watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Kiếp Nô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


_Tại sao chứ?? Thương anh Kha mà lại bỏ anh ấy mà đi?? Chị ta còn là người ko??? Hơn nữa tại sao lúc em hỏi thì chỉ lại nói là ko còn yêu anh Kha nữa?? Anh nói đi chứ???
_Chính vì thương Kha nên Điệp ms phải bỏ đi… em đâu có biết chuyện j đã xảy ra vs Điệp đâu mà dám lớn tiếng trách cô ấy như thế??? Chính Kha là người muốn tống cổ Điệp qua Nhật trước, chính gia đình em đã đẩy Điệp tới chỗ tuyệt vọng, đau khổ tột cùng… cô ấy đã vì hp gia đình em mà hi sinh nhiều như thế… rốt cuộc thì nhận lại được j nào?? Sự ghẻ lạnh của em… sự hờn dỗi của Kha… tại sao Điệp lại phải làm thế chứ?? Điệp đã phải đau khổ 1 mình, vậy mà chẳng có ai thương cho thân cô ấy hết vậy???
_Anh nói cái j chứ?? Anh sao mà hiểu được con người mưu mô của chị ta???
Chát…
Cái tát thứ 3 Thiên dành cho Trang, cậu đã dồn sức rất nhiều. Khuôn mặt cậu giờ đây ko còn là hoàng tử nữa mà là gương mặt của quỷ dữ.
_Em thì biết j chứ?? Em chẳng biết j cả! Vì thế thì đừng có tùy tiện nhận xét 1 con người cao cả như ĐIệp!!
_Anh… lại còn dám tát em nữa sao?? – Trang ôm mặt, mắt rưng rưng.
_Cô đừng có khóc trước mặt tôi, thật gai mắt quá!! Chính vì thương Kha mà cô ấy phải từ bỏ cậu ấy… cô có biết lí do vì sao ko?? Vì 2 người họ chính là anh em sinh đôi đấy… nếu là cô thì cô sẽ làm thế nào??? Tiếp tục yêu anh trai song sinh của mình à??? Điệp đã vì các người, đã vì hạnh phúc của các người mà hi sinh lớn lao như thế… cô ấy nghĩ nếu cô ấy đã rời xa Kha thì tất nhiên Kha cũng sẽ quên cô ấy… rốt cuộc thì lòng tốt ấy nhận lại được j nào??? Sự khinh bỉ, rẻ rúng, lạnh nhạt của các người… cô ấy tốt vậy để làm j chứ??? Sao cô ấy lại phải ôm mối tình dang dở mà đau khổ 1 mình chứ?? Cô thử nghĩ đi, nếu là cô thì cô sẽ như thế nào?? Cô có thể cao cả như Điệp ko?? – Thiên xổ 1 tràng, mặt cậu đã giãn ra đôi chút và đôi mắt ko còn đỏ nữa.
_Anh nói vậy là sao em ko hiểu??? – Trang hốt hoảng.
_Mún biết thì hỏi ba cô đó!! Tôi đi đây, tạm thời chúng ta đừng nên gặp nhau thì tốt hơn… tôi mệt mỏi lắm rồi!! – Thiên nhỏ nhẹ.
Thiên dời gót khỏi phòng Trang, thu xếp đồ đạc rồi trở về nhà ba mẹ. Còn Trang thì ko còn sức để đứng nữa rồi… câu chuyện vừa rồi như 1 vết dao cắt vào tim cô bé…
Cô bé ko còn tin vào tai mình nữa…
“Ko… ko thể nào có chuyện anh Kha vs chị Điệp là anh em song sinh được… bao lâu nay ba mẹ có nói j đâu! Phải rồi, mình phải đi hỏi ba…”
Trang tức thì đứng phắt dậy, chạy sang phòng ba để hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Nhưng giờ này ông Lâm đang ở công ty rồi… Trang phải làm sao đây?
“PHải rồi… chắc chắn là chuyện này anh Kha phải biết… phải đi tìm anh Kha”
Nhưng rồi ý định đó của Trang cũng tan vỡ khj nhìn thấy ông anh say xỉn của mình. Kha đã trở nên 1 thằng nhóc say xỉn bét nhè từ khi Điệp ra đi. Ngày nào cũng như ngày nào, Kha ko tới trường mà lại trốn vào quán rượu… nhậu nhẹt cho say xỉn rồi lại lên cơn đi gây sự vs người ta. Nếu ko có ông Lâm thì Kha đã bị các băng đảng thanh toán từ lâu rồi.
