watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Đây là vé xem phim, còn là phòng chiếu VIP nữa nhé. – Nhìn tấm vé xem phim trong tay An Vũ Phong, tôi cũng bất giác xòe tay ra, tấm vé trong tôi cũng là vé xem phim.

Không ngờ màn biểu diễn ngẫu hứng vừa rồi ở Sunny Day lại đem lại cho chúng tôi hai chiếc vé xem phim suất đặc biệt vào tối nay!

Mắt An Vũ Phong thoáng sáng lên rồi lại trở lại vẻ thản nhiên thường ngày, hai tay đút túi, người khẽ nghiêng đi, nhìn sát vào mặt tôi.

- Tô Cơ, bây giờ chúng ta vẫn đang PK, phải không?

- Ừ. – Tôi gật đầu, không biết trong đầu hắn đang nghĩ cái gì, nhưng lại có một dự cảm không lành đang dấy lên trong lòng tôi.

- Vậy thì hôm nay phần PK cuối cùng của chúng ta là xem phim kinh dị vào lúc nửa đêm! Tôi nghe nói tối nay sẽ chiếu bộ phim “Rạp chiếu phim kinh hoàng”, bộ phim này rất đáng sợ! Nghe nói cô gái nào vào xem phim cũng phải trốn vào lòng bạn trai mình! – Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi, An Vũ Phong nhanh chóng đưa ra một quyết định đáng ghét!

- Ha ha ha… – Lời nói của An Vũ Phong khiến tôi không nhịn nổi, bật cười lớn. – Anh đúng là kém cỏi, sao lại nghĩ ra cái trò cũ rích này chứ. Anh tưởng đứa con gái nào cũng sợ ma sao?

- Ồ? Nếu đã như vậy thì chúng ta thử vào xem bộ phim kinh dị nhất trong lịch sử điện ảnh nào! – Thấy tôi tỏ ra bất cần, An Vũ Phong càng cười vui vẻ hơn. Đúng vào lúc này, hắn bỗng nắm lấy tay tôi, sau đó cố làm ra vẻ kinh ngạc, mở to mắt nhìn tôi, – Tô Cơ, sao tay cô lạnh thế? Có phải là vì sợ quá không? Tôi thấy hay là chúng ta quay về đi.

- Đương nhiên là không phải rồi! – Nghe An Vũ Phong nói trúng tim đen, tôi kiên quyết rút tay ra, hạ quyết tâm, – Tôi mà sợ sao? Hừ, đúng là chuyện cười. Ha ha ha…

- Vậy thì sau khi vào rạp cứ cười đi, yên tâm, tôi ngó qua rồi, chỗ ngồi đấy là vị trí đẹp nhất đấy.

Đồ khốn nạn! Tại sao lần nào gặp hắn tôi cũng xui xẻo như vậy!

Có lẽ là vì suất chiếu nửa đêm, nên trong rạp chiếu phim tối đen như mực chẳng còn mấy khách. An Vũ Phong đúng là gã biến thái, lại còn chọn vị trí ở chính giữa. Nhìn thẳng vào cái màn hình lớn, cứ cho là chưa bắt đầu chiếu đã có một cảm giác sợ hãi như cơn gió lạnh len lỏi vào người tôi.

Bộ phim đã bắt đầu được nửa tiếng đồng hồ. Đây là một bộ phim kể về một linh hồn báo thù, âm nhạc của bộ phim rất nhỏ, thi thoảng lại có tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ vang lên và vọng lại trong rạp.

An Vũ Phong ung dung ôm túi bỏng ngô, thi thoảng lại ném một hạt bỏng lên không rồi há miệng ra đón.

Tóp tép… tóp tép…

Tiếng nhai bỏng ngô của hắn thi thoảng lại trùng lặp với tiếng bước chân trong đêm tối của bộ phim, khung cảnh này nếu diễn ra vào ban ngày chắc chắn sẽ rất buồn cười, nhưng lúc đó đang ngồi trong bóng tối, tôi có muốn cười cũng không thể cười nổi.

Không sai, đúng như An Vũ Phong nói, tôi chỉ nói cứng miệng vậy thôi chứ thực ra tôi còn sợ xem phim kinh dị hơn bất cứ người nào khác!

