Chương 19 - Tết trung thu.
Đứng trước cánh cửa kính trong suốt và rộng lớn của trung tâm thời trang bậc nhất thành phố, An Lâm nắm nhẹ tay Trúc Diệp rồi ghé vào tai cô nói trìu mến:
- Anh rất mong muốn được nhìn thấy em mặc một chiếc váy dạ hội. Anh biết, lúc đó em sẽ như một nàng công chúa trong cổ tích.
Trúc Diệp chỉ thoáng cười nhẹ để che giấu nỗi buồn trong đôi mắt. Cô không hiểu tại sao mình lại khó chịu đến vậy. Từ trước đến nay, không phải cô chưa từng nhìn thấy cảnh Nam Lâm đang ân ái với một người con gái khác. Nhưng chưa lần nào cô thấy mình bị ảnh hưởng đến như vậy. Từ tận con tim cho đến tâm hồn. Nó như ăn mòn, mài miết từng thứ trong cô. Khiến cô đau khổ và buồn bực.
Tuy là vậy, nhưng có lẽ cô cũng tự nhắc mình phải biết kiềm chế. Dù cho có khó chịu đến đâu thì người đang đứng cạnh cô là An Lâm - người cô yêu và cũng là người yêu cô. Cô không thể ích kỉ mà buồn bã lúc này rồi bỏ mặc anh ấy trong niềm hạnh phúc mới chớm nở giữa hai người.
Nghĩ vậy, Trúc Diệp vội vàng đứng thẳng người rồi khoác tay An Lâm nói vẻ hào hứng:
- Đi nào anh!
An Lâm không thể phát hiện ra tâm tư của Trúc Diệp, dường như anh đang bị hút hồn bởi nụ cười tươi và đôi tay đang quyến luyến lấy cánh tay anh rồi. Trong anh đang dâng lên một niềm hạnh phúc mãnh liệt, như một con sóng lớn đánh ngập tâm hồn anh. Khiến cho anh vui sướng lạ kì.
Nam Lâm dựa người vào ghế lái vẻ mệt mỏi. Trên người vẫn thoang thoảng mùi nước hoa của cô gái nóng bỏng bên cạnh. Anh đang tự hỏi: "Mình đã làm gì thế này?" Phải, anh đang làm gì vậy? Anh đang cố gieo giắc một sự đau đớn hay một sự ghen tuông cho ai kia? Chẳng nhẽ anh không biết cô ấy bây giờ đang rất rất hạnh phúc hay sao? Một khi hạnh phúc, con người ta sẽ rất ích kỉ, sẽ không để ý gì đến xung quanh, sẽ không để ý những tâm tư và buồn khổ trong anh. Và...anh đã quên Trúc Diệp là ai sao? Cô ấy là em gái "bất đắc dĩ" của anh. Là người mà anh không - được - phép - yêu. Là người dù anh có cố gắng cũng không thể có được. Vậy thì anh làm điều điên rồ này để làm gì?
Nam Lâm đã quá tự tin với lòng rằng: chỉ cần Trúc Diệp nhìn thấy cảnh này thì cô sẽ ghen. Nhưng anh đã quên mất một điều thiết yếu, cô ấy đâu có yêu anh, khi đã không yêu thì cô ấy sẽ chỉ nhếch môi cười nhạt rồi cho qua.
Cô gái bênh cạnh vội vàng ngả đầu vào vai Nam Lâm nói giọng nũng nịu:
- Anh Nam Lâm! Người ta nóng lắm, anh cho tăng điều hòa lên đi.
Giọng nói phảng phất sự ngọt ngào mà sao khi nghe, Nam Lâm lại chỉ thấy nó như những mũi dao đâm nát hồn anh. Nóng sao? Anh đang lạnh đây! Đang rất lạnh. Như một nhà thám hiểm bị bỏ quên ở Bắc Cực. Như một người liều lĩnh thích chơi trò tình ái rồi cuối cùng để thua không điều kiện. Ồ! Vậy cô ấy có biết không? Anh đang lạnh đến tận xương tận tủy như vậy thì cô ấy có biết không? Cô ấy hoàn toàn và mãi mãi sẽ không biết. Cho dù cô ấy muốn thì anh cũng không cho biết. Còn một chút nỗi lòng này, chẳng lẽ anh lại để cô ấy cướp đi mất, rồi mình thành con người vô cảm hay sao? Anh sẽ giữ nó lại. Cho riêng anh thôi.
