Vừa mới dừng lại ở cổng trường , Cheer như chết đứng khi thấy Nhi khoác tay Chan kéo xềnh xệch đi nhìn rất thân mật , tim nó quặn thắt , như hàng ngàn mũi tên đâm vào tim khiến lòng nó nhói lên khôn xiết …
Vẫn cố giữ bình tĩnh , Cheer vội vàng dừng chân lại , bước chậm hơn , tránh làm phiền “ người khác “ !
Sự xuất hiện của nó dường như vô hình , nó không muốn , vì nhìn thấy vẻ mặt nó lúc này mà cô ta lại càng thêm đắc ý . Cheer quyết định lặng lẽ đi vào lớp , chuyện nó nhìn thấy ngày hôm nay , nó cũng sẽ không thắc mắc thêm với Chan nữa . Bởi Cheer biết , biết càng nhiều , tim càng đau … thôi thì biết ít đi một chút , cho lòng nó thanh thản !
………………
Nói thì nói vậy , nhưng suốt cả ngày hôm ấy , sự khó chịu được thể hiện rõ trên khuôn mặt nó , những hình ảnh đó không sao thoát ra khỏi tâm trí con bé được . Thậm chí lúc nhìn thấy thầy giáo dạy trên bục giảng , nó cũng chỉ nhìn ra thành hình Chan và cái Nhi đang nắm tay nhau tung tăng rảo bước . Càng nghĩ , nó càng muốn lồng lộn hết cả người lên , không sao kiểm soát nổi cái cảm giác tức tối vô cùng khó chịu này !
Khổ sở thật … sống phụ thuộc vào tình cảm của người khác …
Cheer cười nhạt , cố gắng cúi gằm mặt xuống bàn , để quyển sách giáo khoa úp lên đầu , che đi khuôn mặt đang nhăn lên vô cùng xấu xí của nó …
Thằng Yan ngồi cạnh , nhìn thấy thế , cũng thở dài bất lực …
……………………………….
Chiều hôm ấy trở về nhà , vừa mới bước tới gần đầu ngõ , nó đã nghe thấy tiếng mọi người xôn xao , tò mò bước tới gần hơn , nó nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của một người đàn ông … Cảm giác xa lạ nhưng lại có chút quen thuộc này khiến nó nôn nao , vội vàng lục lại trong ký ức … Nó dần nhớ ra … đây chính là người đàn ông ngày bé thường ôm nó chơi trò “ nhổ củ cải “ … chính là người đàn ông thường đưa nó đi nhậu nhẹt cùng đám bạn rượu của lão … chính là người đàn ông mười sáu năm trước đã bỏ nhà ra đi … đến một vùng đất mới … tìm một cuộc sống mới ở nơi xa xôi … chính là… người đã tự tay đập vỡ mất cái "hạnh phúc gia đình giả tạo" của nó … Là ông ta !
Con Cheer như chết đứng , nhìn lão đang đứng chần chừ ở trước cửa nhà mình với đống hành lý dưới chân , rồi ngỡ ngàng , lão quay ra … nhìn nó … Đôi mắt rung lên như hy vọng , khuôn miệng móm mém nở một nụ cười hết sức gần gũi , vội vàng chạy lại về phía nó khiến cả người Cheery như cứng lại , đôi chân rụng rời không thể chuyển rời …
Ôm trầm lấy đứa con gái chạc tuổi nó đang đứng bên cạnh , miệng lão lắp bắp mừng tủi …
-Mai à ! Con đấy à ! Phải không con ! Bố đã về rồi đây !
Đứa bé nhà hàng xóm với khuôn mặt vô cùng ngại ngùng và gượng gạo , vội vàng đẩy nhẹ lão ta ra , lúng túng nói .
-Không bác ơi ! Cháu là con mẹ Oanh ! Mai nhà bác đây cơ !
Phải là người tận mắt chứng kiến cái cảnh bố nhận nhầm con , mới thấm được cái nỗi đau của đứa con gái đang đứng chết chân trong chính hoàn cảnh đó !
Nhưng mà thôi , dẫu sao thì ông ta cũng đã đi đến gần hai mươi năm trời rồi ! Không thể nhớ mặt nó được … Vì ở bên kia , ông còn con riêng của ông nữa cơ mà ! Trách sao được !
