watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đài cát tiểu thư
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


nhắc tôi sắp có kỳ thi cuối khóa. Khi tôi trở lại bàn,
hình như đã có 1 vụ án nào đấy xảy ra, mọi người ai
cũng lấm la lấm lét. An ngước lên, cười vui vẻ - “Cậu
ko cho Thục biết mình bị viêm xoang à?” “Gì cơ?Viêm xoang à?” – Tôi cúi nhìn Thục, cô ấy ngồi
thu lu như 1 con sóc con, ko nhìn ai cả, chỉ nhìn cái…
bàn ăn. “Chị Thục gọi chè lạnh cho anh, chị An bảo ko được
và gọi chè nóng, còn là đậu đỏ ko nước cốt.” – Thức
lên tiếng kể lại – “Chị An thế mà hiểu anh hơn ấy
nhở?” Vũ túm cổ Thức bụm miệng nó lại. Tôi bắt đầu hiểu ra
lý do của sự xuất hiện con sóc Du Thục rồi. “Ah.. Chuyện vặt.” – Bằng ngồi xuống nói giọng cởi
mở - “Từ khi vào Sài Gòn thì tớ cái gì cũng ăn tất, đậu
đỏ, đậu xanh, đậu đen cho đến nóng hay lạnh. Mà
bệnh viêm xoang ấy, vào đất Sài Thành nóng quá, tớ
khỏi hẳn rồi!” Và anh cười, trong tiếng cười của anh có tiếng khóc
thầm lặng của tôi. Rõ ràng anh cố đỡ cho tôi. Tôi ko biết bệnh viêm
xoang của Bằng, tôi ko biết anh thích ăn đậu đỏ, tôi
ko biết anh ko ăn nước cốt dừa. Những hôm đi cùng
nhau, nếu có ăn chè, thì Bằng toàn gọi cocktail trái
cây. Có thể cũng có lúc anh gọi đậu đỏ nóng ko nước
cốt dừa, nhưng…tôi ko để ý. Thục xúc từng thìa chè, ăn và cười, nụ cười nhạt
như nước. Tôi ko biết cô ấy có hiểu lầm tôi…và An
mà nghĩ lung tung ko? Người ta bảo con gái thường
mưa nắng, nhạy cảm và hay ghen… Do vậy, lúc đưa Thục về khách sạn, tôi vội trấn an cô
ấy. “An là cô bạn gái thân nhất của anh, nên cô ấy biết rõ
anh…” “uh..” – Thục cúi mặt. “Bọn anh rất hiểu nhau, như anh em..” “UH…” Tôi nói cái gì, nàng cũng “Uh.”, lầm lũi mà đi. Tôi phải
chạy lên trước mặt để cản cô ấy ko đâm sầm vào
cánh cửa phòng chưa mở - “Em có sao ko? Em ốm
à?” “Em ko sao.” – Tôi nói bằng vô thức – “Anh về đi.” “Về đâu?” – Bằng hỏi to tiếng – “Anh sẽ ở đây cùng
em.” Rồi anh ôm tôi, sau khi cánh cửa phòng đã
đóng lại. Cái ôm rất cần thiết vì chỉ thiếu chút nữa
thôi, tôi sẽ ngã gục vì mệt mỏi, chán chường, đau
đớn và bất lực. Tôi tự hỏi liệu mình có sai khi để Bằng
trở lại đây hay ko? “Anh ko phải Conan, anh ko hiểu được những cảm
xúc của em nếu em ko nói ra.” – Tiếng Bằng đều đều,
ấm áp, chân thành khi tôi vẫn còn trong vòng tay
anh, rã rời và buông xuôi. 82.Ngày … tháng … năm…. “Em chỉ thấy mệt…và buồn quá.” Thục thì thào, giọng cô ấy như lạc đi. Tôi đưa Thục
tới giường và để cô ấy ngồi xuống, còn tôi thì ngồi
đối điện. Tôi nghĩ mình cần phải hiểu cô ấy hơn, vì
nàng cực kỳ mỏng manh, nếu chỉ 1 cơn chấn động
có khi sẽ vỡ tan, mà nàng có vỡ tan thì tôi cũng