Trúc Diệp và An Lâm dừng lại trước một bộ váy. Rất đẹp! Đẹp đến nỗi khi nhìn vào nó, mọi cám dỗ cuộc đời cũng phải cúi đầu trước ma lực thu hút của nó. Những hạt pha lê trong suốt như những giọt nước mắt lóng lánh và mĩ lệ đã tạo lên một cái gì đó rất "hồn" cho bộ váy. Phần ngực khoét sâu một đường và rồi lại được nối bằng một sợi dây nhỏ màu vàng lóng lánh. Tạo cho váy một nét vừa huyền bí lại vừa mở mang. Dáng váy dài và bó dần về cuối, khi mặc vào chắc chắn nó sẽ gợi lên những điểm nhấn vốn có của thân hình. Đuôi váy dài quệt đất, uốn lượn và uyển chuyển như tâm hồn của một thiếu nữ đang yêu say đắm. Một bộ váy hoàn hảo! Ngay đến cả màu sắc cũng thật hoàn hảo.
Nhưng Trúc Diệp lại ghét nó. Vì nó có màu đỏ!
Thế đấy, cho dù tất cả đều hoàn hảo. Nhưng chỉ cần một thứ không vừa mắt thôi là có thể khiến cho mọi thứ cũng xấu đi và không vừa mắt như cái thứ kia. Chẳng biết mọi người có như vậy hay không nhưng Trúc Diệp lại ghét nó. Ghét đến thấu tim gan, ghét đến...đau lòng.
Và như bao người khác, An Lâm đã bị hút hồn bởi bộ váy hoàn hảo đến say đắm lòng người ấy, anh chỉ tay lên nói:
- Bộ đó...em cũng thấy đẹp phải không? - An Lâm chắc chắn như vậy là vì từ trước đến nay, anh và Trúc Diệp rất hợp nhau. Cứ như là có thần giao cách cảm vậy.
Tuy nhiên anh lại không biết rằng: Thời gian có khả năng bào mòn ghê gớm. Trúc Diệp đang đứng trước anh đã thay đổi ít nhiều. Cô và anh mãi mãi sẽ không còn những ý nghĩ tâm đồng như ngày xưa nữa. Tất cả sẽ lùi rồi...dừng hẳn lại nơi ấy - nơi mà hai người đã từng bước qua. Đó là yêu thương.
Khi nghe An Lâm nói vậy, Trúc Diệp cười gượng gạo rồi kéo tay anh và nói:
- Chúng ta sang hàng khác. Bộ đó em biết là rất đắt.
Nhưng bước chân còn chưa được nhấc lên thì An Lâm đã giữ lại rồi nói vẻ kiên quyết:
- Anh có thể mua được nó cho em. Đừng vì một chút chuyện không đáng có mà đánh mất những gì ta đang thích. Để lỡ rồi thì sau này ắt sẽ hối hận. - Ánh mắt An Lâm càng kiên quyết hơn nữa - Anh chắc chắn là như vậy.
Trúc Diệp chẳng biết nên cười hay nên khóc. Cô biết giải thích với An Lâm thế nào đây? Nói rằng cô không mua vì cô ghét nó à? Vì Nam Lâm đã làm cô phải ghét nó à? Hay là bảo với anh ấy rằng tình cảm của cô đã chèn ép cô phải ghét nó? Sự ghen tuông đáng buồn cười trong cô đã khiến cô phải nhíu mày ghanh tị trước vẻ đẹp mĩ lệ của nó? Cô không thể nói ra những từ đó. Vì cô biết, mỗi câu khi cô nói ra đều sẽ là những mảnh vụn sắc bén cứa nát tim An Lâm. Cô không thể là người nhẫn tâm như vậy được.
Trúc Diệp vẫn kéo An Lâm đi và khẳng định:
- Em không thích nó. Vì em... không thích dáng váy ôm sát người. Em không quen, ta mua bộ khác được không anh?