Hồi nhỏ, hiệu trưởng Bạch Ngưng luôn nói với tôi rằng:

- Tô Cơ, con gái quan trọng nhất là phải tự lập!

Khi trời có sấm sét, cho dù tôi sợ tới mức run lên lập cập, mẹ cũng không hề mềm lòng, càng không bao giờ ôm tôi vào lòng như những bà mẹ khác. Sau khi lớn lên, tôi thường không thích nghe lời mẹ, càng ngày càng ít tiếp xúc với bà.

Ai mà biết rằng, thực ra tôi còn nhát gan hơn một con mèo. Mặc dù ngày trước thường đi “thám hiểm” với bọn Tô Hựu Tuệ, nhưng hồi đó bên cạnh tôi còn có Hựu Tuệ, cô ấy hình như chẳng sợ cái gì, ở cạnh cô ấy, tôi luôn cảm thấy an toàn. Lại còn Kim Nguyệt Dạ, gã đó thông minh lắm, có lẽ ma quỷ gặp hắn cũng phải sợ. Lý Triết Vũ thì dịu dàng nhưng có thể vì bảo vệ Hựu Tuệ mà quên cả bản thân…

Tưng tưng tưng…

Trên màn hình, một bóng ma không rõ hình dáng lại bắt đầu xuất hiện! Nghe thì có vẻ như những tiếng trống của nhịp tim đang kích thích thần kinh của tôi, tôi chỉ cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, lòng bàn tay càng lúc càng lạnh! Máu huyết toàn thân dường như đang đông cứng lại, miệng tôi không ngừng run rẩy, yết hầu hình như bị ai đó bóp nghẹt, muốn hét lên nhưng lại không thành tiếng!

Bỗng dưng, trên màn hình lại xuất hiện một vũng máu! Vũng máu đó từ từ chuyển động, kéo dài ra, dần dần ập lên che lấp cả màn hình. Trong phút chốc, tim tôi dường như cũng ngừng đập, ngồi cứng đơ trên ghế, nhìn chăm chăm vào màn hình, cảm thấy linh hồn mình dường như sắp thoát ra khỏi thể xác…

Phịch…

Đúng vào lúc nỗi sợ hãi sắp nhấn chìm tôi thì bỗng dưng, một bàn tay năm ngón như tay người chết rơi trên đầu tôi, ngay giây sau đó, đầu An Vũ Phong đè hẳn lên đầu tôi.

- Này! Anh định làm gì? – Anh ta lại đang định giở trò gì?

- Suỵt…

Nhưng anh ta dùng một ngón tay chặn lên môi tôi, giọng nói thì thào đầy mê hoặc:

- Nghe lời, yên tĩnh nào!

Giây phút đó, tôi hoàn toàn đánh mất khả năng phản kháng… Yên lặng dựa vào nơi ấm áp, vững chãi đó…

Ngay sau đó, một làn hơi ấm áp che mắt tôi!

Hắn không chỉ cho đầu tôi dựa vào vai hắn… Hơn nữa còn dùng tay che mắt tôi!

Tôi không dám tin, An Vũ Phong mà thường ngày vẫn đối đầu với tôi lại có thể làm việc này sao?

Nhưng giây phút đó, tôi không nhìn thấy màu đỏ đáng sợ đó nữa, giây phút đó, tôi dường như không còn nghe thấy tiếng hét thất thanh vì hoảng sợ đó nữa. Tôi chỉ cảm thấy một dòng nước ấm áp đang bao vây lấy tôi, một cảm giác an toàn dấy lên trong người tôi, vốn dĩ căng thẳng nắm chặt hai tay, giờ đây tôi dần thả lỏng hơn, đầu ngón tay lại tìm lại hơi ấm vốn có, khóe miệng run run cũng ngoan ngoãn bình tĩnh lại.

- Không cần phải miễn cưỡng bản thân, con gái có quyền được làm nũng mà!

Trong cơn mơ tuyệt đẹp, tôi dường như nghe thấy một tiếng nói khe khẽ, rất mông lung, tôi không nghe rõ tình cảm ở trong đó, rốt cuộc thì câu nói đó xuất phát từ tấm lòng, hay chỉ là một “thủ đoạn” để giành chiến thắng!

