yêu của anh, cho nên, anh cứ nghĩ kỹ trong kỳ nghỉ đông nhé, sau kỳ nghỉ hãy
cho em đáp án.” Nói tới đây, lại nở nụ cười: “Kỳ thật bản thân em phù hợp
làm bạn bè hơn là người yêu, anh nên hiểu rõ. Nếu cuối cùng anh đổi ý cũng
không có vấn đề gì, chúng ta vẫn có thể làm bạn, em khá thích một người
bạn như anh.”
Chu Đông Dã đột nhiên cảm thấy không thể nói lý với cô gái này, dường như
lúc nào Hàn Lương cũng có thể đập vỡ ảo tưởng tốt đẹp của anh với cô.
Muốn nói lời yêu trước mặt cô quả thực không phải chuyện dễ dàng. Câu nói
của Hàn Lương khiến cho nhiệt tình của Chu Đông Dã bị dập tắt trong nháy mắt.
“Được rồi.” Chu Đông Dã bình thản nói:
“Trước khi kỳ nghỉ đông chấm dứt, chúng ta cứ chung sống như bạn bè, được không?”
“Tốt.”
Hàn Lương không nhìn rõ biểu tình của Chu Đông Dã, chỉ nghe được giọng nói
bình thản của anh. Chưa bao giờ cô thấy người nào tỏ tình lại bình tĩnh
như vậy, trong lòng không khỏi hoài nghi mức độ chân thật của cái được gọi
là ‘thích’ này. Nghĩ đến sáng nay vừa nghe Đỗ Lộc thổ lộ, so sánh một hồi
chỉ có thể thở dài, đúng là lão già! Ngay cả thổ lộ cũng không kích tình,
không thú vị. Thôi không nghĩ nữa, cầm lấy sách, mặc kệ anh ta, tiếp tục đọc.
Nửa tháng sau đó, quả thật hai người cũng ở chung theo ước định, cố gắng
hành xử như bạn bè bình thường. Có điều, căn cứ vào sự hiểu biết lẫn nhau
từ trước, nếu bảo giống như bạn bè bình thường thì hơi khó, ngoại trừ không
liên qua đến tình yêu ra, kỳ thật hai người càng giống một đôi vợ chồng già.
Chu Đông Dã thường xuyên qua đêm ở nhà Hàn Lương, đã gần cuối kỳ, ngoại trừ
chấm bài thi, cô cũng không có nhiều việc. Vì thế, thường thường sau khi ăn
cơm chiều, hai người đều ngồi làm việc riêng, tự buồn bực, tự vui vẻ,
vừa nghiêm túc vừa bất đắc dĩ. Ngẫu nhiên cũng sẽ trao đổi vài câu.
Sau khi nhận ra cách tư duy của Hàn Lương rất khác với mình, Chu Đông Dã
thường xuyên hỏi các sáng ý của cô, lần nào cũng có thu hoạch, case càng làm
càng thuận, tâm tình cũng càng ngày càng tốt, càng cảm thấy lời Hàn Lương
nói là đúng, nếu trở thành bạn bè cũng không tệ.
Hàn Lương lại phát hiện quan điểm của Chu Đông Dã rất tinh tế, đề tài muốn
hỏi cực kỳ toàn diện, cách đối nhân xử thế cũng khéo léo, tư tưởng khách quan,
kỹ năng thành thạo. Mỗi khi Hàn Lương có việc hỏi ý kiến của anh, nhất định
anh sẽ trả lời vào đúng trọng tâm, nếu biết sẽ nói, tuyệt không dấu diếm.
Điều này cũng giảm dần sự xa cách trong xúc cảm của Hàn Lương với thế giới,
tâm trạng dần dần sáng sủa hơn, Hàn Lương của quá khứ đang chậm rãi trở về
thân thể cô.
Đến cuối năm, ngày nào Chu Đông Dã cũng bận, thường xuyên tăng ca, Hàn Lương
vừa nhìn đã biết, chắc Tết âm lịch cũng bận rộn chẳng kém, làm trong ngành
sản xuất thật mệt mỏi. Thở dài, lại quay về làm việc của chính mình.
Đảo mắt, kỳ nghỉ đông đã bắt đầu.