Sao An Lâm có cảm giác câu nói này là một sự thành khẩn, một sự cầu xin của Trúc Diệp vậy? Hòa quyện vào đó còn là một chút sợ hãi nữa. Tất cả đều khiến anh hoang mang. Cô ấy không thích nó thật sao? Nếu không thích thì anh chắc chắn sẽ không để tâm nhưng ánh mắt, giọng nói và cánh tay đang không ngừng kéo anh đi là sao? Lúc này, anh hận mình sao thật quá kém cỏi. Người mình yêu suy nghĩ gì mà chính mình còn không biết. Đang sợ hãi những gì mà chính mình cũng không biết cách để kéo cô ấy ra. Anh thấy mình bất lực hoàn toàn.
Cuối cùng, Trúc Diệp đã chọn cho mình một chiếc váy màu xanh lá tương đối trẻ trung. Nhưng chắc chắn là nó không thể đẹp và quyến rũ như bộ váy màu đỏ kia được. Cái đáng nói nhất ở bộ váy chính là chiếc nơ ở phần eo. Chiếc nơ như một nét chấm phá cho bộ váy, gợi nỗi tò mò nhưng không biết nên tò mò về cái gì khi ta nhìn vào.
Giống như Trúc Diệp vậy. Cô ấy hoàn toàn khó hiểu, đến chính cô còn không hiểu nổi lòng mình thì người khác nhìn vào sao có thê hiểu nổi!
* * *
Vậy là chỉ còn 1 ngày nữa là đến trung thu. An Lâm và Trúc Diệp đã hẹn nhau để về nhà. Chỉ còn mình Nam Lâm là vẫn bơ vơ không biết nên về hay nên ở lại. Anh không muốn phải nhìn thấy cảnh Trúc Diệp và An Lâm quấn quýt bên nhau. Anh không thể chịu được khi nhìn thấy nó, vả lại anh là người có sức chịu đựng cực kì kém. Khi tất cả đã lên đến đỉnh điểm anh không biết mình có thể làm những việc gì nữa.
Ông Phùng và bà Hoa chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn rồi chờ các đứa con của mình về. Cả năm họ chỉ ước có những ngày lễ tết để được gặp những người mà mình đã tận tay săn sóc. Đó là thành quả, là mồ hôi, là công vun trồng sau những năm tháng khó khăn, vất vả của họ. Ước mong cho chúng sau này có thể làm những việc có ích cho đất nước. Tuy là vậy, nhưng có mấy ai muốn để con mình toàn tâm toàn ý với xã hội đây. Họ là con người, là những người làm cha làm mẹ và họ có quyền ích kỉ. Một chút gì đấy dưới đáy tâm hồn,họ vẫn không muốn phải xa những đứa con của mình trong một thời gian dài. Đó là lí do vì sao mà cả ông Phùng và bà Hoa đều mong chờ và háo hức khi trung thu sắp và sẽ đến.
Tuổi già thường hay an nhàn, an nhàn quá lại sinh ra chán ngán. Một số thì muốn mình được trở lại hai, ba năm về trước để tham lam hưởng nốt những thứ mà mình chua được hưởng. Số còn lại thì hầu như là tiếc nuối, tiếc nuối với tất cả. Khi đi làm chỉ mong về hưu, về hưu rồi lại muốn hóa trẻ. Đời thật không như ý muốn.
Ông Phùng và bà Hoa đã đến tuổi để an nhàn. Ở nhà chỉ có hai người, họ cảm thấy buồn cũng là điều không tránh khỏi. Ông Phùng không nói gì nhưng bà Hoa biết, ông cũng có một suy nghĩ giống mình đó là muốn có cháu bế lắm rồi. Chỉ tiếc những đứa con của họ quá chuyên tâm vào công việc mà không để ý gì đến ý nghĩ và mong muốn của hai người già này.
Bữa cơm đã được dọn sẵn mà chưa thấy bóng dáng ba người đâu. Bà Hoa lo lắng nhìn đồng hồ rồi nói:
- Sao chúng lâu về thế nhỉ? Hay là gặp chuyện gì rồi?
