watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đài cát tiểu thư
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


chân qua bụng tôi, ngáy khò. Vũ thì ở cạnh thức, ôm
cái gối mơ giấc hương nồng. Chén dĩa ly chảo la liệt
trên sàn. Kinh quá. Tôi lồm cồm bò dậy sau khi hất
chân Thức sang 1 bên, vẫn ko đủ làm nó tỉnh dậy.
“Mày nên đổi tên thành Ngủ chứ ko phải Thức!” – Tôi lầm bầm. Hôm nay là thứ bảy, chiều nay sẽ chơi, nếu
2 tên này ko dậy nổi thì coi như hủy. Cố dọn dẹp tạm bãi chiến trường xong, tôi mở cửa đi
xuống lầu, anh Khoa đang ngồi nhâm nhi café. “Sáng
chớm lạnh giữa lòng Hà Nội, thích thật” – Anh lên
tiếng khi tôi vừa tiến đến kéo ghế. “Mệt đầu quá.” – Tôi than và gọi ly café đen đá. “Uống
sữa nóng tốt hơn.” – Anh Khoa nói rồi bảo chị hàng
đổi thành sữa nóng cho tôi. Chỗ khách sạn tôi ở ngó ra có 1 cái hồ lớn, nghe
người ở khách sạn bảo là Hồ Gươm. Tối qua tôi ngủ
1 giấc bất biết vì chuyến bay làm tôi mệt, dù nó chỉ
kéo dài hơn 2 tiếng. Tôi kéo rèm cửa sổ - nắng đã lên
nhưng ko gắt lắm. Tôi mặc váy dài tới gối, cái áo hoa tay ngắn và đội
nón rộng vành. Nón rộng để tránh nắng vì tôi sẽ đi
bộ đường dài, còn váy thì luôn là trang phục yêu
thích của tôi – nó làm tôi trông cao hơn, theo lời chị
Hai. Tiếp tân khách sạn nở 1 nụ cười tươi như hoa –
“Chào chị. Chị trông như tiểu thư quý phái vậy. Chị sẽ
đi tham quan Hà Nội hôm nay?” – Tôi cũng lịch sự
đáp lời - “À phải, em sẽ đi vòng vòng…”. Lại mỉm cười
và cô ấy trao cho tôi 1 quyển cẩm nang du lịch nhỏ,
nói rằng nó sẽ giúp tôi nhiều trong buổi thăm thú hôm nay. 4h30 chiều Tôi ko nhớ mình đã đi hết bao nhiêu cây số, cứ theo
quyển cẩm nang mà đi, lên xe búyt, đi bộ, rồi lại lên
xe búyt, ghé nhiều nơi, ăn trưa, uống trà… mua vài
thứ kỷ niệm. Tôi tự hỏi ở Hà Nội còn bao nhiêu nơi
để đi cho hết 1 tuần? Một chị trạc chị Tuyết nhìn thấy tôi đi lơ ngơ, cất tiếng
gọi – “Mua bánh cốm ăn thử đi em!” Tôi tò mò dừng
lại. Với tôi mà nói, bánh cốm ko phải thứ lạ, vài lần có
người đồng nghiệp đi công tác đã mua tặng. Nhưng
ở đây trông cái bánh khác nhiều, nó hấp dẫn và bắt
mắt hơn. “Em đi du lịch à?” – Chị trao cho tôi gói bánh và hỏi
thăm. Tôi gật đầu. “Đã đi được đâu rồi?” – Chị lại hỏi. “Lăng Bác, công viên Thủ Lệ, bảo tàng Mỹ Thuật…” –
Tôi cố nhớ lại những nơi đã qua. “Em đến nhà hát Lớn chưa?” “Dạ chưa.” – Tôi lật quyển sách, tìm địa chỉ. “Số 1
Tràng Tiền đấy.” – Chị cười cung cấp thông tin cho
tôi. Tôi cảm ơn và nhìn đồng hồ, còn sớm nên có lẽ
tôi sẽ đến đó. Phố Tràng Tiền. 8.Ngày 28 tháng 10 năm… 5h15 chiều. Cuối cùng Vũ và Thức cũng dậy lúc…2h trưa. Chúng
tôi đã chơi 2 bài và đang nghỉ giải lao. Khán giả bu
quanh nhưng ko nhiều, đa số là khách đi bộ - khách
du lịch nước ngoài. Nhưng hôm nay chúng tôi có 1
khán giả đặc biệt – vợ sắp cưới của lão Phúc.
