- Không phải tôi có ý đó đâu, chẳng qua là… – Nó vội xua tay giải thích.
- Không sao đâu mà, tại trong trường tôi cũng hơi ương ngạnh nên cậu nghĩ như vậy cũng đâu có sai đâu- Minh cười ngượng nói.
- Không, tôi thấy cậu rất tốt, tôi biết cậu không giống những người thiếu gia khác, tôi tin cậu mà! – Nó nói như chắc chắn.
- Có cậu tin mình là đủ lắm rồi, nào ăn đi lần này cho cậu khóc xức mướt luôn- Minh cảm thấy ấm áp vì nó đã tin anh, nhưng trong lòng thì thế nhưng ngoài miệng vẫn là nhưng lời trêu ghẹo nó. (cái này là cách biểu hiện tình cảm lập dị nhứt mà tui gặp đó nha!)
Nó vẫn chưa hiểu ý Minh nói và mở to mắt ra ngạc nhiên tột độ khi Minh lấy cả 2 hủ bột ớt đổ hết vào nồi lẩu cá hồi trước mặt.
- Cậu làm gì vậy hả, đổ như thế thì làm sao mà ăn được! – Nó đang nghĩ cậu ta có phải chưa uống thuốc hay không.
- Cậu chắc không biết cách ăn ở đây rồi, ở đây phải ăn thiệt cay mới ngon được, cậu cứ thử đi ngon lắm đấy!- Minh nói rồi múc cho nó miếng cá lẫn rau, nước thì đã chuyển sang màu đỏ đậm.
Nó hơi lưỡng lự nhưng khi thấy Minh ăn một cách ngon lành thì bụng nó cũng bắt đầu kêu réo, cứ ăn thử xem sao,…ai da, quả là ngon thật đấy nhưng mới ăn có 1 miếng mà đã cai đến như vậy rồi, không biết ăn 1 2 chén chắc thở ra lửa luôn quá. Nó liếc sang nhìn Minh cậu ta đang hít hà mà ăn, nước mắt nước mũi chảy tèm lem (ọe ọe), những ăn vẫn hoàn ăn, trông thật buồn cười.
Minh thấy nó cứ nhìn mình mà không ăn nên cậu cứ gắp tới tấp vào chén nó, rồi phán:
- Cậu mà không ăn hết thì coi như những gì cậu làm ngày hôm nay coi như bị hủy bỏ.
Hả? Ăn hết cái chén này sao, cay lắm đó, câu mà cậu ta nói chính xác là đang ép bức mình mà, thật quá đáng quá đi.
Nó nhăn mặt ăn từ từ rồi nước mắt của nó cũng tuôn ra, dần dần cũng chảy ra như suối, 2 người ở đó ăn mà nước mắt chảy đầm đìa làm ai ai cũng nhìn, nhưng tụi nó không thèm để ý, gắp đồ ăn cho nhau rồi nhìn nhau vừa khóc vừa cười…
Ăn xong nó thấy cảm giác vui phơi phới, trông mình khỏe khoắn hơn rất nhiều, nó thật sự vui lắm.
Giờ đã 18 h rồi, nhanh thiệt nha, nhưng nó vẫn muốn đi chơi nữa cơ, đi cùng Minh thiệt là có cảm giác lạ hơn những người khác.
Minh dẫn xe mô tô ra định kéo nó lên nhưng lần này nó có lẽ nhanh nhẹn hơn, bước lên xe ngồi trước còn ôm eo Minh nữa chứ, làm cậu thoáng giật mình, xoay ra sau nhìn nó nhưng nó chỉ lè lưỡi ra cười làm cậu cũng hiểu ra vài phần, lấy tay mình nắm tay nó, nó không giựt ra mà để yên cho Minh nắm, nó biết tim mình đã cộng thêm cho Minh 30% nữa rồi, nó nhẹ nhàng dựa đầu vào lưng Minh nghe tiếng tim anh đang nhảy nhót mà lòng nó thấy ấm áp.
- Anh đưa em đến nơi này nữa! Nhất định em sẽ bất ngờ cho mà coi!- Minh nhẹ nhàng xoa xoa tay nó, tay còn lại vẫn chạy xe với tốc độ cực đỉnh.(keke, đổi cách xưng hô rùi à, khắc…khắc)
Nãy giờ nó ôm chặt Minh gần như muốn ngủ gụt rồi, nghe đến có điều bất ngờ nó liền tỉnh ra ngay.
