watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen sao băng khóc
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



RẦM... cánh cửa đóng lại một cái thật mạnh, mỗi khi nhìn thấy cái thùng giấy ấy hắn lại cảm thấy không vui, thật sự khó chịu, cảm giác về con người đó cứ hiện về

. . .

Chiếc xe của hắn lao ra khỏi nhà thênh thang trên con đường sớm vắng vẻ trong lành ..

Brrrrr...!!!!! Chiếc đt của hắn lại rung lên liên hồi rồi khúc nhạc quen thuộc lại vang lên, đưa mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, thãm thật lúc nãy vì tiện tay hắn ném cái đt lọt tuốt vàng khe của cái ghế bên cạnh, một tay lái xe một tay vươn tới lấy cái đt, vì đt nằm quá xa tầm tay của hắn lại thêm phần chủ quan đường sớm vắng vẻ hắn trườn hết người cuối xuống chộp lấy chiếc đt, vừa thu lại người đưa ánh mắt ra trước tấm kính thì một chiếc xe từ khúc quẹo tiến tới và cơ hồ thì 2 chiếc xe sẽ tông vào nhau

KÉT………………!!! Tiếng bánh xe thắng gấp kéo dài trên mặt đường tạo thành một âm thanh ê người vang giữa không trung

……… Dường như cảm giác được vẫn chưa xảy ra chuyện gì, hắn ngước mặt lên thở phào nhẹ nhõm khi 2 chiếc xe vẫn chưa chạm vào nhau mà dừng lại ở một khoảng cách không nhiều để có thể gây ra tai nạn

Đưa ánh mắt như lời xin lỗi sang chủ nhân chiếc xe đối diện thì bất chợt mắt hắn như đong lại khi trước mặt là Hu Ge. Cậu cũng khá bất ngờ khi lại gặp hắn trong tình cảm này, nắm bắt tâm lí rất nhanh tốt hơn là vẫn nên coi nhau như người xa lạ, cậu lùi xe lại tránh sang một bên đi tiếp con đường của mình

Dường như còn quá bất ngờ với những gì vừa qua, cậu như kẻ mất hồn thơ thẩn bất động cho đến khi tiếng chuông điện thoại một lần nữa vang lên
Oaaaaaaaaaaaaaaaa!!! Hít thở không khí trong thành thật là thích, không phải lúc nào cũng phải ngữi cái mùi thuốc khử trùng ấy, buồn nôn chết đi được –đầu đội chiếc mũ len, cổ quàng một lớp khăn mỏng sắc mặt hơi xanh xao yếu ớt của bệnh tật, nó mở to mồm ngữa mặt lên bầu trời hít một hơi sâu

- Vậy thì cứ tranh thủ mà hít thở đi, nếu biết mình dẫn cậu trốn viện thì Chun nhất định không cho mình bước vào cái bệnh viện đó nữa bước mất

- Ax!!! Cậu là lối thoát duy nhất của mình ở cái nhà giam đó nếu cả cậu cũng chẳng còn bên cạnh, ôi mình giảm thọ mà quy tiên sớm mất

- Á ĐAU –câu nói vừa dứt trong miệng nó thì ngón tay Hu Ge nhắm vào trán nó mà búng mạnh khiến nó la toáng lên - Làm cái gì vậy?

- Ăn nói linh tinh, chỉ giỏi nói chuyện xui xẻo

- Ách .. cái gì mà linh tinh, haizzz bỏ qua đi –nó phủi tay làm lơ vì biết có nói thì cũng chỉ khiến tranh cai giữa nó và Hu Ge càng thêm gây gắt, cậu không muốn nó mất niềm tin ở bản thân mình còn nó thì hiểu 5% không phải là tuyệt vọng nhưng cũng chẳng thể đem đến kì tích .. cuộc đời nó không có khải niệm “kì tích”

- Này bên kia sao đông vậy, chúng ta qua đó xem đi –nó chỉ tay vào đám đông ở công viên, đa phần đều là con gái, đám đông bu đến đông nghịt lấn chiếm cả một diện tích, tò mò háo hức nó kéo tay Hu Ge lôi đi bon chen tới đám đông

