anh ta rất nhiệt tình, là cá tính mà em thích.”
(Đồ Nhất: Tên riêng bằng tiếng Ai Cập, mình không tra được nên để phiên âm
tiếng Trung luôn.)
Chu Đông Dã vừa đọc vừa ngạc nhiên, lướt qua ảnh chụp liền thấy một chiếc xe
đen trắng cổ đến mức không có cả kính chiếu hấu, hai người đứng bên cạnh xe
khoác vai nhau, cười tươi như hai đóa hoa. Lái xe mập mạp, để râu,
da mặt đen như phơi nắng lâu lắm, nhiệt tình tươi cười, khiến người ta có
ấn tượng tốt. Bên cạnh là Hàn Lương. Chu Đông Dã dí mắt lại gần để xem,
vẫn trắng như thế, dưới ánh mặt trời cũng không thay đổi là bao, nhưng cười
cực kỳ vui vẻ, miệng mở thật lớn, đội một cái mũ rộng vành, quần bò, T-shirt,
thoạt nhìn hơi giống một cậu thiếu niên. Chu Đông Dã cười cười, có thể thấy
cô vui vẻ như vậy, chính anh cũng bắt đầu thích Cairo.
Thư viết rất dài, cũng nhiều chi tiết, ảnh chụp cực kỳ phong phù. Chu Đông
Dã kiên nhẫn xem từng bức một, nhìn đến cuối thư, Hàn Lương nói mai muốn đi
Luxor, Chu Đông Dã lại bắt đầu cầm lấy tập bản đồ, tìm kiếm vị trí của thành
cổ này. Anh muốn xác định xem, bây giờ Hàn Lương đang ở chốn nào trên địa
cầu gửi thư cho mình.
Sau khi làm hết những việc ngốc xong, Chu Đông Dã nhăn nhó trả lời.
“Hàn Lương,
Thích nhìn em vui vẻ như vậy, có một cuộc du lịch thú vị, anh cũng cảm thấy
vui lây với em. Nhưng mà chênh lệch nhiệt độ lớn, em phải giữ gìn thân thể,
một mình ở nơi xa sinh bệnh sẽ rất khổ. Còn nữa, giao thông kém chất lượng
nên em cũng phải chú ý an toàn. Có việc thì gọi điện thoại cho anh,
đừng sợ gọi đường dài đắt, em có thể dùng loại đối phương trả tiền, em cứ
yên tâm gọi là được. Anh ở đây chỉ hơi bận chút thôi, vẫn khỏe lắm,
hôm nay còn gặp Hàn Hữu…”
Chu Đông Dã thật giống một bà mẹ già, nói liên miên lải nhải, nói một loạt
chuyện kỳ thực không nhắc cũng chẳng sao. Lúc này, dường như Chu Đông Dã đã
mở ra toàn bộ thế giới tâm hồn trước mặt Hàn Lương, muốn cô vui vẻ, muốn cô
hạnh phúc, dài dòng nữa cũng chỉ sợ không đủ. Cuối cùng, anh còn gửi cả bức
ảnh vừa chụp vào bữa tối của mình cho cô, sau đó mới chịu hài lòng đi ngủ.
Ngày kế như bình thường, Chu Đông Dã vẫn bận từ lúc đi làm đến khi tan tầm,
không có phút nào ngơi nghỉ.
Rốt cuộc xong việc, anh quyết định in ảnh chụp của Hàn Lương, sau đó sẽ đặt
ở đầu giường mình, trong ví da, trên xe, tất cả những nơi có thể để.
Mọi ý niệm ngốc nghếch mà chỉ người đang yêu mới có thể có, Chu Đông Dã đều
đã nghĩ đến cả, còn vừa nghĩ vừa cười.
Cửa gõ, Lý Ngọc Ninh đi vào, “Cậu họ, mẹ cậu bảo…” Còn chưa dứt lời,
Lý Ngọc Ninh liền thấy máy in đang đẩy ảnh chụp ra bên ngoài, cô biết người
trong bức hình, vì thế vội vàng cầm lên xem: “Cậu họ, xem ra cậu định yêu
thật đấy à?”
Chu Đông Dã vươn người đoạt lấy ảnh chụp, vui vẻ ngắm nghía, đáp:
“Con nít đừng lắm chuyện, cảnh cáo cháu, đừng nói cho mẹ cậu, bây giờ chuyện
này vẫn chưa lộ ra, nếu mẹ cậu biết kiểu gì cũng hỏng chuyện, đến lúc đó,
cháu biết tay.”
