watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Công chúa Hoa Tường Vi
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang

i mái hơn nhiều, chứ không bức bách như cảm giác mà Hoàng tử hắc ám mang lại. Người thứ ba là một nam sinh có mái tóc nhuộm đỏ, cậu ta đang hứng thú nhìn cô đánh giá. Tường Vi đột nhiên cảm tưởng, mình đã rơi vào hang sói rồi. Thấy cô gái kia cũng đang trừng lại mình, Chấn Thiên mới nháy mắt tinh quái: “Chào người đẹp. Tớ là Giang Chấn Thiên, phòng 502. Người đẹp không cần lo lắng đâu. Nghe nói phòng cậu ngày trước có một người đi tắm dẫm phải xà bông trơn nên trượt ngã, đầp đầu xuống sàn mà chết, cũng chẳng phải chuyện ma quái gì.” Tường Vi mặt trắng bệch, đến cười gượng cũng không nổi: “Tớ là Hàn Tường Vi. Sau này mong được các cậu giúp đỡ.” – Trong lòng âm thầm bỏ thêm câu, nếu có thể thì không cần gặp lại sẽ tốt hơn. Tử Khiêm không thẹn với danh xưng Hoàng tử thân thiện, liền hướng về phía Tường Vi trấn an: “Vũ và Thiên trêu cậu thôi, không có ma quỷ gì ở phòng 503 đâu.” Chỉ tiếc là lời động viên đến quá muộn, Tường Vi lúc này đã thăng lâu rồi. Sau khi tạm biệt Tường Vi, rời xa khỏi kí túc xá, Khiêm mới quay sang nhìn hai người bạn: “Sao các cậu lại trêu đùa cô ấy vậy?” Triết Vũ trầm ngâm một lúc mới lên tiếng: “Không biết. Chỉ là khi đối diện với cô ấy, tự dưng mà trêu chọc như vậy thôi. Giống như là chúng tôi đã thân quen rất lâu rồi”. “Tớ cũng có cảm giác rằng mình đã quen biết cô ấy trước rồi. Đặc biệt khi nhìn vào mắt Tường Vi, bất giác trong lòng sinh ra cảm giác gần gũi.” Câu nói của Chấn Thiên làm không khí trở nên ngừng trệ. Tử Khiêm: “Hai cậu là bạn thân từ bé, có lẽ lúc trước đã từng tình cờ gặp Vi ở đâu chăng?” Cả Triết Vũ và Chấn Thiên đều im lặng, không hẹn cùng nghĩ tới một bóng dáng trắng, đeo chiếc túi cỏ ba lá, nở nụ cười không vướng chút bụi trần. “Vũ, Thiên, tớ mới điều chế ra được một loại thuốc mới. Chúng ta đi thử nghiệm hiệu quả đi.” Chỉ tiếc là, từ rất lâu rồi, không còn có thể nhìn thấy nụ cười ấy lần nữa. ** * Tường Vi đang ở trong lớp học mới, cô không hiểu, vì sao buổi chiều mới học chuyên ngành, còn buổi sáng lại có lịch học đặc biệt. Vẫn chưa tới giờ vào lớp, Tường Vi đã làm quen được với một cô bạn gái vô cùng dễ thương ngồi bên cạnh, cô ấy cũng học khoa Văn, có lẽ buổi chiều họ sẽ gặp nhau tiếp thôi. Cô bạn này tên là Trịnh Trúc Lam, hai người tuy mới gặp nhưng đã rất thân. Tường Vi: “Trúc Lam, cậu đang xem gì vậy?” Trúc Lam đưa cho cô một tờ giấy, miệng cười tươi, nói: “Danh sách mười chàng nổi tiếng nhất trường mình có kèm theo một ít trích dẫn tiểu sử của họ. Cậu xem thử đi.” Tường Vi nhận lấy tờ danh sách của Trúc Lam ,bắt đầu xem chăm chú. DANH SÁCH TOP 10 HOÀNG TỬ TUYỆT VỜI CỦA DRACATE: 1. Đức Vua Dracate: Lý Thiên Dã. Hội trưởng Hội học sinh khối Đại học. Sinh ngày: 3/8. Sức mạnh: không rõ. 2. Hoàng tử Dracate: Trần Tử Khiêm. Sức mạnh: nước. 3. Hoàng tử Dracate: Âu Triết Vũ. Sức mạnh: lửa. 4. Hoàng tử Dracate: Giang Chấn Thiên. Sức mạnh: có khả năng dịch chuyển tức thời và chữa trị vết thương. 