watch sexy videos at nza-vids!

HOMETiểu ThuyếtTruyện TeenMe Ola
Truyện Teen Đôi mắt của hầu gái
TieuThuyetTeen Xuống Cuối Trang


- Sao cậu biết tôi đang buồn?
- Con người ta khi buồn thường tìm đến rượu để giải sầu vì họ biết khi buồn, rượu có thể khiến họ quên hết và dễ dàng đem lại nụ cười cho họ dù là giả tạo hay chân thật. Khi chị ngồi lên chiếc môtô của tôi, chị cũng cười như một kẻ say. Và rồi chị sẽ lại muốn cười như thế một lần nữa.
- ... – Hạ Du không biết nói gì trước những cảm nhận sâu sắc đó của Dương, dường như cậu có thể thấu hiểu mọi nỗi buồn của người khác.
- Cả tuổi thơ của tôi đã phải nhìn những ánh mắt còn buồn hơn của chị. Sự đau xót mất vợ, mất con và bất lực của bố. Nỗi đau không thể làm gì, cam chịu của mẹ. Nỗi đau phải rời xa gia đình của chị gái. Tất cả đều là nỗi buồn, rất buồn.
- Dường như cậu đã có một quá khứ rất khó khăn.
- Khi còn nhỏ tôi cũng sống ở Việt Nam, nhưng khi mười sáu tuổi thì lại chuyển tới Nhật. Tôi không biết chị có nỗi buồn như thế nào, vì gia đình, tiền bạc hay tình cảm. Nhưng, một người con gái lúc nào cũng mang trong mình tâm trạng như vậy sẽ khiến những người con trai không thể nào từ bỏ, không thể nào bỏ rơi họ.
- Cậu nói vậy là sao?
- Cách đây không lâu, tôi đã gặp một cô gái, chắc cũng trạc tuổi chị. Cô ấy không xinh đẹp nhưng lại rất thu hút người khác. Vì trong tâm hồn của cô ấy, nỗi buồn ngự trị quá nhiều. Và cô gái ấy có đôi mắt rất giống chị gái tôi. Cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được chị ấy.
- Cậu yêu cô gái ấy ư?
- Không, chỉ là cảm giác đồng cảm, không nỡ buông tay và thương xót.
- Thương xót ư?
- Chị biết không, con gái đẹp khi họ buồn dễ làm mủi lòng đàn ông hơn là khi họ cười. Nhưng khi họ cười, nó sẽ qua mau hơn là khi nỗi buồn đến, nỗi buồn thường đọng lại trong lòng họ rất lâu. Vì vậy, chị đừng buồn quá, nó sẽ khiến chị chóng già đấy.
Thật nhẹ lòng khi nghe những lời Dương nói, giờ đây Hạ Du đã hoàn toàn quên đi chiếc môtô, Dương giống như một thứ rượu nhẹ, giúp lòng người thư thái. Họ sẽ không say mà chỉ hơi mê đắm trước ánh mắt thấu hiểu và giọng nói quyến rũ ấy. Và ngay lúc này đây, Hạ Du cũng đã tạm quên đi Thiên Bảo.
- Thưa bà, đối tác bên Nhật vừa liên hệ với tôi, họ đề nghị được gặp bà tối nay.
- Từ chối đi.
- Dạ, hiện tại họ đang nắm giữ số cổ phần cao nhất, họ còn nói là sẽ đầu tư thêm cho chúng ta một khoản nữa và muốn được nói chuyện trực tiếp với bà để trao đổi.
- Tôi đã gặp họ bao giờ chưa?
- Họ ủng hộ tập đoàn chúng ta gần ba năm nay nhưng chưa từng biết mặt, mấy bữa tiệc hay event của chúng ta họ đều chỉ cử đại diện.
- Vậy sao lần này lại muốn gặp.
- Tôi cũng không rõ nhưng có lẽ là có chuyện quan trọng cần bàn bạc.
- Được rồi, hẹn họ tối nay đi.
- Vâng thưa bà... và tôi vừa nhận được tin là chủ tịch tập đoàn K đã chính thức tuyên bố bản di chúc, quyền điều hành cũng như gia sản đều được trao lại cho con nuôi của ông ấy.
- Con nuôi ư?
- Vâng, hình như ông ấy không có người thân.
- Con nuôi của ông ấy là ai?
- Tôi sẽ lập tức điều tra.