Ngay khi nhận được ánh mắt vô cùng bất ngờ và hối lỗi của lão quay sang nhìn nó … Nó liền vội vàng ngoảnh đi , thờ ơ lướt qua rồi thản nhiên mở cửa nhà , chưa kịp để cho lão kéo đống hành lý vào theo , con bé sẵn sàng đóng cái rầm hai cánh cửa sắt lại , khép chặt ! Như khép chặt chính trái tim nó trước người bố vô trách nhiệm kia !
………………………………
Cánh cửa được đóng chặt lại , bỏ người đàn ông đã xa xứ đến mười sáu năm đứng bơ vơ ở bên ngoài , lão nhìn theo bóng con bé qua khe cửa nhỏ , hai bàn tay khẽ siết chặt lại , cố dằn lòng , lão hít một hơi mạnh rồi đánh liều , mở cửa ra lần nữa …
Cơn giận còn chưa nguôi , lại thấy lão thản nhiên từ tốn mở cửa bước vào , con Cheer sững người quay lại nhìn , mắt trợn trừng lên rồi hét to :
- Ai cho ông vào đây !!! Cút ra ngoài mau !
Vào nhà rồi , lão mới bắt đầu lộ bộ mặt thật , nhẹ nhàng đặt hai bộ hành lý xuống sàn nhà , rồi lại ung dung bước tới , tự rót cho mình lấy cốc nước , thản nhiên uống trước sự ngạc nhiên vô cùng của con Cheer . Sao mà trơ tráo thế ???!!!
- Ngậm mồm lại . Nhà này là nhà của tao , tao thích đi thì đi , thích ở thì ở . M. mày đâu rồi ?!
Tức đến nghẹn cả họng ! Đã lâu lắm rồi máu nóng của nó không dồn lên não rồi như muốn phun trào tựa núi lửa như thế này !!! Điên quá đi mất mà vẫn phải dằn lòng cố gắng nói …
- Đi chợ rồi !
- Nhà có gì ăn không ?!
- Không !
- Vậy đi mua cho tao !
Đặt một xấp tiền lên bàn , lão thản nhiên ra lệnh cho nó … như một cuộc đổi chác . Nó trừng mắt nhìn , rồi cười khẩy . Ông ta thích trơ ?! Vậy được ! Để xem ai trơ hơn ai ! Riêng về cái khoản lì thì chắc chắn nó cũng chẳng thèm kém cạnh … Bởi thức chất cái tính trơ lì cáu bẳn này là nó được thừa hưởng từ chính lão mà ra mà !
Bỏ qua lời nói ương ngạnh của lão , nó lại bình thản bước qua , trước khi đặt chân lên cầu thang , nó vẫn không quên ném lại một nụ cười khẩy cùng giọng nói khiêu khích cộp mác Cheery .
-Thích … thì tự đi mà mua ! Nhé !
……………………..
Lão già ngồi dưới nhà ngớ người ra tròn mắt nhìn theo bóng con nhóc chạy lon ton lên cầu thang , bóng nó dần khuất trong tích tắc mà lòng thắt nghẹn , đã cố dằn lòng rằng không được khóc . Đã bỏ nhà đi suốt bao nhiêu năm như thế , bây giờ trở về , cho dù có bị đón nhận ghẻ lạnh như thế nào thì cũng đều là những gì mình đã xác định trước cả rồi ! Không thể mong muốn đón nhận điều gì ấm áp hơn được !
Kẹp chặt điếu thuốc lá bằng hai đầu ngón tay , lão ép mạnh cho nó gãy làm đôi rồi vung tay ném vèo nó vào cái gạt tàn gần đó … Cười tấm tức …
Đóng chặt cửa phòng , vội vàng khóa trái , nó ngồi bệt xuống phía sau cánh cửa , thay vào vẻ bình tĩnh thản nhiên vừa rồi là sự sợ hãi xen lẫn thất vọng đến tột cùng…
Cả người nó nhũn ra , tay chân run rẩy , đôi bàn tay vô thức đưa lên miệng để hai bờ môi cắn chặt vào , lắp bắp …
-Sao ông ta lại về ! Đi thì đi luôn đi !! Tại sao lại còn vác mặt về !! Tại sao lại làm cho tôi phải khó xử như thế này !!!
Tình huống này , cho dù có nằm mơ nó cũng không bao giờ ngờ tới . Bởi vì , đã từ rất lâu rồi , nó không còn mong ngóng đến ngày cái người mà nó từng gọi là “ bố “ ấy trở về nữa !