Nhưng cho dù là như vậy, tôi cũng không thể không thừa nhận rằng biện pháp này rất “thông minh”! Bởi vì giây phút đó, trái tim tôi… dường như ấm áp hơn…

Đã hơn một giờ đêm, trên con đường vắng lặng chỉ còn những bóng đèn đường hắt xuống thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo.

Tôi và An Vũ Phong kề vai nhau đi về phía Đại học Tinh Hoa, hai cái bóng đằng sau đổ dài, đổ dài…

Không biết vì sao, bình thường cứ gặp nhau là đấu khẩu với nhau, nhưng lúc này cả hai đứa đều rơi vào yên lặng.

- Hôm nay… Cảm ơn anh. – Đứng trước ký túc xá nữ, tôi do dự một lát rồi cuối cùng vẫn nói ra câu nói mình đã giấu tận đáy lòng.

- Ha ha ha… – An Vũ Phong chỉ khẽ nhếch miệng lên, thản nhiên cười. – Cảm ơn tôi cái gì? Vì bộ quần áo đó sao? Hay vì bộ phim đó?

- Không phải. Chỉ cảm ơn vì đã đưa tôi về. – Tôi nhè nhẹ lắc đầu.

Không biết vì sao, nếu là hôm qua, sáng nay hoặc là chiều nay, nghe An Vũ Phong nói với tôi như vậy, chắc chắn tôi sẽ nổi giận, cảm thấy như mình đang bị sỉ nhục. Nhưng lúc này, tôi lại cảm thấy tất cả những điều này hình như đều không còn ý nghĩa gì nữa.

- Ồ… – Cơn gió đêm thổi qua người An Vũ Phong khiến bộ quần áo trắng trên người hắn khẽ lay động, mái tóc dài cũng bay lên theo gió, khiến hắn càng trở nên đẹp hơn trong bóng đêm. Khóe miệng của An Vũ Phong lại nhếch lên, ánh mắt lấp lánh. – Bạch Tô Cơ, hôm nay cô có thấy rung động không?

- … – Tôi ngẩn ngơ nhìn hắn.

Quả nhiên “Đạo cao một thước, ma cao một trượng!”. Cái gã này từ đầu đến cuối vẫn không quên “lời hẹn” của chúng tôi! Quả nhiên tất cả những gì mà hắn làm đều là vì đạt được thắng lợi cuối cùng! Hắn vô liêm sỉ như vậy sao? Hay là cả hai chúng tôi đều sai?

Bỗng dưng tôi cảm thấy cuộc thi này thật quá đáng… Chúng tôi lại dùng tình cảm ra đánh cược…

Nhưng cho dù là giả thì hôm nay thực sự là một ngày rất vui vẻ, hình như đã lâu lắm rồi tôi không có một ngày được sống thực sự như thế, nhưng đây chỉ là một trò chơi mà thôi. Bạch Tô Cơ, mày phải tỉnh táo.

Tôi chầm chậm ngước đầu lên, nhìn vào đôi mắt cười đắc thắng của hắn, bỗng dưng cũng cố nặn ra một nụ cười nơi khóe miệng:

- Không.

- Ha ha ha… – An Vũ Phong thoáng khựng lại, nhưng nhanh chóng phát ra một tràng cười cuồng ngạo, một lúc lâu sau, hắn mới hơi cúi đầu xuống, mắt hơi nheo lại. – Ồ? Bạch Tô Cơ, cô thực sự rất lợi hại đó.

Tôi… lợi hại?

Mặc dù tôi không để cho hắn thắng, nhưng lời “đánh giá” của hắn lại không khiến tôi thấy vui, tôi chỉ cảm thấy lòng mình thật trống rỗng.

Ù ù ù…

Lại một cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá vàng trên hàng cây hai bên đường đua nhau rụng xuống đầy mặt đất.

- Có điều… Vừa rồi suýt chút nữa là tôi động lòng thật rồi! – Hắn bỗng cúi người xuống, nghiêm túc nói. Trán của hắn chỉ còn một chút nữa thôi là chạm vào trán tôi khiến tim tôi lại đập sai một nhịp.

- … – Tôi ngơ ngác nhìn hắn, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm thấy hình như trong người mình có một chú lừa nghịch ngợm đang không ngừng nhảy múa.

Nhưng khi tôi định thần lại, lập tức hếch mũi lên, cố ý làm ra vẻ tự đắc, nói lớn:

- Ha ha… Nói như vậy là anh thừa nhận mình thua rồi sao?

