watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đài cát tiểu thư
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


chỗ chúng tôi – “Giống như em đã từng nói về cảm
giác cô đơn trong tình yêu. Chúng ta đang như thế.” “Anh ko muốn nghe gì cả.” – Bằng gạt phăng lời tôi
và cho tay vào túi quần, đi thẳng 1 mạch. Tôi cứ ngồi
thừ ra. 15 phút sau , anh quay lại với 1 bộ mặt ko
khá hơn lúc nãy, nhưng giọng đã bớt căng thẳng,
khi anh ngồi xuống cạnh tôi. “Còn nhớ cảm giác của em khi anh bảo em nên chọn
anh Trung ko?” – Bằng nói từ tốn – “Sao em lại nói
điều tương tự với anh?” Nước mắt tôi chực trào, nhưng rồi tôi cố nuốt nó vào
trong, quay sang anh, ra vẻ tỉnh táo – “Em đổi ý rồi,
em lấy anh Trung thì tốt, anh chọn An cũng tốt. Huề
cả làng.” Tôi cứ nghĩ Bằng sẽ nổi khùng lên và quát tôi, hay là
sẽ đập phá gì đó chẳng hạn, hoặc là bỏ đi, như vừa
rồi. Nhưng ko, anh quàng tay ôm tôi 1 cách bất ngờ,
tay phải đặt lên đầu tôi – “Em thôi đi được ko?” --W w w . k e n h t r u y e n . p r o -- 86.Ngày … tháng … năm…. Tôi ko hiểu sao anh càng đối với tôi tha thiết, tôi càng
muốn chia tay. Tôi ko đáng để Bằng yêu nhiều như
vậy, anh cần 1 người hiểu và chia sẻ được những
đồng điệu cuộc sống trong anh. Chẳng hạn như An.
Tôi là mẫu cô gái quá đơn điệu, thiếu sức sống, thiếu
cuồng nhiệt. Tôi yêu đấy nhưng cũng dễ vỡ đấy. Yêu tôi, bên tôi, anh nhận lấy đau khổ nhiều hơn là hạnh
phúc. Tôi chưa và chắc sẽ ko thể mang lại cho Bằng
điều gì xứng đáng như những gì anh đã dành cho
tôi. Hơi thở của Bằng vẫn nóng hổi với nhịp tim đập
nặng nề đến nỗi tôi có thể nghe thấy được. “Uh, em sẽ thôi.” – Tôi nói giọng nhàn nhạt, bâng
quơ. Sẽ thôi… Tôi sợ. Một nỗi sợ nào đó rất lớn, cảm giác như nó
sắp xảy đến làm tôi mất nàng. Tôi chưa bao giờ ôm
Thục chặt như thế này, trong 1 tâm trạng rối bời như
thế này. Cô ấy hôm nay rất lạ, dường như cô ấy đã
đánh mất niềm tin vào tôi, hoặc là, vào chính cô ấy. Hay là vì sự lạc lõng ở đây, cũng như tôi khi ở Sài
Gòn? Nhưng chỉ là 1 chuyến du lịch, tôi có bắt Thục ở
Hà Nội mãi bao giờ đâu? Lẽ nào cô ấy ko thể hòa
nhập nổi, dù chỉ có vài ngày? “Nếu em muốn về, ta về ngày mai nhé?” “Ko, mai em có việc ở công ty khách, tối nay anh sang
chỗ nhà trọ đi.” – Thục tỏ ra bình thường trở lại, cười
mỉm. Tôi cảm thấy nghi ngờ nên vờ đồng ý, nhưng
khuya đó quay lại thuê 1 phòng cạnh phòng của
Thục. Thu xếp những bộ đồ mang theo vào túi xách, tôi
đón taxi ra sân bay ngay khi trời hửng sáng. Tôi biết
Bằng quay lại thuê phòng kế bên, nhưng việc trốn đi
ko phải là khó với tôi. Anh quá mệt và có lẽ đã ngủ
khò ngay sau khi vừa đặt lưng xuống giường. Thậm
chí tôi làm rơi cái chìa khóa phòng ngòai hành lang mà anh vẫn ko hề hay biết. Tôi có yêu anh, yêu nhiều nữa là khác. Thế nhưng cố
ghép 2 con người có quá nhiều thứ khác nhau sẽ chỉ
làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi tự hỏi có phải mình
quá hèn nhát hay ko, ko dám tranh đấu đến cùng vì
tình yêu. Tất cả những câu hỏi cứ vây lấy tôi, khiến
tôi gần như ngạt thở, nhưng khi nhớ đến đôi mắt buồn xa xăm của Bằng, tôi lại cho rằng mình nên từ
bỏ… I don’t wanna hold you back, from where you may
belong… I lost her. Thức tỉnh lúc 6h sáng, tôi rón rén bước ra ngòai để
sang phòng Thục xem thử, thì ngay chốt cửa người
ta đang treo 1 tờ card báo hiệu Phòng trống. Tôi biết
cô ấy đã bỏ đi. Lần thứ hai nàng đi khi tôi còn đang
say giấc. Tôi ko tìm, thậm chí ko hề có ý định đi tìm. Thật lạ, tôi
chỉ cười khẩy và quay trở về phòng, mở ti vi xem
như ko có gì xảy ra. Sau đó tôi đi mua 6 lon bia, đem
về phòng và uống như điên. Đầu óc tôi chẳng nghĩ
được điều gì ra hồn cả. Tôi nên giận cô ấy hay giận
bản thân mình? Nghĩ một lát, mệt mỏi, rối trí, tôi đi tìm An. Chuyến bay về Sài Gòn hết chỗ, cả chuyến sau nữa
cũng ko còn. Tôi đành book chuyến về buổi trưa.