Lặng đi bên trong căn phòng nhỏ , tiếng khóc ấm ức khẽ nấc lên , nước mắt chợt tuôn ra lúc nào không biết , từng dòng từng dòng một … chúng cứ ứa ra không sao ngăn lại được … Con Cheer giận mình nhưng lại không thể kiểm soát bản thân … Lí trí mù lòa … Giây phút này đây , nó lại lo lắng cho mẹ nhiều hơn … Ông ta về rồi … rồi sau này cuộc sống của mẹ sẽ ra sao đây ?!
…………………………
Căn nhà lặng đi trong chốc lát , rồi hơn một tiếng sau , nó nghe thấy tiếng bước chân mẹ trở về , tiếng bàn tay mẹ lạch cạch mở cửa , rồi tiếp đến … là tiếng bịch rau rơi bộp xuống đất … Nó đang tự mường tượng ra khuôn mặt thất kinh của mẹ lúc đó , rồi tiếp theo chắc hẳn sẽ là những tiếng hét động trời của người đàn bà đã phải chịu biết bao cay đắng bấy lâu nay. Nhưng không ! Không hề giống những gì nó tưởng tượng ! Không một tiếng thét nào vang lên hết !
Mọi chuyện xảy ra lặng lẽ và đáng ngờ hơn nó tưởng tượng …
Khẽ khàng mở cánh cửa phòng ra , nó nhè nhẹ đi xuống phòng khách , nép mình vào một góc trên cầu trang rồi dỏng tai lên nghe lén câu chuyện .
Lặng lẽ nhìn vào đôi giày thể thao bị quăng quật lăn lóc dưới chân cầu thang , bà khẽ thở dài .
-Cái Mai đâu rồi ?
-Trên gác !
-Gặp ông … nó có nói gì không ?
-Không …
-…. – Bà lặng đi không trả lời nữa , chỉ khẽ thở dài rồi nhặt đống đồ vừa mua lên đem vào bếp cất đi . Lòng người đàn bà bỗng trở nên nặng trĩu , bao nhiêu nỗi lo sắp ập tới… tất nhiên bà đoán được !
Thấy bà im lặng , bỗng , ông ta lại nổi điên lên , tự dưng quát lớn .
-Bà tiêm nhiễm cái gì vào đầu nó để nó ăn nói như thế với tôi ???
Người đàn bà không hề ngạc nhiên , bởi đã biết bao nhiêu lần rồi , đứa con gái đã trải lòng với bà rằng nếu “ ông ta “ trở về , nó sẽ đối xử ra sao … Vậy nên , bà không hề lạ ! Chỉ thấy nhói trong lòng , rồi lại cười khẩy .
- Sao … Ông không hài lòng à ?! Tôi chẳng phải tiêm nhiễm gì cả ! Nó cũng lớn rồi !
- Lớn rồi thì sao?
- Đủ để nhận thức được bố nó là người như thế nào ! – Vẫn cái giọng nhỏ nhẹ nhưng đay nghiến ông suốt bao nhiêu năm qua ấy ! Mười sáu năm rồi , bà vẫn không hề từ bỏ đi cái thói quen dùng những lời dịu dàng nhất để châm chọc day dứt vào nỗi đau của người khác … Thà rằng cứ **** mắng thậm tệ vào mặt nhau có khi ông còn dễ đối mặt hơn . Càng nghĩ càng tức , ông lại bất giác quờ tay lấy cái gạt tàn , quăng mạnh xuống đất !
- Bố mày làm sao ! Câm con mẹ mồm mày vào ! Con đ~ này !
Vừa nói , ông ta vừa trừng đôi mắt như hai viên lửa cháy rừng rực lên nhìn người đàn bà ấy … Vẫn bình thản cúi xuống , nhặt từng mảnh vỡ của chiếc gạt tàn , rồi lại lặng lẽ bỏ vào xọt rác , rửa tay như không có chuyện gì xảy ra .