chẳng tồn tại nổi. “Hãy nói anh nghe em buồn cái gì nào?” “Em ko thích An…” – Câu nói của Thục ko nằm ngòai
dự đoán của tôi. Cô ấy chắc đang ghen đây. Tôi cười
và áp 2 tay lên má nàng – “Tại sao? Vì cô ấy hiểu anh
hơn à?” “Uh….” “Nhưng có liên quan gì đâu. Anh chỉ yêu em thôi.” Bằng nhìn tôi với đôi mắt tuyệt đẹp của anh ấy, làm
tôi đang hoang mang càng thêm lạc lối. Tôi nghĩ mãi
về cái lý do tại sao Bằng lại yêu tôi nhiều thế, còn tôi
thì quá vô tâm, thậm chí cả những điều cơ bản nhất
về anh mà tôi cũng ko biết. Tôi… là 1 người bạn gái
rất, rất tồi. “Anh ko thấy buồn khi em ko hiểu anh, ko biết nhiều
về anh sao?”- Tôi hỏi thực lòng. “Anh ko để ý.” “Nói dối.” “Uh, có để ý 1 chút.” “Một chút thôi à?” “Thật ra là…nhiều chút.” - Bằng cười nhe răng, véo
má tôi – “Cho nên anh sẽ in 3 trang giấy ghi những gì
anh thích, ko thích, ăn được, ko ăn được…v..v như
Profile cá nhân cho em học thuộc làu. Chết cưng rồi
nhé.” Cuối cùng thì nàng cũng chịu mỉm cười, và hoàn toàn
là cười thực sự, dù ko tươi tắn lắm. Tôi thở phào nhẹ
nhõm, xem chừng đã giải quyết xong chuyện này. Woa…….Buồn ngủ quá… Tôi bò lên giường và ôm gối – “Van em, đừng đuổi,
anh chỉ xin nửa mét giường để ngủ qua đêm thôi.” –
và để cô ấy ko phản ứng kịp, tôi nhắm mắt ngay tức
thì. Nhưng rồi bỗng sợ cô ấy sẽ ngủ ở ghế hay…
xuống đất nằm, tôi mở mắt ra, ngóc đầu dậy hỏi –
“Mà em ko ngủ dưới sàn đấy chứ?” Tôi cười, lắc đầu – “Ko, anh cứ ngủ ở đó đi.” Thế là Bằng đánh luôn 1 giấc rất nhanh, tôi canh chỉ
mới 5 phút thì anh đã chẳng biết trời trăng gì nữa.
Tôi đắp 1 phần mền cho Bằng, và bản thân cũng chui
vào phần còn lại. Chúng tôi, cặp tình nhân – nằm
cùng 1 chiếc giường, trong cùng 1 phòng khách sạn
– nhưng cũng chỉ có thế. Tôi ko ngủ được. Tôi thức đêm xem phim trên HBO.
Giải cứu Willy – 1 con cá voi. Con cá bị nhốt trong bể
bơi, nó bệnh, nó buồn và gần như chết. Và người ta
phải trả nó về tự do, thả nó ra biển để nó có thể tiếp
tục tung tăng, yêu đời… Tôi nghĩ Bằng giống con…cá voi đó. Hoặc có thể, anh
là cá, Hà Nội là nước, là môi trường sống quen thuộc,
mà anh ko nên xa cách. Mang Bằng đi khỏi đây, như
việc bắt 1 con cá lên khỏi mặt hồ vậy, nó chỉ có thể
chết khô vì thiếu nước. Anh vẫn ngủ say bên cạnh tôi. Thục ko ngủ mà xem phim gì đấy. Tôi giật mình tỉnh
giấc sau khoảng 2 tiếng, khi cô ấy nhẹ nhàng sờ tóc
tôi. Nàng dịu dàng như chưa bao giờ có thể hơn
như thế, tôi nghĩ có khi nào mình đang mơ ko. “Em làm anh thức à?” – Thục hỏi, cười rất buồn. “Sao em ko ngủ? Vì anh nằm cạnh à?” – Tôi dụi mắt –
“Vậy anh xuống ghế nhé?” Thục lắc đầu, bảo tôi cứ nằm đây, đừng rời xa cô ấy.