Có 2 người khách muốn chúng tôi chơi bài The top
of the world. Anh Khoa đồng ý, tôi giở quyển nhạc
xem qua trước, vì trước giờ ko đánh bài này. Những
tay trống trong ban nhạc thường ảnh hưởng tầm
rộng vì có những bài mà gõ trống sai là đi toong. Tôi bắt đầu vào nhịp trống đầu khi lão Phúc đã dạo
nhạc xong. Nhưng… Tôi đến 1 ngã tư và hỏi người đi đường xem Nhà
Hát Lớn ở đâu, họ chỉ tay sang bên kia đường. Tôi
nghe có tiếng nhạc dập hơi lớn, ko lẽ âm thanh trong
ấy vọng ra? Tôi bước đến chỗ vạch sơn dành cho
người đi bộ, chờ đèn xanh… Một cơn gió thổi bay chiếc nón của tôi, khiến tóc tôi
tung loạn trong gió. Nón bằng vải mềm nên nó bay
tít ra giữa đường. Đèn vẫn đỏ, tôi đành bối rối đứng
chờ, tay cố vuốt cho tóc ngay lại, nhưng hình như nó
đã rối bù.. Chính xác cô ấy giống như 1 công chúa cổ tích. Đẹp
lung linh. Cô ấy đứng đó, ở giao lộ, trong chiếc váy kem vàng
và áo hoa, gió vừa thổi chiếc mũ vành rộng để mái
tóc cô ấy xõa bung…Cách tôi khoảng 30m. Tay tôi
cứng đơ. Đèn xanh, cô ấy cẩn trọng đi chậm ra giữa
lộ và nhặt chiếc nón, ôm nó vào ngực và đi nhanh
qua phía Nhà Hát. Cả nhóm và khán giả nhìn tôi chăm chăm. Tôi ko còn
biết gì nữa. Tôi bị sét đánh. Ném 2 cái dùi trống
xuống đất, tôi ào ra khỏi ban nhạc, mắt cố dò theo
bóng cô gái. Vũ và anh Khoa gọi tôi – “Bằng! Sao
thế?” Trời đã tắt nắng nên tôi ko cần phải đội cái nón đã bị
xe cán qua nữa, nó ẩn rõ 1 vệt đen dài vết bánh ô
tô… Với lỉnh kỉnh các thứ - cẩm nang, nón, máy ảnh,
bánh cốm…, tôi phải tìm 1 chỗ để ngồi xuống và sắp
xếp lại. Đáng lý tôi phải mang theo cái túi xách nhỏ, trời ạh.