Vác theo cái túi xách, dù ko nặng lắm, vẫn đủ làm tôi
uể oải. Ko thể quay trở lại khách sạn cũ, tôi ghé sang
văn phòng chi nhánh công ty ở Quận Hoàn Kiếm. Mới
sớm nên chưa ai mở cửa, bác bảo vệ chặn tôi lại. Phải xuất trình namecard và thẻ nhân viên rồi giải thích 1
lúc, bác ấy mới lọ mọ mở cổng phụ để tôi vào. Văn phòng này có 2 tầng lầu, phòng tiếp khách có 1
cửa sổ hướng ra Bờ Hồ, tôi tự pha cho mình 1 ly café
– rất ít khi tôi uống thứ này, và tựa cửa nhìn ra
ngoài. Hà Nội đẹp và thanh bình quá… 87.Ngày … tháng … năm…. “Cậu uống nhiều rồi đúng ko?” – An hỏi tôi giọng lo
ngại. Tôi lừ đừ đứng ko vững, chỉ có thể gật đầu một
cái, rồi ngồi xuống chiếc ghế đá. An mua 2 cái bánh
Tôm to, đưa cho tôi. “Mới sáng sớm ko ăn gì sao lại uống bia?” “Thích thì uống.” “Hai người gây nhau à?” “Ko..” – Tôi ngốn 1 phần bánh vào miệng – “Đi rồi.
Nàng tiểu thư ấy đi rồi.” An hơi sửng sốt, cô ấy nắm vai tôi lay mạnh – “Sao
vậy??” “Tớ ko biết.” – Tôi chua chát bằng giọng khàn đặc –
“Tớ ko hiểu nổi cô ấy”. Hình như có người nào đó nói rằng, đôi mắt chúng
ta thường nhạy với những gì chúng ta yêu thương.
Tôi nhìn thấy Bằng – ở đó, cạnh cô ấy – ko ai khác, là
cô ấy. Ngay khi tôi vừa bỏ đi, anh đã có 1 người để
tìm đến. Ko hề gọi tìm tôi. Nhưng, tôi đang nghĩ gì thế này? Tôi mong anh tìm
tôi sao? Tôi làm việc này chỉ để Bằng chọn 1 người
khác, vậy mà sao tôi lại như bốc hỏa khi thấy cảnh
ấy? Khoan nào, Bằng ko như thế. Anh hẳn đang thất
vọng vì tôi, anh có lý do để như thế. Nếu là tôi, tôi
cũng mặc kệ, cứ tìm 1 người để lấy lại thăng bằng
trước đã. Tốt thôi, rồi anh sẽ dần quên tôi, tôi quên
anh, có khi vài năm sau gặp lại, còn cười vì chúng ta
đã có 1 tình yêu ko khác chi Romeo và Juliet. Tôi nghiệm ra rằng, tình yêu nào càng nồng cháy, say
đắm thì càng chóng tàn. “Có lẽ cô ấy ko hợp với Hà Nội” - An thở dài, vuốt
lưng tôi nhẹ nhàng. Tôi gọi 2 cốc nước sâm, cố gắng hít thở 1 chút ko khí
để giải tỏa tâm lý áp chế từ khi nhìn thấy tấm card
trước phòng Thục. “Cô ấy nghĩ chúng tớ ko hạnh phúc khi yêu nhau.” –
Tôi kể với An, thực thà – “Nghĩa là cô ấy cũng ko
hạnh phúc với tớ.” “Đừng nghĩ thế…” – An hơi cúi mặt, khác với bình
thường luôn nhìn thẳng vào mắt tôi khi tôi nói – “Có
khi là vì tớ…đã làm cô ấy thấy… bơ vơ…” An nói làm tôi nhớ chuyện hôm trước, đậu xanh đậu
đỏ gì đấy. Nhưng tôi chưa từng cho rằng vì chuyện
này mà Thục muốn rời xa tôi. Lý do đầu tiên tôi nghĩ
đến là mẹ tôi, sau đó là Hà Nội – hai thứ làm cô ấy cảm
