watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Chị ơi Em yêu Chị
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



- Sao trễ vậy ?

- Bận mà. – nó nháy mắt

Một giọng nói khác lại bất ngờ vang lên:

- Chị Minh đi trễ. Phạt!

- Đúng! phải phạt ! – một giọng khác hùa theo

- Phạt đi…phạt đi …– Cả hội trường cùng đồng thanh.

* * *

Nhìn gương mặt đang tươi cười trên sân khấu, thằng nhóc thấy ngờ ngợ, nó cảm giác…hình như nó đã gặp ở đâu rồi. Theo cảm giác, nó nhanh chóng đảo mắt nhìn hết tất cả những gương mặt còn lại trên sân khấu…nó thấy ai dường như cũng… quen quen. Thằng nhóc nhăn mặt, bóp trán cố nhớ lại…

Thằng Quân vỗ vai cắt ngang dòng suy nghĩ:
- Mày làm gì mà đơ ra vậy?

Nó vẫn im lặng. Đăm chiêu…

- ÁAAAAA …TAO NHỚ RA RỒI ….

Thằng Dự bất ngờ la lên làm thằng Quân cũng phải giật mình. Tiếng la thất thanh của nó khiến mọi hoạt động gần như dừng lại, tâm điểm của sự chú ý được di dòi sang phía nó. Ái ngại, Nó cúi mặt xuống bàn cho bớt xấu hổ. Bỗng có tiếng la khác lại vang lên khiến mọi người giật mình tập hai:


- HẾ..HẾ..HẾT.. HỒNNNN!! LÀM NGƯỜI TA Ú TIM ÀH!

Câu nói đùa của nhỏ Minh làm cho cả hội trường cười sặc sụa.



Thằng Quân vừa đưa tay bốc nắm khô bò vừa càu nhàu:

- Hồi sáng, mày mắc cái gì mà la to thế hả? Làm tụi nó quay qua nhìn cứ như người ngoài hành tinh.

Thằng Nhóc không nói gì, chỉ ậm ờ cho qua vì nó còn mãi dán mắt vào cái clip nhạc trên ti vi. Thấy thằng bạn ko đá động, thằng Quân tiếp tục..tò mò:

- Mày bị câm hả? Sao tao hỏi mà hông trả lời?

- ….

- Ê! Nói gì đi chứ!

- ….

- Ê…

- TAO ĐANG BỰC, MÀY IM ĐI!

Thằng nhóc bất ngờ tắt ti vi cái phụp rồi quay qua gắt gỏng làm thằng Quân giật mình. Thấy bạn cáu, nó cũng tò mò.

- Mày bị gì dzậy? Tao không bực thì thôi chứ sao mày lại bực chứ? Điên à?

- ……..

Thằng Nhóc nhìn thằng bạn im lặng. Lát sau nó mới mở miệng.

- Mày có nhớ cái vụ bữa trước tao kể hông?

- Vụ nào?

- Vụ tao gặp đám yêu nữ trên đường…

- Ờ, rồi sao?

- Thì…….

- Thì sao?

- Cái bà trưởng nhóm tao…

- Há há há …. – thằng Quân bất ngờ ôm bụng phá lên cười ngặt nghẽo – tao hiểu, tao hiểu… Khà khà khà đúng là hữu duyên.

- Hữu duyên cái con khỉ. Dzô dziên thì có.

- Dzậy… giờ sao?

- Tao không biết. Nhưng tao thề sẽ trả thù.

- Tự nhiên trả thù…mày bị khìn hả?

- Khìn gì mà khìn! Lần trước tự dưng bị chơi quê quá chừng, phải tìm cách chơi quê lại bả chứ.

- Chơi lại á?! Mày không sợ bà chị nhớ mặt mày sao?

- Ừ thì… chấp nhận thương đau để tiến lên phía trước

- Hay! Hay! thằng này lợi hại.