Tôi luồng tay xuống dưới gáy Thục để cô ấy gối đầu,
rồi kéo sát nàng vào lòng, như che chở. Đàn ông bao
giờ cũng thích làm cây tùng cây bách để bảo vệ
người yêu, để nàng tin cậy tựa nương. 83.Ngày … tháng … năm…. Tôi ngủ lúc nào ko hay, cho đến khi mở mắt thì Bằng
đang ngắm tôi dưới cái “ống kính” máy ảnh được
làm từ 2 bàn tay của anh. Ánh nắng nhẹ hắt qua rèm
cửa, cho tôi biết bình minh đã lên từ lâu. “Sao thế?” – Tôi vươn vai. Bằng vẫn để 4 ngón tay
thành hình vuông, nheo mắt – “Em ngủ trông yêu
lắm. Tiếc là anh ko có máy ảnh.” “Anh dậy hồi nào vậy?” “Cũng trước em ít phút thôi.” – Bằng cười, bỏ tay
xuống và nằm ngửa ra. Tôi định bước xuống
giường để rửa mặt và chải tóc, thì anh đã kéo tay tôi
lại – “Hôm nay theo anh về thăm nhà nhé?” Có thể nói tôi rất vất vả để đưa ra lời đề nghị này với
Thục, tôi sợ cô ấy sẽ phản đối, mặc dù tôi cũng ko
hiểu sao mình lại sợ như vậy. Thục ko để lộ cảm xúc nhiều lắm, ngoại trừ 1 chút gì
đó bối rối, hoặc bất ngờ. “Đồng ý ko?” – Tôi hơi sốt ruột khi nàng cứ im lặng,
và sau khoảng 1 phút nhìn tôi ko nói gì, nàng gật
đầu. Tôi chỉ biết vui và ôm siết cô ấy, mà cũng ko thể
biết nàng đang nghĩ gì. Ko hỏi lý do, ko vui, ko buồn,
1 Du Thục có rất nhiều lớp vỏ ốc, ngay cả tôi còn ko
phá vỡ nổi. Nhưng tôi biết nàng yêu tôi, vậy là đã quá đủ. Ko thể ko đồng ý, vì thế, tôi gật đầu. Thực ra chẳng có cô bạn gái nào muốn về ra mắt mẹ
người yêu khi biết rõ người mẹ ấy ko thích mình. Tôi
ko phải kiểu phụ nữ sống chết với tình yêu, có thể
làm nhiều việc để được chấp nhận… Nói chung, bình
sinh tôi là đứa ít ham hố, dễ bỏ cuộc, ko thích đấu
tranh – nếu ko được thì thôi, chứ ko phải cố làm bằng mọi giá. Thế nhưng khi đôi mắt Bằng sáng lên 1 niềm hạnh
phúc với cái gật đầu của tôi, cứ như anh vừa cầu hôn
và được tôi nhận lời vậy, tôi mới thấy có chút quyết
tâm và can đảm hơn. Tôi ko cảm thấy sợ cho đến khi thấy mẹ ở trước
cổng, đang tưới mấy chậu hoa nhỏ trong vườn. Tự
nhiên tôi tóat mồ hôi, nắm chặt bàn tay của Thục. “Ôi giời, Bằng đấy à? Mày chịu về nhà rồi đấy hử?” –
Giọng mẹ tôi nửa mừng vui nửa quở trách – “Lại dẫn
theo ai về thế này?” Mẹ nghiêng sang phải, rồi lại nghiêng sang trái, nhìn
Thục săm soi. Cô ấy cúi đầu lễ phép – “Thưa bác.” Ko giống mẹ Duy, bà ấy có đôi gò má cao và tóc vấn
dưới lớp khăn đóng, nét mặt khắc khổ hơn nhiều.
Căn nhà rộng với vườn cây nhỏ xinh xinh, 1 khoảng
sân rộng có vài gốc hoa sứ. Tôi nhớ có lần Bằng nói,
mẹ anh thích nhất là hoa sứ trắng. “Cháu là…?” - Bà nheo mắt – “Bạn thằng Bằng nhà
bác à?” “Dạ, Con..à…cháu…là …” – Tôi hơi khó khăn để trả lời,
nhưng may mà Bằng đã lên tiếng – “Người yêu con
đấy ạ.” Hình như có sấm vừa chớp qua, mặt bà tối sầm lại.
Tôi thấy sợ. Mẹ nhạy lắm, tinh lắm. Mẹ thừa biết tôi sẽ đưa nàng
về, thừa biết đó là 1 cô gái Sài Thành, miền Nam. Mẹ
thừa hiểu tôi sẽ ko bỏ cuộc, nhưng mẹ cứ làm khó
tôi. Mẹ gọi Thục vào nhà và mời cô ấy dùng trà nóng.
