watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Kiếp Nô Lệ
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


_Ừ!!
_Hả??? Hôm nay cậu bị cái j mà đổi tính vậy?? Bị trúng gió?? Ko, bị trúng tà?? Hay là bị ma nhập?? Lên sốt?? Nổi mẩn?? Quỷ ám?? Thần kinh bấn loạn?? Não bộ có vấn đề?? Máu lên não ko đều?? Hay máu ko chịu lên não??
_Cô… haizz, nói vs người thiếu hiểu biết đúng là ko ra j mà!! Tôi đã khen cô đẹp cô còn dám nói tôi vậy nữa!! – Ashe thở dài.
_Á… Á… Á… Á… Á… Á… Á… Á… Á… Á…
_Thần kjnh là cô thì đúng hơn đó!!
_Cậu… cậu…
Đúng lúc đó, “hiệu trưởng” Akira bước vào lớp và lôi nó ra ngoài ko để cuộc chiến tiếp tục.
_Buông tôi ra!! Anh có nghe ko hả??? Bỏ tay ra ngay!!! – nó bực bội khi bị Akira siết chặt.
_Tiểu thư, cô có thấy vợ chưa cưới của cậu Kha đâu ko?? Cả cậu Kha nữa!!
_2 người đó cùng biến mất 1 lúc sao??
_Vâng! – Akira gật đầu.
_Chắc là rủ nhau đi du lịch đâu đó!! – nó nhún vai, cố tỏ ra vẻ bình thản nhưng ko thể giấu nổi vẻ xúc động trên mặt.
_Ko đúng, nếu đi du lịch tại sao đồ đạc của họ vẫn còn nguyên ở nhà???
_Tôi ko biết!! – giọng nó chùng xuống.
_Tiểu thư… có thật là… - Akira nhìn nó nghi ngờ.
Nó ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Akira – ánh mắt sắc lẻm như con dao thái – khiến Akira chợt giật mình.
_Tôi đã nói ko biết!!
Xong nó quay lưng bỏ đi 1 mạch. Đằng sau, Akira nhìn theo bằng vẻ mặt ngố tàu… tức là anh ta ko hiểu vì sao tiểu thư của mình lại có thái độ kì quặc đến vậy.
“Tại sao lại nhắc tới chuyện này nữa chứ?? Tôi đã cố gắng quên anh ấy rồi mà các người còn chưa chịu buông tha cho tôi sao??? Sao các người cứ muốn nhìn thấy tôi phải đau khổ chứ??”
Nó vừa nghĩ tới đó, nước mắt tuôn trào ra như nước suối…
Nó tủi thân lắm. Dù j nó cũng là con gái ruột của ông Lâm, còn phải chịu khổ sở 17 năm trời chỉ vì 1 lí do nào đó mà nó ko được biết… vậy mà giờ đây, khi đã trở thành tiểu thư của tập đoàn K&T – và cũng được chính thức giao quyền thừa kế – nó vẫn phải chịu khổ sở… nó đúng là 1 con nhóc bất hạnh… Nhìn theo cho tới khi nó đi khuất bóng, Akira vội lôi đt ra gọi cho ông Lâm
_Alo?? – giọng ông Lâm ở đầu bên kja, có vẻ ông đang rất lo lắng, sốt ruột.
_Tôi là Akira. Tôi đã hỏi tiểu thư rồi nhưng cô ấy cũng ko biết!!
_Được rồi, anh làm tốt lắm. Thôi anh cứ lo việc ở trường đi, còn chuyện tụi thằng Kha để tôi vs con rể giải quyết là xong!!
_Vâng. Lão gia đừng quá lo lắng, họ sẽ ko có chuyện j đâu!!
_Thằng Kha thì ta ko lo, nhưng còn con bé Hân thì… ta đã hứa vs ba mẹ nó sẽ chăm sóc nó cẩn thận… nếu nó có bề j thì ta…
_Ông đừng quá lo, tôi tjn nhất định sẽ ko có chuyện j đâu!!
_Ukm, thôi tôi gác máy đây!!
Ko đợi Akira nói thêm lời nào, ông Lâm vội vàng gác máy rồi tiếp tục cùng Thiên đi lùng sục khắp nơi, quyết tìm cho ra bóng dáng của Hân. Xem ra con bé này cũng có nhiều người quan tâm quá chứ…
Bỗng đt Akira vang lên, anh thấy số của Jin định ko nhấc máy nhưng rồi anh cũng trả lời
_Alo?
_Con bé Hân đang nằm trong tay tao, muốn nhận lại nó thì tới địa điểm cũ!!