Bàn tay Hu Ge ghì chặt nó lại khi nó tiến gần đến đám đông - Không được, bên trong chen lấn ồn ào chật chội sức khỏa của cậu sẽ không chịu được đâu

- Hừ .. mặc kệ tớ muốn vào –nó cương quyết kéo tay Hu Ge dung hết lực xô đẩy chen lấn để vào được bên trong tìm một vị trí quan sát thật tốt

Giữa đường chen lấn khiến nó và Hu Ge bị đứt đoạn, mặc kệ cậu trước sau gì cậu cũng lết vô thôi, nó lại típ tục chen lấn - Okie –một vị trí dù không hoàn hảo khi vẫn còn bị che bởi một cô gái phía trước nhưng chiều cao của cô gái này thì lại rất khiêm tốn, chỉ ngang cằm nó nên chẳng mấy đáng lo ngại. Lúc này nó mới từ từ để ý trung tâm của đám đông này là gì

Hừm, có dàn ê- kíp đang hăn say chuẩn bị cho màn tiếp theo, nó đoán là đang quay một cảnh phim nào đó hay MV cho một ca khúc nào đấy. Qúa quen với những việc này rồi nên nó liền “xí” một cái chán ồm, chợt con mắt đảo nhanh trong đám người đó nó đang tìm một mĩ nam là trung tâm thật sự vì nếu không phải là một ca sĩ hay diễn viên đẹp trai nổi tiếng nào đó thì chắc đám con gái này không la hét ồn ào ở đây .. nó đoán thế. Đây rồi! con mắt nó dừng lại một chàng trai đang quay lưng về phía nó để cho đám thợ makeup đánh đánh bôi bôi lóp phấn nhẹ trên mặt mình, cảm giác hình dáng ấy nhìn từ phía sau thật quen, nó chợt ồ lên ùa theo đám nhóc này cho thêm không khí khi chàng trai có dấu hiệu sắp quay mặt về hướng nó nhưng thật chất nó chẳng có hứng thú

Đôi mắt chớp chớp vài cái sau khi những thợ makeup đã thôi bôi bôi trét trét những thứ ngứa ngáy này trên mặt mình, hắn quay về phía nó một cách vô ý đơn thuần chỉ là cho con ngươi dạo một vòng quanh điểm mặt những “kẻ gây náo loạn” mà hắn gọi là fan, ánh nhìn của hắn đảo lướt qua gương mặt ngơ ngác đầy bất ngờ của nó đang nhìn hắn rồi lại xoay người đưa ánh mắt tíêp tục hướng về phía khác nhưng chợt khi hắn vừa xoay người thì “phản xạ chậm” của hắn rung chuông cho biết hắn vừa thấy một cái gì đó quen thuộc trong đám đông đó

Vội xoay người lại đưa ánh mắt hoang mang như đưa trẻ bị lạc tìm kiếm người thân. Ánh mắt hắn ngây dại rồi thoáng chóc lạnh lùng khi nó, ánh mắt giống như lúc nó gặp hắn khi mới ngày đầu vào trường mới, ánh mắt lạnh lùng khiến người ta cũng cảm thấy lạnh người, ánh mắt ấy càng lạnh hơn khi Hu Ge từ trong đám đông bước đến sau lưng nó, thấy hắn Hu Ge cũng không khỏi kinh ngạc

Lạnh lùng như một cơn gió hắn quay đi, trong đôi mắt không chỉ hiện lên vẻ lạnh lùng mà còn pha chút gì đó không chỉ tức giận mà còn nhói đau

Cảm giác được lòng ngực quặn đau, lệ 2 hàng chảy dài trên gương mặt, nó bắt đầu thấy khó thở, mọi thứ nhòa cả lên trong mắt nó .. Thấy được từng cơn hô hấp của nó khó khăn và bắt đầu phát ra thành tiến Hu Ge liền nắm lấy tay nó kéo ra khỏi đám đông để nó bình tâm mà hít không khí trong lành

Lòng hắn càng lúc càng nhói lên sau khi nhìn thấy gương mặt nó mà đã từ nữa năm rồi kể từ đêm hôm đó gương mặt ấy như biến mất trong cuộc đời hắn, nổi nhớ nhung đánh gục lí trí hắn trong phút chóc hắn quay đầu rồi lại đưa ánh mắt tìm kiếm nhưng nó lại biến mất

. . .