Câu nói uy hiếp không hề mang tính uy hiếp như này, Lý Ngọc Ninh chưa nghe
qua một ngàn lần cũng phải nghe đến tám trăm lần, không để ở trong lòng,
ung dung với tay lấy một bức khác: “Cô ấy là Hàn Lương phải không? Cháu cảm
thấy cô ấy rất tốt, làm việc còn nghiêm túc nữa, đối xử hòa nhã với mọi
người, lần này cháu ủng hộ cậu đấy.”
“Hừ, có lúc nào cháu chưa ủng hộ cậu hả? Mà đã khi nào sự ủng hộ của cháu
có tác dụng đâu?” Chu Đông Dã phản đối, vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở lần nữa:
“Nhưng mà, lần này là khác, cháu tuyệt đối không được nói cho mẹ cậu đâu,
nếu cháu mà lộ ra, cậu sẽ không nhận lục thân, đá cháu ra khỏi công ty
đấy nhé.”
(Không nhận lục thân: Lục thân gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con. Ý chỉ hành động
mất tình người )
“Cháu biết rồi.” Lý Ngọc Ninh hiếm khi thấy Chu Đông Dã nghiêm túc như vậy,
cũng thuận theo ý anh. “Cháu đến để nhắn, mẹ cậu bảo tối nay về nhà,
có đồ ăn ngon đang đợi cậu nha.”
“Ừm, cậu biết rồi, đi ngay đây. Hay lát nữa cháu cũng đến nhà cậu ăn đi?”
“Không được, truyền lời rồi là cháu đi luôn. Bye.” Lý Ngọc Ninh nói xong
liền nở nụ cười ranh mãnh, bỏ chạy nhanh như chớp.
“Bye.” Chu Đông Dã vẫy tay, vẫn không ngẩng đầu, bắt đầu sửa sang lại ảnh
chụp vừa in, xem từng bức một, càng xem càng thích. Anh chọn ra một cái nhét
vào ví, còn lại đặt vào cặp tài liệu, chuẩn bị mang về phòng mình rồi
tìm nơi bày.
Thu dọn sẵn sàng, xuống lầu, vừa lòng thỏa ý lái xe, chuẩn bị về nhà cha mẹ.
Chương 25
Thật ra suốt một ngày lưu lại Cairo, Hàn Lương đều dành thời gian ở chợ
Khalifah, chọn đồ này nọ hộ Hàn Hữu. Hàn Lương rất thích cách trang trí của
chợ, chỗ nào cũng mang đậm nét Ả Rập, chỉ đi dạo quanh mà không mua cũng là
một loại hưởng thụ, huống chi những đồ bày bán đều là hàng tinh chế, còn rẻ
hơn so với Châu Âu. Bản năng mua sắm của phụ nữ hoàn toàn được giải phóng,
cô đi lượn một ngày, mua nhiều lắm, đến khi không thể xách được nữa mới thôi.
Vốn nghĩ khi nào về thì mang lên máy bay, nhưng bây giờ hết cách rồi,
đành phải chi ít bưu phí chuyển hàng quốc tế, thật là đau lòng.
Buổi tối trở về nhà nghỉ, tay nhũn chân run, tắm sạch sẽ xong liền leo lên
giường đọc thư.
Mở xem ảnh chụp của Chu Đông Dã, khung cảnh hơi tối, chỉ thấy cả người đen sì,
bộ dáng nhìn qua có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cười. Nụ cười này… Hàn Lương ngây
người trong chốc lát, cô đã từng nhìn thấy nụ cười này ở Đỗ Nhạc, đến giờ vẫn
khắc sâu trong lòng, bây giờ đột nhiên lại bắt gặp nó trên gương mặt anh,
không biết nên vui mừng hay đau buồn.
Hàn Lương không trả lời, không biết nên nói gì, vốn có rất nhiều điều để kể,
những điều mắt thấy tai nghe, tâm tình, đồ mua được, rất nhiều rất nhiều,
nhưng sau khi thấy nét cười của Chu Đông Dã, tất cả đều ngưng tụ trong nháy
mắt, rồi vỡ tan. Vui vẻ như vậy, nụ cười vui vẻ thoải mái như vậy, cô vẫn
không thể trốn thoát được, chẳng lẽ đây thật sự là số mệnh ư? Hàn Lương nhớ
tới Chu Đông Dã, không thể nói nên lời, đặt máy tính xuống, bắt đầu ngủ.
