-Tên Gia Huy đáng ghét, hôn phu gì chứ, dã man dám “bức cung” mình, hãy đợi đấy…#$#%#>>>
Hắn dường như biết trước.
-Lảm nhảm gì đó siêu quậy?
Nó cười gian:
-Hì… em đang đọc kinh hối lỗi đó mà.
Hắn vẫn nhìn nó nghi hoặc, còn nó nhanh chân lỉnh lên phòng thiệt nhanh, bỏ lại hắn ngồi đó trong lòng thấy ấm áp lạ…
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 03
*Buổi Chiều
Ông bác sĩ già tháo lớp băng trên đầu nó cười hài lòng:
-Vết thương hồi phục rất nhanh, cô chỉ cần nghỉ ngơi thêm và để tinh thần thư thả vui vẻ như vậy sẽ tốt cho phần não bị chấn thương.
Nó buộc miệng hỏi nhỏ:
-Vậy khi nào tôi có thể nhớ lại?
Ông bác sĩ bối rối nhìn nó đầy thương cảm rồi quay sang phía hắn, thấy hắn không nói gì, ông bác sĩ vỗ vai nó:
-Chuyện này thực sự rất khó nói, có thể một tuần, một tháng hoặc một năm, thậm chí…
-Vậy chỉ cần vui vẻ thì sẽ mau hồi phục đúng không ạ?
Nó mỉm cười, nhưng nụ cười kém tươi, vì nó biết bác sĩ sẽ nói gì tiếp theo, nghĩa là nó cũng hiểu có thể cả đời nó cũng không thể lấy lại phần ký ức đã mất.
Buổi tối khi từ phòng làm việc đi ra, hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng nó, nó trở mình:
-Ai vậy?
-Sao em chưa ngủ?
Hắn nhìn nó có phần lo lắng. Nó ngồi dậy, khuôn mặt van lơn:
-Có thể cả đời này em cũng không thể nhớ được gì, nên bây giờ anh có thể kể những chuyện trước đây cho em biết không?
Hắn nhìn nó, ánh mắt nâu vẫn lạnh lùng nhưng xen vào đó là tia nhìn khó hiểu. Hắn cho nó nằm xuống đắp chăn cho nó:
-Từ từ anh sẽ kể cho em nghe, ngủ đi mai chúng ta sẽ tới trường.
Nói xong hắn cố đi ra thật nhanh nhằm tránh câu hỏi nào nữa thốt ra từ miệng nó.
Trong phòng nó thiêm thiếp lẩm bẩm “từ từ…”
Nó đâu biết bên ngoài hắn đang dựa lưng vào tường, ánh mắt giờ đây nặng trĩu, môi hắn mấp máy:
-Xin lỗi, nhưng em phải là của tôi…
……………
Không biết là mơ hay một phần ký ức sống dậy, nó mơ màng thấy một bóng người con trai cô độc đi phía trước, nó rất muốn đuổi theo nhưng có một bàn tay khác nắm nó lại, bóng dáng đó xa dần, nó cố đuổi theo mà không được…
Giật mình thoát khỏi ảo ảnh, ánh sáng ban mai chiếu vào mặt làm nó chói mắt. Nó thầm nghĩ:
-Hai người đó là ai, người nắm tay mình hay người bỏ đi là Gia Huy?
Nó cũng không hiểu tại sao lại nghĩ tới hắn nhưng cũng đúng thôi, giờ đây ký ức duy nhất của nó là hắn, là cuộc sống “sôi động” mấy ngày nay tại ngôi nhà này.
-Gọi tên anh làm gì, không muốn đi học nữa sao?
Giọng nói lạnh lùng vang lên, nó giật mình quay về phía cửa, hắn đứng đó tự bao giờ với khuôn mặt đắc ý:
-Vợ à, em mơ thấy anh sao?
-Ai mà thèm mơ thấy đồ đáng ghét như anh chứ.
Nó cãi lại, mặt hơi đỏ vì ngượng.
Hắn thôi trêu chọc, nét mặt nghiêm khắc đáng ghét hiện ra.
