của Coco Chanel đấy nhóc, mặc vào đi!”
Tôi nhăn mặt:
- “Coco Chanel? Có phải một loại sô cô la không?”
Trông Thiện Khanh như thể sắp xỉu đến nơi.
- “Đáng ra phải cho em mặc đầm trước rồi mới bắt đầu trang điểm, rốt cuộc chị lại quên béng đi mất. Nhưng cũng may là cái váy này có thể mặc từ dưới lên cũng được, em cứ xỏ chân vào rồi kéo lên thôi.”
Tôi gật đầu như một cái máy, sau đó bắt đầu mặc bộ váy trông rất đắt tiền đó vào, trong lúc đó thì Thiện Khanh tự trang điểm cho mình.
- “Chị Khanh, em hỏi chị một câu được không ?” Chợt nhớ ra một chuyện, tôi rụt rè hỏi.
- “Được, cứ tự nhiên.”
- “Hán Khanh....có phải là gay không ạ?” Tôi ấp úng.
Phụt!
Chị gái Hán Khanh phun nước miếng.
- “Có cô gái nào lại hỏi một câu như vậy về bạn trai mình không chứ???? Đương nhiên là em trai chị không bị gay rồi, tâm sinh lý của nó hoàn toàn bình thường.” Chị ấy trợn mắt nhìn tôi, nói muốn hụt hơi.
Ừm, nhưng mà còn Phi Long...
Một lúc sau, tôi quyết định quên phứt cái chủ đề tội lỗi đó đi cho nhẹ óc.
- “Này, xong chưa vậy?” Giọng Hán Khanh từ ngoài cửa phòng đột ngột vọng vào, mang theo sự sốt ruột đến khó chịu.
- “Vẫn chưa, chị với Khiết Du sẽ đến sau, em cứ tới đó trước đi!” Thiện Khanh hét với ra ngoài.
- “Nhanh lên đấy nhé!” Giọng hắn trở nên hậm hực, sau đó tôi chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân xa dần rồi mất hút.
0
CHƯƠNG HAI MƯƠI BA:
Hôn.
---- Nhà Bội Di, hay còn gọi là tư gia nhà họ Đình. Sáu giờ tối.-----
Hán Khanh bực dọc thay đổi tư thế đứng một lần nữa, lờ đi những ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái đứng xung quanh.
Sao mà lâu thế không biết.
Sự sốt ruột của hắn không qua được cặp mắt ranh mãnh của thằng bạn thân đang đứng kế bên – Phi Long.
- “Sao thế? Sinh nhật em gái tớ mà cậu hoàn toàn không có vẻ gì là chú ý cả.” Cậu ta hấp háy mắt nói.
Hắn thở dài nhìn đồng hồ, sau đó liếc kẻ kế bên một cái:
- “Việc gì đến cậu?”
Phi Long xoa xoa cằm cười nhẹ, âm điệu vẫn hết sức nhẹ nhàng:
- “Tớ chỉ muốn nói, nếu cậu muốn chơi đùa với Khiết Du, thì tốt nhất là nên từ bỏ sớm đi.”
- “Tại sao?” Hắn nhận ra giọng nói mình đột nhiên trở nên gay gắt đến kì lạ.
- “Nói sao nhỉ? Tớ khá là thích cô ấy. Việc cô ấy là bạn gái cậu, tớ căn bản không quan tâm, với tính cách của cậu thì một là chơi đùa, hai cũng chỉ là chơi đùa mà thôi, chỉ hy vọng cậu đừng làm gì quá đáng.” Phi Long nghiêm túc nói, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, điềm tĩnh.
Hán Khanh không thừa nhận cũng không phủ nhận, khoé miệng mỏng lạnh lùng cong lên thành một nụ cười mê hoặc.
Các cô gái xung quanh bắt đầu kêu lên thảng thốt.
- “Tớ vẫn không hiểu, vây quanh cậu là bao nhiêu cô gái xinh đẹp như vậy, rốt cuộc tại sao lại chú ý đến một cô gái bình thường như Khiết Du?” Phi Long lại huých vào vai hắn để lôi kéo sự chú ý, dài giọng hỏi.
- “Câu đó để tớ hỏi cậu mới đúng.” Hắn không buồn nhìn sang bên cạnh, hờ hững buông một câu.
Phi Long im lặng.
Hán Khanh thấy vậy thì nhướn mày bí ẩn, bất giác lại nở ra một nụ cười. Có điều, nụ cười này khác hẳn với ban nãy, ấm áp hơn nhiều.
