watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



Đúng là đồ ngu! Sao Bạch Tô Cơ tôi lại có thể phạm phải một sai lầm cơ bản như thế, tại sao tôi không phát hiện ra người ngồi ngay cạnh mình là “hàng loại 1”?

Cái áo dệt len cổ tròn màu xám nhạt được may khéo léo, chiếc áo vest hai hàng cúc là kiểu may kinh điển những năm 80 của thế kỷ trước, thêm vào đó là chiếc quần dài sáng màu mà chỉ có các công tử nhà giàu mới mặc, sự kết hợp giữa quần với áo đem lại một hiệu quả thẩm mĩ ngoài trí tưởng tượng!

Bingo! Tôi không nén được, học theo thầy giáo thời trang của mình, khẽ giơ tay về phía chàng trai lạ theo kiểu đang chụp ảnh.

Ánh mắt tôi liếc dần lên trên…

Những ngón tay thon dài khẽ cong lại, đặt nhẹ trên ngực, tỏ ra vô cùng tự nhiên. Cái cằm nhọn hoàn mĩ, đôi môi màu hồng đào với những đường cong mê người, sống mũi nhỏ và thẳng, mái tóc ngắn màu vàng kim rủ trước trán khiến anh càng thêm đẹp.

Mặc dù đôi mắt của anh bị che bởi một tấm vải màu xanh, cả người anh đang yên lặng ngồi dựa trên ghế và ngủ ngon lành.

Nhưng theo như kinh nghiệm nhiều năm của mình, tôi dám đoán chắc 100%, anh chàng này…

Chắc chắn là một chàng trai đẹp hoàn mĩ!

Wa, ha ha ha! Không ngờ người đẹp trai thực sự lại ở ngay cạnh tôi!

Trái tim tôi đập loạn nhịp, nhưng chưa đầy hai giây sau, nó đã như cái đồng hồ quả lắc, càng ngày càng chậm!

Bởi vì hai mối “cơ duyên” vừa rồi lại hiện lên trước mắt tôi.

Gặp phải khó khăn không đáng sợ, đáng sợ là “chưa đánh đã lui”.

Anh chàng đẹp trai trước mặt liệu có phải là một “sản phẩm đặc biệt” được gia công sau khi đã đeo lớp che mắt, chờ sau khi tháo cái che mắt đó ra, anh ta sẽ trở thành diễn viên chính trong vở kịch “Hoàng tử quái vật” phiên bản đời thật hay không?

Nghĩ tới đây, tôi bắt đầu căng thẳng, bất giác co người lại, nhặt cuốn “Phép thuật tình yêu” lên và nhanh chóng giở ra một trang.

Tôi chỉ nhìn thấy ở giữa trang sách màu xanh nhạt có một dòng chữ lớn đập vào mắt…

Nếu hai “mối duyên” trước đó khiến bạn không hài lòng, vậy thì đừng lo lắng, chân mệnh thiên tử của bạn luôn xuất hiện vào phút cuối cùng, người tiếp theo sẽ là…

- Cậu! Cậu! Cả cậu nữa! Tất cả các cậu đi về phía đó tìm cho tôi, không được bỏ sót một góc nào!

Tôi đang mở to mắt, tập trung tinh thần vào trang giấy thì bỗng dưng một giọng nói thô bạo vang lên trong khoang máy bay.

Giọng nói vừa dứt đã thấy 7, 8 người mặc áo vest đen ùa ra khắp nơi, giống như một bầy chó săn, ngó đầu vào mọi góc trong máy bay tìm kiếm cái gì đó.

Ngón tay đang giở sách của tôi dừng lại, sợ hãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy cái gã có hai răng cửa dài như con hải ly đang hung dữ ra lệnh, sau đó bỗng dưng gã quay phắt 180 độ, cung kính cúi lưng, hai tay đưa về phía trước, ra dấu “mời” một ai đó.

