watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đài cát tiểu thư
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


bộ dạng đánh trống như 1 tay chuyên nghiệp, vẫn
ánh mắt nhìn tôi đầy yêu thương, thế mà sao tôi thấy
nó khác rất nhiều. Rõ ràng 4 bức tường đã đóng
khung anh, giam cầm Bằng tại thành phố này, chỉ bởi
vì …tôi? “Em nghĩ ngợi gì mà suy tư suy năm thế?” – Bằng
kéo ghế ngồi cạnh tôi và hỏi. Thục chống cằm nhìn tôi 1 hồi lâu, rồi cô ấy bỗng
cười toe – “Tuần sau mình đi Hà Nội!” Mấy chữ “đi Hà Nội” của Thục làm tôi sững sờ, cái
điều mà tôi vẫn bị ám ảnh suốt từ sau khi Vũ gọi. Tôi
tự hỏi sao Thục lại muốn ra đó, vì lúc này ko phải lúc
rảnh rỗi của cô ấy. Mới hôm trước Thục còn bảo tôi
rằng cô ấy còn 1 dự án lớn chưa giải quýêt gì đấy
nữa. “Em có việc công tác ngoài ấy mà.” – Thục giải thích,
vừa ngậm cái ống hút trong cốc soda – “Anh cũng
nên về thăm nhà chứ nhỉ?” Ra thế. Quả là đúng lúc, tôi mừng rỡ ra mặt, ôm cô ấy
1 cái thật nồng nàn, bất kể những kẻ xung quanh
cứ tròn mắt nhìn. 77.Ngày … tháng … năm…. Tôi phải xin nghỉ phép 4 ngày để cùng Bằng ra Hà
Nội, lần thứ ba của tôi đến mảnh đất thủ đô chỉ trong
có 7 tháng. Sếp Tổng ném cho cái chữ ký duyệt chỉ vì
chị Tuyết đã ok, nhưng bộ mặt sếp giống như sẵn
sàng còng tôi đem nhốt nếu tôi còn lảng vảng trước
mặt ông ấy. Tôi biết đi lúc này là ko hay cho công ty, cho tôi, cho
chị Tuyết, nhưng tôi đã quyết định rồi. Nếu Bằng yêu
Hà Nội, thì tôi nên ủng hộ anh ấy. Tôi giấu chuyện
này ko cho gia đình biết, trừ Tấn. Ko chừng họ lại
bảo tôi điên vì tình yêu. Cả hai chúng tôi đón chuyến bay tối ra Hà Nội, khi
máy bay đáp thì đã là 11giờ đêm. Thục đăng ký
phòng khách sạn chỉ…cho 1 mình cô ấy, và bảo tôi
hãy về nhà trọ cũ. “Lẽ ra em nên book phòng cho cả anh. Anh bị họ
đuổi khỏi đấy rồi.” – Tôi nói – “Cũng may là khách
sạn còn trống…” “Ko…” – Thục ngăn ko cho tôi ở lại khách sạn – “Anh
về đó đi. Đàn ông họ ko giận lâu đâu.” Rồi nàng cười ý nhị. Xem ra tôi còn nhiều điều chưa
nhận ra ở cô ấy lắm, nhất là nụ cười này. Nó bí ẩn và
khiêu khích hơn bao giờ hết. “Em cứ như mình hiểu đàn ông lắm vậy.” – Bằng
nheo mắt nghi ngờ. Tôi kéo anh ra khỏi khách sạn,
gọi 1 chiếc taxi và đẩy anh vào. – “Vui vẻ đi nhé, em
còn phải làm việc!” Bằng xô cửa xe bước ra, kéo hông tôi lại sát anh
bằng 1 tay và ra vẻ cảnh cáo– “Này cưng, ko được
ép anh như thế đâu nhé.” Anh lái xe nhìn ra tò mò làm tôi xấu hổ gần chết, tôi
cố tháo tay Bằng ra khỏi eo mình và cười nhăn như
khỉ - “Thôi đi ông tướng!” và vội vã đi vào trong
khách sạn. “Tha cho em lần này!” – Bằng kêu to sau lưng tôi. Ko phải họ ko giận lâu, nếu giận thì Vũ đã ko gọi cho
tôi, mà là họ đã chán ngấy cái việc chửi rủa ghét bỏ
tôi rồi. Gặp lại mọi người, tôi vui đến ko thể tả được.
Thức ôm tôi đầu tiên, rồi đến anh Khoa, Vũ, lão Phúc
chỉ bắt tay và vỗ vai 1 cái. Đêm đó chúng tôi uống và hát hò đến tận sáng. Khi anh Khoa gọi tôi dậy, tôi nhớ đến Thục đầu tiên.
