- Cháu nghĩ nhà họ Hoàng này có thể chứa chấp 1 kẽ dối trá như con bé đó sao
Nhận thấy sự tức giận của Minh, bà Lan cũng ko nhân nhượng mà lên giọng, chỉ ko ngờ lại khiến cơn tức của Minh bạo phát, anh quát lên
- Bà ko đc nói về Thảo như vậy
- Tại sao ko, 1 đứa con gái vì tiền mà kết hôn như nó thì lấy tư cách gì bảo ta ko đc mắng nó.
- Bà nói cái gì – Minh cố gắng kiềm chế lữa giận, anh ko cho phép ai đc nói về Thảo như vậy bởi vì người đang nói chuyện với anh là bà nội của anh nếu ko là người khác anh ko biết mình sẽ tức giận quá mức sẽ gây nên chuyện gì
- Ta nói sai sao, chuyện này ta phải cảm ơn Thu Hương vì đã cho ta biết bộ mặt thật của con bé đó, nếu ko đến bây giờ ta vẫn mù mắt mà tin tưởng nó ngây thơ, trong trắng. một đứa vì tiền tài danh vọng như nó
nó ko xứng vào cửa nhà này
Giọng nói của bà Lan ko che giấu sự mĩa mai, nhưng khuôn mặt bà lại lộ vẽ đau thương cùng thất vọng.
Từng lời nói của bà Lan chẳng khác nào lữa đổ thêm dầu, Minh tức giận nghiến răng nghiến lợi, 2 bàn tay nắm chặt. Lại là Thu Hương, người đàn bà ko biết liêm sĩ đó cô ta cư nhiên đến nhà anh, ko cần nghĩ anh cũng biết cô ta đã nói gì với bà, sai lầm lớn nhất của anh là nói ra chuyện bản hợp đồng hôn nhân với cô ta, nhưng anh ko ngờ bà anh lại có phản ứng như vậy khi biết chuyện này
- Cháu biết bà đang nói gì,phải ! giữa cháu và Thảo ban đầu là hợp đồng hôn nhân, nhưng dù ko có bản hợp đồng đó, người cháu lấy vẫn sẽ là Thảo, và yêu cũng chỉ mình cô ấy. hơn nữa cô ấy ko phải vì tiền mà kết hôn, cháu cứ nghĩ bà là người thông hiểu sự đời, biết nhìn ra ai thành tâm, ai giả dối nhưng hình như cháu đã lầm, bà khiến cháu vô cùng thất vọng.
Minh mất kiềm chế mà hét lên với bà Lan khiến bà tức giận đến bầm gan tím ruột, thằng cháu bà hết mực yêu thương lại vì 1 đứa con gái mà hét lên với bà, bà tức giận gằn từng tiếng
- Cháu dám dùng thái độ đó nói chuyện với bà, vậy đừng trách bà ko nể mặt. cháu có thể lấy bất kỳ ai nhưng tuyệt đối ko phải là con bé ấy, nó đừng mong bước chân vào căn nhà này dù chỉ là nữa bước
- Vậy bà cùng ko cần phải đe dọa, bởi vì ngoài Thảo ra cháu sẽ ko lấy bất cứ ai khác.
- Vậy cháu cũng ko cần bước vào cái nhà này nữa và cũng đừng mong nhận đc bất cứ thứ gì từ ta.
Bà Lan tức giận quát lên, trái tim bà ko chịu nỗi trước sự đã kích này,bà cố nén cơn đau trừng mắt nhìn Minh đầy thách thức, bà ko tin Minh dám trái lời bà. Nhưng đáp lại bà chỉ là nụ cười nhạt của Minh
Anh hừ lạnh
- Bà nghĩ cháu cần những thứ của bà sao,vậy cháu cũng nói cho bà biết đời này kiếp này cháu chỉ cần duy nhất một mình Thảo.
Minh cả người toát ra lữa giận, anh như con mãnh thú điên cuồng ko còn biết bản thân đang nói chuyện với ai. Đau thương, mất mát khiến anh mất đi lý trí, lần đầu tiên trong đời anh vô lễ tuyên chiến với người bà kính yêu của mình, bất chấp tất cả mọi thứ vì tình yêu. Lúc này đây anh chỉ biết mình cần Thảo và ko thể mất cô bé đc.