5. Đại Tướng quân Dracate: Đường Chí Kiệt. Hội phó Hội học sinh khối Đại học. Sức mạnh: mộc. 6. Đại Tướng quân Dracate: Đỗ Kì Bình. Uỷ viên Hội học sinh khối Đại học. Sức mạnh: âm thanh. 7. Đại Tướng quân Dracate: Lăng Vô Kỵ. Uỷ viên Hội học sinh khối Đại học. Sức mạnh: trực cảm, có thể nhìn thấy quá khứ của một người khi chạm vào người đó. 8. Dương Đạt Hùng: Hội trưởng Hội học sinh khối cấp III Dracate. Sức mạnh: gió. 9. Lại Quang Trường: Hội trưởng Hội học sinh khối cấp II Dracate. Sức mạnh: sấm sét. 10. Đổng Mạnh Ninh: Thành viên Ban cán sự Hội học sinh khối cấp I Dracate. Sức mạnh: tâm linh. Đã kiểm tra và phê duyệt. Thay mặt hội Fan Club Dracate: Chủ tịch Club Lâm Vũ Giai Đình Cùng thời gian ấy, ở một góc khuất sân trường Dracate đang có bốn anh chàng đẹp hơn cả hoa ngồi thảo luận. “Thiên Dã, cậu nói thật hả? Năm học mới này, anh Dylan sẽ không về trường dự khai giảng sao? Vậy bọn nữ sinh sẽ thất vọng lắm đây!” – Anh chàng mang vẻ đẹp nho nhã, thanh cao, khẽ nhăn mày, đăm chiêu. Anh chàng có bộ dạng nghịch ngợm ngồi bên cạnh nghe vậy liền khinh bỉ liếc nhìn: “Ê Kiệt, sao cậu không nói thẳng ra là cậu sẽ mất đi vài trò vui tiêu khiển đi hả? Anh chàng tên Kiệt hai mắt ánh lên tia quỷ dị, thong thả nhả từng chữ: “Đỗ Kì Bình, cậu muốn bình phẩm nhân cách của tôi? Đừng quên nhờ tôi mà cậu đã kiếm được một khoản không nhỏ trong vụ trước. Giờ muốn ‘qua cầu rút ván’?” Đỗ Kì Bình cảm giác sau lưng thật lạnh, liền yếu ớt lắc đầu: “Hãy coi như tớ chưa nói gì cả.” Chàng trai có vẻ mặt lạnh lùng, chuyên tâm chỉnh lại gọng kính, nhất quyết không thèm để ý đến hai người bên cạnh. Người ấy không ai khác là Lăng Vô Kỵ, kẻ khó gần nhất của Hội học sinh khối Đại học Dracate. Như vậy, anh chàng mang vẻ đẹp của mặt trời rực rỡ chỉ có thể là Lý Thiên Dã mà thôi. Thiên Dã không để tâm đến ba cậu bạn mà chỉ chăm chú nhìn một tấm ảnh. Trong ảnh nổi bật nhất là hình ảnh một cô bé mặc váy trắng, đang ngồi giữa ba cậu nhóc con và hai cậu bé lớn tuổi hơn. Cô bé cười rạng ngời, thằng nhóc tóc dài tuy đang hằm hè với cậu bé bên cạnh, nhưng vẫn không quên kéo cô bé lại gần phía mình. Còn 2 cậu bé có vẻ lớn tuổi nhất cùng cậu nhóc còn lại đang mỉm cười với ống kính. Khoảnh khắc hạnh phúc đó, giá như có thể quay trở lại lần nữa! Thiên Dã lật bức ảnh lên, đằng sau có một dòng chữ nhỏ: SINH NHẬT CÔNG CHÚA CAREY 5 TUỔI. Vô Kỵ nhìn thấy biểu hiện buồn bã của bạn mình, không khỏi thở dài: “Thiên Dã, cậu nhớ họ?” “Mình không biết phải nhớ hay hận họ nữa? Họ mang mình từ địa ngục lên thiên đường, cho mình biết được cảm giác gia đình, người thân là thế nào? Rồi chính họ lại đẩy tớ xuống vực tối, họ bỏ tớ lại một mình. Cảm giác cô độc lúc ấy thật sự đáng sợ. Luôn cô độc là một loại thống khổ, nhưng kẻ đang chìm giữa tình thân đột ngột mất đi tất cả mới là sự thống khổ tột cùng. Tham luyến cảm giác gia đình nhưng không còn cơ hội nữa. Tại sao hai người đó lại bỏ rơi tớ mà ra đi như vậy? Còn bọn mình, những kẻ ở lại biết làm sao đây? Tớ, anh Dylan, Âu Triết Vũ và Giang Chấn Thiên, phải mất bao lâu mới quên được cơn ác mộng này. Mười ba năm rồi, tới khi nào mới có thể kết thúc?” – Thanh âm của Lý Thiên Dã mang theo một sự đau đớn. Có những nỗi đau, khi đã cứa vào tim, sẽ mãi mãi