watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Hoa Vô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Đúng vậy - Một tên áo đen đeo cặp kính cũng đen lên tiếng đáp
Tử Di mím môi, cô đoán chắc chắn Hàn thiếu không bao giờ hẹn cô ở những điểm hoang xơ đổ nát như thế này. Trong mắt cậu chỗ nào cậu đặt chân tới cũng phải sạch sẽ tươm tất.Dù nghĩ mình đã bị lừa nhưng cô không hỏi trực tiếp họ vì như thế khác nào cô tự nói mình đang nghi ngờ họ đấy. Tử Di vờ đau bụng, cô nhăn nhó nói:
- Các anh cho tôi đi vệ sinh một lát được không?.
- Còn chút nữa là đến nơi, cô ráng chịu đi.
- Không được, tôi khó chịu lắm rồi.
Tên ngồi cạnh Tử Di nhìn có vẻ lớn nhất trong đây, nói :
- Thôi được rồi. Dừng xe.
Chiếc xe tạt xang bên sườn cây. Tử Di xuống xe, cô nhìn quanh khu rừng núi hoang vu này, không biết đường nào để mà ra nữa cơ chứ.
Tử DI mím môi, thôi thì thoát được đến đâu thì thoát. Cô đi ra bụi cây phía sau…ngồi thụp xuống vờ như đang đi vệ sinh… rồi dần đi xa xa một đoạn, cô mới chạy vừa ngoảnh đầu lại nhìn theo họ có đuổi theo phía sau không…
Tử Di cứ cố hết sức chạy theo đường thẳng, chạy…chạy…chạy mãi…
Uỵch…
Cô ngã vật ra sau…
Tử Di đau điếng người, môi cô tái nhợt, thở dốc xoa xoa hai khửu tay chày xước ngẩng đầu nhìn lên thứ mình vừa đâm vào…
- Hừ…Cũng thông minh đấy nhưng không lừa được các anh đâu.
- Xưa rồi em bé…Bọn anh là dân chuyên nghiệp mà. Prô....
- Cái này xem nhiều trên phim rồi, cướp chứ đâu có ngu…hêhhe - Một tên đầu trọc lóc nói.
3 tên xuất hiện đứng chặn ba phía quanh Tử Di mặt tên nào cũng bặm trợn nhưng cách nói thì trả liên quan gì đến mặt mũi cả.
- Cô đừng nên tốn công chạy trốn nữa, vào tay bọn này coi như cô chỉ còn lựa chọn ngoan ngoãn mà cạm chịu thôi. - Một tên đàn anh bước từ sau tên đầu trọc đi lên nói với Tử Di bằng giọng hăm doạ. Hắn nâng mặt Tử Di lên nói:
- Em gái cũng xinh đấy chứ…Hèn nào nghe người ta nói cả Hàn thiếu và Huỳnh tổng đang cùng có ý với em.
Tử Di hất tay tên da đen ấy ra khỏi mặt mình, cô cau mày hỏi:
- Các anh là ai?
- Em này hỏi lạ thế. Có bao giờ cướp xưng tên không…hốhố – Tên đầu trọc xớn xác chen vào.
Tên da ngăm đen - Boss đứng dậy, hắn không trả lời cô mà chỉ ra lệnh cho đàn em:
- Đưa nó đi.
….
Tử DI được đưa vào một căn nhà dột nát ngoài bìa rừng nào đó mà cô chưa từng bước chân đến. Tử Di bị trói trên một chiếc ghế, tên kính đen cầm một cái bao đen trùm mặt Tử Di lại... Cô không còn nhìn thấy gì nữa…toàn là một màu tối đen…
Ở đâu đó, một bàn tay sờ sờ lên vai Tử Di…
Hắn cười nói:
- May mà còn có cô Di, ít ra tôi cũng sẽ kiếm được một số tiền kha khá trước khi đi khỏi đây.
Tử Di nghe giọng người này hình như là gặp ông ta đâu đó rồi, giọng nói quen lắm…

Tin…tin…
- Cho tôi gặp Hàn thiếu chút đi.
- Xin hỏi ngài là ai vậy ạ? – Qúach giám hỏi.

- Hoho…Tôi là ai cậu không cần biết, chuyển máy cho Hàn thiếu nhanh đi.
