watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Tiểu Thư Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Nụ Cười
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Xin lỗi vì tui đã ko nói rõ cho you bít sớm hơn , tui chưa chắc chắn tình cảm của mình với you nên…. Bây giờ tui muốn nói là tui rất vui khi ở bên cạnh you, đc thay đổi chính mình nhưng cũng bây giờ đây tui cảm thấy hận và ghét you vô cùng…… Tại sao you lại lừa dối tui hả??? You nói đi… nói rõ xem nào……. Tui ghét you, tui hận you…….. Đáng ghét…

Bé bị kích động…. Bé khóc nấc lên , đau đớn… Đánh hắn liên hồi như trút cơn đau….. Vừa đánh vừa mắng….. Buồn!!!!!
Hắn cứ mặc bé đánh, cam chịu sự trừng phạt…. Hắn chỉ đứng im nhìn bé và ôm chặt bé ko nói gì……

Sau 1 lúc ko thấy hắn tỏ thái độ gì, bé ngừng đánh , ngước lên nhìn hắn : ánh mắt buồn đến lạ , đẹp long lanh , đầy cam chịu , tóc nhẹ bay , đôi môi hơi mím lại , chắc bé đánh đau lắm….
Hắn cũng nhìn bé , bé lúc này đẹp 1 vẻ đẹp u uất (Ặc!!!) : đôi mắt sưng lên vì khóc (tên này làm chứ ai ) ko còn tinh nghịch như mọi ngày nữa, đầy nước…. đôi môi khô nẻ nhưng vẫn mềm và ngọt, mái tóc dài tỏa hương thơm nhè nhẹ….
Bé đặt tay lên ngực hắn :
- Tui đánh…. Hức….you…….đau lắm…. hả??? Ức…. Hức… Sao… ko đánh trả… lại… Hức..
Hắn mỉm cười :
- You đánh tui ko đau đâu!! Đánh tui you hết bùn là tui vui rồi… sao tui lại đánh trả you cho đc chứ??? You vì tui mà khóc mà…. Tui đau là đau ở đây nè… – Ánh mắt hắn buồn nhìn bé, tay chỉ vào ngực – You đừng khóc vì tui nữa có đc ko….

Bé mím chặt môi ngăn tiếng nấc, nước mắt chảy nhìu hơn. Đưa tay lên ôm lấy cổ hắn cụng nhẹ vào đầu mình, thì thầm :
- You đừng… nói… Hức… như thế!!! Tại sao…. tui cứ…phải khổ tâm… Hức…vì you chứ nhỉ??? Hức…. Tui hận you, ghét you lắm…… nhưng…. tui iu you nhìu hơn…là hận và ghét…

Bé nhướn chân hôn nhẹ lên môi hắn….. ôm chặt cổ hắn lại…
Hắn mở tròn mắt ngạc nhiên nhưng rồi cũng xiết chặt vòng tay ôm gọn lấy bé đang run lên, mắt nhắm khẽ….
Nụ hôn có vị ngọt của đôi môi và vị mặn của nước mắt…… trong khung cảnh buồn của buổi trưa…… Nắng nhạt…..
Vẫn cứ hôn hắn, bé từ từ khuỵu chân xuống….. (sắp xỉu!!!) ^^!
Hắn mỉm cười, véo iu má bé nựng :
- Sao thế??? You tự nhiên lại khuỵu xuống vậy???
Bé dựa ng` vào hắn, thở lấy hơi (Vừa khóc vừa kiss biểu!!! Ngột thở lém…. ) :
- Hức…. Hơi mệt! Hồi tối… Hức… ngủ ko đc… Bực you và nhớ you nên mất ngủ… Hix! Đứng nhướn ng` lên, mỏi chân!!! ^^
Hắn cười to :
- Hehehhe…… You mà cũng mất ngủ na?? Tui tưởng chỉ mình tui mất ngủ vì you thui chứ? Khó tin thật!
Bé dỗi :
- Ko tin thì thui! Ai thèm you tin… Hứ…
- Ui nào… Tin mờ , đừng dỗi, tui bùn đó.
- Ai thèm wan tâm đến you. Buồn càng tốt!!! – Bé dụi vào ngực hắn , cười khì.
- Tui cũng nhớ you lắm….
- Ờ…. nhớ tui chứ nhớ con nào là chít đó nghe chưa…
- Có con nào đâu mà nhớ, you này thiệt tình….