không xoá hết được. Trong khi Tường Vi đang xem danh sách top 10 hoàng tử Dracate thì ba anh bạn hàng xóm của cô đã bước vào lớp. Chấn Thiên bực mình kết luận một câu: “Tên Dylan lại dám không tới. Nhất định có việc mờ ám.” Tử Khiêm nhìn thấy Tường Vi đầu tiên trong số ba người, liền cười thật tươi: “Tường Vi… thì ra cậu chính là bạn mới của lớp mình.” Trái với vẻ mặt vui mừng của đối phương, Tường Vi kìm nén thở dài, đau khổ chào: “Khiêm, Thiên và cả Âu Triết Vũ nữa, ba người cũng học lớp này?” Tử Khiêm thân thiện, rất nhiệt tình bắt chuyện: “Ừm, thật tuyệt phải không? Chẳng ngờ bọn mình lại có duyên như thế!” Tường Vi rất muốn nói, rằng cô chẳng thích loại nghiệt duyên này, nhưng nào có can đảm mà nói ra. Triết Vũ sâu sắc quan sát biểu tình của Tường Vi, mọi biểu cảm trên khuôn mặt cô đều không thoát được cặp mắt nhạy bén của cậu, mở miệng ra vẫn là âm điệu đùa cợt: “Lùn một mẩu, không nghĩ tới cô cũng học ở lớp đặc biệt này. Xem ra, sức mạnh của cô phải hay ho lắm đây? Là gì thế?” Chấn Thiên cũng cười tinh quái: “Người đẹp, phải nhìn lại cậu bằng con mắt khác rồi.” Tường Vi càng nghe càng cảm thấy không hiểu, đầu óc muốn mơ hồ: “Sức mạnh gì cơ? Mà đúng rồi. Sao trong tờ danh sách này lại nói các cậu có sức mạnh nước, lửa?” Trúc Lam chính là bị câu hỏi của Tường Vi làm cho ngạc nhiên: “Nếu không có sức mạnh thì sao được học ở Dracate chứ? Tớ có thể tàng hình, đó là sức mạnh của tớ. Mục tiêu của tớ là, phấn đấu trở thành một phù thuỷ xuất sắc như công chúa Carey.” Cơ thể Trúc Lam bỗng biến mất trong không khí rồi đột ngột xuất hiện trở lại. Hơi thở của Tường Vi bắt đầu trở nên gấp gáp. Đầu óc quay cuồng nhưng vẫn tỉnh táo để hiểu rõ một điều. Thì ra trường Dracate này là trường đào tạo phù thuỷ. Ngôi trường đẳng cấp với những tài năng của đất nước mỗi năm đều tuyển sinh rất ít, điều kiện đặc biệt chính là vì lẽ này sao? Cuối cùng thì Tường Vi cũng biết được, lý do mình đỗ Dracate là do cô có khả năng bói tú chính xác. Các hiệu trưởng nghi ngờ không biết là do mánh khoé của cô hay là một loại sức mạnh tiềm ẩn tạo nên. Và để chắc chắn, họ muốn cô theo học ở đây rồi từ từ nghiên cứu. Trịnh Trúc Lam tỏ ra cực kì phấn khích khi biết Hàn Tường Vi có thể bói bài chính xác. Hai tên đáng ghét Âu Triết Vũ và Giang Chấn Thiên thì vẫn không thôi dừng cái trò bắt nạt cô. Có lẽ biết khả năng của cô chẳng thể đấu nổi lại họ, nên hai kẻ ác độc đó mới thản nhiên chà đạp mà. Tại văn phòng của Hội học sinh khối Đại học Dracate, khi Thiên Dã đang chuyên chú nghiên cứu kế hoạch tổ chức hội lễ sắp tới thì Đường Chí Kiệt từ bên ngoài bước vào. Chí Kiệt: “Thiên Dã, đoán xem cô gái mới chuyển đến trường mình là ai nào? Cậu sẽ không ngờ nổi đâu.” Thiên Dã bỏ bản kế hoạch xuống bàn, hai tay chống cằm, nhắc nhở: “Nói ngắn gọn thôi.” Chí Kiệt mất hứng thú, đành báo cáo vắn tắt: “Đó là Hàn Tường Vi, dưới chúng ta một khoá. Cô ta chính là người được mệnh danh ‘Công chúa lá bài’ của Saint Hannee. Nghe đồn khả năng bói tú rất chính xác và chưa bao giờ tiên đoán sai cả. Vì thế mà Hàn Tường Vi đã được hiệu trưởng mời tới học.” “Vậy có nghĩa là cô ta không có phép thuật?” “Không rõ lắm. Nhưng