- Thiếu gia! Xin cậu yên tâm, chắc chắn là vừa nãy bị rơi trên máy bay, sẽ tìm thấy nhanh thôi.

- Ừ…

Người được gọi là “thiếu gia” đó là một thanh niên cao lớn, mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, dưới sự hộ tống của một đám người áo đen, lười biếng dựa một tay vào vách máy bay, khẽ ừ một tiếng!

Mái tóc đen dài tới vai, lộn xộn che mất vầng trán cao nhưng không che được đôi mắt sáng thông minh của anh ta. Đôi môi mỏng khẽ mím lại như thể anh ta không thèm quan tâm tới bất cứ thứ gì trên đời này. Bên tai trái có một cái khuyên gắn kim cương thi thoảng lại phát ra ánh sáng chói mắt.

Ánh sáng màu trắng và màu đen hòa lẫn vào nhau khiến vẻ đẹp như ánh mặt trời của anh ta càng trở nên thần bí.

Anh ta rất cao, cả người toát lên một vẻ quý tộc, quần áo anh ta mặc dù rất đơn giản, nhưng hình như cho dù anh ta mặc quần áo như thế nào cũng không quan trọng, vì bản thân anh ta không cần bất cứ thứ quần áo sang trọng nào cũng vẫn có thể tôn lên được vẻ đẹp của mình.

Nếu dùng cách nói của thầy giáo ở Học viện Thời trang khi chọn người mẫu thì anh ta đúng là một ma-nơ-canh trời sinh!

Bởi vậy, mặc dù chỉ là một bộ đồ thể thao vô cùng đơn giản nhưng khoác lên người anh ta cũng toát lên một khí chất cao quý!

Các hành khách trên máy bay đều trốn về một góc, không dám thở mạnh, thậm chí ngay cả áp suất trong máy bay cũng bỗng dưng hạ xuống thấp!

Hình như anh ta bị mất món đồ gì quý giá lắm.

Haiz… đi ra ngoài sao có thể không cẩn thận như vậy được?

Tôi vốn dĩ không có sức đề kháng với những người đẹp trai, nghĩ thầm trong lòng, bất giác xoay xoay cái vòng trên tay mình. Đừng thấy nó chỉ là một cái vòng bán ngoài chợ với giá chưa tới 50 tệ, nhưng từ khi tới Chanel, tôi coi nó như bùa may mắn của mình.

Tinh tang…

Bỗng dưng, trong đầu tôi lóe sáng.







Chương I

Kỳ tích của ” Siêu nhân tình yêu”







- Cái gì?

Tôi giật mình, mở lớn mắt ngạc nhiên hỏi.

- Đừng nhiều lời! Nếu cô không muốn vừa xuống máy bay đã phải vào tù thì tốt nhất là đừng để tôi phải đích thân ra tay!

Bàn tay to lớn của “thiếu gia” nắm chặt lấy cổ tay tôi, giọng nói lạnh lùng ra lệnh, từ mắt phát ra tia

nhìn lạnh lẽo dường như muốn xé nhỏ tôi ra thành từng mảnh.

Choang…

Giấc mộng hoa hồng tan vỡ!

Hiện thực là cô gái làm điên đảo bao nhiêu chàng trai trên thế giới là tôi – Bạch Tô Cơ lại đang bị một gã con trai uy hiếp!

Có chết tôi cũng không thể chấp nhận được chuyện này.

- Này, não anh bị nước vào rồi sao? Tôi chẳng hiểu anh đang nói về cái gì cả?

Tôi lập tức nổi giận. Xem ra gã này đang coi tôi là một tên ăn trộm.

Những thiếu gia nhà giàu tôi gặp nhiều rồi, nhưng kẻ vô lý, ngạo mạn như gã này thì là lần đầu! Nếu không thì là…

- Hừ… – Tôi cười lạnh, nói bằng giọng khinh bỉ, – dùng cách này để tán gái, tệ quá.