Cả 2 cười khì…. Uhm!!! Thì hòa rồi nhưng…
Bé bỗng xịu xuống :
- Giờ tui sẵn sàng nghe you kể mọi chuyện đây!
Hắn cũng gật đầu :
- You hỏi đi, tui sẽ trả lời thành thật!
Bé gật đầu , ngồi đối diện với hắn , nghiêm túc :
- Câu thứ 1 : Lời bọn you nói là giả vờ wen tui đúng hay ko??
Hắn khó khăn gật đầu thú nhận :
- Chính xác!!! Tui wen you chỉ là…. giả vờ theo lời bọn nó thui!!
Bé cố gắng ko bị lạc giọng :
- Câu thứ 2 : Vậy thời gian vừa wa thì you chỉ là…….giả vờ thui sao???
- Ko! Hoàn toàn ko!! Mới đầu gặp you, tui chỉ mún wen thử xem sao nhưng sau đó tui thấy you hay hay , thật thà 0 nhưng còn ẩn chứa sau lớp mặt nạ lạnh lùng. Tui muốn giúp you thoát khỏi nó…. Lúc đó tui đã thích you, cái cách you nói chuyện với tui khác với bọn con gái trong trường : độc lập, tự chủ và có định kiến riêng… Tui thích 1 ô bé nghĩ gì làm đó như you….
Bé lườm hắn :
- Khỏi nịnh, nói thật đi!!!
Hắn khóc thét :
- Trời ơi! Đã bảo là thật mà… Ko tin tui hả??
- Uhm! Thì tin… E hèm… Câu 3 : Ờ…. Tui mún hỏi sao you ko nói thật với tui từ đầu mà để mọi chuyện lại xảy ra như thế này….
- Tui cũng định như vậy nhưng sợ you bị tổ thương và rời xa tui… (Xém thui!!) Tui sẽ ko thể làm bạn với you nữa, chia tay là nỗi ám ảnh của tui…. Tui ghét nghĩ đến điều đó…. – Hắn cười nhẹ.
Bé nhìn hắn…. Mình cũng sợ chia tya với hắn, đó là nỗi đau của mình…. Hắn cũng nghĩ vậy sao??? …..
Bé bật khóc….
- Tui cũng vậy! Tui sợ phải xa you… ko đc gặp you nữa… Điều đó thật tồi tệ!!
Hắn gật đầu :
- Uhm! Vậy mình sẽ ko xa nhau nữa nghen nhưng…….
Chợt cả 2 chợt đồng thanh :
- Tui có chuyện wan trọng mún nói với you…..
Bé và hắn cùng ngớ ra rồi cùng nói hỏi típ :
- you nói trước đi! Có chuyện gì vậy!??
Sự trùng lập 2 lần làm cả 2 ôm mặt cười. Hắn bảo :
- Thui, để tui nói trước…. Uhm! Thật ra… tui sắp phải đi gặp mặt!!!!
Bé mém xỉu :
- Ặc! Tui cũng định nói vậy đó, tui cũng bị daddy và mámy ép hôn… >- - - - - - - - <

