watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Hoa Vô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Đan Băng chưa ra thực tế trong giới kinh doanh nên cậu chưa biết nhịn ai bao giờ dù người đó là ai đi nữa. Ở đây có thể chỉ mình cậu là thẳng thừng nhất.

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.TrangbuonPk.Wap.Sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.TrangbuonPk.Wap.Sh - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

Nghe Đan Băng nói với mình giọng đó để bênh Tử Di,Song Linh càng muốn làm bẽ mặt Tử Di hơn, cô bỏ qua lời nói Đan Băng:
- Cô Di không nói gì có nghĩa là đồng ý rồi nhỉ.
Tuyết Y cười nhẹ:
- Em lên đi chứ, đừng làm phật lòng chủ gia.
Tử Di liếc mắt lén lườm Tuyết Y, cậu đã không nói đỡ giúp cô thì thôi lại còn hùa theo. Cô làm gì biết chơi cầm kỳ đâu cơ chứ.
Họ đã nói vậy thì không còn đường lui nữa. Tử Di lủi thủi đi về phía trước có sẵn đàn piano…Cô dần dần bước đến đó, hai tay xoắn lấy nhau bối rối trả biết làm gì nữa đây…
Tuyết Y nhìn nét mặt đấy là biết Tử Di không hề biết chơi đàn, cậu nghĩ cô sẽ lên tiếng nói ra điều đấy để tr ánh kh ỏi lên nhưng cô lại không mở mồm ra nói.
Cứng đầu thật… San Phong cũng hiểu Tử Di không biết đánh đàn nên cô mới có vẻ mặt ấy, cậu cau mày:
- Cô ấy có biết đánh piano đâu cơ chứ.
Gia Linh không thể tham gia vào được nên cô chỉ đứng im lặng, Đan Băng quay xang Song Linh nói:
- Chị có cần ép người ta đến thế không.
Tuyết Y cười nhếch môi:
- Nếu muốn em cũng có thể lên đấy mà.
- Anh…
“Đúng…sao mình không nghĩ ra nhỉ..” San Phong lập tức nói với Đan Băng:
- Em biết chơi piano mà, lên cứu vớt một linh hồn đi chứ.
Từ trước đến nay Đan Băng chưa bao giờ đứng trước đông người mà thể hiện tài năng bao giờ, mà cậu cũng chỉ mới chơi piano được 2 năm thôi mà với lại cậu toàn học đánh những bài tiếng eng. Đan Băng nhíu mày:
- Anh đi mà lên.
- Anh mà biết chơi thì đã không đến lượt em – San Phong đẩy người Đan Băng lên trước cho kịp Tử Di. – Gíup người đi mà,anh sẽ đền đáp em sau.
Đan Băng thở hắt ra:

