- Anh là Mông Thái Nhất phải không? Tôi là bạn của Tô Hựu Tuệ, Bạch Tô Cơ, anh đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ giúp tôi hoàn thành bài luyện tập của câu lạc bộ mà thôi. Cô ấy chẳng có quan hệ gì với Tiểu Long cả.
Tôi nghiêm túc giải thích cho Mông Thái Nhất nghe.
- Bạn? – Khuôn mặt đen nhẻm của Mông Thái Nhất cau lại, khóe miệng nhếch lên. – Bạch Tô Cơ! Nếu đã là bạn sao cô lại có thể lợi dụng chim sẻ như vậy? Tôi biết rồi, đều tại cô! Đều tại cô làm chim sẻ của tôi hư hỏng!
- Anh đúng là đồ ích kỷ, Ma Thu Thu đâu phải là sở hữu của cá nhân anh.
- Cô ấy là người phụ nữ của tôi! Sao cô dám để bọn con trai khác đụng vào người phụ nữ của tôi?
- Đầu anh được làm bằng đá phải không? Tôi nói rồi, Thu Thu là bạn tôi!
- Bạn? Cô đối xử với bạn mình như thế sao?
- Tôi làm như thế có gì không đúng? Thu Thu sau khi được tôi rèn luyện đã trở nên tự tin hơn, như vậy là không đúng sao?
- Vậy cô có hỏi cô ấy là cô ấy có muốn làm vậy không? – Cuối cùng, Mông Thái Nhất hét lên.
Nếu không phải vì Tô Cơ… Tớ sẽ không đồng ý làm việc này đâu.
Nhớ lại những lời Ma Thu Thu nói, tôi thoáng giật mình.
- Mông Thái Nhất, đừng!
Mông Thái Nhất xô Tiểu Long lúc đó đang thở hổn hển về một bên, sau đó bước từng bước dài về phía tôi, giơ tay ra đẩy tôi, sau đó không hề do dự, nắm lấy tay Ma Thu Thu, quay người đi thẳng.
- A… a…
Mông Thái Nhất còn chưa đi được bước nào, bỗng dưng tay anh ta buông ra, kêu lớn.
Tôi chỉ thấy Kỷ Minh với sắc mặt bình tĩnh, hai tay đang giữ chặt hai cánh tay của Mông Thái Nhất, sau đó nhẹ nhàng tách hai tay của Mông Thái Nhất sang hai bên, sau đó ép chặt lên gáy!
Mông Thái Nhất không động đậy được, chỉ ra sức giậm mạnh hai chân!
- Mông Thái Nhất! Kỷ Minh!
Không bị Mông Thái Nhất giữ nữa, Ma Thu Thu nhanh chóng lùi về sau hai bước, đứng sát vào tôi.
Mặc dù cô đã thở phào một hơi nhưng vẫn hồi hộp xoắn hai bàn tay vào nhau, lo lắng nhìn cảnh tượng trước mắt.
- Mày là thằng ******** nào? Tao quen mày sao?
Mông Tháo Nhất vừa giãy giụa, vừa hét lên với Kỷ Minh, nhưng Kỷ Minh hình như không cảm nhận được lời uy hiếp trong giọng nói của hắn, chỉ lặng lẽ nhìn hắn mà không lên tiếng.
Bỗng, bình…
Lại là một tiếng động lớn. Đúng vào lúc Mông Thái Nhất đang ra sức mắng ****, chỉ thấy Kỷ Minh nhẹ nhàng buông tay ra, cả người Mông Thái Nhất giống như “vật thể rơi tự do”, đổ ầm xuống mặt đất.
- Ôi, cái mông của tôi!
Biểu cảm trên khuôn mặt của Mông Thái Nhất giống như cả trăm năm nay mới gặp phải chuyện này, mặt mũi nhăn nhó tới mức khiến ai cũng phải buồn cười! Nhưng ngay sau đó, hắn lại hất khuôn mặt đen như mực của mình lên, nắm tay lao về phía Kỷ Minh!
Bình! Bình! Bình!