Jin nói ngắn gọn rồi cúp máy.
Akira trợn mắt nhìn vào cái đt rồi cũng nhanh chóng gọi về nhà báo cho ông Lâm biết tình hình.
Ông nghe xong thì tức giận lắm, lập tức tập hợp bọn đàn em lên đường.
Trong khi đó, Hân Hân đang say mê chìm đắm trong sự thõa mãn do á phiện gây nên… cô đã nghiện heroin quá nặng, giờ đã chuyển sang giai đoạn dùng kim tiêm…
Đúng lúc cô đang mê mẩn vs liều thuốc vừa dùng thì tên Jin đẩy cửa bước vô.
Hắn nhìn Hân, cười nửa miệng rồi lên tiếng chế giễu
_Cô em, giờ thì tới lúc ba chồng cô em biết được hình ảnh thực sự của em rồi đây!! Chuẩn bị đi!!

Ông Lâm cùng Akira xông cửa bước vào… và đã trông thấy 1 cảnh tượng ko đáng nhìn
Ông Lâm đã rất bàng hoàng khj nhìn đứa con dâu yêu quý của mình lại đổ đốn như thế.
Trên sàn, Hân ngồi im thin thít, xung quanh bày la liệt những bơm kim tiêm á phiện, đầu tóc rũ rượi, đôi mắt lờ đờ, miệng liên tục ngáp, tay liên tục gãi…
_Hân… con…
Ông chỉ nói được 2 chữ đó, xong đâu đấy thì ngã khụy xuống…
_Lão gia!! – Akira hét vag lên và đỡ lấy ông Lâm.
Anh nhìn quanh quất. Tên Jin khốn kiếp kja ko có ở đây... anh nhanh chóng gọi người đưa Hân ra ngoài rồi đưa ông Lâm tới bệnh viện.
30p sau, tiếng chân người chạy rầm rập trong bệnh viện JK, những người ở gần đấy nhíu đôi mày ra chiều bực tức.
Nhưng tiếng ồn ấy vẫn ko dứt.
trước cửa phòng bệnh của ông Lâm, tiếng nói nhốn nháo huyên náo của mọi người làm vị bác sĩ già – ông Mako – phải ra mặt.
_Xin các vị ko làm ồn trong bệnh viện!!
_Oh, chúng tôi xin lỗi!! – nó lên tiếng trước – chúng tôi sẽ chú ý hơn!!
_Nhưng hình như bác sĩ ở khoa sản phụ mà!! Sao ông lại xuất hiện ở phòng điều trị tim mạch?? – Kha lên tiếng, đôi mày hắn hơi nhíu lại ra chiều khó hiểu.
Mũi vị bác sĩ già hơi chun lại, từ tiếng Nhật mà chuyển ngay sang tiếng Anh “ko thông báo trước” thì hơi khó. Dù j ông cũng đã già rồi!!
_Vâng tôi nghe nói Trương Lão gia nhập viện vì sok nên tôi sang thăm, dù j cũng là người quen cũ!! – ông từ tốn trả lời.
Hắn “à” lên 1 tiếng rồi ngoảnh mặt đi. Còn Trang thì đang ngồi ở ghế chờ, mặt cúi xuống, đôi tay nhỏ nhắn của cô nắm chặt lại, để trên đùi và khẽ run lên.
Bấy giờ Thiên ms để ý tới cô nhóc vợ của mình, cậu nhẹ nhàng tiến đến gần cô vợ nhỏ, quàng tay ôm chặt lấy e.o cô nhóc và thì thầm
_Em đừng lo, ba ko sao đâu!! Chỉ bị sok 1 chút rồi ngất đi thôi!!
Trang ngước mặt lên, đôi mắt cô bé đẫm nước làm Thiên lo lắng
_Em đừng khóc mà, sẽ ko có chuyện j đâu. Ngoan, nín đi anh thương!! – Thiên vỗ về Trang mà cứ như là đang dỗ ngọt mấy đứa con nít vậy
_Chị ta… sao có thể làm cái chuyện đó chứ?? Sao lại phản lòng tin của ba như thế??? Em nhất định ko tha cho kẻ đó đâu!! – Trang nói trong nước mắt.
0
Cháp 45:
Nhìn xoáy vào sâu trong đôi mắt của Trang, Thiên nhận thấy được cô vợ bé nhỏ của mình đang thù hận ghê lắm… à ko, phải nói là phẫn nộ mới đúng.
