- Nếu em không hiểu thì chị nói rõ cho em hiểu, Hân bạn gái của em đang âm mưu, giành giựt, chiếm đoạt Nam của chị đó, em hiểu chưa hả! – Thanh hùng hổ nói.
- Chị nói bậy bạ cái gì thế, làm sao có thể như thế được, 2 người họ từng nói là bạn của nhau mà, với lại từ lúc có mặt Hân tới giờ, hầu như chẳng thấy 2 người họ nói chuyện với nhau nói chi là những cử chỉ thân mật, làm sao mà Hân lại định cướp anh Nam chứ, em không tin đâu.- Minh nói dứt khoác.
- Thì chị cũng có ngờ đâu, cho hồi chiều này, Nam nói với chị là…đòi…chia tay…và chị muốn biết lí do tại sao như thế…hức…anh ấy còn nói là anh ấy vẫn còn yêu bạn gái cũ, không muốn cô ấy hiểu lầm nên đòi chia tay…với chị…hức hức – Nói đến đây nước mắt lại trào dâng.
- Anh ấy đòi chia tay với chị sao, anh Nam không phải là người vô trách nhiệm đến thế đâu, nói chia tay là chia tay liền sao, mà anh ấy còn nói là yêu bạn gái cũ, như vậy cũng đâu có bằng chứng Hân là người con gái đó chớ!- Minh lên tiếng phản bác.
- Chị đâu có đoán mà không có bằng chứng chớ, chị đã cho người điều tra và biết, người bạn gái mà Nam nói chỉ có Hân thôi, à không là Băng Băng mới phải, cô ta là con gái của bác Lâm, bạn của ba em đó, cô ta quen Nam đã mấy năm rồi, vậy mà chẳng nói gì cho em biết sao. – Thanh nói rồi nhìn sang Minh.
“…”- im lặng là vàng.
- Chị đoán không sai mà, cô ta chắc chắn là có ý đồ nên mới không nói cho em biết sự thật về mối quan hệ với Nam đây mà, còn bày đặt mặt lạnh làm như không quen biết nữa chứ, đúng là hồ ly tinh mà… – Thanh chưa nói hết câu, Minh đã bước ra từ lúc nào (phải nói là chạy mới đúng.)
Minh chạy ngay ra cửa lấy chiếc mô tô phân khối lớn của mình chạy vụt đi, bỏ mặc lời kêu ý ới của ông Thịnh ba Thanh.
“Tại sao em lại gạt tôi chứ, tại sao em không nói hết mọi chuyện với tôi, hay em vẫn chưa tin tưởng tôi điều gì, or đang muốn đùa giỡn tình cảm của tôi chăng,…”- Minh chạy nhanh mà đầu óc trong vô thức.
- Ở nhà nó -
Một bàn tay chắn cửa làm nó không đóng lại được, nó ngước lên xem ai là thủ phạm, thì ra là cái tên tội đồ mà nó câm ghét.
- Anh đến đây làm gì? – Nó nhìn Nam hỏi trong tức tối.
- Anh đến đây để thăm em, anh chờ em gần 2 tiếng rồi đó, lúc trưa không thấy em trên lớp làm anh rất lo, bây giờ thấy em vẫn bình an làm anh an tâm lắm! – Nam cười hiền nói.
- Tôi không cần anh phải lo, nếu cần thì hãy lo cho bà cô bạn gái của anh đi, tôi không muốn có cái diễn phúc đó đâu. – Nó nói và định đi vào trong, thì bị Nam nắm kéo lại.
- Anh làm cái gì vậy hả? – Nó bực mình rồi đấy.
- Anh có chuyện muốn nói với em. – Nam buồn bả nói.
- Tôi với anh không còn gì để nói hết á, bây giờ anh buông tay tôi ra, còn để tôi vào nhà nữa chớ. – Sao bây giờ nó không còn thấy tim đập mạnh khi nhìn thấy Nam nữa nhỉ. (cái này nó cũng không để ý tới nhá)
- Cho anh 10 phút, chỉ 10 phút thôi rồi anh sẽ đi mà. – Nam năn nỉ nó.
- Được thôi, anh còn 9 phút 48 giây đó, có gì thì nói mau lên đi. – Nó tỉnh queo nói.
Nam cũng bất ngờ về cách nói bình thản của nó, chẳng lẽ nó không còn cảm giác với anh nữa sao, không thể được anh không cho phép nó vứt anh ra khỏi trái tim nó, không bao giờ.
