- Vâng! - Anh em Saka lủi thủi ra ngoài
- Ua? Sao vậy ạ? - BOn lại bắt đầu tò mò
- Rhum có tất cả 3 loại! Rhum trắng có mùi nhẹ! Rhum vàng có mùi nồng hơn! Rhum nâu là loại nồng nhất, rất đậm mùi! Chủ yếu dùng để pha Cocktail! Nếu uống bình thường mà không biết uống thì rất dễ say!- Hắn giải thích cho Bon
- Ui`! Vậy mấy chị ý uống không sao chứ ạ? - Bon
- Không! Không hề hấn gì với 3 đứa cả! - Hắn nhìn nó
Nó ngồi nhìn hắn và Bon nói chuyện 1 lúc thì khó chịu rồi đứng bật dậy đi vào nhà vệ sinh. Bon nhìn thấy nó đi cũng đi theo.
Trong nhà vệ sinh
Nó rửa nhìn vào gương, rửa mặt xng nó nhìn vào gương, nó nởnụ cười nửa miệng tàn khốc ra. Rút chiếc điện thoại, bật chế độ ghi âm rồi nhét vào túi áo khoác. Đúng như dự đoán, 1 lúc sau Bon bước vào phòng vệ sinh.
- Cô cũng gan quá nhỉ! Lừa được người dễ dàng quá đấy! - Nó cười mỉa mai
- Lừa người? Cô nói gì vậy? - Bon khó hiểu
- Cô không hề yêu Ken! Cô chỉ lơi dụng anh ấy để cứu cái công ty bé nhỏ nhà cô thôi! - Nó đanh mặt lại
- Hahaha! Bị phát hiện sớm ghê! Vậy thì đi nói với mọi người đi! Cô cũng đâu có bằng chứng! Tôi cá sẽ không 1 ai tin cô đâu, nhât là tên Ken! - Bon bật cười nhìn nó
- Ồ! Cô cũng giỏi quá đấy nhỉ! - Nó
- Tên Ken đó sẽ thuộc về tôi thôi! Hắn ngu ngốc quá! Luôn tin lời tôi nói! Hắn sẽ bỏ cô thôi! Đến lúc tôi lấy hắn rồi thì tôi sẽ có mọi thứ! Hahaha! - Bon cười chắc thắng
- Vậy sao? Hãy cố mà sung sướng nốt đi! - Nó nắm chặt tay Bon khiến con bé đau đớn, bước ra khỏi nhà vệ sinh rồi trở về phòng VIP
Trong phòng
- Tắt nhạc! - Nó lôi Bon vào phòng rồi hô lên
- Sao vậy? - Dan tắt nhạc
- Anh Ken! EM đau quá! - Bon lại bắt đầu tỏ vẻ tội nghiệp
" Bốp" Nó tát cho Bon 1 cái hằn rõ 5 ngón tay trên mặt con bé. Bon lăn ra đất miệng rơm rớm máu
- Em làm gì vậy Saphia? - Hắn chạy lại đỡ Bon và nhìn nó
- Tặng anh cái này! - Nó rút điện thoại ra đưa cho hắn rồi về ghế ngồi
- Cái gì vậy? - Hắn ngơ ngác
- Xem đi rồi anh biết! - Ruby và Berin gắt
Hắn bật đoạn ghi âm lên nghe. Nghe đoạn ghi âm mà mặt ai cũng tối sầm lại nhìn Bon
- Không! Không phải vậy đâu! - Bon tái mặt lại lắc đầu nguầy nguậy
- Giỏi! Giỏi lắm! Tôi tặng em đấy Saphia! - Hắn đứng bật dậy tiến về phía nó để trả điện thoại mặc cho Bon níu lấy hắn
- ĐỪng! ANh ak! Đừng như vậy! - Bon cố gắng níu chặt bàn tay của hắn
- Cút! - Hắn giật tay ra nói 1 từ lanh khốc
- Đi về! Phá sản! Nhốt nhỏ đó lại! - Nó nói rồi bước ra ngoài về nhà
Chap 60 : Suy nghĩ của Ken (Phần này viết riêng cho Ken)