- Ha ha ha! – An Vũ Phong chỉ tay vào mũi tôi, cười lớn. – Bạch Tô Cơ, cô đúng là đồ ngốc! Lừa cô thôi!

Nói xong hắn quay người đi, hai tay lại đút túi quần, thong thả như người đi tản bộ:

- Bye bye!

Có điều… Vừa rồi suýt chút nữa là tôi động lòng thật rồi!

Nhưng lời nói của hắn như một lời nguyền rủa cứ xoay tròn trong đầu tôi… Rốt cuộc thì hắn nói thật hay là nói đùa? Tôi vẫn ngốc ngếch đứng nguyên ở góc đường, nhìn theo bóng hắn đã đi một hồi lâu, cho tới khi cái bóng đó khuất xa khỏi tầm mắt mới chậm chạp quay người trở về.

Đúng vào lúc tôi quay người, ánh mắt tôi lại lướt qua một cái bóng quen thuộc đang đứng dưới ngọn đèn đường.

Ánh sáng nhạt nhòa của bóng đèn hắt lên vầng trán mơ hồ của người đó, mái tóc ngắn màu vàng kim sáng lên, khẽ bay theo gió, đôi mắt sâu thẳm màu xám nhạt phát sáng lấp lánh, khiến tôi không nhận ra trong đó chứa những gì.

- Kỷ Minh? – Không ngờ đã muộn như vậy rồi mà Kỷ Minh còn xuất hiện ở đây! Tôi hơi ngạc nhiên đi về phía đó, khẽ gọi tên anh. – Sao bạn lại ở đây?

- Cuối cùng thì bạn cũng về. – Kỷ Minh nhìn tôi, khuôn mặt mệt mỏi của anh cố mỉm cười. – Mình… mình định rủ bạn đi ăn tối để bàn về mấy việc của hoạt động ngày mai… Nhưng chờ mãi bạn không về, mình nghĩ, cứ đứng đây mà chờ…

- Cái gì? Bạn chờ mình cho tới giờ? – Tôi sửng sốt nhìn Kỷ Minh, có lẽ là vì nhiệt độ của buổi tối khá thấp, hay là vì Kỷ Minh chờ quá lâu mà sắc mặt anh tái nhợt, gần như không có chút sắc hồng nào.

Tôi cảm thấy hơi có lỗi:

- Sao bạn không gọi điện thoại cho mình?

- Điện thoại của bạn tắt máy. – Kỷ Minh lại mỉm cười dịu dàng. – Gọi cả ngày cũng không được.

Tắt máy? Tôi vội móc điện thoại ra, quả nhiên cái màn hình điện thoại đen xì, không biết hết pin từ lúc nào mà tôi lại không biết.

- Kỷ Minh, xin lỗi! Mình không sờ tới điện thoại, không biết…

- Cả ngày hôm nay bạn đi với anh ta sao? – Kỷ Minh ngắt lời tôi, mặc dù nụ cười vẫn như vậy nhưng tôi lại không hề thấy thoải mái.

- Tại hắn tới tìm mình để khiêu chiến… Bọn mình hôm nay…

- Vậy chắc chắn là bạn thắng rồi, đúng không?

- Mình… mình…

- Ha ha ha, mình luôn cho rằng Chủ tịch Bạch là người lợi hại nhất…

- À… thực ra mình…

- Bạn đã không còn là Bạch Tô Cơ như lúc trước nữa rồi. – Bỗng dưng Kỷ Minh cúi thấp đầu, nhìn sâu vào mắt tôi, nói rõ ràng từng chữ, – Hoặc có lẽ bạn đã quên mất bản thân mình lúc đầu như thế nào…

- Kỷ Minh! Không phải như vậy! – Tôi vội vã nói lớn, nhưng trong lòng lại có một cái búa gõ mạnh xuống.

- Mình lo là bạn gặp chuyện gì đó. Nhưng giờ thì không sao rồi, về rồi là tốt. – Kỷ Minh lại mỉm cười. – Bạch Tô Cơ, nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải đi học.