- Anh định đưa em đi xem bất ngờ gì dạ, em tò mò quá hà! – Nó nũng nịu nói. (rồi rồi, dính chấu rồi nè)
- Ngoan nào, 1 lát nữa em sẽ biết thôi, anh tin chắc em sẽ thích đấy. – Anh véo má nó làm nó phụng mặt xuống trông dễ thương lắm cơ.
- Anh phải đi nhanh lên đấy, không thì em sẽ không cho anh yên đâu đấy. – Nó nói rồi lấy 2 tay nhéo má, nhéo tay, nhéo lưng Minh làm cậu la chói lói, 2 người vừa đi vừa răm vang tiếng cười khúc khích…
- Xong chưa! Bây giờ Hân mở khăn ra được chưa, khó chịu quá hà! – Nó đưa tay lên định gở khăn choàng trên mắt nó xuống.
- A a a, từ từ đã gần được rồi, chờ Minh chút xíu thôi- Minh lấy điện thoại ra nói gì đó, vì nhỏ quá nên nó không nghe rõ làm nó càng hồi hộp hơn.
- Em không chịu nổi nữa rồi đó nha! – Nó dậm chân nói, khuông mặt lúc này thì cũng biết ra sao rồi, nhăn mũi, phồng miệng, Minh nhìn cũng phát cười.
- Minh đếm tới 3 thì mở khăn ra nha! Đếm đến đúng số 3 mới được mở ra nha, mở khăn ra trước là vi phạm đó.- Minh nói với giọng ngày 1 nhỏ.
- Làm mình như con nít không bằng ấy! – Nó giận hờn nghĩ.
1
2
Nó đã vén vén cái khăn lên trước rồi, tính tò mò quá mà, đâu chờ lâu được, Minh đứng đâu đó trong bụi cây nhìn hành động của nó mà cảm thấy nó dễ thương đến lạ thường, nó không còn lạnh lùng như trước nữa, nó cũng ngây thơ, hồn nhiên như bao nhiêu đứa con gái khác đó thôi, anh muốn nó được như thế này mãi.
Trước mắt nó bây giờ là một màu đen như mực, nó không thấy gì cả, định kêu Minh nhưng PHỤP, nó thấy mình đang đứng trên một con đường, một con đường nhỏ, có hai hàng hoa tulip nở rộ hai bên đường, cùng những ánh đèn lấp lánh, được cấm dài trên con đường (kể tới đây tưởng tượng ra được chưa ta), ánh đèn chớp liên tục rồi trên mặt đất hiện lên dấu mũi tên chỉ đường, nó ngạc nhiên và thích thú lắm nên đi theo ngay, đi được một đoạn thì bong bóng xà phòng ở đâu từ các bông hoa tulip bay lên chụm ngay chỗ nó, làm nó nhảy cẩn lên lấy tay đâm chọt bong bóng, hể thấy có cái nòa bị nó làm bể thì nó lại la hét lên, cười ha hả, có lẽ chuyện này đối với những người khác thì là chuyện bình thường, có khi còn không thú vị nữa, nhưng nó thì khác nhé, từ trước đến giờ tuy nó cũng vui chơi đi đây đi đó khắp nơi không thua kém ai nhưng nó chưa từng thử những cái này, lúc nhỏ khi còn học lớp 3 có vài lần nó nhìn các bạn thổi thấy vui vui, nhất định về nhà sẽ đòi mua cho bằng được, nhưng khi ra về đang ngồi đợi papa tới rước thì thấy có người chơi trò thổi bong bóng nó cũng chạy lại xin chơi cùng, đang thổi được một cái thì đã bị một bàn tay nào đó nhấc bỏng nó lên, nó xoay lại thì ra là papa nó, nó vui vẻ cười, nhưng nụ cười không giữ được lâu khi ông nói:
“Con đừng bao giờ chơi các loại dơ bẩn này nha, nó không hợp với một tiểu thư như con đâu”.
Từ đó nó tự biết nghĩ hơn, không cất tiếng đòi đồ chơi thổi bong bóng nữa, cho đến bây giờ.