-Có còn muốn tới trường không?
-Biết rồi, khỏi nhắc, anh định đứng đó thay đồ cho tôi luôn hả?
Nó tỏ vẻ tức tối, ánh mắt như muốn nhào tới cấu xé hắn, hình như hiểu “ánh mắt nàng” hắn đóng cửa bước xuống nhà.
Sau một hồi tự ngắm nghía trong gương nó hớn hở chạy bình bịch xuống nhà. Cả hai cùng ăn sáng rồi đi học dưới sự “chia tay” của hai hàng người hầu trong nhà.
Trên xe, hắn nhìn nó hăm he:
-Tới trường mà nghịch ngợm sẽ biết tay anh.
Nó không chịu thua:
-Biết rồi, nói quàiiiiiiiiiiiiiiiii.
Rồi hậm hực quay sang phía khác, hắn mỉm cười quên mất tên vệ sĩ phía trước đang nhìn hắn không chớp mắt. Vẻ mặt lạnh lùng, hắn gằn giọng:
-Tháng này không muốn lãnh lương à?
Tên kia sợ hãi quay đầu.
Bước xuống xe, nó đi cùng hắn vào trường, mặt nó tươi rói, nó muốn có bạn mới lắm, nhưng niềm vui “không trọn vẹn” khi nó thấy nhiều người nhìn nó và hắn lom lom, vẻ mặt ngạc nhiên tò mò, đâu đó một vài trái tim ” tan vỡ” nghe loảng xoảng.
Bỗng nhiên, nó đi xa hắn ra, miệng lẩm bẩm gì đó, hắn càng tiến gần nó hơn:
-Làm gì đó?
Nó xua xua tay:
-Anh mau tránh ra đi, anh ăn ở sao mà cả trường ai cũng ghét anh vậy, đi gần quá tôi sợ người ta biết tôi quen anh.
Nghe nó nói mà hắn… tối mặt, đúng hơn, hắn không ngờ nó lại thốt lên được những lời như vậy, càng không ngờ nó ngốc tới mức nghĩ là mọi người ghét hắn.
Tiến tới sát nó:
-Em có bị bệnh không?
Nó thầm thì: (vẫn sợ mọi người biết nó đi với hắn, nhưng ai cũng biết rồi mà trời.)
-Bệnh gì?
-Bệnh ngốc.
Lúc này nó không thể thì thầm nữa:
-Anh vô duyên, sao dám nói tôi ngốc chứ, vậy anh không biết con ngốc này là hôn thê của anh…
Chưa Nói dứt câu nó thấy nét mặt hắn thay đổi, không phải là sợ nó mà là ánh nhìn đắc thắng. Nó hơi khó hiểu nhưng khi những lời thì thầm vang lên nó mới biết mình bị… hố.
-Chời, anh ấy có hôn thê sao?
-Nhìn cũng bình thường mà có đẹp đẽ gì đâu.
-Sao anh Gia Huy có hôn thê … cuồng tính zu zay choi…
Môt loạt lời bàn tán vang lên mà mục tiêu là hạ nó xuống mức thấp nhất có thể, chê bai nó từ đầu tới chân.
Hắn thích thú nhìn nó đang mặt đỏ tía tai, còn nó bây giờ mới hiểu ra người bị ghét không phải hắn mà là… nó..o..ó huhu.
-Đi thôi!
Câu mệnh lệnh của hắn lúc này hoàn toàn có hiệu lực đối với nó. Trong lòng hắn đắc ý lắm.
Hắn dẫn nó tới trước cửa lớp rồi ra lệnh trước khi xuất phát về lớp:
-Phải ngoan ngoãn, nghe chưa?
- ……..
Nó im lặng, hình như còn bị sock bởi tình huống hồi nãy, hắn gằn giọng:
-Nghe không?
Nó ỉu xìu:
-Nghe rồi.
Chỉ đợi vậy hắn quay lưng bỏ đi, nó ủ rủ quay vào lớp, vậy là kế hoạch kết thêm bạn của nó hoàn toàn phá sản, nó rủa thầm:
-Tất cả tại hắn…
-Tại ai?