Vừa định chạy ngay đến khách sạn tìm cô ấy, thì
Thục đã nhắn tin cho tôi, bảo rằng cô ấy có cuộc hẹn
với khách hàng, nên tôi đừng bận tâm. Có vẻ như
Thục muốn thả rong tôi hay sao ấy. “Em đi cùng cô nàng à?” – Anh Khoa hỏi. “Vâng ạ. Chúng em ra chơi vài ngày” – Tôi đáp và
xốc nước rửa mặt, anh Khoa buông giọng ko vui –
“Ra chơi vài ngày – nói cứ như em ko phải người Hà
Nội vậy.” Bởi vì thực sự chẳng có cuộc hẹn nào cả, tôi trốn
phòng khách sạn và xem tivi, xong rồi ngủ, ngủ rồi
gọi đồ ăn mang vào. Mới có 1 ngày mà sao tôi thấy
nó dài hơn 1 thế kỷ. Bất giác tôi nghĩ, chắc Bằng
cũng chán Sài Gòn như tôi chán nơi này thôi. Vậy mà
tôi đã giận lẫy anh… Điện thoại tôi kêu tính tang, là Bằng gọi. “Em xong chưa?” – Giọng anh hồ hởi, tôi nghe có
tiếng ồn ào trong máy – “Anh đang ở nhà lão Phúc,
vui lắm. Chơi domino đây này.” “Uh, vui hen.” – Tôi nói hờ hững – “Vậy anh chơi tiếp
đi.” “Anh nhớ em!” – Bằng thì thầm rồi bảo – “Em ở đâu,
anh đến đón em sang đây?” Vũ áp mặt nghe trộm làm tôi phải quát, đẩy hắn ra,
trốn vào toa lét mới tiếp tục được cuộc gọi. Thục vẫn
cầm máy chờ. Tôi hỏi cô ấy có muốn sang chơi ko,
nàng chỉ ậm ừ. Bất kể thế nào, tôi cũng ko thể để
Thục 1 mình. Vì vậy tôi mượn xe lão Phúc trở ra
khách sạn, có lẽ cô ấy ở đó vì tôi nghe có tiếng ti vi. “Anh đi đâu thế?” –Thức gọi với – “Em bảo chị An
đến đây rồi.” 78.Ngày … tháng … năm…. Thục mở cửa, có vẻ rất uể oải, dường như cô ấy đã
trải qua 1 ngày dài. Tôi cũng ko muốn trở lại cuộc vui
khi thấy nàng như thế, nên cũng chán chường thả
người xuống giường. “Anh làm gì vậy?” – Nàng mở to mắt nhìn tôi. “Ngủ 1 giấc, anh mệt!” – Tôi nhắm mắt đáp. “Giỡn hả? Ai cho ngủ ở đây?” - Nàng kéo 2 tay tôi để
lôi tôi dậy, nhưng với cái sức tiểu thư đài các kia, thì
làm sao có thể. Hehe. Tôi giật mạnh tay làm cô ấy ngã
chúi lên người mình – “Bắt được em rồi nhé.” Cái gã tên Bằng đó ôm cứng tôi trên giường, trong
tình thế hắn nằm dưới và tôi thì nằm sấp lên trên, ôi
trời. Tôi cảm thấy… sự thanh cao của mình bị đang đe
dọa, và chỉ có thể phản ứng bằng bộ mặt La sát mà
tôi vẫn hay dùng. Nhưng xem ra ko có tác dụng. Bằng đã có uống chút
bia. “Anh yêu mái tóc em vô cùng.” – Bằng đưa tay vuốt
tóc tôi – “Rồi đôi mắt em……đôi môi em…….” Anh ta trở người đổi vị trí nên tôi thành nằm dưới,
đầu Bằng cúi sát dần và hình như là…anh ta đang
định đi hơi xa. Hôn tôi và….??? “Đài các tiểu thư” Du Thục tông 1 cú đá cực mạnh
khiến tôi ngã sóng soài xuống chân giường. Có lẽ tôi
nên nghĩ lại về sức mạnh của cô ấy. Tôi hơi bị u mê sau giây phút ban nãy, vì nàng
trông… gợi cảm quá với chiếc áo cổ rộng và mái tóc
buông xõa ấy. Ai cũng biết là tôi chết nàng vì mái tóc
mà. Tôi chỉ muốn có 1 nụ hôn thật say, thật nồng,
đúng cái lúc tôi thấy thoải mái và hứng thú nhất, thế
thôi. Nhưng ko có gì xảy ra cả, thậm chí là 1 cú chạm môi. My gosh, My darling! “Em…hung dữ quá…!” – Bằng lồm cồm bò dậy và
xoa…mông. Chắc cú ngã đã đụng trúng bàn tọa của