Minh thấy vừa thương vừa tội cho nó, thấy nó vui đến vậy cũng đủ biết nó đã lâu chưa thấy những thứ này rồi, cậu biết nó từ nhỏ đã được quản giáo rất nghiêm, tối ngày chỉ biết làm tốt mọi việc vì nó là chủ nhân tương lai của tập đoàn Lâm thị, nên những cử chỉ lời nói phải đúng mực, từ nhỏ đã học cách ăn uống trang nhã lịch sự rồi, nên chưa từng thử qua những lối sống nông thôn là vậy. Nhưng nhìn nó bây giờ khiến Minh thích nó hơn thôi, nó làm tim Minh đập liên hồi khi nhìn vào nụ cười bé bỏng của nó, có hai lúm đồng tiền tủm tỉm hai bên, nhìn càng đáng yêu hơn, đây là lần đầu tiên Minh thấy nó cười tươi đến thế, làm cậu cũng thấy vui theo.
- 0AAAA…đẹp quá hà, y như trong sứ sở thần tiên ấy nhỉ!Hy` hy` – Nó vẫn lấy tay chạm nhẹ từng cái bong bóng mà la hét.
Lại một lần nữa trên đường hiện lên dấu hiệu chỉ đường làm nó thêm phần tò mò, tiếp tục đi tiếp nhưng vẫn quay đầu lại nhìn hàng chục bong bóng xà phòng đang bay bay phấp phới.
Đi một lúc, trước mặt nó hiện lên một cái cây cổ thụ nó không biết làm gì mà chỉ nhìn xung quanh, chợt trên cây cổ thụ túa ra hàng trăm con đom đóm chốp chốp trông thật đẹp, bay lượn vòng vòng chỗ nó đứng rồi đậu ngay lên cây cổ thụ, làm cây phát sáng mà chẳng cần 1 cái đèn nào.
Nó tới gần cây cổ thụ thì thấy một cọng dây, nó cao hứng giựt xuống một cách nhẹ nhàng, nhìn thật gần thì ra là một chum bong bóng hơi, xanh đỏ tím vàng đều có, nhưng đặc biệt một cái là nó được in hình trái tim và trên đó được ghi mấy dòng chữ :
“Em hãy cười thật nhiều nhé, em cười thật sự rất rất đáng yêu đấy ^ – ^”
“Em hãy tạo cho mình nhiều điều hạnh phúc hơn nhé, như thế mới làm anh cảm thấy hạnh phúc được ><”
“Trái tim anh luôn mong chờ một tình yêu và bây giờ anh đã tìm được rồi”
“Em có biết cô gái đó là ai không? Cô gái đó là một tiểu quỷ (đọc đến đây nó nhăn mũi cười), nhưng cô ấy đã lỡ hút hồn anh từ đời nào rồi, chỉ bằng một nụ cười, một nụ cười của thiên thần, nụ cười đó đã làm tim anh nao núng suốt ngày đấy @@”
Nó thấy ấm áp với những dòng thư ít ỏi mà Minh để lại, nó có cảm giác tim lân lân trên mây từ lúc nào rồi, nó cảm giác tay mình sờ được cái gì cưng cứng, nó đưa lên mặt xem, đó là một món quà, nhỏ màu hồng nhạt in hình gấu con khá kute nha, nó chậm rãi mở ra, bên trong là một cái hộp…
Nhẫn cặp ư, Minh có ý định gì chăng…
Thấy nó đã tìm được quà, Minh đi từ trong bụi rậm đi ra, cười nói với nó:
- Em có thích những bất ngờ này không?- Minh giả vờ hỏi nó, muốn tự nó nói ra cảm xúc thật của mình.
- Em rất thích, những đều này ngoài dự định của em, không ngờ anh cũng lãng mạn và trẻ con như thế! – Nó trêu Minh
- Trẻ con, anh mà trẻ con sao, người ta là người lớn rồi đó!- Minh vênh mặt lên nói.
- Đúng đúng, anh là người lớn, lớn hơn con nít một chút – Nó nham nhở nói.
- Em toàn chọc anh, không thèm nói chuyện với em nữa!- Minh làm mặt giận
- Thôi mà cho em só- ri đi mà, dù sao anh cũng là”người lớn”nên phải có tính đại nhân đại lượng chớ – Nó xu nịnh.
- Anh hết giận là được chứ gì, em đừng có nịnh anh nữa, nổi cả da gà lên rồi mà – Giờ đến lượt Minh trêu nó.
- Anh thật quá đang mà! – Nó xoay snag chỗ khác không thèm nhìn mặt Minh luôn.
- Thôi mà ngoan nào!- Minh khẽ choàng tay qua cổ nó, nó cũng xoay mặt lại, Minh khẽ kiss trên trán nó một cái, nó hơi bất ngờ nhưng cũng không làm gì ngoài nhìn anh và cười mũm mỉm.