Một giọng nhỏ nhẹ vang lên bên tai nó, nó quay qua thấy một gương mặt xinh xắn đang ngồi kế bên nhìn nó cười hiền khô, có người bắt chuyện nó mừng quýnh:
-A..a..chào..o bạn.
-Hihi mình là Hải Yến.
*BÙI HẢI YẾN:
+Xinh xắn, con gái nhà khá giả trong thành phố, gia đình kinh doanh về khách sạn, du lịch.
+Tính cách dịu dàng, hay cười, rất mê đọc sách, dễ mềm lòng với phái đẹp và dễ nổi điên với phái mạnh.
-Mình là Đường Du, bạn gọi mình Tiểu Du được rồi.
-Ban là vợ chưa cưới của anh Gia Huy thiệt sao? – Một giọng nữ nữa phía sau nó.
-Àh… ừm theo mình biết là vậy.
-Ý bạn là sao?
Cả hai trố mắt nhìn nó:
-Mình… mình mất trí nhớ trong một tai nạn.
Cả ba im lặng, giọng nói phía dưới lại lên tiếng:
-Mình là Đại Ản, tụi mình làm bạn thân nha.
*LÂM ĐẠI ẢNH:
+Con gái nhà kinh doanh, có một ít cổ phần trong tập đoàn The Rose (Của gia Đình Gia Huy).
+Lanh lợi, phóng khoáng, nhưng ích kỷ và nhiều mưu mẹo.
Nó mỉm cười gật đầu với hai người bạn mới.
Nghỉ giải lao, hắn cùng hai tên vệ sĩ đứng trước cửa lớp đón nó, thu hút sự chú ý của nhiều người. Thấy vậy, nó chỉ muốn trốn luôn trong lớp cho rồi.
-TIỂU DU!
Nó giật cả mình, giọng của hắn thật ớn lạnh.
Nó đứng dậy bước ra đi cùng hắn, hai tên vệ sĩ mặc vest đen theo sau.
-Nè, sao lúc nào hai người đó cũng đi theo chúng ta vậy?
Nó bằng giọng nhỏ nhất có thể.
-Vì anh bị nhiều người ghét nên cần được bảo vệ.
Hắn cố tình nhắc tới chuyện lúc sáng để làm nó quê và hắn đã thành công, nó đỏ mặt:
-Nè anh đừng quá đáng nha, sao lấy chuyện đó ra nói hoài vậy?
-Anh thích vậy, có sao không? – Hắn nhìn nó chọc ghẹo.
-Có sao không, anh có biết là tôi…tôi…
-Tôi … tôi sao?
Hắn hỏi dồn làm nó thêm bối rối. Nó không kiên cử gì nữa nói luôn:
-Tôi quê độ chứ sao.
Mặt nó đỏ lên làm hắn phải nhịn cười, thấy việc chọc ghẹo nó đã tới giới hạn, hắn không nói nữa, nghiêm nghị đưa cho nó một xấp hồ sơ và một cái hộp.
-Gì đây? Định mua chuộc tôi hả?
Mặc kệ câu nói đầy tính thách thức của nó, hắn nói, giọng đều đều:
-Đó là danh sách những người em nên tránh xa trong trường này.
-Tại sao?
Nó chớp mắt khó hiểu.
-Vì đó là những người sẽ dùng em để đối phó anh.
Nó lặng im, sao lại như vậy? Dùng nó sao? Thật ra hắn làm gì để người ta phải tìm điểm yếu của hắn để tấn công?
Thấy nó trầm tư, hắn nói nhỏ, giọng lạnh lùng xen lẫn quan tâm:
-Ngoài những người đó em phải để ý, không được để bản thân gặp nguy hiểm biết không!
-Em biết rồi.
Nó đổi cách xưng hô và thái độ với hắn, nó thấy cảm động, thấy lo cho hắn nhiều hơn.
Reng……….g……g……..g.
Tiếng chuông vào học cắt đứt suy nghĩ của nó. Đưa nó về lớp xong hắn bước đi, còn nó mải nhìn theo dáng hình quen thuộc.