- Thôi khỏi, không cần thiết, chỉ vậy là đủ. Ít ra, cũng biết được người thừa kế cái gia sản đó không phải là con hầu gái ấy.
- Bà còn gì căn dặn không ạ?
Bà Lưu cho thư ký lui ra ngoài. Đống giấy tờ vẫn còn chất đống trên bàn, suốt ngần ấy năm, bà thay chồng nuôi dạy các con, gánh vác gia đình, trái tim cũng trở nên sắt đá từ bao giờ. Bây giờ bà mới phát hiện ra rằng tuổi xuân của mình đã qua đi từ lúc nào, mới ngày nào bà còn là một thiếu nữ đoan trang bên chồng, rồi dần dần cũng phải lo nghĩ nhiều chuyện gia đình, phải lo cho cả tập đoàn, những nếp nhăn cũng vì đó mà nhiều lên. Để trụ vững trên thương trường, một người phụ nữ không thể mủi lòng, bà ép buộc mình vào khuôn khổ, phải cứng rắn và tàn nhẫn. Trong kinh doanh bà đã hạ không biết bao nhiêu đối thủ, thu mua không biết bao nhiêu công ty và thắng thầu không biết bao nhiêu hạng mục. Nhưng, nó có là gì khi những người con của bà đồng loạt chống đối. Ban đầu bà cũng từng yêu quý An Ninh, nhờ có cô mà Thiên Thành mở lòng hơn, Thiên Bảo cũng bớt quậy phá hơn. Nhưng, trái tim thép trong bà không cho phép bà chấp nhận những thứ trái với quy tắc. Bà không muốn con mình phải quỵ lụy vì tình rồi phải khổ. Dần dần bà cũng ác cảm với An Ninh, trong mắt bà, cô giống như cái gai, cái nanh chứa đầy nọc độc. Những gì bà gây dựng được cho tới hôm nay, bà không muốn nó rơi vào tay kẻ ngoại tộc khác, cho dù đó là ai. Ý nghĩ bảo thủ và ích kỷ lâu dần dẫn đến thù ghét, nguyền rủa. Bà không mong con trai hiểu bà, chỉ mong chúng đừng lấn sâu quá vào tình cảm rồi quên đi những cái lợi ích và những cái chúng phải gánh vác sau này.
Thưa giám đốc, có cô An Ninh từ công ty mỹ phẩm K muốn gặp.
- Tôi biết rồi, bảo cô ấy vào đi.
Thiên Bảo nói trong mừng rỡ, đã lâu lắm rồi An Ninh không chủ động đề nghị gặp cậu, cậu chỉnh lại quần áo rồi soi mình trong gương, mọi thứ đều ổn cho tới khi An Ninh bước vào.
Trước mặt cậu hiện giờ, An Ninh đã trở nên hoàn toàn khác. Mái tóc được buộc cao, phần mái dài uốn xoăn buông hờ và hơn nữa là đôi mắt trang điểm trông rất sắc sảo. Không giống với An Ninh hiền lành thường ngày, trong ánh mắt có chứa sát khí ngùn ngụt, và nỗi căm hận khó tả.
- Hôm nay em trang điểm đậm vậy? Có chuyện gì sao? À, em muốn uống gì để anh cho người lấy? – Thiên Bảo lúng túng.
- Không cần đâu, cũng không có gì quan trọng lắm.
- Vậy thì em ngồi đi, có chuyện gì vậy? – Thiên Bảo bắt đầu cảm thấy lạ, thái độ của cậu càng lúc càng trở nên ngượng ngùng hơn trước.
- Dù sao tôi và cậu cũng quen biết nhau, hơn nữa, giữa tôi và cậu cũng đã có những giây phút tốt đẹp. Tôi nghĩ là mình nên báo cho cậu tin này để tránh những rắc rối về sau.
- Có chuyện gì mà em lại nói như thể sắp có chiến tranh vậy?
- Hãy nghe kỹ những lời tôi nói. Tôi đã nhận được quyền thừa kế tập đoàn K, từ hôm nay tôi là chủ tịch tập đoàn K.
- Vậy... em là... con nuôi của ông chủ tịch?
- Không sai.
- Nhưng sao lại nói với anh chuyện đó?
- Vì... sắp tới... công ty của anh cũng sẽ nằm trong hạng mục thu mua của tập đoàn K, vì nó thuộc tập đoàn Lưu.
- Em... em định đấu lại với mẹ anh sao?
- Đó không phải là đấu đá nhau, đó là công việc, là kinh doanh.
