sắp di chuyển, không xa lắm, chúng ta đi xem, không chừng có thể thấy
kỳ quan nhé.”
Hàn Lương nghe xong liền xiêu lòng, nhưng lại hơi khó hiểu:
“Vì sao phải trốn ra, gọi thêm vài người nữa chẳng phải an toàn hơn sao?”
“Nhưng cảnh vệ bảo buổi tối không được ra ngoài, sợ ngoài nhà nghỉ có sư tử sẽ
gặp nguy hiểm.” Jodie chu môi, bất đắc dĩ đáp.
“Vậy tức là rất nguy hiểm? Không được, không được.” Hàn Lương vội vàng xua tay,
tuy cô cực kỳ muốn xem cuộc trường chinh hùng vĩ của linh dương, nhưng lại
rất sợ sư tử.
“Không sao, sư tử không tùy tiện cắn người đâu, hơn nữa chưa chắc đêm nay chúng
ta sẽ đụng phải nó mà. Đi thôi, mang theo súng săn là an toàn. Có gì tôi đi
trước dò đường, rồi để lại tín hiệu cho cô.” Jodie dụ dỗ.
“Súng săn?” Tuy Hàn Lương biết dân bản xứ săn bắn sư tử, nhưng không ngờ du
khách cũng sẽ có súng săn. “Cô lấy từ đâu đấy?”
“Hà hà, mượn của cảnh vệ đấy. Anh ta chỉ cảnh cáo thế chứ cũng không thật sự
ngăn cản chúng ta đâu, cô thấy chưa, chứng tỏ không nguy hiểm gì.”
Hàn Lương nghĩ một lúc, cảnh vệ đã cho mượn cả súng săn, nghĩa là chưa chắc có
nguy hiểm. Hàn Lương phân vân không ngớt với cuộc trường chinh đồ sộ của linh
dương, suy nghĩ nửa ngày mới quyết định, chỉ cần cẩn thận một chút là được.
Cô gật đầu với Jodie, thay quần áo, đội mũ, khoác súng săn, hai người đi ra
bằng cửa sau.
Thật may mắn, bên ngoài không có sư tử, cả hai yên tâm hơn rất nhiều, Hàn Lương
rón ra rón rén theo sau Jodie.
Dọc theo một lối nhỏ mờ mịt, tiến lên phía trước, Hàn Lương cảm nhận được tiếng
hô hấp truyền ra từ bốn bề cỏ hoang, thế mà không nhìn thấy gì cả, nơi tối tăm
này thật quá tối tăm! Trong lòng ngày càng sợ hãi, nhưng nghĩ tới Chu Đông Dã,
nghĩ tới nụ cười sáng như ánh mặt trời của anh liền thoáng yên ổn, haiz,
nếu anh ở bên cạnh thì tốt rồi.
Đang nghĩ vậy, đột nhiên Jodie dừng lại, túm chặt cánh tay Hàn Lương:
“Cô nghe xem.”
Hàn Lương tập trung lắng nghe, quả nhiên, tiếng ầm ầm như sét đánh cùng với
chấn động kinh người truyền đến từ cách đó không xa. Thật sự là cuộc trường
chinh lớn ư? Hàn Lương hơi kích động, cũng quay sang giữ chặt Jodie, nhỏ giọng
nói: “Hình như là thật, chúng ta đi.”
Jodie nghe thấy Hàn Lương khẳng định, lập tức xoay người chạy về phía phát ra
âm thanh.
Hàn Lương vừa thấy Jodie chạy nhanh như vậy liền giật mình, rất nguy hiểm.
Hô một tiếng: “Cẩn thận đấy!”, lời còn chưa dứt, đột nhiên một bóng đen lớn nhảy
ra từ bên cạnh, vồ lấy Hàn Lương. Cô chưa từng trải qua tình cảnh như vậy,
sợ tới mức thét to một tiếng, theo bản năng giơ súng ra đập vào bóng đen,
nhưng không chạm đến cái gì cả. Hàn Lương muốn chạy trở về, nhưng lúc này chân
như nhũn ra, nửa bước cũng không tiến được, trong khoảng thời gian ngắn đã ngập
tràn sợ hãi, trong đầu đột nhiên hiện lên nụ cười Chu Đông Dã dành cho cô,
đáy lòng đau xót, cô sẽ không chết cô độc ở đây phải không? Hàn Lương luống
cuống cầm súng, bắn một phát vào bóng đen.