Qúach giám nhìn vào điện thoại, cậu không biết người này là ai mà giọng có vẻ khí thế như vậy. Qúach giám đáp lại:
- Vâng, vậy ông chờ một lát.
- Ừm.
Qúach giám mở cửa vào phòng Tuyết Y chuyển máy cho cậu :
- Có người cần gặp anh.
Tuyết Y lấy máy, nói:
- Alô…
- Haha…Hàn thiếu đây rồi.
Tuyết Y hơi cau mày trước điệu cười oang oang qua điện thoại, cậu nhỏ nhẹ lại:
- Ai vậy?
- Cậu không cần biết tôi là ai. - Hắn ngừng một lúc mới lên tiếng - Người phụ nữ của cậu đang trong tay tôi…hoho…nếu..
Tuyết Y ngắt lời:
- Người phụ nữ của tôi có rất nhiều, ông đang muốn ám chỉ ai vậy.
- Hahaha…Đúng là Hàn thiếu có khác…hoho…người trong tay tôi hiện nay chính là cô gái xinh xắn đáng yêu đang sống cùng cậu đấy….hoho…
- Vậy à - Tuyết Y vẫn điềm đạm đáp – Ông cần gì?
- Tôi cần 2 tỷ.
Tuyết Y bật cười khan trong máy, cậu nói từng chữ thật rõ ràng:
- Ông có thể giữ cô ta đến lúc nào tuỳ thích.
- Cậu…
Tít..tít… Ông ta chưa kịp nói tiếp thì Tuyết Y đã tắt máy. Cậu quẳng lên bàn tiếp tục cắm đầu vào xem dự thảo.

Chương : 16
- Mẹ khiếp … - Ông ta **** đổng khi không thành công.
Tên Boss da bánh mật đứng gần nói:
- Đe không được sao Thịnh tổng…
- Con mẹ nó nữa chứ…Thằng này cứng quá.
Ông ta đứng ngẫm một lúc rồi à lên :
- Còn một người….haha…
Ông Thịnh bẻ chiếc sim lúc nãy vứt xuống đất thay vào đó một số sim khác…
- ….
- Thuê bao quý khách…
Ông Thịnh thật bực mình khi San Phong tắt ngấm máy… Chẳng nhẽ ông bắt cô gái này về làm vong à.
Ông Thịnh nghiến răng chèo chẹo chưa nghĩ ra đối sách gì khi gặo ngay một người vô tâm một người thì không biết liên lạc bằng cách gì.

- Hàn thiếu..
Qúach giám ngập ngừng nửa muốn lấy lại chiếc điện thoại vừa không dám…Ít ra Hàn thiếu nghe xong điện thoại cũng phải tự giác trả lại cậu chứ sao mà cứ mặt nặng mày nhẹ cắm đầu vào công việc.
Tuyết Y vẫn không ngẩng đầu lên khỏi đống hợp đồng cần xem, miệng mấp máy…
Qúach giám nôn nóng nhìn chiếc điện thoại của mình trên bàn làm việc của cậu…
Làm sao để lấy nó giờ, cậu đang cần nó vì cuộc hẹn hò với người yêu của mình...Cậu cắn môi quyết định phải mở mồm thôi.
- Hàn thiếu có thể cho tôi mượn lại điện thoại của tôi không?
- Lấy đi – Hàn thiếu vẫn không nhìn lên mà nói.
Qúach giám hớn hở đưa tay lấy điện thoại của mình, cậu định bước ra ngoài thì nghe có tiếng chuông.
“Lại một số lạ nữa..”
- Alô
- …
- Ông là ai?
- …
- Vâng…
Qúach giám quay lại chuyển máy cho Hàn thíêu:
- Người lúc nãy cần gặp anh.
Tuyết Y dừng tay, nhận lấy điện thoại:
- Có chuyện gì nữa sao?
- Chúng ta có thể thương lượng về tiền chuộc.
- Bao nhiêu - Tuyết Y dựa lưng ra sau.
- 1tỷ rưỡi.
Tút……………….
Tuyết Y lập tức cúp máy. Sao cậu lại phải tốn thêm tiền để chuộc Tử Di chứ. Số tiền cậu đã bỏ ra mua cô sống cùng mình 1 năm là quá đủ rồi.