Hàn Lương đưa Tiểu Quang xuống cửa hàng thú cưng dưới lầu để gửi nuôi,
thu xếp hành lý chuẩn bị xuất phát. Vốn nghĩ chờ Chu Đông Dã đến để chào tạm
biệt, nhưng cả đêm cũng không đợi được anh về, gọi điện thoại cũng không ai
nghe máy. Đành thôi, chia tay với Hàn Hữu và Đỗ Lộc xong, liền một mình lên
máy bay rời đi.
Hơn mười giờ bay làm Hàn Lương mệt uể oải, ngay cả cảnh đêm của Cairo nghe
nóirất đẹp cũng chưa kịp xem, chui đầu vào khách sạn ngủ dưỡng sức.
Một ngày sau Chu Đông Dã mới về nhà, nửa đêm vào nhà Hàn Lương, không có ngọn
đèn cùng bàn cơm nóng, ngay cả Tiểu Quang cũng chẳng thấy đâu. Chu Đông Dã
bật đèn, nhìn thấy một phòng yên tĩnh, nửa ngày sau mới phản ứng lại,
Hàn Lương đi rồi.
Ngây người bên thềm một chốc mới đóng cửa vào nhà. Trên bàn trà là một tờ giấy,
cầm lên đọc, chỉ có một dòng ngắn ngủi: “Không đợi được anh, gọi điện cũng
không được, đành phải đi không lời từ biệt, sẽ gửi email sau. Còn nữa,
tủ lạnh có nhiều đồ, anh cứ ăn thoải mái. Hàn Lương viết.”
Đúng là vô tình, Chu Đông Dã đặt tờ giấy xuống, đi vào bếp mở tủ lạnh ra,
thật sự chật ních, xem ra một tháng tới có thể mừng năm mới ở đây.
Chu Đông Dã chu môi, cười cười, tùy tiện lấy hai hộp đồ ăn, cho ít dầu vào
trong chảo để xào, cơm nguội làm nóng trong lò vi sóng, ok, nấu một bữa cơm
cũng rất dễ dàng.
Ừm, tay nghề không bằng Hàn Lương. Chu Đông Dã vừa ăn vừa nghĩ, lên mạng mở
hòm thư kiểm tra một chút. Lúc sau ngẫm lại, hẳn Hàn Lương vừa tới Cairo chưa
lâu, bây giờ Cairo mới sắp sáng. Mở bản đồ thế giới ra để tra, không ngờ bờ
biển rộng lớn đến thế, anh cảm khái, aiz, địa cầu, thật đúng là bao la.
Sao lại đến nông nỗi này nhỉ? Khi cô không ở bên liền tưởng niệm, khi cô bên
cạnh thì sao, có lúc lại bực bội, tình cảm thật đúng là kỳ quái.
“Hàn Hữu à? Tôi là Chu Đông Dã, mai có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cô.”
-Chu Đông Dã không để ý đang là nửa đêm, gọi điện cho Hàn Hữu hẹn
thời gian mai gặp.
Chương 23
Buổi chiều ngày kế, Hàn Hữu ngồi đối diện Chu Đông Dã ở Lan Đình.
“Muốn tán gẫu chuyện gì vậy?” Hàn Hữu uống một ngụm cà phê, hỏi:
“Chuyện liên quan đến Hàn Lương ư?”
“Phải.” Chu Đông Dã gật đầu: “Tôi muốn biết về quá khứ của Hàn Lương,
cả quan hệ của Đỗ Lộc và cô ấy.”
“À? Vậy kiểu quá khứ cùng quan hệ nào sẽ khiến anh không thể chấp nhận
nhỉ?” Có vẻ Hàn Hữu đang cố tình hiểu sai lệch câu hỏi.
“Kiểu gì cũng có thể chấp nhận.” Chu Đông Dã nhìn Hàn Hữu, chân thành nói:
“Chủ yếu là tôi muốn thông qua việc hiểu được quá khứ của cô ấy, cũng sẽ
hiểu được bản thân cô ấy.”
“Anh thật sự định theo đuổi Hàn Lương, sau này sẽ kết hôn? Hay chỉ là yêu
chơi thôi?”
Chu Đông Dã nở nụ cười, xem ra cách tư duy cũng theo dòng họ, ngay cả vấn đề
đặt ra cũng không khác nhau là mấy. “Ha ha, lúc trước Hàn Lương cũng hỏi tôi
câu này, cho tôi suy nghĩ cả kỳ nghỉ đông, cô yên tâm rồi chứ?”