… Thiên – khuôn mặt hầm hầm chứ cháo thịt bầm – tông cửa xông vào văn phòng rồi nằm phịch xuống ghế sofa, quăng cái vali vào 1 góc. Lúc đầu cậu định trở về nhà ba mẹ nhưng nghĩ thế nào rồi lại thôi, cậu lại xách đồ đạc tới văn phòng mình.
Đúng lúc đó, ba Thiên vs ông Lâm cũng bước vô luôn. Thiên luống cuống đứng dậy chào ba và ba zợ.
_Thưa ba…
_Thưa gửi j?? Sao tự nhiên con lại xách đồ đạc tới đây?? – ba Thiên tức giận quát ầm lên khi nhìn thấy cái vali trong xó nhà.
_Ba, con…
_Con cái jk mà con???
_Ông khoan hãy giận. Chờ con nó trình bày cái đã!!
_Thưa ba, mọi chuyện là vầy… !#$%^&*... Mong ba đừng giận con.. con xin lỗi vì đã đánh con gái cưng của ba!
_Vậy là con đã nói cho con bé mọi chuyện rồi sao?? Haizz, thể nào nó cũng làm ầm lên cho coi. Mà thôi ko sao, sớm muộn j rồi tụi nó cũng phải biết mà.
Ông Lâm trầm tư hẳn đi, lúc này trông ông cứ như là 1 người khác vậy. Im lặng 1 lúc, ông tâm sự
_Con bé Điệp tính cách của nó rất giống tôi, còn bé Trang thì lại giống mẹ nó, chỉ có thằng Kha là chẳng giống ai cả. Thằng Kha thì bất trị, con bé Trang thì lại rất hiếu thắng… sự nghiệp cả đời của tôi ko thể giao lại cho 2 đứa chúng nó, nếu ko sẽ đổ vỡ cả. Vậy nên tôi ms tìm cách rước con bé Điệp về rồi sau này sẽ đểp tập đoàn K&T lại cho nó tiếp quản luôn. Ko ngờ 2 đứa con sanh đôi của tôi lại thương nhau, tôi ms chính là người gây nên tội… đáng lẽ ngày ấy tôi ko nên đưa con bé Điệp đi để bây giờ ko phải đau khổ... tôi thật là hồ đồ… bây giờ, khi nhìn con bé Điệp đau khổ thì lòng tôi cũng đau ko kém j. Ông Trương à, ông biết đây, chúng ta là bậc cha mẹ thì nên hiểu con hơn là quản thúc chúng làm theo ý mình… Tôi đã sai thật rồi… tôi sai rồi!!!
Thiên nghe ông Lâm nói như vậy ms hiểu hết lòng yêu thương bao la của ông dành cho Điệp. Cậu ko chấp Trang nữa, cậu theo ông Lâm trở về ngôi nhà ấy. Ít ra thì cậu phải bảo vệ cho Điệp. Dù j Điệp cũng là mối tình đầu của cậu mà.
Tuy người cậu iu bây giờ là Trang, nhưng ko phải là Điệp ko còn giá trị j trong lòng cậu… ít ra thì Điệp vẫn là cô bạn thân nhất trên đời của cậu. Mà chủ trương của cậu là trọng bạn hơn mọi sự nên cậu càng ko thể để mặc Điệp đau khổ được… cậu phải bảo vệ nó…
Vừa thấy ba vs chồng bước vô nhà, Trang bật đứng dậy tiến về phía ba
_Ba nói cho con biết đi. Mọi chuyện là sao???
Ông Lâm nhìn vào ánh mắt cương quyết của Trang mà thở hắt ra.
_Thôi được rồi, con ngồi đi, ba sẽ kể tất cả ko giấu giếm gì cả!
Đúng như lời hứa, ông kể lại cho Trang tường tận câu chuyện ko giấu bất cứ chi tiết nào cả.
Trang như suy sụp khi nghe ba mình kể lại. Thì ra Điệp chính là chị ruột của cô, thì ra Điệp vì cô, vì gia đình mà phải ôm nỗi khổ đau 1 mình. Vậy mà cô chẳng hiểu, lại còn trách Điệp, oán hận Điệp… cô thật là có tội.

_Trân ơi, xong chưa mình đi thôi! – Nó đứng dưới nhà réo Trân.
Bây giờ là 6g30, đúng 7g là tiệc sinh nhật bắt đầu. Ko biết con nhỏ Trân chuẩn bị những j mà lại mò tới tận hơn 2 tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa xong, điều đó cũng tức là nó đã đứng đợi Trân hơn 2 tiếng rồi.