thấy rằng tôi – belongs to them. “Tớ xin lỗi.” “Oh! Thục à?” – Chú đồng nghiệp Phó trưởng Chi
Nhánh gọi giật tôi phía sau – “Sao lại có mặt ở đây thế
này?” “Cháu xin nghỉ phép, đi loanh quanh vài ngày thôi” –
Tôi quay lại đáp, cố xua hình ảnh vừa thấy ra khỏi
đầu. Chú ấy cười, bảo tôi ngồi xuống, rồi sẵn giọng hỏi –
“Cháu có vẻ thích thay đổi ko khí?” “Ko hẳn, nhưng sao chú hỏi vậy?” “Công ty mình có kế họach lập Chi Nhánh mới ở Đà
Nẵng. Dạo này nhiều nhà đầu tư xây dựng ở đó…
nghe đâu cử cô Tuyết ra. Nên chắc là cháu cũng
theo?” Tôi ko nghe chị Tuyết nói tới chuyện này. Mọi dự án
kế họach của nội bộ công ty chỉ có chị biết. Đà Nẵng
à? Một nơi để trốn tránh cũng tốt, dù tôi ko dám chắc
là Bằng sẽ trở lại Sài Gòn để tìm kiếm tôi. Bỗng dưng An nói câu “xin lỗi”, làm tôi hơi ngạc
nhiên. – “Cậu xin lỗi vì điều gì?” “Vì tớ đã muốn kéo cậu về, kéo cậu khỏi cô ấy.” Lời giải thích này càng làm tôi ngạc nhiên hơn nữa,
tôi đang trong mớ bòng bong mà An lại càng nhồi
thêm những cuộn tơ rối vào đầu tôi. Đôi mắt tôi cứ
trơ ra như tên ngố - “Tại sao?” “Đừng hỏi. Tớ ko muốn nói, hãy để nó là bí mật của
riêng tớ.” – An cười hơi giả tạo, rồi đưa tay vuốt tóc.
Tôi chợt nhận ra trên cổ tay An là chiếc vòng xuyến
tôi đã mua. Tôi bỗng cười.. “Cậu cười gì vậy?” “Cậu vẫn đeo thứ đồ con nít ấy à?” – Tôi hỏi. An nhìn
xuống chiếc vòng – “Uh, đeo cho vui.” 88.Ngày 22 tháng 12 năm 2006 Vài hôm sau ngày ấy, tôi trở lại Sài Gòn, như 1 lẽ tất
yếu vì tôi ko thể sống mà ko có cô ấy. Nói đúng hơn
là cuộc sống của tôi sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nếu ko
còn nàng bên cạnh. Vậy mà tôi đã sống gần 3 năm ko có Thục. Cô ấy biến
đi như bọt khói, như cơn mưa Sài Gòn đầu mùa,
thoảng qua rồi tạnh hẳn, trời lại nắng ráo hỏanh và
oi ả, như thể chưa từng có cơn mưa nào trước đó. Tôi ko ngày nào là ko nhớ cô ấy, tôi nhớ mái tóc
nàng, nhớ hơi thở rất buồn của nàng, nhớ tất cả
những giận hờn vu vơ con gái của nàng. Tấn bảo
Thục đi công tác xa. Cậu ấy đã tốt nghiệp và vì ko
muốn ở 1 mình trong căn hộ, Tấn bảo tôi sang ở
cùng. Tôi và Tấn gần như trở thành anh em của nhau, nhưng chưa lần nào tôi hỏi về Thục, tôi biết cô
ấy cũng ko cho Tấn kể gì. Vả lại, tôi muốn cho mình
thời gian để cảm nhận được cuộc sống ở đây, thế
giới này, nơi mà cô ấy đã lớn lên, để thích ứng với nó
– hơn là cuống cuồng đi tìm cô ấy để rồi, trong tình
yêu mỗi người lại ôm một nỗi cô đơn khác nhau. Thỉnh thoảng, bố Thục đến thăm Tấn, và gặp tôi.
