watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Bà Xã Nghịch Ngợm. .! Em Là Của Anh
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang



-sao? mày thấy thế nào? Bây giờ ai thắng ai thua đây?

Nó mệt mỏi không trả lời, mồ hôi túa ra trên trán , trong đầu nó bây giờ chỉ còn lại hình ảnh của hắn mà thôi, bấc giác môi nó mấp mấy

-Gia…gia Huy..

-Ha ha thật tội cho mày, đừng nghĩ gia Huy sẽ tới đây cứu mày. Đừng hy vọng nữa.

Nó nằm dưới sàn, khuôn mặt trắng bệch, toàn thân rã rời. nhìn nó mà Đại Ánh hả dạ vô cùng

-Chưa hết đâu, tao còn một món quà nữa dành cho mày đây.

Lấy trong giỏ ra một con dao nhỏ, cúi xuống bên nó

-tao sẽ cho mày chết thật khó coi

Đại Ánh không ngần ngại đưa con dao sáng choang sắc nhọn lên khắp mặt nó, cô ta muốn thấy vẻ sợ hãi của kẻ thù nhưng nó vẫn không biến sắc

-Được, mày giỏi lắm để coi mày còn cứng đầu được bao lâu.

Đại Ánh vung con dao sắc bén định rạch một đường trên mặt nó thì một giọng nói làm cô ta khựng lại

-Cô nghĩ mình đang làm gì vậy?

Quay lại, phía sau cô ta là Trung Vĩ, người của Trung Vĩ nhiều hơn nên tất nhiên anh ta chiếm ưu thế

-Sao anh biết chỗ này?

-Cô không cần biết, chỉ cần trả lại “vật phẩm” cho tôi

-Không đời nào, cô ta là của tôi.

Cạch….

-Thật phiền phức

Nói một cách chán nản Trung Vĩ đồng thời lên đạn chỉa súng vào đầu Đại Ánh

-Anh dám?

-Thử nhé

Khuôn mặt thích thú đó khiến Đại Ảnh biết mình đang đối mặt với một tên liều mạng.

Thấy cô ta im lặng Trung Vĩ nhếch môi

-Đưa con nhỏ đó đi

Một tên thuộc hạ tháo dây trói, bế nó lên. Nó vẫn mở mắt nhưng không phản kháng cũng không nói gì, nó đã kiệt sức.
Nhìn Đại Ánh Trung Vĩ mỉa mai

-Bây giờ tôi biết vì sao tên Gia Huy chọn con nhóc đó chứ không phải cô rồi

-Cái…cái gì?

-Cô ….. Quá tầm thường ha ha ha

Để lại một tràng cười dài Trung Vĩ bỏ đi. Đại ánh nắm chặt tay ánh mắt căm tức

-Đồ đê tiện!

Đưa nó tới một nơi cách đó không xa, cuối cùng nó cũng được ngồi dựa lưng vào một gốc cây. Trung Vĩ ra lệnh cho đám thuộc hạ

-Gọi cho chồng cô ta đi

Quay sang Trung Vĩ nâng cằm nó đưa chai nước đút cho nó một ít nước

-Thấy chưa, ở chỗ anh sung sướng không chịu, bỏ trốn làm gì bây giờ thương tích đầy mình.

Nhìn nó Trung Vĩ bỗng thấy thích thú

-Cô em cũng xinh nhỉ?

-Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày ra ngay

Hắn và Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ đứng phía sau giọng đầy đe dọa

Nhìn sang nó hắn hơi nhíu mày

-Trung Vỹ?

-À…đừng có nhìn tao như vậy, không phải tại tao đâu.

Ngồi xuống Trung Vĩ cầm dao kề sát cổ nó

-Nhưng nếu bây giờ mày không chịu nhượng bộ thì kết quả cuối cùng là …tại mày đó

-Mày muốn sao?

-Ha ha, mày biết mà.

Hắn quay sang Mạnh Khang

-Tất cả không được xen vào

Trung Vĩ đắc ý

-Xử nó đi

Đám người kia hùng hổ cầm gậy xông vào

-Gia Huy cẩn thận

Sau tiếng của mạnh Khang một cây gậy vụt mạnh từ phía sau khiến hắn khụy xuống. khuôn mặt vẫn không tỏ ra một chút sắc thái.