có một điều rất thú vị là không có ai biết được quá khứ hồi nhỏ của cô ta. Xuất thân của Hàn Tường Vi là một bí ẩn lớn. Thế nào, Thiên Dã, thấy lạ rồi phải không ?” Hết chương 1. ..k e n h t r u y e n . p r o .. Chương 2: Bông hoa can đảm nhất _ A brave princess Con chỉ ước mình có thêm can đảm Để dám chiến đấu bảo vệ người mình thương yêu Vậy mà ngay cả dũng khí để nói sự thật cũng ko có Tuy nhiên nhờ vậy mà Hoàng Tử đã xuất hiện che chở cho con *Nhân vật: Hàn Tường Vi _ học viên lạc loài của trường Dracate Âu Triết Vũ _ Hoàng Tử Dracate .Sức mạnh:lửa Trần Tử Khiêm _ Hoàng Tử Dracate. Sức mạnh:nước Giang Chấn Thiên _học viên của trường Dracate . Sức mạnh:tàng hình Lâm Vũ Giai Đình _Công chúa Baby Dracate . Sức mạnh : đi xuyên tường Lý Thiên Dã _Đức vua Dracate . Sức mạnh :ko rõ Đường Chí Kiệt _Đại tướng quân Dracate . Sức mạnh :mộc Đỗ Kì Bình _Đại tướng quân Dracate . Sức mạnh : âm thanh Lăng Vô Kị _Đại tướng quân Dracate . Sức mạnh :tiềm ẩn *Địa điểm: - kí túc xá của Đại học Dracate _ khu rừng bí ẩn. TRUYỀN THUYẾT VỀ 1 HUYỀN THOẠI CỦA TRƯỜNG DRACATE Đó là 1 truyền thuyết dc sinh ra cách đây 13năm .1 cậu nhóc mới 12 tuổi đã trở thành Ngũ hành. Để trở thành 1 thành viên của Ngũ hành nghĩa là người đó phải rất giỏi,rất tài năng,rất mạnh.Vị trí của Ngũ hành là niềm mơ ước của bao nhiêu phù thuỷ. Và vì thế cậu bé Hạ Tường Luân đó đã trở thành tâm điểm của mọi sự quan tâm .Có rất nhiều người hâm mộ Hạ Tường Luân ,thần tượng cậu bé thiên tài đó nhưng cậu bé tên Luân đó đã mãi mãi sống với cái tuổi 12 của mình.cái chết của cậu như 1 cú giáng nặng nề, đau đớn nhất lên mọi người. Cậu bé chết đi là tổn thất nặng nề nhất, đáng sợ nhất với Dracate.Nhờ vậy mà phe chống đối Dracate đã nổi dậy mạnh mẽ,rất nhiều học sinh của Dracate bị sát hại. ******************************** Ôi,trời! Sắp muộn học rồi,sao mình lại có thể ngủ quên dc chứ? Thật là tệ hại. Tôi cần phải chạy nhanh hơn nữa. Tôi cứ thế cắm đầu chạy tới lớp học mà ko để ý đường. Uỳnh! Tiếng 2 người nào đó đâm vào nhau. Nghe tiếng kêu cũng biết là có đổ máu. - Oái! Đau quá! – tôi thương xót cái mông của mình và tiếng hét của 1 tên con trai đã phá vỡ tâm trạng đau lòng của tôi. - Hàn Tường Vi ,cô âm mưu ám sát tôi phải ko ? Tôi ngẩng đầu lên nhìn, 1 mái tóc bồng bềnh trong nắng. ánh sáng mặt trời làm tôi loá cả mắt,ko thể nhìn thấy mặt người mình đâm vào nhưng cái giọng nói đó và mái tóc đó,tôi biết đó là ai rồi. - Âu Triết Vũ , xin lỗi . Tôi ko cố ý.Cậu ko sao chứ? - Cô nhìn tôi thế này mà bảo ko sao ak?tôi biết là cô rất ghét tôi nhưng cô có cần phải trả thù tôi bằng cách này ko? – Âu Triết Vũ nhìn tôi như sắp lao đến giết tôi vậy. - Âu Triết Vũ ,tôi xin lỗi…nhưng nhìn cậu đâu có vẻ là bị gì đâu. - rõ ràng là nhìn cậu chẳng có vẻ là bị làm sao cả.tôi thề,tôi hứa, tôi đảm bảo là cậu đang định ăn vạ tôi chứ gì? đừng mơ nhé.cậu nghĩ tôi là ai chứ? - Cái gì?Cô nói gì cơ Hàn Tường Vi ? Ý cô là tôi đang giả vờ bị thương và ăn vạ cô đấy ak? – Âu Triết Vũ mặt đỏ bừng vì tức giận. - Ko,ko,ko. Ý tôi ko phải là vậy. xin lỗi cậu, Âu Triết Vũ .Tôi ko cố ý làm cậu bị ngã đâu. - hơ hơ hơ.sợ quá.hình như cậu ta sắp giết