- Ơ! Vậy sao… You cũng như tui àh!
- Ừ , hum wa giận you wa’ tui lỡ đồng ý roài….
- Trời! Giận mất khôn nghen… Chán thật! Hum wa cô gái đó cũng đồng ý gặp mặt tui mới ác chứ??? NẢn ko!
- Giờ sao? Chẳng lẽ từ hôn trước mặt nhà kia àh!
- Chứ bít sao giờ!!! You có cách nào hay hơn ko?
- Hem, có làm roài…. – Bé cười trừ – Cũng tại you đó, ai biểu làm tui giận chi?
- Tui đâu cố ý chứ??? MÀ thui, bỏ wa chuyện đó đi… Chuyện đến đâu thì đến.. Mới làm hòa ko nên nhắc đến chuyện cũ nữa…
Bé gật đầu :
- Ờ…Tùy you… Tui mệt wa’ rồi, chắc trốn tiết ngủ wa’. Hồi tối ngủ ko đc…. ^^
Hắn chỉ vào vai hắn cười :
- Dựa vào đây mà ngủ… Dành riêng cho you đó !!!
Bé dựa nhẹ vào, lim dim mắt…. cảm giác mơ hồ vòng tay hắn quàng wa vai bé, ôm nhẹ ….. BÉ mỉm cười , ấm áp…..

Mọi chuyện lùi vào wên lãng…. Bé và hắn đã làm hòa với nhau roài….
E hèm!!! Còn mấy bé và bọn kia thì… ^^ Cứ từ từ….
Trưa hum sau…..
Bé và hắn nắm đầu cả bọn lại chỗ cũ ăn cơm….

Cả bọn thấy bé và hắn thân lại với nhau thì ngạc nhiên lắm….
Ngọc Anh mém xỉu khi thấy bé tự nhiên hôn nhẹ lên má hắn khi ăn cơm , tặc lưỡi :
- Nhỏ này hờn đã roài làm lành… Còn tự nhiên thấy lạnh xương sống lun!! >- - - < (Ghen tị đây mà!!! ^^)
Minh Duy cười khì khì , nháy mắt với cô bé :
- Mún hok? Mình kiss ấy cái là giống chứ gì đâu!?
Ngọc Anh giơ đũa lên :
- Này… Tui chưa đánh ông vì cái tội lừa gạt tui vì hên đó, ngồi đó chọc gì vậy hả???
- Đúng đó!!! – Hà Oanh gật đầu – Bọn này chưa tha thứ cho mấy you đâu và sẽ ko bao giờ tha thứ, đừng có ở đó mà mơ…. Hứ!!!
Mấy bé liếc ngang trúng tim bọn hắn 1 cái RỤP , bọn cn trai điếng ng` vì câu nói xanh rờn của bé , đau khổ :
- Tụi này thật lòng chứ có ji` đâu! Sao các ấy nói nghe ghê vậy!?
Nguyệt Trân nhẹ nhàng mỉm cười (Ặc! Mỹ nhân kế ):
- Mấy ông đừng nhe mấy bé đó nói, bọn nó nói vậy chứ tối ôm mền nhớ mấy ng` đó….
Bọn hắn rú lên :
- ÔI! VẬY SAO???????? ÔI! SAO MẤY BÉ DỄ THƯƠNG THẾ??? HIHIHI…
- Mày mới nói gì vậy ha??? Bọn tao như thế khi nào nào…… – Yến Nhi hét lên, cáu – Có điên mới mất ngủ vì bọn này…
Nguyệt Trân từ tốn nói típ :
- Nó nhớ mấy ông là nhó đến món nợ, nên nhớ để còn tìm cách mà phục thù chứ…. Nhìu cách lắm nhé : Dụ dỗ đi chơi sở thú, sau đó xô vào lồng sư tử hay hồ cá sấu…. . Hay đi chơi biển, quẳng xuống cho cá mập ăn thịt…. (Ý kiến này hay!! ) Đi ra đường mua sắm, xô ra đường cho xe tải cán… ….. Nhìu lắm. Mấy ông mún thử ko?
Nguyệt Trân bây giờ y như 1 mụ phù thủy hù dọa ng` khác… làm bọn hắn sởn gai óc….
- SẶC!!! KINH !!!! PO’ TAY BÀ LUÔN…..
CẢ bọn cười lăn… nghiêng ngã… vì câu nói của Nguyệt Trân.. Không khí đã way lại với cả nhóm…