Nó mỏi quá, hết đứng lại ngồi, rồi lại đứng mà Trân vẫn chưa chuẩn bị xong. Thiệt tình, đi trong bộ dạng con trai thì cần j phải sửa soạn cho lâu vậy chứ??
Tiếng cánh cổng sắt nặng nề đang từ từ mở ra. Trân bước ra vs bộ dạng rất chi là kute. Cô bé đang khoác trên mình 1 chiếc áo sơ mi trắng, thêm 1 chiếc ghi-lê đen bên ngoài và 1 chiếc quần tây đen bó sát lấy cặp chân nhỏ nhắn của cô, đôi giày cũng màu đen nốt. Cô bây giờ nhìn như 1 boy chính hiệu, khuôn mặt của cô ko còn trắng hồng màu hơi ngăm ngăm.
_A… em làm cách j zậy?? Sao da lại đổi màu?? – nó hoảng.
_Em có cách mà chị!! Bí mật thôi, mình đi nhak!!
_Ưkm, đi!! – nó nhe răng cười.

Xe dừng lại trước 1 ngôi biệt thự sang trọng. Cánh cổng mở to, 2 bên là 4 chàng trai mặc áo sơmi trắng đang đứng đón khách. Lối vào trải dài từ cổng tới của chính, được lát gạch trắng và trải thảm đỏ bên trên. 2 bên con đường được đặt các chậu cây cảnh chạy dài theo con đường, làm toát lên 1 ko khí trong lành tột cùng, đi trên con đường có hàng cây cảnh 2 bên thế này khiến cho người ta có 1 cảm giác rất dễ chịu.
Nó bước xuống xe, uy nghi và lịch lãm khiến cho các cô gái đang cười tủm tỉm vs nhau phải dừng lại và ngước nhìn. Chao ôi, nó đẹp quá. Nó mặc 1 chiếc sơ mi đen ngắn vs chiếc ca-vát thắt lỏng, quần thụng gần tới đầu gối vs cái nịch tổ chảng, 1 kiểu ăn mặc rất phá cách đối vs các buổi tiệc sang trọng thế này.
_Xin hỏi vị công tử đây là… - 1 người bảo vệ tiến tới gần nó.
_Đây là người đại diện cho tập đoàn K&T!! – Akira cũng từ trên xe bước xuống.
Nghe tới “tập đoàn K&T” tên bảo vệ liền lui xuống và 1 người đàn ông bước ra. Ông ta kính cẩn cúi chào nó
_Thì ra công tử đây chính là quý tử của Trương lão gia! Tại hạ là Furuki – chủ tịch tập đoàn BBC. Sau này mong công tử giúp đỡ!!!
_Ờh… àk, còn đây là em trai kết nghĩa của tôi, xin ra mắt ngài luôn!!
_Xin chào ngài – Trân bước ra – tôi là Tr… à là Akito, từ nay mong ngài giúp đỡ!!
_Chào công tử!! – ông Furuki gật đầu chào Trân rồi nhìn nó – mời công tử vô nhà!!
Thong thả, nó bước chậm vào trong. Chợt nó bắt gặp hình dáng 1 người…
Cháp 39:
Chợt nó bắt gặp hình bóng 1 người…
Hình dáng ấy trông rất xa lạ, nhưng cũng rất quen thuộc…
Là Kha… con tjm nó lại thổn thức. Nó đã cố gắng quên cậu. 1 tuần nhập học, nó đã ko còn nghĩ tới cậu nữa, nhưng giờ nó lại nhìn thấy cậu ở nơi đất khách quê người này, con tim nó lại đập nhanh và mạnh. Con tjm này từ lâu đã ko còn nghe lời của chủ nhân nữa rồi.
Nó muốn chạy thật nhanh tới bên Kha, muốn nói vs Kha rằng nó nhớ Kha nhiều lắm, nhưng đôi chân nó ko thể nhấc nổi nữa… nó ko thể. Phải rồi, tụi nó là anh em song sinh mà!!
Kha từ từ quay mặt lại…
Ko, người ấy ko phải là Kha… đó là Ashe, là cậu bạn cùng lớp hay gây gổ vs nó…
Bây giờ, nó định thần lại nheo mắt và nhìn thật kĩ. Ko thể nhầm được, đó chính là Ashe. Ko hiểu sao nó có thể nhầm lẫn kì cục thế được.
Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt bất thần của nó, Ashe tiến lại gần
_Này, nhỏ mặt khỉ! Cô bị j thế??