Song, bà ít nói và chỉ thỉnh thỏang hỏi thăm cô ấy vài
câu. Thấy tôi ngồi hóng chuyện, mẹ đẩy tôi vào gặp
bố, bảo “Bố muốn nói chuyện với con đấy”, và thế là
tôi phải để Thục ở lại 1 mình. Bố thì có chuyện gì để nói với tôi đâu?! Bà ấy vừa sắp mấy trái nhãn lồng ra dĩa, vừa nói
khoan thai – “…mà cháu và nó quen nhau thế nào?” “Dạ…” – Tôi ngập ngừng, ko biết kể câu chuyện này
ra sao – “Ở Hà Nội, gần chỗ anh ấy chơi trống.” “Trống à?” – Bà ngước lên với đôi mắt sâu, tôi nhận
ra đôi mắt của Bằng giống mẹ anh cực kỳ -“Nhắc đến
chuyện đấy lại buồn. Bằng cứ làm bố nó giận mãi,
cháu ạ.” “Sao vậy bác?” – Tôi ngô nghê hỏi như 1 đứa con nít,
mắt mở to chờ đợi. Nhưng bà ấy ko trả lời trực tiếp,
chỉ thở dài – “Nhẽ ra ông ấy đã bỏ qua rồi, nhưng nó
lại bỏ nhà vào Nam. Thế có khổ ko cơ chứ?” “Ai ở ngòai đấy?” – Bố tôi giở kính, gấp quyển sách
lại và hỏi tôi. Thái độ của ông ko gay gắt mấy nên tôi
cũng thoải mái đáp – “Người yêu.” Bố tôi cười, với tay lấy bao thuốc, tôi vội cầm hộ và
rút cho ông 1 điếu – “Bố khỏe chứ ạ?” “Mày vào đấy thì còn hỏi đến bố mày làm gì?” – Ông
nói bâng quơ, nhìn lên tường – “Nhưng bố cũng
mong mày lấy được vợ, sớm ổn định cho bố yên
lòng.” “…Bố….” – Tôi kêu nhưng ko nói được gì, thấy sống
mũi tự nhiên cay. “Ai cũng được, bố ko quản, sợ mẹ mày thôi.” – Bố rít
1 hơi khói – “Còn bố thì mày nên người sớm chừng
nào, tốt chừng nấy, con ạ.” 84.Ngày … tháng … năm…. Suốt quãng đường trên xe về, Thục chỉ chống cằm
nhìn ra cửa sổ, để mặc tôi ngồi cạnh cố tìm cách mở
chiếc hộp Pandorra bên trong của nàng. Ko biết mẹ
đã nói gì, mà sao cô ấy lại như vậy? “Em ko vui?” – Tôi lay Thục, cô ấy quay lại lắc đầu –
“Đâu có.” “Nhưng anh thấy em nghĩ ngợi gì ấy.” “Ko, em nghĩ về con cá voi.” – Thục cười , mái tóc của
cô ấy lại xòa bay. Cá voi à? Sao lại có cá voi ở đây nhỉ?
Câu nói của mẹ anh ấy, ko khó chịu cũng ko gắt
gỏng, nhưng lại đậm 1 màu khói buồn vời vợi, bất
lực và khổ sở. Vì tôi, Bằng đã từ bỏ nhiều thứ quá,
ngay cả cơ hội trở lại với gia đình, với ba mình ư? “Anh và ba..à, bố anh sao rồi?” – Tôi hỏi. Bằng có vẻ
vui, đáp tươi tỉnh – “Tốt rồi, bố chỉ cần anh lấy vợ là
xong.” “Thật ko?” – Lòng tôi đầy nghi ngờ. Bằng đưa tay
xuống cầm tay tôi – “Uh, thật, anh chẳng dối em bao
giờ” , rồi như nhớ ra lần đầu tiên quen nhau, anh
cười tít mắt – “..tất nhiên là sau việc ấy.” “nhưng chắc bố ko muốn 1 cô con dâu miền Nam?”
– Tôi bỗng yếu đuối tự ti kỳ lạ, ko còn là chính mình.
Một nỗi buồn thực sự. “Uh, ko muốn.” – Tôi nói, Thục mở mắt tròn xoe,
tưởng chừng sắp bật khóc, trông tội vô cùng. Tôi chỉ
đùa thôi, nhưng khi thấy thế thì vội vã chen thêm vào
- “Bố chỉ muốn cô gái nào tên Du Thục và hay nghĩ
ngợi lung tung.” Cô ấy ngạc nhiên, cười nhẹ, nhưng nước mắt đã
ngấn lên trong khóe mắt, ko ngăn kịp. Người đâu
mà đa sầu đa cảm thế, em ơi. Tôi quàng tay qua vai
Thục, nắm nhẹ, và khẽ hôn lên tóc cô ấy. Ngoài kia,
những giọt mưa mùa hạ bắt đầu rơi lất phất, con
đường này, ko biết bao giờ tôi mới có thể quay lại… Cảm ơn bố đã ủng hộ tình yêu của tôi. Ước gì, tôi có
thể ở đấy cùng bố, mẹ, cái Hương, và Thục. Cuộc
sống sẽ chỉ còn là thiên đường.. Trong đầu tôi cứ lẩn quẩn hình ảnh con cá Willy, bị
nhốt kín trong cái hồ bơi chật hẹp. Nó giống như tôi,
hay là Bằng? Có lẽ là cả 2. Như tôi ở Hà Nội, và như
Bằng ở Sài Gòn. Chúng tôi sinh ra ko phải là để dành
cho nhau, chúng tôi thuộc về 2 nơi hoàn toàn khác.