Chính là bởi vì xung quanh hắn lúc nào cũng đầy những cô gái xinh đẹp tài năng, vậy nên một cô nàng bình thường như Khiết Du mới trở nên đặc biệt.
Hắn cũng không rõ, đề nghị cô ấy làm bạn gái, rốt cuộc là để Bội Di, hay là để Phi Long xem.
Hoặc là, để thoả mãn sự ích kỉ đen tối nho nhỏ ở góc khuất nào đó trong trái tim hắn?
Nhè nhẹ lắc đầu, Hán Khanh lại hướng ánh nhìn của mình ra cửa.
Và rồi, thình lình, cô xuất hiện, ngay giữa tầm mắt hắn.
Khiết Du đã đến.
Nếu không phải vì bắt gặp sự vụng về quen thuộc trong cặp mắt đen láy ấy, Hán Khanh đã nghĩ mình đang nhìn một cô nàng nào đó khác, chứ nhất định không thể là Khiết Du ngốc nghếch được.
Không rõ là nhờ hiệu ứng của mascara, lông mi giả hay bất cứ thứ trời đánh nào đó mà chị gái hắn đã dán lên mặt cô, Khiết Du tối nay đẹp đến nghẹt thở.
Cặp mắt cô trong veo, thanh tịnh như bầu trời về đêm ở cao nguyên, mênh mông sâu thẳm. Hán Khanh có cảm giác mình giống như một con thỏ bị mắc bẫy, càng vùng vẫy thì càng lún sâu, và kiệt sức.
Bộ váy cô đang mặc có màu của nắng hừng đông, gần như là tiệp màu với mắt hắn, mái tóc đen hơi rối xoã ngang ngưng, làm nổi bật làn da trắng muốt như sứ.
Một thiên thần.
Hắn lo sợ là mình đang chảy nước bọt.
Chết tiệt thật, tại sao cô dám khoác bộ dạng này mà nghênh ngang diễu hành ở đây?
Sự xuất hiện của cô thu hút gần như toàn bộ sự chú ý của mọi người trong phòng. "Cô ấy là ai vậy?" "Nhìn rất lạ." Bọn họ hỏi nhau.
Trong khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh dường như đều nhoè đi, hắn chỉ lờ mờ biết, đôi chân mình trong vô thức đã đến bên cạnh cô.
Khiết Du của hắn.
Là của hắn.
Rất tự nhiên và hết sức chiếm hữu, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, siết chặt.
Khiết Du vùng vẫy cố rút tay ra, nhưng cuối cùng lại chịu thua, nhìn hắn nghi hoặc, khó chịu khịt khịt mũi.
- “Hán Khanh, cô gái này là...” Chẳng hiểu từ đâu, và vào lúc nào, Bội Di đột nhiên “lù lù” xuất hiện, cau mày nhìn họ hỏi. Có lẽ do hiệu ứng trang điểm nên cô nàng hoàn toàn không nhận ra Khiết Du.
- “Bạn gái anh.” Hắn toe toét cười, bất giác siết tay mạnh hơn một chút.
Im lặng đến đáng sợ.
Xung quanh lại nổi lên tiếng xầm xì ác ý.
- “Là con nhỏ quê mùa đó sao? Nhìn bộ dạng là biết không phải quen mặc đồ hàng hiệu rồi...”
- “Định làm Lọ Lem đào mỏ chắc?”
- “Thật là kệch cỡm...”
Bàn tay của cô đột nhiên trở nên lạnh ngắt.
Đột ngột, bên trong hắn, sự phẫn nộ từ từ trỗi dậy như một cơn sóng thần, dữ dội và không được báo trước. Ánh mắt sắc lạnh đến tê cóng tay chân của hắn quét một lượt sang những cô gái nhà giàu đang bàn tán mỉa mai, để lại một không gian im lìm như một nấm mồ.
Bọn họ dám, nói như vậy, về Khiết Du?
Hắn muốn cô đến đây, không phải là để chịu đựng việc này. Lúc này hắn chỉ hận không thể nhét cô vào một cái hộp nào đó rồi vác thẳng về nhà!
Không khí trong buổi tiệc trở nên lạnh băng và vôcùng ngột ngạt.
Bất thình lình, Khiết Du đứng thẳng người, tươi cười nhìn Bội Di, bình tĩnh nói:
- “Bội Di, sinh nhật vui vẻ. Tên ngốc này không chịu báo trước một tiếng hôm nay là sinh nhật cậu, nên tôi không kịp chuẩn bị quà, thông cảm nhé!” Cô vừa nói vừa mắng yêu hắn, khuôn mặt hoàn toàn bình thản, nụ cười cũng vô cùng tự nhiên.
127