Tôi đặt cái nón xuống đùi, xong bỏ quyển cẩm nang
vào đó gấp nón lại, một tay sẽ cầm nón và 1 tay sẽ
cầm máy ảnh. Còn bánh cốm? Tôi chỉ có thể ăn để
giảm bớt những thứ phải mang theo. Cô ấy nhặt 1 sợi thun và buộc tóc lại, mở gói bánh và
ăn, hình như là bánh cốm. Tôi phì cười. Nàng đến
đây để ngồi ăn bánh cốm ngòai đường? Đứng
khoanh tay ở 1 góc khuất sau cây sồi to, tôi cứ ngắm
cô ấy như ngắm 1 thiên thần vừa trộm bánh trên
thiên đường xuống đây… Tôi có dịp nhìn kỹ khuôn mặt cô ấy – hơi gầy và nét
dễ thương. Đôi mắt cô ấy ko to nhưng lại rất sâu và
đẹp. Cô ấy ko trắng như các cô gái ở đây, mái tóc
cũng ko đen tuyền mượt mà, nó chỉ dài quá vai 1
đoạn, phần đuôi tóc hơi gợn sóng bồng bềnh. Nếu
mà tôi chỉ được miêu tả bằng 1 từ về nét đẹp của cô ấy – thì đó là từ “thuần khiết”. 9.Ngày 28 tháng 10 năm… 5h35 chiều. Cô ấy ăn xong và rút khăn tay lau miệng, trông cô ấy
trẻ con và đáng yêu lạ. Tôi cứ tủm tỉm cười mà ko
hiểu tại sao. Cô ấy đứng lên, ngắm Nhà Hát Lớn và mở máy ảnh,
ngó quanh rồi nhờ chú xe ôm gần đó chụp hộ. Tôi
chợt chạy ra khi cô ấy quay lưng bước về phía cổng
Nhà Hát. “Chú để cháu chụp cô ấy cho.” – Tôi mỉm cười cầu
khẩn, chú ấy cũng cười và dĩ nhiên là trao cái máy
cho tôi. Tôi chọn 1 góc để có thể lấy được toàn cảnh nên nhờ
chú xe ôm đứng hơi xa… Tôi quay lại và cười tươi,
nhưng… thay vào chỗ chú kia là 1 anh chàng nào đó,
quần jean bạc màu, đầu đinh, áo thun ko cổ màu
xám tro. Anh ta đang cầm chiếc máy của tôi. Anh ta là
ai? Rồi anh ta đưa máy lên ngắm, tôi hơi lúng túng
nhưng cũng giơ 2 ngón tay hình chữ V theo kiểu
người ta vẫn làm khi chụp hình – và cười. Cô ấy đưa tay làm dấu Victory, ko phải là mới lạ
nhưng tôi lại thấy hình ảnh ấy cực dễ thương. Tôi
zoom ống kính để lấy cận mặt cô ấy – gương mặt
quá dễ say lòng người. Tách. Một bức ảnh hòan hảo. Tôi hạ máy xuống và nhìn ra, cô ấy đang đi lại chỗ
tôi. Tôi bắt đầu hồi hộp cho 1 câu mở đầu làm quen.
Nói gì bây giờ… Tệ thật, tôi chưa bao giờ thế này cả. Người này làm tôi hơi bực mình. Anh ta ko biết chụp
hình hay sao ấy! Tôi muốn chụp cảnh Nhà Hát, thế mà
anh ta chỉ chụp có …tôi. Cận cảnh. Chụp chân dung
tôi để làm gì? Cố giấu vẻ ko hài lòng, tôi cúi đầu. “Cảm ơn, nhưng sao anh lại zoom vào?” – Giọng tôi
hơi thấp, hỏi nhưng ko nhìn anh ta mà chú tâm vào
màn hình LCD của máy ảnh – chọn ‘Erase’. “Đừng xóa! Nếu ấy ko thích thì tớ chụp lại!” – Anh
chàng nọ đưa tay giật cái máy của tôi, làm tôi ngơ
ngác. Anh ta đẩy nhẹ tôi và đưa máy lên, khi thấy tôi
vẫn đứng tần ngần, anh ta ló đầu ra và bảo - “Nào,
trở lại chỗ ban nãy đi”. Cô ấy nhìn tôi e ngại 1 lúc, rồi cũng bước tới chỗ cũ
để chụp lại. Đúng là tôi hơi khùng khi ko chụp toàn
cảnh Nhà Hát, nhưng giờ tôi nhận ra điều đó lại hay
hơn, vì như thế, tôi có thể có nhiều hơn vài phút để ở
gần cô ấy. Lần này cô ấy chỉ đứng thẳng, hai tay nắm phía
trước, nhỏen miệng cười nhạt. Nhưng vẫn đủ
duyên. Dưới khung ngắm máy chụp, tôi thầm nghĩ
nàng chỉ thiếu đôi cánh để là 1 thiên thần. 10.Ngày 28 tháng 10… 5h45 chiều. Bức ảnh thứ hai trông khá hơn, và lần này lời “cảm
ơn” của tôi có phần thật lòng hơn 1 chút. “Cô có bỏ quên đôi cánh ở nhà ko?” – Anh ta cất
tiếng hỏi, tôi ko hiểu ý câu nói đó, vì thế tôi phải hỏi
lại – “Gì chứ?” “Thường thì thiên thần phải có đôi cánh.” Tôi hơi bất ngờ, 1 kiểu tán tỉnh quá khéo léo, và
bằng giọng đậm Hà Nội. Vâng, anh ta là con trai Bắc.