Mọi ng` nhìn vào thấy thật ganh tị với nhóm này…. Lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười ồn nhiên… ^^!!! và hòa nhập với nhau!
0
Chủ nhật cũng đã đến ……
Bé thở dài thượt, mệt mỏi :”Hồi tối đúng là 1 đêm ác mộng… Daddy và mámy ca hát ỏm tỏi khiến mình nhức đầu dã man… Hix!!!”
Bà quản gia gõ cưả phòng bé :
- Thưa cô chủ!!! Mơì cô dậy ăn sáng và thay đồ ạh! Sắp đến giờ rồi ạh!
- Tôi biết rồi, dì cứ để đồ trên giường đi, tôi vệ sinh rồi xuống ăn sáng sau.
- Vâng! – Bà quản gia gật đầu cung kính – Đây là bộ đồ phu nhân nói tiểu thư sẽ mặc ạ!
- Uhm!

Bé nhìn bộ đồ, lè lươỉ :”Sao mámy cứ hay thích màu hồng thế nhỉ??? Già mà… nhí nhảnh dễ sợ !!?? ” ^^!
Bé mặc nhanh bộ đồ vào và đi xuống nhà dươí… Cả nàh đang ngồi vào bàn chờ bé ăn sáng cùng…. Bà Lâm cươì tươi :
- Ui! Mámy nói đúng mà… Con iu xinh we’…. dễ thương we’….
Ông cũng cươì tươi gật đầu :
- Bx có óc thẩm mỹ ghê nghen!!! Ghê thiệt! ^^
- Xơì ơi! Đi shopping cũng có lơị hén ox!!
Bé nhăn mặt :
- Daddy và mámy cứ như còn trẻ lắm ko bằng… Bx… Ox…. Ngọt ngào khiếp!! -rồi nhăn răng cươì.
- Vậy nó mơí thân mật ha ox…. – Bà cươì ôm cổ ông
- Ừa! Chừng con cũng vậy thui..
- Tha cho con đi…. – Bé lè lươĩ, bất chợt nghĩ đến hắn :”Bây giờ con đã vậy rồi, sau này chi nưã…. ^^!”
Chiếc xe dừng lại ở 1 căn biệt thự màu nâu , xây theo phong cách Pháp , cổ điển…. Xung quanh là cây cối xanh um, mát rươị dù bây giờ là bưổi sáng….
Bé mỉm cươì, khang trang và giàu có gớm…. Y như nhà mình, ko khác ji` nhìu….
Ông bà vào trước, bé phải nhận điện thoại :

- Alo! You hẻ???

- Tui đây! Cô ấy đến rùi nè…. Nhìn xa cũng dễ thương ghê lun nghen…. Hhihiihi…

- Ờ! Dễ thương thì cươí luôn đi, gọi tui chi hả??/ You thíck bé rùi cơ àh! – Bé nhăn mặt.

- Ui… Giận rùi hả??/ Biết ng` ta thíck you you thui àm bày đặt nưã chứ??? Bé nhìn giống giống you làm sao í??/

- Này!!! Đừng có hoá rồ nghen!! Làm ji` có ng` giống tui đc cơ chứ?? You mún tui xử đẹp you hem??

- Thui! Cho tui xin! You đến nhà đó chưa??

- Oài!!! Cũng mơí tơí….. Nhà đẹp dễ sợ!!! Theo phong cách Pháp , giàu có có khác…

- Bộ nhà you nghèo hả???? – Hắn châm chọc.

- Nghèo cái đầu you í /???

- Nhung ngắm sao ngắm, nhớ làm theo kế hoạch nghen… Bọn nó bảo, xong rùi ghé nhà tui. Cái nhà tui nó tan nát mất we’… Hix!

- Uhm! Biết rùi…. Mà này… Lớ quớ gì vơí con bé đó là coi chừn tui đó nghe chưa???