Hắn thực sự tức giận, hắn cố tìm Bon để quên đi nó mà Bon lại không phải 1 cô bé ngây thơ như hắn vẫn thường nghĩ. 1 con ác quỷ hám tiền, 1 con bé bề ngoài thiên thần nhưng tâm hồn bẩn thỉu. Hắn tức giận cùng cực, giờ đây hắn chỉ muốn có nó ở bên cạnh hắn chứ không muốn bất kì 1 ai nữa, hắn đã tuyệt vọng quá rồi. Nếu trước đây nó không bảo hắn tìm hạnh phúc mới thì giờ đây hắn cũng không đau khổ vì nó như vậy. Hắn yêu nó rất nhiều nhưng nó luôn trốn tránh hắn, không cho hắn biết được sự thật. Nó khiến hắn đau rất nhiều, hắn luôn tìm những thứ để quên nó nhưng nhận lại vẫn luôn là nỗi nhớ tha thiết không nguôi ngoai. Khi nó trở về hắn đã rất vui nhưng khi biết được nó bị bệnh tim thì hắn càng đau hơn, trong nỗi đau len lỏi sự tức giận vì nó đã không nói cho hắn, rời xa hắn để hắn đau khổ, hắn yêu nó biết bao mà nó đã làm hắn phải chịu 3 năm khổ sở. Giờ đây khi biết sự thật về Bon hắn càng hung dữ hơn, hắn cố để Bon bên cạnh để quên nó mà Bon lại lợi dụng hắn, hắn đã gục ngã rồi. Hắn chỉ mong có nó ở bên cạnh thôi, nó vẫn luôn là thiên thần ngự trị trong tim hắn.
Chap 61: Kino đáng ghét
Sáng hôm sau tại nhà
- ANh 2!!!!!!!!! Dậy! Dậy đi! - Nó chèo lên giường Kino nhảy tưng tưng
- Em làm gì vậy? ANh đang ngủ mà! - Kino chùm chăn lên đầu
- Trật tự đi Saphia! - Hắn và Key cũng lên tiếng
- Dậy! Dậy đi! Còn phải đến công ty nữa kìa! Anh Ken với anh Key cũng dậy đi! - Nó hò
- Không đi đâu! - Cả 3 chàng nhà ta đồng thanh
"Rầm""Bộp""Cốp" 1 loạt tiếng động vang lên rất to. Tiếng động không của ai khác ngoài nó, Kino đã khua chân đạp cho nó 1 phát vào người khiến nó mất thăng bằng ngã lăn xuống đất. Nghe thấy tiếng động lạ từ bên ngoài tất cả nhà chạy vào phòng còn 3 chàng bật thẳng dậy. Cảnh tượng đập vào mắt cả nhà bây giờ là cảnh tượng nó ngã lộn nhào dưới đất. Cổ quẹo chống xuống đất cùng với đôi vai, chân hất ngược lên trời và cuối cùng là nằm úp thẳng xuống đất và bất tỉnh hoàn toàn. Cả nhà tá hoá đến đỡ nó dậy
- Saphia! Thiên thần của anh! Anh xin lỗi! Em có sao không? - Kino hốt hoảng lật nó lại rồi vỗ vào mặt nó
- Saphia! Không so chứ! - Hắn trợn mắt lên nhìn nó
- Kino! Tại sao con lại đạp em! - Ông nội gắt
- COn xin lỗi! Con không cố ý! - Kino sợ sệt
- Đưa nó đi bệnh viện xem có làm sao không - Papa của bọn nó
20' sau tại bệnh viện ông bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu
- Bác sĩ cháu/con/em/nó/chị tôi không sao chứ? - Cả nhà đồng thanh
- Cô bé bị gãy cổ! - Bác sĩ dõng dạc trả lời
- Gãy cổ? - Tập 2
- Do va chạm mạnh xuống đất nên dẫn đến gãy cổ - Bác sĩ đẩy kính