Lúc mới nhận được đt của Akira nói lão gia bị đột quỵ, Trang đã phát hoảng lên vì lo sợ. Sau khj nghe được Akira trình bày lí do, Trang trở nên như thế này – 1 cô bé mang 1 mối hận trong lòng. Sự phẫn nộ, tức giận đã xâm chiếm hết tâm hồn cô bé, giờ thì trong cô chỉ có HẬN và HẬN.
Mọi người tập trung đông đủ tại bệnh viện, kể cả Hân Hân. Bây giờ cô đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại, nhanh thật.
Chỉ hơn nửa tiếng đồng hồ mà Hân đã hoàn toàn tỉnh táo như chưa hề tiêm thuốc vậy. Gương mặt cô giờ cũng đang rất lo sợ…

Một cô y tá bước từ trong phòng bệnh ra, mọi người đổ dồn về phía cô và hỏi dồn dập
_Cô y tá ơi, ba tôi sao rồi?? Ổng chết chưa??
_Lão gia có bị sao ko?? Ông vẫn ổn cả chứ???
_Ông già đó chết chưa??
_Ba tôi có vấn đề j ko?? Có để lại di chứng ko??
Vân vân và vân vân…
Cô y tá hơi choáng vì sự quan tâm đặc biệt của gia đình này, và cả việc chuyển ngôn ngữ nói nhanh hơn gió nữa… nhưng rồi cũng đáp nhanh, giọng rõ ràng
_Trương Lão gia đã qua cơn nguy hiểm. Chờ thêm 1 chút nữa là có thể vào thăm!!!
_Anh à, cô ấy nói j zậy?? – Trang thì thầm vs Thiên.
_Cổ nói là ba đã ko còn nguy hiểm nữa, chút ta vào thăm là được!! – Thiên cười xoa đầu Trang.
Cô bé thở phào như vừa trút được 1 gánh nặng. Hân Hân cũng thở ra, nhưng nét mặt cô vẫn còn co thắt chưa giãn ra được.
Đến lúc này Kha mới để ý tới sự có mặt của Hân. Hắn sấn tới bên Hân và tặng ngay có cô 1 cái tát mạnh khiến cô nổ đom đóm mắt, rồi bắt đầu gằn giọng
_Cô hại ba tôi chưa đủ sao giờ còn dám vác mặt tới đây nữa hả???? Cô biến khỏi đây ngay trước khi tôi “làm thịt” cô!! Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.
Hân đứng lặng người nhìn Kha. Trước đây dù có tức giận cách mấy hắn cũng ko bao giờ đánh cô mà, sao hôm nay hắn lại xử sự thô lỗ đến vậy???
_Tôi và cô hủy hôn đi!! – Kha tuyên bố.
_Ko!! Ko đâu!! Em ko thể xa anh được!! Xin anh cho em cơ hội nữa đi… em xin anh mà!! – Hân gần như phát khóc. Có vẻ như cô nàng này thương hắn thật lòng thì phải.
_Một là cô hủy hôn. Hai là cô phải vô trại cai nghiện. Nhưng nếu cô chọn cách 2 thì ba mẹ cô cũng sẽ biết!! Dù 1 hay 2 thì chúng ta đều phải hủy hôn thôi! – Kha bất chợt dịu giọng xuống, nhưng ánh mắt lại hằn đỏ lên như có ý đe dọa.
Hân biết Kha giận lắm, nhưng dù vậy cô vẫn ko muốn rời xa Kha. Cô nhất quyết ko chịu
_Anh à, anh cho em thêm cơ hội đi mà!! Em hứa sẽ sửa đổi mà, anh đừng đuổi em!! Huhu, cho em…
_CÔ IM VÀ BƯỚC RA KHỎI ĐÂY NGAY!! – Kha thét lên.
Bụp… bụp bụp bụp…
Mấy quả đấm từ những người còn lại giáng vào mặt hắn làm hắn chảy máu mũi. Bực mình, hắn nhăn mặt
_Các người làm cái trò gì zậy hả???
_Trong bệnh viện phải giữ trật tự!! – cả bọn đồng thanh.
Riêng Điệp chỉ nhìn bọn hắn rồi cười. Hình như nó vẫn còn tình cảm với hắn, mặc dù lần trước nó có cảm giác mình đã rung động trước Ashe…
Nhìn mọi người vui vẻ, nó lặng lẽ bỏ ra ngoài. Kha nhìn thấy, đôi mắt hắn dõi theo cho tới khi thân hình nhỏ nhắn của nó khuất sau cánh cửa thang máy.