- Biết rùi mờ!!! Mà tui làm làm sao you biết đc hén…. Hahhah…

Bé lườm :
- You chút biết tay tui…. Thui bye….

Bé cúp máy vì nghe thấy tiếng ng` giúp việc nhà này, gọi trang trọng :
- Thưa cô! Ông bà chủ mơì cô vào phòng khách ạh!Tiệc sắp bắt đầu…
- Vâng! Tui biết rồi…. – Bé nhanh nhẹn the sau, lòng hồi hộp :”Hẻm bít tên này có như boy friend của mìninh hem đây!!!? Đẹp thì ok , xấu bỏ lun!!! “

Cùng lúc đó…
- Mơì cậu chủ xuống nhà ạh! Tiểu thư đến rồi ạh! Ông bà nói cậu chuẩn bị nhanh rồi xuống…
- Tôi biết roài!!! – Hắn gật đầu…. ánh nhìn vui vẻ… Sắp có chuyện hay đây!

Tại bàn ăn……..
- AH! Chào anh chị, lâu ngày rồi ko gặp… Anh chị vẫn khoẻ chứ ạh!
- Khách sáo gì trơì… Tui khoẻ như trâu nè…. Nhìn anh cũng ổn chứ hén – Ông Lâm pha trò
Cả 2 nhà cươì vang….

- Thưa ông bà, tiểu thư vào rồi ạh!
- Thưa, công tử xin phép vào ạh!
Ông Hoàng nhìn cươì :
- Tốt, mơì 2 đưá vào cùng lúc đi…
- Dạ!

Vưà dứt lơì, cánh cưả 2 đầu hé mở….. bé và hắn bước vào…..
Ngước lên…. cả 2 cùng choáng toàn tập…. Hắn ú ớ nhìn bé :
- TRỜI!!!!! LÀ YOU HẢ????
Bé cũng nạgc nhiên ko kém, lấp bấp :
- MÉM XỈU….. SAO YOU Ở ĐÂY!!!!!!
Bé cũng nạgc nhiên ko kém, lấp bấp :
- MÉM XỈU….. SAO YOU Ở ĐÂY!!!!!!
Rùi cả 2 cùng nhìn nhị vị phụ huynh , mặt tái mét chỉ nhau…… Ông bà cươì phá lên :
- HAHHAHAH…..Công nhận lâu nay cũng có nhìu chuyện vui ha, ông Lâm!!!
- Ờ! Tui cũng ko gnow2 bọn nó lại wen nhau đó…. Nhiều chuyện hay thiệt! Bọn mình tình cờ sắp đặt , thiệt ra bọn nó còn nhanh hơn mình rồi!!!!
Hắn và bé nhảy dựng lên, nói đồng thanh :
- CHUYỆN NÀY LÀ SAO ẠH!??? SAO BỌN CON LẠI……

- Ai biểu các con ko chú ý khi bọn ta nói về chuyện này chi??? Hahahh…..
- Nhưng cậu ấy là Thành Vũ mà… sao lại thành Tuấn Kiệt đc ạh!??? – Bé thắc mắc
- Ờ…… Thì cũng như Thiên Kim lấy tên là Thiên Thanh thui. Tránh gây rắc rối ấy mà…. Tui còn nầhm tên mình nưã là….. – Hắn gãi đầu thú nhận.
- Rắc rối thiệt….. – Bé thở dài – Mọi chuệyn lại như thế này….. :”Mình còn đang đau đầu ko biết tính sao chuyện đính hôn, giờ đùng 1 cái hắn lại là 1 nưả của mình trong tương lai… Ko thể tin nổi…. “