- …

“Thiếu gia” hơi khựng lại, sau đó ánh mắt phát ra một tia nhìn nguy hiểm, khóe miệng nhình như hơi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

Hắn bước tới, ghé sát vào mặt tôi, nhe hàm răng trắng bóng và đều tăm tắp, nhưng trong mắt tôi, nó lại giống như hàm răng nanh của một con dã thú.

- Cô nghe cho rõ đây… Tôi đếm tới ba, tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn giao nó ra đây, nếu không, mọi hậu quả sau đó tôi không chịu trách nhiệm…

- Anh…

Tôi nghiến chặt răng. Chuyện gì vậy, chẳng phải người ta bảo người bị bệnh tâm thần thì không được lên máy bay sao?

- Lúc tôi đang nói chuyện thì đừng có chen vào.

- 1…

Trời ơi, sao trên đời này lại có một kẻ vô lý như thế?

- 2…

Rốt cuộc thì anh ta cần cái gì?

Son môi? Phấn trắng? Mascara?

Hay là… Hay là…

Không đúng!

Tôi đang lo lắng cái gì? Rõ ràng hắn là kẻ biến thái!

Thật là vô lý.

Gã đáng chết! Nếu lát nữa hắn dám động tay động chân với tôi, chắc chắn tôi sẽ đánh cho hắn một trận nên thân.

- 3…

Tôi bất giác nắm chặt tay, chờ mặt hắn tới gần một chút là cho hắn một đấm.

Á…

Giây phút ngàn cân treo sợi tóc đã tới!

Cho dù nói thế nào…

Tôi vẫn rất… sợ…

- A, thiếu gia, thiếu gia. Tìm thấy rồi. Tìm thấy vòng tay rồi!

Đúng vào lúc tôi căng thẳng nhắm nghiền hai mắt, chuẩn bị tấn công hắn thì một giọng nói vui vẻ vang lên từ đầu kia của máy bay.

Chúng tôi cùng lúc quay đầu ra, thấy một người mặc áo đen đang vui mừng lắc lắc chiếc vòng tay hình mặt trăng cứ như thể tìm được người yêu mà anh ta thất lạc đã nhiều năm.

Ô la la…

Trong phút chốc, bốn chữ “tôi là giỏi nhất” trên mặt “thiếu gia” nhanh chóng rơi mất, ánh sáng chói mắt bất giác bị che khuất bởi một màn đen nặng nề!

Hắn lập tức quay đầu qua, dùng ánh mắt “giết người” nhìn gã áo đen vừa nãy!

Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là chỉ một giây sau, hắn lại khôi phục lại trạng thái lúc nãy.

Bỗng dưng hắn cúi người xuống, nhặt cuốn sách “Phép thuật tình yêu” tôi làm rơi dưới đất lên, một tay chống vào ghế, đứng thẳng người lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra, hít sâu vào một hơi rồi nhét cuốn sách vào tay tôi, trên mặt nở một nụ cười bình tĩnh.

- Đúng là một cuốn sách hay, không có chuyện gì nữa, cô thưởng thức tiếp đi.

Cái gì?!

Ngọn lửa giận trong lòng lên tới đỉnh điểm!

Đúng là không thể tìm được từ ngữ nào độc ác hơn để hình dung về cái gã này! Lẽ nào trong bộ óc đơn giản của hắn cho rằng tất cả những điều này đều không có ý nghĩa gì sao?

- Xin lỗi!







Tôi đứng bật dậy, hét lên với cái lưng của hắn.

Bước chân của hắn thoáng dừng lại, có thể nhận ra hắn đang khẽ run vì cố kiềm chế bản thân.

Lúc này, mọi hành khách xung quanh vừa giả vờ “hôn mê” đều tỉnh lại, đua nhau nhô đầu lên khỏi ghế nhìn chúng tôi bằng ánh mắt háo hức!

Một giây, hai giây, ba giây…

Cuối cùng, hắn cũng chầm chậm quay người lại, nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nhún vai, vẫy tay gọi gã “hải ly” tới.