- Thôi được rồi, từ từ làm nhăn hết áo người ta rồi.
San Phong buông tay ngay, cậu cười tươi rói. Song Linh mặc dù không thích trò cứu người đẹp này mấy nhưng chẳng nhẽ cô cấm họ lên.
Tuyết Y chỉ hướng mắt lên trên xem họ sẽ làm gì. Dù sao cậu cũng đã làm một việc thiện sau khi hại người rồi. Khoé môi cậu cong cong cười…ánh mắt nheo lại nhìn Tử Di xem cô sẽ ra sao.
Gia Linh chú ý Hàn thiếu từ lúc cậu về hùa cùng người chị họ mình, rồi lại cố tình đưa ra cách để giúp Tử Di nhưng không hề lộ ra điều đó, Gia Linh cảm thấy giữa hai người này có một mối quan hệ gì đó rất khó hiểu, mới về nước nên cô không được rõ lắm, từ từ rồi sẽ hiểu thôi.
Gia Linh hướng mắt lên trên.
Đan Băng theo ngồi xuống cạnh Tử Di. Cậu ghé tai cô nói nhỏ:
- Cậu có thuộc bài gì đấy nhạc ngoại không?
Từ khi nhận thức được mọi chuyện trong gia đình mình, Tử Di đã thích bài Because of you (Kell Clarkson), giai điệu đó như in sâu vào tâm trạng của cô mỗi khi đêm xuống còn lại một mình trong căn phòng trống.
- Because of you.
- Không còn bài nào vui hơn à. Dù sao cũng là tiệc chứ có phải…
Tử Di lắc đầu, cô không muốn hát bài này đâu nhưng đó là bài nhạc ngoại duy nhất cô thuộc.
Đan Băng chẹp miệng:
- Thôi kệ.
Cậu cười tiếp thêm tinh thần cho Tử Di:
- Không có gì hết. Cứ thoải mái đi. Có ai ném trứng thối anh đây sẽ đỡ cho...
Tử Di cười gật đầu…Cô thấy Đan Băng rất tốt với mình, cậu đúng là người bạn cô ước mơ…
Đan Băng đưa tay lên từng phím đàn, nhìn cậu không khác gì người của quần chúng kể từ cách ăn mặc và khuôn mặt mĩ nam kia…giường như sự nổi bật đêm nay dành hết cho cậu vậy…
I will not make the same mistakes that you did
I will not let myself cause my heart so much misery
I will not break the way you did
You fell so hard
I learned the hard way, to never let it get that far
- Dịch dịch cho anh nghe, nhanh quá không theo kịp.
Mới nghe được mấy câu đầu Tử Di hát, San Phong đã huých tay xang Gia Linh nhờ cô dịch hộ. Gia Linh chẹp miệng bắt đầu.
Tuyết Y cũng hiểu nhưng nghe người sống bên Anh dịch vẫn sát nghĩa hơn. Cậu đứng lại gần Gia Linh hơn vừa nghe Tử Di hát vừa nghe lời dịch.
Because of you
I never stray too far from the sidewalk

Because of you
I learned to play on the safe side
So I don't get hurt
Because of you
I find it hard to trust
Not only me, but everyone around me
Because of you
I am afraid

I lose my way
And it's not too long before you point it out
I cannot cry
Because I know that's weakness in your eyes
I'm forced to fake a smile, a laugh
Every day of my life
My heart can't possibly break
When it wasn't even whole to start with

Because of you
I never stray too far from the sidewalk
Because of you
I learned to play on the safe side
So I don't get hurt
Because of you
I find it hard to trust
Not only me, but everyone around me
Because of you

I am afraid

I watched you die
I heard you cry
Every night in your sleep
I was so young
You should have known better than to lean on me
You never thought of anyone else
You just saw your pain

And now I cry
In the middle of the night
Over the same damn thing

Because of you
I never stray too far from the sidewalk
Because of you
I learned to play on the safe side so I don't get hurt
Because of you

I tried my hardest just to forget everything
Because of you
I don't know how to let anyone else in
Because of you
I'm ashamed of my life because it's empty
Because of you
I am afraid

Because of you
*** d ỊCH:
Con sẽ không phạm cùng sai lầm như mẹ đã phạm
Con sẽ không để bản thân làm trái tim mình đau khổ thế
Con sẽ không suy sụp như mẹ
Mẹ đã suy sút quá nặng nề
Con đã rút ra được kinh nghiệm không bao giờ để mọi chuyện tiến xa tới nhường ấy

Bởi vì cha mẹ, con chẳng bao giờ dám đi chệch quá xa khỏi con đường bình yên (1)
Bởi vì cha mẹ, con đã học cách sống sao cho an toàn để con khỏi phải bị tổn thương

Bởi vì cha mẹ, con nhận ra thật khó mà tin tưởng chẳng những bản thân con mà cả những người xung quanh con
Bởi vì cha mẹ, con e dè

Con lạc hướng và chuyện đó xảy ra không quá lâu trước khi mẹ chỉ ra điều đó cho con
Con không thể khóc bởi vì con biết điều đó sẽ là điểm yếu của con trong mắt mẹ
Con buộc phải giả tạo một nụ cười, một tiếng cười vang mỗi ngày trong cuộc đời con
Trái tim con có lẽ không thể tan vỡ được khi mà thậm chí từ đầu nó còn không được nguyên vẹn

Con nhìn mẹ cạn kiệt dần
Con nghe mẹ khóc mỗi đêm trong giấc ngủ
Con còn trẻ quá, đáng lẽ mẹ đừng ỷ dựa vào con
Mẹ chưa từng nghĩ về ai khác, mẹ chỉ nhìn thấy nỗi đau của mẹ mà thôi
Và giờ đây con khóc giữa đêm thâu vì cùng một lý do chết tiệt như thế