Minh quay tức giận đùng đùng bỏ đi. Cánh cửa đóng sập trước mặt bà Lan, bà suy sụp ngã xuống ghế bất tĩnh nhân sự. Thằng cháu của bà, nó có thể vì tình yêu mà vứt bỏ tất cả, kể cả người bà này, bà thật sự đã sai lầm rồi sao ???
Minh điên cuồng phóng xe, trong đầu anh lúc này tràn ngập hình bóng của Thảo, trái tim anh đập dồn dập vì lo sợ, anh sợ cô bé xãy ra chuyện gì đó, bao nhiêu lo lắng quay cuồng trong đầu anh. Minh nôn nóng nhấn ga tăng tốc
- Thảo, em đang ở đâu …
Gần như lật tung cả Hà Nội, nhưng nhiều ngày trôi qua vẫn ko tìm thấy bóng dáng của Thảo đâu.
Nỗi lo sợ bổng chốc biến thành ngọn lữa thiêu đốt tâm can. Anh nghiến răng tức giận.
- Thảo, em đã muốn trốn thì trốn cho kỹ đừng để anh tim đc em, nếu ko anh sẽ bắt em trả giá vì giám rời bỏ anh.
Lo lắng nhiều ngày biến thành lữa giận. Bàn tay bóp chặt Minh đấm thẳng vào tường, trên khuôn mặt anh tràn đầy đau khổ cùng tuyệt vọng, là tại anh, tại anh ko bảo vệ đc Thảo nên mới khiến cô ấy đau khổ mà bỏ đi như vậy, nếu có chuyện gì xãy ra với Thảo, anh ko thể tha thứ cho bản thân.
.
.
.
Rầm !!!!
Cảnh cửa bật tung, Minh như cuồng phong bảo tố xông thẳng vào nhà của Thu Hương khiến cô ta giật mình đánh rơi chiếc cốc.
Vừa nhìn thấy Minh, cô ta liền tươi cười niềm nở
- Minh, anh đến rồi đấy à, sao ko gỏ cửa để em ra mở, anh xem anh làm hỏng nhà em rồi.
Thu Hương nũng nịu sà vào lòng Minh, cô ta sung sướng đến mức ko trông thấy khuôn mặt u lãnh tàn khốc của Minh lúc này
Minh lạnh lùng hất ngã Thu Hương. Mắt anh nhìn cô ta đầy giận dữ, anh cười lạnh, nụ cười còn đáng sợ hơn cả tử thần
- Cô nghĩ tôi đến đây vì chuyện gì??
Thu Hương bất giác lạnh cả người, bàn tay ko ngừng toát mồ hôi cô ta cố lấy lại bình tĩnh nở nụ cười.
- Còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện của chúng ta sao ??
Minh bất ngờ túm lấy chiếc cằm khéo léo của Thu Hương, anh nghiến răng cô kiềm chế để ko bóp nát cô ta ngay lúc này, đôi mắt anh tràn đầy hận ý, bàn tay ko ngừng dùng lực khiến cô ta đau muốn chết mà vẫn phải cố cười mà chịu đựng.
- Tôi hình như đã đánh giá cô quá thấp, cô thông minh hơn tôi tưởng đấy Thu Hương
- Anh đang nói gì, em ko hiểu
Thu Hương nhíu mày cố nén cơn đau, đôi mắt rưng rưng nhìn Minh
- Lá gan cô quả thật rất lớn nên mới dám đến nhà tôi mà nói xằng bậy, tôi hình như đã quá nhân nhượng cô rồi
Đôi mắt lóe lên cái nhìn đầy sát khí, Minh nhếch mép cười, khuôn mặt đẹp đẽ ko ngừng toát lên vẽ thâm sâu lạnh lẽo, không khí xung quanh bất giác hạ xuống mấy độ, quỷ dị đến ko ngờ
- Cô nghĩ tôi nên như thế nào đối với 1 người đàn bà như cô đây
- Anh đừng đùa nữa, ko vui chút nào đâu.
- Đùa ? có lẽ cần phải cho cô biết. đây mới chân chính là tôi
Minh hất tay khiến Thu Hương lão đão ngã về phía sau. Cô ta tức giận hét ầm lên
- Anh điên rồi, sao anh có thể đối xữ với người yêu như vậy hả, anh cho em làlà cái gì ???