mình thì phải.nhìn bộ mặt thiên thần, ak nhầm, ác quỷ đó kìa….thiệt là rùng mình.tự dưng mình thấy lạnh xương sống quá - Xin lỗi thế thôi ak?Thành ý gớm! - Âu Triết vũ bỗng nở nụ cười nham hiểm. - Sao? chẳng lẽ cậu muốn tôi phải đền bù cho cậu uk? - tôi thấy mí mắt trái giựt dữ quá.chắc sắp có điềm xui xẻo chẳng lành gì rồi.Phải cẩn thận mới được.kinh nghiệm của 1 thầy bói mách bảo tôi vậy - Đúng vậy…nếu cô muốn nhận dc sự tha thứ thừ tôi.Tên Âu Triết Vũ đáng ghét cười ranh mãnh – Sao?Cô ko hài lòng ak? - Ko phải…vậy cậu muốn gì? - đó.tôi nói có sai đâu.mình phục mình quá mà. - Tôi muốn gì ak?tôi chưa nghĩ ra.Tạm thời cho cô nợ đó,Hàn Tường Vi .Thôi tôi vào lớp đây?Sao?Thế cô có vào cùng ko? – hắn quay lại nhìn tôi. - Oh,uhm…có.Chờ tôi với, Âu Triết Vũ . - tôi luống cuống gọi với theo.mà tại sao mình phải vào lớp cùng tên Âu Triết Vũ này nhỉ? Tôi cắm cổ chạy theo đuổi theo sau Âu Triết Vũ .Chẳng hiểu sao bỗng dưng hắn lại dừng lại ở cửa lớp mà ko chịu vào luôn đi báo hại tôi phanh ko kịp,lại tiếp tục nhằm cái lưng cậu ta mà tông. Đầu tôi sao bay vòng vòng. “Âu Triết Vũ ,cái mũi của tôi ,dau quá!cậu làm cái trò gì vậy?” – Tôi bực mình quát cậu ta từ phía sau. Âu Triết Vũ quay lại nhìn tôi, ánh mắt băng giá rồi bước vào trong lớp.Hơ,sao tự dưng tên đó lại nhìn mình bằng ánh mắt đó nhỉ?Tôi lo lắng bước vào lớp. ánh mắt tôi bắt gặp 1 đôi mắt to, đẹp long lanh của cô gái xinh chả khác gì búp bê barbie.Tôi biết cô ta là ai?Công chúa baby Lâm Vũ Giai Đình .Nữ sinh giỏi toàn diện của saint hannee này. Giai Đình quay sang nhìn tôi ánh mắt đăm chiêu rồi quay sang nhìn cô bạn ngồi bên canh – Lana “đại tiểu thư”.2 nàng công chúa thì thầm với nhau điều gì đó tôi nghe ko rõ rồi sau đó,họ lại chĩa cặp mắt về chỗ tôi ngồi. Giai Đình : Ại vậy,Triết Vũ ?Học sinh mới ak?(Triết Vũ ko trả lời cô ta liền chuyển mục tiêu nhìn tôi sang cậu ta).Vũ ,cậu sao thế?hơn 1 tháng nay bọn mình chưa gặp nhau vậy mà sao chẳng thấy cậu có vẻ gì là nhớ tớ thế?Hôm qua,tớ vừa mới trở về từ Pháp là liền đi gặp cậu luôn vậy mà cậu hờ hững như ko ấy? - Oa,cậu ấy xinh thật đấy.Quả không hổ danh là Công chúa baby Triết Vũ :(chẳng thèm nhìn lâm Vũ Giai Đình ,giọng tỉnh queo):Vậy cô muốn gì nào?Muốn tôi chạy đến phục dịch cô như 1 lũ ruồi nhặng ngốc nghếch hay vo ve theo cô sao? - hừ,thì ra tên Triết Vũ này đúng là 1 kẻ không biết lịch sự với phái đẹp.Tự dưng tôi thấy vui vui vì biết được rằng mình không phải là đứa con gái duy nhất bị hắn hành hạ, đối xử không ra gì.mà sao tôi lại thấy vui nhỉ.phải thấy bất bình mới đúng chứ? Giai Đình (tức giận):Triết Vũ ,cậu nói vậy là ý gì?Cậu thừa biết tình cảm tớ dành cho cậu rồi còn gì. - ek cô kia,tự dưng hét toáng lên như vậy làm tôi giật mình đó na Triết Vũ (nhìn tôi,sao lại nhìn tôi nhỉ?):Giai Đình ,tôi ko thích cô đâu , đừng phí thời gian với tôi nữa.Cô nên cặp với kẻ khác đi. - đúng là đồ máu lạnh. đồ nhẫn tâm.sao có thể nói với 1 cô gái thích mình như vậy chứ.nếu không thích người ta thì ít ra cũng phải cảm động rơi nước mắt và nói: “tha thứ cho tớ.tớ không thể thích cậu được.cậu xứng đáng với 1 người tốt hơn tớ ngàn lần.hãy tự đi tìm lấy hạnh phúc của mình