- Thôi! 2 con ngồi vào bàn đi… Ta mún tính đến chuyện cho 2 con đính hôn luôn…
Hắn và bé đang uống nước thì….. lập tức phun sạch trơn ra hết lun…
- Ặc…. Ặc…. Sao lại tình đến chuệyn đó nhanh thế ạh!…
- Đúng vậy ah! Bọn con còn nhỏ mà….. – Bé cươì trừ,
- Thôi nào… Dù ji` cũng lớn rùi mà , còn ngại sao??? 21 tưổi roài, còn nhỏ gì nưã hả con???
- Nhưng con….- Bé còn đang tính nói típ
- Cứ tính vậy đi… Rồi chừng mình nhắn nhau sau ha… – Ông Lâm ngăn lại , cươì tươi.
- Uhm! Mà bà Hoàng này… bây giờ có nhìu khiểu áo cô dâu đẹp lắm nhá… Nhìn đẹp mê lun á… – Tiếng này thì chỉ có bà Lâm nói thui.. Ui! Đúng đó…. Nhìn trẻ trung mà xinh hết cỡ, đẹp thế ko bít…. – Gặp trúng đối thủ rùi.

Cả nhà cứ nói luyên thuyên chuyện của bè và hắn, để mặc 2 nhân vật trung tâm ngồi ngó nhau…. cươì khì , ngượng nghiụ…. ^^!

Bé đứng dậy :
- Xin phép cả nhà! con ra ngoài 1 tí….
- Uhm! Con đi đi…. Nhớ cẩn thận kẻo nắng nhé…
Bé cươì nhẹ :
- Vâng!

Bé dợm bước đi thì hắn cũng lỉnh theo…….
Hắn chạy theo , nắm lấy tay bé, cươì tươi :
- Sao ko ở bưã mà đi vậy???
- Thui, chuyện ng` lơn nghe chán lắm. You thíck thì nghen típ đi chứ tui thì mệt….
- Hì! Tui cũng có thíck đâu! Nản…. Àh! Ra vườn tui chơi đi , ở đó đẹp lắm…..
Bé gật đầu cái rụp…

Cả 2 cùng cươì, kéo tay nhau chạy nanhh…….
- AH!!!!!! ĐẸP GHÊ HA……..
Khu vườn bạt ngạt là cây, dù trong khoảng khuôn viên nhỏ nhưng đẹp tuyệt vơì. Bên cạnh góc cây to nhất để 1 cái bàn và mấy cái ghế màu trắng sưã kiểu Pháp…. Toàn cây xanh rợp bóng toả mát rươị, xung quanh toàn hoa thơm đẹp rực rỡ, đủ màu sắc… Hương hoa thơ ngát làm cho bé cảm thấy dễ chịu….. Ánh mặt trơì toả ánh nắng dìu dịu, nhu mì…. càng làm cho bé thấy thích thú hơn…….
Hắn nhìn bé, mỉm cươì :
- Heheheh……. Sao thế??? Thích chưa?
- Oh Yesh! Tuyệt vơì……
- Tui đi lấy trái cây ăn nghen, cả kem nưã….
- Tui ăn vani socola…… đc hem???
- Có tất! – Hắn cươì và chạy đi….
Bé nhìn theo dáng hắn, phì cươì…… Lúc nào hắn cũng lo cho mình như thế?? ^^!
15′ sau, hắn bưng 1 đống đồ ăn chạy đến, kêu :
- Nhóc ơi! Có đồ ăn rùi nè…. Kem ngon ghê !!!
Bé mỉm cươì, trốn nhanh vào 1 gốc cây định hù hắn…
Hắn kêu hoài mà bé hok trả lơì, chợt thấy chỗ gốc cây gần đó có tiếng soạt soạt , đoán bít bé núp, hắn rón rén lại gần…..
Bé vẫn im lặng :”Ủa??? Sao hắn ko kêu nưã ha?? Đi đâu rồi na?”
Bé rơì chỗ nấp, dợm bước đi ra thì :

- HÙ!!!!!! NHÓC…….

Hắn bất ngờ nhảy ra, hù bé làm bé giật nảy ng` :

- AHHHHHHHHHH……….

Bé lùi mấy bước vì bất ngờ. Ko may vấp luôn vào rễ gốc cây, té bật ngưả ra sau….

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 106