Bởi vì cha mẹ, con chẳng bao giờ dám đi chệch quá xa khỏi con đường bình yên (1)
Bởi vì cha mẹ, con đã học cách sống sao cho an toàn để con khỏi phải bị tổn thương
Bởi vì cha mẹ, con đã cố hết sức để quên đi mọi chuyện

Bởi vì cha mẹ, con không biết làm cách nào để ai đó có thể vào được lòng con
Bởi vì cha mẹ, con xấu hổ về cuộc đời mình vì nó trống rỗng
Bởi vì cha mẹ, con sợ hãi

Bởi vì cha mẹ đó...

Chương : 12
Dứt bài hát, mọi người nghe có người hiểu có người không nhưng khi nghe giai điệu buồn đấy cũng cảm thấy nao lòng cả ánh mắt lẫn giọng của cô gái cũng nói lên điều đó.
Đan Băng nghe giọng Tử DI hát mà cậu cảm tưởng như cô đã khóc nhưng khi quay nhìn cô thì trả thấy giọt nước mắt nào cả. Phải chăng cô quá nhập tâm khi hát bài này….
Mọi người vỗ tay cho hai người. Một lần nữa hình ảnh đẹp đẽ của Đan Băng đã đi vào lòng mấy em gái có mặt ở đây, Tử Di chỉ cúi đầu, mặt cô nhìn thật buồn đi về chỗ cũ của mình…
Tuyết Y nghe giọng Tử Di hát cậu cảm thấy hơi bất ngờ khi cô sở hữu một giọng ấm đến vậy…tưừg câu từng lời như nói lên nỗi lòng của cô . Nhưng Tuyết Y đâu thiên thần đến nỗi chỉ vì nghe một bài hát mà đã cảm động. Cái cậu chú ý nghe chỉ là giọng hát của Tử Di thôi còn ý nghĩ không quan trong dù sao cũng chỉ là bài hát mà thôi…
San Phong đứng đờ đẫn khi nghe hết, cậu vẫn còn cảm thấy bài hát này như nói lên đúng hoàn cảnh của cô vậy…San Phong nhìn Tử Di:
- Không sao chứ.
Tử Di lắc đầu:
- Chỉ là hát thôi em không sao.
San Phong nghe giọng là biết cô đang buồn, cậu muốn làm cho cô quên đi, liền cười xớn xác khen cô không tiếc lời:
- Em hát hay thật đấy…Đúng là Di 33 của mình…Ôi giỏi quá….hihi- San Phong ôm chầm lấy Tử Di, bỏ mặc ánh nhìn những người đứng gần đấy, Đan Băng ho súyt sặc…Gia Linh cụp mi quay đi không muốn nhìn cảnh này chút nào…
Song Linh thì mải nhìn Đan Băng, cô thấy Đan Băng ho liền lên tiếng hỏi han:
- Cậu sao thế, có cần nước không.
Chẳng qua Đan Băng chỉ bị sặc nước bọt khi thấy San Phong ôm Tử Di trước mặt anh mình thôi chứ cậu không sao hết.
Lý do Song Linh quan tâm cậu là vì hình ảnh ấn tượng lúc chơi piano của cậu đã khắc sâu vào lòng cô. Song Linh không còn tin cái lời đồn cậu bị les nữa….làm sao có người bị les mà lại men đến thế cơ chứ…giờ đây Đan Băng đã được điểm ngang cả Huỳnh tổng lẫn Hàn thiếu trong lòng cô.
San Phong ôm Tử Di mà mắt lại nhìn ra sau lưng cô chính là Tuyết Y. Thấy vẻ mặt Tuyết Y có vẻ cau có rồi, San Phong lại càng thích… Cậu dời Tử Di, béo hai má cô:
- Sao em có thể đáng yêu đến thế này….
Tuyết Y hơi nhíu mày nhìn họ, không cần thể hiện phấn khích như thế trước mặt cậu chứ. Tuyết Y lên tiếng, cậu không thể để mọi người làm hình bóng mình mờ nhạt được:
- Nhìn mặt em tâm trạnng thế.
Tử Di quay lại nhìn Tuyết Y. Tất cả là tại cậi cô mới phải hát cái bài này…Tử Di không muốn nhìn bản mặt đểu của Tuyết Y nữa, cô quay đi chỗ khác. Tuyết Y cười nhếch môi trước thái độ đó, cậu nhìn xang San Phong:
- Có vẻ cô ấy thích Huyỳh tổng hơn tôi rồi nhỉ.
San Phong thừa nhận mạnh., cậu lên tiếng ngay:
- Có thể…tôi thấy Hàn thiếu cũng không thích cô ấy vậy thì nhường cho tôi được chứ.
Tuyết Y không nghĩ đến trường hợp San Phong lại đề nghị thẳng thừng như vậy. Cậu đã làm mọi người đứng đấy trố mắt nhìn.