Nhưng không hiểu sao , bà ta càng tỏ ra bình thường , ông ta lại càng lộn cả ruột ! Đã biết bao nhiêu lần , ở nơi xứ sở xa xôi kia , ông đã mường tượng ra cảnh mình quay trở về , chắc chắn sau những gì mà mình đã gây ra , ông chẳng mong gì được những cái ôm thắm thiết ! Nhưng ít nhất thì cũng là những lời mắng nhiếc ! Đã biết bao nhiêu năm rồi … tại sao cái bản tính của con người này nó lại khó thay đổi như thế ?! Tại sao vẫn làm ông phải phát điên lên vì sự trầm mặc khó hiểu , cái gì cũng không rõ ràng dứt khoát như thế ?! Thậm chí khi ông tuyên bố qua điện thoại rằng mình đã kết hôn với một người đàn bà khác ở bên đó , có hai đứa con với người ta , thì bà vẫn lặng lẽ … mỉm cười và cảm ơn vì ông hứa sẽ chu cấp cho ba mẹ con đầy đủ .
Vẻ mặt thản nhiên chai lì của bà khiến ông thực sự không biết phải đối xử như thế nào … Nhưng , đối với đứa con gái đang chứng kiến tất cả ở phía trên cầu thang kia , nhìn thấy người đàn ông vô trách nhiệm đã bỏ nhà ra đi suốt 16 năm dám ném thẳng cái gạt tàn của nó xuống đất rồi lại còn mở miệng quát tháo ,trong khi đó , người đàn bà đã luôn miệng mắng nhiếc hai chị em nó một cách vô cớ trong suốt 16 năm qua bây giờ lại lặng lẽ bình thản thu nhặt từng mảnh vỡ … Như vậy là sao ???
Đã biết bao lần nó tưởng tượng ra cảnh ông ta trở về , nó sẽ đối mặt thật lạnh lùng , nếu ông ta có cố tình bắt chuyện , nó sẽ thản nhiên trả lời rằng :” Ông là ai ? Ông là bố tôi ư ? Ồ không ! Bố tôi chết từ lâu rồi ! “ …
Đã biết bao nhiêu lần nó tưởng tượng ra được khuôn mặt thất vọng tràn trề của ông ta để rồi lại một mình ngồi cười trong phòng , cười trong nước mắt …
Đã biết bao nhiêu lần nó nghĩ , liệu khi nào lão trở về , mẹ có sử dụng những lời lẽ vô cùng cay nghiệt và đay nghiến mà mẹ đã dùng để mắng nhiếc chúng nó trong những lần vô thức nhớ tới ông ta , không biết trút vào đâu thì lại thản nhiên trút vào chúng nó !
Vậy mà bây giờ thì sao ? Hoàn cảnh này là thế nào ?
Tại sao tự dưng mẹ lại cư xử bình thản , vẻ mặt trầm mặc đó là như thế nào ?!!!
Nó không hiểu … nhưng vẫn cố nín nhịn … vì dù sao thì nó cũng đã mười tám cái tuổi đầu rồi … không còn là đứa trẻ bồng bột… muốn nghĩ gì thì nghĩ… muốn làm gì thì làm nữa ….
..k e n h t r u y e n . p r o..
Chap 16 : Biến cố
--------------------
Giờ ăn tối , cả nhà ngồi quây quần trên cùng một chiếc bàn , nhưng – khung cảnh lạnh nhạt , không khí ngột ngạt này khiến nó cảm thấy khó thở đến ghê người ! Nó không mời ông ta , chỉ mời mẹ ! Ông quắc mắt nhìn , nó trừng mắt lên nhìn lại , như thể là hai kẻ đối đầu , rồi chẳng ai nói gì , lại cúi xuống ăn tiếp . Sau bữa ăn , nó đi rửa bát , còn mẹ dọn dẹp nốt một số thứ đồ linh tinh , trong lúc lau bàn , sơ sẩy đánh đổ mất lọ hoa bằng thủy tinh , tiếng những mảnh vỡ rơi xuống nền đá thạch anh vang lên nghe mà nhói tai … Thực ra hiệu ứng đạt được đến cao độ như thế là do ai cũng lo người đàn ông kia sẽ nổi điên lên vì lão rất dễ bị kích động bởi những hành động nhỏ nhặt này !