- Anh khi nãy đã thấy Minh đưa em về, trông hay người khá vui vẻ, có phải những điều đó chỉ là sự đùa giỡn của em thôi, phải không? – Nam nói mà nhìn về phía nó, trông chờ sự trả lời của nó.
- Không phải vui mà là quá vui, tôi và Minh không phải chỉ là đùa giỡn kiểu trẻ con đâu, anh hiểu không hả, à nói với anh chắc cũng không hiểu đâu, từ trước đến nay anh luôn xem tình cảm của người khác là 1 trò đùa mà! – Nó cười chua chát.
- Không phải như em nghĩ đâu, em yêu em là thật lòng mà, bây giờ anh cũng đã chia tay với Thanh rồi, chúng ta quay lại được không em. – Nam nói như đang khóc, thật nghẹn ngào.
- Đó tôi nói có sai đâu, anh chẳng xem bạn gái mình ra gì cả, chắc anh đã chiếm được cái của quý của cô ta rồi chứ gì, nên bây giờ định đá người ta hả, đúng thật là 1 kẻ vô liên sỉ, đê tiện – Nó nói trong tức giận.
- Anh cấm em nói anh như thế! Em là của anh, anh không cho phép em rời xa anh mà đi theo thằng khác em rõ chưa. – Giờ đây ai có thể nhận ra, người nói những câu dọa nạt này chính là người mà mọi người đều xem là hiền như cục bột ấy ạ.
- Bây giờ anh đã lòi ra mặt chuột của mình rồi, thật đúng là một kẻ tham lam – Nó khinh thường nói.
Ở một khúc xa xa có 1 chiếc xe phân khối lớn đang chạy tới, nó không để ý cho lắm nhưng anh chàng bên cạnh thì nãy giờ đang quan sát, mặt kệ nó đứng đó chữi rủa mình, thấy chiếc xe chạy gần lại phía hai người, Nam nhếch lên một nụ cười đểu cán, xoay sang ôm lấy người nó và kiss…nó khá bất ngờ với hành động của Nam nhưng bất ngờ nhất chính là cái con người đang chạy xe ngang qua chỗ nhà nó, nhưng không thèm nhìn lại mà vẫn chạy mất hút…
Chát…
- Anh làm cái quái gì thế hả? – Nó vừa chùi môi mình vừa quát.
- Anh chỉ muốn thể hiện tình cảm của mình với em thôi mà. – Nam vẫn giả vờ với khuôn mặt buồn nói.
- Anh đừng đưa ra bộ mặt giả tạo đó nữa, chẳng phải anh thấy Minh đến đây rồi giả ra cái trò đó sao. – Nó trừng mắt với Nam nói.
- Hừm, hừm…em biết rồi còn hỏi anh làm gì! – Nam nhìn lơ đãng đâu đó nói.
- Anh thật bỉ ổi, giở ra thủ đoạn đó để chia rẻ chúng tôi sao, anh đừng có nằm mơ. – Nó bỏ mặt Nam đi nhanh vào nhà.
- Anh sẽ không cho phép em được hạnh phúc với thằng Minh đâu, bằng mọi giá đấy! – Nam nói vọng theo, anh không biết nó có nghe không nhưng gần như câu nói đó là để nhắn nhủ anh thì đúng hơn, bằngmọi giá, đúng vậy, bằng mọi giá em sẽ không được hạnh phúc với ai ngoài anh đâu.
Nó chạy vụt lên phòng, khóa chặt cửa lại, trằng trọc mãi mà không ngủ được, nó bận phải suy nghĩ ra cách giải thích để Minh không phải hiểu lầm nó nữa, haizz…nan giải rồi đây, chắc nó phải kể hết đầu đuôi mọi việc cho Minh biết quá, nó tin Minh, chắc Minh sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm cho nó, mong là thế,…thôi giờ phải đánh một giấc đã, ngày mai còn phải chiến đấu mọi việc nữa chứ…
6h15…
Hôm nay nó đến trường sớm hơn mọi ngày, sáng sớm nó đã đánh thức bác Thư, nuôi nó từ nhỏ để chỉ nó cách nấu ăn, chuẩn bị cơm hộp cho Minh, hôm nay nó hưng phấn lắm nha, cười tủm tỉm suốt ngày, vì hôm nay là lần đầu nó nấu ăn cho người khác đó, nó còn trang điểm chỉnh chu lại nhan sắc cho thật đẹp nữa,chắc Minh sẽ bất ngờ với món quà của nó lắm đây.