Nó ngồi trên băng ghế dưới một góc cây đại thụ , cơn gió thổi làm những giọt nước từ cơn mưa đêm qua đọng lại trên những chiếc lá rung rung rời rớt xuống gương mặt nó

- Cậu ổn chứ - Hu Ge từ xa đi lại trên tay mang theo 2 chai nước suối vừa mua về

- Ổn hay không ổn gì chứ chờ cậu mua nước về tớ khát đến khan cổ đây này

Hắn nhìn nó cười huề rồi đưa chai nước đến trước mặt nó - Nước của cậu đây

- Cảm ơn –nó khẽ mĩm cười rồi đưa tay ra nhận lấy chai nước, nhưng bàn tay nó chưa chạm tới chai nước thì những ngón tay liền giật giật không theo điều khiển của nó nữa cứ như vừa bị chích thuốc tê ở đó, không để Hu Ge phát hiện nó cố miễn cưỡng chòm tới nắm lấy chai nước nhưng vừa cầm trên tay thì bất giác không thể giữ được làm chai nước rớt xuống nhưng chưa kịp chạm đất thì Hu Ge đã chồm người xuống chụp lấy

Hu Ge châu đôi chân mày nhìn nó buồn bã - Lại bị tê liệt xúc giác nữa sao?

Nó nhe răng cười hì hì như chẳng có gì - Chuyện bt ấy mà, lát nữa nó sẽ hết thôi, nhìn nè

Nó đưa bàn tay lên giãn ra bóp vào cho cậu xem để chứng tỏ nó đã hồi phục rồi, bàn tay cậu nhẹ nắm lấy tay nó giữ chặt lại, giọng cậu khàn - Đừng miễn cưỡng bản thân nữa

- Cậu như vậy là sao hả? tớ đang rất tốt cơ mà

- Cậu đã mất đi khả năng thính giác, bây giờ cả cầm một chai nước cũng không thể, cậu biết tớ đau lòng thế nào khi nhìn cậu bây giờ không - dù không thể nghe được giọng của cậu nhưng nó biết cậu đang rất đau vì nó, nó đưa tay ôm lấy cậu giọng khẽ thì thầm - Tớ biết cậu vì tớ mà làm rất nhiều, dù không nghe được nhưng qua nét miệng tớ vẫn hiểu mọi người đang nói gì mà

Cậu đưa tay nắm lấy bờ vai nó đẩy ra ép ánh mắt nó nhìn thẳng vào mặt cậu - Nghe lời tớ, vì tớ một lần thôi hãy làm phẩu thuật đi, máu cũng đã kiếm đủ, bác sĩ cũng rất tin tưởng vào ca phẩu thuật này, chỉ còn lại cậu thôi .. tớ tin cậu sẽ làm được

Nó rồi gạt tay cậu trên đôi vai nó, ánh mắt lẫn tránh - Phẩu thuật thì sao chứ? Không phẩu thuật thì sao? Tớ vẫn khỏe mạnh vẫn sống tốt

Nói rồi nó đứng bật dậy tiến lại một đám nhóc đang cười đùa khúc khích hồ hởi lùa qua đá lại trái banh vào khung thành mà bọn nó tự tao

- Này mấy nhóc, cho chị tham gia với

- Chị có đá được không đó? –một cậu nhóc khoảng 14 – 15 tuồi tay cầm trái banh nhìn nó nghi hoặc nữa không muốn cho nó tham gia

- Tất nhiên là được rồi, mấy nhóc dám khinh thường chị sao –nó nhìn bọn nhóc đầy thách thức

- Thôi nhìn chị cũng dễ thương chơi chung càng vui, cho chị đó vào đội tụi này đi –một cậu nhóc khác cũng chừng tuổi đó nhìn nó hài hòa

- Hehe nhóc sáng suốt đó, chị không chỉ dễ thương mà còn tài năng nữa –nó xoa xoa đầu thằng nhóc rồi chạy lại theo tụi nó xếp đội hình 2 phe

TOÉT .. tiếng còi thổi lên một cách chói tai, thế là từ 2 bên xúm lại tranh giành sút trái bóng vào khung thành đối phương, trái bóng cứ theo chân tụi nó lùa qua sút lại .. nhìn tụi nó đá banh mà cứ ngỡ đang sáp lá cà, cứ như một bãi chiến trường