-Gia…Gia Huy…

Nó thấy tất cả, nghe tất cả môi mấp mấy gọi tên hắn, không biết hắn nghe không chỉ thấy ánh mắt hướng về phía nó.

-CÔ…cô làm gì vậy?

Mọi người bất ngờ trước hành động của nó, nó nắm lấy tay cầm dao của Trung Vĩ đang kề ngay cổ ấn vào cổ mình. Một vệt đỏ lan ra làn da trắng. nó nhìn sang hắn nói giọng tức giận

-Em thà chết còn hơn nhìn anh như vầy, thà chết không làm gánh nặng của anh.

-Ngốc…ngốc…em thật ngốc!

Hắn la nó nhưng ánh mắt dịu dàng , không đợi thêm nữa hắn bắt đầu chống trả lại bọn người kia , Mạnh Khang và đám vệ sĩ cùng xông tới.

Một cuộc hỗn chiến xảy ra trong tích tắc, hắn lao về phía Trung Vĩ ánh mắt anh ta đang hoang mang.

-Khốn kiếp, nếu không giết được mày tao sẽ cho mày phải sống trong hối tiếc.

Ôm nó đứng lên Trung Vĩ ấn mạnh dao cứa vào cổ nó. Những dòng máu đỏ chảy xuống làm bao nhiêu quyết tâm của hắn cũng trôi theo

Phía xa một người tai đeo tai nghe đang dùng ống nhòm quan sát tất cả

-Thưa cậu, tên đó giết cô gái thì sao?

-Hắn không dám cãi lời tôi đâu, vở kịch này hay thật

-Nhưng hắn vào đường cùng rồi biết đâu…

-Thì cứ đợi mà xem, dù sao hắn cũng đã làm trái ý tôi anh nghĩ tôi nên cho cậu ta sống tiếp không?

Một đường cong nham hiểm ẩn hiện trên gương mặt đó. Hắn thích thú nhìn ra phía xa

-Không được động tới vợ tao. nếu không đừng trách

-Ha ha thử xem –con dao mỗi lúc một cứa sâu vào cổ nó

Hắn đau lòng lắm, giọng thương lượng

-Vậy tao sẽ thay chỗ cô ấy

Ngẫm nghĩ vài giây Trung Vỹ mỉm cười

-Được. Mày lại đây

Nhanh chóng Trung Vỹ đẩy nó về phía Mạnh Khang một tay cầm súng chĩa vào đầu hắn.

-Ha ha lần này mày hết đường thoát

Cạch..**

Trung Vỹ ánh mắt ngập trong thù hận, tay lên đạn nhắm thẳng vào đầu hắn

-Voi con….-Mạnh Khang ngạc nhiên thấy nó khập khiễng bước ra khỏi nơi an toàn ánh mắt trống rỗng bước lên phía trước

-ĐỒ NGỐC EM LÀM GÌ VẬY?

Hắn hét lên như muốn tỉnh dậy và làm chủ hành động của mình, nhưng nó không quan tâm, nhìn thẳng vào Trung Vĩ nó nói đủ nghe

-Tôi phải làm sao mới cứu được anh ấy?

-Cái…cái gì? Cô em điên à? –Trung Vĩ nhếch môi chế giễu. nhưng nhìn ánh mắt nó hắn ngừng cười. móc trong túi ra một khẩu súng ngắn ném về phía nó

-Tôi không biết trong đây còn đạn không, bây giờ cô em dùng súng bắn vào đầu mình nếu súng hết đạn thật thì cô em chết, hắn cũng phải chết. Nếu cô còn sống được thì tôi tha hắn.

-MÀY ĐIÊN RỒI –Mạnh Khang tức giận, nhìn sang nó Mạnh Khang kéo nó về

-Đừng nghe lời hắn…

Chưa nói hết nó đã tuột khỏi tay Mạnh Khang cúi xuống cầm lấy cây súng.

-Voi con….