Hai tiếng súng nổ lên, một là do cô bắn, một là của Jodie. Sau đó nghe thấy
tiếng dã thú gào rú, cũng không biết là ai bắn trúng nó, lúc này Jodie đã chạy
đến bên người, túm lấy Hàn Lương đang tê cứng bất động kéo về khách sạn.
Đường về không gặp nguy hiểm gì, sau khi vào khách sạn hai người vẫn đang run
rẩy, nhìn gương mặt sợ tới mức trắng bệch của đối phương, gượng cười một cái
rồi quăng súng, leo lên giường.
Chương 27
Lên giường rồi, tim Hàn Lương vẫn đập nhanh không thôi, trải qua sống chết trong
nháy mắt, cảm giác sống sót sau tai nạn khiến Hàn Lương hết sức sợ hãi,
lần đầu tiên cảm nhận được tử vong gần sát như vậy.
Trước đây sau khi cha và Đỗ Nhạc qua đời, có một dạo Hàn Lương cảm thấy cuộc
đời thật vô vị, chết đi cũng có thể là một loại giải thoát. Nhưng hôm nay khi
thật sự trải qua tình trạng cận kề cái chết, mới biết sinh mệnh tuyệt vời thế nào,
đáng quý thế nào. Trước khi chết, Đỗ Nhạc vẫn vui vẻ cười, nhìn thấy cô đau
lòng, anh vẫn cười. Cô từng hỏi anh vì sao còn cười được, thật sự vui vẻ đến
thế sao. Đúng vậy, bây giờ cô mới hiểu được câu trả lời của Đỗ Nhạc:
Có thể sống, tất nhiên phải vui vẻ.
Hàn Lương lại nghĩ tới Chu Đông Dã có nét cười tương tự Đỗ Nhạc kia, người đã
xuất hiện trong tâm trí cô khi ngỡ mình phải chết, người khiến cô cảm thấy ấm áp.
Thật ra Hàn Lương hơi kinh ngạc, cô vẫn cho rằng đến thời điểm đó, người cô
nhớ đến hẳn phải là Đỗ Nhạc, nào ngờ là Chu Đông Dã. Sao lại là anh chứ?!
Đây là tình yêu? Hay chỉ là thói quen?
Nhớ tới tươi cười sảng khoái của Chu Đông Dã, nhớ tới Chu Đông Dã điềm tĩnh nói
thích cô, nhớ tới ôm ấp ấm áp của Chu Đông Dã, nhớ tới nụ hôn ngọt ngào của
Chu Đông Dã, nhớ tới những bức thư dài lải nhải của Chu Đông Dã, Hàn Lương nhẹ
nhàng mỉm cười.
“Đỗ Nhạc, tạm biệt.” Hàn Lương khẽ nói với bản thân.
“Hàn, cô đang nói gì thế? Vừa rồi cô sợ không?” Hiển nhiên là Jodie không ngủ
được, xoay người hỏi.
“Sợ, sợ muốn chết ấy, ha ha.” Hàn Lương cười hai tiếng trào phúng:
“Nếu không phải cô tới kéo tôi, chắc chắn tôi không thể bước được một bước,
sợ đến nhũn chân rồi mà.”
Jodie nghe vậy cười khanh khách, lát sau mới nhẹ giọng nói:
“Tôi cũng rất sợ, lúc nổ súng tay đang run rẩy, còn nghĩ tới cha mẹ và bạn trai,
khi đó mới đột nhiên cảm thấy tôi rất yêu bọn họ.”
“Cô thật dũng cảm, còn quyết đoán nữa, nếu không có cô kiểu gì tôi cũng chết
ở đó.” Hàn Lương nhất thời không biết nên an ủi cô gái bất thình lình sầu não
này thế nào, đành phải khen biểu hiện vừa rồi của cô, trên sự thật cũng đúng
như thế.
Quả nhiên, cô gái trẻ vừa nghe liền cười, “Cô cũng rất dũng cảm mà, tôi nghe
thấy tiếng cô nổ súng. Hôm nay chúng ta thật may mắn phải không? Tôi muốn gọi
điện thoại, nghe giọng nói của bọn họ, chà, yêu họ chết mất.” Nói xong, Jodie
nghịch ngợm chớp mắt đưa tình với Hàn Lương, đi sang một bên gọi điện.