Những lần đầu, ông hơi ko thích, chỉ ngồi 20-30
phút là về, còn khi ko gặp Tấn, ông quay ra luôn. Tôi
có nói với Tấn nếu bố cậu ko thích, thì anh sẽ sang
nơi khác ở vậy, nhưng Tấn gạt đi và bảo ko sao. Dần
dà, ông thấy sự có mặt của tôi cũng bình thường, giống như chậu hoa, bức tranh trong nhà, nên cũng
ko quan tâm lắm. Gần đây ông còn chịu mở lời hỏi tôi
đôi câu. Tôi vẫn xem blog của An đều đặn mỗi tuần, cô ấy viết
nhiều thứ linh tinh, trong đó có 1 bài cô ấy ghi –
“Tặng B”. Tôi nghĩ chắc là tôi, vì trong ấy cô ấy viết
rằng – “Cậu thuộc về Hà Nội, nhưng linh hồn cậu
sống vì tình yêu. Cậu chọn thứ mà linh hồn cậu
hướng đến, hãy cố lên, Chiaki. Tớ ủng hộ cậu.” Tôi rất cảm ơn An vì bài ấy, nhờ nó tôi có thêm động
lực để sống vì “cái mà linh hồn tôi hướng đến”. Suốt
3 năm qua… Lớp học Lập trình viên tôi cũng hoàn tất, giờ tôi ko
còn đi giao nước khoáng nữa mà làm việc cho 1
công ty tin học, nhỏ thôi, lương cũng tầm tầm, cộng
thêm khoản nhận được mỗi tối chơi trống thì cũng
vừa đủ nuôi thân, nuôi thêm 1 cô vợ, với điều kiện
ko tiêu quá nhiều. Hehe… Nhắc đến vợ, mỗi năm tôi cũng về thăm nhà một lần,
mỗi lần về mẹ lại giới thiệu thêm 1 cô gái mới. Năm
ngoái mẹ chán, bỗng dưng bảo tôi – “Thôi mẹ thấy
cái An cũng được, con bảo nó về đây xem nào.”, làm
tôi cứ cười khùng khục. Mẹ sợ tôi ế vợ lắm rồi. “Ngoài Thục ra, con chẳng lấy ai. Nếu mẹ cứ khó, con
bỏ đi làm cha xứ!” – Tôi nửa đùa nửa thật. Mẹ thở
dài, lắc đầu, rồi đi thắp cây nhang cho ông ngoại –
“Ông về giải bùa mê cho thằng cháu ông, ông ạ!” Vậy mà tuần rồi, mẹ gọi cho tôi, nói xa xôi rằng – “Mẹ
thua, mẹ chờ thằng cháu nội đến nẫu cả ruột. Cái
Thục gì đấy, Tết này lại đưa về nhé.” – Tôi mừng chết
đi được. Hôm nay còn 2 ngày là đến Giáng sinh, sau 4 năm kể
từ khi chúng tôi bắt đầu. Có rất nhiều thứ để nhớ,
nhưng quan trọng, đây là thời điểm tôi tự tin rằng
mình đã sẵn sàng. “Tấn này, cậu gọi Thục về giúp anh nhé?” – Tôi nói
với Tấn trong buổi ăn trưa. “Sao tự nhiên anh lại muốn gặp chị ấy?” – Tấn tỏ vẻ
bất ngờ - “Ba năm rồi chẳng thèm hỏi han gì.” “Giờ đến lúc rồi. Anh ko thể chờ được nữa.” 89.Ngày 24 tháng 12 năm 2006 Thời gian qua tôi ko chỉ sống ở Đà Nẵng, mà đi khắp
dọc đường đất nước, mỗi miền mỗi vùng tôi lại thấy
có cái gì đó hay hay, riêng riêng. Có đôi vợ chồng nọ,
anh là người Cần Thơ, chị là người Quảng Nam, gặp
nhau trên 1 chuyến xe đò, rồi yêu, rồi cưới. Tôi hỏi
họ có gì khó khăn về cách sống ko, thì họ cười, bảo rằng - “Sống riết rồi lây cho nhau, quen hết.” “Nhưng khác biệt về căn cơ thì sao mà hòa hợp nổi,
mắc công lại có người phải chịu đựng vì người kia.”