và quên tớ đi”. Đằng này thì……. chán hẳn. Giai Đình :Cậu nói câu đấy vẫn chưa thấy chán ak,Triết Vũ ?vậy thì tớ nói lại lần nữa cho cậu nghe nhé!tớ sẽ ko bao giờ bỏ cuộc đâu. - chà chà,kiên trì như 1 con hươu cao cổ.bạn này chung tình quá.chỉ đáng tiếc là đã đặt nhầm tình cảm vào người không xứng đáng Triết Vũ :tuỳ .Nhưng tôi nói trước,cô đừng có quá đáng quá đấy? đừng giở trò “nước mắt như mưa” ra nữa.Tôi ghét lắm! Ê, đầu heo, cô nhìn gì tôi thế?thấy tôi đẹp trai lắm đúng ko?cô thích tôi rồi hả? - Sặc nước bọt mất, Âu Triết Vũ vừa nói gì vậy? Tôi: Điên ak?Dở uk,mà thích cậu.Tôi chưa bị thần kinh tới mức đó. Triết Vũ (nhảy qua chỗ tôi ngồi,lấy tay sờ má tôi.Tôi hét lên):Oái, đồ dê xồm.Thả tôi ra ,cậu làm trò gì thế hả,Triết Vũ ?ko dc… Triết Vũ (cười ma mãnh): Đúng như tôi nghĩ.Hàn Tường Vi ,cô ăn nhiều dưa bở quá rồi đấy.Tôi ko thèm làm gì với 1 đứa con gái ngốc nghếch như cô đâu.mà sao tim cô đập nhanh và to thế?Cô sợ tôi làm gì cô đến vậy ak?vậy thì từ bây giờ ngoan ngoãn 1 chút, đừng cãi tôi nữa. Đúng là tim tôi lúc này đang đập loạn cả lên.Tôi tưởng Âu Triết Vũ định làm gì tôi thật cơ. Đang ko biết phải cãi lại cậu ta như thế nào thì Tử Khiêm ,Chấn Thiên và Trúc Lam vào. Trúc Lam :Chấn Thiên ,cậu muốn chết ak mà xỏ xiên tôi?Tôi đá cho cậu bay mấy kilômet bây giờ.Còn nữa,lần sau mà còn dám tranh đồ với tôi thì cậu sẽ chết ko toàn thây đấy,hiểu chưa? - Trúc Lam bạo lực thật,chẳng cần quen lâu mình cũng biết điều này Chấn Thiên ( mồ hôi đầm đìa):vâng,em biết rồi.Lần sau em sẽ ko dám thế đâu ạ…(cười đểu).Trịnh Trúc Lam ,cậu nghĩ tôi sẽ nói thế chắc.Này,cô bạn nham hiểm,có thể người khác rất sợ cậu nhưng tôi thì ko.Cái trò tàng hình đi rình truyện bí mật của người ta xưa rồi bạn ạ.Bạn từ bỏ ý định doạ mình đi là vừa. Trúc Lam :Giang Chấn Thiên ,tôi sẽ…… Tử Khiêm :Tường Vi ,Triết Vũ. 2 người sao đến lớp sớm vậy?oh,Giai Đình ,Lana,2 người về từ hồi nào vậy?mà nghe nói 2 cậu đã đạt giải nhất cuộc thi hát ở Pháp đúng ko? - Tử Khiêm lúc nào trông cũng thật đẹp trai.khác hẳn kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai kia.nhìn rõ là ngứa mắt,hắn lại còn mắc chứng hoang tưởng nặng nữa chứ.cứ nghĩ ai cũng thích hắn không bằng ấy. Lana:uk,chào cậu Tử Khiêm .Nhóm bọn tôi đã đạt giải nhất.Bọn này về từ hôm qua.Mới đi 1 tháng mà lớp mình đã xáo trộn ghê nhỉ? Trúc Lam :xáo trộn gì cơ?Vẫn thế mà Lana(ánh mắt lạnh lùng) Lana :Thì đó(chỉ vào tôi).Con bé quê mùa này là ai vậy? - CÁI GÌ CƠ? QUÊ MÙA AK.NGƯỜI ĐẸP GÌ MÀ ĂN NÓI KHÓ NGHE THẾ Trúc Lam :Ai là con bé quê mùa chứ?Cậu lại bắt đầu cái thói khinh người khác rồi đấy. Đừng có mà quá quắt. Tử Khiêm ( ôn hoà): Lana này,mình nghĩ là cậu dùng từ chưa chính xác rồi.Tường Vi nhìn y như 1 nàng công chúa mà. - mình thề là mặt mình đang đỏ dần lên kìa.Tử Khiêm khen mình xinh như 1 nàng công chúa đó.Có tin được không Giai Đình :Tử Khiêm ,sao cậu lại bênh vực bảo vệ con nhỏ này vậy?Cậu thích cô ta ak?PHẢI KO? - HỪ.CÁI CÔ ĐÁNG GHÉT.MÀ TỬ KHIÊM THÍCH MÌNH UK?KHÔNG THỂ NÀO.BỌN MÌNH QUEN NHAU MỚI CÓ 1 TUẦN THÔI MÀ Tử Khiêm :ko phải vì tớ…tớ…tớ…các cậu… Lana : Đó, đó.Bọn tôi nói trúng tim đen rồi nên cậu ko cãi lại dc đúng