Nếu là tôi của vài năm trước, chắc tôi sẽ cười thẹn
thùng và vui sướng sau lời khen “đỉnh cao” ấy.
Nhưng bây giờ thì ko. Tôi chỉ nói những gì mình thực sự nghĩ, thế mà cô ấy
nhìn tôi như nhìn 1 gã sở khanh nào đấy. Cái nhìn
làm tôi càng thêm khao khát được chinh phục. “ Vì vậy, tôi ko phải thiên thần.” – Cô ấy đáp lạnh lùng,
giọng người Nam, giờ tôi mới nhận ra. Mà cũng phải,
con gái Hà Thành ko có nét đẹp kiểu ấy, họ sắc sảo
và kiều diễm hơn. Tôi định nói cái gì đó, nhưng lại ko nói được. Cô ấy
tắt máy ảnh và quay đi ra hướng bến xe buýt. Tôi đứng chựng vài chục giây, và đuổi theo. Ko biết
và ko nghĩ nhiều, chỉ tin rằng nếu để mất dấu cô ấy,
tôi sẽ hối tiếc cả đời. Tôi lên chiếc xe búyt tuyến về đường Hàng Trống,
chọn 1 chỗ ngồi ở cuối xe. Tôi nhìn ra cửa sổ mông lung, lòng chợt nhớ đến
Duy, nhớ đến cái cách anh tỏ tình, và cả cái cách anh
chia tay. Bóng bẩy đến khó thở. Vừa rồi tôi như
nghe lại cảm giác ấy. Người con trai đó… Nhảm quá.
Tôi nên quên chuyện này đi. Gặp 1 chàng trai tán tỉnh
là chuyện bình thường, đây ko phải lần đầu. Cả ngày đi bộ làm đôi chân tôi mỏi nhừ, tôi uể oải
xuống xe và đi về chỗ khách sạn. Đó là khách sạn Hồ Gươm. Nơi cô ấy ở. Lúc tôi lên xe, tôi cứ sợ cô ấy nhìn thấy, nhưng ơn
trời là cô ấy chỉ hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nghĩ
ngợi gì đấy. Tôi nhanh chóng nhảy vào 1 hàng ghế ở
giữa, và chờ cô ấy xuống trạm. Tôi muốn quay lại
sau nhìn cô ấy, nhưng sợ bị phát hiện, tôi chỉ nép
người vào trong và mỗi khi có ai xuống xe là tôi lại ngẩng lên. May mắn là cô ấy ko hề nhận ra sự bám đuổi của tôi.
Xem ra tôi cũng có năng khiếu làm thám tử chứ nhỉ?
Mà giờ thì tôi biết những ngày tới mình sẽ làm gì rồi. --W w w . k e n h t r u y e n . p r o -- 11.Ngày 28 tháng 10 năm… 7h30 tối. Chị Tuyết gọi tôi khi tôi vừa tắm xong. Giọng hồ hởi,
chị hỏi tôi rất nhiều thứ. “Đi được đâu rồi? Vui ko? Có chụp nhiều ảnh ko?