- Nói dối, rõ ràng em muốn trả thù mẹ anh.
- Tùy cậu muốn nghĩ thế nào, tôi chỉ muốn báo cho cậu như vậy. Cảm ơn vì đã lắng nghe.
Nói rồi An Ninh cùng thư ký rời khỏi văn phòng của Thiên Bảo.
An Ninh đi rồi nhưng Thiên Bảo vẫn chưa hết bàng hoàng, cô ngày một khác so với trước. Lúc còn là hầu gái, cô là một cô bé mười tám tuổi hồn nhiên, ngây thơ với đôi mắt trong sáng sâu thẳm, cậu gặp lại cô sau đó khi cô trở thành một người phụ nữ hai mươi mốt tuổi thành đạt, chững chạc tự tin và đôi mắt thù hận đượm buồn, còn giờ đây, một Nguyễn An Ninh hai mươi lăm tuổi đầy tham vọng, thù hận, quả quyết sắc bén. Cậu vẫn yêu cô, yêu cái cách thay đổi, cái cách lớn dần lên của cô, cô không làm gì sai, người sai là cậu, cậu không có quyền và cũng chẳng có tư cách để ngăn cô lại, những gì cô làm chỉ là bảo vệ cuộc sống bé nhỏ của mình, bảo vệ những gì quan trọng với mình và tìm lại, đòi lại những gì đã mất. Cậu muốn ngăn cản cô không trả thù mẹ mình nhưng mở lời thế nào khi cậu là người bắt đầu của mọi chuyện. Cậu cũng không thể đứng bên lề khi nhìn hai người phụ nữ đấu đá nhau, hai bên đều quan trọng với cậu, khi bất kì bên nào bị tổn thương, cậu đều là người có lỗi. Lòng cậu rối bời, hối hận và càng bế tắc.
Ánh sáng từ chiếc đèn chùm đắt tiền hắt bóng xuống mặt bàn. Bà Lưu đang ngồi đợi vị khách bí mật, bà cảm thấy hơi khó chịu khi họ là người mời nhưng lại tới muộn. Ly nước trước mặt đã rót tới lần thứ hai và cuối cùng người phải tới cũng đã tới...
Trước mặt bà là một người đàn ông già, mái tóc lấm tấm bạc được hớt lên gọn gàng.
- Xin lỗi vì đã tới muộn, chuyến bay của tôi bị hoãn nên tôi đã tới thẳng đây khi xuống sân bay, mong bà lượng thứ.
- Không sao, tôi cũng vừa mới tới. – Bà Lưu cười nhạt, thực ra bà chẳng ưa gì việc gặp mặt đối tác đã thất lễ ngay từ lần gặp đầu tiên.
Người đàn ông đưa danh thiếp cho bà Lưu, qua tấm thiệp thì ông ta là CEO của một công ty đầu tư nào đó tại Nhật.
- Mời ông ngồi.
Hai người ngồi xuống gọi món và bắt đầu câu chuyện của mình.
- Đồ ăn ở đây khá được, mong là nó hợp khẩu vị của ông.
- Ồ, tôi là người dễ ăn, chắc sẽ hợp thôi.
- Theo tìm hiểu thì hiện tại ông là nhà đầu tư lớn nhất của Lưu gia, cho phép tôi hỏi thẳng, vì sao ông lại quan tâm đến Lưu gia nhiều như vậy?
Ông giám đốc cười xòa:
- Vậy cho phép tôi được hỏi, vì sao tôi lại không được dùng tiền của mình và đầu tư vào Lưu gia, tôi nghĩ đó là cách dùng tiền đúng cách, bao năm qua, tôi đã kiếm được không ít tiền.
- Cổ đông của tập đoàn Lưu có khá nhiều, thường thì mỗi người chỉ nắm giữ khoảng 1% đến 5% cổ phần của Lưu là quá nhiều, nhưng số cổ phần của ông hiện tại đang ngang ngửa với chủ tịch.
- Tôi chưa hề nghĩ tới chuyện đó, bản thân tôi là một người Việt yêu nước, tôi đã có ý định đầu tư vào Việt Nam từ rất lâu, và Lưu gia luôn là lựa chọn đầu tiên. Suốt ba năm tôi đầu tư vào Lưu gia, chưa có năm nào nó khiến tôi thất vọng vì vậy tôi nên đầu tư vào nơi khác sao? Xin lỗi, tôi đã già và không muốn mạo hiểm hơn.
