watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Couple 50
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


Tuy nhiên, số tiền lương mà chúng tôi đi làm thêm kiếm được chỉ là một món tiền nhỏ, không thể so sánh với khoản tiền lớn của An Vũ Phong, nhưng tất cả những thứ này đều là tiền mồ hôi nước mắt của tôi, Kỷ Minh và Ma Thu Thu đổi lại! Tôi thận trọng hết mức để đảm bảo rằng từng đồng tiền mà mình sử dụng đều không lãng phí, đều được tận dụng tới mức tối đa! Và tiếp theo đây, Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch phải cố gắng tập luyện, phải đánh bại hoàn toàn An Vũ Phong, giành lấy thắng lợi cuối cùng!

Nghĩ như vậy, tôi thấy người mình như khỏe mạnh hơn, đẩy nhanh bước chân đi về.

- Ha ha ha… Đúng là cố gắng thật! Vừa đi làm thêm rồi còn đi sắm đồ, con gái mà về nhà muộn thế này hình như không tốt lắm!

Đúng vào lúc tôi lê bước chân mệt mỏi của mình trên đường thì một tràng cười lạnh lùng đập vào tai tôi!

Tôi ngẩng đầu lên, trong đêm tối nhìn thấy một mái tóc dài đen nhánh đang lắc lư, khuôn mặt trắng trẻo nở một nụ cười khinh bạc.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, muộn thế này rồi mà còn gặp hắn.

Nếu là trước đây, chắc tôi đã nhảy lên khiêu chiến với hắn từ lâu rồi, nhưng hôm nay tất cả chỉ như một cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ. Tôi bình tĩnh tới mức thần kỳ.

- Có chuyện gì chờ tới hôm vũ hội sẽ biết! Bây giờ tôi không muốn lãng phí thời gian!

Nói xong, tôi đi vòng qua hắn, định đi tiếp.

- Ha ha ha… Bạch Tô Cơ, cô cũng biết kể chuyện cười đấy chứ! – An Vũ Phong hình như không hề tức giận, ngược lại còn tỏ ra thích thú, đi lại gần tôi, liếc mắt nhìn đống đồ “nghèo nàn” tôi xách trên tay, thong thả nói. – Cô nghĩ chỉ dựa vào đống rác rưởi này mà có thể chiến thắng trong buổi vũ hội sao? Ha ha, tôi khuyên cô tốt nhất là đừng cho các thành viên đáng yêu của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch lên sâu khấu để tránh bị mất mặt!

Rác rưởi? Mất mặt?

Hắn dám nói những món đồ mà chúng tôi đổi lại bằng mồ hôi nước mắt là rác rưởi? Nghe tiếng cười nhạo báng của hắn, lửa giận trong lòng tôi bốc lên bừng bừng, trống ngực đập thình thịch. Tôi cảm thấy như có một ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim tôi!

- An Vũ Phong, anh có tư cách gì để nói tôi, có tiền thì oai lắm sao? Có lẽ anh còn chưa từng kiếm được đồng tiền nào phải không? – Tôi đứng thẳng người, đưa tay vuốt lọn tóc xoăn, khinh bỉ nói.

- Ha ha, Bạch Tô Cơ, cô không cần đố kỵ với tôi, đó là hiện thực, cô không thể thay đổi được. – An Vũ Phong hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn không thay đổi nét mặt.

- Tôi đố kỵ anh? – Tôi cắn chặt môi, mắt nheo lại nhìn An Vũ Phong, trả hắn một nụ cười lạnh lùng. – Ha ha ha, An Vũ Phong, anh nằm mơ đi! Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch của chúng tôi dựa vào đôi tay và sự nỗ lực của chính mình! Niềm hạnh phúc này cho dù anh có thân phận cao quý như thế nào cũng không thể cảm nhận được đâu.

Đối diện với những lời nói cay độc của tôi, An Vũ Phong hình như không thèm để ý, ngược lại còn cười lớn hơn.

- Dựa vào đôi tay và sự nỗ lực? Ha ha, lẽ nào sự nỗ lực mà cô nói là trai đóng giả gái sao?