Ngày hôm sau, Hàn Lương uể oải đến Luxor.
Luxor là nơi Hàn Lương thích nhất, yên tĩnh thanh bình hiếm thấy. Thỉnh thoảng
trên đường mới có xe đạp hoặc xe ngựa đi qua, bóng cây dọc theo bờ sông Nile
rất rộng, ngồi ở ven đường uống một chén cà phê bạc hà tươi mát, nhìn du
thuyền tản mạn trên sông, cảm giác nhàn hạ thoải mái. Ngược lại, cô hoàn toàn
không hứng thú với thung lũng các vị vua.
Đi xem nền văn minh của một quốc gia cổ, thế mà lại xem thảm trạng nó bị những
quốc gia cổ đại khác cướp đoạt, chẵng lẽ có thể hào hứng sao? Các ngôi mộ bị
trộm hết, chỉ còn lại mỗi cái quan tài, ngày ngày bị mọi người vây xem,
đối với chuyện như thế này, Hàn Lương thà thuê con lừa dạo chơi xung quanh
còn hơn.
Du đãng, chụp ảnh, cười, tìm người nói chuyện phiếm, tất cả cũng giống như
lúc ở Cairo, nhưng trong lòng Hàn Lương biết, từ tối qua sau khi nhận thư,
cô đã mất đi tâm trạng tươi sáng như ánh mặt trời, bối rối đắm chìm trong
sầu não.
Người chết đã qua, người sống vẫn còn. Hàn Lương mua một miếng Kushari nướng
lớn, cho thêm rất nhiều tương ớt và cà chua, cắn từng miếng từng miếng,
mùi vị chua chua cay cay như muốn khiến Hàn Lương chảy nước mắt. Rất thơm,
Hàn Lương vừa ăn vừa nhìn ngắm mặt trời ở Luxor, người đến người đi nhưng ít
bắt gặp người Châu Á, dường như mọi người ở đây đều có chỗ để về, dường như
mọi người ở đây đều mang vẻ mặt tươi cười, thật cô độc. Sự cô độc mà Hàn Lương
vẫn không chịu thừa nhận từ sau khi Đỗ Nhạc ra đi bất chợt ập đến, đột nhiên
cô rất nhớ Chu Đông Dã, nhớ gương mặt đàn ông vẫn mang tính trẻ con kia.
Hàn Lương cố gắng nuốt xuống miếng Kushari cuối cùng, vội vàng chạy về nhà
nghỉ, bắt đầu viết những dòng vui vẻ trả lời bức thư tha thiết kia. Không nên
để người yêu mình đau lòng, không nên để người quan tâm mình lo lắng.
Hàn Lương vừa viết vừa lộ ra nét tươi cười dịu dàng.
Chu Đông Dã nho nhã đi ra khỏi nhà cha mẹ, ‘tay bắt mặt mừng’ tiễn chân các
vị khách.
“Mẹ, tình cảm của con con sẽ tự xử lý, về sau mẹ đừng quan tâm kiểu ấy nữa.”
-Chu Đông Dã xoay người, bất đắc dĩ nói với mẹ mình.
Bà Chu nghe xong liền cười cười, không hề ngạc nhiên, đáp:
“Sao rồi? Con không thích con gái của bác Lý à? Chẳng lẽ… nghe nói, con đã
có đối tượng mới?”
“Đúng vậy, lần này con rất nghiêm túc.” Chu Đông Dã nhìn bà Chu, nghĩ một
lúc rồi thành thật nói:
“Cho nên, lần này mẹ đừng tham gia, nếu không, con sẽ trách mẹ đấy.”
Bà Chu nhìn đứa con vô cùng ưu tú của mình, thân hình cao lớn, khuôn mặt anh
tuấn, nhưng đã bao lâu rồi bà chưa nhìn thấy biểu tình nghiêm túc như vậy rồi?