- Cảm ơn ông đã ưu ái Lưu gia của chúng tôi. – Bà Lưu cười trừ. Người đàn ông đó quả là biết cách né tránh câu hỏi. Bà Lưu đã quản lý Lưu gia rất nhiều năm, bà đã gặp rất nhiều người, linh tính mách bảo với bà rằng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, sau bức màn ấy có điều gì đó bí ẩn mà bà phải quyết tâm tìm cho ra.
Chương 23: Kế hoạch.
- Ông đã gặp bà Lưu chưa?
- Dạ thưa rồi ạ.
- Tốt, sắp tới Lưu gia sẽ có biến động, hãy chuẩn bị rút khoản dự trữ bên Ma Cao về, chúng ta sắp phải dùng tới nó rồi.
- Tôi biết rồi thưa chủ tịch.
- Tiện thể, tìm hiểu cho tôi về nguồn hàng nhập khẩu của Lưu gia, mặt hàng hương liệu và phụ gia, tìm hiểu thật kỹ, nhất là xuất xứ và chất lượng.
- Vâng thưa chủ tịch.
Vị thư ký già ra khỏi phòng, lúc này An Ninh mới đặt được bút xuống. Cô nghĩ về Thiên Bảo, cả buổi tối nay cô chẳng làm được việc gì, ánh mắt Thiên Bảo nhìn cô hồi sáng khiến giờ tim cô vẫn đập mạnh. Vì phải thể hiện sự tự tin của mình, cô bắt buộc phải nhìn thẳng vào mắt cậu. Đó là điều khó khăn với An Ninh từ xưa tới nay. Cô cũng không biết từ khi nào cậu lại trở nên đẹp đến vậy, nét đẹp sắc sảo, nét đẹp quyến rũ, nét đẹp chững chạc. Đôi mắt nhỏ nhưng dài và cong, gò má cao nhưng vẫn đầy đặn, cả chiếc mũi cao thanh tú, giọng nói cũng thật cuốn hút. An Ninh đã phải rất quyết tâm mới tới được công ty của Thiên Bảo, cô cũng không muốn đối đầu với bà Lưu vì làm như vậy cả Thiên Thành và Thiên Bảo đều khó xử, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, những gì cô phải chịu đựng buộc cô phải làm vậy. Thiên Thành không tham gia vào kinh doanh nên cậu ấy sẽ không bị ảnh hưởng nhiều, nhưng Thiên Bảo đang quản lý một chi nhánh của Lưu gia, việc báo trước cho cậu sẽ giúp cậu tìm cách đối phó để công ty của cậu chịu tổn thất ít nhất và hơn hết cũng giúp cậu chuẩn bị tinh thần.
Một tuần trôi qua, tất cả đều im hơi lặng tiếng, An Ninh vẫn tiếp tục kế hoạch của mình một cách bí mật, cô cũng không tới gặp Thiên Bảo và cậu cũng chẳng có liên lạc gì với cô. Thiên Thành đang ở nước ngoài, thỉnh thoảng cậu cũng gọi điện hỏi thăm và luôn nhắc nhở An Ninh phải giữ gìn sức khỏe.
Mới chỉ một tuần mà An Ninh không còn nhận ra mình trong gương, so với một tuần trước, An Ninh đang đứng trong gương đã quá gầy và hốc hác, công việc bận bù đầu khiến cô ăn uống thất thường, thường xuyên không ăn được và bị ói. Đuôi mắt có dấu hiệu hơi nhăn và sạm, phần má cũng hóp sâu vào, hoàn toàn thiếu sức sống. Nhưng đó là những cái xứng đáng mà cô phải bỏ ra, cô phải lấy lại danh dự cũng như lòng tự trọng của mình, cả tuổi trẻ cô đã vì người khác quá nhiều, giờ đây cô phải sống cho mình, vì mình. Lấy trong túi ra hộp trang điểm, An Ninh tô điểm lại gương mặt lần cuối trước khi đến cuộc hẹn vào trưa nay.
Bàn tiệc được bày ra trước mắt, món bít tết mà An Ninh vẫn thích ăn sao hôm nay chán ngắt, cả câu chuyện đang rơi vào hồi tào lao của ông khách trẻ tuổi.
- Tôi không ngờ tập đoàn K lại có vị chủ tịch trẻ tuổi và xinh đẹp như vậy.
- Cảm ơn anh đã quá khen.
- Không biết món ăn có hợp với khẩu vị của cô không?
