Em ghét cái kiểu làm như không có chuyện gì của anh.
“Thằng nào thằng ấy tự hiểu.”
“Thôi mà vợ, anh xin lỗi mà.”
Em mặc kệ anh hạ mình xin lỗi, “hiên ngang” đi xe ôm đi học. Anh kè kè đi đằng sau, em bảo ông xe ôm.
“Bác ơi, có thằng nào cứ đi sau mình ấy ạ.”
Ông xe ôm ngoái lại, nhìn anh quát.
“Thằng kia, đi thì đi nhanh lên, bám *** tao làm gì?”
Anh trợn tròn mắt nhìn, nhưng không nói gì, vẫn kè kè đi sau.
Ông xe ôm bực mình phóng nhanh, anh đuổi theo. Cuối cùng cũng đến cổng trường, em xuống xe định trả tiền, anh đã đưa tiền luôn. Ông xe ôm lườm lườm anh, rồi cũng đi. Em bật cười, mặt anh ngắn tũn.
“Tự nhiên bị ăn ****.”
“Cho chết!”
Anh lại toét mồm.
“Vợ ơi, hết giận nhá!”
Em vẫn cười, đi thẳng vào trường.
Thế là chúng mình làm lành.Giận nhau, cãi nhau, đòi chia tay như cơm bữa. Hiện tại, “kỉ lục” chia tay của bọn mình đã “chạm mức” 1 tuần =)).
+++
Có người yêu bằng tuổi, nhiều cái thích.
Ví dụ : Đi học cùng nhau, ăn sáng cùng nhau, làm bài tập hộ nhau, chép phạt hộ nhau, . . .
Cãi nhau nhiều, nhưng làm lành nhanh thôi.
Em với anh, thỉnh thoảng lại mày tao bốp chát. Phải nói là : Anh trẻ con kinh khủng.
Đâu cần phải yêu người hơn tuổi, em thích có người yêu bằng tuổi hơn.
Lớn rồi, còn 1 năm nữa thôi là thi đại học. Anh nói sẽ thi Ngoại Thương, còn em, em vẫn chưa định hướng được. Nhưng mình
còn trẻ, còn nhiều thời gian cho nhau mà, lo xa làm gì cho mệt. Phải không?
………………………♥♥♥……………………….