Tôi ko thể hòa nhập được với họ, Bằng thì chắc cũng rất khó khăn khi ở 1 nơi đầy nắng, gió, bụi rồi mưa,
trong khi anh sinh ra và lớn lên ở 1 mảnh đất cổ
kính, nhiều sương và có đủ 4 mùa. Tôi bắt đầu nghĩ tới ý định từ bỏ, tôi ko muốn Bằng
trở thành con cá Willy. Thức gọi điện rủ đi Karaoke, buồn cười ko? Roam
Band phải đi hát Karaoke à? Thức giải thích rằng trời
mưa, ko hát ngòai phố được, mà lại chẳng có gì làm.
Hơn nữa, họ bảo muốn nghe người yêu tôi hát, nghe
đến đấy, tôi đồng ý ngay. Chưa bao giờ cô ấy hát cho tôi nghe, và tôi cũng vậy.
Tôi hát ko đỉnh bằng Vũ, và tôi cũng thích chơi trống
hơn thôi. Lại là 1 cuộc hội họp, tôi muốn từ chối, nhưng lại sợ
làm Bằng cụt hứng. Dù sao, đây cũng là lần cuối
cùng. Họ quả là những người ca sĩ chuyên nghiệp, họ hát
rất hay, rất truyền cảm, đặc biệt là Vũ. Bằng ko ca, chỉ
ngồi đập 2 cái lon bia vào nhau, kêu bùm beng. Hôm
nay ko có An, và như vậy tôi thấy dễ chịu hơn. “Ngày kia mày về hử Bằng?” – Người mà Bằng gọi là
“lão Phúc” hỏi đột ngột, làm Bằng ngưng tay, ngẩn
ngơ 1 hồi, rồi gật đầu buồn thiu, nhưng cố ko cho tôi
phát hiện ra, anh cười ngay – “Uh!..” “Chị Thục hát đi nào!” – Thức chìa cái micro cho tôi. 85.Ngày … tháng … năm…. Nói đến về, tôi thấy tiếc, rất tiếc. Dĩ nhiên tôi muốn ở
lại càng lâu càng tốt. Thục cầm lấy micro, mở quyển sổ rồi chọn 1 bài hát
trong máy. Tôi vẫn còn mải suy tư vớ vẩn, nên không
để ý cô ấy đã chọn bài gì, chỉ đến khi nghe câu đầu
tiên, tôi mới nhận ra. Bài hát Goodbye, của Jessica
Simpson. I can see the pain living in your eyes And I know how hard you try You deserve to have so much more I can feel your hurt and I sympothize And I’ll never criticize, all you meant to my life I don’t wanna let you down I don’t wanna lead you on I don’t wanna hold you back From where you might belong… ……… I, would rather hurt myself Than to ever make you cry There’s nothing left to say... Bằng bấm stop ngay lúc tôi chưa kịp hát đến chữ
Goodbye cuối câu. Anh chồm qua, giằng cái Micro tôi
đang cầm – “Anh ko thích em hát bài này.” Thái độ của Bằng giống như tôi đang nói chia tay
thật vậy, dù rằng, lòng tôi cũng có ý muốn thế. Bốn
người kia ngó chúng tôi tò mò, ngơ ngác. Bằng chọn
1 bài khác và bảo tôi song ca cùng anh, bài nào đó
tôi ko biết phải hát làm sao. Thế là Bằng chỉ hát 1
mình… Đợi khi mọi người đều đã ra về, tôi kéo Thục vào 1
góc – tôi muốn biết tại sao cô ấy tự dưng lại chọn bài
hát ấy, trong khi có đến cả trăm bài vui vẻ khác. “Em ko phải đang nghĩ linh tinh đấy chứ?” “……” “Ko có Goodbye gì cả, cho dù là đùa, hay thật.” – Tôi
nói giọng rằn rỏi, gần như muốn cảnh cáo nàng. Tôi
hơi bực mình. “Anh ko thấy khó khăn khi yêu nhau sao? Em mệt
mỏi quá rồi.” – Thục ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 137