- Vậy không sao rồi chứ? - Tập 3
(Cả nhà đồng tâm quá nhỉ)
- Không sao rồi! Gia đình có thể vào thăm- Bác sĩ
Cả nhà ùa vào phòng bệnh, nó đang được băng cổ và nằm bất động trên giường
- Tất cả là tại con đấy Kino! Đang yên đang lành thì gãy cổ! - Ông nội nhìn cô cháu gái thân yêu mà mắng cho Kino 1 trận
- Con xin lỗi! - Kino cúi đầu
- Ông nội! Đừng mắng anh 2! Là do con bất cẩn! - Nó từ từ mở mắt ra nói với ông
- Con tỉnh rồi! Ông không trách Kino của con đâu! Con đừng lo! - Ông vén tóc cho nó cười trìu mến
Im lặng được 5s thì cả nhà ùa lên hỏi han đủ kiểu khiến nó phải ngột thở đến bơ phờ.
- Kino! Em chia tay với anh!!!!! - Ruby nhìn nó bơ phờ mà gắt lên
- Ơ! Đừng! - Kino hốt hoảng
- Không cần biết! Tôi ghét anh! - Ruby bực
- Mày tính lmà gì vậy Ruby? - Nó chau mày nhìn Ruby
- Kệ tao! Tao không yêu! Tao ghét! Tao chia tay! - Ruby bực
Nó lườm KIno khiến anh lạnh sống lưng rồi nhắm mắt lại.
- Vậy là lại có bi kịch rồi - Đây là suy nghĩ của tất cả mọi người
Chap 62: Comeback
Mấy ngày liên tiếp nó phải nằm trong bệnh viện còn Ruby thì liên tục giận Kino làm anh cũng phải khổ sở không ít.
Sáng hôm đó
Lúc này trong phòng chỉ có nó, Kino và Ông Nội
- Mai được xuất viện rồi! Chuẩn bị về thôi! - Kino nói với giọng ỉu như bánh bao chiều (Bị Ruby giận nên vậy)
- Nhìn anh cảm thấy khó chịu quá - Nó nhíu mày nhìn Kino
- Xin lỗi em! - Kino tính đi ra ngoài
- Em có cách đấy! - Câu nói của nói vừa vang lên ngay lập tức Kino quay lại cầm tay nó nhìn nó chớp mắt không thôi
- 5 ngày nữa là đến sinh nhật Ruby rồi! Đột phá đi! - Nó cười
- Ui! Thiên Thần của ai mà thông minh quá ta? - Kino cười tươi như hoa cạ trán mình vào trán nó
- Em của anh 2! - Nó hôn vào má Kino
- Mấy đứa vứt ông vào xó để tình cảm thế ha? - Ông nó nghiêm giọng
- Hi` Hi`! Xin lỗi ông nội! - Cả 2 cười khi` nhìn ông
- Thế truyện của con thì tính thế nào Saphia! - Ông nội bất chợt hỏi nó
- Con bỏ! Dù sao cũng chưa chắc anh ý còn yêu con hay không! - Nó cụp mắt xuống
- Cái con nhỏ này! Bình thường thông minh thế mà sao hôm nay đần thế! Thằng đấy nó còn yêu em hơn cả mạng sống ý chứ! - Kino cốc vào đầu nó 1 cái
- Sao cũng được nhưng màn kịch này nên kết thúc thôi! - Ông nội vuốt ve khuôn mặt nó
- Vâng! - Nó cười gượng gạo
Cả 3 cứ nói chuyện như vậy nhưng đâu biết hắn đang đứng ngoài cửa nắm chặt tay nghe mọi việc. Hắn ức, hắn hận, hắn tức giận bỏ ra ngoài, đúng lúc đấy cả bọn cũng vào bệnh viện thấy hắn đi ra với khuôn mặt hầm hầm sát khí thì sợ xanh măt ra.