Cảm giác đứa con do chính mình nuôi lớn bị người khác cướp đi thật đúng là
không thoải mái, ai, nhưng đây lại là quá trình tất yếu, không phải bà đã sớm
ngóng trông ngày này sao? Giữ lại một chút tâm tình phức tạp hòa giữa vui mừng
và phiền muộn, bà Chu gật đầu đồng ý.
Chu Đông Dã tạm biệt cha mẹ, lái xe về nhà.
Anh suy đoán Hàn Lương bên kia địa cầu nhất định vẫn còn đang trong mộng,
không biết có mơ đến mình hay không. Chốc sau lại nghĩ đến các khâu thực hiện
của dự án ngày mai. Trong lúc suy nghĩ miên man, chân vẫn bước không do dự
vào phòng Hàn Lương.
Mở hòm thư, lại mở hòm thư, sau năm phút lại mở hòm thư, nhưng không thấy gì cả,
Hàn Lương không trả lời. Chuyện này quả thật khiến Chu Đông Dã bị sốc, anh cố
gắng hồi tưởng bức thư mình gửi đi, chẳng lẽ xảy ra vấn đề gì ư? Cách dùng từ?
Ảnh chụp? Hay là quan tâm quá mức khiến cho Hàn Lương khó chịu? Chu Đông Dã
nghĩ mãi cũng không ra nguyên do.
Sau khi phục hồi tinh thần, Chu Đông Dã mím môi, ngẫm lại bản thân từ hôm qua
đến bây giờ, hoàn toàn là một chàng trai ngốc nghếch đang yêu. Anh thật không
quen với con người mới này, coi một người khác là trọng tâm cho cuộc sống của
chính mình, đây quả là thái độ sống không đáng đưa vào thực tiễn.
Mở cặp tài liệu, nhìn thấy ảnh chụp của Hàn Lương được in ra, Chu Đông Dã không
khỏi bật cười, trong lòng thầm nghĩ, yêu ở cái tuổi này rồi, chẳng lẽ còn muốn
giống như mấy tên nhóc mười mấy tuổi, rầm rộ ồ ạt, trời sụp đất nứt ư? Nếu như
vậy, đừng nói là chính mình, e rằng ngay cả Hàn Lương cũng sẽ không chịu nổi.
Cá tính quá lạnh nhạt của Hàn Lương quả thật cũng chỉ thích hợp ở cùng với
người như anh thôi, cô cần tình yêu, anh yêu cô, hơn nữa hai người không mang
tình cảm nói đến nói đi trên miệng mỗi ngày, cách biểu đạt tình cảm cũng không
nồng nhiệt như người thường. Nghĩ xong rồi kết luận, nếu nói anh và Hàn Lương
là một đôi trời sinh cũng chẳng quá, Chu Đông Dã đắc ý mỉm cười, chờ xem,
Hàn Lương, nếu anh hạ quyết tâm rồi, nhất định sẽ không lùi bước.
Lấy ảnh chụp ra, chọn bức Hàn Lương cưỡi lạc đà đứng trước kim tự tháp để lồng
khung đặt trên bàn trà, Chu Đông Dã cười tít mắt nhìn Hàn Lương trong hình,
lẩm bẩm: “Em đã cho anh thời gian suy nghĩ, tất nhiên anh cũng sẽ cho em thời
gian gỡ bỏ khúc mắc, việc này không ai giúp được em. Hàn Lương, em phải nhanh
lên nha, bằng không, chưa chắc anh đã ở đây chờ em đâu.” Nói xong,
bắt đầu vùi đầu công tác.
Chương 26
Buổi chiều ở Luxor, Hàn Lương quyết tâm sẽ rời khỏi thành phố an nhàn thoải mái
này, mau chóng đi tới thảo nguyên lớn ở Đông Phi. Gọi điện thoại đặt vé máy
bay và chỗ ở xong, cô sắp xếp đồ rồi lên trực thăng đến Kenya.
Ở Nairobi, Hàn Lương ngồi cùng vài người trên một chiếc trực thăng mười tám
chỗ, bay tới thảo nguyên.
Hàn Lương chưa từng ngồi trực thăng nên cảm thấy hơi sợ hãi, tiếng vang rất
lớn, đong đưa lắc lư, cô cố nắm chặt tay ghế, nhìn xuống cửa sổ, chỉ cao hơn
mặt đất 1000m nên khung cảnh rất rõ ràng.