- Anh đeo cho em cái này nhé!- Minh mở hộp nhẫn ra định đeo vào tay nó, nhưng nó giật ra làm anh ngỡ ngàng.
- Em…em, anh hãy để cho em vòng chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền này nhé! Đến lúc nào anh làm em gục ngã thực sự thì em mới chính thức đeo vào tay mình!- Miệng nó lên tiếng chắc chắn.
- Uhm, anh tôn trọng ý kiến của em, anh sẽ đợi em và nhất định anh sẽ làm em gục ngã vào anh, sẽ không lâu nữa đâu- Minh nói và ôm nó vào lòng.
- Nó thầm nghĩ:”cám ơn anh đã cho em cảm giác như thế nào được gọi là niềm hạnh phúc thật sự, anh hãy cố gắng lên nhé, hãy chờ em, chỉ cần vượt qua sóng gió lần này thì em có thể thanhthản thật sự để bên cạnh anh rồi, em tin chắc rằng anh nhất định sẽ làm em gục ngã mà, đừng làm em thất vọng đấy nhá, nếu không em không buôn tha anh đâu”, nghĩ xong nó ôm Minh chặt hơn, như không muốn rời.
Minh khẽ nâng càm nó lên, nhẹ nghiêng mặt xuống, trao cho nó một nụ hôn ngọt ngào nhất mà từ trước đến nay anh không cảm nhận được với người nào, cơn say tình khiến 2 con người quấn quích lấy nhau như không muốn rời, Minh khẽ tách răng nó ra, lưỡi Minh hòa quyện cùng lưỡi nó, đùa giỡn”bên trong”chưa đã, mà càng làm máu lẫn người Minh nóng hừng hực, anh cắn nhẹ lên vành tay nó làm nó kêu lên, kích thích dục vọng của Minh càng lớn, bàn tay to chắc của Minh bắt đầu sờ soạn lung tung, thấy có gì bất ổn nó nhoài người ra khỏi Minh, nhưng bàn tay nó đã được Minh giữ rất chặt, chẳng biết sao nó bây giờ bủn rủn cả tay chân, càng đẩy Minh ra anh càng bám chắc lấy nó, anh nhẹ nhàng hôn lên trán nó, rồi đến má, qua bên trái một chút là môi, từ từ đi xuống cổ, anh như bị thôi miên trong giấc mộng đẹp, anh khẽ kéo nó ngồi xuống, tay lần mò (Ọc, ọc) bên trong áo nó, cảm giác nhột làm hai đứa thấy ngượng ngịu đôi chút, nhưng anh đâu có bỏ qua cho nó, nụ hôn lại lần nữa làm nó rối trí, đang nghĩ cách để Minh dừng lại mà giờ đây, cái cảm giác này làm nó muốn Minh tiếp tục quá, nó không có một cảm giác bất an nào khi ở bên Minh, nó bắt đầu đáp trả lại nụ hôn của anh một cách nồng nhiệt, vòng tay qua cổ anh, hai người bắt đầu đang lên cơn say nồng thì
”
Thiệt là mất hứng quá đi, đang trong đoạn sôi nổi thì, nhưng nhớ lại chuyện vừa nãy thì nó và Minh mặt đỏ như gấc ấy, Minh không ngờ mình lại làm những chuyện vô liên sỉ như vậy với nó, thật ra hồi nãy anh chỉ định hôn nó thôi, nhưng sau nó làm anh không thể nào kiềm chế lại mình được, tay chân cứ cảm thẩy ngứa ngáy, ái chà về nhà phải tu tâm dưỡng tánh lại mới được, còn nó cũng có khác gì Minh đâu, mặt như hai trái cà chua đây nè, thiệt là mất mặt quá, sao lại tự tiện như vậy chứ, đáng lẽ phải ngăn lại nhưng…hồi nãy tay chân không biết bị cái gì mà mềm nhunc ra, thật là đáng ghét quá.
- Alo Minh nghe!
- Minh hả, em có thể về nhà được không, hức hức…chị…muốn hỏi em vài chuyện…hức…
- Chị, có chuyện gì mà chị khóc vậy, ai gây chuyện với chị sao, em sẽ cho người xử bọn nó- Minh gằn từng chữ.