Nó tức lắm nhưng ko nói lại, nó giận mình khj đã nhìn nhầm Ashe thành Kha. Nó im lặng khiến Ashe lấy làm lạ bèn tiếp tục châm chọc
_Này, cô thất tình hay sao mà im thế hả?? Sao thế?? Bị cho leo cây hay bị cắm sừng???
Nó nhíu mày nhìn tên này, hắn còn cà chớn hơn cả Kha nữa.
_Ủa mà sao lại trong bộ dạng con trai vầy?? Đúng là thất tình rồi đúng ko???
Đúng rồi, nó đang trong bộ dạng con trai mà… sao hắn có thể nhận ra nhỉ??
_NÀY, CÔ BỊ ĐIẾC ÀK?? HAY BỊ CÂM?? SAO KO CHỊU TRẢ LỜI HẢ???? – Ashe hét toáng vào mặt nó.
Lúc này nó như người chợt tỉnh cơn mê.
_Hả??? Cậu… cậu nó j???
_Cô nói cái j thế?? Tôi ko hiểu!! – Ashe nhìn nó khó hiểu.
_À, cậu có chuyện j cần nói vs tôi à?? – nó hỏi
_Ko… thôi vô trong đi. Shjn đang chờ tôi!!
_SHjn?? Cậu ấy cũng tới sao??
_Ukm, Shjn đi vs tôi!!
Nó mỉm cười rồi lại jm lặng. Hình ảnh Kha lại tràn ngập trong lòng nó, nó ko sao có thể xóa hình bóng của Kha trong tjm mình được, nó thật ngu ngốc khj nhìn Ashe thành Kha. Họ là hai con người của 2 thế giới, họ hoàn toàn khác nhau mà… sao nó có thể lầm lẫn ngu ngốc như thế được chứ???
Trân nhìn thấy nó từ xa, liền chạy tới. Nhìn nét mặt buồn bã của nó, Trân ko nén nổi tò mò
_Chị bị sao thế???
_À, chị ko sao! Em đừng lo! – nó mỉm cười xoa đầu Trân, nụ cười thật gượng gạo.
Trân nhìn nó bằng ánh mắt thông cảm, nó lên tiếng để phá tan bầu ko khí u ám này
_À mà hồi nãy em nghĩ đâu ra cái tên Akita vậy????
_Dạ tự nhiên em nghĩ ra thôi!!
_Thôi mình vô đi! – nó cố gắng cười thật tươi.
Trân nhìn nó khó hiểu rồi cũng đi vô cùng vs nó.
Sự xuất hiện của 2 chàng trai thanh tú khiến cho nhỏ lớp trưởng sững người.
_Mừng sinh nhật Yume!!
_Ca… cảm ơn!! Bạn là ai vậy?? – cô nàng sấn tới.
_À, tôi là người đại diện của tập đoàn K&T!!
_Hân hạnh gặp bạn! Chúng ta nhảy vs nhau 1 bản chứ???
_Rất sẵn lòng phục vụ người đẹp!! – nó cười tươi khiến cho con tjm ai đó nhảy thình thịch trong lồng ngực.
Nó nhảy rất đẹp khiến cho các cô tiểu thư quý tộc Nhật Bản đều cảm nắng nó. Lúc đầu nó chỉ định giả trai chơi thôi, ai ngờ Akira kêu nó giả trai thật. Nó ko hiểu nhưng cũng ko cãi lại Akira, dù sao giả trai đi sinh nhật nhỏ Yume cũng là ý định từ trước của nó mà.
Các cô nàng kja thì nhìn nó bằng con mắt hình trái tim, nhìn Yume bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Dù sao gia đình Yume cũng rất có thế lực ở Nhật Bản này mà.
Akira nhìn nó hài lòng.
“Ko ngờ tiểu thư đóng đạt tới vậy. Nên đi làm diễn viên hơn là giang hồ!”

Trở lại VN, tại phòng khách của nhà ông Lâm…
_Chị ấy thật là chị của con, là em gái song sinh của anh 2 sao ba?? Ko thể tjn được!!
_Con phải tin!! Điệp đúng là chị của con… con phải tin, ko được oán hận nó nữa!!
_Con… con thật là có tội!! – Trang cúi đầu, quay qua Thiên – anh à, em xin lỗi, tha lỗi cho em!!
Thiên jm lặng – cái jm lặng của sự trừng phạt. Trang đã cứng đầu chẳng chịu nghe giải thích, còn hay ghen bóng ghen gió… được, đã thế thì từ nay Thiên sẽ lăng nhăng lun cho biết mặt.
