Tử Di ra ngoài cùng bà Minh, cô đưa một phong bì giày cộp vào tay bà :
- Đây là số tiền để bà chăm sóc cho ba tôi khi tôi vắng mặt.
- Xì…khỏi cần nói tôi cũng biết…haizz…xem ra cô cũng có giá đấy nhỉ - Bà Minh chua giọng miả mai nói mát Tử Di.
Tử Di biết trước người mẹ kế này của cô chứng nào tật nấy ngay thôi mà, cô nhạt môi cười quay đi không nói thêm lời nào.
…
Từ ngày Tử Di về căn nhà dành riêng cho mình đến nay đã một tuần mà vẫn không thấy Tuyết Y xuất hiện.
Tử Di được thoải mái trong những ngày đó, ở đây cũng rất gần siêu thị và thư viện. Mỗi khi buồn Tử Di lại lang thang đến hai nơi đó cho đỡ buồn. Vốn là người sống nội tâm nên Tử Di không có bạn bè thân thiết cô luôn đơn độc. Vui buồn đều chỉ có một mình, thực ra Tử Di rất muốn như những cô gái khác, biết khóc biết cười nhưng sao lại không thể được trọn vẹn cả hai điều đó. Chính Tử Di cũng không hiểu tại sao mình không thể khóc được nữa, Cười đương nhiên là có thể rồi.
Tử Di đang ngồi tham khảo một số sách gì đó liên quan đến ngành học của cô trong thư viện:
- Cô Di mời đi theo chúng tôi.
Tử Di ngước mắt lên, 2 người đàn ông sừng sững vạm vỡ đứng trước mặt cô. Tử Di nhìn họ không hiểu gì, cô nhớ mình đâu có thiếu nợ xã hội đen…
Mọi người trong thư viện hầu như toàn dân tri thức, thấy xuất hiện một số thành phần đáng gờm liền quay xang hóng, Tử Di nhẹ giọng hỏi
- Các anh là ai?
- Chúng tôi được lệnh Hàn thiếu đến đón cô.
Đã xuất hiện rồi. Tử Di đóng sách lại cô gật đầu:
- Được rồi. Các anh ra ngoài trước đi.
Hai người kia bước đi, đứng ngoài cổng chờ cô. 5p sau Tử Di đi cùng họ đến một cửa hàng spa rất lớn.
Có người đã chờ sẵn cô ở đó. Họ lễ phép cúi chào:
- Cô Di…mời đi theo lối này.
Tử Di được đưa đến một phòng riêng, nơi đó có rất nhiều người đang ở đấy, họ như đang chờ cô thì phải. Tử Di không biết cô phải làm gì chỉ đưa mắt ngỡ ngàng nhìn xung quanh.
Tử Di vừa bước vào, mọi người đều đứng hết dậy. Tử Di cúi đầu chào họ.
Một cô gái bước đến gần , cô ta nhìn chăm chăm gương mặt Tử Di rồi nói với những người khác có mặt tại đó:
- Làm đơn giản thôi.
- Dạ.
Tất cả cùng đồng thanh. Tử Di vẫn đứng đờ người thì cô gái lúc nãy ấn người cô ngồi xuống chiếc ghế gần đó. 3 người khác xúm lại…
Cô gái nãy lên tiếng tiếp:
- Chúng tôi sẽ makup cho cô đúng tiêu chuẩn của Hàn thiếu.
- Vâng- Tử Di gật đầu ngoan ngoãn ngồi im.
Mỗi người một tay một chân làm tóc trang điểm cho Tử Di một loáng đã xong.
Triệu Mẫn bước tới gật gù cười nói:
- Good…đúng là một thiên thần. Cô mặc thêm bộ váy trắng này là hoàn thành tác phẩm.
Tử Di không buồn nhìn lên gương. Cô chỉ là một con búp bê do người khác xắp đặt tất cả mà thôi cần gì phải quan tâm nó ra sao.
Tử Di bước vào thay bộ đồ người đó đã chuẩn bị sẵn rồi bước ra.
- Được rồi. Cô Di có thể đến chỗ Hàn thiếu.
- Cảm ơn – Tử Di cúi đầu chào họ lần nữa rồi quay mặt bước đi.