Ông Phùng đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế nằm đã bị thời gian phong hóa. Khi nghe vợ nói vậy ông chợt nhíu mày quát nhẹ:
- Bà nói xui cái gì vậy? Bọn nó thì có thể làm sao được cơ chứ? Chắc chúng nó lại tạt qua đâu mua đồ thôi. Giờ chúng nó lớn rồi nên biết ý, lần nào về cũng mua cả đống quà.
Khi ông Phùng nói như vậy, hai người chợt có chút tự hào và một chút lo lắng đan xen.
Quả nhiên là vậy, một lúc sau thì ngoài cổng đã nghe thấy tiếng còi xe kêu tin tin. Bà Hoa vui mừng chạy ra mở cổng.
- Nam Lâm! Anh con và Trúc Diệp đâu? Sao ba đứa không đi cùng một xe cho tiện?
Nam Lâm đã định không về rồi nhưng thiết nghĩ có gì mà phải trốn tránh chứ? Anh trước nay là Nam Lâm cuồng ngạo nổi tiếng, là người không sợ trời cũng chẳng nể đất. Việc gì phải trốn tránh và sợ hãi chút chuyện cỏn con. Chẳng lẽ bao nhiêu năm được huấn luyện làm công an, bản tính đó đã bị ép xẹp xuống rồi hay sao? Không, anh không phải là người như vậy. Anh sẽ cho Trúc Diệp thấy, cho dù cô ấy có yêu ai, có lựa chọn ai thì anh cũng mặc kệ.
Anh sẽ cố gắng không quan tâm! Bởi vì anh là...em trai An Lâm.
Khi nghe dì Hoa nói vậy thì Nam Lâm mới biết hóa ra Trúc Diệp và An Lâm chưa về. Anh nhấn nút chốt cửa xe trên điều khiển rồi quay ra trả lời dì:
- Con không biết. Chúng con làm khác nơi, giờ tan sở cũng không phải là trùng lặp cho nên như thế thì không tiện. Vả lại bây giờ có xe riêng cả rồi mà! Trúc Diệp thân với An Lâm hơn, để em ấy đi với An Lâm đi ạ!
Bà Hoa nghe thế cũng thôi không hỏi nữa. Trúc Diệp thân với ai hơn bà là người rõ nhất. Đúng là nó thân với An Lâm hơn thật nhưng chẳng lẽ Nam Lâm lớn rồi vẫn không hề thay đổi thái độ? Con gái bà cũng chẳng phải là đứa chua ngoa đáng ghét, tại sao lại phải xa lánh nó như vậy? Điều này làm bà Hoa rất buồn. Bà lại là người quý Nam Lâm cho nên nỗi buồn trong lòng lại càng được nhân lên khi nghĩ đến vấn đề này. Phải chăng cả ba người cùng đoàn kết và yêu thương nhau như những người anh em thật sự thì bà vui biết mấy. Nhưng bà biết, đời đâu thể bắt ép cái gì được. Đành phải để nó xuôi theo tự nhiên thôi.
Nam Lâm vừa bước vào nhà thì chợt khựng lại khi nhìn thấy bố đang ngồi đọc báo. Dạo này ông hơi gầy thì phải. Trong lòng anh chợt muốn hỏi ông một câu nhưng sự khó gần giữa hai bố con suốt bao nhiêu năm nay như một rào cản vô hình. Khiến anh ngượng ngùng mà chỉ chào ông một câu đầy ngắn gọn:
- Con chào bố!
Ông Phùng không nói gì, ông chỉ đưa mắt lên liếc Nam Lâm một cái rồi lại chăm chú vào tờ báo trên tay. Nam Lâm thấy vậy cũng bước lên nhà luôn. Nếu vừa rồi anh hỏi ông, chắc có lẽ anh cũng chỉ nhận được một cái liếc nhìn thờ ơ như vậy thôi đúng không? Nam Lâm nhếch môi cười nhạt, anh không ghen tị đâu, không bao giờ ghen tị với anh trai mình. Anh biết, cho dù có giỏi như anh ấy hoặc hơn thì anh vẫn chỉ được bố đối xử như vậy. Vì anh là Nam Lâm!