Thằng nhóc nghe khen, được dịp vênh vênh cái mặt lên nhìn thấy ghét. Nhưng thằng Quân không quan tâm, cái mà nó quan tâm bây giờ là chờ đợi để coi… kịch hài. Chẳng biết thằng nhóc sẽ làm ra ngô ra khoai gì không, nhưng với cái vẻ quyết tâm đó thì chí ít cũng có một vài tập hay cho nó thưởng thức. Mà kể cũng lạ, tuy mới gặp lần đầu nhưng thằng Quân cảm thấy chị Minh cũng hiền hiền chứ có như thằng nhóc nói. Chả biết thằng nhóc có nhìn lộn không đây?
- Ngày mai trên phường có tổ chức “Ngày hội tuổi thơ” mừng Quốc tế Thiếu Nhi 1/6, mày có định lên tham gia không? Nghe nói có tính điểm sinh hoạt nữa đó.

- Đi thì đi, sợ ai.

- Ừ, tao biết mày đâu có sợ ai. Người ta không sợ mày thì thôi chứ phải hông nè. – thằng Quân nói như trêu

- He he…mày quá khen. Tao thề là sẽ trả đũa à Minh cho bỏ ghét.

Cả hai thằng nhóc cùng cười lên khoái trá. Chưa biết kế hoạch có thành công không, nhưng chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh sắp xảy ra, cứ thế mà …sung sướng.

*

* *











Theo kế hoạch thì đến tối chương trình mới bắt đầu nhưng ngay từ sáng sớm, cả bọn đoàn viên lớp 9, đoàn viên nòng cốt lẫn chuyên trách đều bị tập trung tại sân ủy ban để ráp sân khấu, phân chia phần thưởng và chuẩn bị vật dụng cho các trò chơi. Đám con trai được huy động để thực thi một nghĩa vụ vô cùng cao cả mà chỉ có bọn nó mới có thể: làm chân sai vặt cho đám con gái!

Thằng Lâm – trưởng nhóm 1 kiêm luôn chức thủ lĩnh của bọn con trai là bị quay nhiều nhất.

Mới thấy nó cắt cắt dán dán biểu ngữ trên sân khấu, thoắt cái đã thấy nó lót tót chạy trên lầu, lúc lại khệ nệ khiêng chồng ghế… Nhìn nó mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà tội nghiệp.

Đâu chỉ riêng nó, mấy thằng con trai còn lại cũng trong tình trạng tương tự. Nhưng tới giờ cơm trưa thì chúng nó lại được ưu ái hơn, bằng chứng là đám con gái đích thân đi… mua cơm và dâng tới tận miệng.

Nói vậy chứ bọn con gái cũng làm nhiều lắm, phân chia bánh kẹo, gói quà, rồi còn lo chuẩn bị trang phục, trang trí các gian hàng trò chơi dân gian…ai cũng tất bật với công việc riêng của mình.

* * *

Chiều tối….

Đứa nào đứa nấy sau khi được “thả” về nhà đều đã tắm gội sạch sẽ, quần áo thơm tho, đứng thành đội hình ngay ngắn ở sân ủy ban. Tất cả chương trình đều đã chuẩn bị xong xuôi và hoàn chỉnh.

18g00…



Theo đúng như trong thư mời gửi về cho các khu phố, các bé thiếu nhi lũ lượt kéo nhau tụ hội về ủy ban phường để ăn Tết của mình. Thiếu nhi nhỏ có, vừa có, lớn có và thiếu nhi…già đầu cũng có.

Mấy bé nào được ba mẹ dẫn đi thì còn ngoan ngoan chút xíu, tức là chịu ngồi yên và nghe lời các anh chị Đoàn viên. Còn mấy bé đi một mình, mà là con trai thì ôi thôi… chúng nó quậy phải biết. Chạy nhảy lung tung hết chỗ này lại qua chỗ khác.

Các gian hàng trò chơi đông nghịt người. Bé nào cũng muốn tham gia vì…có quà. Dù thắng hay thua bé cũng…có quà, gọi là khuyến khích. Bởi vậy mà các bé tha hồ… lấy quà !! Và các anh chị phụ trách thì tha hồ…phát quà.

* * *

Giữa cái không khí náo nhiệt tưng bừng như vậy mà thằng Dự lại một mình lẳng lặng đứng trên lầu quan sát. Nó không muốn tham gia.

