"tại sao lại đánh tôi? Em ghét tôi lắm sao?" gã lạnh lùng lên tiếng nhưng trong ngữ điệu có phần hơi tức giận vì thái độ của nhỏ luôn đối kháng cùng gã
"hừ…Bạch gia mấy người có ai là người tốt đâu, anh bảo tôi nên làm gì vời kẻ đã bắt cóc tôi tới đây chứ? đúng là thần kinh, đồ điên" dù bị gã chế ngự ko thể nhúc nhích nhưng nhỏ vẫn mạnh miệng mắng gã ko kiêng sợ. đôi mắt nhỏ trừng trừng nhìn gã đầy khiêu khích
"bắt cóc em? Tại sao em lại ở đây?" gã ngớ ngẩn vì câu nói của nhỏ, gã vừa tới buổi sáng thì làm sao bắt cóc nhỏ được. nhưng tại sao nhỏ ở đây gã cũng đang rất tò mò.
" anh đừng giả nai nữa, ko phải anh bắt tôi tới đây thì là ai chứ? tôi ko thể nào tự mình mò tới cái nơi khỉ ho cò gáy này được" nhỏ giận tới nỗi muốn cắn lưỡi, chính hắn bắt nhỏ tới đây giờ lại còn giả vờ hỏi nhỏ. Đúng là đáng ghét mà
Em có biết đây là đâu ko mà dám nói là khỉ ho cò gáy hả? hahahahaha…. Cô bé càng lúc tôi càng thích em rồi đó…." Hắn cảm thấy thích thú vì câu nói của nhỏ. Sunshine chính là hòn đảo tư nhân của Bạch gia, nơi đây cảnh đẹp mê người vậy mà nhỏ lại dám gọi là khỉ ho cò gáy. Đúng là ko còn từ nào để diễn tả về nhỏ nữa.
" nói cho em biết, đây là đảo của Bạch gia chứ ko phải khỉ ho cò gáy gì của em đâu. Còn việc tại sao em ở đây thì tôi sẽ giúp em điều tra sau. Nhưng bảo đảm chuyện này ko liên quan tới tôi. Em tin ko?" hắn sau 1 lúc cười nói sảng khoái cũng nghiêm túc nhìn vào mắt nhỏ mà nói thật lòng. Ánh mắt hắn kiên định làm nhỏ có chút lo sợ. người đàn ông vô cùng nguy hiểm tốt nhất ko nên tin
"uhm…uhm.." nghĩ thì nghĩ trong lòng thôi, nhưng ngoài mặt nhỏ vẫn gật đầu đồng ý với gã. Khi biết đây là đảo tư nhân nhỏ cũng biết ko thể tự trốn chạy mà phải nhờ vào quyết định của gã thôi.ko hiểu sao nhỏ lại có cảm giác người đàn ông này sẽ giúp
đỡ nhỏ vậy là bản thân ko nghĩ nhiều nữa, nhỏ đánh liều cược với vận mệnh 1 lần vậy
" được… bây giờ tôi thả tay ra, em phải hứa là ko được đánh tôi hay phản kháng tôi nữa nhé.?" Hắn mỉm cười hài lòng vì sự đồng ý của nhỏ và nhẹ nhàng ra điều kiện cùng nhỏ
"ưhm… tôi hứa, nhưng anh cũng phải giúp tôi về nhà… tôi đã mất tích gần 1 ngày 1 đêm rồi tôi ko muốn ở đây nữa. anh giúp tôi nhé?" nhỏ trưng ra vẻ mặt thơ ngây, đôi mắt ân ấng nước nhỏ giọng nhờ vả hắn, giọng nói ngọt ngào như oanh vàng đang hót làm gã khẽ rung mình chấn động ( aizzzz lại muôn đời dùng cái mỹ nhân kế chứ gì…đáng thương con mồi đã sắp cắn câu)
"được tôi hứa… đứng lên nào…"gã mỉm cười sủng nịnh dùng đôi mắt nhu tình nhìn nhỏ rồi từ từ buông tay nhỏ ra và kéo nhỏ đứng dậy. gã nắm lấy tay nhỏ và dẫn đi, 2 người bọn họ đang hướng về ngôi biệt thự mà lúc sáng nhỏ cố công trốn chạy
1 kẻ bị bỏ quên trong câu chuyện này chính là cô nàng cùng gã lúc nãy. Nàng ta đứng như bị đống băng giữa cái nắng hè oi bức. điều mà nàng ko thể ngờ tới chính là thái độ dịu dàng mà gã dành cho nhỏ. Đây thật sự ko phải con người của gã, 1 con người máu lạnh vô tình, độc ác với đối thủ và luôn chà đạp các cô gái 1 cách ko thương tiếc. gã là bang chủ của Bang Hồng Ưng, 1 bang phái lớn nhất nhì Châu Á, con người gã luôn có 1 luồng sát khí toát ra khiến kẽ đối diện bị áp đảo mà sợ sệt. ngay cả bản thân nàng từ khi làm tình nhân của gã , 2 tuần nay chưa bao giờ được gã dịu dàng như thế, ân cần như thế. Lúc mây mưa cùng gã thì nàng cũng chỉ là 1 công cụ giúp gã giải quyết nhu cầu ko hơn ko kém
Cô gái đó có cái gì lại khiến gã thay đổi nhanh chóng như thế, thật là trong lòng nàng đang rất tò mò muốn biết. càng đáng giận hơn là nàng đã bị gã bỏ quên từ khi gặp được nhỏ.