- Anh… – Tôi chỉ cảm thấy lửa giận hình như đã phá vỡ lồng ngực mình, căm hận nhìn An Vũ Phong. – An Vũ Phong, Kỷ Minh vì Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch mà đóng giả gái để làm thêm, anh ấy là bạn của tôi! Tôi tuyệt đối không cho phép anh sỉ nhục anh ấy!

- Làm thêm? Ồ! Thì ra là như vậy, ha ha ha! – An Vũ Phong không thèm để ý tới sự giận dữ của tôi, tiếng cười của hắn lại càng thêm nhạo báng. – Tôi còn tưởng “chuyên gia tình yêu” như cô nghĩ ra được cái gì mới mẻ cơ đấy!

- An Vũ Phong! Anh thật quá đáng! – Cuối cùng thì tôi cũng không nhịn được nữa, nghiến răng nhả ra từng chữ. – Anh yên tâm đi, vũ hội ngoài trời lần này chắc chắn tôi sẽ thắng anh! Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch sẽ thắng Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim của anh!

Nói xong, tôi không thèm để ý gì tới hắn, quay người bước đi, không buồn quay đầu lại!

- Bạch Tô Cơ! – Mới đi được hai bước, bỗng dưng đằng sau lại vang lên tiếng của An Vũ Phong, không biết tại sao giọng nói của hắn nghe có vẻ chán nản, – Cô thắng tôi như vậy sao?

Tôi thoáng khựng lại, hít một hơi thật sâu, nói:

- Lẽ nào anh quên rằng tôi đã từng nói, chúng ta chỉ là đối thủ thôi sao?

- … – Lần đầu tiên, An Vũ Phong không phản bác lời tôi nói.

Không biết vì sao, sự im lặng của hắn khiến tôi thấy nặng nề, lồng ngực như bị một hòn đá đè chặt!

- An Vũ Phong! Cứ chờ đây! Chắc chắn tôi sẽ thắng anh. – Tôi nặng nề buông một câu rồi rảo nhanh bước chân, đi vào trong màn đêm trước mặt!

Thời gian quả là kỳ lạ, khi bạn hy vọng nó trôi nhanh thì nó lại chậm như một con rùa.

Nhưng khi bạn cầu mong cho nó trôi chậm một chút, thì nó lại phóng nhanh như ngựa phi.

Hôm nay đã là “Ngày thứ bảy định mệnh”.

Cái sân khấu hình elip được dựng tạm ngập tràn trong những quả bóng bay, trên cành cây to rậm rạp còn treo đầy dây điện, những bóng đèn tròn nhiều màu sắc lủng lẳng trên cây lúc sáng lúc tối, tỏa ra ánh sáng nhấp nháy đẹp mắt. Hồ Sao hôm nay dường như được thay mới hoàn toàn, trong phút chốc mùa xuân đã tới bên bờ hồ lạnh giá, những bông hoa cắm khắp nơi khiến không khí càng trở nên lãng mạn và ấm áp.

Vũ hội ngoài trời Đại học Tinh Hoa

Một tấm băng rôn màu đỏ căng ngay trên cổng vào. Nơi đâu cũng vô cùng náo nhiệt, mọi người vui vẻ bàn tán, từng lớp người lên lên xuống xuống sân khấu.

Nhưng trong khung cảnh này, tôi trở nên lạc lõng giữa đám đông, buồn bã đá chân vào mấy hòn đá gần đó, tâm trạng giống như bầu trời càng lúc càng tối, không thể nào bình tĩnh được.

Vũ hội ngoài trước đã sắp bắt đầu, một tuần sau khi kết thúc công việc làm thêm, các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch đều lấy lại tinh thần, ngày nào cũng ra sức tập luyện, nhưng xem ra các thành viên của những câu lạc bộ khác cũng có biểu hiện rất xuất sắc. Lần này liệu Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch có thể trở nên nổi bật hay không…

Tang tang tang tang tang tang tang…

Chuông đồng hồ điểm đủ 7 tiếng, người dẫn chương trình – sir Chung – phong độ ngời ngời bước lên sân khấu, nắm chặt chiếc micro không dây và bắt đầu bài “diễn văn” của mình.