6h30’
6h 45’
7h…
Vẫn chưa thấy bóng dáng của Minh đâu cả, nó cũng đưa hộp cơm cho bọn bạn xung quanh luôn rồi, bọn họ cứ ngồi đó khen mãi nhưng nó có thèm để ý đâu, từ lúc vô học tới giờ nó cứ ngóng ra phía cửa rồi lại gụt đầu xuống bàn, nói chung là không có tâm trí để học nữa, nó ủ rủ xuống 5 tiết học.
- Ê! Như, hôm nay bà có thấy Băng nó sao sao hông, y như người mất hồn ấy! – Hoàng khều khều vai Như nói, khi mắt thì vẫn nhìn nó đi phía trước.
- Mà hình như có liên quan đến chuyện hôm qua ha gì á, hôm qua nó cúp thì Minh cũng không thấy tâm hơi luôn, hôm nay Minh nghỉ chắc là có chuyện rồi! – Như xoa cằm nói.
- Ưhm, hay là mình hỏi bả luôn nhỉ! – Hoàng nói xong chưa để Như trả lời đã phóng lên trước mặt nó, tươi cười nói.
- Hôm nay bà sao vậy, mặt cứ buồn buồn, hổng lẽ có chuyện gì xảy ra sao? – Hoàng thăm dò nó.
- Không có gì đâu, tại hôm nay mình hơi mệt thôi! – Nó cố cười gượng nói, rồi bình thản bước đi tiếp.
- Đúng là có chuyện mà, nhìn tướng nó là biết rồi, hay…ông Minh làm gì nó rồi! – Như vỗ vai Hoàng nói, rồi ngước lên trời suy nghĩ.
- Đừng có ở đó nói gở, Băng không phải hạng con gái dễ dải đâu, yên tâm đi, chắc cậu ấy chỉ mệt trong người một chút thôi mà. – Hoàng trả lời rồi cũng bỏ tay vào túi bước đi.
Đi học về nó cũng chạy ngay lên phòng vscn xong, nó nằm ịch xuống giường lấy con”dế”ra gọi ngay cho Minh nhưng chỉ nhận được cái giọng như rô bốt của tổng đài, sao lúc này nó ghét ơi là ghét cái giọng này thế không biết, sao Minh không bắt máy chứ, không lẽ đấy là cú sốc của Minh sao, chắc chắn là Minh hiểu lầm nó rồi, thiệt là rắc rối quá, cậu ấy cứ nghỉ như hôm nay thì làm sao mình giải thích được đây, không được cái miệng ăn mắm ăn muối này, ngày mai nhất định cậu ấy sẽ đến thôi mà, tự tin lên nào, nhưng sao không cười nổi thế này.
Ai biểu hồi tối không chịu ngủ làm gì, bây giờ mắt bị thâm quằng, y như gấu trúc ấy, còn đi trể nữa chứ, tại đi xe nhà nhưng kẹt xe quá nên mới thế ấy chứ! (còn chối, đi trể thì nói đại đi).
- Ây da! – Nó nhắm mắt nhắm mũi đi nên đụng trúng ai đó – Xin lỗi bạn nha! – Nó cười cười nhìn nạn nhân nhưng nụ cười khựng lại trên môi nó.
- Minh! – Nó kéo tay Minh lại, tuy đứng đó nhưng cậu ấy vẫn không nhìn vào mặt nó.
- Có chuyện gì?- Minh hỏi, nhưng mặt thì lầm lì, không cảm xúc.
- Cậu còn giận chuyện hôm qua sao, những gì cậu thấy chỉ là hiểu lầm thôi, mình không… – Nó nắm lấy tay Minh giọng gắp gáp.
- Không cần nói cho tôi biết đâu, dù sao chúng ta cũng đâu có quan hệ gì- Minh nói rồi gạt tay nó ra khỏi tay mình, chân anh tiến bước.
“Không có quan hệ gì sao, phải rồi, mình chưa là gì của anh ta cả và anh ta cũng không là gì của mình, đâu cần phải giải thích cho anh ta hiểu chứ, đúng là đồ giận dai như đĩa, không quan tâm đến cảm xúc của mình hay sao mà nói những lời đó chứ, cho cậu biết, bây giờ cậu không năn nỉ xin lỗi tôi, thì đừng hòng tôi tha thứ cho cậu”. (e0, tới má này giận à).