Hàn Lương cười nhìn cô bước đi, nghĩ tới lời nói vừa rồi. Yêu ư? Bởi vì yêu,
cho nên mới ở thời khắc như vậy nghĩ đến anh ấy sao? Hàn Lương lắc lắc đầu,
đặt ý tưởng đột nhiên nảy ra này sang một bên.
Mở máy, quyết định viết cho anh một bức thư.
Miêu tả hết phong cảnh của các điểm đến trong ngày hôm nay, ngoại trừ che giấu
vụ kinh hồn ban đêm, những thứ khác đều kể lại cực kỳ chi tiết. Sau khi viết
xong một bức thư du ký cực kỳ hoàn hảo cực kỳ vui vẻ, cô mới mở hòm thư,
thấy có một thư mới chưa đọc, vừa được gửi đến.
Nhấn vào xem, bức thư hiện ra ngoài dự đoán, đánh mạnh vào tâm hồn vẫn chưa bình
ổn sau trận kinh hồn kia của Hàn Lương. Ấm áp ấm áp, hạnh phúc hạnh phúc,
xót xa xót xa, Hàn Lương cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người khẽ phát run,
tuy vừa rồi cô bắt buộc đè nén nỗi sợ hãi của bản thân, nhưng kỳ thật đến bây
giờ mới coi như hoàn toàn dứt bỏ được. Cầm nước mắt, mở điện thoại, nghe thấy
đầu dây bên kia vang lên một giọng nam ấm áp: “Anh là Chu Đông Dã đây.”
Cùng đêm, bên này Chu Đông Dã vẫn là buổi chiều.
Hôm nay Chu Đông Dã nhận được thư của Hàn Lương, vẫn mang giọng điệu vui sướng,
hay nên nói là, có vẻ vui sướng hơn lúc trước. Phong cảnh Luxor, đồ ăn Luxor,
hành trình ngày mai, kèm cả hình ảnh, cả nội dung, thật giống như du ký của
một người vô cùng hạnh phúc.
Nhưng mà chưa nói nhớ anh, Chu Đông Dã có phần không hài lòng, đọc lại bức
thư một lần, aiz, nhưng anh rất nhớ Hàn Lương. Nhìn xem căn phòng lạnh lẽo
cũ nát này, không có Hàn Lương, vì sao liền mất đi sự ấm áp như vậy?
Chu Đông Dã cảm thấy trống rỗng, rất muốn ôm cô, hôn cô. Anh thở dài, bắt đầu
hồi âm, nhưng nên viết gì đây? Hơn nửa giờ nhìn màn hình trắng xóa, một chữ
cũng chưa viết được, Chu Đông Dã bất đắc dĩ, bất đắc dĩ, bất đắc dĩ, thở dài,
đánh một trăm tám mươi chữ nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em,…
Sau đó ấn nút gửi, nhìn ký hiệu thư gửi thành công ở trên giao diện, Chu Đông
Dã đóng máy lại, cười khổ một tiếng, thì ra cái gọi là tình yêu thật sự tồn tại.
Thôi, cứ như vậy đi. Chu Đông Dã đứng dậy, chuẩn bị học Hàn Lương, làm một
bát mì trộn lạnh để ăn.
Vừa đến cửa phòng bếp, chợt nghe thấy ‘Chết rồi ~ cũng phải yêu!! Không mất
hồn mất vía không thoải mái…’, tiếng chuông di động réo rắt tê tâm liệt phế
của chính mình.
Cầm lấy di động, là điện thoại quốc tế đường dài. Chu Đông Dã, không, Chu Đông
Dã đáng thương chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch thình thịch,
tay run lên, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại, hít sâu thở mạnh vài hơi mới
nhận điện: “Anh là Chu Đông Dã đây.”
Ngừng trong chốc lát mới nghe thấy giọng nữ mang âm mũi dày đặc, là tiếng của
Hàn Lương, mỏng mảnh run rẩy: “Chu Đông Dã, mình quen nhau đi.”
“Được.” Chu Đông Dã hít sâu một hơi, nói:
“Hàn Lương, em mau mau trở về, anh rất nhớ em.”