Qủa là nó quảng cáo không sai, nó luồn bóng rất kĩ thuật mới chớp mắt mà đã ghi 1 điểm và khung thành làm cho đội địch hết sức hậm hực

Đáng lẽ nhìn nó cậu phải vui vì nó chơi rất vui nhưng cậu lại buồn, buồn vì cậu nhìn được mỗi bước chân của nó là một sự miễn cưỡng bản thân chứng minh cho cậu thấy “nó rất khỏe”

Trái bóng bị sút qua trái sút qua phải rồi chợt cao hứng một cậu nhóc đá trái banh bay ra đường

- Để đó chị nhặt cho –nó phủi tay bảo tụi nhỏ đứa im rồi chặt ra đường

- GG –Hu Ge như hét toáng lên trợn tròn mắt về phía nó

Khi nó cuối người xuống nhặt trái bóng thì không hề hay biết một chiếc xe lớn từ phía khác quẹo sang tiến thẳng tới nó

TIN .. TIN .. TIN .. TINNNNNNNNN... chiếc xe có cố gắng rống bao nhiêu hồi còi đi nữa cũng vô ích vì nó hoàn toàn không thể nghe thấy gì, khom người đứng dậy sau khi đã nhặt được trái banh nó tựa hồ thấy một ánh đèn lấp lóe, trực giác cho nó biết đang có một vật gì đó tiến về phía nó, đảo nhanh đôi mắt về hướng chiếc xe chỉ còn cách nó trong gang tất

. . .

Chun chạy thật nhanh trên hành lang tiến về dẫy lầu phía tây của bệnh viện, nét mặt đã hoảng hốt nay còn hoảng hốt hơn khi thấy Hu Ge ngồi gục xuống trước cửa bệnh viện, một tay chảy máu vị bị xây xát đang ôm lấy đầu

- Đã xảy ra chuyện gì vậy? –Chun chạy nhanh đến bên Hu Ge

Đưa ánh mắt lo sợ lên nhìn Chun –Là do tôi đưa GG ra ngoài chơi vô ý một chiếc xe lao tới bên GG, tôi đã lao ra ôm lấy GG không để chuyện tồi tệ gì xảy ra nhưng GG đã bất tỉnh

Thấy được sự sợ hãi trong ánh mắt Hu Ge, Chun ngồi xuống chấn an - Được rồi cậu đừng sợ ở trong có bác sĩ lo cho GG rồi, cậu mau đi băng nó vết thương đi

15’ sau khi Hu Ge đã băng bó xong chổ bị thương liền quay trở lại phòng cấp cứu thì phía phòng cấp cứu cùng lúc bác sĩ cùng vài y tá bước ra

- GG sao rồi hả bác sĩ –Hu Ge chạy nhanh lại nắm chặt lấy cánh tay bác sĩ

- Chuyện này .. tôi nghĩ nên nói với người thân của bệnh nhân thì hơn –bác sĩ đưa ánh mắt nhìn Chun rồi cả 2 cùng đi vào phòng làm việc riêng của bác sĩ

Gần nữa tiếng cánh cửa di chuyển vang lên ken két, Chun từ trong nét mặt não nề bước ra thì đã thấy Hu Ge đứng trước cửa phập phồng chở đợi

- Bác sĩ nói thế nào rồi

- Tai nạn vừa rồi không làm GG bị thương tích gì

Cậu như bây giờ mới có thể thở được sau câu nói của Chun

- Nhưng .. não của GG không thể chịu được sự kích động sau tai nạn vừa rồi, thật sự chúng ta phải làm phẩu thuật nếu không .. tất cả sẽ kết thúc

1 tuần sau

Cái gương mặt đó tái nhợt, xanh xao, ưu buồn đứng từ xa xăm, những giọt lệ như muốn trào ra từ khóe mắt nhìn hắn. Cái gương mặt ấy hình như đang nói một lời tạm biệt với hắn, hoản sợ hắn muốn đứng dậy chạy thật nhanh đến giữ chặt lấy nó nhưng sao hắn không thể nhích nổi đôi chân, cố vùng vẫy trong tuyệt vọng đôi mắt không thôi nhìn về phía nó khẩn cầu vừa lo sợ nó sẽ biến mất nhưng nó lại cuối ánh mắt xuống đất rồi như một cái bóng lướt đi càng lúc càng xa .. xa .. và biến mất