Tít..tít…
Lần này Tuyết Y mở máy, cậu chưa kịp lên tiếng hỏi bên đầu dây bên kia đã vang lên tiếng nói của một giọng hẳn là tức tối lắm:
- Nếu mày đã không muốn nó nữa thì để tao chơi với nó vậy…hâhhaha
Xoạc……cứu….cứu cứu tôi với…. các anh đừng làm thế….làm ơn đi….hôhho em nghĩ các anh tha cho em à…hoho… (Vợ Thịnh tổg giả Tử Di gào thét)
Bên kia đầu dây những âm thanh xé vải kêu cứu vang lên…cùng với những giọng cười dâm đãng xen vào làm Tuyết Y nhíu mày khó …Cậu từ từ nói:
- Ở đâu?
Cuối cùng Tuyết Y cũng đã đồng ý… Bên kia dây tiếng cười Thịnh tổng cười ngất:
- Hahahaha…haizz...người đẹp trong tay tao dù thế nào mày cũng chấp nhận thôi. Vậy thì hãy mang tiền đến chỗ xxxx
Tuyết Y chợt đề ra ý kiến:
- Tôi vừa nghĩ ra một vụ làm ăn sẽ có lãi hơn vụ này của ông đấy.
- Nói thử xem.
- ….
- Nghe cũng được. - Thịnh tổng cau mày – Mày đừng nghĩ sẽ giở trò ở đây được.
Tuyết Y bật cười khan:
- Liệu tôi giở trò ông đoán được sao?
Ông Thịnh im bặt, đúng là mồm mép lợi hại. Ông ta nén cơn bực xuống:
- Thôi được tao sẽ tin mày. Bây giờ thì đến …đi sẽ có người đến đón mày. Nhớ là đi một mình đừng để tao phát hiện ra có người thứ hai.
- Ừm.
Tuyết Y tắt máy, môi cười gian tà…
Qúach giám thấy nụ cười đó là hiểu có chuyện gì đó đang xảy ra…
- Có chuyện gì sao Hàn thiếu?
- Không có gì. - Tuyết Y đứng dậy, cậu cầm khoá xe và chiếc áo khoác trên thành ghế, vừa đi vừa nói - Tạm thời tôi vắng mặt 1-2 ngày cậu giải quyết mọi chuyện giúp tôi nhé. Còn điện thoại cứ cho tôi mượn đi.
- Cậu lại đi đâu nữa?
- Du lịch - Tuyết Y cười nửa miệng lại còn nháy mắt với Qúach giám nữa chứ làm cậu điếng hồn.
Qúach giám rùng mình lắc đầu. Cậu nhìn theo chiếc điện thoại mà tiếc nuối, mới được lương đổi con galaxy s2 giờ lại vào tay Hàn thiếu không biết cậu ta có giữ cẩn thận không hay lại vứt lăn vứt lốc xước hết màn hình của mình. Mà Tuyết Y có điện thoại chứ phải không có đâu, cậu lúc nào cũng đưa cạc của Qúach giám cho những người cỡ vừa còn cỡ to cậu mới cho số chính của mình. Qúach giám toàn đứng gốc hứng dừa . Cậu chẹp miệng, lại phải lấy máy bàn gọi cho người yêu rồi...
….
Tuyết Y một mình lái xe đến chỗ hẹn. Cậu bước xuống nhìn quanh nơi vắng vẻ đó, không có ai cả... cậu lôi điện thoại gọi lại số ban nãy:.
- Tôi đến…
Bộp……
……..
Cuộc họp kết thúc…
San Phong mở máy ra thì có vài cuộc gọi nhỡ. Lúc đang họp mà cậu thấy lòng nóng như lửa đốt, cảm giác rất nôn nao…Linh cảm của cậu trước giờ rất đúng, những khi cậu như vạy thường hay có chuyện gì đó đang xảy ra…
San Phong gọi lại cho số vừa gọi mình thì thuê bao, cậu cau mày nắm chắc điện thoại trong tay…Không hiểu sao cậu cứ cảm thấy bất an thế này. Hay cuộc họp quá căng thẳng nên cậu ấy vậy sao. Cũng không phải, trước đến giờ kể cả chuyện khó đến đâu cũng không làm cậu có cảm giác này sao lại có chuyện vì cuộc họp không như dự tính thôi mà bồn chồn khó tả…
Cậu về phòng ngồi phịch xuống salong đầu óc cứ nghĩ lung tung trả ra một vấn đề cụ thể nào hết…
…..