Nam Lâm bước vào phòng rồi thả người xuống giường. Sức nặng của cơ thể khiến tấm nệm không chịu được mà khẽ nảy lên, đồng thời người anh cũng bị đẩy lên theo. Tâm trạng anh mấy ngày nay không được tốt. Nói chính xác hơn là nó rất xấu. Anh chẳng biết nên làm gì để cho vơi bớt đi cái tâm trạng chết tiệt ấy. Cái anh làm là đâm đầu vào những trò chơi mà mình vẫn hay đánh cược và rất ít khi thua. Đó là tình yêu.
Con gái đối với anh không phải là khó, nhưng để tìm được một người khiến mình phải ngả nghiêng, phải bồng bềnh, trôi nổi trên những xúc cảm ngọt ngào thì có lẽ chỉ có mình Trúc Diệp thôi. Nhưng giờ đây, anh đang hận cô ấy. Anh đang hận cô một cách đầy giả tạo và dối trá, anh đang cố tình ép bản thân phải ghét cô, phải trả thù cô. Để cho niềm kiêu hãnh của Nam Lâm vốn ngự trị trong anh được khôi phục. Anh không muốn bản thân của mình bị xoay chuyển bởi một cô gái. Mà điều đáng nói cô ấy lại là em gái mình.
Chỉ tiếc là anh đang tự dối lòng mà thôi!
An Lâm và Trúc Diệp đã trở về sau khi mua một chút hoa quả. Họ hơi bất ngờ khi nhìn thấy xe Nam Lâm. Rồi mỗi người lại rơi vào một tâm trang riêng. Không ai nói nhưng đều hiểu rằng, có Nam Lâm là không khí sẽ bị kéo giãn ra, như những sợi dây đàn. Căng thẳng đến tột độ. An Lâm ngập ngừng hồi lâu rồi quay ra Trúc Diệp cố gắng mỉm cười nói:
- Nam Lâm hôm nay lại gương mấu về nhà sớm quá nhỉ!
Trúc Diệp cũng chỉ gượng gạo nói:
- Chắc anh ấy không ăn cơm ở nhà đâu. Đám bạn bất lương của anh ấy còn đang đọi nữa mà.
Nói như vậy lại khiến không khí như được bơm thêm ô xi, dễ thở hơn một chút. An Lâm đưa tay véo nhẹ mũi Trúc Diệp, vừa cười anh vừa nói:
- Em vẫn không thể thay đổi cách nói về đám bạn của Nam Lâm hay sao? Chúng đều có việc làm hết rồi, đứa nào ra đứa nấy. Không thể lẫn với bọn "bán côn đồ" ngày xưa nữa đâu.
Trúc Diệp cúng cảm thấy dễ chịu hơn, trong giọng nói không phảng phất nét gượng gạo nữa, cô mỉm cười:
- Dù sao thì cũng quen rồi mà.
- Em thật là cứng đầu!
Nói rồi An Lâm cốc nhẹ đầu Trúc Diệp rồi kéo cô vào lòng. Dù chỉ một chút thôi, nhưng trước khi vào nhà, trước khi đối mặt với sự căng thẳng. Anh muốn trái tim được thêm một chút sức mạnh. Như vậy anh sẽ tự tin mà bảo vệ cô ấy khỏi những gì mà em trai anh sắp và sẽ gây ra cho cô.
Cộc cộc!
Trúc Diệp vội vàng đẩy An Lâm ra như một phản xạ tự nhiên. Điều này khiến anh hơi bất ngờ và hụt hẫng. Đây là lần thứ hai cô ấy từ chối sự ân cần và tình cảm của anh. Mà nguyên nhân lại là vì Nam Lâm.
An Lâm hạ kính xuống rồi nói:
- Có chuyện gì thế?
Nam Lâm đứng ngoài xe cố tỏ ra thờ ơ và lãnh đạm. Anh tự cho phép mình rằng sự có mặt của Trúc Diệp là hư vô.
- Anh còn định ở ngoài này đến bao giờ nữa? Dì và bố đã dọn cơm rồi, chỉ chờ có hai người thôi đấy.
113