Hàn Hữu vừa nghe liền kinh ngạc về mức độ quan hệ của Chu Đông Dã với Hàn Lương,
cũng vui mừng vì rốt cuộc Hàn Lương đã có thể yêu. Cười cười, nói tiếp:
“Được, tôi nói cho anh.”
Chu Đông Dã nghiêng đầu lắng nghe.
“Năm năm trước, nhà của Hàn Lương và Đỗ Lộc vẫn còn là hàng xóm, quan hệ của
hai nhà tốt lắm, lúc ấy cha mẹ Hàn Lương chưa ly hôn, Hàn Lương rất hạnh phúc.
Từ nhỏ chị ấy đã thích chơi với anh trai của Đỗ Lộc là Đỗ Nhạc, Đỗ Nhạc cũng
thích chị ấy, đến chỗ nào cũng cho Hàn Lương đi theo. Tất cả mọi người đều
nghĩ, tương lai của hai người bọn họ là kết hôn rồi sống bên nhau cả đời.”
Giọng nói của Hàn Hữu thực bình thản, ánh mắt hồi tưởng quá khứ có vẻ ngẩn
ngơ, cô tiếp tục:
“Đỗ Nhạc là một chàng trai… vô cùng quyến rũ, từ nhỏ đã thế. Tính cách cởi
mở, cực kỳ lạc quan, cực kỳ rộng rãi, hơn nữa còn cực kỳ thông mình,
thích nói chuyện đùa, có rất nhiều cô gái thích anh ấy. Khi lớn lên,
Đỗ Nhạc thích rock’n roll, ngày nào cũng mặc áo da, lái mô tô, vì thế càng
nhiều người mê anh ấy. Thật ra lúc bé cũng có lúc tôi thích Đỗ Nhạc, cho nên,
việc Hàn Lương say đắm anh ấy, anh ấy nói gì nghe nấy, tôi có thể hiểu được.”
“Vậy… bây giờ Đỗ Nhạc tiên sinh đang ở đâu?” Trong lòng Chu Đông Dã trào lên
một cảm giác khó nói.
“Tiên sinh gì chứ?! Ha ha, nếu Đỗ Nhạc biết có người gọi mình là tiên sinh,
chắc anh ấy cười chết mất.” Hàn Hữu nghe Chu Đông Dã nói xong liền cười to,
đáp: “Anh không cần phải lo, Đỗ Nhạc đã chết, nhưng trước khi chết, cuộc đời
của Hàn Lương đều xoay quanh Đỗ Nhạc, Đỗ Nhạc muốn gì, Hàn Lương đều làm cho
anh ấy. Đỗ Nhạc đối xử với Hàn Lương rất tốt, cực kỳ tốt, đáng tiếc là không
yêu chị ấy.”
“Khi Hàn Lương thi vào đại học, chỉ vì Đỗ Nhạc nói nữ sinh học vật lý thật
phong độ, chị ấy liền đăng ký vào khoa vật lý. Có thể nói, tất cả sở thích
của Hàn Lương đều xuất phát từ Đỗ Nhạc. Tôi đoán lần này việc đi du lịch châu
Phi cũng thấp thoáng bóng dáng của Đỗ Nhạc, hồi trước Đỗ Nhạc thích nhất là
xem các chương trình về động vật ở thảo nguyên lớn trên châu Phi.”
-Hàn Hữu nói tới đây liền thở dài.
Vẻ mặt Chu Đông Dã lạnh lùng, không lên tiếng. Chợt nghe Hàn Hữu tiếp tục.
“Năm năm trước, khi Hàn Lương vẫn đang là nghiên cứu sinh, cha của Hàn Lương
sinh bệnh rồi nằm liệt giường, mẹ chị ấy ly hôn lấy chồng mới, tất cả trọng
trách trong nhà đều đổ hết lên Hàn Lương. Lúc đó, Hàn Lương bán nhà cũ,
ời đến chỗ ở hiện nay, coi như xa cách Đỗ Nhạc. Cho đến hai năm trước khi cha
rchị ấy mất, toàn là một mình chị ấy chăm sóc.”
Chu Đông Dã nghe đến đó, nghĩ đến ban đêm khi Hàn Lương tắm rửa cho chính
mình, trong lòng hơi chua xót.
“Cha của chị ấy qua đời chưa lâu, Đỗ Nhạc cũng chết. Sau khi Đỗ Nhạc chết,
hai bác nhà họ Đỗ cũng chuyển nhà đến thành phố X để ở cùng Đỗ Lộc.