Sau đó, hắn nhẹ nhàng bước đi, tới chỗ gã mặc áo đen ban nãy, cầm cái vòng tay lên, nhét vào túi áo rồi cuối cùng, thảnh thơi ngồi xuống ghế.

Cứ như là… không có việc gì xảy ra!

Khốn nạn! Cứ như thế là xong sao?

Nếu cái gã bị người ta đánh hỏng cả đầu óc này cho rằng mọi việc kết thúc như vậy thì gã ngây thơ quá!

Tôi ghét nhất là những gã đàn ông luôn tỏ ra mình đang ban phúc cho người con gái khác!

Nhìn vào cái lưng ung dung của “thiếu gia”, tôi gồng mình lên, lửa giận bốc lên phừng phừng.

Không được! Hôm nay Bạch Tô Cơ tôi không đòi lại công lý thì không được!

- Thưa… thưa cô… có chuyện gì có thể giúp cô không?

Lúc đó, bên tai tôi có vang tới giọng nói của “hải ly”, tôi ra sức nắm chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào gáy gã, nghiến răng ken két.

- Giúp? Vậy thì tốt, hãy giết gã đó cho tôi!

- Giết… giết thiếu gia?

Trên trán “hải ly” lấm tấm mấy giọt mồ hôi, lắp bắp nói:

- Thực sự xin lỗi, việc này thì không được… Nhưng thiếu gia của chúng tôi đã dặn dò, cho dù bắt tôi làm gì, tôi cũng sẽ cố gắng để bù đắp cho cô…

- Anh cút ra! Tôi nhất định phải giết chết gã khốn nạn đó.

Tôi vừa hằn học lườm “thiếu gia”, vừa giang tay ra, định xô gã “hải ly” sang một bên!

Nhưng vừa cúi đầu xuống, tôi phát hiện gã “hải ly” đang nhìn tôi bằng đôi mắt say mê!

A a a…

Tôi không thể chịu được nữa!

Tôi phải báo thù!

*

* *

“Thưa quý khách, máy bay sắp cất cánh, xin ổn định chỗ ngồi, đừng gây ảnh hưởng cho các hành khách khác. Xin cảm ơn”. Lúc đó, tiếng nói trẻ trung của một cô tiếp viên hàng không không biết từ chỗ nào phát ra, khiến mọi người lục tục trở về chỗ ngồi.

Trong phút chốc, tất cả đám người mặc áo đen đều về chỗ của mình, biến mất không để lại dấu vết, “hải ly” cũng luyến tiếc trở về chỗ ngồi của gã.

Thằng nhóc này, có phải chán sống rồi không? Dám gây chuyện với “vạn người mê” đã từng hạ gục không biết bao nhiêu người đẹp trai trên thế giới là tôi.

Ha ha ha… Tôi nghiến răng cười nhạt.

Để mặc hắn tác oai tác quái ở đây thì đâu còn là phong cách của Bạch Tô Cơ!

Vậy thì được!

Để cho hắn biết bộ mặt thật của Bạch Tô Cơ tôi, để hắn biết thế nào là con gái đẹp không dễ ăn hiếp!

Nghĩ tới đây, tôi lấy một cái gương từ trong túi xách ra, tô thêm ít son, chải lại mái tóc thẳng, khẽ hít vào một hơi.

Tốt!

Đám đàn ông các ngươi hãy chờ mà nhận sự trừng phạt!

Các người sẽ phải trả giá cho hành vi vô lễ của mình!

Nhân lúc tiếp viên hàng không đang nhanh chóng đi qua “vùng đất thị phi”, “nữ thần báo thù” Bạch Tô

Cơ chuẩn bị lên sân khấu.

Tôi tháo vòng tay ra, nắm chặt trong tay mình, sau đó dẫm lên đôi giày cao 6 phân, thình thịch bước tới bên cạnh gã “thiếu gia” vô tri.

Bỗng dưng, tôi nhanh như chớp che kín đôi mắt hắn, cố ý nói với giọng nũng nịu:

- Darling, đoán xem em là ai?