- Kỷ Minh…

Tôi ngây ngô nhìn cái bóng cao lớn của Kỷ Minh rời đi, nhưng vừa đi được mấy bước, hình như nhớ ra điều gì đó, Kỷ Minh dừng chân lại, nhưng vẫn quay lưng về phía tôi. Mặc dù khoảng cách giữa anh và tôi chỉ có vài bước chân, nhưng tôi lại cảm thấy sao nó xa xôi quá…

Trên thảm cỏ xanh ngút tầm mắt, hai cái bóng mặc sắc phục đang đi về phía trước.

Ọc ọc ọc…

Trong tiếng cọ sát giữa hai cái bóng với thảm cỏ bỗng vang lên một âm thanh kỳ lạ.

- Đội viên Bạch Tô Cơ, xảy ra chuyện

gì vậy? – Một cái bóng “quần áo sặc sỡ” đi đằng trước bỗng dừng lại, khuôn mặt anh tuấn nhìn về phía sau.

– Báo cáo đội trưởng An! Bụng tôi đói rồi! – Tôi giơ tay chào như lính nhà binh.

Ọc ọc ọc…

Ngay sau đó, một tràng âm thanh kỳ quái lại vang lên.

- Đội viên Bạch Tô Cơ, lần này lại là chuyện gì vậy? – Sắc mặt đội trưởng An càng thêm nghiêm túc, ánh mắt sắc bén liếc khắp người tôi.

- Báo cáo đội trưởng! Là bụng của anh!

Bỗng dưng, một mùi thơm kỳ dị theo gió bay tới, xộc vào mũi tôi, tôi vội vã chạy về phía trước.

- Đội viên Bạch Tô Cơ, nằm xuống! Nguy hiểm! – Chỉ nghe thấy tiếng đội trưởng hét lên, rồi cả thân hình to lớn của anh nằm đè lên người tôi.

Sau một loạt đạn điên cuồng bắn xé, một dòng nước âm ấm chảy từ trên lưng tôi xuống.

- Đội trưởng! Đội trưởng An! – Tôi gào lên điên cuồng, nước mắt nỏng hổi lã chã rơi xuống, nhưng đội trưởng An không còn nghe thấy gì nữa…

- A! Đừng! – Tôi cảm thấy lồng ngực bên trái mình đau như xé, cả người nặng nề, mở bừng mắt.

Những giọt mồ hôi rơi ướt đẫm lưng áo, tôi mở mắt nhìn lên trần nhà với những hoa văn bằng thạch cao, phát hiện mình vẫn đang nằm trên giường. Chiếc gối mềm mại như những bông hoa, chiếc chăn dịu dàng quấn chặt lấy tôi, trong không khí thoang thoảng mùi hoa nhài dịu dàng, tất cả đều vô cùng yên bình. Tôi vẫn chưa hoàn hồn, mắt khẽ liếc, nhìn ra ánh trăng treo ngoài cửa sổ, tấm rèm màu hồng phấn phất phơ bay nhẹ theo cơn gió đêm.

Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ!

Tôi bất giác xòe tay ra, ấn chặt vào trái tim đang đập cuồng loạn trong lồng ngực, nhưng hình như tim tôi vẫn bị đeo một hòn đá nặng, không thể nào bình tĩnh lại được. Kỳ lạ thật, sao lại có giấc mơ kỳ quái như vậy.

Nhưng điều khiến tôi thấy buồn là không hiểu sao mình lại đau lòng đến thế…

Hu hu… Xem ra không ngủ được nữa rồi. Tôi ngồi bật dậy thay bộ quần áo thể thao, buộc gọn mái tóc dài của mình lên thành một cái đuôi ngựa, mở cửa bước ra ngoài. Không hiểu từ lúc nào, bước chân vô định của tôi bước tới bên hồ Sao nổi tiếng của Đại học Tinh Hoa.

Đó là một cái hồ rất đẹp, xung quanh liễu rủ xanh biếc, những cơn gió nhẹ thổi qua khiến không khí xung quanh hồ trở nên vô cùng dễ chịu. Ban ngày, những học sinh mệt mỏi vì chuyện học tập thường tới đây tản bộ, những học sinh đang chăm chỉ học hành cũng tới ngồi bên bờ hồ, đọc thầm một bài khóa tiếng Anh hay tiếng Pháp, và ánh mặt trời ấm áp luôn rọi xuống mặt hồ, chiếu ra những tia sáng lấp lánh như vẩy cá.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 264