Còn lại mấy người kia, một tên bêđê õng ẹo nói :
- Trời ơi …trời bộ hết người rồi sao hợ….Hàn thiếu giờ lại có hứng thú với mấy con bé chưa đủ tuổi thành niên sao…
- Cậu biết cô ta bao nhiêu tuổi à.
- Cậu gì…ứ chịu…ứ chịu…
- Ừ thì cô.
- Thế chứ…- Vic cười mãn nguyện khi được gọi như thế, hắn cầm dũa tay dũa dũa móng , chẹp miệng nói – Nhìn mặt đoán ngay chắc nhỏ đấy 19 -20 là cùng à.
- Chưa chắc – 1 cô gái khác vừa cất đồ vào hộp trang điểm vừa trề môi – Thiên thần cáo giả nai vậy. Có đứa nào bước chân vào giới thượng lưu này là có tâm hồn trong sáng không.
1 người nữa gật gù ra vẻ am hiểu:
- Đúng đấy…
Víc – 2 phai cũng ậm ừ gật đầu :
- Chuẩn không cần chỉnh. Chỉnh là sai hết.
Triệu Mẫn cô chủ ở đây lên tiếng
- Thôi…bàn luận nhiều chuyện, Đến tai Hàn thiếu không tốt đâu.
- Ồ.
Mọi người giải tấn đi làm việc của họ.
… Tử Di ngồi vào trong xe cô ngạc nhiên khi có người ngồi sẵn trong đó.
Tử Di ngồi im tại chỗ, cố ngồi xích khoảng cách xa nhất. Xe chạy được một quãng, Hàn thiểu lấy trong túi áo một tấm ảnh đưa cho Tử Di, cậu nói:
- Không cần biết em làm cách gì, hãy tiếp cận người này cho tôi.
Tử Di cầm lấy tấm ảnh, cô nhìn gương mặt rất trẻ cũng có nét na na rất giống… Tử Di đưa mắt quét qua gương mặt Tuyết Y. Đúng rồi…có nét rất giống Tuyết Y nhưng người trong ảnh này nhìn rất hiền và đáng yêu hơn Tuyết Y gấp trăm lần.
Tử Di mím môi, một lúc sau cô mới dời mắt khỏi tấm ảnh nói:
- Làm sao để tiếp cận được. Em không biết cậu ta.
- Đấy là việc của em. Cần thiết, em cũng có thể lên giường với nó.
Tử Di trân trân mắt nhìn Tuyết Y, không ngờ cậu có thể nói những lời đó. Tử Di cắn môi, đôi mắt tối sầm lại, lặng im. Hai tay Tử Di như đang cấu vò nát bức ảnh.
Cả hai không nói gì thêm nữa cho lúc đến một nhà hàng Nhật.
Tuyết Y cùng Tử Di sánh bước vào bên trong, mọi người trong đó đều cúi đầu chào cậu như một vị khách VIP.
Tuyết Y kéo cánh của phòng. Trong đó là 1 người thanh niên đang chờ sẵn.
Đan Băng thấy Tuyết Y, cậu lên tiếng hỏi ngay:
- Anh có chuyện gì cần gặp em?
Tuyết Y bật cười, nhướng mắt nhìn Đan Băng:
- Có chuyện mới được gặp em trai sao? Nghe tin em mới về nước mà lâu rồi không gặp chỉ muốn tán gẫu chút thôi mà.
- Đơn giản vậy à – Đan Băng nhìn Y Tuyết hoài nghi.
Cậu quét mắt xang nhìn cô gái đi cùng anh mình. Đan Băng hơi bất ngờ trước nét đẹp của cô ta. Cậu nhìn chằm chằm Tử Di khiến cô lúng túng, cúi gằm mặt xuống không dám nói lời nào.
Tuyết Y ghé vào tai Tử Di nói nhỏ đủ cho mình cô nghe:
- Em biết phải làm sao rồi chứ.
Tử Di cắn mạnh môi, cô ngẩng mặt lên, từ từ rót rượu cho cả bàn.
Tử Di khẽ cười nâng li lên nói:
- Mời anh…
Đan Băng gật đầu, nâng ly uống cạn cùng cô.
Đan Băng nheo mắt nhìn cô gái này. Mặt mũi non choẹt, nhìn xang anh mình thăm dò thái độ cậu như nào rồi mới nói:
- Cô ta là ai.