"ko thể như thế được…tuyệt đối ko thể.." nàng âm thầm suy nghĩ, lửa giận dâng cao, ko thể chỉ trong tích tắt đã bị gã đá sang 1 bên như vậy. nàng tuyệt đối ko cho phép điều đó xảy ra. Ai cản đường tiến của nàng thì nhất định nàng sẽ hủy diệt tất cả. kể cả nhỏ đó có là ai đi nữa. đôi mắt nàng thù hận nhìn chằm chằm vào tấm lưng bé nhỏ trước mặt mà nguyền rủa.( trong cảnh này mà cũng bị người ta đánh ghen, xui cho nhỏ thật)
Chap 15:
* * *
"cậu chủ….cô..cô.. sao cô lại ở đây?" bà giúp việc kinh ngạc tới mức miệng nói lắp bắp khi thấy nhỏ đi cùng Bạch Nhật Phong. Nếu để Bạch phu nhân biết bà ấy để nhỏ trốn thì nhất định cái mạng hèn của bà khó sống tiếp được
"tại sao tôi ko được ở đây? Tôi ko ở đây thì ở đâu chứ?" nhỏ chớp mắt nhìn bà giúp việc bằng vẻ mặt ngây thơ cực độ, giọng nói còn có phần châm biếm bà ta.
" được
rồi, ở đây ko có việc của bà , lui xuống đi" Bạch Nhật Phong lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ và sự lo lắng của bà giúp việc. chỉ biết cúi đầu chào gã rồi bà ta rung rẩy bước xuống bếp
Không khí trong phòng khách lúc này cũng đậm mùi thuốc súng, nhỏ phải cố gắng trừng mắt để giao đấu cùng ánh nhìn quỷ dị của Bạch Nhật Phong và ánh mắt ko mấy thiện cảm của cô nàng tình nhân của gã, 2 con người kia cứ ngồi nhìn nhỏ chằm chằm ko chớp mắt , mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ chỉ có nhỏ là đang tức muốn ối máu
"nè…2 người nhìn đủ chưa hả? tôi biết là mình đẹp nhưng cũng ko cần nhìn 1 cách thèm muốn như vậy đâu!!!!" nhỏ trừng mắt hét lớn cắt ngang bầu ko khí im lặng mà 3 người vô tình hay cố ý tạo ra. Đúng là nhỏ ko ngại người ta nhìn mình, nhưng nhỏ đang nóng lòng chờ Bạch Nhật Phong giúp mình về nhà nhưng gã vẫn cứ im lặng ko nói gì làm sao nhỏ ko tức giận cho được. cơn giận dâng lên thì bây giờ nhỏ chỉ biết trút giận chứ ko quan tâm là bản thân đang ở vị trí nào và còn đang nhờ cậy người ta nữa.
2 kẻ kia, 1 nam 1 nữ bị tiếng hét của nhỏ lảm giật mình nên nhanh chóng di chuyển ánh mắt sang hướng khác để tránh sự ngượng ngùng. Gã thì đang đỏ mặt vì ý nghĩ xấu xa đang hiện lên trong đầu nhưng ko thể để ai biết được, cô nàng kia thì khó chịu vì bị nhỏ la mắng 1 cách trắng trợn như vậy.