Nói chính xác hơn là KHÔNG THÍCH!

Chỉ tại muốn đổi chiếc xế mới mà nó đành chấp nhận điều kiện ba nó đặt ra là phải tham gia sinh hoạt hè ở Đoàn phường, một việc mà từ trước tới giờ nó chưa bao giờ nghĩ tới. Nhìn cái đám lộn xộn đang diễn ra phía dưới, nó thở dài ngao ngán.

Đứng ở vị trí này, nó nhìn thấy thấp thoáng trong đám lộn xộn đó có thằng Quân. Từ lúc lên đây tới giờ thằng Quân cứ chạy hết gian hàng này lại tới gian hàng khác tham gia trò chơi, bỏ nó một mình. Thằng Quân là chúa ham dzui, chỗ nào đông đông, hay hay là không bao giờ thiếu mặt. Vốn dĩ nó rủ thằng Quân lên sinh hoạt chung cho có bạn nhưng cuối cùng thì nó vẫn chỉ “mình anh sô lô”
Một luồn gió nhẹ thổi qua mặt, Nó vươn vai thay đổi tư thế đứng cho đỡ mỏi chân. Bất chợt một dáng người đập vào mắt nó, người mà nó không ưa một chút xíu nào: Nhỏ Minh!

Giữa lúc bạn bè bận rộn chăm sóc mấy bé thiếu nhi thì nhỏ Minh lại thảnh thơi làm…thiếu nhi đi loanh quanh tham gia trò chơi ở các gian hang khác, lần mò tới gian hàng của thằng Lâm, nơi đang diễn ra trò bịt mắt đập lon. Nhìn thấy nó, thằng Lâm hét:

- Bà kia, đi lang bang đâu đây?

- Chơi đập lon. – mặt nó tỉnh queo.

- Còn gian hàng của bà, sao không lo canh đi?

- Xong gòi, quà cũng hết lun. Sập tiệm gòi.

- Kệ bà. Đi ra chỗ khác chơi!

- Tui muốn chơi cái này à. – Nó vừa nói vừa làm ra bộ nhõng nhẽo, cứ như nó là một bé “thiếu nhi” thực sự.


- BIẾN ĐI CHỖ KHÁC.

Thằng Lâm gắt lên, giọng nữa đùa nữa thiệt. Những tưởng nhỏ Minh sẽ ngoan ngoãn mà tránh ra, trong khoảnh khắc thằng Lâm quên mất người đang đứng trước mặt nó không phải đứa con gái bình thường mà là nhỏ Minh. Thấy thằng Lâm gắt, không những nhỏ không đi mà còn giương mắt nhìn. Chau mày.

Và…

- Huhuhu…anh Lâm ăn hiếp em. Hông cho em chơi…Huhuhu…chị Ngọc ơi, anh Lâm dám nạt eeemm…

Nó đứng khóc ngon lành làm thằng Lâm đâm hoảng. Những người đứng gần đó quay sang nhìn chằm chằm vào hai đứa tò mò. Một chú nhóc chỉ tay vào thằng Lâm la lên:

- Anh này xấu, anh không cho chị này chơi. Anh là người xấu…

Mấy đứa nhóc xung quanh được dịp hùa theo, cùng nhau chỉ vào thằng Lâm và liên tục nói nó là người xấu, ăn hiếp con gái. Thằng Lâm như bị trời trồng, đứng nghệt mặt ra không biết phải nói gì. Nó không ngờ mình lại bị lâm vô hoàn cảnh éo le như vậy.

- Hahahaha….

Một tràn cười bất ngờ vang lên, nhỏ Minh đưa tay quệt những giọt nước–mắt–cá–sấu còn đọng trên khóe mi cười nham nhở:


- Cho chừa cái tội không cho tui chơi.

Rồi nhỏ quay sang mấy đứa nhóc khi nãy, móc từ trong túi ra vài que kẹo đưa cho tụi nó, cười cười:

- Cám ơn mấy nhóc đã bênh vực cho chị nghen.

Thằng Lâm lúc này mới biết mình bị chơi xỏ, mặt đỏ gay. Nó quay sang nhỏ Ngọc ở gian hàng kế bên:

- Bà Ngọc coi chừng dùm tui nghen. Tui phải xử con yêu tinh này.