Gương mặt San Phong lúc này không còn nụ cười hay ánh mắt đùa cợt nữa mà nó rất rất nghiêm túc
- Đi thôi. – Ông ngồi sau, nói với người tài xế.
- Đi đâu vậy trợ lý Kim?
- Đi lung tung đi, tôi cũng không biết. Cứ đi đi rồi nói.
Sao việc này lại đổ lên đầu mình như thế chứ - Ông Kim giở khóc giở cười, ông biết tìm cô gái ấy ở đâu đây…chậc chậc.
Ấy…- Ông Kim bỗng sáng mắt lôi ngay điện thoại ra…
- Con trai giúp ba với…
- …
- Con không giúp ba cắn lưỡi chết ngay tại chỗ cho xem.
- …
- Ừ ừ….
- ….
- Ôi cảm ơn con…Moa …moa…đúng là con trai đáng yêu của ba…
- ...
Ông Kim cười tít mắt nói với người tài xế:
- Anh chạy đến bệnh viện XX cho tôi.
Người tài xế cho xe vòng lại…
……….
- cuối cùng cô cũng tỉnh rồi….may quá.
Đôi mắt Tử Di mờ mờ nhìn người phụ nữa già giặn trước mặt, bà ta là ai?? giọng Tử Di yếu ớt nói:
- Bà là…
Bà Thái mỉm cười nói:
- Tôi là người chuyên dọn vệ sinh định kỳ cho nhà cậu gì gì chủ nhà ấy. Tối hôm qua là ngày tôi đến tổng vệ sinh cho nhà, khi vào dọn các phòng, tôi thấy cô nằm ngất lịm ở đấy nên gọi 115 đưa cô đi…
Tử DI mệt mỏi, cô cố nói:
- Sao bà lại vào được phòng vậy?
Câu hỏi đột ngột của Tử Di khiến bà Thái lúng túng, bà cười lả giả:
- À…tôi đã làm lâu cho cậu chủ rồi nên cậu ấy đưa tất cả một bộ khoá cho tôi mà.
Tử Di nở nụ cười trên bờ môi nứt nẻ khô rát:
- Vâng, cảm ơn bà…
Bà Thái rót ly sữa ấm cho Tử Di, đỡ cô ngời dậy nói:
- Chắc cô chịu rét lâu nên mới tím tái như vậy. Cô uống đi.
Tây Tử Di run run cầm ly sữa nóng ấm, uống từng ngụm nhỏ, nó như giúp cô loấy lại chút sắc thái…
Bà Thái chẹp miệng nói:
- Lúc đầu thấy cô tôi cứ nghĩ cô là xác chết chứ…nhìn người trắng muốt cứ như tuyết ấy, môi thì tím tái nằm co ro một góc.
Bà ngừng một lúc rồi hỏi:
- Có chuyện gì vậy, cô có thể kể cho tôi không?
Tử Di cười nhẹ lắc đầu, cô phải kể là mình bị ngược đãi sao. Thấy Tử Di không kể chuyện gì, bà Thái cười ẩn , rồi giọng lại trở về vẻ thương cảm:
- Thôi cô nghỉ ngơi chút nữa tôi quay lại mua đồ ăn cho cô.
Bà Thái toan đứng dậy, Tử Di kéo tay bà lại nói:
- Vậy…chủ nhà ấy chưa biết chuyện con vào viện sao?
Bà Thái nghĩ nghĩ gì đó, rồi lắc đầu nói:
- Chưa, tối qua tôi đến thì cậu ấy không còn ở nhà nữa. Tôi định đến để nói với cậu ấy chuyện này đây.
Tử Di vội vàng chen vào, giọng cô như đang van xin :
- Bà đừng nói với người đó….
Bà Thái làm vẻ tò mò nói:
- Sao cô nói như vậy. Có phải cậu chủ đó ngược đãi cô không, cô có vẻ sợ cậu ấy vậy?
Tử D lắc đầu, mắt cô buồn vời vợi, cô cố nén tiếng thở dài để thay vào nụ cười gượng:
- Chỉ là cháu muốn được yên tĩnh thôi.
- Được rồi, tôi sẽ không nói, giờ cô nghỉ ngơi đi, sức cô đã quá yếu rồi đó tý nữa cần phải truyền thêm đạm.
Tử Di nhìn bà lòng đầy sự biết ơn, cô cúi đầu cảm ơn bà nói:
- Vâng.Cảm ơn bà.
- Ôi ơn nghĩa gì. Không cần đâu. – Bà Thái phẩy tay rồi ra ngoài.
….
- Vâng con biết rồi.
- …
Khoé môi Tuyết Y cong cong đút điện thoại vào túi, cậu quay lại tiếp tục cuộc họp.
Sau khi xác định được chính xác nơi Tử Di đang cư ngụ. Ông Kim vui vẻ quay về côngty báo lại cho San Phong.
Cậu cau mày:
- Sao cô ấy lại ở đó.
- Tôi không rõ – Ông Kim cúi đầu nói khi nhìn vẻ mặt đáng sợ của San Phong.
- Đi – Sao Phong cầm chiếc áo khoác trên vai ghế vồn vã ra xe chờ sẵn trước công ty.
Trợ lý Kim nhanh chóng chạy theo vào xe.