“Em biết, em nhận được thư của anh rồi.” Giọng nói của Hàn Lương đứt quãng,
không biết có phải do tín hiệu đường dài quốc tế không tốt hay không.
Chu Đông Dã di chuyển đến gần cửa sổ, lại nghe thấy tiếng nói mềm mại của Hàn
Lương truyền đến bên tai, tựa như cô đang ở ngay bên cạnh, cô nói:
“Em cũng nhớ anh.”
Chu Đông Dã nghe vậy, thong thả nở nụ cười, cười đến lệ ướt mắt, ngừng trong
chốc lát mới đáp:
“Hàn Lương, anh nghe thấy rồi đó, về sau em không được chối cãi đâu đấy.”
“Ừm.” Dường như Hàn Lương không biết nên đối mặt như nào với trường hợp này,
lúng ta lúng túng: “Vậy, cứ thế đã nhé.”
Nói chưa xong liền nghe thấy Chu Đông Dã đột nhiên hét lớn:
“Hàn Lương! Anh yêu em!”. Sau đó, điện thoại bị ngắt.
Thật không lễ phép chút nào cả. Hàn Lương nhìn điện thoại trên tay, vừa buồn
cười vừa ngọt ngào, rốt cuộc cũng có một người quan tâm cô, một người sưởi ấm
cho cô, có lẽ, có một người yêu như vậy cũng không phải chuyện xấu, ít nhất,
dù ở đâu cũng không bị cô độc. Hàn Lương lưu luyến đặt điện thoại, bắt đầu đọc
thư một lần nữa, nhìn thấy cả bức thư toàn là chữ ‘nhớ em’, nước mắt lại muốn
chảy xuống. Thì ra, tình cảm chỉ đơn giản như thế này, quen nhau mà thôi,
lúc trước cô còn ra sức từ chối, hoài nghi ngờ vực vì điều gì đó, lúc này
hoàn toàn nghĩ không ra, bỗng nhiên chỉ cảm thấy rất hạnh phúc.
Chu Đông Dã ngắt điện thoại, nhìn di động hồi lâu, không thể tin được. Ai mà
ngờ một chàng trai đã trưởng thành cũng sẽ có lúc nhất thời xúc động như vậy,
thật đúng là buồn nôn, thật đúng là buồn nôn. Chu Đông Dã bực bội quăng điện
thoại lên sô pha, sau đó lại nhịn không được cong cong khóe miệng, nghĩ tới
giọng nói trầm thấp mềm mại của Hàn Lương nói nhớ anh, trong lòng chất chứa
ngọt ngào, mang theo nụ cười đi nấu một bát mì lạnh.
Chương 28
Hàn Lương không hề làm theo lời nói như trong điện thoại, sớm trở về.
Có người trong lòng, bỗng chốc tâm trạng đã an ổn. Dù một mình ở nơi dị quốc
tha hương, Hàn Lương cũng có thể cảm thấy khoái hoạt. Ngoại trừ ngày ngày
viết thư không ngừng, thời gian còn lại đều theo kế hoạch lữ trình của mình,
từng chút một thực hiện giấc mộng ấp ủ từ xưa.
Kỳ thật nguyên nhân chủ yếu là do hai người chưa chuẩn bị tốt, không biết
làm sao để khi đối mặt trực tiếp vẫn có thể mở rộng lòng mình như bây giờ.
Hai người đã ngụy trang bản thân lâu lắm rồi, cho nên đã quen với việc đè nén
cảm xúc và giữ nguyên tác phong của chính mình, gần như đã thành bản năng.
Khi không thấy mặt nhau còn có thể thành thật một chút, nhưng nếu gặp mặt thật,
chính Hàn Lương cũng không dám cam đoan liệu cô có khả năng nói ra một câu buồn
nôn như ‘em nhớ anh’ hay không.
Vì thế, Hàn Lương và Chu Đông Dã cứ yêu nhau qua mạng, mỗi ngày thư đến thư đi,
nội dung cũng không chỉ xoay quanh việc lữ hành, thi thoảng nói tình nói yêu.
Lúc đầu, cả hai chỉ kín đáo đề cập yêu đương, nhưng về sau dần dần cởi mở hơn.
Đôi lúc còn tán chuyện phiếm.