Mông Thái Nhất còn chưa kịp tới gần, Kỷ Minh đã hơi nhếch mép lên, hai tay dựng đứng, nhanh, chuẩn, mạnh và tốc độ, thụi ngay vào vai và ngực của Mông Thái Nhất, Mông Thái Nhất lại đau đớn ngã phịch xuống đất!
- Á… a… a
Có lẽ vì thấy Kỷ Minh hoàn toàn không coi mình ra gì, Mông Thái Nhất nổi giận! Hắn lại lao về phía Kỷ Minh, hét to:
- Mày… mày… Mày là thằng ********! Chắc gì mày đã biết võ, đừng có giả bộ trước mặt tao.
- 15 tuổi tôi đã có đai đen rồi.
Kỷ Minh thong thả nói. Mông Thái Nhất khi đó như một quả cam bị vắt hết nước, ỉu xìu ngồi trên đất, không nói được lời nào.
- Mông Thái Nhất…
Giọng nói lo lắng của Ma Thu Thu vang lên bên tai tôi, tôi vỗ nhẹ vai cô an ủi.
- Không sao đâu, Thu Thu, Kỷ Minh giỏi lắm! Chắc chắn lát nữa anh ấy sẽ khuyên được Mông Thái Nhất, cậu cứ yên tâm đi!
Nhưng vào lúc Kỷ Minh tóm chặt hai tay Mông Thái Nhất một lần nữa thì một việc nằm ngoài dự đoán đã xảy ra!
Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Ma Thu Thu bất chấp tất cả lao ra. Cánh tay của Kỷ Minh đập mạnh vào mặt cô, nhưng hình như cô không phát hiện ra, chỉ biết ôm chặt lấy Mông Thái Nhất đang đau đớn nằm dưới đất, sau đó quay đầu lại, im lặng một lúc, cuối cùng kiên quyết nói:
- Tô Cơ, xin lỗi, chắc tớ không giúp cậu được nữa…
- Cái gì?
Tôi giật mình, không dám tin vào đôi tai của mình nữa.
Nhưng sắc mặt của Ma Thu Thu kiên định khác thường:
- Bởi vì đối với tớ mà nói, Mông Thái Nhất rất quan trọng, tớ không muốn anh ấy không vui.
Nói xong, Ma Thu Thu dìu Mông Thái Nhất đi thẳng, từ đằng xa thi thoảng vẫn vọng lại tiếng rên rỉ của Mông Thái Nhất.
Hu hu… Hu hu…
Tất cả mọi thứ bên tai lại trở nên yên tĩnh khác thường, Kỷ Minh im lặng nhìn tôi, hình như cũng không biết phải làm thế nào.
- Mình không sao, bạn về trước đi. Một lúc sau, tôi mệt mỏi nói.
Kỷ Minh mở miệng định nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, anh đi vài bước lại quay đầu nhìn tôi rồi mới đi tiếp.
Tôi gục mặt xuống đầu gối, cô đơn ngồi trên thảm cỏ, chỉ muốn yên tĩnh một mình. Cơn gió buổi đêm se lạnh không ngừng thổi bay mái tóc dài của tôi, khiến trái tim tôi càng thêm rối loạn.
Đúng vào lúc đó, tôi phát hiện ra có một bóng đen, cái bóng đen đó không quay đầu lại, chỉ là một cái lưng ở đối diện tôi. Đó là một cái lưng dài và thẳng, mái tóc dài bị gió thổi rối tung.
- An Vũ Phong? Là anh hả?
Lúc sau mới định thần lại, cuối cùng tôi cũng nhận ra chủ nhân của cái bóng đó, ngạc nhiên kêu lên!
- Ha ha ha… Bạch Tô Cơ, cô có nghị lực thật đấy!
Lời nói của An Vũ Phong vẫn châm chọc như mọi khi.
- Có điều, tôi vẫn cảm thấy, giáo trình đặc biệt của cô quả thật là rất “Tiểu Bạch”, rất hợp với cái tên “Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch” của cô! Ha ha ha!