- Thiếu gia.

Hành động bất ngờ của tôi khiến đám vệ sĩ xung quanh trở nên căng thẳng, vội vàng giơ tay lên như một đám chó săn sẵn sàng lao vào cứu chủ bất cứ lúc nào!

- Tránh ra.

Nhưng gã “thiếu gia” không nhìn thấy gì lại nhẹ nhàng phẩy tay, ngăn không cho đám vệ sĩ hành động liều!

Ha ha ha! Xem ra danh hiệu “sát thủ thanh niên” của Bạch Tô Cơ tôi quả là “danh bất hư truyền”.

Chỉ cần ra tay là không có gã đàn ông nào thoát được khỏi tôi.

- Ừm, từ giọng nói nũng nịu này có thể đoán là con gái, về độ tuổi… Có lẽ khoảng 40. – Ai mà ngờ được một giọng nói hiền lành nhưng có phần đắc ý vang ra từ kẽ tay tôi.

Mặt tôi thoáng chuyển sang màu xanh.

Cái gì? 40 tuổi?

Đồ chết tiệt, dám nói tôi là một bà cô đã hơn 40 tuổi, tôi còn là một người con gái trẻ trung, xinh đẹp, vậy mà hắn dám…

- Từ bàn tay thô ráp mà nói thì nghề nghiệp… Có lẽ là rửa bát đũa trong quán ăn!

Thô ráp? Rửa bát?

Trời ơi! Đôi tay ngọc ngà của tôi!

Mặt tôi từ màu xanh chuyển sang màu đen, dường như bỗng dưng rơi vào một căn phòng đóng kín, trước mặt là một màu đen u tối!

Đáng ghét! Không được, tôi không thể để hắn trêu đùa mình như vậy, chắc chắn tôi phải cho hắn biết tay!

- Ha ha ha! Darling, anh thực sự quên em rồi sao? Lần trước chính anh nói với em rằng anh sẽ không bao giờ quên giây phút đầu tiên anh nhìn thấy em sao?

Nhưng nghe tôi “vu khống” xong, “thiếu gia” vẫn giữ nụ cười ngạo mạn bên khóe miệng, khẽ nghiêng đầu một cái, tay tôi bất giác lỏng ra.

Hắn bèn nhân cơ hội đó quay người lại, đối mặt với tôi, hàng răng đều tăm tắp phát ra tia sáng lấp lánh.

- Xin lỗi, trong đầu tôi chỉ có ấn tượng sâu sắc nhất về một bà béo nặng gần 100 cân.

Nói xong, hắn quay người đi, ngồi vào chỗ của mình, chỉ còn lại tôi đang đứng há hốc mồm, không nói được gì!

- Thiếu gia! Cô gái này là ai?

- Dám đối với thiếu gia như vậy! Hay là chúng tôi…

- Không cần đâu!

Trước một đống câu hỏi “quan tâm” của đám vệ sĩ, “thiếu gia” tự đắc đeo Ipod lên tai, bắt đầu nhắm mắt “dưỡng thần”:

- Bất quá chỉ là một fan cuồng của tôi mà thôi. Lần trước vì muốn có được chữ ký của tôi còn đâm đầu vào kính, làm vẹo cả xương sống mũi… Ha ha ha…

- Thì ra là như vậy! Chúng tôi hiểu rồi. Con gái bây giờ điên thật.

Cái gì?!

Vì có chữ ký của anh ta mà tôi đâm vẹo cả xương mũi?

Sao anh ta có thể nói dối như thế được?

Nhưng bây giờ không phải là lúc tính toán, tôi còn “nhiệm vụ” khác quan trọng hơn!

Tôi cắn răng, thong thả đưa tay lên vuốt mái tóc dài, ép mình phải giữ nụ cười tươi.

Bỗng dưng, tôi giả vờ đứng không vững, kêu lên một tiếng rồi ngã vào người “thiếu gia”.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 171