"Bạch Nhật Phong khi nào anh mới đưa tôi về nhà đây hả? nếu ko đưa về được thì giúp tôi liên lạc với người nhà cũng được, Long sẽ tự tới đón tôi ko cần phiền Bạch gia mấy người nữa" trên đời này đúng là chỉ có người ko biết chữ "chết" viết thế nào như nhỏ mới có thể nói ra những lời đó. Bản thân bị người ta bắt cóc, muốn về nhà thì theo lẽ thường là phải nhỏ giọng cầu xin người ta thả về, đằng này nhỏ lại dùng cái khẩu khí của kẻ trên nói với người dưới còn ra điểu kiện ko đưa về thì gọi người tới rước cũng được. đúng là lời vừa thốt ra đã làm cho 2 kẻ ngồi đối diện trợn tròn mắt nhìn nhỏ như quái
thai ngoài hành tinh.
" tiểu yêu này ko biết sợ là gì mà, dám lớn tiếng ra lệnh cho ta nữa chứ, hừ em đúng là khiến người ta vừa tức vừa yêu mà" gã cười thầm trong lòng, khoan đã khi nào gã lại cảm thấy yêu cái cô gái ko biết tôn ti trật tự kia chứ. đúng là đầu óc gã có vấn đề rồi. phải nhanh chóng tìm vài em chân dài điều chỉnh âm dương trên cơ thể cho điều hòa lại mới được
" con nhỏ kia đang lải nhải cái gì thế, nó tưởng nó là ai mà dám ra lệnh cho Nhật Phong chứ, nói chuyện ko có tí lịch sự nữa, đúng là nhà quê, cái thứ ko có tư chất, cái..cái thứ thiếu giáo dục!!!!" cô nàng tình nhân của Bạch Nhật Phong trề môi nhìn nhỏ thầm đánh giá nhân cách và chế độ giáo dục nhỏ được hưởng. (cái này hên là chị nghĩ thôi, chứ nếu nói ra bảo đảm răng môi máu sẽ lẫn lộn ngay tức thì)
" nhìn cái gì mà nhìn hoài, bị câm hết rồi hả? rốt cuộc có giúp ko đây?" nhỏ mặt mũi nhăn nhó hỏi lại gã lần nữa, trong lòng cũng ko ngừng nguyền rủa 18 đời tổ tông của họ Bạch kia, bây giờ chỉ cần gã nói ko giúp thử xem, bảo đảm nhỏ sẽ phá nát cái biệt thự này ngay sau đó đốt sạch mọi thứ trên cái hòn đảo của gã cho biết tay. Hoàng Yến Như từ nhỏ tới lớn ko có gì đáng khen, nhưng mà cái ưu điểm đáng để người khác kính nể cùng hoảng sợ chính là thù dai và nói được thì làm được.
"tất nhiên là tôi sẽ giúp em rồi, nhưng em hãy bình tĩnh đã, hiện giờ chúng ta đang ở Canada, có muốn về ngay cũng ko được, nên tạm thời em cứ ở lại đây, chờ khi nào điều động được phi cơ thì chúng ta lập tức về" gã đành phải ngậm ngùi hứa với nhỏ, trong lòng thì cũng vô cùng nuối tiếc, khó khăn lắm miếng mồi ngon mới đưa tới miệng nhưng ko thể vì miếng lợi trước mắt mà làm rối đại sự được. gã biết gia đình họ Hoàng ko phải dễ đối phó, chỉ 1 mình Hoàng Vương Long là cũng có khả năng giao đấu với Bạch gia của gã rồi huống chi còn thêm Ông Chan đang giữ chức bộ trưởng bộ tài chính, nếu gã đoán ko lầm thì hiện giờ cả quân đội của Hồng Kông cũng được huy động để tìm nhỏ rồi. mẹ gã đúng là nông nổi khi bắt cóc nhỏ, nếu sự việc này xử lý ko tốt thì ko chừng cả Bang Hồng Ưng và Bạch gia sẽ gặp đại họa mất.
"được, vậy khi nào chúng ta mới khởi hành, tôi ko muốn ở đây nữa" nhỏ lạnh lùng hỏi 1 câu nhưng trong lòng thì cũng ko khỏi lo lắng, dù có tí vui mừng khi hắn hứa đưa nhỏ về nhưng ko hiểu sao nhỏ vẫn cảm giác người đàn ông này ko đáng tin, gã có 1 loại khí chất vô cùng nguy hiểm khiến người ta thấy ghét sao ấy.