Quả nhiên , y như rằng , trong lúc bà đang luống cuống dọn dẹp , ông ta liền bước tới , một chân lia mạnh vào đám thủy tinh rơi dưới đất khiến chúng văng ra tung tóe , chân còn lại thì bất ngờ đạp mạnh vào người đàn bà cam chịu kia … khiến bà ngã lăn ra đau đớn … Đứng trước cảnh tượng đó , tim Cheer như thắt lại , máu nóng dồn lên não , đến lúc này thì thực sự là nó không thể nhịn thêm được nữa ! Nó liền xông lên , không nghĩ gì nhiều , đẩy mạnh một cái khiến ông ta lùi ra xa khỏi mẹ con nó , rồi vội vàng đỡ mẹ dậy hỏi han . Lão bị đẩy một cái đau điếng , cũng không hiểu vì sao lực đẩy từ đôi tay của đứa con gái này lại mạnh đến thế ! Tức tối , lão đứng sừng sững ra giữa nhà , đôi mắt ngập lửa nhìn mẹ con cái Cheer như muốn ăn tươi nuốt sống , rồi lại vơ tạm chiếc thước kẻ bằng gỗ mà mẹ Cheer hay dùng để đo vải , tiến lại gần quật túi bụi vào người mẹ con nó . Cheer vội vàng đưa thân ra đỡ lấy đòn cho mẹ . Ăn đòn roi vọt như thế này đối với nó là chuyện thường tình . Dù sao thì con bé cũng đã quá chai lì rồi ! Những vết sẹo trên người nó … chắc gì đã có thằng con trai nào nhiều bằng ! Nhưng , ông ta là cái thá gì mà đòi đánh nó ?! Lại còn định đánh mẹ nó ! Lấy tư cách gì ?! Càng nghĩ càng ức , nó liền vùng dậy , vung tay mạnh một cái , nhanh như cắt , giằng lấy cây thước trong tay ông già , đập xuống đùi bẻ gãy làm đôi – tỏ rõ hành động thách thức . Nhìn thấy đứa con gái cứng đầu dám bẻ gãy cây gậy trong tay mình rồi ném toẹt xuống đất một cách hỗn láo , lão càng điên lên , đột ngột lao tới , định vung tay tát nó , nhưng không kịp , chân con Cheer đã giơ lên , trực đá thẳng vào bụng lão lúc nào không biết !
Cũng chỉ bằng phản xạ tức thời của mình , chân con Cheer bất ngờ giơ lên , sút thẳng vào bụng ông già khiến lão ta liền ngã văng ra , lùi lại mấy bước loạng choạng ! Bà mẹ đang ngồi ê ẩm ở dưới đất , nhìn thấy hai bố con xảy ra xung đột , liền hốt hoảng nhảy vào can , nhưng chẳng may lại ăn ngay phải một cái bạt tai trời giáng từ phía chồng mình khi đang lao vào xen giữa hai bố con ! Nhìn thấy mẹ mình bị đánh , con Cheer càng điên lên , nó liền xông vào , không nghĩ gì nữa , chỉ biết nhắm mắt đấm túi bụi vào mặt người đàn ông vừa tát mẹ nó khiến ông ta không kịp trở tay . Từng cú đấm được tung ra theo đường vuông góc 45 độ với tốc độ nhanh liên hồi , giáng thẳng vào hai bên thái dương khiến lão ta xê xẩm mặt mày , không kịp chống đỡ . Mỗi lần nó đấm , nước mắt nó lại tràn ra , đi theo cùng bao nhiêu niềm uất hận , vì ông ta mà gia đình nó trở nên như thế này … nó không thể nào tha thứ được … bao nhiêu cay đắng nó dồn vào những miếng đòn này hết !! Cho ông ta nhận luôn một thể … để biết thế nào là đau ! Mà đánh thế này thì đã là gì ?! Nỗi đau thể xác tạm thời làm sao có thể bằng nỗi đau tinh thần mà cả ba mẹ con nó đã phải chịu suốt bao năm qua ? Càng nghĩ , nó càng đánh mạnh hơn , gân xanh nổi lên phần phật , răng con bé nghiến lại , trẹo vào nhau vang lên những tiếng ken két nghe thật chói tai … Thằng Quân nhìn thấy chị mình đã lên cơn điên không thể dừng lại được , liền vội vàng chạy vào can , cố gắng ôm lấy mình chị nó từ phía sau , dùng hết sức bình sinh để lôi ra . Cũng may mà thằng bé cũng có học chút võ nên để lôi chị nó ra không phải là không thể , chỉ có điều , rất khó khăn khi tay chân con bé cứ vung loạn lên không chịu thôi ! Lão già vừa được ngưng ăn đòn , liền lăn khụy ra đất , ôm đầu chảy đầy máu ở hai tai , nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn con bé nói .
129