anh ta. Tôi vuốt tóc và áo lại, bước xuống giường. “Em muốn chơi domino. Chúng ta đến đó đi.” Thà thế còn hơn là để cái gã…nguy hiểm này ở đây
với tôi, vì coi bộ hắn ko định rời khỏi phòng mà tôi
thì sợ mình…ko chống cự nổi với sức hấp dẫn của
anh ta. Súyt chút tôi đã ko tự chủ được vì hành động
tấn công nhẹ nhàng nhưng rất nam tính đó. Tim tôi
như sắp nhảy khỏi lồng ngực. “Nhưng anh ko muốn chơi nữa. Anh muốn…hôn
em.” Tôi than thở và đứng lì 1 đống, tôi thực sự muốn
điều đó. Quen nhau mấy tháng rồi , nhưng chúng tôi
vẫn chưa có nụ hôn đầu thực sự đúng kiểu France
kiss, mà chỉ toàn là nhá nhá, phớt má, hay là hôn trán,
giỏi lắm chỉ có hôn lên…mũi, ặc ặc…chán bỏ xừ. “Tôi gọi bảo vệ bây giờ.” – Thục cau mặt. “Gọi đi” – Tôi tỏ vẻ thách thức– “Để xem họ xử thế
nào khi anh là bạn trai mà ko được hôn người yêu.
Như thế là bất công…” “Chẳng có hôn hít gì ở đây cả, một là chúng ta qua đó
chơi, hai là anh bị tống ra khỏi đây.” – Giọng nàng
vẫn oai phong lẫm liệt – “Anh biết tính em mà”, và
nàng nhấc máy điện thoại… Okay..okay…tôi thua. Đành gác cái việc ấy lại thôi, chờ
dịp khác, hic. “Này Thục, hãy đợi đấy” – Tôi thầm thì trong bụng. 79.Ngày … tháng … năm…. Tôi trở lại nhà lão Phúc vừa lúc họ chuẩn bị xong
bữa tối, bàn Domino đã ngừng chơi. Đã hơn 4 tháng
tôi ko gặp An, trông cô ấy vẫn như ngày nào, có
phần đằm thắm hơn. Tôi bước nhanh tới cạnh chỗ
An, đang cho nước dùn vào bát bún ốc – “Chào cậu,
vẫn còn nhớ tớ đấy chứ?” An giật mình quay ra, rồi thúc tôi 1 cái vào hông – “Ôi,
cậu này là ai thế các bác? Chả nhẽ lại là Bằng? Cậu ấy
đâu có đen lùi lùi như vậy!” Cả nhóm cùng cười và tôi cũng thế. Dường như Bằng rất hiếm khi cười tươi và vui vẻ
như lúc này, đặc biệt là ở Sài Gòn. Tôi có thể hiểu nụ
cười đó, thậm chí tôi cảm nhận luôn cái hạnh phúc
mà anh đang tận hưởng khi được trở về cùng bạn
bè, quê hương, những điều đã gắn bó với anh như
máu xương. Họ tiếp tôi rất tử tế, đúng kiểu đãi khách – trà, bánh
và hỏi thăm bài bản. Bằng luôn ở bên cạnh tôi, đôi lúc
anh chỉ đi lấy trái táo, con dao, đôi đũa… rồi cũng trở
về ngồi kế tôi. Cô gái hôm nọ tên An, lần này có vẻ
bớt xa cách hơn, ánh mắt cô ấy thờ ơ, nửa nhiệt tình,
nửa xao lãng với tôi. Tuy nhiên sự có mặt của cô ấy vẫn khiến tôi bất ổn, 1 linh cảm nào đó ko rõ ràng. Món bún ốc. Cơn ác mộng của tôi. Thấy Thục ngồi nhìn bát bún trên bàn của mình mà
ngao ngán, tôi mới nhớ là cô ấy ko ăn được bất cứ
thứ gì liên quan đến dòng họ nghêu sò. Khổ nỗi họ
chỉ nấu độc 1 món. Thế là tôi đứng dậy. “Đi đâu thế?” – Anh Khoa hỏi, tôi bước ra khỏi ghế -
“Em mua cho Thục thứ khác, cô ấy ko ăn được món
này.” “Anh ngồi xúông đi…” – Thục kéo vạt áo tôi – “Em ăn
được…” – rồi cố cầm đũa xúc vào bát. “Em sẽ nôn cả ra cho mà xem.” – Tôi gỡ đôi đũa
trong tay cô ấy bỏ xuống, và quay sang bàn ăn – “Tớ
chỉ xuống dưới chốt lát, mọi người cứ ăn trước đi
vậy.” Thật là rộn chuyện giữa lúc bữa tối như thế này, tôi
ko hề muốn. Tôi cũng ko đói nên thôi thì cố nuốt vài
đũa, miễn ko đụng tới ốc là được mà. Nhưng Bằng
cứ nhanh chân đi ra cửa, tôi định gọi anh thì An lên