"ngày mai tôi mới liên lạc với phi cơ được, em cứ yên tâm nghĩ ngơi ngày mai tôi sẽ thông báo giờ xuất phát" gã vẫn dùng nét mặt lãnh đạm nhìn nhỏ nhưng ánh mắt có chút tà ý, dù nói là ko muốn Bạch gia vì chuyện nhỏ bị mẹ gã bắt cóc mà gặp rắc rối nên gã đưa nhỏ trả về, nhưng mà cái ý nghĩ muốn ở bên cạnh nhỏ vẫn tác động mạnh mẽ khiến gã quyết định lùi thời gian về 1 ngày thay vì có thể đi ngay bây giờ
"được rồi, vậy bây giờ tôi đi ngủ đây, khi nào ăm cơm thì gọi tôi nhé, ko có gì thì miễn làm phiền" nhỏ buông 1 câu thờ ơ ko thể tả rồi đứng lên đi về phía căn phòng đã bị nhốt trước đó.trước khi đi còn ko quên ném cho cô ả tình nhân của gã 1 cái nhìn đầy vẻ khinh khi cùng thách thức
" Nhật Phong cô ta có thái độ như vậy là sao? chúng ta sao phải đưa cô ta về chứ, mình vừa tới đây mà" cô nàng ẻo lã ngã vào lòng gã rồi ai oán hỏi, đúng là nàng ta vô cùng ko vui hay nói cách khác là rất ghét nhỏ, từ lúc gặp nhỏ thì gã ko còn để nàng trong mắt nữa, bị người ta lơ đi thì còn gì ủy khuất bằng, hơn thế nữa nàng lại là 1 minh tinh đang nổi trong giới showbiz bị lãng quên như vậy thì nỗi nhục này càng tăng gấp bội. trong lòng hận thù dâng tràng, dù ko làm gì được nhỏ nhưng nàng thề nhất định phải tìm cách dạy dỗ nhỏ 1 lần cho hả giận
Buổi tối, mọi người trong bếp đang tất bật chuẩn bị bữa ăn cho 3 người thì cô nàng mon men vào bếp trông tới ngống lui vẻ mặt vô cùng ám muội. Yến Như nằm cả buổi chiều vẫn ko ngủ được nên cũng nhanh chóng ra ngoài và đi xuống bếp tìm cái gì nhai cho đỡ buồn. cảnh tượng trước mắt khiến cho nhỏ hơi bị shock, cô nàng đang nhổ nước miếng vào trong chén soup (eo ơi gốm). mắt nhỏ ánh lên vẻ giận dữ nhưng miệng lại cong lên 1 nụ cười tà ác khi nhìn thấy vẻ mặt hí hửng của nàng kia.
"đứng đây làm gì, vào ăn cơm thôi" Bạch Nhật Phong bước nhanh tới phía nhỏ lên tiếng rồi cùng nhỏ bước tới bàn ăn, tất nhiên cái quá trình kia gã ko hề thấy. nhỏ cũng ko làm lớn chuyện, ngay lúc cô nàng đang bận rộn kéo ghế ngồi xuống và trải khăn ăn thì nhỏ nhanh tay đổi ngay chén soup trước mặt cho nàng ta, thậm chí còn khuyến mãi thêm mấy muỗng tiêu cho có vị nữa chứ. hành động của nhỏ ko qua mặt được Bạch
Nhật Phong nhưng gã cũng ko lật tẩy nhỏ mà chỉ biết ngồi chờ xem kịch thôi.
Thức ăn được dọn xong nhỏ cắm cúi ăn vì buổi sáng chỉ ăn chút ít còn buổi trưa thì bỏ luôn nên khá đói, năng lượng lại tiêu hao rất nhiều cho việc chạy trốn nên đành phải ăn bù lúc này mới ko bạc đải bản thân. lúc nhỏ bưng chén soup lên uống thì cô nàng nhìn rất chăm chú, ánh mắt sáng rõ lên khi thấy nhỏ vẫn uống ngon lành.
Yên tâm vì kế sách đã thành công nên nàng ta cũng nhàn nhã uống chén soup của mình, thảm 1 nỗi chỉ uống được 2 muỗng thì nàng như bị cấm khẩu, mặt mũi tái nhợt và mồ hôi vã ra như tắm. xô ghế nàng nhanh chân chạy vào toilet nôn mữa trước khi cái lưỡi bị lột mất vì mấy muỗng tiêu của nhỏ.