Hàn Lương nói, “Nhìn thấy sư tử nằm ngủ bên cạnh, tự nhiên em nhớ Tiểu Quang.”
-Bởi vậy, hôm đó Chu Đông Dã mang Tiểu Quang về nhà, còn chụp ảnh gửi sang,
coi như giúp cô yên lòng.
Chu Đông Dã nói, nhìn thấy những gì Hàn Lương mua gửi cho Hàn Hữu, cảm thấy
hơi ghen tị. Lập tức Hàn Lương vội vàng đi mua một con đại bàng chạm khắc
bằng gỗ đen trông như con khỉ, chụp ảnh gửi, còn nhận xét rằng nó giống hệt
Chu Đông Dã nên mới mua cho anh, khi trở về sẽ tặng. Chu Đông Dã ngồi bên này
vừa tức vừa cười.
Ở Kenya mười ngày, Hàn Lương đều đi sớm về muộn, không phải ngồi trên xe jeep
tìm kiếm tung tích của báo, thì chính là ngồi trên khinh khí cầu nhìn xuống
thảo nguyên lớn. Buổi tối lén lút quan sát sư tử biếng nhác nằm ngoài đồng cỏ
trước nhà nghỉ , lúc ăn cơm chiều lại ngắm mưa xa trên Kilimanjaro.
Hàn Lương tính đi tính lại, kỳ nghỉ còn có năm ngày, vì thế liền thu hành lý
rời đi thảo nguyên yêu thích, tới Seychelles nghỉ dưỡng.
Không phải Chu Đông Dã không nhớ Hàn Lương, nhưng Hàn Lương trong ảnh chụp ngày
càng đen, ngày càng khỏe mạnh, mà anh thích gương mặt tươi cười của Hàn Lương
dưới ánh mặt trời của Châu Phi, vì thế không đành lòng bắt cô đang vô cùng hưng
phấn trở về với thành phố mùa đông lạnh lẽo này.
Nghĩ đến chuyện Hàn Lương yêu mình, Chu Đông Dã không dám tưởng tượng, nếu thật
sự Hàn Lương đang ở nhà, liệu anh và cô có thể tiến đến bước này hay không.
Mỗi ngày bị Hàn Lương đả kích một lần, mỗi ngày mất đi một ít nhiệt tình,
cho dù anh có yêu thật lòng đi chăng nữa, e rằng cũng phải đợi một thời gian dài
mới có thể giúp cô tháo gỡ khúc mắc, đi vào lòng cô.
Hơn nữa sau khi đã chậm rãi hình thành thói quen, anh cũng hiểu được cuộc sống
ngọt ngào trên mạng như vậy là không tệ. Dù sao ban ngày bận muốn chết,
buổi tối trở về phòng Hàn Lương, cùng Tiểu Quang nấu cơm, ăn cơm, nhận thư,
gửi thư, cuộc sống về đêm rất vui vẻ dưới ánh đèn bàn.
Ban ngày dành cho công tác, ban đêm dành cho Hàn Lương, Chu Đông Dã dần dần quen
với cuộc sống phân biệt rõ ràng này. Đôi lúc thật sự quá nhớ Hàn Lương liền gọi
điện thoại, nghe thấy giọng nói mềm mại trầm ấm của cô, cảm thấy ấm áp,
sau đó ôm mộng đẹp đi ngủ.
Hôm nay, ngày đông có nắng, văn phòng dường như được sưởi ấm.
Chu Đông Dã bận cả buổi sáng, cuối cùng cũng được nhàn hạ. Ngồi trước bàn công
tác lật lật lịch, còn năm ngày nữa, còn năm ngày nữa Hàn Lương sẽ trở lại.
Chu Đông Dã vừa mong ngóng vừa sợ hãi.
Tuy trong lòng anh biết rất rõ loại xúc động tóe lửa khắp nơi như này,
loại tình cảm mãnh liệt dào dạt như này chính là tình yêu, nhưng anh cũng biết
sự kiên cường của tình yêu không liên quan gì tới việc nó cuồng nhiệt hay không.
Anh và Hàn Lương quen nhau đã hơn nửa năm, nhưng thực tế thời gian bên nhau
lại ít ỏi đến đáng thương.
Hơn nữa cách hai người gặp nhau rất bất thường, khiến cho hình thức ở chung
168