tiếng trước. “Ko cần đâu, cậu ngồi đi. Tớ rán cái trứng ốp la cho
Thục ăn cùng sandwich nhé!” Nói rồi cô ấy xô ghế, đứng lên bước xuống bếp. Chị
Huệ vợ anh Phúc cũng theo sau, tôi ko còn cách nào
khác là cũng đi vào bếp, còn Bằng thì đã chịu quay lại
ngồi ở ghế. “Thục lên đi, chỉ có quả trứng thôi mà” – An đẩy tôi
ra, rồi cũng đẩy cả chị Huệ – “Cả chị nữa, để em 1
mình được rồi.” “Cái cô này..” – Chị Huệ mắng An – “Em tự nhiên như
người Hà Nội ấy. Nhà chị cơ mà!” Tôi bỗng trở thành con manơcanh thừa thãi ở đó, dù
chị Huệ cũng ân cần khuyên tôi đừng bận lòng, hãy
trở lên chỗ bàn ăn đi. “Thế thì cô cậu chõi nhau quá nhỉ?” – Lão Phúc nhận
xét – “Mày thích món này trong khi cô nàng thì chả
ăn được.” Tôi ko để tâm lời lão, ngóng xuống bếp chờ Thục
lên. Đúng là tôi thích món này nhưng từ hồi biết
nàng ko thích Nghêu sò ốc hến, tôi cũng tập quên nó
đi. “Rắc rối, rắc rối” – Thức tặc lưỡi, ra chiều ông cụ non
– “Người Bắc kẻ Nam, hòa hợp hơi bị nan giải đấy! Ai
bảo chọn vợ Sài Thành…” Tôi cốc đầu Thức và vội bảo nó im đi khi thoáng thấy
Thục bước lên từ sau bếp. Thức liền đổi hướng câu
chuyện ngay tức thì. “Món bún này sao nhìn ko giống ảnh trên mạng
nhỉ?” – Cậu thanh niên tên Thức, người chơi kèn
trong ban nhạc nói khi tôi vừa ngồi xuống ghế. “Ảnh nào trên mạng” – Anh Khoa ngước lên thắc
mắc. “Thì ảnh trong blog chị An ấy mà” – Thức đáp với đôi
mắt ngô nghê. Ban đầu khi Thức nhắc đến blog, tôi cũng ko để ý,
nhưng vì Bằng buộc miệng bảo – “Có ảnh món này
trong ấy sao? Hình như anh chưa đọc” , thì tôi mới
sực nhớ chuyện anh muốn tôi viết blog . Như blog
của An. 80.Ngày … tháng … năm…. Món trứng chiên ốp la của An làm cho tôi rất chuẩn,
độ chín vừa, ko khét, lòng đỏ ko bị vỡ và còn được
trang trí vài cọng ngò, thêm cà chua và tương ớt. Vậy
mà tôi cứ thấy đắng nghét. Xong bữa tối (kinh hoàng) đó, họ kéo Bằng ra phố
để chơi nhạc. Tôi biết ko nên và ko thể cản anh, vì thế
cứ lò tò theo sau nhóm. Lọt thỏm, cô đơn… Lâu lắm rồi tôi mới có thể chơi trống như ngày nào –
say mê, cuồng nhiệt, rũ bỏ hết mọi muộn phiền mà
cuộc sống mang tới. Tôi chìm ngập trong sự hưng
phấn tột đỉnh, với nhiều bài hát cổ điển lẫn hiện đại,
đậm phong cách Rock. Thục và An đứng khá gần nhau, cùng nhìn tôi,
nhưng ở 2 trạng thái khác nhau. An như lẩm bẩm
theo tiếng nhạc, đôi mắt đen láy cùng gương mặt
bầu bĩnh trắng hồng, tóc cột đuôi gà dong dỏng làm
cô ấy trông tự tin, tươi sáng hẳn so với cách đây mấy
tháng. Còn Thục, cô ấy vén mái tóc xoăn đuôi gợn sóng sang 1 bên, đứng tựa vào cột, tay khoanh
trước ngực, và ánh mắt thì xa vời. “Bằng gầy đi ấy nhỉ?” Tiếng An cất lên đột ngột làm tôi hơi giật mình, nên
chỉ “Àh..” 1 tiếng. Tôi đâu có để ý, mà cũng có thể vì
chúng tôi ở gần nhau mỗi ngày, khó nhận ra anh ốm
đi hay mập ra thế nào. “Các cậu hạnh phúc chứ?” – Cô ấy lại hỏi, tuy nhiên
mắt ko hề nhìn tôi. Tôi đáp nhỏ giọng – “Uh, có.” “Thục chắc ko?” – Lúc này thì An quay sang tôi, thái
độ tỏ ra nóng nảy. Câu hỏi làm tôi ngỡ ngàng quá.