Hôm nay không khí trong lớp không tốt cho lắm, tràn ngập xác khí, nhất là 2 cái bàn cuối ở tổ 1 và 4, mặt ai cũng lạnh tanh, không nói 1 chữ nào.
Rengg…
Hết giờ Minh lấy sách vở đi đến thư viện, để tìm tài liệu cho bài kiểm tra sắp tới, còn nó thì như cục đất cứ ngồi ì 1 chỗ không chịu đi đâu.
- Như này,tui thấy tình hình hơi bị căng à nha, hay mình làm này đi… – Hoàng thủ thỉ vào tay Như rồi chạy vèo ra cửa.
Ở thư viện
- Minh này cậu lấy sách gì thế? – Hoàng lẽo đẽo theo sao hỏi.
- Bài tập Toán nâng cao.- Minh nói mà mắt vẫn dán vô cuốn sách.
- Cậu chăm chú học thế, hay mình đi xả stress chút đi há! – Hoàng vẫn tiếp tục nói.
“…”
- Cậu có thấy Hân hôm nay kì lạ lắm không? – Vẫn tiếp tục.
“…”
- Hôm qua cậu ấy còn mang theo 2 hộp cơm nữa đó, hình như là tặng ai đó! – Hoàng nói và tìm tòi xem xét sắc mặt của Minh.
- Chuyện đó đâu liên quan đến tôi! – Tuy hơi bất ngờ nhưng vẫn mặt lạnh trả lời.
- Hôm qua cậu ấy chờ ai mà cứ ngóng ra cửa suốt, đến tiết thứ 3 cậu ấy cho mấy người kia luôn.
“…”
- Qua đó, ta có thể suy luận người cậu ấy chờ, hôm qua không đến lớp và… – Ngập ngừng – Trong lớp chúng ta hôm qua nghỉ chỉ có cậu mà thôi!
- Tôi không quan tâm!- Minh không thèm ngước lên 1 cái.
- Nhưng tôi quan tâm, chả phải 2 người là 1 đôi rồi sao, giờ lại mặt lạnh với nhau thế này, tui là bạn thân của Hân làm sao có thể để cậu ấy buồn như thế chứ!
“…”
- Thế này nhá, tôi cùng cậu đi nhậu 1 chầu thì quên ngay ấy mà.
“…”
- Đi đi mà! – Hoàng kéo kéo.
“aaa, phịch”
Hoàng nằm chỏng quèo dưới đất, thật tội nghiệp cho những người nhiều chuyện mà!
- Hừ!- Minh nhìn Hoàng 1 cái rồi bước ra khỏi thư viện.
Xung quanh bu lại xem Hoàng có chuyện gì không mà cứ nằm chết dí ở đó không chịu dậy.
- Cậu, cậu ta đi chưa! – À thì ra là giả bộ đây mà, hồi nãy Minh chỉ dùng 2 phần công lực thôi mà, bọn kia ồ lên 1 tiếng rồi cũng ai làm việc nấy.
Hoàng chạy về lớp, đi đến chỗ nó, khều khều móc móc, cho nó nói chuyện.
- Băng à, cười lên cho vui cười hé hàm răng dù cho có sung nhưng vẫn cười thật tươi, he he he! – Hoàng xoa cái mặt rồi kéo dãn ra chọc nó cười.
- Cậu đi ra chỗ khác chơi đi để cho tớ học! – Nó gằm mặt vào cuốn sách nói.
- Học gì chứ, tôi biết cậu không có tâm trạng để học đâu mà, nghe tôi đi, đi chơi 1 cái là khỏe khoắn ngay ý mà! Nhanh nhanh. – Tiếp tục màn kéo.
- Đã nói là không đi mà, kéo quài! – Nó nhăn mặt nói.
- Thôi mà, đi đi, cười lên nào! – Hoàng lấy tay chọc lét nó.
- Assssssssss! Bụp – Hoàng đã nằm 1 đống – Nó phủi phủi tay bước ra khỏi lớp.
3’
6’ sau
- Này cậu có sau không vậy, đi không nổi nữa à! – Như lo lắng nâng Hoàng dậy.
- Bả đi chưa! – Hoàng ngước lên nhìn thấy cái gật đầu của Như thì đứng phắt dậy, phủi tay phủi chân cười tươi rói – He he, hông ngờ mấy người này bạo lực thiệt, hên là mình nghĩ ra cách này, không thôi thì toi cái mặt xinh trai của tui òi!