- Các em học sinh thân mến! Hoan nghênh mọi người tới với “Vũ hội ngoài trời” của trường Đại học Tinh Hoa ngày hôm nay! Tôn chỉ của chúng ta là – hãy để sân khấu dưới chân tôi thuộc về mỗi người các bạn! Hy vọng mọi người có thể thể hiện được tài năng của mình! Đồng thời cũng hy vọng các em cảm nhận được niềm vui trong buổi vũ hội ngày hôm nay!

Bốp bốp bốp…

Một tràng pháo tay như sấm nổ vang lên dưới sân khấu, những cậu bạn nghịch ngợm thi thoảng còn huýt sáo, sir Chung cũng hưng phấn giơ tay ra vẫy, lấy lại giọng và nói to:

- Tôi tuyên bố… Vũ hội ngoài trời… chính thức bắt đầu!

Tang tang tang… tang tang tang…

Giây phút đó, một bản nhạc quen thuộc vang lên – “Dòng sông màu xanh”! Tiếng nhạc du dương vang vọng quanh hồ Sao.

- Bốp bốp bốp…

Không biết từ nơi nào vang lên tiếng vỗ tay thành nhịp! Dưới sân khấu trở nên xôn xao, mọi người đều nhìn về phía phát ra tiếng vỗ tay, chỉ thấy một nhóm các chàng trai phong độ ngời ngời dắt tay những cô gái bên cạnh, xếp thành hai hàng đi về phía trước! Các chàng trai mặc trang phục khiêu vũ của nam, luôn đứng thẳng như những bức tượng thạch cao David, ánh mắt tự tin lấp lánh trong đêm tối. Còn các cô gái đều có thân hình rất mảnh mai, chiếc váy liền thân khẽ bay nhẹ theo gió, từ xa nhìn lại, các cô như một chiếc ô đang xoay tròn trong không trung, vô cùng đẹp mắt!

Không lâu sau, tất cả mọi người đều bước lên sân khấu, tạo thành một hình chữ “nhân” khổng lồ!

Không biết họ làm như thế nào nhỉ? Rõ ràng chỉ là những học sinh rất bình thường, nhưng bước chân của họ lại nhẹ nhàng như bước chân của những vũ công chuyên nghiệp, có sức lay động rất lớn, thu hút mọi ánh mắt của mọi người! Trong phút chốc, dường như cả thế giới chỉ còn lại cái sân khấu, chỉ còn lại những con người đang dìu nhau đi trong điệu nhạc! Còn tất cả những người khác cũng chìm đắm trong các vũ điệu của họ, dường như quên đi cả bản thân!

Tang tang… tang tang… tang tang tang…

Khúc nhạc dạo tiếp tục vang lên. Bỗng dưng, ở phía cuối của đội hình – đầu của chữ “Nhân” có một cái bóng cao lớn bước ra! Cái bóng đó ngẩng cao đầu kiêu hãnh, mắt nhìn thẳng, đi về phía trước của sân khấu, hắn để lộ nụ cười mê hồn với những người đứng dưới sân khấu, sau đó bỗng dưng quay lưng bằng tư thế tuyệt đẹp, đặt tay trái lên ngực, người cúi xuống 90 độ, cúi lưng trước cô gái đầu tiên sau lưng mình!

- Thưa cô, xin hỏi cô có hứng thú cùng nhảy với tôi một bản nhạc không? – Giọng nói quen thuộc vang lên, ngạo mạn nhưng dịu dàng, vang lên trong bầu không khí yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở của mọi người, khiến trái tim của mọi người phút chốc đều đập nhanh hơn! Cô gái đó lập tức bị đánh gục, như một chú cừu non ngoan ngoãn, chìa tay ra, khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt cũng ngượng ngùng, e ấp.

- Wa! An Vũ Phong đẹp trai quá!

- Màn vũ đạo của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim thật tuyệt vời!

- Ngưỡng mộ cô gái được nhảy chung với anh ấy quá!