- Yêu ?? cô tưởng tôi yêu cô sao
Cơn giận bao nhiêu ngày bỗng chốc bùng lên, Minh điên cuồng túm lấy cô ta. Tất cả là tại người đàn bà ko biết liêm sĩ này, vì cô ta nên Thảo mới rời bỏ anh. Thật sự anh chỉ muốn 1 phát bóp chết cô ta ngay tại đây … anh nghiến răng, gằn từng tiếng
- Một con đàn bà ko biết liêm sĩ như cô đáng để tôi yêu sao, chẳng qua cô chỉ là 1 quân cờ để tôi lợi dụng mà tôi, một khi cô đã hết giá trị thì tôi cần gì phải nương tay với cô nữa. chẳng qua tôi muốn lưu lại 1 ân huệ mà tha cho cô, nhưng ko ngờ cô còn dám mơ tưởng trèo cao đòi làm vợ tôi, cô khiến người tôi yêu rời bỏ tôi, cô nghĩ tôi nên xữ cô như thế nào đây
- Anh … anh … điên rồi … anh dám nói như thế với tôi sao … vậy thì anh đừng mộng tưởng lấy đc bằng chứng phạm tội của lão Tô từ tay tôi …
Minh khi thế ép người khiến Thu Hương nghẹt thở, rùng mình khi trông thấy vẽ mặt u lãnh như Diêm Vương hiện hình của anh, bàn tay vô thức toát mồ hô lạnh. Cô ta run rẫy cố cứu vãn tình thế, trong giọng nói ko che giấu đc sự sợ hãi. Minh bây giờ còn đáng sợ hơn cả thần chết
- Cô tưởng mấy thứ đó vẫn còn trong tay cô sao, chúng đã sớm nằm trong tay tôi rồi, chẳng qua cô ngu ngốc nên mới dựa vào mấy thứ đó mà uy hiếp tôi. Bây giờ cô chẳng còn tý giá trị gì thì tôi cũng nên sớm nói vĩnh biệt.
Minh nhếch môi cười lạnh lẽo, thỏa nãm nhìn khuôn mặt đã sớm ko còn giọt máu của Thu Hương. Một người như cô ta thì nên sớm nhận đc quả báo.
- Anh … anh định … làm gì …
- Tôi nghĩ, lão tô chắc sẽ vui mừng vì sự trở lại của cô. Mà có lẽ giờ này lão ta đang ở ngay dưới chân cầu thang ko chừng.
- Ko … ko … xin anh … xin anh … đừng đem em giao cho hắn, nhất định hắn sẽ giêt em …
Thu Hương vội vàng ôm lấy chân Minh, ko ngừng khóc lóc cầu xin đến thảm thương. Nhưng đáp lại cô ta chỉ là khuôn mặt lãnh khốc của Minh
- Nếu biết trước như vậy, cô lẽ ra ko nên đụng đến vợ tôi, đáng tiếc cô đã ko sớm nhận ra điều này
Minh lần nữa lạnh lùng hất cô ta ra, anh xoay người bước đi ko thèm để ý đến người đang khóc lóc thảm thiết kia. Vốn dĩ sau chuyện này anh sẽ để cô ta đc sống vui vẽ bên người em trai nhưng chính lòng tham đã giết chết cô ta. Cô ta khiến Thảo chịu oan khuất mà bỏ đi, thì chính cô ta sẽ phải trả giá cho tất cả.
.
.
.
Mấy ngày sau, trên mọi tờ báo đều đăng tải sự kiện Tô đại gia của đất Hà Thành bị công an bắt vì tội buôn bán ma túy, chiếm đoạt tài sản, lừa đảo … hàng loạt tôi danh đc nêu ra cùng những bằng chứng hùng hồn khiến Tô Đại phải chịu mức án tù trung thân, toàn bộ tài sản của Tô Đại đều bị niêm phong.
Nhưng điều khiến mọi người chấn động chính là việcTổng Giám Đốc tập đoàn Hoàng Thiên – Hoàng Thiên Minh bất ngờ từ chức, toàn bộ quyền hành đều giao lại chủ tịch tập đoàn là bà Nguyễn Kim Lan. Có nhiều người cho rằng sự ra đi của anh có liên quan đến việc mất tích của người tình là Thu Hương, nhưng cũng có người nói rằng anh ra đi là để tìm kiếm người vợ của mình.