Tuyết Y bình thản đáp:
- Thư ký của anh.
- Anh cũng có thư kí à – Đan Băng hơi nhếch môi vẻ mỉa mai.
- Ừm…Thôi cạn ly nào, bỏ hết chuyện không vui vẻ qua một bên đi.
- Anh đã mời thì em đành nghe vậy.
Tuyết Y cố tình chuốc rượu cho hai người cùng say, cậu mời họ hết ly này đến ly khác, Tử Di đương nhiên là không thể từ chối được rồi vì cô hiểu thân phận mình như nào và cô cũng thừa hiểu tối nay mình sẽ phải lên giường với người kia. Càng nghĩ cô càng chua chát cho số phận mình, Tử Di muốn uống say, say cho quên hết mọi chuyện.
Đan Băng chỉ thầm quan sát cô, ánh mắt có vẻ gì đó nghi hoặc nhưng cậu vẫn bình tâm không để lộ biểu hiện đó ra.
Thấy Đan Băng uống hơi ít ,Tuyết Y cất giọng :
- em cũng khá chứ nhỉ. Uống nãy giờ mà vẫn chưa say,
- Anh cũng vậy.
Tuyết Y bịm môi, cậu nhẹ cười, đề nghị:
- Thử phân cao thấp nhé.
- Được thôi.
Lúc này Tử Di đã say ngất ngưởng nằm gục trên bàn còn lại hai người đàn ông vẫn đang nội chiến với nhau.
Tuyết Y rất thông minh khi đề nghị điều này, cậu hiểu được sức mình. Vốn Đan Băng không phải là đối của mình, do tiếp khách quen kiều này rồi, bia rượu với cậu là quá nhàm, rất khó để Tuyết Y say.
Đan Băng đã quá chén, cậu không chịu được nữa, đầu óc mông lung, mặt đỏ băng, chỉ vì một phút bồng bột, ngựa non háu đá mà cậu đã không nhìn ra cả sắc mặt tà độc của người anh cùng cha khác mẹ lâu nay vẫn luôn đối chọi với mình.
Tuyết Y thấy cậu ngà ngà say, cậu nói:
- Em say rồi, anh sẽ đưa em về khách sạn.
Đan Băng vẫn ấm ớ nói:
- Say….anh bảo ai…ực…say vậy…ực…
Nói xong cậu nhắm lịm mắt. Tuyết Y nhếch môi cười thâm hiểm. Cậu để mặc hai người ngồi đấy đứng dậy đi ra ngoài.
Lúc sau có hai người đàn ông đỡ hai người họ ra và đưa đến một khách sạn.
Đầu óc Đan Băng quay như chóng chóng cậu cựa mình một lát, bỗng thấy một cơ thể mát lạnh nằm bên cạnh mình, đó là một cô gái đã thoát y nằm cạnh cậu. Đan Băng nhíu nhíu mày, hơi men vẫn còn rất cao, tự nhiên ham muốn của cậu nổi lên, cậu chồm người qua….(cảnh H =]~ tự hiểu)
….
Tử Di vừa mở mắt ra đã thấy người mình không còn quần áo, chỉ có một tấm khăn trắng phủ lên thân trần. Cô day day thái dương cho đầu bớt đau, Tử Di nhìn xang bên cạnh cô thấy người đàn ông hôm qua đã dùng bữa cùng Tuyết Y…Tử Di cắn mạnh môi “Vậy là Tuyết Y nói thật…cậu đã bắt cô lên giường với người đàn ông khác để thực hiện mục đích của mình”.
Vừa lúc ấy, Đan Băng cũng cựa mình thức giấc, cậu từ từ mở mắt, rồi bỗng nhiên mở trợn to mắt hết cỡ ngồi bật dậy:
- Cô…
Tử Di lặng lẽ không nói gì, cô quấn chiếc khăn rồi đứng dậy đi vào toilet để lại Đan Băng thẫn thờ ngồi đó. Cậu vỗ vỗ đầu cố nhớ lại những gì xảy ra hôm qua.
Tử Di đã mặc quần áo đi tới ngồi trước bàn trang điểm chải lại mái tóc rối.