Tuyết Y ong ong đầu…cậu tỉnh lại thì đã bị bịp kín mặt bằng một bao vải đen xì, tay chân bị chói chặt ngồi im trên một chiếc ghế gỗ…
- Điều này tao làm được…hốhố… di quy ka kịch...haha…Hai…bốn. Tớ về nhé.
- Ấy…ấy…cầm lên….đây là cái chợ nhà mày à…Hai mà to à. Tứ quý…haahaha….
- Hú…chết chưa con…hâhha tinh tướng à….

Chắc là tiếng bọn bắt cóc đang đánh lốc.
Thật khó chịu khi bị trùm đầu bằng cái túi đen ngòm không nhìn thấy ánh sáng gì này.. Tuyết Y ho khan để kéo sự chú ý của mấy tên đang cờ bạc kia.
- Ô hô…Cuối cùng Hàn thiếu đã tỉnh rồi à.- Một giọng nói quen quen vang lên.
Tuyết Y không tỏ thái độ bực tức khi bị bắt như này mà cậu vẫn rất điềm đạm nói:
- Có thể bỏ cái khăn này xuống được không.
- Ồ nô…- Tên trọc đi cạnh bon chen.
Ông Thịnh lườm hắn, tên trọc im bặt. Ông ta lên tiếng:
- Hàn thiếu muốn là được thôi…

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.TrangbuonPk.Wap.Sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.TrangbuonPk.Wap.Sh - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

Thịnh tổng hất mặt xang tên kính đen, hắn gật đầu bước đến kéo bao bịp mặt xuống. Bên trong vẫn còn một lớp vải bịp mắt nhưng Tuyết Y vẫn có cảm giác thoáng đãng hơn trước.
Cậu nói:
- Ông đã thả người chưa?
- Hoho….Mày nghĩ tao thả à.
Tuyết Y nhún vai, cậu cười khẩy:
- Nếu chưa thả, ông sẽ không nhận được một xu nào đâu.
Ông Thịnh gằn tiếng :
- Mày đang doạ taon đấy à.
Nghe giọng nói này,giờ thì Tuyết Y đã biết người đó là ai… Cậu vẫn thư thả đáp:
- Cũng là đối tác sắp làm ăn với nhau thì ít ra ông cũng phải hiểu tính tôi đôi chút chứ …Thịnh - tổng.
Tuyết Y nhấn mạnh tên cuối câu, cậu cười lộ ra hắn hàm răng trắng bóng đều tăm tắp...khiến Thịnh tổng giọt thót mình…Ông đã bị lộ rồi sao… Thịnh tổng cau mày không nghĩ được sao mình lại bị lộ tẩy nhanh đến vậy. Ông ta cắn môi…Biết thì biết sợ gì…xong vụ này ông sẽ cùng vợ mình ra nước ngoài luôn…
Ông ta cười vỗ tay:
- Đúng là Hàn thiếu…Cậu rất thông minh.
- Qúa khen. Bây giờ ông có thể tháo nốt cái mảnh vải che mắt này ra được chứ.
- Đương nhiên .
Tuyết Y mở mắt nhìn những người trước măt mình. Toàn một lũ săm tay săm lưng cởi trần chăm chú vây lấy cậu như con mồi đi săn.
Tuyết Y lại nở nụ cười nhẹ nhàng nói:
- Gìơ thì ông có thể thả cô gái đấy ra được rồi. Tôi sẽ kiếm cho gấp chục lần số tiền đó.
Ông Thịnh chau mày, ý như không tin. Mấy đứng đó cũng trề môi…
Tuyết Y tặc lưỡi:
- Thịnh tổng hình như không thích tiền đại hay sao nhỉ.
Ông Thịnh nói lại:
- Nếu tao thả con đó ra có thật là mày sẽ làm vậy không.
Tuyết Y nhún vai khẳng định :
- Việc gì tôi nói chưa chắc sẽ làm nhưng đã hứa thì là chắc chắn.
- Vậy được. Tao tin mày thêm lần nữa.
Ông Thịnh quay xang tên trọc và kính đen ra lệnh:
- Chúng mày ra đằng sau nhà này thả con kia ra. Nhớ phải cho nó đi thật xa hẵng gỡ khăn bịp mắt.
- Dạ.