- ĐỪNG ĐI –hắn giật mình bật dậy trên chiếc giường vô thức hét toáng lên giữa không gian cô độc của căn phòng hòa cùng tiếng mưa lạnh lẽo ngoài trời, cả người hắn ướt đẫm mồ hôi dù trời đang rất lạnh

Đưa tay bật chiếc đèn ngủ trên cái bàn cạnh giường, hắn liếc mắt nhìn cái đồng hồ bên cạnh điểm 3h sáng, dựa đầu vào thành giường hơi thở hắn vẫn còn hồng hộc tim vẫn đập loạn vì giấc mơ vừa rồi, hắn chồm người với tay lấy chiếc điện thoại rồi bật nguồn lên

Sau một hồi chờ máy hoạt động thì hắn nhận được thông báo gồm 32 cuộc gọi nhỡ, 11 tin nhắn và 5 hộp thư thoại tất cả đều từ phía công ty gửi về, hắn mở một hộp thư thoại gần nhất rồi áp chiếc điện thoại vào tai, cái giọng chua chát đang tức giận của quản lí nói như đang thét vào tai hắn

- WZ cậu đang làm trò gì vậy hả? suốt một tuần không mở máy cũng không đi diễn, cậu có biết tôi rất khó xử với phía đối tác không? Nhận được tin mau...

Chẳng cần nghe típ đoạn còn lại hắn cúp máy quăng sang một phía bên giường. Đầu hắn cơ hồ cảm thấy thiếu một vật gì đó, hắn đưa bàn tay trái lên trước mặt rồi hốt hoảng khi không thấy vật đó đâu, hắn vội bật dậy muốn hất tung cả chiếc giường để tìm ra vật đó .. kia rồi!! một chiếc nhẫn nằm giữa chiếc giường trắng, chiếc nhẫn một thời từng thuộc về nó và hắn nhưng nay có lẽ giữ lại vật này chỉ còn mỗi hắn, hắn cầm lên chiếc nhẫn đeo vào tay mình của mình, chiếc nhẫn rộng hơn so với ngón áp út của hắn nhưng hắn lại muốn đeo ở ngón này, nhìn chiếc nhẫn lòng hắn lại quặn lên .. tại sao chứ?? tại sao lại kết thúc như vậy, hắn hoàn toàn không hiểu, có ai có thể giúp hắn không .. hắn đau lắmTíc tắt .. tíc tắt .. chiếc kim đồng hồ cứ thế mà xoay vòng giữa không gian cô độc đó kéo theo cả thời gian cùng trôi đi .. 4h .. 5h .. 6h .. suốt 3 tiếng qua, hắn vẫn không hề muốn chợp mắt để đi vào giấc ngủ, ánh mắt hắn cứ mơ hồ nhìn ra khoảng không tầm tả ngoài trời đến khi những giọt mưa tí tách cuối cùng còn đọng lại trên mái nhà cũng không còn

Cầm điện thoại lên hắn gọi vào số của quản lí - Giu1p tôi chuẩn bị một số thứ

Tại bệnh viện, Hu Ge đang cùng Chun quây quần bên cạnh chiếc giường bệnh của nó, nhìn nét mặt của nó đã xanh lại càng xanh dưới lớp nhựa của ống thở, bên cạnh là những dây truyền chất đạm vào cơ thể nó .. nhìn nó thật không khỏi khiến người khác xót xa

Hu Ge đang trò chuyện hay nói đúng hơn là độc thoại với nó vì bây giờ một chút sức lực nó cũng chẳng còn

Tít .. tít .. tiếng chuông điện thoại của Chun vang lên, nhìn vào màn hình điện thoại nét mặt Chun thay đổi thất thường, ngước qua nhìn nó - 2 đứa chờ chút chú nghe điện thoại rồi sẽ vào ngay –nói rồi Chun cấp tốcđẩy cửa bước ra khỏi phòng bệnh rồi áp điện thoại vào tai

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 12