-Tôi sẽ thử

-Ha ha ha tuyệt, nào để xem sống hay chết đây

Trung Vĩ thích thú quan sát từng cử động của nó. Cầm súng chỉa vào đầu mình nó hướng ánh mắt về phía hắn đang nhìn nó giận giữ. Nó chỉ mỉm cười, tay nhẹ nhàng lên đạn

Cạch…***

Mọi ánh mắt đổ dồn vào nó.Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 28
Đối với hắn thời gian như ngừng lại người hắn tê cứng trái tim hắn đập thật nhanh ánh mắt nhìn chăm chăm người con gái trước mặt.

Nó vẫn đứng đó, thản nhiên cầm khẩu súng đã lên đạn bóp cò

**Tách***

Mọi người đều như ngừng thở chỉ duy có nó là thấy thoải mái một cách lạ lùng, vì nó biết dù sống hay chết thì cũng sẽ bên cạnh hắn.

-Khôn..g…không có đạn –Mạnh Khang thở ra nhẹ nhõm.

Quay sang Trung Vĩ Mạnh Khang gằn giọng

-Thằng khốn, súng không có đạn mày thua rồi thả Gia Huy ra.

Trung Vỹ vẫn giữ vẻ đắc ý, cười vang

-Ha ha ha ha tụi mày ngu hết biết, mày nghĩ tao sẽ giữ lời sao?

-MÀY…

Mạnh Khang tức lắm nhưng giờ sinh mạng hắn đang nằm trong tay Trung Vĩ nên cũng không thể làm gì được.

-Ha ha Gia Huy, kéo dài làm gì đằng nào mày cũng phải chết thôi.

Ánh mắt sáng lên tia đắc chí xen lẫn thù hận, Trung Vĩ ấn sát súng vào đầu hắn tay chuẩn bị bóp cò

**Cạch ** Cạch**

-Nếu mày cũng hết muốn sống thì bóp cò đi.

Mạnh Khang cùng đám vệ sĩ phía sau đồng loạt chỉa súng vào Trung Vĩ. Nhưng ý muốn bào thù của hắn lớn hơn tất thảy nỗi sợ.

-Được, vậy tao với mày chết cùng nhau vậy.

Bốp….

-Á..á..

Chưa kịp bóp cò thì phía sau một vật nặng và cứng đập mạnh vào đầu làm Trung Vĩ choáng váng ngả ra đất. hắn nắm bắt cơ hội đá cây súng ra xa lao tới bên cạnh kéo nó sát vào người.

-Bắt hắn đi.

Mạnh Khang cùng người của hắn tiến tới phía Trung Vĩ.

-Mày thua rồi!

Ánh mắt tức giận Trung Vĩ nhìn về phía người đã đánh hắn, là Đại Ánh

-Con khốn, mày có biết mày đang làm gì không

-Tôi phải bảo vệ Gia Huy

Mạnh Khang đã chỉa súng vào Trung Vỹ.

Hắn nhìn nó, nó đã đuối sức, nãy giờ nó cố gắng gượng

-Tiểu Du, em có đau lắm không?

-Em…

Chưa nói được gì nó đã lịm đi, cơ thể không còn nghe theo ý nó nữa

-Tiểu Du!

Hắn ôm nó vào lòng bế nó lên.

-Cậu tính xử hắn sao đây Huy?

-Tùy cậu.

Hắn đang quay gót bỏ đii thì Trung Vĩ hét với theo

-ĐỒ HÈN NHÁT, MÀY CÓ GAN QUAY LẠI ĐÂY CHO TAO

-Câm miệng đi mày chết chắc rồi

Không hiểu suy nghĩ như thế nào mà hắn quay sang

-Về thôi Khang

-Nhưng còn hắn?

-Tha cho hắn đi

-Sao…?

-MÀY SẼ HỐI HẬN CHO MÀ XEM. –Trung Vĩ nói với theo

Tuy thắc mắc nhưng Mạnh Khang cũng theo hắn ra xe.

Mạnh Khang nhìn hắn đang ôm chặt nó

-Chẳng giống cậu tí nào . Sao lại tha cho hắn

Ánh mắt vẫn không rời khỏi nó vẻ mặt trầm ngâm hắn thở hắt ra

-Tôi không muốn nhúng tay vào những việc như thế này nữa. Bây giờ tôi có thứ quan trọng hơn cần phải bào vệ!