Dưới sân khấu lập tức vang lên những tiếng trầm trồ ngưỡng mồ! Tôi nhìn chăm chăm lên cái gã nổi bật nhất trên sân khấu, trái tim thoáng đập mạnh!

Lẽ ra tôi phải đoán trước được rằng câu lạc bộ đang biểu diễn trên sân khấu chính là Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim của An Vũ Phong mới phải. Ngoài An Vũ Phong, còn có ai có thể tổ chức một màn vũ đạo đẹp mắt như vậy? Còn ai có thể chỉ bằng một lời mời đơn giản mà khiến con gái cảm thấy hạnh phúc tới mức có thể ngất đi như vậy?

Trên sân khấu, An Vũ Phong cong cánh tay bên phải lại, khẽ dìu nhẹ vào thắt lưng cô gái, bắt đầu màn xoay người tập thể đầu tiên! Trong giây lát, tất cả mọi người đều chìm đắm trong không khí kỳ diệu này, không tự chủ được, nhịp tim lại đập nhanh hơn!

Đúng vào lúc An Vũ Phong quay người lại, tôi hình như nhìn thấy ánh mắt của hắn như nhìn như không hướng về phía tôi. Tôi không kịp trốn, ánh mắt của hai chúng tôi gặp nhau trong không trung! Đôi lông mày như cười như không của An Vũ Phong hơi nhướng lên, khóe miệng lại nở một nụ cười khó hiểu!

A! Thần kinh của tôi bỗng chốc căng lại, vội vã thu ánh mắt của mình lại, quay sang hướng khác, trái tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, một hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.

Tôi bị làm sao vậy? Tại sao nhìn thấy ánh mắt của hắn tôi lại có cảm giác bối rối như thế?

Tôi lắc mạnh đầu, trong lòng có một giọng nói đang ra sức mắng chửi tâm trạng bất an của mình, nhưng tôi càng bắt mình phải kiên trì chiến đấu với An Vũ Phong bao nhiêu thì trái tim tôi lại càng như mặt hồ bị gió thổi qua, không thể nào không dậy sóng!

Tang… Tang tang tang tang! Tang… Tang tang tang tang!

Trên sân khấu vẫn vô cùng náo nhiệt! Dưới sự dẫn dắt “tiêu chuẩn” của An Vũ Phong, các chàng trai như những binh sĩ bảo vệ thành trì của mình, ngay sau khi nhận được tín hiệu của tướng quân, họ nhanh chóng dìu những cô gái bên cạnh vào điệu nhảy!

Không lâu sau, các cô gái chàng trai hòa vào điệu nhạc, tạo thành một bữa tiệc hình ảnh trên sân khấu!

Cuối cùng âm nhạc cũng đi vào hồi kết! An Vũ Phong dương dương tự đắc giơ cao tay trái lên, búng tay điệu nghệ ra hiệu cho những người phía sau! Soạt soạt soạt… Mọi người cùng cúi lưng xuống chào khán giả bằng tư thế vô cùng đẹp mắt!

Bốp bốp bốp!

- Màn khiêu vũ của Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim đẹp quá! Tớ cảm thấy khả năng thắng của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch chúng ta không lớn lắm!

- Nếu chắc chắn là sẽ thua thì thà đừng lên nữa…

- Làm thế nào bây giờ, tim tớ đập nhanh quá! Hu hu!

Tôi khi đó đứng dưới sân khấu với tâm trạng rối bời, giờ nghe thấy những tiếng thì thầm của các thành viên câu lạc bộ, tôi lại càng buồn bã hơn!

Đúng vậy, bọn An Vũ Phong không chỉ đầu tư rất nhiều vào phần ngoại hình mà ngay cả phần vũ đạo của họ cũng vô cùng hoàn mĩ!

Nếu so sánh với họ, Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch chỉ như là một đứa trẻ con! Không có ngoại hình bắt mắt thì thôi, nhưng chúng tôi chỉ luyện tập vội vàng trong mấy ngày ngắn ngủi, liệu có thể so sánh với màn khiêu vũ hoành tráng vừa nãy không?