Đan Băng nhìn cô gái với gương mặt búp bê lạnh như đá luôn có ánh mắt gì đó rất xa xăm khiến người đối diện thấy cũng buồn theo. Cậu úp úng mở lời hỏi:
- Tối qua …cô…
- Đúng Hàn thiếu đã nói tôi phải lên giường với anh.
Đan Băng sững sờ trước câu nói thẳng thừng của cô gái có bộ mặt trong sáng kia, cậu nuốt khan tiếp:
- Cô không phải là tình nhân của anh ta sao?
- Đúng thì sao. Vẫn có thể làm tình với người khác thôi.
Cậu nhíu mày nhìn Tử Di, không ngờ chiếc miệng xinh xắn kia có thể nói ra những lời lẽ thôi bỉ đến vậy. Ác cảm đối với cô lớn dần không như lúc mới gặp.
Tử Di quay xang Đan Băng, cô nhẹ giọng nói thái độ bình thản đến ngỡ ngàng:
- Anh cần gì ở tôi nữa không.
Đan Băng lắc đầu, khan giọng nói:
- Cút đi được rồi.
Vừa lúc Tử Di đứng dậy, cố tiếng bước chân vào phòng, cả hai đều giương mắt nhìn Tuyết Y với nét cười trên môi đi vào.
Nhìn Đan Băng khinh khỉnh, Tuyết Y ngồi xuống ghế salong đối diện chiếc giường, cậu nói:
- Đêm qua vui chứ em trai.
Đan Băng nhíu mày nhìn Tuyết Y, rốt cuộc người anh thâm hiểm này của mình còn bày ra chuyện gì nữa đây. Tuyết Y cười cậu lôi ra một chiếc thẻ, nói:
- Có lẽ nên để người bố đáng kính của chúng ta biết chuyện đứa con trai trong sáng của ông ấy làm chuyện gì với tình nhân của anh mình chứ.
- Anh muốn gì – Đan Băng cố gắng giữ bình tĩnh, nói.
Tử Di vẫn đứng im lặng, chỗ này không có tiếng nói của cô. Cô chỉ lặng lẽ theo dõi câu chuyện giữa hai anh em họ rồi nhìn Tuyết Y bằng con mắt ghê tởm. Không ngờ cậu có thể quay lại cảnh cô và em trai mình làm chuyện đấy với nhau để mang ra nói. Cảm giác sợ hãi con người này với cô ngày một cao.
Tuyết Y bình thản nhún vai :
- Không gì, chỉ cần em nói một tiếng với ông già chia đôi số tài sản ra đừng thiên vị quá chứ.
- Thì ra là chuyện ấy – Đan Băng cười nhếch môi, cậu bặm môi – Được thôi.- Cậu quay xang nhìn Tử Di đang đứng, đột nhiên thay đổi sắc mặt, Đan Băng cười – Người tình của anh cũng đáng giá chứ nhỉ.
- Ồ…thế à. Vậy mà anh cứ nghĩ em vô cảm với đàn bà chứ.
- Có lẽ người tình của anh đã làm tôi thức tỉnh rồi đấy…hahah..
Tuyết Y vẫn điềm nhiên cười đáp trả. Đan Băng không thể nào không thán phục khả năng điềm tĩnh đến đáng sợ của người anh mình. Hình như không có gì có thể khiến con người sắt đá này có thể thay đổi sắc mặt thì phải.
Tuyết Y đứng dậy, cậu nói:
- Có tin vui thì thông báo anh nhé, anh sẽ trả lại thẻ này cho em. – Cậu đi ngang qua Tử Di nói – Về thôi.
Tử Di ngoan ngoãn cúi đầu bước theo. Trước khi đi cô còn ngoái lại nhìn gương mặt hơi tái lại của Đan Băng. Tử Di không hề biết đến chuyện này, cô chỉ nghĩ đơn giản đây chỉ là một vụ làm ăn thôi chứ không hề nghĩ đây là chuyện gia đình hai anh em ruột họ đang sát phạt nhau.
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.TrangbuonPk.Wap.Sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.TrangbuonPk.Wap.Sh - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Tử Di hơi day dứt với lương tâm nhưng cô biết làm sao được khi mình đã nhận tiền để một năm ở với con người không có quả tim này.
Hai người lên xe rời khỏi khách sạn, Tuyết Y im lặng 1 lúc lâu sau mới lên tiếng:
- Đang nghĩ tôi bỉ tiện lắm à.