- Ken sao vậy? Thấy nó mặt hầm hầm sát khí đi ra ngoài - Key bước vào phòng
"Phụt" Ngụm nước nó vừa uống chưa kịp nuốt đã thẳng thừng phun ra ngoài và đáp thẳng vào mặt anh Kino.
- Anh ý đâu rồi? - Nó vội lấy giấy lau cho Kino vừa hỏi
- Ở vườn sau! - Cả bọn tròn mắt chỉ ra ngoài
Nó hớt hải chạy vội ra vườn sau, vừa ra đến vườn nó đã thấy hắn. Hắn đang mặc trên mình bộ quần áo mà khi nó chưa đi chữa trị đã thiết kế cho hắn, hắn đứng khoanh tay nhắm mắt dưới gốc cổ thụ, mặt vẫn còn hơi đỏ vì tức giận.
Nó tiến sát lại phía hắn
- Anh Ken! - Nó giậ giật áo hắn
- Em còn muốn gì đây? Chơi tôi nữa à? - Hắn vẫn nhắm mắt lạnh lùng, nhìn qua khuôn mặt là biết khuôn mặt đang dần đó hơn, tay nắm chặt khiến gân xanh nổi lên rõ ràng
- Saphia xin lỗi! Tha lỗi cho Saphia đi! - Nó không hiểu bị sao lại dở trứng làm nũng khiến hắn giật mình mở choàng mắt ra nhìn nó chằm chằm
- Đi! Đi! Tha lỗi cho Saphia nha anh Ken! Anh Ken yêu quý! ANh Ken đẹp zai! - Nó càng lấn tới
Hắn nổi da ga giật lùi lại còn nó cứ tiến lên àm làm nũng với hắn. Cứ như vậy khoảng 15' thì hắn bất lực xin hàng
- Stop! Được rồi! Tha lỗi! Tôi sợ em quá rồi! - Hắn ngồi bệt xuống thảm cỏ của bệnh viện
- Yêu Anh Ken nhất! - Nó cười tươi như hoa hôn chụt vào má hắn 1 cái rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.
Hắn mỉm cười
- Cuối cùng em cũng quay về với tôi rồi! Siêu quậy của tôi! - Hắn nghĩ thầm rồi quay sang nhìn nó
- Nhìn em kinh quá vậy - Nó cũng bắt đầu sợ ánh nhìn của hắn
Không nói gì thêm hắn ôm lấy nó rồi đặt nụ hôn ngọt ngào lên đôi môi của người con gái hắn yêu.
(Những người khác thì đang đứng ở 1 góc nào đó nhìn cặp đôi này mà cười khúc khích ấy ạ)
Chap 63: Bon! I will bring you back to Hell!
Sau khi nó về nhà được 3 ngày
Sáng hôm đó tại phòng khách
- Chán quá! Em muốn đi chơi! Không ở nhà nữa đâu! - Nó hét ầm nhà lên (Chị này từ lúc về nhà thì bị anh Kino và anh Ken nhà ta giam lỏng ở nhà)
- Không!!!!!!!!!!!! - 2 anh nhà ta đáp lại thẳng thừng
- Ứ Ừ! Không chịu đâu! - Nó làm nũng
- Thiết kế nhẫn cho anh 2 đi rồi tối anh 2 cho đi chơi với cô bé Bon- Kino khó chịu nói thầm vào tai nó
Nó vừa nghe thấy mắt sáng như sao sa gật đầu lia lịa chạy vèo lên phòng
- Ông nói gì với nó vậy? - Hắn nheo mắt hỏi
- Bí mật! - KIno cười nhìn Ruby đang ngồi uống trà cười tươi
- Kinh quá cha ơi! - Key vỗ vào vai Kino
- Kê tôi! - Kino vẫn cười
3 tiếng sau nó cuối cùng cũng chạy xuống nhà
- Tất cả con trai lên đây Lên đây! - Nó lại chạy lên nhà
Cả bọn không nói gì đi lên nhà những người khác rất muốn lên nhưng không được.