4 năm sau …
Công viên Hyde Park
Một cô gái châu Á có khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, mái tóc đen dài như thác nước lay động trong gió, dáng người nhỏ nhắn đáng yêu, trong tay ôm những bó hoa đủ màu sắc đang đứng bên cạnh đài phun nước. Những tia nước ko ngừng phát ra những tia sáng lung linh diệu kì dưới cái nắng của nước Anh khiến cho cô gái đứng bên cạnh càng toát lên vẽ đẹp diệu kì
Nụ cười như gió xuân khiến ko ít người phải đứng lại ngắm nhìn, cô bé mãi mê với công việc của chính mình, khuôn mặt nhỏ nhắn ko ngừng tươi cười mà ko hay biết tất cả những hành động, biểu hiện của mình đều rơi vào tầm mắt 1 người đàn ông cao lớn, khôi ngô, đôi mắt sáng như sao của người đàn ông lóe lên 1 tia vui mừng. Trên khuôn mặt đẹp đẽ nở một nụ cười đầy mê hoặc
- Cuối cùng anh cũng tìm đc em, cô vợ bé nhỏ ạ.
Minh bước nhanh về phía đài phun nước, anh cảm nhận trái tim mình đang đập liên hồi vì vui sướng, người con gái anh yêu cuối cùng cũng tìm lại đc, anh thề rằng sẽ làm tất cả để tìm lại cô bé đó.
- Tôi có thể mua hết số hoa này ko.
Thảo đang cúi người để nhặt bông hoa vừa rớt xuống thì bỗng giật mình, giọng nói này khiến tim nó đập loạn nhịp. ko thể nào, anh ko thể ở đây đc …
Tự trấn an bản thân, Thảo mĩm cười ngẩng đầu lên đang định trả lời thì nụ cười liền cứng lại trên khuôn mặt.
Là anh !!!!
- Chào em, đã lâu ko gặp !!
Minh nở nụ cười mê hoặc, anh nhìn biểu hiện của Thảo mà ko khỏi buồn cười.
Thảo đứng bất động, nói ko nên lời, nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã luôn khắc sâu vào tim nó suốt bao năm qua. Đây là mơ, nhất định là mơ, anh ko thể nào có mặt ở đây đc. Nó tự nhéo mình 1 cái đau điếng, rồi nhìn Minh … anh ko biến mất vậy là thật sao … trời ơi
- Sao ?? ko muốn bán cho anh à
Minh mĩm cười, anh bước lại gần Thảo thì bổng nhiên Thảo vứt hết hoa ra sau rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn khiến anh vô cùng bất ngờ.
Vừa buồn cười lại vừa tức giận, Minh nhanh chóng đuổi theo, trong lòng thầm mắng cô bé ngốc này vừa trông thấy anh đã liền bỏ chạy, bộ trông anh đáng sợ đến thế sao.
Gặp lạilại Minh khiến nó vừa mừng vừa sợ, vừa yêu vừa hận, trong nhất thời nó ko biết phải làm sao chỉ duy nhất 1 ý nghĩ là chạy trốn, đã 4 năm trôi qua nó cứ nghĩ mình sẽ quên đc anh, nhưng nào ngờ khi vừa gặp lại, nó liền cảm thấy sự cố gắng của mình trong suốt thời gian qua đều vô ích, nó ko thể quên đc anh.
Với sự tài trợ của bà Lệ, cùng học bổng nó nhận đc, nó đã ở nước Anh này 4 năm, 4 năm ko ngừng học tập và làm việc, nó cố tìm quên, quên đi hình bóng Minh trong trái tim nó, nhưng rốt cuộc …
Thảo chạy vừa chạy đến 1 con đường nhỏ thì liền cảm thấy eo bị căng cứng, toàn thân nó bị kéo lại phía sau. Nó cố sức vùng vẫy thoát khỏi, nhưng vô ích. Cả người nó bây giờ đều nằm gọn trong cái ôm quen thuộc, ko cần nhìn nó cũng biết là ai …
- Buông ra, anh làm cái gì vậy hả. … mau …
Thảo chưa kịp nói hết câu thì môi đã bị chặt lại, tất cả những gì nó định nói liền bị ai đó bá đạo nuốt lấy hết.
Minh cứ cuồng dã tham lam như vậy
Ban đầu chỉ là muốn kiểm chứng tính chân thật về sạu lại nghĩ phải trừng phạt Thảo. Nhưng sau lại bị sự nhớ nhung cùng sự ngọt ngào của đôi môi Thảo trong nháy mắt cướp đi lí trí. Theo bản năng anh càng hôn sâu hơn, thân hình rắn chắc cọ xát đè ép thân thể mềm mại của Thảo.