- Ông đi chết đi! – Lần này đến lượt Như đá, cú sút thật hoàng hảo, in nghiêng dấu chân luôn này.
AAAA…đây là kết quả của việc dám lừa người những người lương thiện đấy.
Renggg…
5 tiết lại trôi qua thật vội vả…
- Hê Hân! Hôm nay thấy cậu không được vui? Có chuyện gì à! – T.Băng vỗ vai hỏi.
- Hân bị bệnh à, cảm hay sốt, hay mệt trong người sao, có đi về nhà được không hay mình chở Hân về nha! – Tuấn Anh ở đâu chui ra nói.
- Này nh0x, chị lớn hơn nh0x 1 tuổi đó, sao không gọi chị mà cứ gọi tên thế hả? chẳng hiểu phép tắt gì cả – Nó nói rồi cú lên đầu T.Anh 1 cái.
- Gì chứ, chỉ lớn hơn 1 tuổi thôi mà, người ta cũng to cao, là người lớn rồi đó, đừng có xem T.Anh là con nít nữa nha, với lại hơn kém nhau 1 tuổi cũng quen nhau được chứ bộ. – T.Anh cứ nói đến khi bắt gặp được cái đá chân của T.Băng – Gì dạ chị hai! – T.Anh nhăn mặt hỏi, chỉ thấy chị mình nhướn nhướn nhìn người đối diện nên cậu cũng nhìn theo.
- Cái, cái câu cuối á, em nói gì mà chị không hiểu. – Nó thắc mắc hỏi.
- Ờ, thì, thì… – Biết mình bị hố nên cố chấn chỉnh lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại sao mà cậu quyết định nói ra tình cảm của mình – Hân à, T.Anh muốn nói 1 chuyện rất quan trọng với Hân. – Giọng cứng rắn nói.
- Quan trọng, có liên quan đến chị sao! – Nó hỏi lại cho chắc, thì thấy T.Anh gật đầu cái rụp – Vậy nói đi, chị nghe nè!
- Hân à, lần đầu tiên T.Anh thấy Hân thì T.Anh rất…
- Cái thằng nhỏ này! – Bị T.Băng đánh cho 1 một cái vào đầu không biết trời chăng gì luôn- Có nhiêu đó mà nói không được nữa- Cô chữi T.Anh xong liền xoay sang nó – Thằng nhỏ này muốn cậu nhận nó làm”đàn em”đấy, nó hâm mộ cậu từ khi cậu đánh tụi con Ngân á (cái này ai không nhớ thì đọc mấy chap trước nga), từ lúc đó nó cứ này nỉ mình nói với cậu, bây giờ đứng trước mặt cậu mà còn ấp a ấp úng nữa. – T.Băng cười vui vẻ nói.
- CHỊ… – T.Anh bực mình quát, ánh mắt rực lửa nhìn chị mình đang phá đám.
- Hỳ, hỳ, có gì đâu mà ngại không biết nữa, em cứ nói với anh Hoàng đi, ảnh xử lí mấy chuyện đàn em muốn vào nhóm đó, với lại nhìn em cao to thế này chắc chắn ảnh sẽ cho vào ngay chứ gì! – Nó nháy mắt với T.Anh, nhưng cậu chỉ đáp lại nó với ánh mắt đáng thương, đang rưng rưng nước. (mít ướt như vậy mà bày đặt làm người lớn hả nh0x)
- Mà cậu nói chuyện chủ đề hồi nãy đi, đừng quan tâm đến thằng nh0x này nữa. – T.Băng nói mà không thèm nhìn T.Anh cái.
- Ưhm, tại gần tới thi HK1 rồi nên phải học túi bụi, bởi vậy nên mình thấy hơi mệt ấy mà. – Nó thân thiện trả lời. (hứ, nói dối không chớp mắt nha!)
- Vậy để Anh đưa Hân về nha! – Tuấn Anh chen vô nói. (ế, ế, tên là T.Anh mà bỏ từ Tuấn còn Anh không dạ b0a! có âm mưu = =”)
- Cậu đi nhà sách với mình nha! – Gạt sang lời nói của T.A, T.Băng kéo tay nó đi trước. làm cậu bé 1 lần nữa mất hứng.
- Ưhm – Nó cũng đi theo, đi bên T.Băng nó cảm thấy sảng khoái lạ thường, chắc nhờ tấm lòng trong sáng thanh khiết của cô đã giúp nó chăng, chắc là thế rồi.
99