Gã quay sang nhìn nhỏ tươi cười vui vẻ, gậy ông đập lưng ông nên cảm thấy cũng giảm bớt sự buồn chán khi đã gần 2 ngày ko gặp được Vương Long, nhỏ nhớ hắn kinh khủng lúc nào cũng chỉ mơ ước được hắn ôm vào lòng và vỗ về ru nhỏ ngủ. nghĩ tới hắn nhỏ lại thấy buồn, vẻ mặt bi thương hiện ra nhỏ lặng lẽ đứng lên quay về phòng bỏ lại gã với cái nhìn khó hiểu phóng theo bóng nhỏ cứ khuất dần rồi mất hẳn
Hông Kông tại nhà họ Hoàng trước đó 6 giờ
Ông Chan vẻ mặt âm trầm vô cùng u ám, người ta rất khó có thể biết được ông đang nghĩ gì, người đàn ông này cũng ko hề đơn giản.
Bà Chan thì mặt mài rũ rượi, nước mắt giọt ngắn giọt dài cứ thi nhau chảy xuống, bà cứ khóc suốt từ lúc nhỏ mất tích tới giờ, đứa con gái này bà đã vì nó mà 18 năm nay khóc ko biết bao nhiêu lần, bây giờ về bên cạnh bà rồi lại khiến 1 lần nữa vì nhỏ mà bà lại rơi nước mắt.
Vẻ mặt Vương Lâm cũng căng thẳng ko kém, ko biết em gái bảo bối của chàng giờ ra sao? kẻ nào dám ra tay với nhỏ đúng là thách thức nhẫn nại của chàng mà. Tuy là 1 ca sĩ, bản thân lại mang 1 nét đẹp dịu dàng nhưng khi chàng tức giận thì ko hề dịu dàng tí nào. 1 thân kung fu ko thua gì mấy tay sát thủ hay chuyên đi giết thuê cho các nhà chính trị ở Mĩ
Người có vẻ mặt khó coi nhất bây giờ có lẽ là hắn, khi vừa nghe tin nhỏ bị bắt cóc lòng hắn như có hàng ngàn cây kim đâm vào, đầu óc nóng bừng như lửa đốt. vẻ mặt thâm đen cả người phát ra 1 luồng khí như cuồng phong vũ bão, nhìn hắn ko kẻ nào dám tới gần hay mở lời vô cớ. khi hắn ra lệnh thì chỉ biết vâng dạ rồi chạy cho nhanh để tránh chết oan mà ko kịp trối
"thưa chủ tịch đã tra ra được nơi ở của tiểu thư và kẻ chủ mưu" 1 tên vệ sĩ mặt mũi nghiêm nghị bước vào phòng khách nơi có mặt tất cả mọi người đang tập trung mất ăn mất ngủ vì nhỏ.tiếng nói vừa cất lên như là 1 ánh sáng chiếu rọi vào phá tan bầu ko khí âm u đang vây kín cả căn phòng của nhà họ Hoàng.
"nói đi" hắn lạnh lùng ra lệnh cho tên vệ sĩ báo cáo, trong bụng thì mừng như mở hội, đợi cả đêm cuối cùng cũng có tin tức, hắn rất nòng lòng biết tin của nhỏ
" thưa theo như báo cáo của vệ tinh cho thấy hiện giờ tiểu thư đang ở đảo Whiteland của Canada. Theo điều tra thì đây là hòn đảo tư nhân của Bạch gia. Và kẻ bắt cóc tiểu thư chính là người của Bang Hồng Ưng" tên vệ sĩ dù lớn tiếng báo cáo sự việc nhưng trong lòng cũng thấp thõm lo âu, nhìn vẻ mặt của hắn ko khỏi khiến cho tên vệ sĩ rung sợ. nét mặt cứ biến chuyển liên tục vừa vui vẻ chuyển sang lạnh lùng rồi lại vô cùng u tối ( tắt kè a?)
" Bạch Nhật Phong?là gã sao?" hắn nghiến răng ken két gầm gừ cái tên Bạch Nhật Phong, đôi mắt híp lại để che đi lửa giận đang bùng bùng bốc cháy trong mắt hắn
" ko ạ! Theo tin tức thì chủ mưu lần này là Bạch phu nhân chứ ko phải Bạch Nhật Phong" tên vệ sĩ ngập ngừng phủ định suy đoán của hắn
131