Hai tên kia đi rồi, Tuyết Y mới cười tiếp:
- Gìơ đến lượt tôi thực hiện lời hứa. Ông hãy gọi vào số này xxx và nói lên số tiền mình cần với ba tôi tuỳ thích. À mà nhớ đừng dùng tiền Việt để ra giá tôi nhé.
Lại còn thế nữa cơ...
Ông Thịnh tháo bẻ sim cũ và lại thay bằng một cái mới gọi điện theo số Tuyết Y đọc… Sau một hồi chuông đã có người nhấc máy:
- Chào Hàn tổng.
- …
- Ông không cần biết tôi là ai. Hiện giờ con ông đang nằm trong tay chúng tôi, muốn nó được bình an thì chi ra 2 triệu đô.
- ….
- Hâhhah…Muốn nghe giọng con trai nữa à..Tình cảm quá chứ.
Ông Thịnh nhìn Tuyết Y, nghe ông ta nói chuyện Tuyết Y cũng đoán được ba mình đang muốn nghe giọng cậu, Tuyết Y gật đầu với ông Thịnh,. Ông ta nói trong máy:
- Được tôi sẽ cho ông nghe.
- …
- Ba à…Ba không cần bỏ tiền đâu, con …
- …
- Con…
Tuyết Y dừng câu nói, Thịnh tổng trợn mắt khi nghe cậu cứ nói đứt quãng rồi lại còn nói Hàn tổng không đưa tiền nữa chứ. Ông dựt lại máy, gằn giọng nói:
- Ngày mai 8h hãy đến trung tâm…Nếu không có đủ số tiền tôi yêu cậu thì lo mà nhận xác con ông.
Ông Thịnh lưu lại số Hàn tổng vào máy rồi tháo sim vứt đi. Ông nhìn Tuýêt Y gườm gườm. Tuyết Y hiểu, cậu bình tĩnh trả lời ánh mắt ấy:
- Đã đóng kịch phải diễn cho đạt chứ.
Ông Thịnh trố mắt nhìn Tuyết Y kính nể… Dù số tuổi Tuyết Y chỉ bằng nửa ông thôi vậy mà đầu óc cậu ta thật thâm sâu khó lường…
Tuyết Y đề nghị:
- Ông có thể cởi trói cho tôi được chưa?
Ông Thịnh cau mày nhìn Tuyết Y. Cậu nói thêm:
- Tôi có ý định muốn trốn thì sẽ không tốn công bày ra trò này đâu. Với lại ông thử nhìn xem…- Tuyết Y đưa mắt nhìn ba tên đứng cạnh ông Thịnh, khiến ông Thịnh cũng phải nhìn lại chúng. Tuyết Y tiếp – 1 mình tôi không thể ăn lại 3 tên kia đâu mà ông sợ.
Cũng phải…Ông Thịnh gật đầu:
- Được rồi, đòi hỏi nhiều quá.
Ông quay xang sai hai tên gần mình nhất:
- Cởi trói cho nó. Thu luôn điện thoại đi.

1 lúc sau hai tên kia quay lại, tên trọc nói:
- Xong rồi Thịnh tổng…
- Ừm.
Tên Boss chính cùng lúc cũng xuất hiện, cậu nói với Thịnh tổng:
- Đi ăn chứ.
- Ừ - Thịnh tổng cùng tên Boss đi ra xe.
Trước khi đi tên boss còn líêc mắt nhìn qua Hàn thiếu rồi dặn bọn đàn em:
- Chúng mày coi cẩn thận đấy.
Đương nhiên tên kính đen cũng đi theo vì là chân lái xe…
Còn lại 4 tên. Chủ vừa đi khuất, chúng liền ngồi bàn tròn…
Tuyết Y ngồi im một chỗ nhìn bọn chúng
Bốn tên kia nhìn nhau khi thấy con mồi ngon như Hàn thiếu trước mắt, chúng nháy nháy mắt nhau, tên trọc cầm đầu chúng, lên tiếng dụ dỗ :
- Hàn thiếu, làm vài ván chứ.
Tuyết Y khẽ cười, cậu gật nhẹ đầu:
- Cũng được.
Tên trọc quay lại cười gian xảo với 3 tên kia. Chúng định thôngb đồng với nhau luộn Tuyết Y đây.
Tuyết Y đứng dậy đi đến chỗ chúng, dù sao cũng đang chán trả có gì làm chỉ ngồi một mình cũng buồn ra chơi với bọn này giết thời gian vậy.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 175