Những chuyện này xảy ra liên tiếp, tôi nghĩ, nhất định Hàn Lương đã đè nén
đau đớn trong lòng mới có thể chống đỡ đến bây giờ. Aiz…”
“Đỗ Nhạc… chết như thế nào?” Chu Đông Dã do dự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi.
“Ung thư gan.” Hàn Hữu uống một ngụm, thở dài:
“Trước khi cha Hàn Lương mất, bệnh tình nguy kịch nằm viện, Hàn Lương lúc
nào cũng bận rộn, vừa đi làm vừa vào bệnh viện, tinh thần và thể xác đều quá
mệt mỏi, sau mấy tháng đã gầy sọp hẳn đi. Đương nhiên trong khoảng thời gian
này chị ấy cũng không liên hệ với bất cứ ai, kể cả Đỗ Nhạc. Về sau khi cha
qua đời, tôi đưa chị ấy ra ngoài giải sầu, tình cờ gặp Đỗ Nhạc.”
“Tôi vẫn nhớ rõ, lúc ấy tôi rất hoảng hốt, chưa bao giờ tôi thấy Đỗ Nhạc gầy
như vậy, dường như chỉ còn da bọc xương. Nhưng khi đó Đỗ Nhạc vẫn rất tươi
tắn, điềm đạm chào hỏi chúng tôi. Hàn Lương kinh hoàng hỏi anh ấy bị làm sao,
vì sao lại gầy thế. Đỗ Nhạc còn cười, bình thản đáp:
‘Em không biết à? Anh sắp chết rồi.’.”
“Tôi nhớ rõ, Hàn Lương vừa nghe xong đã khóc, khóc mãi không ngừng, ngồi bệt
xuống đất, vùi đầu vào gối mà gào lớn. Cuối cùng lại là Đỗ Nhạc an ủi chị ấy,
anh bảo tôi đi trước, khi tôi đi chỉ loáng thoáng nghe được vài câu Đỗ Nhạc nói:
‘Nhớ đến tiễn anh là được.’ Lúc ấy tôi thật sự khó chịu, hận không thể khóc
lớn một trận như Hàn Lương, sao có người sắp chết còn có thể cười vui vẻ
đến thế kia chứ?”
“Nửa năm sau đó, Hàn Lương đều ở bên Đỗ Nhạc. Đỗ Nhạc biết mình nhất định
phải chết, nên ngoài dùng thuốc giảm đau ra không chịu làm trị liệu gì cả.
Tôi cảm tưởng anh ấy muốn khiến bản thân đau đớn chết luôn ấy, nhưng mà,
nghe Hàn Lương nói, đến phút cuối anh ấy vẫn cười.”
“Trong vòng một năm phải chứng kiến hai người gần gũi nhất qua đời, từ sau
đó Hàn Lương hoàn toàn thay đổi. Anh không biết, hồi đi học Hàn Lương là
một người cởi mở, vui vẻ đến thế nào đâu. Vì Đỗ Nhạc, chị ấy cực thích ca
hát, Đỗ Nhạc đưa chị ấy đi khắp nơi trong thành phố, chị ấy gần như đã đặt
chân đến hát ở tất cả các quán bar, tôi rất hâm mộ chuyện đó. Nhưng bây giờ
chị ấy trở thành như vậy rồi, u ám hệt một con quỷ hút máu.”
“Chu tổng!” Hàn Hữu giữ chặt tay áo của Chu Đông Dã, đang định cất lời,
Chu Đông Dã liền cắt ngang: “Gọi tên của tôi đi, đừng tổng này tổng nọ.”
“Vâng, Chu Đông Dã, nếu anh yêu Hàn Lương, xin anh yêu chị ấy thật lòng.
Với tình trạng hiện nay của chị ấy, quả thực không hợp với loại tình yêu thức
ăn nhanh của người hiện đại, thích thì đến không thích thì đi. Nếu anh không
muốn, mong anh hãy từ bỏ từ bây giờ.”
Chu Đông Dã hiểu rõ anh không có dự định chơi đùa Hàn Lương, anh cực kỳ
thật lòng, nhưng nếu đề cập tới việc kết hôn lại cảm thấy hơi xa xôi.