Nhưng…

- Ha ha, Bạch Tô Cơ, cô không cần đố kỵ với tôi, đó là hiện thực, cô không thể thay đổi được.

- Ha ha ha, An Vũ Phong, vũ hội ngoài trời lần này chắc chắn tôi sẽ tham gia! Không những phải tham gia mà còn sẽ thắng anh!

Đoạn đối thoại tối hôm đó với An Vũ Phong như những hơi thở không ngừng phả vào không khí, chiếm lĩnh toàn bộ suy nghĩ của tôi.

Bạch Tô Cơ! Mày đã quên cuộc gặp mặt tình cờ đáng ghét trên máy bay rồi sao? Mày đã quên trận chiến mất mặt ở sân trường rồi sao? Mày đã quên những câu nói độc địa mà hắn nói với mày trên đường hôm đó rồi sao?

- Tôi với Bạch Tô Cơ chỉ là đối thủ… đối thủ… đối thủ…

CHƯƠNG IV

PHẦN 2

Nếu mày đã quên tất cả những điều đó rồi, vậy còn câu nói này thì sao? Cả đời mày cũng không thể nào quên được! Đừng bao giờ quên sự sỉ nhục mà hắn dành cho mày!

Nghĩ tới đây, tôi hít một hơi thật sâu, quay đầu lại, ánh mắt kiên định nhìn các thành viên của mình, thu hết dũng khí tuyên bố:

- Toàn thể các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch, chúng ta lên sân khấu!

Mặc dù giọng nói của tôi rất lớn, nhưng không biết vì sao, khi tôi nhìn vào nụ cười tự phụ đáng ghét của An Vũ Phong, trái tim lại như bị đóng vào hàng ngàn cái đinh, ngứa ngáy khó chịu…

Tang tang tang…

Tiếng nhạc vui nhộn vang lên khắp không gian, cuối cùng tôi cũng đã đưa được các thành viên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch lên sân khấu!

Bởi vì con trai ở câu lạc bộ quá ít nên không thể khiêu vũ đôi, do đó chúng tôi lựa chọn phương thức đơn giản nhất – múa dân tộc tập thể!

Tất cả các bạn nam và nữ cùng nắm tay nhau, thi thoảng lại giơ cao đôi tay của mình, đồng thời nhảy sang trái sang phải, thi thoảng lại kiễng chân lên quay tròn tại chỗ.

Nhưng có lẽ vì áp lực mà Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim đem lại quá lớn nên không khí ở trên sấu khấu có vẻ buồn tẻ! Các bạn nữ đều không có hứng thú với màn biểu diễn này, người nào cũng buồn bã, bước chân không đều!

- Wa! Múa gì mà xấu thế? Như một đám quỷ đang nhảy với nhau vậy!

- Xì… Thì ra màn khiêu vũ của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch xấu thế này, chẳng có gì để xem cả. Đi thôi! Đi thôi!

- Bọn họ thế này mà còn đòi PK sao? Chắc chắn là An Vũ Phong thắng rồi!

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên và len lỏi vào tai tôi, càng khiến tôi buồn bực. Tôi nghiến chặt răng, định cố cho qua hết bài hát, nhưng không hiểu sao cơ thể càng lúc càng cứng lại, ý định từ bỏ càng mạnh mẽ trong đầu!

Không được! Bạch Tô Cơ, mày không thể từ bỏ như thế được!

Bỗng dưng tôi nhớ lại 10 ngày đi làm thuê! Kỷ Minh vì tương lai của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch mà phải đóng giả làm con gái, phải chịu bao nhiêu vất vả! Lại còn Ma Thu Thu, cái dáng vẻ cố chống đỡ lại cơn buồn ngủ của cô trong lớp học khiến tôi thấy nhói lòng! Hai người họ đều vì Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch mà tận tâm tận lực, hầu như đã hy sinh tất cả! Nếu bây giờ tôi bỏ cuộc, vậy thì tôi làm gì còn mặt mũi nào để nhìn hai người bạn tốt này nữa?

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 107