Trong phòng nó
- Em sao bầy nhiều đá quý ra quá vậy? - Hắn nhìn căn phòng lộn xộn đầy những viên đá lấp lánh
Nó cười rồi chìa chiếc hộp màu đỏ lớn ra trước mặt từng người 1 chiếc hộp (trừ hắn). Tất cả mở chiếc hộp trên tay mình ra, ai cũng phải trầm trồ vì những chiếc vòng đặt trong chiếc hộp
- Mang đi cầu hôn! - Nó cười
Lời nói được nói ra của nó làm mắt ai cũng sáng như sao sa, cười tươi như hoa hồi mang về phòng cất. Lúc này trong phòng chỉ còn nó và hắn, hắn cười rồi bước đến cầm chiếc hộp cuối cùng được đặt trên bàn và mở ra. Nó đỏ bừng mặt nhìn hắn mở chiếc hộp ra. Hắn mở ra và vuốt nhẹ mặt dây truyền bên trong rồi cầm về phòng mình luôn
- Ơ! - Nó chỉ kêu được 1 câu
- Không trả đâu! - Hắn cười làm mặt nó càng đỏ hơn
Buổi tối hôm đó cả bọn hí hửng kéo nhau đến nhà kho Vic (Nơi đang nhốt Bon)
- Hello! - Nó bước vào nhà kho giơ tay chào Bon đầu tóc bù xù, mặt mũi lấm lem, không mặc 1 thứ gì trên người đang nằm ở giữa nhà kho (Chỉ có 3 bọn nó, Day và tứ tiểu thư vào thôi, những người khác bị nhốt hết bên ngoài)
Bon nhìn nó mà nước mắt cứ chảy ra mãi không thôi (đang bị bịt miệng)
- Sao lại khóc vậy? - Nó ngồi xuống trước mặt Bon cười khẩy rút ra 1 con dao. Nó dùng con dao nâng mặt Bon lên
- Cô gan cũng không nhỏ đúng không? Sao giờ lại trở nên yếu đuối vậy? - Nó kéo khăn trên miệng Bon
xuống rồi vạch nhẹ lên mặt Bon 1 vệt khá dài khiến con Bon càng khóc thét hơn.
- Đừng! Đừng! Tha cho tôi! Tôi không dám làm vậy nữa đâu! Tôi không muốn nữa đâu!- Bon lắc đầu nguầy nguậy
- Mấy hôm nay chúng mày làm gì nó rồi? - Nó đứng lên
- *** hiếp! - Cả bọn đồng thanh
- Nó là lần đâu à? - Nó cười tươi hơn
- Chính xác - Tập 2
- Vậy đau đớn lắm đây! Nửa tháng liên tiếp bị như vậy mà! - Nó bước đến chiếc bàn gần đấy cầm cốc nước cam lên uống
- Thế giờ mày muốn chơi trò gì? - Berin
- Treo ngược nó lên rồi mỗi người cầm 1 con dao rạch khắp người nó cho tao! - Nó vẫn cầm cốc nước ròi tiến về phía 1 khe hổng gần đấy
- Nhìn trộm đây mà! - Ruby nhìn theo nó rồi nhìn về phía khe hổng nó mới phát hiện
Nó nhặt lấy 1 miếng kim loại lớn nhét vào phía lỗ hổng đập thật mạnh khiến nó áp chặt lỗ hổng.