Nhìn Chu Đông Dã trầm mặc, Hàn Hữu nói:
“Tôi biết, anh là một chàng trai hơn ba mươi tuổi, không thể không có quá
khứ. Tất nhiên bản thân anh có quan điểm riêng về tình cảm, tôi không thể
xen vào, cũng không đòi hỏi điều gì to tát, chỉ mong anh đừng thương tổn
Hàn Lương, cho dù là vô tình đi chăng nữa, tỷ như vì do dự chẳng hạn.
Tôi hy vọng anh có thể dứt khoát, nếu suy nghĩ tường tận rồi mà nhận ra Hàn
Lương không thích hợp làm vợ mình, thì đừng theo đuổi chị ấy nữa.”
Chương 24
“Tôi chỉ có thể nói hai điều: Một, tôi thật lòng với Hàn Lương. Hai, tôi sẽ
không làm tổn thương cô ấy. Những chuyện khác, tạm thời tôi không muốn nói
nhiều.” Chu Đông Dã nhìn Hàn Hữu, tiếp tục: “Cảm ơn cô đã nói cho tôi nghe,
cũng cảm ơn cô đã che chở Hàn Lương như vậy.” Sau đó anh đứng dậy
cáo từ rời đi.
Chu Đông Dã lái xe về nhà, trong lòng vẫn đau xót vì chuyện của Hàn Lương.
Chắc hẳn cô ấy luôn cô đơn như thế, cho dù là khi yêu Đỗ Nhạc, khi theo Đỗ
Nhạc đi khắp nơi ca hát, vẫn rất cô đơn.
Nghĩ đến hồi trước cô tắm cho anh, khi đó anh vừa xấu hổ vừa tức giận,
vì sao một cô gái lại khỏe đến thế, có thể coi chính mình là lợn chết mà
lật đến lật đi. Nhưng giờ ngẫm lại, không phải ai cũng được có được sức mạnh
trời sinh như vậy, ba năm, ba năm trời hầu hạ một người nằm liệt giường,
phải có kiên nhẫn và quyết tâm cỡ nào mới trải qua được? Hơn nữa, lúc đó
Hàn Lương chỉ là một cô gái trẻ tuổi non nớt.
Không ai yêu cô cả, Đỗ Nhạc không yêu cô, mẹ ruột cũng không yêu cô, tất cả
mọi người đều rời xa, mẹ rời đi, cha rời đi, Đỗ Nhạc cũng rời đi. Làm sao
cô có thể sinh sống cô độc trên thế giới này như vậy, cô đã dựa vào đâu để
giúp bản thân không gục ngã? Chu Đông Dã nghĩ tới Hàn Lương, nhịn không
được muốn rơi lệ thay cô.
Nhớ tới sắc mặt trắng bệch của cô, bất kể lúc nào cũng mang theo nét tươi
cười như ánh mặt trời, nhớ tới bằng giáo viên không ngừng thăng tiến của cô,
nhớ tới căn nhà cũ nát không chịu nổi của cô, nhớ tới tài nấu ăn đảm đang
của cô, nhớ tới bóng dáng nỗ lực làm việc dưới ánh đèn của cô, nhớ tới sự
khoan dung cùng nhẫn nại cô dành cho anh. Lúc này, khi nhớ tới tất cả mọi
thứ liên quan đến Hàn Lương, đáy lòng rất chua xót. Chu Đông Dã cảm thấy
chính anh đã không thể không yêu cô, mỗi tế bào trên cơ thể đều muốn che
chở cho cô. Được rồi, nếu bây giờ cô chưa yêu anh, vậy anh sẽ cố gắng
khiến cô yêu.
Về nhà rồi, việc đầu tiên làm là lên mạng nhận thư.
Người gửi: Hàn Lương.
“Chu Đông Dã,
Em thích Cairo.
Trốn thoát khỏi mùa đông âm u lạnh lẽo, Cairo thật sự là một nơi có thể khiến
cho con người nở hoa. Tuy vẫn hơi lạnh so với tưởng tượng của em, chỉ mười
mấy hai mươi độ, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cũng khá lớn, nhưng em rất hài
lòng với ánh mặt trời ở đây, náo nhiệt, đông đúc, thậm chí hơi cũ kỹ, nhưng
vì có ánh mặt trời, không hiểu sao vẫn khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc.
Tài xế nơi này rất đáng yêu, lái xe vừa nhanh vừa thoải mái, thế nên mỗi
chuyến đi lại biến thành một lần mạo hiểm, tự nhiên tăng thêm niềm vui thú
du lịch. Đ
56