Giọng nói lạnh lùng bỗng dưng chuyển thành tràng cười nhạo báng, tôi giận dữ tới mức toàn thân run rẩy, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, ngẩng đầu lên, nhìn về hướng của An Vũ Phong, không hề sợ hãi, hét lên:
- Dù sao cũng tốt hơn một con côn trùng! Học theo người khác thành lập câu lạc bộ, không hề biết là phải làm thế nào, chỉ biết canh ba nửa đêm đi theo dõi người ta, tới lúc bị bắt thì lại trốn như một con chuột. An Vũ Phong, tại sao tôi cảm thấy hành vi của anh không giống đại thần của nước Chanel mà lại giống như một tên trộm vậy?
Ừm! Bạch Tô Cơ! Tuyệt lắm!
- Hừ…
Ai mà ngờ An Vũ Phong bước từng bước chậm rãi về phía tôi, đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng đáng sợ.
Hắn… Hắn định làm gì? Nơi này tối tăm, hắn định giết người diệt khẩu sao?
Tôi bất giác lùi về sau, cho tới khi lưng chạm vào thân cây thô ráp đằng sau, không còn chỗ nào trốn nữa mới dừng lại!
Bỗng dưng, An Vũ Phong giơ hai cánh tay lên, chống vào thân cây, khiến tôi bị nhốt trong vòng tay của hắn. Giây phút đó, tôi cảm thấy có một áp lực rất lớn khiến mình không thở được.
- Anh… anh định làm gì? – Tôi run run hỏi.
- Nơi này chỉ có hai chúng ta, cô nói xem tôi định làm gì? – Anh ta khẽ nhướng mày lên, mỉm cười. – Hay là cô có ý nào hay hơn?
- … – Trời ơi! Sao trên đời này lại có người vô liêm sỉ như thế?
- Kẻ trộm của nước Chanel… Vừa nãy cô nói thì tôi mới nhớ. – Hắn lại làm ra vẻ đang suy nghĩ cái gì đó, gật gật đầu, – Ừm… tốt nhất là nhanh chóng kết thúc trò chơi này.
Anh ta buông một câu rồi thả tay ra, quay người đi thẳng về phía trước, cứ như thể tôi chỉ là không khí!
Hừ! Bây giờ tôi có thể khẳng định cãi gã này là kẻ ******** nhất trong số những kẻ ********, chỉ có những gã đàn ông không có phẩm cách mới giở trò ngang ngược khi bị người ta bắt quả tang.
Vào lúc tôi giận dữ dậm chân xuống thảm cỏ, lẩm bẩm một mình, trong không trung lại vang lên giọng nói mà tôi không muốn nghe nhất…
- Nói cho cô biết, vừa nãy hình như tôi nhìn thấy nữ hoàng tình yêu của trường trung học Minh Đức… đỏ mặt…
A a a…
Anh ta lại dám đùa cợt tôi! Có phải là ông trời phái anh ta xuống làm kẻ thù của tôi không?
Thời gian giống như một cô nàng vũ nữ xoay tròn không biết mệt mỏi.
Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch vẫn kiên cường “sống sót” trong tình trạng “âm thịnh dương suy”! Vào các thời gian rảnh rỗi, chúng tôi định kỳ tổ chức “Bài học tình yêu Tiểu Bạch” và cũng thu được hiệu quả nhất định.
Hồ Bách Linh dưới sự đốc thúc của mọi người cũng bắt đầu giảm cân, Ma Thu Thu càng ngày càng ra dáng của một thục nữ, còn Kỷ Minh thì lúc nào cũng vẫn đứng về phía tôi, dành cho tôi sự ủng hộ vô tư nhất!
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một hòn đá đè chặt – bởi vì nhiều nguyên nhân, Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch vẫn không xuất hiện một couple nào. Mặc dù mọi người tập luyện với nhau rất nhiệt tình, nhưng tới khi kết thúc buổi tập, họ lại trở về là hai đường thẳng song song.
- Chủ tịch Bạch, tạm biệt!
- Tô Cơ, hẹn mai gặp lại!