10 phút sau họ đã đến bệnh viện XX San Phong dục:
- Ông mau chỉ phòng cô ấy đi nhanh lên lề mề qúa.
Ông Kim vội vàng đi trước…chỉ đến phòng Tử Di đang nằm. Định mở cửa thì San Phong ngăn lại.
- Ra xe chờ đi.
Ông Kim lượn luôn. Ông chỉ chờ đến nước đấy thôi, cứ mãi nhìn San Phong trong tình trạng này ông lên cơn đau tim mà chết mất.
San Phong nhẹ xoay mắm cửa từ từ đi vào. Vẻ mặt phờ phạc đôi môi khô tái nhợt đang nằm nhắm mắt trên giường khiến San Phong nhói lòng, cậu cắn môi tiến lại gần ngồi xuống bên cạnh.
Sao cô lại đến nỗi này. Có phải do hôm qua cậu hỏi câu đó nên Tử Di mới bị Tuyết Y hành hạ đến mức này….
Tia máu trong mắt San Phong đỏ ngầu…cậu mím chặt môi “Hàn thiếu cậu sẽ phải trả giá cho việc này “.
San Phong nhìn Tử Di, bàn tay cậu nắm nhẹ lấy tay Tử Di. Tay cô lạnh ngắt…San Phong sờ lên trán Tử Di lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh…
Cô đang sốt… Tử Di vẫn mặc bộ đồ tối qua đi tiệc, trong cơn mê man sắc mặt cô nhăn nhó như đang rất sợ hãi…cơ thể cô run rẩy. Tử Di như thể quay về cái ngày khủng khiếp đó. Đêm đó, ngoài trời đông lạnh những cơn mưa phùn hất vào phòng cửa kính mở toang… Tử Di rất sợ lạnh cô rất sợ…
Ngày đó…
Tử Di học xong, cô muốn xang phòng mẹ để tâm sự. Cô biết mẹ mình đang buồn vì chuyện ba mình đang đi cặp bồ với bà Minh- chính người bạn thân của mẹ mình.
Tử Di vừa đi vừa lặng lẽ ngâm nga giai điệu bài hát cô đã vô tình nghe được và từng câu từng lời đó như sinh ra để hát dành cho cô vậy…Tử Di gõ cửa phòng mẹ mình…

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 166