Bên ngoài
- Ặc! Bị Saphia bịt rồi! - Key dậm chân
- Ở đây còn chỗ nào nhìn được không? - Hắn quay ra hỏi mấy thằng đàn em (Mấy thằng đàn em này chính là mấy thằng ấy ấy Bon ý! Có 5 thằng!)
- Không! Hết rồi ạ! - 1 thằng trả lời
- Sh*t! - Kino bực
Bên trong nhà kho
- Xong rồi! Bắt đầu đi! - Nó quay lại đặt cốc lên bàn
Bon bị treo ngược lên, lơ lửng miệng vẫn van xin.
"AAAAAAAAA......................" Trong nhà kho vọng ra những tiếng hét thất thanh. Bọn nó đang rạch lên người Bon những vệt dao dài khiến máu chảy không ngừng
- Đừng! Làm ơn! Tha cho tôi!AAAAAAA......- Bon gào lên
15' sau
- Được chưa chị? Mỏi tay quá - Day than
- Thả nó xuống đi - Nó
- Có ai đã từng nói với mày là đừng bao giờ đùa với lửa chưa? - Nó nhìn Bon đang được thả xuống
Sau đấy nó tạt nước muối, cát ớt, đổ mật óc, thả ong và kiến liên tục khiến con nhỏ hét lên đau khổ (Chỉ với người thôi chứ mặt vẫn bt)
Nó tiến tới phía Bon, trên tay cầm 1 lọ đựng 1 chất lỏng màu hơi vàng vàng. (Đố biết ấy là gì? )
Nó cầm lọ axit bước tới chỗ Bon
- Khuôn mặt này xinh đẹp qua nhỉ? Nhưng khi nó biến dạng đi thì sẽ như thế nào đây? - Nó vuốt ve lên khuôn mặt Bon
- KHông! Không! Đừng làm vậy! - Bon hốt hoảng
Nó không nói gì lấy cái nắp lọ và hút axit vào (dạng nắp có ống ý). Nó nhỏ 1 giọt lên má trái của Bon
"AAAAAAAAAAAAA..........................." Tiếng hét đau khổ lại vang vọng lên. Cứ thế nó nhỏ 1 giọt bên má phải, trán mũi,cằm,........ Còn Bon hét trọng tuyệt vọng với nước mắt (HôHô! I Love Saphia)
Khuôn mặt của Bon giờ đây nhìn không thể nào nhận ra nữa, khuôn mặt biến dạng hoàn toàn không hề nhận ra đấy là 1 cô gái dễ thương như ngày nào nữa. ()
- Chẹp! Mang tao cái dao băm thịt ra đây mày- Nó nhìn Bon rồi ra lệnh cho những khán giả đang đứng cười khúc khích
- Dao băm thịt ha? - Tứ tiểu thư chớp chớp mắt
- Không thì dao mổ lợn cũng được! - Nó
- Của chị này! - Day bước đến đưa cho nó 1 cái dao băm thịt khá lớn
- Chà! Dao mới! Nhìn được ấy! - Berin
- Có dao mổ lợn luôn này! - Ruby đặt chiếc dao mổ lợn xuống cạnh nó
Nó cầm chiếc dao băm lên nhìn rồi nở nụ cười lạnh lùng.
"Phập""AAAAAAA.........." 1 ánh sáng loé lên, máu tanh bắn tứ tung cùng với tiếng thét. Nó đã chặt đứt hoàn toàn cánh tay phải của Bon (mẹ ơi kinh quá!)
- Mày chơi có vẻ hơi ác ấy! - Ruby nhìn nó mà lắc đầu
Nó không nói gì chỉ cười rồi tiếp tục công việc
"Phập! Phập!......""AAAAA......." 1 loạt tiếng động vang lên. Lần lượt từ tay trái, 2 chân của Bon đều dời khỏi thân xác. Mùi tanh xộc lên, khắp sàn nhà kho bây giờ chỉ toàn máu, không khí u ám đi hẳn, cả người nó giờ đây toàn máu tanh của Bon.
131