Khách sạn thế nào?” “Vài nơi. Mà chị hỏi gì quá trời vậy??” – Tôi than thở
trong điện thoại, nhưng chị ấy vẫn ko buông tha. “Có
anh nào theo chân em ko, em gái xinh đẹp?” Câu hỏi làm tôi nhớ tới anh chàng ban chiều. Một
khoảnh khắc thôi. Tôi đánh trống lảng – “Chắc em ở
đến mốt rồi về, chẳng có gì thú vị cả.” “Điên à? Em nghỉ cả tuần. Hà Nội có nhiều nơi hay
hơn Sài Gòn đấy cưng ạ. Mai đi Chùa Hương đi, để chị
lên lịch rồi nhắn cho em.” Tôi bị đánh hội đồng khi vừa lết về tới nhà trọ. Lão
Phúc nắm đầu tôi đè xuống, Thức nhảy lên bụng tôi,
còn Vũ thì cầm cái đũa bếp dứ vào mặt. Chỉ có anh
Khoa là vẫn còn ngồi ôm ghi-ta bình thản theo dõi
trận “hành quyết”. “Bỏ chạy theo nàng nào đấy? Khai mau?” “Có biết bọn này phải khổ sở thế nào ko? Cả nhóm
chỉ cậu biết chơi trống!” “Anh bị ma nữ hớp hồn à?” Tôi chỉ cười. Cái cách tôi cười càng làm họ điên lên,
ngay cả anh Khoa cũng ko giấu nổi tò mò. Tôi cố
ngồi dậy, vuốt lại đầu tóc và nói bằng giọng tự hào
xen lẫn hạnh phúc – “Mai tớ nghỉ, tớ có hẹn!” 9h30 tối Tin nhắn của chị Tuyết dài đến cả cây số. Quốc Tử
Giám, Chùa Một Cột, Ô Quan Chưởng, Bảo tàng các
nơi, nhà Lưu Niệm…v..v Tôi chóng mặt nghĩ tới việc
phải đi ngần ấy nơi, mà nếu ko đi thì lại uổng vé máy
bay ko lấy gì là rẻ lắm. Tôi gọi điện về nhà. Cái tính tôi lúc nào cũng nghĩ ra
lắm chuyện, sợ Tấn nó ko khóa ống gas, sợ nó quên
tắt vòi nước, sợ nó đưa bạn về nhà ăn nhậu phá
phách…Tấn bắt máy nhanh hơn tôi nghĩ. “Em ở nhà à?” – Tôi hỏi thừa thãi. Nó lớn giọng –
“Nghĩ em được dịp đi chơi à?” “Nhớ khóa gas, đừng dắt bạn về nhà đó.” “Biết rồi, ko bạn, chỉ có bạn gái. Hehe” – Nó cúp máy
ngay khi tôi định mở miệng la lối. Hy vọng là nó chỉ
nói đùa. Ba má giao nó cho tôi canh, nếu nó mà làm
gì sai, thì tôi sẽ lãnh đủ. Tôi bị tra tấn suốt đêm, nhưng nếu ko bị họ hành hạ
thì tôi cũng ko ngủ được. Cô ấy chạy suốt trong tâm
trí tôi. Dù vậy, tôi chẳng hé răng lời nào với nhóm, tôi
thích giữ bí mật đến phút chót. Điều đó thực sự thú
vị. Đợi đến 3h sáng, tôi mò qua chỗ anh Khoa, nơi chỉ có
anh với cái tủ gỗ, khi mà 3 gã âm binh kia đã ngủ say.