Chắc ko à? “Ý mình là về Bằng, Thục có chắc là cậu ấy hạnh phúc
ko?” Tôi câm lặng, ko đáp. An bỗng dịu đi, nói – “Xin lỗi,
mình hơi vô duyên.”, rồi cô ấy vỗ tay khi bài hát kết
thúc. Hình như họ đã nói với nhau điều gì đó, về tôi ư? Mà
có vẻ ko được thân thịên lắm vì Thục ko hề cười. Cô
ấy là kiểu người sống khép kín, lãnh đạm bên ngòai,
và nếu ko tiếp cận, thì kẻ xa lạ sẽ dễ bị đóng băng
chết cóng. Trái lại, An có sự nồng nhiệt như lửa, ở
bên cô ấy ai cũng thấy ấm áp, nhưng kẻ gần nhất, thân nhất như tôi đôi khi lại nhận được ở An 1 cơn
gió lạnh… Nói tóm lại, họ rất khác nhau. Tôi bảo Thức nghỉ thôi, vì cũng khuya lắm rồi. Anh
Khoa đề nghị đi ăn chè nóng rồi hẵn về. Thành thực mà nói, tôi muốn kết thúc buổi tao ngộ
bạn bè này càng sớm càng tốt vì tôi giống như chậu
hoa kiểng mà Bằng vác theo, ko hơn, ko kém. Tôi ko
hiểu những chuyện họ nói, về âm nhạc, về quá khứ,
về những tin tức xung quanh Hà Thành. Họ ko nói
về xây dựng, ko nói về phim tình cảm, và ko nói về Sài Gòn. Tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để là 1 người thân
thiện, nhưng vô ích, vì tôi cứ hay bị đẩy ra khỏi cuộc
nói chuyện. Ngược lại, Bằng huyên thuyên, say sưa,
nói rất nhiều, cười rất nhiều. Lòng tôi có hơi đau, nhưng nó chỉ thực sự buốt khi
chúng tôi ngồi xuống bàn ăn ở quán chè. Mọi người
lần lượt gọi món mình thích, Bằng hỏi thầm vào tai
tôi – “Em ăn gì?” “Chè Thái.” – Tôi đáp. Bằng cười khì khì – “Ko có món
đấy, em yêu. Ăn đậu xanh lạnh nhé?”. Tôi gật – “Ừ, cũng được.” Tuy nhiên, khi đến phiên tôi và Bằng, anh lại có điện
thoại phải tránh ra chỗ vắng để nghe, thế là tôi gọi
luôn chè đậu xanh lạnh cho cả 2. “Cậu ấy ko ăn đậu xanh lạnh.” – An lên tiếng – “Chị
mang cho em 1 chè đậu đỏ nóng, ko nước cốt dừa.” (Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các
bạn vui vẻ) 81.Ngày … tháng … năm…. Mặt tôi có cảm giác như bị ai vuốt cho 1 cái, cười
khinh bỉ. Và người đó là cô ấy. Hòang An. Cô ấy tỏ ra là người hiểu Bằng nhất, và cho mọi
người thấy tôi chẳng biết gì về người yêu cả. Cô ấy
giải thích rằng Bằng bị viêm xoang, ăn thứ lạnh buổi
tối sẽ bị sổ mũi… Những người khác có người gật gù
lắng nghe, có người ái ngại nhìn tôi. Tôi ko thích cô ấy 1 chút nào. Tôi ghét cô ấy. Nói
thẳng ra là vậy đi. Cuộc điện thoại của anh bạn học Lập trình cùng lớp,

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 244