Hắn nhẹ lắc đầu, rồi thở dài. Cho tới giờ 2 anh em sinh đôi này vẫn còn yêu nhau… cho dù biết đó là thứ tình cảm loạn luân, là trái với đạo đức, là ko thể chấp nhận được nhưng hắn ko thể cưỡng lại trái tim ngu muội của mình. Tức là cho tới giờ, nó vẫn là số 1 trong tim hắn.
Trang thấy cái lắc đầu thở dài của hắn, cô liền nhìn theo hướng ánh mắt của hắn và bất gặp cái lưng của nó.
Az, “ông anh mình chưa thể dứt bỏ cái thứ tình cảm vô đạo đức ấy ư??” – Trang thầm nghĩ.
Haizz – nó thở dài, đứng tựa lưng vào tường. Chắc giờ này mọi người đang chuẩn bị vô thăm ba rồi. Nó là con gái lớn vậy mà lại đi bỏ về trước, thật là ko phải đạo.
Nhưng nếu còn nhìn thấy mặt hắn thì nó sẽ còn tình cảm với hắn, ko đời nào nó quên được hắn trong khj hắn cứ ở bên cạnh thế này được.
Thôi thì cứ để hắn thăm ba trước, có gì nó sẽ lại vào bệnh viện sau. Càng tránh gặp mặt hắn càng tốt mà.
_Được rồi!! Trương Lão gia đã tỉnh, các vị có thể vào thăm. Nhưng nhớ yên lặng để các bệnh nhân ở phòng khác nghỉ ngơi!!!
_Vâng chúng tôi biết rồi!! – Thiên cười với cô y tá khiến cho đầu của ai đó bốc khói ngùn ngụt.
Hân thì lủi thui tiến về phía thang máy. Dù Kha tuyệt tình như vậy nhưng cô vẫn ko muốn rời xa hắn. Tuy cô ko biết Điệp chính là Cường nhưng cô quyết sẽ ko để con nhỏ nào cướp Kha khỏi tay cô đâu. Kha là của cô, chỉ riêng cô thôi. Ko ai có thể cướp Kha… ko 1 ai…
Nó lủi thủi 1 mình trên phố. Nếu là bình thường thì nó đã bị Akira ép vô xe để gã chở về rồi, nhưng hôm nay ba nằm viện nên Akira mới buông tha, để nó thả bộ về nhà.
Nhưng đôi chân ko biết nghe lời lại đưa nó tới cô nhi Beka – nơi ở của Shjn.
“Tại sao mình lại đến đây nhỉ??” – nó thắc mắc nhưng rồi cũng đẩy cửa bước vô trong.
Nó đi dọc theo hành lang chính để ghé vô phòng của Shjn. Ko may, hình như Shjn đang có khách thì phải. Đó là 1 người phụ nữ quý phái và sang trọng.
Ủa nhưng mà khách của Shjn sao lại có cô viện trưởng ở đây???
Nó định kéo cửa bước vô, nhưng chợt khựng lại khi nghe thấy trong cuộc nói chuyện của 3 người ấy có tên của mình và Kha.
_Con bé Điệp đã phải chịu khổ từ nhỏ rồi, nay lại phải chịu thêm tổn thương ấy tôi e rằng… – người phụ nữ ấy lên tiếng, giọng có vẻ buồn khổ.
_Tôi biết, nhưng chúng ta ko thể làm gì được!! Trương Lão gia vì ko biết chuyện ấy nên mới cấm đoán tụi nhỏ.. – đó là giọng của cô viện trưởng.
_Ông ta thật là ngu muội!! – người phụ nữ tiếp.
_Phu nhân nên thông cảm cho ông ấy!! Chỉ là…
_Thôi được rồi!!! Shjn, con có ý kiến j ko???
_Haizz, mẹ nên làm rõ chuyện này đi!! Để Sizuka buồn khổ hoài như vậy, con ko nỡ lòng!! – cuối cùng thì Shjn cũng chịu lên tiếng.
Đôi mày nó hơi nhíu lại. Dường như nó đã lờ mờ hiểu được nội dung câu chuyện của 3 người này, nhưng nó vẫn cố nán lại để nghe được lời giải đáp thích hợp.
_Haizz, sao mà mẹ nói được!! Kha dù rằng ko phải con ruột của mẹ, nhưng mẹ cũng rất thương nó!! Chỉ là…
_Con biết mẹ rất thương tên đó, nhưng Sizuka mới là con ruột của mẹ mà!!!
Cháp 46: (cháp cuối)
Chân nó như muốn rụng rời khi nghe tới cụm từ “Sizuka mới là con ruột của mẹ!”… vậy người phụ nữ kia chính là người đã sinh ra nó và Kha??