- Rất hợp, cảm ơn anh đã mời cơm. – An Ninh trả lời khách sáo.
- Không có gì, tôi mong là chúng ta sẽ hợp tác lâu dài, phía tôi cũng không nỡ xa một tiểu thư xinh đẹp như vậy.
Những lời ong bướm của anh ta khiến An Ninh nổi da gà, trong các loại đàn ông, cô ghét nhất là kiểu tán gái lộ liễu như hắn. Đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô như thể cô là một miếng thịt cừu béo bổ.
- Lát nữa ăn xong, chúng ta đi đâu đó chứ? Tôi có biết một club rất được.
- Xin lỗi anh, tôi không quen tới những nơi đó. – An Ninh từ chối khéo.
- Vậy cô muốn đi đâu, đi đâu cũng được.
- Có lẽ phải xin anh thứ lỗi, tôi còn cuộc hẹn khác chiều nay, chắc chúng ta phải để khi khác.
Nếu không phải hắn là bạn hàng lâu năm của công ty thì chắc An Ninh đã đứng dậy đi thẳng ra cửa từ lúc mới gặp cái bản mặt Sở Khanh của hắn.
- Ấy ấy, cô Nguyễn, tôi đã tìm hiểu và được biết cô không có cuộc hẹn nào vào tối nay cả. Là tôi thật lòng muốn mời cô nên cô hiểu cho và chấp nhận.
An Ninh bắt đầu cảm thấy khó chịu và ngán ngẩm cái tên cứ cố tỏ ra hiểu biết này. Bản chất của hắn là một tên bốc đồng theo đúng nghĩa, luôn cố tỏ ra là mình biết ăn nói và thông minh nhưng thực chất trong đầu hắn chẳng cho bất cứ một thứ gì, không vì hắn là đại thiếu gia của một gia đình giàu có và số tiền hắn rót vào công ty của cô không nhỏ thì không bao giờ cô muốn ngồi cùng bàn với loại người này. Nếu còn dây dưa nhiều sẽ không tốt, ăn cơm với nhau một hai lần thì lại cho là quen thân lắm. An Ninh không phải là người thiếu hòa nhã nhưng năm tháng qua đã dạy cô biết cách chọn bạn mà chơi nếu như không muốn bị thiệt thân.
- Cô An Ninh, trả lời tôi đi chứ? Tôi mong là cô đồng ý, cô sẽ không phải hối hận khi đi với tôi đâu.
An Ninh đang lưỡng lự không biết từ chối như nào thì một giọng nói quen thuộc từ đằng xa vọng lại.
- Em đây rồi, An Ninh...
An Ninh ngạc nhiên khi nhìn thấy Thiên Bảo đi từ đằng xa tiến lại, trông cậu vẫn phong độ và rạng ngời trong bộ comple đen lịch lãm.
- Sao anh gọi điện mà em không bắt máy? Có giận thì cũng phải cho anh giải thích chứ.
Vị khách của An Ninh tỏ vẻ rất ngạc nhiên khi thấy Thiên Bảo nói chuyện với An Ninh một cách thân mật.
- Cô Nguyễn... cô có bạn trai rồi sao?
An Ninh không biết trả lời ra sao thì Thiên Bảo đã tiếp lời:
- Không, tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.
Cậu nói ‘‘Chồng sắp cưới” khiến cả An Ninh và vị khách đều ngạc nhiên trợn tròn mắt.
- Tôi có hẹn với đối tác ở đây, vừa vào đã nhận ra ngay cô ấy. An Ninh của tôi đi đến đâu cũng rất nổi bật đúng không? – Thiên Bảo vẫn không thôi đưa ánh mắt trìu mến âu yếm nhìn An Ninh.
An Ninh không biết phải xử trí như thế nào. Bản thân cô cũng muốn phủ nhận mọi lời nói của Thiên Bảo nhưng như thế chiều nay cô sẽ phải phí thời gian cho gã ngốc này. Tốt hơn hết là cứ hùa theo Thiên Bảo mà ngồi im nhìn cậu diễn trò còn hơn là phải chịu đựng tên đồng bóng kia.

TieuThuyetTeenLên Đầu Trang

Liên Hệ
Email: Kenh.HoTro@Yahoo.Com

Wap truyen hay, doc tieu thuyet hay, doc truyen teen, doc truyen tinh, wap truyen cho dien thoai, doc truyen tren dien thoai, tong hop tieu thuyet, tong hop me hai, tong hop truyen teen DMCA.com Protection Status 103