Nụ hôn bất ngờ khiến tim Thảo đập thình thịch, bên tai ù ù không nghe thấy bất cứ tiếng động nào, thân thể cuồng nhiệt bốc cháy như thể nó đang đặt mình giữa ngọn lửa. Nó nên giãy dụa, rất muốn giãy dụa, nhưng cả người run rẩy lấy không ra một chút khí lực nào, chỉ có thể phát ra tiếng kêu rên mơ mơ hồ hồ.Đau … trong mơ hồ nó chợt nhận ra đây là trừng phạt, ko phải hôn.
Mãi một lúc sau Minh mới buông Thảo ra, anh nhìn vào khuôn mặt ửng hồng của Thảo, khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ.
Sau nụ hôn mãnh liệt, Thảo lấy lại tinh thần bèn đẩy mạnh Minh ra, nó gào lên trong nước mắt, anh còn muốn gì nữa, anh hành hạ nó chưa đủ hay sao.
- Anh đến đây làm gì, anh còn muốn gì ở tôi, tại sao ko chịu buông tha cho tôi, bây nhiêu còn chưa đủ sao
- Ko buông, đến chết cũng ko buông … em là của anh, cả đời này cũng đừng mong thoát khỏi anh
Minh túm lấy tay Thảo, kéo mạnh Thảo vào lòng, cánh tay anh gọng kìm vững chắc ôm chặt lấy mặc kệ Thảo đang ra sức vùng vẫy ko thôi
- Anh buông ra
- Ko buông, em là vợ anh, tại sao anh phải buông tha em chứ
- Tôi ko phải vợ anh, anh mau buông ra, tôi và anh ko còn gì để nói nữa
- Còn, còn rất nhiều … mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
- Anh hành hạ tôi khổ sở bấy nhiêu chưa đủ sao … mà còn …
Thảo chưa kịp nói hết câu thì 1 chiếc xe phóng vụt tới, dừng ngay bên cạnh nó và Minh. Ngay lập tức Minh bất ngờ bế bổng nó lên rồi chui vào xe.
- Đồ đáng ghét, anh làm gì vậy hả … mau mở cửa xe …
Thảo cố gắng gào lên thì khuôn mặt tươi cười của An liền quay lại nhìn nó
- Xin lỗi Thảo, anh ko thể giúp em đc. Thằng Minh sẽ giết anh mất.
- Im !!! lái xe đi
Minh ko nể tình mà gắt lên, anh ném cho An cái nhìn đầy đe dọa khiến An bất mãn vô cùng mà ko làm gì đc.
Chiếc xe phóng vụt đi.
Trong xe Thảo ko ngừng la hét nhưng vô ích, Minh cứ trơ ra như đá cho đến khi chiếc xe dừng lại trước 1 căn nhà gổ.
- Đây !! tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. còn lại là do cậu
An ném chìa khóa xe cho Minh rồi biến mất.
Thảo cố vùng ra khỏi bàn tay kìm kẹp của Minh nhưng ko đc. Anh thô bạo kéo nó vào nhà rồi khóa chặt cửa lại
- Anh định làm gì, mau thả tôi ra
- Em hét nãy giờ chưa đủ sao.
Minh bất ngờ xoay người ép nó về phía tường. Thảo bị giam cầm giữa anh và bức tường. nó bỗng nhiên cảm thấy có chút nguy hiễm … tình thế này khiến bao nhiêu sự dũng cảm của nó tan biến thành mây khói.
- Ngẩng mặt nhìn anh đây.
Giọng điệu ra lệnh của Minh khiến nó ko kìm đc mà run rẫy, nó ko hiểu sao mình lại nghe lời mà nhìn anh. Chỉ thấy đôi mắt của anh tràn ngập yêu thương cùng đau lòng
Là đau lòng sao …
- Em gầy đi rất nhiều
Minh đưa tay vuốt nhẹ gò má Thảo, trong giọng nói của anh tràn đầy tình cảm bị kìm nén
Thảo chợt nghe trái tim đập loạn nhịp. anh đây là quan tâm nó sao, ko phải nhất định là anh đang lừa nó … những lời anh nói với nó trước đây chưa bao giờ nó quên, anh ko hề yêu nó,… vậy cần gì nó phải vì sự giả tạo này mà cảm động. Thảo hất tay minh ra rồi nhìn anh bằng đôi mắt đầy oán hận
- Ko cần anh quan tâm, tôi ko cần sự quan tâm giả dối này của anh
256