Ko, lúc nãy Shjn đã nói gì nhỉ?? Shjn gọi người ấy là “mẹ”, hơn nữa bà ấy còn nói là “Kha ko phải con ruột của mẹ”…
Vậy… vậy nó với Kha ko phải là… anh em ruột???
Tay nó bấu chặt vào gờ cửa… Kha với nó ko phải là anh em ruột??
Cạch… nó bấu mạnh quá, vô tình làm cách cửa mở ra… 3 người kia đông loạt quay lại…
_Sizuka?? – Shjn ngạc nhiên vì sự hiện diện của nó.
_Con… con là Điệp?? – người phụ nữ run run hỏi.
Nó ko nói j, nhẹ nhàng bước vào trong. Sau khi thi lễ xong, nó từ từ ngồi xuống. Bấy giờ, nó cất tiếng hỏi, giọng khản đặc
_Cô là mẹ của con?? – nó hỏi người phụ nữ. Bà ta ko nói j, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, 1 cách đau khổ.
_Bạn là con bà ấy?? – nó hỏi, vẻ mặt nghi ngờ – anh song sinh của mình??
Shjn cũng ko nói j, chỉ gật đầu.
Nó mỉm cười… ko phải 1 cái cười nhếch mép, cũng chẳng phải 1 cái cười nửa miệng… mà là nụ cười của hạnh phúc, nụ cười của sự mãn nguyện
_Sizuka, bạn sao vậy?? Đừng sok nhak!! – Shjn lay lay nó.
_Àk ko, mình ko sao!! AAAAAAAAAAAAA…
Cô viện trưởng, mẹ nó và Shjn cũng giật nảy người lên khj nghe tiếng thét thất thanh của nó.
_Vậy… vậy là… mình vs Kha… ko phải là anh… em… ruột?? – nó mừng quýnh lên và tự nhủ.
_Đúng!! – Shjn cười đáp – mình ms là anh trai song sinh của bạn!!!
_Vậy… hay quá… phải mau mau báo cho Kha biết mới được!! – nó nhanh nhảu móc đt ra.
_Ko được!! Tuyệt đối ko được!! – mẹ nó ngăn cản.
_Tại sao ạh?? Mẹ sợ Kha buồn sao??
_Mẹ biết là 2 đứa yêu nhau nên nó sẽ chẳng buồn bã gì đâu, nhưng mà…
Ko biết mẹ đã nói gì với nó, nhưng nó có vẻ gật gù đồng tình. Nghĩ sao rồi nó lại đút đt vô túi, ko gọi cho Kha nữa. Thực ra mẹ đã nói gì mà nó lại thay đổi ý định như vậy?? Thông tin này quyết định hạnh phúc của nó mà, tại sao nó lại thay đổi quyết định như thế??
Nó cúi chào cô viện trưởng và mẹ nó một cách lễ phép rồi quay về nhà. Trong lòng nó đang vui phơi phới. Biết được sự thật rồi, lòng nó nhẹ nhõm hơn hẳn.
“À phải rồi, phải tới bệnh viện thăm ba chứ??” – nó mỉm cười tự nhủ.
Nghĩ là làm, đôi chân thoăn thoắt lại đưa nó tới bệnh viện JK. Thật may là mọi người vẫn còn ở đây.
Nó nhảy chân sáo vô phòng bệnh, miệng hát líu lo.
_Chào mọi người!!!
4 người – ba nó, Thiên, Trang và Akira – trố mắt nhìn nó.
_Chị chị, chị có sao hok chị?? Chị ấm đầu hả??? – Trang sờ trán nó.
_Đúng rồi, hồi nãy còn buồn như sáo, giờ thì vui như sao!! Kì lạ quá đó tiểu thư à!! – Akira cũng góp phần.
_Bà Điệp nè, có gì ko phải bà thứ lỗi nhưng tui thấy bà bất thường lắm rồi đó. Giống như thời tiết zậy!!! Khó hiểu!! – Thiên cũng nhăn nhó nhìn nó. Riêng Kha là im lặng ko nói j`.
_Mọi người có cần phải làm quá zậy hok?? Coi anh Kha có nói gì đâu nè!! – nó chủ mỏ, ôm lấy cánh tay của Kha.
Kha bất giờ cũng trố mắt nhìn nó. Đôi tay cậu từ từ bò nhẹ lên người nó, bất ngờ quàng qua vai nó và nắm chặt. Tay cậu siết chặt đến nỗi vai nó bầm tím, nhưng nó lại ko hề nhăn nhó.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 179