Rè…è….è…
Đang học nó thấy trong ngăn bàn rung rung, nó xám mặt:
-Gì…ì.. vậy? Động đất sao? Sao không ai phản ứng vậy… sao…
-Điện thoại rung kìa Tiểu Du!
Giọng của Hải Yến khẽ nhắc nó:
-Điện…n thoại sao? Đâu ra? Mình có đâu.
Chợt nhớ ra, nó lôi cái hộp hắn đưa khi nãy mở ra xem thì thấy một cái điện thoại giống của hắn nhưng màu trắng (IPhone4) đang hiển thị tin nhắn, nó cầm ra xem thấy chỗ from là: Chồng iu.
-Chồ…ng…ng iu….u..u sao?
Nó trợn tròn mắt nhìn dòng tin nhắn đầy “yêu thương”:
“Lo mà học đi, dám quậy phá làm loạn là về nhà biết tay anh.”
Nó tức tối trả lời lại bằng một câu “muôn thuở”, cũng kèm them hình”minh hoạ”:
“Biết rồiiiiiiiiiiiiiiiiii”
Nó bực tức, định thay đổi cái tên “chồng iu” mà hắn lưu nhưng rồi lại cất điện thoại vào, mỉm cười.
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 04
Sáng hôm sau những giấc mộng trong ký ức đánh thức nó dậy sớm hơn mọi ngày, không muốn nghĩ ngợi nhiều nó nhanh chóng phóng xuống giường làm vệ sinh cá nhân và thay quần áo.
Xong xuôi nó ngắm nghía mình trong gương sau đó mở cửa xông thẳng qua phòng đối diện , tất nhiên cũng như mọi ngày nó…không hề gõ cửa mà ào zô như một ” cơn gió độc”
Đứng trước giường nhìn hắn mấy giây không để mặt đỏ hơn nữa nó quyết định đánh thức hắn bằng chất giọng “mượt mà ” của nó.
Nhưng dường như đã “thủ sẵn” chỉ cần đợi nó há miệng thật to hắn đã kịp đưa một tay lên…..bịt ngang họng nó ( tức bịt miệng đó )
nó bị bất ngờ hất tay hắn ra giọng bất mãn:
- Nè, anh có phải người không vậy?
Vẫn nhắm mắt hắn nói giọng từ tốn:
- Ý em là sao?
- Anh còn giả bộ? tôi chưa lên tiếng anh đã biết rồi…
- chân voi của em vừa xông vào phòng là anh biết ngay rồi cần gì đợi em cất tiếng
HẮn nói giọng châm chọc từ từ mở mắt ra để tận hưởng vẻ mặt tức giận của nó.
- Cái gì? Chân…n…n voi ha?
- Chứ chân gì? em đi tới đâu người ta cũng biết hết đó
Giận chín người nhưng nó biết bây giờ lợi thế không thuộc về nó chỉ đành lẩm bẩm
- “Phải nhịn….phải nhịn…”
- Đang “rủa xả” gì anh nữa đó
Hắn cất tiếng , nó im ngay chỉ biết đình chiến bằng cách cười trừ:
- hihi Không, không có gì , vậy “CHÂN VOI” xuống nhà trước đợi anh ha…
Nó nhấn mạnh 2 chữ “chân voi” nhằm dằn mặt hắn rồi bước bình bịch xuống nhà.
để lại hắn ngồi đó cười một mình….
dạo này hắn hay cười, hay chọc ghẹo nó như một sở thích, hắn biết hắn thích nó , muốn có nó nhưng có lẽ hắn không nhận ra mình thay đổi vì nó nhiều đến thế.
Còn nó sau khi tức tối rời khỏi phòng hắn đi xuống nhà đã vô tình chứng minh cho “định luật chân voi” hắn vừa nói. (mà có lẽ trước khi hắn nói nó không bao giờ để ý)
Tình hình là khi nó chưa xuống hết nửa cầu thang mấy người làm đã ngước lên nhìn nó tươi cười
- Chào buổi sáng cô chủ.