Người bên cạnh lẩm bẩm độc thoại không ngừng, không biết có phải cũng bị hồi
hộp hay không mà dùng cách này để tự xoa dịu bản thân. Đối với Hàn Lương mà
nói, lời của anh ta cứ như hướng dẫn viên vậy, cố gắng nghe hiểu cách phát âm
tiếng Anh kỳ quặc đó khiến dây thần kinh đang căng thẳng của cô thư giãn không
ít. Nairobi ở ngay phía dưới, sau đó tới công viên quốc gia Nairobi, sau nữa
là Thung lũng tách giãn lớn Đông Phi, bay hơn một giờ mới đến thảo nguyên
lớn mênh mông.
Hàn Lương xuống trực thăng cùng đoàn người, bên cạnh đã có một chiếc xe địa
hình, nhìn cánh đàn ông bước đến bắt tay nói chuyện cùng lái xe, Hàn Lương mỉm
cười quay ra đánh giá thảo nguyên Đông Phi mà cô yêu thích đã lâu, mênh mông
bát ngát, chỉ có mấy tán cây chụm lại ở đằng xa, cao vút như một cái ô.
Bầu không khí xung quanh rất trong lành, dường như mọi thứ giữa trời đất đều
tỏa sáng rực rỡ, trời vô cùng xanh. Không biết vì sao, nhìn thấy cảnh sắc như
vậy, trong đầu Hàn Lương liền vang lên giọng hát chậm rãi mà nhịp nhàng của
Triệu Trung Tường, nếu lúc này có động vật hoang dã đi qua để phối hợp,
nhất định cô sẽ hoảng hốt mà ngỡ mình đang ngồi xem truyền hình.
Ha ha, tự cười chế giễu bản thân hai tiếng, Hàn Lương đi theo mọi người vào xe,
bụi đất tung bay, trên đường thoáng thấy dân bản xứ mặc áo choàng màu đỏ chào
hỏi xe mình, cô âm thầm cảm thấy nhiệt tình này rất đáng yêu. Còn cả đàn voi
lội nước hay phơi nắng nữa, nhìn thấy cảnh này, Hàn Lương mới chính thức có cảm
giác mình đã đến Châu Phi.
Hơn một giờ sau mới tới chỗ có người ở, đã sắp hoàng hôn. Người trên xe xuống
hết để đổ xăng, Hàn Lương đi vòng sang bên cạnh căn nhà để xem, thấy mây đang
trôi tới từ xa, từng bông lớn treo trên đầu cành cây. Hàn Lương vội vàng lấy
máy ảnh ra chụp, lát nữa gửi cho Chu Đông Dã xem, thật đẹp, bên kia còn có mấy
con hươu cao cổ, cô cũng muốn chụp, cho Chu Đông Dã xem. Còn nữa, còn nữa…
Một bức, một bức, lại một bức, tất cả đều là cảnh đẹp, tất cả đều chụp vội để
đưa Chu Đông Dã xem. Hàn Lương nghĩ nghĩ, không kìm được vui vẻ.
Có một người để chia sẻ tâm tình với mình, thật là một chuyện rất đáng
để hưởng thụ.
Phía xa có tiếng gọi, đoàn người của Hàn Lương lại lên xe xuất phát.
Dọc theo đường đi, chỗ nào cũng xuất hiện linh dương, ngựa vằn, voi, hươu,
ai cũng cầm máy ảnh chụp lia lịa không ngừng. Chỉ có lái xe là điềm tĩnh, đi một
mạch thông suốt, khi đụng phải động vật còn dừng xe nhường đường. Hơn một giờ
sau, khi sắc trời tối hẳn, Hàn Lương đã chụp ảnh đến hết sạch pin, rốt cuộc cũng
tới được nơi nghỉ lại đêm nay, một khách sạn nho nhỏ xây bằng gỗ.
Tuy khách sạn hơi nhỏ, nhưng dịch vụ lại cực kỳ tốt, có thể sánh với khách sạn
năm sao. Hàn Lương ở cùng phòng với một cô gái trẻ đến từ Mĩ, Jodie, rất nhiệt
tình, chỉ chốc lát đã làm thân ngay với Hàn Lương.
Hàn Lương tắm xong, vừa ra ngoài đã bị Jodie kéo tay, vui vẻ nói:
“Lát nữa chúng ta lén chuồn ra đi, tôi nghe thấy người ta bảo bầy linh dương
40