– Tôi bỗng dưng nhiều chuyện. Anh chị nhìn nhau,
rồi nhìn tôi – “Nói như em thì chẳng có ai lấy người
Tây, còn khác nhiều nữa ấy chứ. Đừng nghĩ là chịu
đựng, mà hãy nghĩ là họ thay đổi vì nhau.” Nghe tới chuyện này, tôi lại nhớ Bằng kinh khủng. Bằng sống chung với Tấn trong căn hộ của tôi, 3 năm
qua anh vẫn ở Sài Gòn, sống và làm việc, dù từng bảo
Sài Gòn ngoài tôi ra anh chẳng có gì tha thiết. Vì biết
Bằng ở đó nên mỗi khi về nhà, tôi chỉ trốn trong căn
villa nhỏ với mẹ, ngủ rồi ăn, xong lại xách túi đi. Chị
Hai có em bé, 1 thằng cháu trai bụ bẫm nhìn cưng chịu ko nổi, dạo này tôi cứ hay tranh thủ về để chơi
với nó, xa chút là nhớ… Đột ngột Tấn gọi cho tôi, giọng nó gấp gáp lo lắng –
“Chị ơi, về coi thằng Bon dùm…” “Hả?” – Tôi cũng tự nhiên lo theo – “Thằng Bon?” “Chị hai giao em giữ nhưng em ko biết…” Tôi nghe đến nhóc Bon, là chẳng có thông minh đủ
để hiểu ra là tại sao chị Hai lại giao cho Tấn giữ cu
Bon, rồi ko lẽ mẹ tôi ko giữ được hay sao mà phải
chuyển cho cái thằng như Tấn, vừa vụng về lại vừa
ham chơi. Thế là tôi gọi ngay cho đội thi công, bảo họ
rằng tôi có việc nhà cần gấp lắm… Tấn cúp máy trong sự chưng hửng của tôi, còn cậu
ấy tỉnh khô – “Xong nhiệm vụ rồi, chắc tối mai mới về
được, chuyến bay Phú Quốc chỉ có 1 chuyến 1 ngày” “Em…nói gì về bé Bon thế?” – Ko hiểu sao tôi ngốc
đến nỗi ko biết là cậu ấy chỉ viện cớ. Tấn nheo mắt
nhìn tôi - “Ko nói thế mà bà chị em chịu về đây cho
anh gặp mới lạ!” Tôi mới ồ ra và gật gù Tấn thì lắc đầu – “Lão này khờ
ớn.” – rồi đổi sang chuyện khác – “Mai nhà em có
party sum họp, Noel mà. Hai người tỉ tê nhau xong
thì qua đó hen.” “Nếu bố em ko đuổi anh…” – Tôi cười mà chán
chường, gương mặt giống cây hoa úa. Tấn vỗ vai
động viên – “Ko sao, em marketing cho, hehe. Dù sao
anh chị lấy nhau xong thì em mới cưới vợ được, đi
trước ông bà chửi chết.” Máy bay vừa đáp xuống phi trường, tôi đã lao ngay
về nhà, mở cửa và xông vào. Tôi sợ trẻ con mà bị
bệnh, hay sốt thì rất nguy. Nhưng trước mặt tôi chỉ có 1 người, ko có Tấn, ko có
cu Bon. Nhà cửa vẫn ngăn nắp và sạch sẽ, ko có dấu
hiệu nào cho thấy là có 1 em bé gần 2 tuổi ở đây cả.
Người đang đứng nhìn tôi bỡ ngỡ là…1 ông già
Noel, áo đỏ, nón đỏ, có râu trắng nhưng…chỉ mặc
chiếc quần đùi dài qua gối. Cái quần đỏ “ông ấy” vẫn đang cầm trên tay. Tôi được báo là chuyến bay lúc 6h sẽ đáp, nhưng
đồng hồ mới chỉ 6h10. Cô ấy đi bằng cân đẩu vân
của Songoku hay sao mà lại nhanh như thế. Bộ dạng
của tôi vẫn chưa hoàn chỉnh, tôi còn chưa kịp lấy
món quà đã chuẩn bị sẵn để cho vào túi áo.. Cô ấy đứng nhìn tôi như trời trồng. Nét mặt nàng hơi
mệt mỏi, tóc vẫn để xõa nhưng hơi rối. Thục gầy đi
nhiều, và cũng ngăm đen hơn 1 chút. Nhưng đôi mắt
thanh khiết và nét đẹp nhẹ nhàng như sương như
khói của nàng vẫn trước sau như một. Thấy Thục có
vẻ căng thẳng, tôi đành giơ tay chào – “HI! Welcome Home!” “Anh… Bằng hả?” – Thục ngập ngừng, ko dám chắc
liệu ông già Noel quần đùi này có phải là Bằng,
người yêu cô ấy hay ko. Tôi bước tới, tự dưng Thục

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 140