ko,Hoàng Tử Tử Khiêm ? Ê,nhỏ kia.Tôi khát,cô ra ngoài mua cho tôi lon coca đi. - CÁI GÌ.CÔ KIA ĐANG SAI AI ĐẤY HẢ. ĐỪNG CÓ NÓI LÀ ĐANG SAI MÌNH ĐẤY NHA Triết Vũ (giọng nói lạnh như băng):Lana, Tường Vi đâu phải giúp việc của nhà cô.Sao cô lại sai “đầu heo”Tường Vi đi mua đồ cho cô vậy?Cô đâu có tư cách gì mà ở đây diễu võ dương oai.Xéo đi, đừng có làm tôi mất hứng. - ÂU TRIẾT VŨ ĐANG GIÚP MÌNH PHẢI KHÔNG.LIỆU MÌNH HIỂU THẾ CÓ ĐÚNG KHÔNG Lana (sửng sốt): Hoàng Tử Triết Vũ ,sao cậu lại…mình… Giai Đình (nhìn tôi đằng đằng sát khí.thực sự là rất đáng sợ.tôi có cảm tưởng bất an lắm):Triết Vũ ,cậu dám quát Lana chỉ vì con bé này uk?cậu nghĩ thử xem ai mới là người đang quá quắt ở đây? Tôi(hay là mình chịu thiệt vậy nhỉ?nhìn chiến tranh thế này chắc mình đột quỵ mất):Thôi,mấy người đừng có cãi nhau nữa. Để tôi đi mua coca cho Lana . Triết Vũ (2 mắt trợn trừng):Im đi.Tôi đã bảo cậu ko phải đi đâu rồi mà. Tôi:Cậu quát gì chứ, Âu Triết Vũ ?Tôi thích làm cậu cấm dc tôi ak? - AK AK…. MÌNH ĐIÊN RỒI.SAO LẠI ĐI QUÁT ÂU TRIẾT VŨ CHỨ.CẬU TA ĐANG GIÚP MÌNH MÀ Triết Vũ (cười khinh bỉ):Thích uk?Thích làm giúp việc cho người khác ak?ồ nếu vậy thì xin mời.Cứ tự nhiên mà làm những gì cô thích đi,Hàn Tường Vi .Rồi đấy, đi đi. - NHÌN CẬU TA CÓ VẺ ĐANG ỨC CHẾ LẮM.MÌNH ĐẮC TỘI VỚI CẬU TA RỒI.PHEN NÀY HÀN TƯỜNG VI MÌNH BỎ MẠNG NƠI NÀY LÀ CÁI CHẮC.thôi chạy mau.có khi còn có 1% cơ hội sống sót.Thế là tôi bỏ ra ngoài.Tôi biết Âu Triết Vũ đang muốn giúp tôi .Tôi rất biết ơn về điều đó nhưng tôi ko thích cãi nhau với Công chúa Baby Lâm Vũ Giai Đình hay đại tiểu thư Lana 1 chút nào hết… Hiện tại đang có 4 anh chàng đẹp trai đang lững thững trên sân trường. Đi giữa là anh chàng đẹp trai nhất,y hệt nam diễn viên điển trai Orlando Bloom.Vừa đi họ vừa nói chuyện vui vẻ.Riêng anh chàng với đoi kính cận đi ngoài cùng thì lạnh lùng ko nói gì hết.Anh ta đang mải mê suy nghĩ. Thiên Dã : Vô Kị ,cậu đang nghĩ gì mà trầm ngâm vậy? Vô Kị :1 truyện vừa mới xảy ra. Lúc nãy,khi tớ đi mua nước uống.Tớ đụng phải 1 cô gái… Chí Kiệt (nhìn Vô Kị ngạc nhiên): Đừng nói với tớ là cậu bị tiếng sét ái tình đấy nhé, ông bạn. Kì Bình (hớn hở):Thế nào?Cô gái đó thế nào?Xinh ko?Mà cậu đụng vào cô ta ak?Thế thì chẳng phải cậu đã nhìn thấy quá khứ của cô ta sao?thế cô ấy có năng lực gì? Vô Kị :Vớ vẩn.Tiếng sét ái tình gì?Có mà tiếng sét ngang tai thì có.1 điều kì lạ đã xảy ra.Tó ko hề nhìn thấy dc chút nào kí ức của cô ta.Thế nào?Thấy lạ rồi phải ko? Đây là lần đầu tiên năng lực của tớ ko có tác dụng.Thật là quái lạ. Chí Kiệt (Mặt tiếp tục ngơ ngác): oh,thế là thế nào nhỉ?cậu ko thể nhìn thấy quá khứ của cô ta uk?Vậy thì hoặc cô ta ko nhớ gì truyện đã xảy ra nghĩa là cô ta bị mất trí nhớ hoặc là sức mạnh của cậu đang gặp vấn đề.Nhưng cậu ko hề nhìn thấy gì về quá khứ của cô ta thật uk?Dù chỉ 1 chút thôi?