- Không có gì…hức…đâu…em mau về nhà nhé, chị…hức…có chuyện quan trọng hức cần hỏi em…hức…tút…tút
- Chị chị…chết tiệt! Có chuyện xảy ra vậy không biết?- Minh xoa xoa vằn thái dương nói.
Nãy giờ nó thấy nhất cử nhất động của Minh cũng biết sơ sơ là có chuyện gì rồi, nó hỏi:
- Có chuyện gì sau Minh?
- Uhm, cũng có chuyện, nhưng chắc không sao đâu, mình đi chơi một chút nữa rồi hãy về!- Minh nói xong, năm stay nó định đi
- Thôi, Minh đưa Hân về đi, Hân cũng thấy mệt rồi! Minh về lo việc mình đi – Nó nói lảng.
- Uhm.
Trên đường đi…
- Hân có giận Minh vì đã không đưa Hân đi chơi nhiều nơi nữa không?- Minh nhìn nó ngần ngại.
- Không bao giờ, Hân đâu có ít kỉ đến thế đâu, dù sao Minh cũng có việc bận mà, đâu phải tại Minh, với lại hôm nay Hân đã rất vui rồi.
Kettttt…
Minh khẽ hôn lên trán nó rồi chúc nó ngủ ngon.
- Hân vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm
- Minh đi trước đi, Hân muốn nhìn thấy Minh đi an toàn mới vào nhà! – Nó nhìn Minh chằm chằm nói.
- Hân đi vào trước đi, Minh cũng muốn thấy Hân vào nhà rồi mới yên tâm về nhà
Thế là 2 người cứ chí chóe với nhau một lúc rồi Minh đành chịu thua đi về trước, pó tay với cô bạn gái bé nhỏ này.
Không hiểu sao cô có cảm giác bất an, nhẹ nhàng đóng cánh cửa nhà định bức vào nhưng có cánh tay ai đó chặn lại không thể đóng được.
- Chị Thanh đâu rồi chú!- Minh đến nhà đã thấy ba Thanh ngồi mệt mỏi.
- Ờ, Minh hả con, chú không biết con Thanh nó có chuyện gì mà, từ hồi trưa đi học về nó cứ giam mình trong phòng không chịu ăn cơm, còn nghe Bác Trương tài xế nói khi rước nó đã thấy nó khóc rồi, con lên hỏi thăm và khuyên nó xuống ăn cơm giùm bác nhé! – Ba Thanh hiền hậu nói.
- Vậy để con lên xem sao!- Minh nói rồi tiếng thẳng lên phòng Thanh.
“Cốc, cốc”
“Con không muốn ăn, mọi người đi hết đi, huhuhu…hức…hức…”
“Chị Thanh, là em Minh đây, chị mở cửa cho em đi”
Kịt…
- Em tới rồi sao, hức…hức…em vào đây đi chị có chuyện quan trọng muốn hỏi em – Nhìn Thanh bây giờ thật thê thảm, mặt mầy tèm lem nước mắt, không biết khóc ra sao mà mắt cô sưng chùm bụp, nhìn phát tội
- Chị, có chuyện gì xảy ra mà chị lại khóc nhiều vậy.- Minh từ từ bước vào phòng hỏi, nhìn xung quanh phòng anh nói tiếp – Lại còn đập phá đồ nữa chứ, thật ra chị bị chuyện gì mà ra nông nổi này thế hả?
- Cái đó chị phải hỏi em mới đúng!
- Em, em làm gì chị đâu chứ?- Minh không hiểu nói.
- Nói đúng hơn là bạn gái em, sao em không giữ bạn gái mình cho cẩn thận, để cô ta đi dụ dỗ bạn trai người khác thế hả! – Thanh hét lên, mắt in tia giận dữ.
- Chị đang nói gì em thật sự không hiểu. (sao hum nay ng0x thế a).
- Hừ, chắc em cũng bị nó trèo lên đầu lên cổ rồi chứ gì, nó ăn nằm với người khác có khi em cũng không biết luôn ấy chứ – Thanh giận quá mất khôn, chữi rủa lung tung.
- Chị thôi đi, em không cho chị xúc phạm tới cô ấy.- Minh cáu.
- Giờ này em vẫn còn ngu muội sao hả Minh, em bị người ta chơi 1 vố sao lưng vậy mà còn binh nó nữa hả? em ngu ngốc từ hồi nào vậy hả. – Thanh điên tiết quát.
- Từ nãy tới giờ em chả hiểu chị nói gì cả, chỉ toàn chữi mắng người khác thôi.
145