…
Tạm biệt mọi người, tôi đeo ba lô lên lưng nhưng lại không muốn về nhà, lững thững đi ra khỏi đại học Tinh Hoa, dạo bộ lung tung trên các tuyến đường của thành phố Tinh Hoa.
Một cái đèn đỏ sáng lên, xe hai bên đường dừng lại, tôi vô thức dừng bước chân. Lười biếng chờ đèn xanh. Quay đầu sang, chỉ nhìn thấy bóng mình in trên cánh cửa sổ bằng kính trong suốt ở bên cạnh, tôi ngẩn ngơ rồi ngắm kỹ gương mặt mình.
Hả? Lạ thật, tôi vốn tưởng rằng Bạch Tô Cơ lúc nào cũng xinh đẹp, tràn đầy sức sống, là một mỹ nữ vạn người mê, nhưng khuôn mặt trong gương lúc này lại có phần tiều tụy, hốc hác!
Trái tim tôi thoáng thảng thốt!
Tin tin…
Tiếng còi xe đằng sau vang lên, nhưng tôi vẫn đứng bên cạnh cánh cửa sổ như một con ngốc, nhìn vào bóng mình trong gương.
- Chủ tịch Bạch, cô rất muốn mua cái này sao? Nhưng có lẽ là cô nghèo lắm nhỉ?
Không biết đứng ngẩn ngơ bao lâu, bỗng dưng một gióng nói trêu chọc vang lên sau lưng tôi.
Tôi không quay đầu lại, hai con mắt đã mở to ra.
Trên tấm kính trong suốt là một bóng người mờ mờ!
Mái tóc dài đen nhánh như một dấu hiệu nhận biết đặc biệt đang nhảy múa cùng với gió, đôi mắt đen và sâu thẳm đang giễu cợt nhìn tôi!
- Chủ tịch An, tôi không có hứng thú với một gã giàu sổi! Nhưng tôi không ngờ anh còn thích trò theo dõi người khác.
- Vậy sao? Tôi chỉ thấy tò mò là sao bạn Bạch Tô Cơ lại đứng giữa đường làm người gỗ thôi! – Nhưng An Vũ Phong vẫn không hề có phản ứng gì trước lời nói xóc của tôi, giọng nói hiền lành nhưng lại đầy vẻ giễu cợt.
- Anh… Tôi làm gì chẳng liên quan gì tới anh cả.
Tôi cố gắng để giọng nói của mình nghe thật lạnh nhạt nhưng vô thức quay đầu đi, sau đó ngẩng đầu lên bước đi!
Thấy tôi chuẩn bị đi, An Vũ Phong không hề tỏ ra ngạc nhiên, vẫn thong thả nói:
- Không ngờ cô lại có hứng thú với “nhãn hàng” này, có điều… – Bỗng dưng đôi mắt hắn lại nheo lại nhìn tôi. – Nhìn vóc dáng của cô thì mặc bộ này có vẻ lãng phí quá!
- Tôi mặc gì cần anh phải đứng đó khoa chân múa tay chỉ bảo sao?
- Ồ… Sao tôi lại quên mất, bạn Bạch “gà chay” thích nhất là những nhận xét của bạn “gà gáy”.
- Anh… – Tôi căm hận nghiến răng, liếc hắn bằng đuôi mắt, – Thời gian PK là 90 ngày, bây giờ mới qua một nửa, tôi nghĩ tới lúc đó kết quả sẽ rõ ràng, không cần anh phải nhắc nhở ý chí chiến đấu của tôi.
- 90 ngày dài quá, hay là chúng ta chơi một trò chơi để kết thúc trận PK này, được không?
Lúc đó, lời nói của An Vũ Phong như một con kiến chui vào lỗ tai tôi! Tôi cảm thấy trong lòng mình ngứa ngáy khó chịu.
Kết thúc trước trận PK?
Mấy chữ này sao lại có ma lực như vậy? Nhưng An Vũ Phong có tốt bụng như thế không? Liệu hắn có âm mưu nào không?
Mặc dù trong lòng tôi rất thắc thỏm, nhưng tôi vẫn không kìm chế được mình, dừng chân lại. Quay đầu lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn An Vũ Phong.