_Anh Thiên, em biết em sai rồi tha thứ cho em đi – Trang rưng rưng – ba, ba nói j đi chứ??
_Ba ko thể!! Ba muốn Thiên giáo dục lại con nên chuyện của 2 đứa ba ko can!
_Ba…
Trang nhăn nhó nhìn ba rồi lại nhìn Thiên vẻ mặt hối lỗi… Nhưng Thiên vẫn vậy, vẻ mặt vẫn lạnh băng. Dù mặt Thiên đã trở lại bình thường nhưng cậu chẳng thèm cười vs Trang nữa. CHợt như nghĩ ra điều j, Thiên nói
_Thưa ba…
_Có j ko con??
_Con muốn tiếp quản địa bàn của mình bên Nhật!!
_Được. Vậy chừng nào con đi??
_Càng sớm càng tốt ba!!
_Ukm, vậy mai ba đi đặt vé máy bay cho con!! Nhớ đưa Trang theo nhé!!
_Vâng, con biết!
Trang ko tjn vào tai mình nữa… có chuyện j mà Thiên muốn qua Nhật chứ???
_Con ko đồng ý!! – Trang đứng phắt dậy.
_Chuyện này ko tới lượt con lên tiếng. Con cứ nghe theo sự sắp xếp của chồng con đi!!
… Tại nhà của Thư
_Thư, nói chuyện vs Trung đi mà!! Xin Thư đó!!!
Thư mở cổng bước ra, vẻ mặt thất thần
_Cậu muốn nói j??
_Thư hãy mở lòng ra vs Trung đi, ko được sao???
_Ko!! – Thư phán rồi đóng rầm cổng lại đi 1 mạch vô nhà.
Vài ngày sau, Trung nhận được đt từ Tiên
_Alo? – Trung bắt máy – có chuyện j????
_Con Thư… nó…
_Sao?? Thư bị j???
_Nó lên cơn điên, bị đưa vô bệnh viện tâm thần rồi!!
Trung đánh rơi chiếc đt trên tay. Ko thể tin nổi, làm sao mà Thư có thể bị điên chỉ vì thất tình chứ???
Ôi trời ơi, nếu ai thất tình mà cũng bị điên thì hơn nửa Trái đất này đều là người điên mất rồi…
Trung ko tin… ko đời nào Trung tin… cậu tức tốc chạy tới bệnh viện…
Nhưng Thư hình như đúng là bị điên thật rồi…
Cô ko nhận ra Trung nữa… tay chân thì đang múa may, miệng thì hát lảm nhảm…
Trung đứng hình… toàn thân cậu cứng ngắt ko thể cử động nổi…
Đây đúng là sự thật… nhưng 1 sự thật quá phũ phàng…
Trung ko muốn thế này…
Cậu ôm chầm lấy Thư, từ 2 khóe mắt long lanh 2 giọt nước…
Phải… cậu đã khóc… khóc khj người con gái mình yêu trở nên thế này… khóc khj nhìn Thư, tjm cậu đau thắt lại… cậu ko khinh Thư vì Thư bị điên… cậu thương Thư, thương nhiều lắm… cậu phải chăm sóc Thư cho tới khi cô ấy tỉnh lại…
Tiên kéo Thư ra khỏi Trung, giáng 1 cú đấm vào mặt Trung
_Mày đừng có như vậy… mày…
_Mày jm đi. Mày biết j mà nói chứ??? Tao phải chăm sóc Thư…
_Nên nhớ tao cũng đã từng thất tình… thứ con gái thất tình rồi phát điên thì ko đáng để mày lưu tâm đâu!! Theo tao về đi!!
Rồi ko đợi Trung đồng ý, Tiên liền kéo tay Trung ra về.
Trung ko muốn nhưng chân của Trung cứ bước theo Tiên. Cậu ngoái đầu nhìn lại… cô gái mà cậu thương yêu nhất trên đời giờ phát điên, vậy mà Tiên lại bảo cậu ko nên quan tâm cô ấy, thật Trung ko thể chịu được.
Từ đó, ngày nào cũng như ngày nào, trước khi đi học Trung tới thăm Thư, tan học xong cũng đi thăm Thư… Chứng tỏ tình cảm cậu dành cho Thư ko j có thể ngăn cản.
Có 1 sự thật mà ko ai biết, đó là Thư thật sự ko điên. Chỉ vì cô buồn quá nên ms bày ra trò này. Ba mẹ Thư thì bận làm ăn ko quan tâm j tới Thư, suốt ngày chỉ có Trung là ở bên cô thôi…

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 59