Nhìn sang nó Mạnh Khang phần nào hiểu được cảm giác của thằng bạn thân.

Mấy chiếc xe bắt đầu lăn bánh bỏ lại Trung Vĩ và Đại Ánh.

-Gia Huy, em mới là người cứu anh mà

Ánh mắt cô ta buồn man mác, nhìn thấy mà Trung Vĩ càng tức giận

-CON NGU , MÀY LÀM HỎNG CHUYỆN RỒI

Trung Vĩ bật dậy với lấy khẩu súng chĩa thẳng vào Đại Ánh, khuôn mặt hằn lên những đường nét giận giữ khiến Đại Ánh hoảng sợ tột độ.

**Đoàng***

Âm thanh vang lên giữa khu rừng núi vắng lặng.Một dáng người gục xuống máu dần loang ra thấm xuống mặt đất

***

Chiếc xe dừng lại, hắn bế nó vào nhà bước chân gấp gáp

-Thiếu gia…thiếu phu nhân bị sao vậy?

-Mau gọi bác sĩ

-Va…vâng!

Bảo Như sốt ruôt ở nhà đợi tin cũng lo lắng

-Chị Đường Du bị gì vậy ? có chuyện gì….

-Không sao, có gì anh từ từ kể cho em nghe.

Đặt nó lên giường , nhìn nó bị thương khắp người mà hắn thấy lòng se lại

-Tiểu Du, xin lỗi em

*1 Tiếng sau

Vị bác sĩ vừa khám cho nó xong quay sang hắn, mạnh Khang và Bảo Như

-Bị thương nhiều quá, cô ấy chịu đựng được quả thật không phải dễ

-Vậy có gì nghiêm trọng không?

-Chân bị thương rất nặng. Tạm thời không nên cử động nhiều. Nếu muốn di chuyển có lẽ nên dùng xe lăn hay nạn sẽ tốt hơn.

-Còn những vết thương khác? Lúc nãy thay đồ em thấy toàn thân chị ấy đầy vết thương.

Bảo Như lo lắng nhìn bác sĩ, riêng hắn nghe tới đây cũng thấy nhói nơi lồng ngực

-Những vết thương đó cũng cần thơi gian tĩnh dưỡng mới hết được, nhưng trong vài ngày tới có thể cơ thể sẽ rất ê ẩm và đau nhức.

-Ông thêm thuốc giảm đau vào thuốc chứ? –Hắn chau mày

-Ừ, đây là toa thuốc

Bác sĩ đi rồi, Mạnh Khang và Bảo Như cũng đã về phòng hắn ngồi kế bên nhìn nó nhắm nghiền mắt hơi thở nhè nhẹ hắn cảm giác thật yên bình những chuyện xảy ra hôm nay như một giấc mơ vậy. Không, nói đúng hơn là một cơn ác mộng thì đúng hơn.

Lấy tay vuốt mái tóc nó hắn hôn nhẹ lên trán

-Anh yêu em , rất nhiều.

Cạch***

-Chuyện gì?

-Tất cả là do anh bày ra đúng không?

-Tại sao tôi phải trả lời cô

-Anh thật độc ác

-HỪ…Đáng lẽ cô nên cám ơn tôi nếu không bây giờ người phải chết là cô rồi

-Hắn cũng là người của anh vậy mà anh cũng…

-Nói nhiều, cô giữ được cái mạng là được rồi, biến đi

-Anh….

-ĐI RA

Rầm…

Cánh cửa giận giữ đóng mạnh. Một âm thanh trầm trầm nhưng có chút ranh mãnh

-Hừ…hết giá trị lợi dụng cô cũng sẽ như tên Trung Vĩ thôi.

*SÁNG:

Ánh sáng làm hắn chói mắt. mệt mỏi mở mắt nhìn sang bên giường hắn không thấy nó đâu.