– “Anh cho em mượn điện thoại hôm nay.” – Tôi thì
thào. “Cái của em hỏng à?” – Anh mở mắt nhìn tôi – “Ko,
nhưng em cần cái có camera chụp ảnh. Anh đổi máy
với em 1 ngày được chứ?” Tôi trả lời với bộ mặt đầy
những toan tính. Tôi biết anh Khoa là người dễ chịu nhất trong nhóm,
ko làm khó dễ gì, anh đưa tôi cái cellphone của mình
và chỉ nói 1 câu ngắn – “mang cô nàng ấy đến cho
anh gặp nhé.” 12. Ngày 29 tháng 10 năm… 6h30 Tôi rời khỏi nhà từ 6h và chờ ở quán café đối diện
khách sạn. Hình như tôi đã tới quá sớm. Sương mù vẫn còn giăng mờ, ly café nóng giúp tôi
thêm tỉnh táo và … can đảm. Tôi ko biết mình ngồi
đây chờ cô ấy để làm gì, ko biết cô ấy có ra ngoài
hôm nay ko, và ko biết cô ấy sẽ đi 1 mình hay cùng
với ai đấy… Tôi chẳng biết gì về cô ấy cả. Trời lạnh, tôi rụt cổ co ro. “Anh dùng bát mì cho ấm
nhé?” – Cô chủ quán đề nghị. Tôi gật đầu Tôi thức khá sớm nhưng lười ngồi dậy và cứ thế
nằm ườn trên giường xem ti vi. Trời lạnh trùm chăn
kín mà ngủ thì sướng hơn là bách bộ ra ngoài. Mãi
tới gần 8h khi thấy hơi đói bụng, tôi mới khóac cái áo
len xuống tầng trệt khách sạn để ăn sáng. “Hôm nay có món gì vậy chị?” – Tôi hỏi chị tiếp tân
nhà hàng. Ngoài mong đợi của tôi, chị ấy cho biết 2
món bữa sáng tôi hoàn toàn ko muốn ăn – bún chả
và cháo cá. Tôi nhìn ra đường, thở dài. Có lẽ phải đi
đâu đó để ăn thôi. Mà nếu đã lết ra ngòai, thì cũng
nên đi thăm thú những nơi trong danh sách của chị Tuyết. Tôi trở về phòng thay bộ váy đen, áo thun
cotton màu xanh biển và khóac thêm cái áo len để
chống lạnh, ko quên quàng theo cái túi nhỏ. Ai đó đã nói – Life is waiting. Tôi nhớ trong suốt cuộc
đời 23 năm của mình tôi chưa từng chờ đợi ai lâu
như thế này. 8h30 rồi. Hai giờ đồng hồ. Tôi ăn … 2
bát mì, uống 1 ly café và chục ly…trà đá. Nàng tiên
của tôi đang làm cái quái gì trong đó thế? Tôi quyết định đứng dậy lòng quyết sẽ tiến vào đó
tìm cô ấy. Khi tôi vừa bước khỏi ghế, cô ấy với chiếc
mũ rộng vành hôm qua bước ra khỏi cửa khách sạn,
tự nhiên tôi lại giật nảy mình. Rõ ràng tôi ở đây để
gặp cô ấy, mà khi nàng xuất hiện, tôi lại như bị dội
nước! Ko rõ ở quanh đây có bán phở ko nhỉ? Phở Bắc cũng
ngon, thứ hiếm hoi hợp khẩu vị của tôi ở nơi này. Ai
cũng bảo tôi kén ăn, kén như kén người yêu vậy.
Duy có lần nói – nếu mà lấy nhau, thì tôi sẽ phải gỡ
bỏ cái kiểu “đài các” của mình đi. Chắc vì thế mà anh
ta ko cưới 1 cô “tiểu thư” như tôi – dù tôi chưa bao giờ là 1 tiểu thư – để chọn 1 cô vợ truyền thống – 1
tiểu thư thực sự. Qua 2 cái ngã tư, tôi vẫn chưa tìm ra tiệm nào bán
phở. Cơn đói lúc nãy cũng tan dần, tôi nghĩ tới
chuyện bỏ bữa sáng. Tính tôi mau nản, làm chuyện

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 12