(Lăng Vô Kị gật đầu) Thiên Dã :Vẫn còn 1 trường hợp nữa xảy ra. Đó là cô gái đó có năng lực đặc biệt,có thể chống lại dc sự tấn công của năng lực trực cảm của Vô Kị .với 4 anh chàng của hội học sinh. Vô Kị (hét lên): Đó,là cô ta đó mấy cậu. Kì Bình (nhìn chăm chú):cũng xinh đấy chứ. Chí Kiệt (suy nghĩ mấy giây rồi cũng hét lên):oh, đó chẳng phải Công chúa Lá bài Hàn Tường Vi đó sao? Lúc này,Hàn Tường Vi cũng đã đến gần chỗ bọn Thiên Dã . Thiên Dã (sửng sốt ,nhíu lông mày):Cô gái đó… Chí Kiệt (tươi cười hớn hở):Này,em.Em là Hàn Tường Vi phải ko? Tường Vi (nhìn 4 người 1 lượt rồi cuối cùng dừng ánh mắt trước Thiên Dã ):vâng,là em.Có gì ko ạ?Mà hình như 4 anh là người của hội học sinh khối đại học đúng ko?oh,sao mấy người lại biét… Chí Kiệt (gật đầu): Đúng vậy,nghe tiếng em đã lâu hôm nay mới có dịp gặp mặt.Em thật đúng là rất hợp với danh xưng CÔNG CHÚA. Kì Bình :Nghe đồn em bói chính xác lắm hả?Hôm nào bói cho anh 1 quẻ nha,dc ko? Tường Vi (vô cùng bối rối trước cuộc đụng đọ bất ngờ này.thật ko ngờ đến cả 4 anh chàng nổi tiếng của đại học Dracate lại biết tới nó):dc thôi nhưng…oh anh ơi(nhìn Lăng Vô Kị )Vừa nãy anh… Vô Kị :Xin lỗi em.vừa nãy tại mải đọc sách mà ko chú ý đường nên anh đã đụng phải em.Em ko sao chứ? Tường Vi (mỉm cười):Vâng,em ko sao.(quay sang nhìn Đức vua Dracate Lý Thiên Dã ) ủa,sao anh nhìn em ghê quá vậy? Thiên Dã (nhìn Tường Vi rà soát 1 lượt):chúng ta đã từng gặp nhau rồi phải ko?nhìn em trông quen lắm! Tường Vi (lắc đầu):ko,có lẽ anh nhận nhầm rồi.Em chưa gặp anh bao giờ cả? Thiên Dã (vẻ mặt nghi ngờ): Thật vậy ak?kì lạ. anh có cảm giác là chúng ta đã từng gặp nhau rồi Tường Vi(nhíu mày): cũng có thể là chúng ta từng tình cờ gặp nhau ở ngoài đường rồi.em… Trúc Lam (không biết ở đâu xuất hiện): Tường vi, cậu đã làm gì Âu Triết Vũ vậy mà cậu ta đang đi tìm cậu khắp nơi đòi tính sổ đấy.Theo tớ cậu nên về kí túc xá trước đi. Đừng để tên ngốc đó túm cổ được Tường Vi(mỉm cười): Cảm ơn nhé Trúc Lam.Mình hiểu rồi (quay sang nhìn hội học sinh) em về trước đây.tạm biệt các anh Thiên Dã: nhưng mà…khoan đã…Hàn… Không nghe hết câu Hàn Tường Vi đã vụt chạy đi Trúc LAm (nhìn Chí Kiệt ánh mắt toé lửa): Anh họ chẳng phải anh đã hứa sẽ mua vé dự live show của Jonas Brother cho em sao?vậy vé đâu Chí Kiệt: Hơ, Trúc LAm,bình tĩnh đã em.Anh vẫn chưa mua được.KHOAN…đừng cáu em ơi.anh hứa là anh sẽ mua được cho em mà Trúc Lam(dịu nét mặt): nói vậy nghe còn được.Anh mà không mua được vé cho em thì em sẽ công bố cho cả cái trường này biết bí mật của anh đấy. Chí Kiệt gật đầu cái rụp. Đỗ Kì Bình cười hả hê Kì Bình: số cậu cũng chỉ thế mà thôi, Chí kiệt ak Trúc Lam(quắc mắt): Đỗ Kì Bình ,anh vui lắm hả.có thích cười không Kì Bình(im re): Xin lỗi em,trúc Lam Trúc Lam: Anh Thiên Dã,anh sao vậy Thiên Dã:không,không có gì.chẳng wa là anh thấy cô bạn em rất wen thôi.em biết gia đình của Hàn Tường Vi không Trúc LAm(lắc đầu): không,em không biết.thôi,em phải đi đây.chào 4 anh của hội học sinh nha (vụt chạy về phía khu kí túc xá sinh viên) Tường Vi tôi đã cố gắng hết sức để không phải đụng độ với Âu Triết Vũ ở kí túc xá.Nhưng thật đáng sợ là Âu Triết Vũ đã chờ sẵn tôi ở cửa phòng 503.Muốn trốn cũng không cũng không trốn được.hix.tránh không được mà gặp cũng không xong. Đang phân vân không biết có nên chuồn đi chỗ khác không thì Âu Triết Vũ đã phát hiện ra tôi và mau lẹ túm ngay cổ không cho tôi chạy mất.Hắn đúng là mắt cú vọ mà

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 79