**Cạch…***

Hướng về phía âm thanh hắn thấy nó đang đứng nơi cửa sổ, ánh mắt vô hồn, tay cầm súng vừa lên đạn

-Tiểu Du? Em làm gì vậy?

Bước tới gần nó hơn hắn bất giác run sợ khi nó cầm súng chĩa thẳng vào đầu

Không hiểu sao hắn không thể cử động, không thể bước tới bên nó. Một nụ cười nhạt nở trên môi nó nhìn hắn nhưng ánh mắt thì ở rất xa

**Đoàng***

Âm thanh chói tai vang lên nhưng hắn không nghe thấy gì, mọi việc bây giờ như một cuốn phim mà nhân vật chính là hắn và nó.

Nó khụy xuống tay buông rơi khẩu súng , khoảnh khắc đó thời gian như ngừng lại và hắn cũng muốn ngừng thở trái tim tê buốt một cảm giác khủng khiếp xâm chiếm tâm hồn.

-Tiểu Du?

Khó khăn lắm hắn mới bước được vài bước tới chỗ nó đang nằm. máu loang lổ khắp nơi , ôm nó vào lòng hắn thấy đôi mắt nó bây giờ đã lạnh, hơi thở ấm áp cũng không còn. Chỉ còn một điều trong đầu hắn bây giờ, hắn đã mất đi người con gái hắn yêu . mãi mãi ….Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 29
Siết chặt nó trong tay, ánh sáng ban mai chiếu vào khuôn mặt lạnh băng không cảm xúc của hắn, môi không ngừng mấp máy

-Tiểu Du….

Ánh sáng chiếu vào mắt làm hắn chói lòa, khép chặt mi rồi khẽ mở to đôi mắt nâu, những tia sợ hãi như còn in hằng trong ánh mắt. làm hắn nhận ra đó chỉ là một cơn mơ. Nói đúng hơn đó là cơn ác mộng mà hắn không bao giờ muốn gặp lại

-Gia Huy?

Nhìn sang nó hắn như vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ, còn nó nhìn hắn ánh mắt lo âu nhìn những giọt mồ hôi trên trán hắn

-Anh sao vậy?

-Em dậy rồi à?

-Ừm

Nó khẽ chuyển mình nhưng không thể nào cục cựa nổi, toàn thân nó ê ẩm rã rời. Phía dưới chân nó thấy đau buốt không thể nào nhúc nhích nổi, nhưng nó không muốn hắn lo lắng, không tỏ ra mình đang bị cơn đau hành hạ nó nhìn hắn

-Em khát quá.

Hắn quay người sang rót một ly nước cho nó, nhưng khi nó đưa tay ra thì hắn cẩn thận đỡ nó dậy kề ly nước sát miệng đút cho nó.

-Đừng có cố nữa ngốc.

Nó không nói gì , thật sự sau một ngày dài như hôm qua bây giờ cổ họng nó đã khát khô rồi.

Uống xong nó gượng mình ngồi dậy

-Chân voi em định làm gì?

-Thì…em đi đánh răng thay quần áo nữa

Nhấn nó nằm xuống giường hắn nghiêm khắc

-Không được, em phải nằm một chỗ cho tới khi khỏe hơn.

-Nhưng….

-Đây là lệnh

Nó xị mặt nằm im, dù sao nó cũng không muốn bước khỏi giường cho lắm vì cả người đều đau nhức.

-nằm im đó, anh đi lấy thức ăn cho em.

-Ừm…

Hắn đi rồi nó nằm suy nghĩ vẩn vơ, tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh làm nó cũng hơi ngỡ ngàng.nó thầm cảm ơn ông trời đã cho hắn an toàn ngồi bên giường nó vào sáng nay.

Nghĩ tới những nguy hiểm đã qua nó lại nhớ tới Đại Ánh, “tại sao cô ta lại biết nó ở đó?”, “tại sao cô ta lại độc ác tới như vậy?”. “có nên nói cho Gia Huy ý định của cô ta?” “nhưng cô ta đã cứu gia huy”

Suy nghĩ một hồi nó quyết định giấu hắn việc Đại Ánh coi như cám ơn cô ta đã cứu hắn cũng như để hắn không phải vì nó mà lo lắng.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 31