- Quy tắc trò chơi?
- Đây chỉ là một trò chơi giữa hai chúng ta, chủ đề là “Ai có thể không động lòng”. Hai người chúng ta đại diện cho hai câu lạc bộ, hẹn hò nhau trong một tuần. Trong một tuần này, chúng ta phải dốc hết toàn lực để khiến đối phương không tự chủ được mà thích mình! Đồng thời, cũng phải khống chế bản thân để không bị đối phương thu hút. Một tuần sau, trò chơi kết thúc, nếu bên nào có hiện tượng ỷ lại vào bên kia thì là thua. Cái giá của thua cuộc là phải lập tức đóng cửa câu lạc bộ của mình vô điều kiện!
An Vũ Phong giơ ngón tay lên, tay trái khẽ đung đưa, nói rõ ràng “quy tắc trò chơi” cho tôi nghe.
Tôi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt trắng trẻo của An Vũ Phong, bỗng dưng cảm thấy An Vũ Phong lúc này hình như hơi khác với An Vũ Phong bình thường tự cao tự đại với nụ cười đểu cáng! Hắn lúc này tỏ ra vô cùng nghiêm túc, trịnh trọng!
- Thế nào? Có cần nghĩ không?
An Vũ Phong thu ngón tay về, ung dung nhét tay vào túi quần, người hơi nghiêng đi một chút, im lặng nhìn tôi.
Ánh mắt hắn lúc đó hình như nói, Bạch Tô Cơ, nếu cô không dám thì có thể đi ngay lúc này.
Ha ha ha…
Ai có thể không động lòng? Trò chơi này không phải là sở trường của Bạch Tô Cơ tôi sao?
Gã ngốc này định dùng thời gian một tuần để trêu đùa tôi sao? Ha ha ha… Đây là câu chuyện cười buồn cười nhất mà tôi từng nghe.
Một tuần…
Không vấn đề gì!
Chưa cần chờ tới một tuần sau, bây giờ tôi đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Có điều, An Vũ Phong, tôi sẽ bắt anh thua tâm phục khẩu phục.
Nghĩ tới đây, tôi không hề do dự hất cằm lên, tự tin trả lời:
- Được! Tôi nhận lời!
- OK! – Khóe mắt An Vũ Phong ánh lên nét vui mừng, trong mắt lại phát ra tia sáng lấp lánh, cười rạng rỡ, – Bạch Tô Cơ, tôi nghĩ một tuần tới đây chúng ta sẽ rất vui vẻ đấy.
Nói xong, hắn bỗng dừng lại, đầu nghiêng sang một bên, chép miệng:
- Bộ bên trái và bộ bên phải, cô chọn bộ nào?
Chọn bộ nào? Tôi ngơ ngẩn, lúc này mới tập trung vào con manơcanh bày trong tủ. Vừa nhìn vào đó, cho dù là người rất “lão luyện” mà tôi cũng phải đỏ mặt.
Thì ra tôi đang đứng trước hai manơcanh một nam một nữ đang ở tư thế thân mật với nhau.
Manơcanh nam mặc một cái quần bơi nhỏ xíu, trên đó có in hình bãi biển và cây dừa; còn trên người manơcanh nữ lại là một bộ bikini vô cùng mát mẻ, thể hiện ra những đường cong tuyệt mĩ cho người đi đường xem.
A a a… Gã ******** này! Tôi lại trúng kế rồi!
Tích tắc… tích tắc…
Lại là thứ bảy, bởi vì đa số các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đều phải tham gia vào kỳ thi kiểm tra trình độ tiếng Anh ở trường nên hôm nay câu lạc bộ tạm nghỉ một hôm. Tôi nhàn rỗi nằm nướng trong chăn, đang mơ một giấc mơ đẹp thì bỗng dưng chuông điện thoại vang lên.
Ai? Ai làm phiền giấc mộng đẹp của bản cô nương? Thật đáng ghét!
Tôi uể oải lăn một vòng trên giường, tóm lấy cái điện thoại trên đầu giường, ấn một nút. Trên màn hình hiền lên mấy dòng chữ:
144