Nói rồi thằng Lâm nhảy phốc ra khỏi gian hàng. Thấy vậy nhỏ Minh nhanh chân co giò phi thẳng nhỏ không quên dặn mấy đứa nhóc cản đường thằng Lâm. Dĩ nhiên thằng Lâm làm sao thoát ra khỏi vòng vây con nít. Nó bị đám nhóc lôi kéo, ngã lăn ra đất, chỉ còn biết tức tối ngồi nhìn nhỏ Minh đứng từ xa cười khoái chí. Khỏi phải nói, tất cả những ai có mặt tại đó đều được một trận cười nôn ruột.

Thằng Dự chứng kiến từ đầu đến cuối, nó thấy tội cho ông anh bị chơi xỏ, và trong đầu nó lúc này, nhỏ Minh chẳng khác đám con gái trong lớp nó. Thằng Dự lầm bầm:

- Nhí nhố vậy mà cũng làm chuyên trách.
* * *

Tối hơn một chút.

21g00…

Các gian hàng đã được tháo dỡ, thiếu nhi cũng theo cha mẹ về hết từ lâu. Sân ủy ban chỉ còn lại đám Đoàn viên lớp 9 và mấy chuyên trách đang lui cui thu xếp nốt những phần bừa bộn.

Thằng Lâm vác chổi đi tới gần chỗ nhỏ Minh:

- Bà kia, nhớ món nợ hồi nãy hông?

- Nợ nào? – nó giả ngu.

- Bà đừng có giả điên. Hồi nãy bà làm tui quê trước bao nhiêu người.

- Hồi nào ta?!

Nhỏ Minh gãi cằm, đăm chiêu suy nghĩ. Có vẻ như chuyện gì đó đã xảy ra rất lâu khiến nó quên bén đi. Thái độ đó càng làm thằng Lâm thêm tức, nó hét:

- Bà giỡn mặt dzới tui đó hả?

- Ah..Ah…có phải cái dzụ “ Anh Lâm ăn hiếp em hổng cho em chơi” phải hông?

Nhỏ Minh vừa nói vừa nhõng nhẽo lắc mình dậm chân xuống đất diễn tả lại hành động ban nãy khiến thằng Lâm nổi điên.

- GRƯƯ….Tại bà mà tui thành kẻ xấu xa, bị đám con nít mắng xối xả.

- Hahahahahaaha……Cho đáng đời.


- Bà đứng lại

- Tui đâu có ngu! Blêu…Blêu…

Nói chưa dứt câu là nhỏ Minh đã vác chổi chạy mất, thằng Lâm tức tốc đuổi theo và tạo thành cảnh tượng “mèo bắt chuột”. Có điều con chuột này có thâm niên rèn luyện Karatedo nên dù chạy bở cả hơi tai, thở ra bằng…lỗ mũi mà con mèo Lâm vẫn không chạm được cọng lông của nó.

Chạy mệt, thằng Lâm đứng lại thở dốc, nó cũng tạm dừng chân…uống nước. Nó nhìn thằng Lâm hất hàm hỏi:

- Uống nước không ông kia?

- Uống chứ sao không!

Nhỏ Minh cầm chai nước tung về phía đó và thằng Lâm bắt lấy ngon ơ. Đợi cho thằng Lâm tu xong chai nước nó mới chỉ tay ra dấu cho thằng Lâm nhìn về phía sau, lúc này thằng Lâm mới nhận ra tất cả những người còn lại, kẻ đứng, người ngồi ai cũng đang ôm bụng mà cười rũ rượi. Thằng Lâm nhìn nó ra vẻ không hiểu, nó hất mặt cười hề hề:

- Nhìn cái quần ông kìa!