Tử Di hơi giật mình, lúng túng khi bị phát giác có ý nghĩ đấy. Tử Di lắc đầu trong miễn cưỡng, Tuyết Y bỗng nhiên đổi sắc mặt, cậu quay xang nhìn Tử Di gườm gườm, cậu nâng cằm cô lên, bóp thật mạnh vào chiếc cằm xinh đẹp ấy gằn giọng nói:
- Ai cũng có thể nói tôi như vậy nhưng thứ hạ đẳng làm tiền như em thì không có tư cách đấy dù là trong ý nghĩ hiểu chưa.
Tử Di đau điếng cằm, sóng mũi cô cay cay mà mắt vẫn tròn xoe nhìn Tuyết Y, không hề khóc. Cậu buông tay ra, lạnh giọng nói:
- Nên nhớ thân phận mình.
- Tôi hiểu. Tôi có thể xin anh một chuyện không?
- Nói xem.
- Anh cho tôi học tiếp năm cuối được không?
Tuyết Y hơi ngạc nhiên khi nghe Tử Di nói vậy, cậu quay xang nhìn cô nhướg mày hỏi:
- EM vẫn còn học.
Tử Di gật nhẹ đầu, Tuyết Y tiếp:
- EM học trường nào.
- Xây dựng.
- Bất ngờ nhỉ… - Tuyết Y bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ gì đó, cậu gật đầu – Được thôi. Với một điều kiện.
Tử Di nhếch môi cười, lúc nào cũng vậy Hàn thiếu không bao giờ đồng ý với cô mà không có điều kiện. Nhưng không sao, cô cũng còn gì nữa đâu. Có lẽ mục đích sống duy nhất của cô là theo đuổi nghề mình yêu thích mà thôi. Tử Di gật đầu.
TuyẾt Y tiếp:
- Tốt lắm. Hãy theo dõi mọi chuyện của Đan Băng cho tôi.
- Cậu ta cũng học trường đấy?
- Ừm. Nó mới từ Nhật về.
Tử Di gật đầu. Cô không ngờ mình lại học chung với Đan Băng. Làm sao cô đối diện được với cậu ta khi mình đã có lỗi như vậy chứ.
Tử Di hơi hoang mang về tương lại, cô nén tiếng thở dài, ánh mắt nhìn về một con đường đầy chông gai.
Party…
Đây là một buổi tiệc từ thiện mở ra nhằm quảng bá, phô trương thế lực của mình. Hôm nay những tay săn tin, giới truyền thông có mặt rất đông.
Tất cả người ở đây đều có tiếng trong giới kinh doanh đương nhiên không thể thiếu hai nhân vật luôn là trung tâm của vũ trụ.
Tuyết Y đi cùng cô tình nhân mới với gương mặt non choẹt búng ra sữa khiến mọi người hơi ngạc nhiên vì khẩu vị mới của doanh nhân trẻ khét tiếng trăng hoa này.
Mọi người đều qua lại chào hỏi nhau, Tử Di như một con búp bê người, cô gặp ai cũng phải nở nụ cười giả tạo, cúi đầu chào cho phải phép để không khiến Tuyết Y khó chịu, Cô cố gắng cẩn thận mọi cử chỉ để không phật ý cậu.
Nhã Kỳ khoác tay cha mình bước vào buổi tiệc. Ông Đổng chính là người khởi xướng – chủ bữa tiệc từ thiện này.
Huỳnh tổng cũng vừa đến, cậu thấy Nhã Kỳ thật xinh đẹp trong bộ đầm Cúp ôm sát thân hình gợi cảm. Mắt Sang Phong sáng lên, cậu bước đến chỗ người đẹp, mỉm cười :
- Chào Đổng xự trưởng.
- Ồ…Huỳnh tổng cũng tham gia. Vinh dự quá – Ông ta bắt tay vỗ vai cười với San Phong.
- Nhã thư hôm nay thật xinh đẹp đấy – San Phong sau câu chào có lệ liền quay ngoắt xang bắt tay vào cốt chuyện chính của cậu khi đến đây.
- Ý Huỳnh tổng nói em bình thường thì xấu sao.- Nhã Kỳ có đôi mắt như biết nói, nó lúng liếng nhìn cậu làm tim San Phong hơi đập nhanh.
201