Câu nói đó làm nó “dằn vặt”rất nhiều
- “Không lẽ đúng như hắn nói” – nó buồn xo…
15phút sau:
Đang đứng trước gương hắn nghe dưới nhà đang nhao nhao, đưa tay ra lấy cặp xách miệng hắn lẩm bẩm
- Lại đến nữa rồi…
Rồi nhanh chóng đi thẳng xuống nhà
Bước xuống hắn thấy một khung cảnh “tan thương” Quản gia Lâm đang nằm bất động dưới nền nhà mắt …mở trừng trừng. “chết rồi sao?” hắn nghĩ.
đám con gái giúp việc nháo nhào cả lên rồi nhanh chóng hắn quan sát xung quanh thấy bình hoa trên bàn ăn hôm nay đẹp hơn mọi ngày…to hơn mọi ngày, còn vợ iu của hắn….đang đứng đó cũng lăng xăng nhưng…k giúp được gì.
Như hiểu ra tính chất”wan trọng” của sự việc hắn đỡ quản gia Lâm lên ghế, khuôn mặt ông già giờ đây đã khá hơn,….giống người sống hơn.
- Tiểu Du
Hắn đưa tia nhìn về phía “đương sự”
Không khí bây giờ nhờ ” chủ nhà” đã im ắng trở lại. hắn nắm sau cổ nó kéo qua trước mặt quản gia Lâm, nhấn đầu nó cúi xuống
- Em mau xin lỗi quản gia Lâm đi
- ơ..ơ .. sao ? sao xin lỗi
như chợt nhận ra điều gì nó giảy nảy
- A…a ANh hiểu lầm rồi em không làm gì hết là do Quản gia Lâm tự ngất xỉu không liên quan em %$^%$%^^^….
- Xin lỗi đi!
Giải thích một lèo mà hắn chỉ trả lời ngắn gọn nó ấm ức :
-Nhưng….
- Hoa lan ở vườn là do quản gia Lâm một tay chăm sóc bấy lâu nay, là tâm huyết của ông ấy.
nghe tới đây nó mới đực mặt ra
- hic.. Gây đại họa rồi
Nó gập người xin lỗi nhưng quản gia Lâm không nói gì nhưng nó hiểu ổng đang buồn zữ zội mà nguyên nhân là…nó
Hôm đó chỉ có 2 hàng người hầu “tiễn” cặp “vợ chồng” trẻ đi học, không có quản gia…
Trên xe nó ủ rũ như cọng hành héo. Hắn xoa đầu nó giọng ân cần
- chiều nay chúng ta sẽ mua hoa khác đẹp hơn để đền.
- Lần này em gây ra chuyện lớn rồi!
Nó vẫn ủ ê, cảm giác tội lỗi làm nó buồn rầu vô hạn
- Không sao , chiều nay anh dẫn em đi mua hoa về nhà xin lỗi.
- vâng!!
HÔm nay tới lớp nó không còn tâm trí học bài, Đại Ảnh lại gần:
- Này Tiểu Du, bạn sao thế? cãi nhau với anh Gia Huy ak?
- Không.- nó vẫn ủ ê
Ánh mắt Đại ảnh sáng lên
- Hay bạn đã biết những việc anh ta làm?
nó ngỡ Ngàng, chợt nhận ra ngoài việc biết hắn là hôn phu của nó ngoài ra nó không biết gì.
- Làm gì?
Đại Ảnh cười nửa miệng:
- cũng đúng bạn đâu còn nhớ gì nửa, Gia đình Gia Huy sở hữu tập đoàn The Rose , công việc làm ăn rất lớn song cũng rất mạnh tay với đối thủ vì vậy họ lập một băng xã hội đen trong thế giới ngầm
- Xã hội đen sao?
Nó hơi bất ngờ
- Đúng, băng đảng này cũng một phần do Gia Huy chỉ huy đó, nghe người ta nói họ rất độc ác ai đắc tội đều phải chết không minh bạch
- Chết sao? Giết người, Gia Huy giết người sao?
7