Thằng Lâm hơi chột dạ, vội vàng quay nhìn xuống phía sau xem có bị…tét đoạn nào không, hành động đó vô tình lại làm cho cả bọn cười lớn hơn. Hoảng hồn quay ngoắt lại nhìn phía trước thì hỡi ôi …không biết từ khi nào mà cái khóa quần phản chủ đã bung ra, trống hoác, lại nhìn xung quanh, lần này nó quê thật sự. Thằng Lâm hối hả chạy biến vào phòng vệ sinh với cái mặt đỏ hơn cả mặt trời, còn bọn người bên ngoài thì được dịp bò cả ra nền đất mà cười

Thằng Dự tự dưng cũng đỏ mặt, nó nhớ tới chuyện lần trước, cũng vì cái khóa quần mà nó trở thành trò cười cho cả bọn chuyên trách dưới kia, giống tình cảnh của thằng Lâm lúc này. Nó cảm thấy đồng cảm với ông anh, và nó nhận ra rằng hình như nó không phải là nạn nhân duy nhất của “bà chị đáng ghét” đó.

Mãi suy nghĩ, nó không để ý có một bóng đen đang đứng phía sau lưng. Bóng đen đưa bàn tay vỗ vỗ vai nó. Giật mình quay lại, chạm mặt nó là gương mặt thằng Quân đầy khó hiểu.

- Thì ra nãy giờ mày trốn ở đây, làm tao tìm mày quá trời.
Thằng Dự hừ giọng:

- Có tìm thiệt hông, hay là lăng xăng ở dưới kia?

- Thì…tìm hoài không thấy tao phải chơi chứ sao. Dù gì thì mấy trò đó cũng hay.

- Huhm…huhm…

- Thôi, về! Mọi người về gần hết rồi, mai còn phải lên sớm để tham gia thi kéo co trên quận nữa.

- Kéo co?

- Ừa, mày không nghe chị Linh thông báo hả? Mai mình lên quận thi, 7g tập trung tại đây, có xe chở lên quận.

- Uhm…hên xui đi

- Mày cứ vậy không hà. Về mai còn đi sớm

- Về thì về, tao cũng chán lắm rồi.

Thằng Dự thở dài, nó cho tay vô túi quần rồi lững thững theo thằng Quân đi xuống.

Thế mà toi mất cả một ngày chả ra gà vịt gì, toàn lăng quăng chạy tới chạy lui làm mọi công không. Mệt đứ đừ. Thằng Dự nghĩ vậy.

Sáng hôm sau. Khi thằng Dự và thằng Quân lên đến nơi gọi là “chỗ tập trung” thì tất cả đã có mặt đông đủ. Mọi người có vẻ như sốt ruột lắm. Vừa nhìn thấy nó, không chỉ một mà cả đám đông cùng trố mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên…

Hai thằng nhóc thắc mắc, nhìn nhau. Có tiếng nói to:



- Hai ông nội đi đâu dzậy?


- …Đi hội thao chứ đi đâu! – thằng Quân ngơ ngác trả lời.

- Trời, dzậy mà tui tưởng hai ông đi diễn thời trang chứ. Sến quá đi.

Lúc này, hai thằng nhóc mới nhìn lại mình và hiểu ra tất cả. Thằng Quân chặc lưỡi:

- Mày làm gì mà diện quá dzạ?? Làm tao cũng liên lụy luôn nè.

- Liên lụy gì? – Thằng Dự nhăn mặt

- Thì mày nhìn thái độ của mọi người kìa.

- Thế thì đã sao nào?

- Nhìn mày lạc loài quá.

- Kệ tao!

Thằng Dự kết thúc gọn lỏn. Nó có vẻ hơi sùng.

- Quái, mình ăn mặc thế nào là quyền của mình, có gì mà bày đặt ý kiến ý cò chứ.

Thằng Dự vừa nghĩ vừa nhăn mặt vì khó chịu. Nhưng khi nhìn tất cả xung quanh, ai cũng quần lửng, áo thun, đồ thể thao hay như các anh chị chuyên trách với áo Mùa Hè Xanh thì nó thật sự là … kẻ–lạc–loài như thằng Quân vừa nói.

Nhớ lại tối qua, nó đã bỏ công soạn lựa bộ đồ hiphop mới nhất, thời trang nhất, cốt để hôm nay sẽ nhận được sự trầm trồ, ganh tị. Có ngờ đâu lại phản tác dụng thế này. Bực mình, nó lầm lì không nói .

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 115